Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 131: Điều kiện của Tô Viễn (2)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Lúc nói ra lời này, Tô Viễn cũng bị mình ghê tởm, hắn còn có thểgiả bộ sến súa như vậy?"Thật sao! Thật tốt quái"Triệu Kiến Quốc ở đầu dây bên kia nghe xong, trong lòng nhấtthời giống như bỏ xuống một tảng đá lớn, ông ta chỉ sợ đốiphương trực tiếp cự tuyệt, ngay cả cơ hội suy nghĩ cũng khôngcho.Phải biết rằng nếu sự kiện linh dị không được xử lý kịp thời, nguycơ gây hại và khuếch tán càng lớn."Ông đừng vui mừng quá sớm, thanh âm bình thản của Tô Viễntựa hồ là ý đồ dội nước lạnh cho ông ta.'Cho dù tôi tham dự vào, cũng không nhất định có thể giải quyếtsự kiện linh dị, ông phải chuẩn bị tâm lý trước, Chu Băng rất cóthể sẽ chết ở bên trong, cứ như vậy, cũng không đơn giản là mộtsự kiện linh dị, mà là hai vụ.'"Tôi hiểu, cho nên tôi không yêu câu cậu phải giải quyết sự kiệnlinh dị này, nhưng chỉ cầu xin cậu cố gắng hết sức cứu người ra,giảm bớt tổn thất, nếu Chu Băng không chết, xin cứu cô ấy rangoài, làm ơn, sinh mệnh cao hơn hết thảy."Triệu Kiến Quốc thành khẩn nói, hiện tại ông ta không câu giảiquyết sự kiện linh dị, chỉ cầu dừng tổn thất.Cứu người?Cứu cô ta là không có khả năng, những người bình thường kháccòn có thể suy nghĩ lại.Tô Viễn suy nghĩ một chút rồi nói: "Tôi có thể đi chạy một chuyếncứu người, nhưng chỉ là cứu người, vê phần có thể cứu được baonhiêu, tôi không thể cam đoan.""Hơn nữa tôi cảm thấy, khả năng Chu Băng chết ở bên trong khálớn."Mặc kệ như thế nào, có thể cố hết khả năng cứu người là tốt rồi,rất cảm kích cậu. Thanh âm Triệu Kiến Quốc có chút kích độngnói."Cảm ơn thì không cần, tôi không phải là người của Interpol cácngười, hơn nữa, từ trước đến nay tôi luôn tin vào nguyên tắc traođổi tương đương, vê tình vê lý, các người cũng không thể để chotôi đi một chuyến vô ích."Triệu Kiến Quốc sửng sốt một chút, nhưng rất nhanh đã phảnứng lại, Tô Viễn đang đòi lợi ích."Không thành vấn đề, cậu có điều kiện gì cứ việc nói, tôi có thểthỏa mãn thì sẽ đồng ý, không thể thỏa mãn cũng sẽ tận lực thỏamãn.""Tôi muốn đặc quyền của Interpol." Tô Viễn nhẹ giọng nói. TriệuKiến Quốc ngạc nhiên: "Cậu muốn gia nhập tổng bộ?"Nói thật, dưới tình huống nhân thủ thiếu như hiện giờ, có ngựquỷ giả nguyện ý gia nhập tổng bộ, ông ta cầu còn không được.Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là phải có thể thông qua khảohạch của tổng bộ.Nhưng không nghĩ tới, Tô Viễn lại trả lời trả lời chắc chắn:"Không! Tôi không tham gia tổng bột"Trong lúc nhất thời Triệu Kiến Quốc không kịp phản ứng: "... Ýcậu là sao?""Tôi chỉ cần quyền lợi và địa vị của người phụ trách, không muốngia nhập tổng bộ." Cái quái gì vậy?Làm người phụ trách thời gian dài như vậy, Triệu Kiến Quốc vẫnlà lân đâu tiên nghe được yêu câu như vậy.'.. Tại sao? Gia nhập tổng bộ không phải cũng có đãi ngộ nàysao?”Ông ta nghĩ không rõ vì sao Tô Viễn lại đưa ra điều kiện cổ quáinhư vậy.Tô Viễn đáp lại: "Bởi vì tôi không muốn bị ràng buộc bởi tổng bộcủa các ông."Tương tự, cũng không tín nhiệm tổng bộ, dùng một câu để kháiquát chính là luôn có điêu dân muốn hại trẫm!" Triệu Kiến Quốcnghe xong nhất thời có chút dở khóc dở cười: Nhưng... Nhưngkhông có tiền lệ như vậy, cậu yên tâm, tôi có thể cam đoan sẽkhông có chuyện như vậy xảy ra.""Không có tiền lệ có thể phá vỡ tiền lệ, quy luật đặt ra là dùng đểphá vỡ."Cam đoan của ông đối với tôi mà nói không đáng một xu, hơnnữa tôi cũng không cần ông cam đoan, một câu nói, giữa chúngta không có bất kỳ tín nhiệm nào đáng nói. Các người trả giá chỉlà một ít quyên lợi mà thôi, mà tôi phải đối mặt với sự kiện linh dị,có khi phải trả giá bằng sinh mệnh, cho nên nếu ngay cả điềukiện này của tôi mà ông cũng không đáp ứng, tôi nghĩ giữa chúngta cũng không có gì có thể tiếp tục đàm phán."Đầu dây bên kia trâm mặc một lát, sau đó Triệu Kiến Quốc nhẹgiọng nói: "Cho nên... cậu muốn muốn có quyên lực và khôngmuốn chịu trách nhiệm?”Nghĩ theo hướng khác, cái này kỳ thật cũng giống như vui vẻxong không muốn chịu trách nhiệm, ít nhất không khác nhaunhiều lắm."ÀI Tôi không có, đừng nói bậy, tôi không thế."Tô Viễn nói: "Chỉ là trải qua chuyện lần trước, thái độ của ChuBăng khiến tôi cảm thấy rất khó chịu, vì tránh cho lân sau lại xuấthiện một Thẩm Băng, Vương Băng hoặc Lý Băng ra ngoài ghêtởm người khác, cho nên tôi cần quyên lợi ngang hàng với ngườiphụ trách, chờ đến khi có tên như vậy đi ra hù dọa tôi, tôi có thểmột gậy quật vỡ đầu chó của anh ta."Về phần trách nhiệm, tôi cũng không nói không gánh vác, cánhân tôi vẫn nghiêng vê phương thức làm việc ở nước ngoài, ôngđưa giá cả, tôi sẽ làm việc giúp ông.

Lúc nói ra lời này, Tô Viễn cũng bị mình ghê tởm, hắn còn có thể

giả bộ sến súa như vậy?

"Thật sao! Thật tốt quái"

Triệu Kiến Quốc ở đầu dây bên kia nghe xong, trong lòng nhất

thời giống như bỏ xuống một tảng đá lớn, ông ta chỉ sợ đối

phương trực tiếp cự tuyệt, ngay cả cơ hội suy nghĩ cũng không

cho.

Phải biết rằng nếu sự kiện linh dị không được xử lý kịp thời, nguy

cơ gây hại và khuếch tán càng lớn.

"Ông đừng vui mừng quá sớm, thanh âm bình thản của Tô Viễn

tựa hồ là ý đồ dội nước lạnh cho ông ta.

'Cho dù tôi tham dự vào, cũng không nhất định có thể giải quyết

sự kiện linh dị, ông phải chuẩn bị tâm lý trước, Chu Băng rất có

thể sẽ chết ở bên trong, cứ như vậy, cũng không đơn giản là một

sự kiện linh dị, mà là hai vụ.'

"Tôi hiểu, cho nên tôi không yêu câu cậu phải giải quyết sự kiện

linh dị này, nhưng chỉ cầu xin cậu cố gắng hết sức cứu người ra,

giảm bớt tổn thất, nếu Chu Băng không chết, xin cứu cô ấy ra

ngoài, làm ơn, sinh mệnh cao hơn hết thảy."

Triệu Kiến Quốc thành khẩn nói, hiện tại ông ta không câu giải

quyết sự kiện linh dị, chỉ cầu dừng tổn thất.

Cứu người?

Cứu cô ta là không có khả năng, những người bình thường khác

còn có thể suy nghĩ lại.

Tô Viễn suy nghĩ một chút rồi nói: "Tôi có thể đi chạy một chuyến

cứu người, nhưng chỉ là cứu người, vê phần có thể cứu được bao

nhiêu, tôi không thể cam đoan."

"Hơn nữa tôi cảm thấy, khả năng Chu Băng chết ở bên trong khá

lớn.

"Mặc kệ như thế nào, có thể cố hết khả năng cứu người là tốt rồi,

rất cảm kích cậu. Thanh âm Triệu Kiến Quốc có chút kích động

nói.

"Cảm ơn thì không cần, tôi không phải là người của Interpol các

người, hơn nữa, từ trước đến nay tôi luôn tin vào nguyên tắc trao

đổi tương đương, vê tình vê lý, các người cũng không thể để cho

tôi đi một chuyến vô ích."

Triệu Kiến Quốc sửng sốt một chút, nhưng rất nhanh đã phản

ứng lại, Tô Viễn đang đòi lợi ích.

"Không thành vấn đề, cậu có điều kiện gì cứ việc nói, tôi có thể

thỏa mãn thì sẽ đồng ý, không thể thỏa mãn cũng sẽ tận lực thỏa

mãn."

"Tôi muốn đặc quyền của Interpol." Tô Viễn nhẹ giọng nói. Triệu

Kiến Quốc ngạc nhiên: "Cậu muốn gia nhập tổng bộ?"

Nói thật, dưới tình huống nhân thủ thiếu như hiện giờ, có ngự

quỷ giả nguyện ý gia nhập tổng bộ, ông ta cầu còn không được.

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là phải có thể thông qua khảo

hạch của tổng bộ.

Nhưng không nghĩ tới, Tô Viễn lại trả lời trả lời chắc chắn:

"Không! Tôi không tham gia tổng bột"

Trong lúc nhất thời Triệu Kiến Quốc không kịp phản ứng: "... Ý

cậu là sao?"

"Tôi chỉ cần quyền lợi và địa vị của người phụ trách, không muốn

gia nhập tổng bộ." Cái quái gì vậy?

Làm người phụ trách thời gian dài như vậy, Triệu Kiến Quốc vẫn

là lân đâu tiên nghe được yêu câu như vậy.

'.. Tại sao? Gia nhập tổng bộ không phải cũng có đãi ngộ này

sao?”

Ông ta nghĩ không rõ vì sao Tô Viễn lại đưa ra điều kiện cổ quái

như vậy.

Tô Viễn đáp lại: "Bởi vì tôi không muốn bị ràng buộc bởi tổng bộ

của các ông."

Tương tự, cũng không tín nhiệm tổng bộ, dùng một câu để khái

quát chính là luôn có điêu dân muốn hại trẫm!" Triệu Kiến Quốc

nghe xong nhất thời có chút dở khóc dở cười: Nhưng... Nhưng

không có tiền lệ như vậy, cậu yên tâm, tôi có thể cam đoan sẽ

không có chuyện như vậy xảy ra."

"Không có tiền lệ có thể phá vỡ tiền lệ, quy luật đặt ra là dùng để

phá vỡ.

"Cam đoan của ông đối với tôi mà nói không đáng một xu, hơn

nữa tôi cũng không cần ông cam đoan, một câu nói, giữa chúng

ta không có bất kỳ tín nhiệm nào đáng nói. Các người trả giá chỉ

là một ít quyên lợi mà thôi, mà tôi phải đối mặt với sự kiện linh dị,

có khi phải trả giá bằng sinh mệnh, cho nên nếu ngay cả điều

kiện này của tôi mà ông cũng không đáp ứng, tôi nghĩ giữa chúng

ta cũng không có gì có thể tiếp tục đàm phán."

Đầu dây bên kia trâm mặc một lát, sau đó Triệu Kiến Quốc nhẹ

giọng nói: "Cho nên... cậu muốn muốn có quyên lực và không

muốn chịu trách nhiệm?”

Nghĩ theo hướng khác, cái này kỳ thật cũng giống như vui vẻ

xong không muốn chịu trách nhiệm, ít nhất không khác nhau

nhiều lắm.

"ÀI Tôi không có, đừng nói bậy, tôi không thế."

Tô Viễn nói: "Chỉ là trải qua chuyện lần trước, thái độ của Chu

Băng khiến tôi cảm thấy rất khó chịu, vì tránh cho lân sau lại xuất

hiện một Thẩm Băng, Vương Băng hoặc Lý Băng ra ngoài ghê

tởm người khác, cho nên tôi cần quyên lợi ngang hàng với người

phụ trách, chờ đến khi có tên như vậy đi ra hù dọa tôi, tôi có thể

một gậy quật vỡ đầu chó của anh ta.

"Về phần trách nhiệm, tôi cũng không nói không gánh vác, cá

nhân tôi vẫn nghiêng vê phương thức làm việc ở nước ngoài, ông

đưa giá cả, tôi sẽ làm việc giúp ông.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Lúc nói ra lời này, Tô Viễn cũng bị mình ghê tởm, hắn còn có thểgiả bộ sến súa như vậy?"Thật sao! Thật tốt quái"Triệu Kiến Quốc ở đầu dây bên kia nghe xong, trong lòng nhấtthời giống như bỏ xuống một tảng đá lớn, ông ta chỉ sợ đốiphương trực tiếp cự tuyệt, ngay cả cơ hội suy nghĩ cũng khôngcho.Phải biết rằng nếu sự kiện linh dị không được xử lý kịp thời, nguycơ gây hại và khuếch tán càng lớn."Ông đừng vui mừng quá sớm, thanh âm bình thản của Tô Viễntựa hồ là ý đồ dội nước lạnh cho ông ta.'Cho dù tôi tham dự vào, cũng không nhất định có thể giải quyếtsự kiện linh dị, ông phải chuẩn bị tâm lý trước, Chu Băng rất cóthể sẽ chết ở bên trong, cứ như vậy, cũng không đơn giản là mộtsự kiện linh dị, mà là hai vụ.'"Tôi hiểu, cho nên tôi không yêu câu cậu phải giải quyết sự kiệnlinh dị này, nhưng chỉ cầu xin cậu cố gắng hết sức cứu người ra,giảm bớt tổn thất, nếu Chu Băng không chết, xin cứu cô ấy rangoài, làm ơn, sinh mệnh cao hơn hết thảy."Triệu Kiến Quốc thành khẩn nói, hiện tại ông ta không câu giảiquyết sự kiện linh dị, chỉ cầu dừng tổn thất.Cứu người?Cứu cô ta là không có khả năng, những người bình thường kháccòn có thể suy nghĩ lại.Tô Viễn suy nghĩ một chút rồi nói: "Tôi có thể đi chạy một chuyếncứu người, nhưng chỉ là cứu người, vê phần có thể cứu được baonhiêu, tôi không thể cam đoan.""Hơn nữa tôi cảm thấy, khả năng Chu Băng chết ở bên trong khálớn."Mặc kệ như thế nào, có thể cố hết khả năng cứu người là tốt rồi,rất cảm kích cậu. Thanh âm Triệu Kiến Quốc có chút kích độngnói."Cảm ơn thì không cần, tôi không phải là người của Interpol cácngười, hơn nữa, từ trước đến nay tôi luôn tin vào nguyên tắc traođổi tương đương, vê tình vê lý, các người cũng không thể để chotôi đi một chuyến vô ích."Triệu Kiến Quốc sửng sốt một chút, nhưng rất nhanh đã phảnứng lại, Tô Viễn đang đòi lợi ích."Không thành vấn đề, cậu có điều kiện gì cứ việc nói, tôi có thểthỏa mãn thì sẽ đồng ý, không thể thỏa mãn cũng sẽ tận lực thỏamãn.""Tôi muốn đặc quyền của Interpol." Tô Viễn nhẹ giọng nói. TriệuKiến Quốc ngạc nhiên: "Cậu muốn gia nhập tổng bộ?"Nói thật, dưới tình huống nhân thủ thiếu như hiện giờ, có ngựquỷ giả nguyện ý gia nhập tổng bộ, ông ta cầu còn không được.Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là phải có thể thông qua khảohạch của tổng bộ.Nhưng không nghĩ tới, Tô Viễn lại trả lời trả lời chắc chắn:"Không! Tôi không tham gia tổng bột"Trong lúc nhất thời Triệu Kiến Quốc không kịp phản ứng: "... Ýcậu là sao?""Tôi chỉ cần quyền lợi và địa vị của người phụ trách, không muốngia nhập tổng bộ." Cái quái gì vậy?Làm người phụ trách thời gian dài như vậy, Triệu Kiến Quốc vẫnlà lân đâu tiên nghe được yêu câu như vậy.'.. Tại sao? Gia nhập tổng bộ không phải cũng có đãi ngộ nàysao?”Ông ta nghĩ không rõ vì sao Tô Viễn lại đưa ra điều kiện cổ quáinhư vậy.Tô Viễn đáp lại: "Bởi vì tôi không muốn bị ràng buộc bởi tổng bộcủa các ông."Tương tự, cũng không tín nhiệm tổng bộ, dùng một câu để kháiquát chính là luôn có điêu dân muốn hại trẫm!" Triệu Kiến Quốcnghe xong nhất thời có chút dở khóc dở cười: Nhưng... Nhưngkhông có tiền lệ như vậy, cậu yên tâm, tôi có thể cam đoan sẽkhông có chuyện như vậy xảy ra.""Không có tiền lệ có thể phá vỡ tiền lệ, quy luật đặt ra là dùng đểphá vỡ."Cam đoan của ông đối với tôi mà nói không đáng một xu, hơnnữa tôi cũng không cần ông cam đoan, một câu nói, giữa chúngta không có bất kỳ tín nhiệm nào đáng nói. Các người trả giá chỉlà một ít quyên lợi mà thôi, mà tôi phải đối mặt với sự kiện linh dị,có khi phải trả giá bằng sinh mệnh, cho nên nếu ngay cả điềukiện này của tôi mà ông cũng không đáp ứng, tôi nghĩ giữa chúngta cũng không có gì có thể tiếp tục đàm phán."Đầu dây bên kia trâm mặc một lát, sau đó Triệu Kiến Quốc nhẹgiọng nói: "Cho nên... cậu muốn muốn có quyên lực và khôngmuốn chịu trách nhiệm?”Nghĩ theo hướng khác, cái này kỳ thật cũng giống như vui vẻxong không muốn chịu trách nhiệm, ít nhất không khác nhaunhiều lắm."ÀI Tôi không có, đừng nói bậy, tôi không thế."Tô Viễn nói: "Chỉ là trải qua chuyện lần trước, thái độ của ChuBăng khiến tôi cảm thấy rất khó chịu, vì tránh cho lân sau lại xuấthiện một Thẩm Băng, Vương Băng hoặc Lý Băng ra ngoài ghêtởm người khác, cho nên tôi cần quyên lợi ngang hàng với ngườiphụ trách, chờ đến khi có tên như vậy đi ra hù dọa tôi, tôi có thểmột gậy quật vỡ đầu chó của anh ta."Về phần trách nhiệm, tôi cũng không nói không gánh vác, cánhân tôi vẫn nghiêng vê phương thức làm việc ở nước ngoài, ôngđưa giá cả, tôi sẽ làm việc giúp ông.

Chương 131: Điều kiện của Tô Viễn (2)