Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 137: Tìm Dương Gian mượn đồ (1)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nhưng không thể không thừa nhận, Tô Viễn nói rất đúng, một khimình chết đi, vậy tất nhiên sẽ gây ra một sự kiện linh dị khác.Hiện giờ dưới thế cục vốn đã cấp bách lại thêm một sự kiện linhdị, đây là điều mà tất cả mọi người đều không muốn nhìn thấy."Thân thể tôi thương tổn quá nhiều, không thể động đậy được."Nếu như có thể động được, cô đã sớm nghĩ biện pháp rời khỏi nơinày, đi tìm tổng bộ trợ giúp."Đúng là người phụ nữ phiền toái! Tô Viễn lắc đầu, xem ra chỉ cóthể tự mình bỏ vào, chuyện này dùng có thể dùng quỷ vực giảiquyết rất tốt.Quỷ vực không ảnh hưởng được vàng nhưng có thể ảnh hưởngđến vị trí của Chu Băng, Tô Viễn mở bao đựng xác, chỉ để lại mộtkhe hở, ngay sau đó, thân hình Chu Băng đột ngột xuất hiệntrong túi đựng thi thể, cô ta bị quỷ vực dời vào."Đây là... ?"Đón ánh mắt có chút ngạc nhiên kia, Tô Viễn nói: "Được rồi, tôimuốn niêm phong bao xác, ngủ một giấc thật ngon đi, chuyệncòn lại giao cho tôi ˆChu Băng nhìn Tô Viễn thật lâu: "Cảm ơn.""Lên đường vui vẻ."Người ta nói rằng con người sẽ chết tổng cộng ba lần trong cuộcsống này, lần đầu tiên là trái tim ngừng đập, từ quan điểm sinhhọc, bạn đã chết. Lần thứ hai là trong đám tang, những ngườibiết bạn đến để thờ cúng, sau đó vị trí của bạn trong xã hội đãchết; Lần thứ ba là sau khi người cuối cùng nhớ đến bạn chết thìbạn thực sự đã chết.Thật giả tạm thời không đề cập tới, mà người chết như đèn tắt,hết thảy quá khứ cũng tan thành mây khói, mâu thuẫn cũng vậy,ân oán cũng thế, mọi chuyện đều đã qua. Nhìn túi xác bị bịt kínkia, Tô Viễn không di chuyển đi, mà là đặt nó ở nơi này trước.Hiện giờ trong tình huống này, người bình thường cũng không cókhả năng đến nhà xác của bệnh viện, trước tiên đặt túi đựng xácở chỗ này cũng vẫn an toàn.Không cần lo lắng vê việc bị phá hủy.Quỷ vực khẽ động, Tô Viễn trực tiếp rời khỏi nơi này, xuất hiện ởngoại giới.Sương mù ngăn cách tín hiệu, thế cho nên không thể gọi điệnthoại, về phần đối phó bà lão kia như thế nào, trong lòng Tô Viễnđã có một ý định.Nếu hắn trực tiếp đi áp chế thì cái giá phải trả quá lớn, đối khánglinh dị là tôn tại nguy hiểm, tuy rằng hiện giờ đã có khởi động lại,nhưng khởi động lại cũng không phải là vạn năng.Hơn nữa bà lão kia lại rất có thể là ngự quỷ giả thời Dân Quốc,trên người nó rất có thể còn tôn tại những kh*ng b* khác cònchưa triển khai ra, cho nên trực tiếp đối kháng được nhiều hơnmất, thậm chí có thể nói là rất ngu ngốc.Kết cục của Chu Băng chính là vết xe đổ.Muốn đối kháng với bà lão kia, biện pháp tốt nhất chính là dùnglệ quỷ đối phó lệ quỷ, cứ như vậy, mới có thể giảm thiểu rủi ro.Mà trong số lệ quỷ mà Tô Viễn biết đến, có vài con lệ quỷ cóđược năng lực giam giữ những lệ quỷ khác, một là quỷ họa, hai làquỷ sai, ba là ngạ quỷ, bốn là quỷ gõ cửa.Ba thứ đầu tiên quá mức đáng sợ, hơn nữa không thể khống chế,cho nên không nằm trong phạm vi suy nghĩ của Tô Viễn, duy chỉcó quỷ gõ cửa là có phương thức hành động và quy luật giếtngười đơn giản nhất, cũng dễ khống chế nhất.Chủ yếu nhất chính là, nó có cấp bậc kh*ng b* đủ cao, hơn nữaquỷ vực của nó còn có thể dẫn lệ quỷ khác rời đi.Ví dụ, sự kiện bóng bay đầu người ở thành phố Trung Sơn là mộtví dụ điển hình.Cho nên Tô Viễn định gọi điện thoại cho Dương Gian, mượn máyâm thanh bị nguyên rủa kia.Trước đó hai người từng để lại thông tin liên lạc với nhau, điệnthoại nhanh chóng được kết nối.Alo, Dương Gian đúng không? Tôi là Tô Viễn, chuyện lần trướccậu nói với tôi tôi đã làm xong, người mua đã tìm được rồi!"Lúc trước Dương Gian từng gọi điện thoại cho hắn tìm kiếm nơibuôn bán lệ quỷ, hắn đương nhiên biết cuối cùng Dương Giankhông có bán đi lệ quỷ kia, mà là dưới sự trợ giúp của giấy dangười khống chế nó, nhưng cũng không cản trở hắn dùng việcnày làm cái cớ."Hả? Xin lỗi, gân đây tôi đã quá bận rộn, quên nói với anh, conquỷ đó tôi không bán nữa, tôi có chỗ khác cần dùng nó."Đầu dây bên kia truyên đến thanh âm của Dương Gian, Tô Viễnnghe xong thần sắc khẽ đổi.Anh ta đã trở vê từ thôn Hoàng Cương? Quỷ ảnh không đầu có bịkhống chế không?Tính cảnh giác của Dương Gian vẫn cao như trước, hoặc là nói,bệnh nghi ngờ càng ngày càng nặng, anh ta chỉ nói chỗ hữudụng, nhưng không giải thích công dụng với Tô Viễn.Đối với việc này, Tô Viễn ngược lại không quan tâm, nhưng màcòn không đợi hắn mở miệng nói chuyện, bỗng nhiên chợt ngheđược đầu dây bên kia Dương Gian nói: "Ấy, Giang đại tỷ, chị cởiquân của em làm gì? Mẹ kiếp! Đừng chạm vào bảo bối của tôi, rachỗ khác chơi, tôi đang nói công việc nghiêm túc! Chờ đãi Đó làchuối của tôiTô Viễn: Nín lặng !Này cậu em, cậu thật biết chơi đấy, vừa bảo bối lại còn chuối...

Nhưng không thể không thừa nhận, Tô Viễn nói rất đúng, một khi

mình chết đi, vậy tất nhiên sẽ gây ra một sự kiện linh dị khác.

Hiện giờ dưới thế cục vốn đã cấp bách lại thêm một sự kiện linh

dị, đây là điều mà tất cả mọi người đều không muốn nhìn thấy.

"Thân thể tôi thương tổn quá nhiều, không thể động đậy được."

Nếu như có thể động được, cô đã sớm nghĩ biện pháp rời khỏi nơi

này, đi tìm tổng bộ trợ giúp.

"Đúng là người phụ nữ phiền toái! Tô Viễn lắc đầu, xem ra chỉ có

thể tự mình bỏ vào, chuyện này dùng có thể dùng quỷ vực giải

quyết rất tốt.

Quỷ vực không ảnh hưởng được vàng nhưng có thể ảnh hưởng

đến vị trí của Chu Băng, Tô Viễn mở bao đựng xác, chỉ để lại một

khe hở, ngay sau đó, thân hình Chu Băng đột ngột xuất hiện

trong túi đựng thi thể, cô ta bị quỷ vực dời vào.

"Đây là... ?"

Đón ánh mắt có chút ngạc nhiên kia, Tô Viễn nói: "Được rồi, tôi

muốn niêm phong bao xác, ngủ một giấc thật ngon đi, chuyện

còn lại giao cho tôi ˆ

Chu Băng nhìn Tô Viễn thật lâu: "Cảm ơn."

"Lên đường vui vẻ."

Người ta nói rằng con người sẽ chết tổng cộng ba lần trong cuộc

sống này, lần đầu tiên là trái tim ngừng đập, từ quan điểm sinh

học, bạn đã chết. Lần thứ hai là trong đám tang, những người

biết bạn đến để thờ cúng, sau đó vị trí của bạn trong xã hội đã

chết; Lần thứ ba là sau khi người cuối cùng nhớ đến bạn chết thì

bạn thực sự đã chết.

Thật giả tạm thời không đề cập tới, mà người chết như đèn tắt,

hết thảy quá khứ cũng tan thành mây khói, mâu thuẫn cũng vậy,

ân oán cũng thế, mọi chuyện đều đã qua. Nhìn túi xác bị bịt kín

kia, Tô Viễn không di chuyển đi, mà là đặt nó ở nơi này trước.

Hiện giờ trong tình huống này, người bình thường cũng không có

khả năng đến nhà xác của bệnh viện, trước tiên đặt túi đựng xác

ở chỗ này cũng vẫn an toàn.

Không cần lo lắng vê việc bị phá hủy.

Quỷ vực khẽ động, Tô Viễn trực tiếp rời khỏi nơi này, xuất hiện ở

ngoại giới.

Sương mù ngăn cách tín hiệu, thế cho nên không thể gọi điện

thoại, về phần đối phó bà lão kia như thế nào, trong lòng Tô Viễn

đã có một ý định.

Nếu hắn trực tiếp đi áp chế thì cái giá phải trả quá lớn, đối kháng

linh dị là tôn tại nguy hiểm, tuy rằng hiện giờ đã có khởi động lại,

nhưng khởi động lại cũng không phải là vạn năng.

Hơn nữa bà lão kia lại rất có thể là ngự quỷ giả thời Dân Quốc,

trên người nó rất có thể còn tôn tại những kh*ng b* khác còn

chưa triển khai ra, cho nên trực tiếp đối kháng được nhiều hơn

mất, thậm chí có thể nói là rất ngu ngốc.

Kết cục của Chu Băng chính là vết xe đổ.

Muốn đối kháng với bà lão kia, biện pháp tốt nhất chính là dùng

lệ quỷ đối phó lệ quỷ, cứ như vậy, mới có thể giảm thiểu rủi ro.

Mà trong số lệ quỷ mà Tô Viễn biết đến, có vài con lệ quỷ có

được năng lực giam giữ những lệ quỷ khác, một là quỷ họa, hai là

quỷ sai, ba là ngạ quỷ, bốn là quỷ gõ cửa.

Ba thứ đầu tiên quá mức đáng sợ, hơn nữa không thể khống chế,

cho nên không nằm trong phạm vi suy nghĩ của Tô Viễn, duy chỉ

có quỷ gõ cửa là có phương thức hành động và quy luật giết

người đơn giản nhất, cũng dễ khống chế nhất.

Chủ yếu nhất chính là, nó có cấp bậc kh*ng b* đủ cao, hơn nữa

quỷ vực của nó còn có thể dẫn lệ quỷ khác rời đi.

Ví dụ, sự kiện bóng bay đầu người ở thành phố Trung Sơn là một

ví dụ điển hình.

Cho nên Tô Viễn định gọi điện thoại cho Dương Gian, mượn máy

âm thanh bị nguyên rủa kia.

Trước đó hai người từng để lại thông tin liên lạc với nhau, điện

thoại nhanh chóng được kết nối.

Alo, Dương Gian đúng không? Tôi là Tô Viễn, chuyện lần trước

cậu nói với tôi tôi đã làm xong, người mua đã tìm được rồi!"

Lúc trước Dương Gian từng gọi điện thoại cho hắn tìm kiếm nơi

buôn bán lệ quỷ, hắn đương nhiên biết cuối cùng Dương Gian

không có bán đi lệ quỷ kia, mà là dưới sự trợ giúp của giấy da

người khống chế nó, nhưng cũng không cản trở hắn dùng việc

này làm cái cớ.

"Hả? Xin lỗi, gân đây tôi đã quá bận rộn, quên nói với anh, con

quỷ đó tôi không bán nữa, tôi có chỗ khác cần dùng nó."

Đầu dây bên kia truyên đến thanh âm của Dương Gian, Tô Viễn

nghe xong thần sắc khẽ đổi.

Anh ta đã trở vê từ thôn Hoàng Cương? Quỷ ảnh không đầu có bị

khống chế không?

Tính cảnh giác của Dương Gian vẫn cao như trước, hoặc là nói,

bệnh nghi ngờ càng ngày càng nặng, anh ta chỉ nói chỗ hữu

dụng, nhưng không giải thích công dụng với Tô Viễn.

Đối với việc này, Tô Viễn ngược lại không quan tâm, nhưng mà

còn không đợi hắn mở miệng nói chuyện, bỗng nhiên chợt nghe

được đầu dây bên kia Dương Gian nói: "Ấy, Giang đại tỷ, chị cởi

quân của em làm gì? Mẹ kiếp! Đừng chạm vào bảo bối của tôi, ra

chỗ khác chơi, tôi đang nói công việc nghiêm túc! Chờ đãi Đó là

chuối của tôi

Tô Viễn: Nín lặng !

Này cậu em, cậu thật biết chơi đấy, vừa bảo bối lại còn chuối...

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nhưng không thể không thừa nhận, Tô Viễn nói rất đúng, một khimình chết đi, vậy tất nhiên sẽ gây ra một sự kiện linh dị khác.Hiện giờ dưới thế cục vốn đã cấp bách lại thêm một sự kiện linhdị, đây là điều mà tất cả mọi người đều không muốn nhìn thấy."Thân thể tôi thương tổn quá nhiều, không thể động đậy được."Nếu như có thể động được, cô đã sớm nghĩ biện pháp rời khỏi nơinày, đi tìm tổng bộ trợ giúp."Đúng là người phụ nữ phiền toái! Tô Viễn lắc đầu, xem ra chỉ cóthể tự mình bỏ vào, chuyện này dùng có thể dùng quỷ vực giảiquyết rất tốt.Quỷ vực không ảnh hưởng được vàng nhưng có thể ảnh hưởngđến vị trí của Chu Băng, Tô Viễn mở bao đựng xác, chỉ để lại mộtkhe hở, ngay sau đó, thân hình Chu Băng đột ngột xuất hiệntrong túi đựng thi thể, cô ta bị quỷ vực dời vào."Đây là... ?"Đón ánh mắt có chút ngạc nhiên kia, Tô Viễn nói: "Được rồi, tôimuốn niêm phong bao xác, ngủ một giấc thật ngon đi, chuyệncòn lại giao cho tôi ˆChu Băng nhìn Tô Viễn thật lâu: "Cảm ơn.""Lên đường vui vẻ."Người ta nói rằng con người sẽ chết tổng cộng ba lần trong cuộcsống này, lần đầu tiên là trái tim ngừng đập, từ quan điểm sinhhọc, bạn đã chết. Lần thứ hai là trong đám tang, những ngườibiết bạn đến để thờ cúng, sau đó vị trí của bạn trong xã hội đãchết; Lần thứ ba là sau khi người cuối cùng nhớ đến bạn chết thìbạn thực sự đã chết.Thật giả tạm thời không đề cập tới, mà người chết như đèn tắt,hết thảy quá khứ cũng tan thành mây khói, mâu thuẫn cũng vậy,ân oán cũng thế, mọi chuyện đều đã qua. Nhìn túi xác bị bịt kínkia, Tô Viễn không di chuyển đi, mà là đặt nó ở nơi này trước.Hiện giờ trong tình huống này, người bình thường cũng không cókhả năng đến nhà xác của bệnh viện, trước tiên đặt túi đựng xácở chỗ này cũng vẫn an toàn.Không cần lo lắng vê việc bị phá hủy.Quỷ vực khẽ động, Tô Viễn trực tiếp rời khỏi nơi này, xuất hiện ởngoại giới.Sương mù ngăn cách tín hiệu, thế cho nên không thể gọi điệnthoại, về phần đối phó bà lão kia như thế nào, trong lòng Tô Viễnđã có một ý định.Nếu hắn trực tiếp đi áp chế thì cái giá phải trả quá lớn, đối khánglinh dị là tôn tại nguy hiểm, tuy rằng hiện giờ đã có khởi động lại,nhưng khởi động lại cũng không phải là vạn năng.Hơn nữa bà lão kia lại rất có thể là ngự quỷ giả thời Dân Quốc,trên người nó rất có thể còn tôn tại những kh*ng b* khác cònchưa triển khai ra, cho nên trực tiếp đối kháng được nhiều hơnmất, thậm chí có thể nói là rất ngu ngốc.Kết cục của Chu Băng chính là vết xe đổ.Muốn đối kháng với bà lão kia, biện pháp tốt nhất chính là dùnglệ quỷ đối phó lệ quỷ, cứ như vậy, mới có thể giảm thiểu rủi ro.Mà trong số lệ quỷ mà Tô Viễn biết đến, có vài con lệ quỷ cóđược năng lực giam giữ những lệ quỷ khác, một là quỷ họa, hai làquỷ sai, ba là ngạ quỷ, bốn là quỷ gõ cửa.Ba thứ đầu tiên quá mức đáng sợ, hơn nữa không thể khống chế,cho nên không nằm trong phạm vi suy nghĩ của Tô Viễn, duy chỉcó quỷ gõ cửa là có phương thức hành động và quy luật giếtngười đơn giản nhất, cũng dễ khống chế nhất.Chủ yếu nhất chính là, nó có cấp bậc kh*ng b* đủ cao, hơn nữaquỷ vực của nó còn có thể dẫn lệ quỷ khác rời đi.Ví dụ, sự kiện bóng bay đầu người ở thành phố Trung Sơn là mộtví dụ điển hình.Cho nên Tô Viễn định gọi điện thoại cho Dương Gian, mượn máyâm thanh bị nguyên rủa kia.Trước đó hai người từng để lại thông tin liên lạc với nhau, điệnthoại nhanh chóng được kết nối.Alo, Dương Gian đúng không? Tôi là Tô Viễn, chuyện lần trướccậu nói với tôi tôi đã làm xong, người mua đã tìm được rồi!"Lúc trước Dương Gian từng gọi điện thoại cho hắn tìm kiếm nơibuôn bán lệ quỷ, hắn đương nhiên biết cuối cùng Dương Giankhông có bán đi lệ quỷ kia, mà là dưới sự trợ giúp của giấy dangười khống chế nó, nhưng cũng không cản trở hắn dùng việcnày làm cái cớ."Hả? Xin lỗi, gân đây tôi đã quá bận rộn, quên nói với anh, conquỷ đó tôi không bán nữa, tôi có chỗ khác cần dùng nó."Đầu dây bên kia truyên đến thanh âm của Dương Gian, Tô Viễnnghe xong thần sắc khẽ đổi.Anh ta đã trở vê từ thôn Hoàng Cương? Quỷ ảnh không đầu có bịkhống chế không?Tính cảnh giác của Dương Gian vẫn cao như trước, hoặc là nói,bệnh nghi ngờ càng ngày càng nặng, anh ta chỉ nói chỗ hữudụng, nhưng không giải thích công dụng với Tô Viễn.Đối với việc này, Tô Viễn ngược lại không quan tâm, nhưng màcòn không đợi hắn mở miệng nói chuyện, bỗng nhiên chợt ngheđược đầu dây bên kia Dương Gian nói: "Ấy, Giang đại tỷ, chị cởiquân của em làm gì? Mẹ kiếp! Đừng chạm vào bảo bối của tôi, rachỗ khác chơi, tôi đang nói công việc nghiêm túc! Chờ đãi Đó làchuối của tôiTô Viễn: Nín lặng !Này cậu em, cậu thật biết chơi đấy, vừa bảo bối lại còn chuối...

Chương 137: Tìm Dương Gian mượn đồ (1)