Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 143: Dự định tương lai

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Đầu dây bên kia, thanh âm Triệu Kiến Quốc tựa hồ có chút lo âu,như đang lo lắng sự kiện sẽ lại xuất hiện. Ngược lại Tô Viễn lạithấy sao cũng được, chỉ cần không xuất hiện ở Tân Hải thì tùy nóđi đâu cũng được."Nó bị mang đi, có thể là đi hưởng tuần trăng mật, có lẽ có thểxuất hiện ở một góc nào đó trên thế giới, có lẽ vĩnh viễn sẽ khôngxuất hiện, ai mà biết được?”Cho tới bây giờ cũng không thể phỏng đoán được sự kiện linh dị,không tự mình tiếp xúc với sự kiện thì không ai biết cái thứ nguồngốc sẽ kh*ng b* cỡ nào.Cũng giống như Tô Viễn nói, cũng không ai có thể cam đoan bàlão kh*ng b* kia sẽ không xuất đầu lần nữa vào một ngày nàođó. Cũng có lẽ một ngày nào đó sẽ có người phù hợp với quy luậtgiết người của lệ quỷ, khiến cho nó trực tiếp thoát khỏi quỷ vựccủa quỷ gõ cửa cũng không chừng.Không khó tưởng tượng, Triệu Kiến Quốc ở tổng bộ thân có vị trícao, đương nhiên góc độ nhìn nhận vấn đề sẽ toàn diện hơn.Nhưng Tô Viễn thì khác, hắn cảm thấy mình chỉ cần bảo vệ tốttừng tấc đất thành phố Tân Hải là được, đừng để Tân Hải xuấthiện loạn quá lớn.Còn những thứ khác đều không liên quan đến mình.Nhưng vì để yên lòng Triệu Kiến Quốc, Tô Viễn vẫn nói: "Yên tâmđi, nếu lân sau lệ quỷ kia còn xuất hiện ở Tân Hải, tôi nhất địnhgiam giữ áp chế nó, nhưng nếu nó xuất hiện ở nơi khác, tôi cũngmặc kệ."Nói đến nước này rồi, Triệu Kiến Quốc cũng nghe ra hắn có ý gì,hơn nữa Tô Viễn cũng đã đảm bảo, ông ta cũng không nói gìthêm, dù sao sau này gặp phải sự kiện linh dị, nói không chừngcòn phải nhờ đối phương đối phó, vì vậy không thể để quan hệbọn quá cứng nhắc. Triệu Kiến Quốc cười khổ nói: "Ôi... chao...vậy được rồi, hy vọng lân sau lúc cậu đưa ra quyết định có thểbáo với tổng bộ một tiếng, cũng không phải trách cậu mà để bọntôi chuẩn bị trước."Nói đùa, để mấy người biết rồi tôi còn làm vậy được sao?Tô Viễn nói: "Thế này tôi cũng không có cách nào cả, sương mùngăn tín hiệu, điện thoại tôi cũng không gọi được, đây không phảilà tạm thời nảy sinh ý định chuẩn bị thử sao, không nghĩ tới lạithành công, lần sau tôi sẽ thương lượng trước với các người.'Những lời này hoàn toàn không có độ tin cậy, khóe miệng TriệuKiến Quốc giật giật, không biết giải thích thế nào, chỉ đành nói:"Vậy bên tổng bộ sắp xếp cho cậu một nhân viên tổng đài, tiệncho cậu toàn bộ điện thoại vệ tinh đặc chế, điện thoại vệ tinhdùng chất liệu tương đối đặc thù, trong tình huống bình thườngsẽ không bị lực lượng linh dị ảnh hưởng."Như vậy nghe có vẻ gì không khác với cảnh sát hình sự...Tô Viễn vừa mới nghĩ như vậy, kết quả nghe Triệu Kiến Quốc nói:"Chu Băng chết rồi, thành phố Tân Hải vừa vặn còn thiếu mộtngười phụ trách, cậu có hứng thú không? Nếu không dứt khoátgia nhập Interpol, nếu cậu đồng ý, tôi có thể giúp cậu nộp đơnngay lập tức. Quả nhiên là muốn nhắm vào hắn!Đừng hòng nghĩ đến!Tô Viễn lập tức đề phòng."Không có cửa, cửa sổ, cũng không có lối nào đâu, nghĩ cũngđừng nghĩ!" Tô Viễn nói: "Tôi vốn là người thật thà, ngang ngạnh,yêu tự do, càng không thích bị trói buộc, cho nên không cần gianhập tổng bộ, quy định cứng nhắc, quá nhiều hạn chế, nhưnghợp tác có thể! Dựa theo tiêu chuẩn quy định quốc tế để trả thùlao, chỉ cần ông đưa ra giá khởi điểm, tôi sẽ làm việc cho cácngười..Nếu không phải vì đánh dấu, ai nguyện ý trở thành người làmcông chứ?"Nhưng tôi phải nói rõ trước, sự kiện linh dị quá kh*ng b* tôi sẽkhông tham dự, đừng hòng lừa tôi"Vậy được rồi, cậu không muốn thì thôi, tôi sắp xếp bài cảnh sáthình sự khác đến làm người phụ trách.Đầu dây bên kia, Triệu Kiến Quốc cười khổ lắc đầu: "Phỏng chừngđiện thoại vệ tinh đồng ý với cậu còn phải đợi mấy ngày, cho nêntrong khoảng thời gian này cậu cứ nghỉ ngơi thật tốt, vất vả chocậu rồi.""Thế nào cũng được." Tô Viễn có lệ nói: "Tôi cũng nói trước,không cần sắp xếp những tên tỉnh thân có vấn đề lại đây tìm khóchịu, bằng không tôi sẽ gõ đầu chó của hắn, cứ như vậy, tạm biệtđội trưởng Triệu!"Cúp điện thoại, vừa vặn thức ăn nóng hổi bưng lên, Tô Viễn vuivẻ uống từng ngụm canh, tuy rằng có tiên, nhưng sở thích củahắn cũng không có thay đổi quá lớn.Không, hoặc thay đổi ít.Những thứ có được cũng phải trả giá.Hắn quay đầu nhìn người đi đường ngoài cửa sổ nhà hàng, mọingười vội vã đi tới đi lui trên đường vô cùng vội vàng, hoảng hốt,nhưng cũng chỉ vì mấy đồng bạc.Đối với sự kiện linh dị xảy ra trước đó trong bệnh viện, hầu hếtmọi người đều không thể biết được chân tướng, cho dù là ngườicó kinh nghiệm tham gia sự kiện tiết lộ ra ngoài, người tin tưởngchỉ sợ cũng rất ít ỏi.

Đầu dây bên kia, thanh âm Triệu Kiến Quốc tựa hồ có chút lo âu,

như đang lo lắng sự kiện sẽ lại xuất hiện. Ngược lại Tô Viễn lại

thấy sao cũng được, chỉ cần không xuất hiện ở Tân Hải thì tùy nó

đi đâu cũng được.

"Nó bị mang đi, có thể là đi hưởng tuần trăng mật, có lẽ có thể

xuất hiện ở một góc nào đó trên thế giới, có lẽ vĩnh viễn sẽ không

xuất hiện, ai mà biết được?”

Cho tới bây giờ cũng không thể phỏng đoán được sự kiện linh dị,

không tự mình tiếp xúc với sự kiện thì không ai biết cái thứ nguồn

gốc sẽ kh*ng b* cỡ nào.

Cũng giống như Tô Viễn nói, cũng không ai có thể cam đoan bà

lão kh*ng b* kia sẽ không xuất đầu lần nữa vào một ngày nào

đó. Cũng có lẽ một ngày nào đó sẽ có người phù hợp với quy luật

giết người của lệ quỷ, khiến cho nó trực tiếp thoát khỏi quỷ vực

của quỷ gõ cửa cũng không chừng.

Không khó tưởng tượng, Triệu Kiến Quốc ở tổng bộ thân có vị trí

cao, đương nhiên góc độ nhìn nhận vấn đề sẽ toàn diện hơn.

Nhưng Tô Viễn thì khác, hắn cảm thấy mình chỉ cần bảo vệ tốt

từng tấc đất thành phố Tân Hải là được, đừng để Tân Hải xuất

hiện loạn quá lớn.

Còn những thứ khác đều không liên quan đến mình.

Nhưng vì để yên lòng Triệu Kiến Quốc, Tô Viễn vẫn nói: "Yên tâm

đi, nếu lân sau lệ quỷ kia còn xuất hiện ở Tân Hải, tôi nhất định

giam giữ áp chế nó, nhưng nếu nó xuất hiện ở nơi khác, tôi cũng

mặc kệ."

Nói đến nước này rồi, Triệu Kiến Quốc cũng nghe ra hắn có ý gì,

hơn nữa Tô Viễn cũng đã đảm bảo, ông ta cũng không nói gì

thêm, dù sao sau này gặp phải sự kiện linh dị, nói không chừng

còn phải nhờ đối phương đối phó, vì vậy không thể để quan hệ

bọn quá cứng nhắc. Triệu Kiến Quốc cười khổ nói: "Ôi... chao...

vậy được rồi, hy vọng lân sau lúc cậu đưa ra quyết định có thể

báo với tổng bộ một tiếng, cũng không phải trách cậu mà để bọn

tôi chuẩn bị trước."

Nói đùa, để mấy người biết rồi tôi còn làm vậy được sao?

Tô Viễn nói: "Thế này tôi cũng không có cách nào cả, sương mù

ngăn tín hiệu, điện thoại tôi cũng không gọi được, đây không phải

là tạm thời nảy sinh ý định chuẩn bị thử sao, không nghĩ tới lại

thành công, lần sau tôi sẽ thương lượng trước với các người.'

Những lời này hoàn toàn không có độ tin cậy, khóe miệng Triệu

Kiến Quốc giật giật, không biết giải thích thế nào, chỉ đành nói:

"Vậy bên tổng bộ sắp xếp cho cậu một nhân viên tổng đài, tiện

cho cậu toàn bộ điện thoại vệ tinh đặc chế, điện thoại vệ tinh

dùng chất liệu tương đối đặc thù, trong tình huống bình thường

sẽ không bị lực lượng linh dị ảnh hưởng."

Như vậy nghe có vẻ gì không khác với cảnh sát hình sự...

Tô Viễn vừa mới nghĩ như vậy, kết quả nghe Triệu Kiến Quốc nói:

"Chu Băng chết rồi, thành phố Tân Hải vừa vặn còn thiếu một

người phụ trách, cậu có hứng thú không? Nếu không dứt khoát

gia nhập Interpol, nếu cậu đồng ý, tôi có thể giúp cậu nộp đơn

ngay lập tức. Quả nhiên là muốn nhắm vào hắn!

Đừng hòng nghĩ đến!

Tô Viễn lập tức đề phòng.

"Không có cửa, cửa sổ, cũng không có lối nào đâu, nghĩ cũng

đừng nghĩ!" Tô Viễn nói: "Tôi vốn là người thật thà, ngang ngạnh,

yêu tự do, càng không thích bị trói buộc, cho nên không cần gia

nhập tổng bộ, quy định cứng nhắc, quá nhiều hạn chế, nhưng

hợp tác có thể! Dựa theo tiêu chuẩn quy định quốc tế để trả thù

lao, chỉ cần ông đưa ra giá khởi điểm, tôi sẽ làm việc cho các

người..

Nếu không phải vì đánh dấu, ai nguyện ý trở thành người làm

công chứ?

"Nhưng tôi phải nói rõ trước, sự kiện linh dị quá kh*ng b* tôi sẽ

không tham dự, đừng hòng lừa tôi

"Vậy được rồi, cậu không muốn thì thôi, tôi sắp xếp bài cảnh sát

hình sự khác đến làm người phụ trách.

Đầu dây bên kia, Triệu Kiến Quốc cười khổ lắc đầu: "Phỏng chừng

điện thoại vệ tinh đồng ý với cậu còn phải đợi mấy ngày, cho nên

trong khoảng thời gian này cậu cứ nghỉ ngơi thật tốt, vất vả cho

cậu rồi."

"Thế nào cũng được." Tô Viễn có lệ nói: "Tôi cũng nói trước,

không cần sắp xếp những tên tỉnh thân có vấn đề lại đây tìm khó

chịu, bằng không tôi sẽ gõ đầu chó của hắn, cứ như vậy, tạm biệt

đội trưởng Triệu!"

Cúp điện thoại, vừa vặn thức ăn nóng hổi bưng lên, Tô Viễn vui

vẻ uống từng ngụm canh, tuy rằng có tiên, nhưng sở thích của

hắn cũng không có thay đổi quá lớn.

Không, hoặc thay đổi ít.

Những thứ có được cũng phải trả giá.

Hắn quay đầu nhìn người đi đường ngoài cửa sổ nhà hàng, mọi

người vội vã đi tới đi lui trên đường vô cùng vội vàng, hoảng hốt,

nhưng cũng chỉ vì mấy đồng bạc.

Đối với sự kiện linh dị xảy ra trước đó trong bệnh viện, hầu hết

mọi người đều không thể biết được chân tướng, cho dù là người

có kinh nghiệm tham gia sự kiện tiết lộ ra ngoài, người tin tưởng

chỉ sợ cũng rất ít ỏi.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Đầu dây bên kia, thanh âm Triệu Kiến Quốc tựa hồ có chút lo âu,như đang lo lắng sự kiện sẽ lại xuất hiện. Ngược lại Tô Viễn lạithấy sao cũng được, chỉ cần không xuất hiện ở Tân Hải thì tùy nóđi đâu cũng được."Nó bị mang đi, có thể là đi hưởng tuần trăng mật, có lẽ có thểxuất hiện ở một góc nào đó trên thế giới, có lẽ vĩnh viễn sẽ khôngxuất hiện, ai mà biết được?”Cho tới bây giờ cũng không thể phỏng đoán được sự kiện linh dị,không tự mình tiếp xúc với sự kiện thì không ai biết cái thứ nguồngốc sẽ kh*ng b* cỡ nào.Cũng giống như Tô Viễn nói, cũng không ai có thể cam đoan bàlão kh*ng b* kia sẽ không xuất đầu lần nữa vào một ngày nàođó. Cũng có lẽ một ngày nào đó sẽ có người phù hợp với quy luậtgiết người của lệ quỷ, khiến cho nó trực tiếp thoát khỏi quỷ vựccủa quỷ gõ cửa cũng không chừng.Không khó tưởng tượng, Triệu Kiến Quốc ở tổng bộ thân có vị trícao, đương nhiên góc độ nhìn nhận vấn đề sẽ toàn diện hơn.Nhưng Tô Viễn thì khác, hắn cảm thấy mình chỉ cần bảo vệ tốttừng tấc đất thành phố Tân Hải là được, đừng để Tân Hải xuấthiện loạn quá lớn.Còn những thứ khác đều không liên quan đến mình.Nhưng vì để yên lòng Triệu Kiến Quốc, Tô Viễn vẫn nói: "Yên tâmđi, nếu lân sau lệ quỷ kia còn xuất hiện ở Tân Hải, tôi nhất địnhgiam giữ áp chế nó, nhưng nếu nó xuất hiện ở nơi khác, tôi cũngmặc kệ."Nói đến nước này rồi, Triệu Kiến Quốc cũng nghe ra hắn có ý gì,hơn nữa Tô Viễn cũng đã đảm bảo, ông ta cũng không nói gìthêm, dù sao sau này gặp phải sự kiện linh dị, nói không chừngcòn phải nhờ đối phương đối phó, vì vậy không thể để quan hệbọn quá cứng nhắc. Triệu Kiến Quốc cười khổ nói: "Ôi... chao...vậy được rồi, hy vọng lân sau lúc cậu đưa ra quyết định có thểbáo với tổng bộ một tiếng, cũng không phải trách cậu mà để bọntôi chuẩn bị trước."Nói đùa, để mấy người biết rồi tôi còn làm vậy được sao?Tô Viễn nói: "Thế này tôi cũng không có cách nào cả, sương mùngăn tín hiệu, điện thoại tôi cũng không gọi được, đây không phảilà tạm thời nảy sinh ý định chuẩn bị thử sao, không nghĩ tới lạithành công, lần sau tôi sẽ thương lượng trước với các người.'Những lời này hoàn toàn không có độ tin cậy, khóe miệng TriệuKiến Quốc giật giật, không biết giải thích thế nào, chỉ đành nói:"Vậy bên tổng bộ sắp xếp cho cậu một nhân viên tổng đài, tiệncho cậu toàn bộ điện thoại vệ tinh đặc chế, điện thoại vệ tinhdùng chất liệu tương đối đặc thù, trong tình huống bình thườngsẽ không bị lực lượng linh dị ảnh hưởng."Như vậy nghe có vẻ gì không khác với cảnh sát hình sự...Tô Viễn vừa mới nghĩ như vậy, kết quả nghe Triệu Kiến Quốc nói:"Chu Băng chết rồi, thành phố Tân Hải vừa vặn còn thiếu mộtngười phụ trách, cậu có hứng thú không? Nếu không dứt khoátgia nhập Interpol, nếu cậu đồng ý, tôi có thể giúp cậu nộp đơnngay lập tức. Quả nhiên là muốn nhắm vào hắn!Đừng hòng nghĩ đến!Tô Viễn lập tức đề phòng."Không có cửa, cửa sổ, cũng không có lối nào đâu, nghĩ cũngđừng nghĩ!" Tô Viễn nói: "Tôi vốn là người thật thà, ngang ngạnh,yêu tự do, càng không thích bị trói buộc, cho nên không cần gianhập tổng bộ, quy định cứng nhắc, quá nhiều hạn chế, nhưnghợp tác có thể! Dựa theo tiêu chuẩn quy định quốc tế để trả thùlao, chỉ cần ông đưa ra giá khởi điểm, tôi sẽ làm việc cho cácngười..Nếu không phải vì đánh dấu, ai nguyện ý trở thành người làmcông chứ?"Nhưng tôi phải nói rõ trước, sự kiện linh dị quá kh*ng b* tôi sẽkhông tham dự, đừng hòng lừa tôi"Vậy được rồi, cậu không muốn thì thôi, tôi sắp xếp bài cảnh sáthình sự khác đến làm người phụ trách.Đầu dây bên kia, Triệu Kiến Quốc cười khổ lắc đầu: "Phỏng chừngđiện thoại vệ tinh đồng ý với cậu còn phải đợi mấy ngày, cho nêntrong khoảng thời gian này cậu cứ nghỉ ngơi thật tốt, vất vả chocậu rồi.""Thế nào cũng được." Tô Viễn có lệ nói: "Tôi cũng nói trước,không cần sắp xếp những tên tỉnh thân có vấn đề lại đây tìm khóchịu, bằng không tôi sẽ gõ đầu chó của hắn, cứ như vậy, tạm biệtđội trưởng Triệu!"Cúp điện thoại, vừa vặn thức ăn nóng hổi bưng lên, Tô Viễn vuivẻ uống từng ngụm canh, tuy rằng có tiên, nhưng sở thích củahắn cũng không có thay đổi quá lớn.Không, hoặc thay đổi ít.Những thứ có được cũng phải trả giá.Hắn quay đầu nhìn người đi đường ngoài cửa sổ nhà hàng, mọingười vội vã đi tới đi lui trên đường vô cùng vội vàng, hoảng hốt,nhưng cũng chỉ vì mấy đồng bạc.Đối với sự kiện linh dị xảy ra trước đó trong bệnh viện, hầu hếtmọi người đều không thể biết được chân tướng, cho dù là ngườicó kinh nghiệm tham gia sự kiện tiết lộ ra ngoài, người tin tưởngchỉ sợ cũng rất ít ỏi.

Chương 143: Dự định tương lai