Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 152: Thi thể nam cầm thanh đao gỗ (1)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Theo xu hướng này, phòng 4444 sẽ sâu chỗ nào? Dựa theo quỷ dịở địa điểm linh dị, một khi xâm nhập quá sâu, ngay cả hắn cũngrất có thể sẽ bị lạc ở bên trong.Tuy rằng có chút lo lắng sẽ lạc vào bên trong, nhưng hành độngcủa Tô Viễn cũng không chút do dự, hắn trực tiếp vượt qua lối đicó vẻ cấm ky kia, giãm lên tấm thảm mềm mại kia.Xung quanh yên tính có chút đáng sợ, không có chút thanh âmnào, chỉ có tiếng hít thở của hắn vang lên bên tai. Lối đi rất yêntĩnh, đồng thời cũng rất sạch sẽ, không chút bụi bặm, sạch sẽđến mức đáng sợ, ngay cả bụi bặm cũng không có.Có vẻ vẫn có người xử lý, không có mùi lạ chứng tỏ trong lối đinày cũng chưa từng có người chết, ít nhất chưa xảy ra loạichuyện máu tươi tung tóe, thi thể vỡ vụn, nếu không cũng sẽ lưulại một chút vết bẩn và mùi hôi.Không biết có phải đã lâu không có ai ra vào nơi này phải không.Đương nhiên, có thể không có người vào, nhưng lệ quỷ vào haykhông cũng không chắc.Vẻ mặt Tô Viễn không đổi đi về phía trước, vẫn như trước dánvào tường đi, phòng ngừa lưu lại dấu chân.Chỉ là ở phía sau hắn, bóng đen dưới chân hắn dần trở nên đậmhơn, hơn nữa dùng một phương thức không có khả năng dần dầnđứng lên, chỉ trong chốc lát, bóng đen giống như một người đithẳng về phía trước, đi vào trong thân thể Tô Viễn.Đó là quỷ ảnh!Tuy rằng có quỷ y bảo hộ, nhưng vì phòng ngừa vạn nhất, TôViễn khống chế quỷ ảnh bao trùm bên ngoài thân thể mình, nhưvậy tương đương với lại có thêm một tâng phòng hộ.Mà quỷ huyết thì tùy thời chờ lệnh, cứ như vậy, có quỷ ảnh, quỷ yvà quỷ huyết ba tâng bảo hộ, chỉ cân hắn không đi tìm chết thì tựbảo vệ bản thân ở đây hẳn là không thành vấn đề.Cho dù thật sự có vấn đề, hắn cũng có thể kịp thời dùng quỷ ảnhđể khởi động lại, sau đó chạy trốn.Ở địa phương linh dị, dù cẩn thận như thế nào cũng không quáđáng, hắn không có đầu óc thông minh, sự quan sát phán đoán tỉmỉ và quyết đoán của Dương Gian, nhưng hắn đủ cẩn thận, dũngcảm và sợ chết!Nghiêm túc mà nói, cả hai đều có điểm chung nhất định, DươngGian dựa vào đầu óc, dựa vào tính cách, giấy da người, dựa vàohào quang của nhân vật chính, mà Tô Viễn không dựa vào gìkhác ngoài đánh dấu...Thân thể hắn bị quỷ ảnh bao trùm, Tô Viễn cũng không có cảmgiác được gì dị thường, nhưng mà từ bề ngoài nhìn, hiện tại cảngười hắn có vẻ quỷ dị.Thân hình mảnh khảnh mà lại mơ hồ, nhìn thân thể hắn tựa nhưnữ nhân, khuôn mặt mơ hồ, không có ngũ quan, chỉ có quỷ nhãntrắng bệch, không nói một tiếng mà cứ dán sát vào tường đi, cửchỉ quái dị...Nhìn qua không giống người, càng giống như một lệ quỷ đi lạigần tường.Hắn nhanh chóng đi qua cửa phòng thứ nhất, ánh mắt Tô Viễnngưng lại, nhìn vê phía bên kia.Cửa phòng không có động tĩnh gì.Không có dấu hiệu mở.Hắn suy nghĩ một chút và sau đó đi vê phía cửa phòng.Kiểu dáng cửa phòng theo phong cách châu Âu cũ, nhìn qua thờigian cũng có vẻ đã lâu, sơn gỗ trên cửa phòng hơi tróc ra, ngoàira trên cùng cửa phòng này treo một tấm biển số phòng bằngđồng, trên bảng hiệu viết một số: 1.Có nghĩa là đây là phòng đầu tiên ở đây.Mà số phòng Tô Viễn muốn tìm là phòng 4444. còn cần phải đi vềphía trước không biết bao xa.Nhưng xuất phát từ tò mò, hắn định đẩy cánh cửa kia, muốn nhìnxem trong phòng này rốt cuộc có cái gì, như vậy cũng tốt tronglòng hắn có chuẩn bị.Nhưng lúc Tô Viễn dùng sức đẩy cửa, cửa phòng này lại khôngnhúc nhích.Lần thứ hai dùng sức, vẫn như cũ không có bất kỳ động tĩnh gì.Dường như thứ hắn đối không phải đối mặt với một cánh cửa, màlà một bức tường.Nếu như không phải sợ quá lớn, khiến cho linh dị chi địa có chútdị thường, lúc này Tô Viễn đều muốn nhẹ nhàng gõ cửa, thuậntiện hỏi một chút bên trong có người hay không.Nếu có quy luật giết người của quỷ gõ cửa thì tốt rồi, như vậy cóthể một đường gõ qua, liền biết phòng nào có lệ quỷ, đến lúc đóthuận tiện đánh dấu, phát triển một đường, chẳng phải là thiênhạ vô địch sao?Ánh mắt Tô Viễn khẽ động, có lẽ dùng năng lực của lệ quỷ có thểmạnh mẽ mở cái cánh cửa này.Chỉ là như vậy rất có thể phát sinh biến hóa dị thường nào đó,mở ra một hai cánh cửa có lẽ không thành vấn đề, nếu nhiềuhơn, tất sẽ phá vỡ cân bằng nơi này. Hơn nữa cũng khó nói trongphòng có lệ hay không, nếu có thì sau khi đánh dấu xong rồi xửtrí cũng là một chuyện phiền toái, cũng không thể để lệ quỷ chạyra ngoài.Sau khi suy nghĩ cẩn thận. Tô Viễn buông tha cái ý nghĩ nhìn nhưmê người này, kỳ thực ẩn giấu rất nhiêu nguy hiểm.Hắn tiếp tục đi về phía trước.Hắn nhanh chóng đi qua phòng số 2, phòng số 3, phòng số 4...

Theo xu hướng này, phòng 4444 sẽ sâu chỗ nào? Dựa theo quỷ dị

ở địa điểm linh dị, một khi xâm nhập quá sâu, ngay cả hắn cũng

rất có thể sẽ bị lạc ở bên trong.

Tuy rằng có chút lo lắng sẽ lạc vào bên trong, nhưng hành động

của Tô Viễn cũng không chút do dự, hắn trực tiếp vượt qua lối đi

có vẻ cấm ky kia, giãm lên tấm thảm mềm mại kia.

Xung quanh yên tính có chút đáng sợ, không có chút thanh âm

nào, chỉ có tiếng hít thở của hắn vang lên bên tai. Lối đi rất yên

tĩnh, đồng thời cũng rất sạch sẽ, không chút bụi bặm, sạch sẽ

đến mức đáng sợ, ngay cả bụi bặm cũng không có.

Có vẻ vẫn có người xử lý, không có mùi lạ chứng tỏ trong lối đi

này cũng chưa từng có người chết, ít nhất chưa xảy ra loại

chuyện máu tươi tung tóe, thi thể vỡ vụn, nếu không cũng sẽ lưu

lại một chút vết bẩn và mùi hôi.

Không biết có phải đã lâu không có ai ra vào nơi này phải không.

Đương nhiên, có thể không có người vào, nhưng lệ quỷ vào hay

không cũng không chắc.

Vẻ mặt Tô Viễn không đổi đi về phía trước, vẫn như trước dán

vào tường đi, phòng ngừa lưu lại dấu chân.

Chỉ là ở phía sau hắn, bóng đen dưới chân hắn dần trở nên đậm

hơn, hơn nữa dùng một phương thức không có khả năng dần dần

đứng lên, chỉ trong chốc lát, bóng đen giống như một người đi

thẳng về phía trước, đi vào trong thân thể Tô Viễn.

Đó là quỷ ảnh!

Tuy rằng có quỷ y bảo hộ, nhưng vì phòng ngừa vạn nhất, Tô

Viễn khống chế quỷ ảnh bao trùm bên ngoài thân thể mình, như

vậy tương đương với lại có thêm một tâng phòng hộ.

Mà quỷ huyết thì tùy thời chờ lệnh, cứ như vậy, có quỷ ảnh, quỷ y

và quỷ huyết ba tâng bảo hộ, chỉ cân hắn không đi tìm chết thì tự

bảo vệ bản thân ở đây hẳn là không thành vấn đề.

Cho dù thật sự có vấn đề, hắn cũng có thể kịp thời dùng quỷ ảnh

để khởi động lại, sau đó chạy trốn.

Ở địa phương linh dị, dù cẩn thận như thế nào cũng không quá

đáng, hắn không có đầu óc thông minh, sự quan sát phán đoán tỉ

mỉ và quyết đoán của Dương Gian, nhưng hắn đủ cẩn thận, dũng

cảm và sợ chết!

Nghiêm túc mà nói, cả hai đều có điểm chung nhất định, Dương

Gian dựa vào đầu óc, dựa vào tính cách, giấy da người, dựa vào

hào quang của nhân vật chính, mà Tô Viễn không dựa vào gì

khác ngoài đánh dấu...

Thân thể hắn bị quỷ ảnh bao trùm, Tô Viễn cũng không có cảm

giác được gì dị thường, nhưng mà từ bề ngoài nhìn, hiện tại cả

người hắn có vẻ quỷ dị.

Thân hình mảnh khảnh mà lại mơ hồ, nhìn thân thể hắn tựa như

nữ nhân, khuôn mặt mơ hồ, không có ngũ quan, chỉ có quỷ nhãn

trắng bệch, không nói một tiếng mà cứ dán sát vào tường đi, cử

chỉ quái dị...

Nhìn qua không giống người, càng giống như một lệ quỷ đi lại

gần tường.

Hắn nhanh chóng đi qua cửa phòng thứ nhất, ánh mắt Tô Viễn

ngưng lại, nhìn vê phía bên kia.

Cửa phòng không có động tĩnh gì.

Không có dấu hiệu mở.

Hắn suy nghĩ một chút và sau đó đi vê phía cửa phòng.

Kiểu dáng cửa phòng theo phong cách châu Âu cũ, nhìn qua thời

gian cũng có vẻ đã lâu, sơn gỗ trên cửa phòng hơi tróc ra, ngoài

ra trên cùng cửa phòng này treo một tấm biển số phòng bằng

đồng, trên bảng hiệu viết một số: 1.

Có nghĩa là đây là phòng đầu tiên ở đây.

Mà số phòng Tô Viễn muốn tìm là phòng 4444. còn cần phải đi về

phía trước không biết bao xa.

Nhưng xuất phát từ tò mò, hắn định đẩy cánh cửa kia, muốn nhìn

xem trong phòng này rốt cuộc có cái gì, như vậy cũng tốt trong

lòng hắn có chuẩn bị.

Nhưng lúc Tô Viễn dùng sức đẩy cửa, cửa phòng này lại không

nhúc nhích.

Lần thứ hai dùng sức, vẫn như cũ không có bất kỳ động tĩnh gì.

Dường như thứ hắn đối không phải đối mặt với một cánh cửa, mà

là một bức tường.

Nếu như không phải sợ quá lớn, khiến cho linh dị chi địa có chút

dị thường, lúc này Tô Viễn đều muốn nhẹ nhàng gõ cửa, thuận

tiện hỏi một chút bên trong có người hay không.

Nếu có quy luật giết người của quỷ gõ cửa thì tốt rồi, như vậy có

thể một đường gõ qua, liền biết phòng nào có lệ quỷ, đến lúc đó

thuận tiện đánh dấu, phát triển một đường, chẳng phải là thiên

hạ vô địch sao?

Ánh mắt Tô Viễn khẽ động, có lẽ dùng năng lực của lệ quỷ có thể

mạnh mẽ mở cái cánh cửa này.

Chỉ là như vậy rất có thể phát sinh biến hóa dị thường nào đó,

mở ra một hai cánh cửa có lẽ không thành vấn đề, nếu nhiều

hơn, tất sẽ phá vỡ cân bằng nơi này. Hơn nữa cũng khó nói trong

phòng có lệ hay không, nếu có thì sau khi đánh dấu xong rồi xử

trí cũng là một chuyện phiền toái, cũng không thể để lệ quỷ chạy

ra ngoài.

Sau khi suy nghĩ cẩn thận. Tô Viễn buông tha cái ý nghĩ nhìn như

mê người này, kỳ thực ẩn giấu rất nhiêu nguy hiểm.

Hắn tiếp tục đi về phía trước.

Hắn nhanh chóng đi qua phòng số 2, phòng số 3, phòng số 4...

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Theo xu hướng này, phòng 4444 sẽ sâu chỗ nào? Dựa theo quỷ dịở địa điểm linh dị, một khi xâm nhập quá sâu, ngay cả hắn cũngrất có thể sẽ bị lạc ở bên trong.Tuy rằng có chút lo lắng sẽ lạc vào bên trong, nhưng hành độngcủa Tô Viễn cũng không chút do dự, hắn trực tiếp vượt qua lối đicó vẻ cấm ky kia, giãm lên tấm thảm mềm mại kia.Xung quanh yên tính có chút đáng sợ, không có chút thanh âmnào, chỉ có tiếng hít thở của hắn vang lên bên tai. Lối đi rất yêntĩnh, đồng thời cũng rất sạch sẽ, không chút bụi bặm, sạch sẽđến mức đáng sợ, ngay cả bụi bặm cũng không có.Có vẻ vẫn có người xử lý, không có mùi lạ chứng tỏ trong lối đinày cũng chưa từng có người chết, ít nhất chưa xảy ra loạichuyện máu tươi tung tóe, thi thể vỡ vụn, nếu không cũng sẽ lưulại một chút vết bẩn và mùi hôi.Không biết có phải đã lâu không có ai ra vào nơi này phải không.Đương nhiên, có thể không có người vào, nhưng lệ quỷ vào haykhông cũng không chắc.Vẻ mặt Tô Viễn không đổi đi về phía trước, vẫn như trước dánvào tường đi, phòng ngừa lưu lại dấu chân.Chỉ là ở phía sau hắn, bóng đen dưới chân hắn dần trở nên đậmhơn, hơn nữa dùng một phương thức không có khả năng dần dầnđứng lên, chỉ trong chốc lát, bóng đen giống như một người đithẳng về phía trước, đi vào trong thân thể Tô Viễn.Đó là quỷ ảnh!Tuy rằng có quỷ y bảo hộ, nhưng vì phòng ngừa vạn nhất, TôViễn khống chế quỷ ảnh bao trùm bên ngoài thân thể mình, nhưvậy tương đương với lại có thêm một tâng phòng hộ.Mà quỷ huyết thì tùy thời chờ lệnh, cứ như vậy, có quỷ ảnh, quỷ yvà quỷ huyết ba tâng bảo hộ, chỉ cân hắn không đi tìm chết thì tựbảo vệ bản thân ở đây hẳn là không thành vấn đề.Cho dù thật sự có vấn đề, hắn cũng có thể kịp thời dùng quỷ ảnhđể khởi động lại, sau đó chạy trốn.Ở địa phương linh dị, dù cẩn thận như thế nào cũng không quáđáng, hắn không có đầu óc thông minh, sự quan sát phán đoán tỉmỉ và quyết đoán của Dương Gian, nhưng hắn đủ cẩn thận, dũngcảm và sợ chết!Nghiêm túc mà nói, cả hai đều có điểm chung nhất định, DươngGian dựa vào đầu óc, dựa vào tính cách, giấy da người, dựa vàohào quang của nhân vật chính, mà Tô Viễn không dựa vào gìkhác ngoài đánh dấu...Thân thể hắn bị quỷ ảnh bao trùm, Tô Viễn cũng không có cảmgiác được gì dị thường, nhưng mà từ bề ngoài nhìn, hiện tại cảngười hắn có vẻ quỷ dị.Thân hình mảnh khảnh mà lại mơ hồ, nhìn thân thể hắn tựa nhưnữ nhân, khuôn mặt mơ hồ, không có ngũ quan, chỉ có quỷ nhãntrắng bệch, không nói một tiếng mà cứ dán sát vào tường đi, cửchỉ quái dị...Nhìn qua không giống người, càng giống như một lệ quỷ đi lạigần tường.Hắn nhanh chóng đi qua cửa phòng thứ nhất, ánh mắt Tô Viễnngưng lại, nhìn vê phía bên kia.Cửa phòng không có động tĩnh gì.Không có dấu hiệu mở.Hắn suy nghĩ một chút và sau đó đi vê phía cửa phòng.Kiểu dáng cửa phòng theo phong cách châu Âu cũ, nhìn qua thờigian cũng có vẻ đã lâu, sơn gỗ trên cửa phòng hơi tróc ra, ngoàira trên cùng cửa phòng này treo một tấm biển số phòng bằngđồng, trên bảng hiệu viết một số: 1.Có nghĩa là đây là phòng đầu tiên ở đây.Mà số phòng Tô Viễn muốn tìm là phòng 4444. còn cần phải đi vềphía trước không biết bao xa.Nhưng xuất phát từ tò mò, hắn định đẩy cánh cửa kia, muốn nhìnxem trong phòng này rốt cuộc có cái gì, như vậy cũng tốt tronglòng hắn có chuẩn bị.Nhưng lúc Tô Viễn dùng sức đẩy cửa, cửa phòng này lại khôngnhúc nhích.Lần thứ hai dùng sức, vẫn như cũ không có bất kỳ động tĩnh gì.Dường như thứ hắn đối không phải đối mặt với một cánh cửa, màlà một bức tường.Nếu như không phải sợ quá lớn, khiến cho linh dị chi địa có chútdị thường, lúc này Tô Viễn đều muốn nhẹ nhàng gõ cửa, thuậntiện hỏi một chút bên trong có người hay không.Nếu có quy luật giết người của quỷ gõ cửa thì tốt rồi, như vậy cóthể một đường gõ qua, liền biết phòng nào có lệ quỷ, đến lúc đóthuận tiện đánh dấu, phát triển một đường, chẳng phải là thiênhạ vô địch sao?Ánh mắt Tô Viễn khẽ động, có lẽ dùng năng lực của lệ quỷ có thểmạnh mẽ mở cái cánh cửa này.Chỉ là như vậy rất có thể phát sinh biến hóa dị thường nào đó,mở ra một hai cánh cửa có lẽ không thành vấn đề, nếu nhiềuhơn, tất sẽ phá vỡ cân bằng nơi này. Hơn nữa cũng khó nói trongphòng có lệ hay không, nếu có thì sau khi đánh dấu xong rồi xửtrí cũng là một chuyện phiền toái, cũng không thể để lệ quỷ chạyra ngoài.Sau khi suy nghĩ cẩn thận. Tô Viễn buông tha cái ý nghĩ nhìn nhưmê người này, kỳ thực ẩn giấu rất nhiêu nguy hiểm.Hắn tiếp tục đi về phía trước.Hắn nhanh chóng đi qua phòng số 2, phòng số 3, phòng số 4...

Chương 152: Thi thể nam cầm thanh đao gỗ (1)