Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 154: Cướp đoạt thất bại

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Cũng là một loại nguyên rủa linh dị nào đó, người bình thường chỉcần ngửi thấy một lần, nguyền rủa sẽ cắm rễ, sau đó bắt đầu thốirữa từ trong ra ngoài, mãi đến khi cả người hóa thành một vũngchất lỏng thi thể.Đánh dấu được mảnh ghép linh dị, Tô Viễn cũng không kinhngạc, bởi vì căn cứ vào kinh nghiệm của hắn, lệ quỷ cấp bậckh*ng b* càng cao thì xác suất đánh dấu được mảnh ghép lạicàng lớn.Ngược lại, lệ quỷ càng phân tán, cơ thể không đầy đủ thì xác suấtđánh dấu được vật phẩm linh dị càng lớn, điều này đủ để nói lênrất nhiều vấn đề.Cấp bậc linh dị của nam thi câm thanh đao gỗ cũng không thấp!Tạm thời Tô Viễn còn chưa nghĩ đến chuyện nhận được mảnhghép mới, hiện tại trong đầu hắn đều là làm thế nào để có đượcthanh đao kialNếu muốn áp chế con quỷ này, chỉ dựa vào lực lượng linh dị đơnlẻ là không đủ, lấy quỷ thủ mà nói, dùng lực lượng linh dị sinh ratừ quỷ thủ tuyệt đối không thể áp chế được, trừ phi là Tô Viễn tựmình ra trận, dùng đôi quỷ thủ này tiếp xúc trực tiếp.Nhưng không thể tiếp xúc trực tiếp với con quỷ này, bởi vì nhưvậy sẽ kích hoạt quy luật giết người của nó.Lúc trước Dương Gian trúng hộp nhạc nguyên rủa, dựa vàonguyên rủa bảo hộ đối đầu một đợt, kết quả còn không phải là bịchém ngang eo sao, may mà anh ta khống chế quỷ ảnh có thểghép thân thể, nếu không nửa người dưới còn hay không vẫn làmột chuyện.Quỷ thủ không được, quỷ giãm bóng càng không được, cái bóngcủa con quỷ này đều bị nó cắt đứt xuống, bị Dương Gian khốngchế, căn bản là không thể thực hiện được, vê phân những linh dịkhác, phỏng chừng cũng rất khó phát huy tác dụng. Quỷ vực lạikhông vây được con quỷ này, tiếp cận tuyệt đối sẽ bị thanh đaochém, phỏng chừng gậy khóc tang cũng không chịu nổi tập kíchtừ thanh đao, cũng đừng đến lúc đó trộm gà không thành cònmất nắm gạo.Nhất thời Tô Viễn cảm thấy đau đầu, muốn cướp lấy thanh đao từtrong tay lệ quỷ này quả thực vô cùng khó giải quyết.Dương Gian có thể lấy thanh đao gỗ là bởi vì dùng thủ đoạn, lấyđược một vật phẩm linh dị từ tổng bộ, vây chết nam thi này, lúcnày mới lấy đi thanh đao.Nhưng bây giờ mới biết được, hắn biết đi đâu tìm vật phẩm linhdị tương tự đây? Tuy rằng bao chứa thi thể kia hiện giờ cũng cònđặt ở tổng bộ, nhưng bây giờ hắn cũng không thể đến tổng bộcướp đi...Mắt thấy nam thi càng đi càng gần, Tô Viễn chậm rãi lui vê phíasau tránh đường, nam thi có dáng người quá khôi ngô cao lớn,một người đã chiếm hơn phân nửa lối đi, nếu đến quá gần, vạnnhất kích phát quy luật giết người thì sẽ chết người.Tô Viễn cũng không cảm thấy quỷ ảnh của mình cũng có thể cónăng lực ghép thân thể.Tính toán năng lực bản thân lúc này, Tô Viễn bi ai phát hiện, hiệntại hắn không có biện pháp nào đấu lại lệ quỷ này. Nếu như lúcnày trong tay hắn có thể có một cái đinh quan tài thì cần gì cố kynhiêu như vậy, trực tiếp đóng đinh nam thi cướp thanh đao gỗ rồirời đi là được.Tất cả bi ai trên thế gian đều xuất phát từ năng lực bản thânkhông đủ mạnh, giờ khắc này, Tô Viễn có cảm nhận sâu sắc.Mà lệ quỷ này vẫn tự mình đi về phía trước, cũng không quantâm Tô Viễn ở cách đó không xa, phảng phất giữa hai bên sẽkhông sinh ra bất kỳ giao điểm dì.Tuy rằng sau khi cẩn thận phân tích cảm thấy tỷ lệ thành công lấyđược thanh đao không lớn, Tô Viễn thật sự là không cam lòngnếu cứ buông tha như vậy, ít nhất cũng phải thử một lần mớiđược.Hắn trực tiếp lấy ra một cây nến quỷ đỏ, cây nến này có thểchống đỡ tập kích từ thanh đao, tuy rằng chống đỡ một lần phảitiêu hao một cây nến quỷ, nhưng Tô Viễn tự cho là mình chịuđược tiêu hao này.Hết nến quỷ thì hắn có thể đánh dấu để đạt được nhưng bỏ lỡthanh đao này thì thật sự không thể thuộc về hắn.Thắp nến quỷ, ánh nến tản mát ra ánh sáng màu xanh biếc, xuatan bóng tối xung quanh, làm cho người ta có một loại cảm giácan tâm.Ngay sau đó, trong tay Tô Viễn đột nhiên xuất hiện thêm một cáimáy ghi âm, ngay sau đó nút phát bị ấn xuống rôi ném sang mộtbên.Một loạt thanh âm quỷ dị mà khàn khàn truyên ra từ bên trong,giống như lệ quỷ k** r*n, lại giống như trong địa ngục truyên ratiếng kêu thảm thiết.Đau quá.. Đau quá... Đau quá...Thanh âm nguyên rủa quanh quẩn trên hành lang của mảnh đấtlinh dị này, ngọn nến vốn đang thiêu đốt đột nhiên trở nên càngthêm sáng ngời, tốc độ thiêu đốt của nến quỷ đột nhiên tăngnhanh, phảng phất như vô hình đối kháng với thứ gì đó. Thanhâm nguyên rủa không phân biệt địch ta, hiện giờ lại bị nến quỷtriệt tiêu, cho nên Tô Viễn vẫn bình yên vô sự đứng như trước,nhưng động tác nam thi vốn đang đi không mục đích phía trướclại đột nhiên trở nên chậm chạp, giống như bị thứ gì ảnh hưởng.

Cũng là một loại nguyên rủa linh dị nào đó, người bình thường chỉ

cần ngửi thấy một lần, nguyền rủa sẽ cắm rễ, sau đó bắt đầu thối

rữa từ trong ra ngoài, mãi đến khi cả người hóa thành một vũng

chất lỏng thi thể.

Đánh dấu được mảnh ghép linh dị, Tô Viễn cũng không kinh

ngạc, bởi vì căn cứ vào kinh nghiệm của hắn, lệ quỷ cấp bậc

kh*ng b* càng cao thì xác suất đánh dấu được mảnh ghép lại

càng lớn.

Ngược lại, lệ quỷ càng phân tán, cơ thể không đầy đủ thì xác suất

đánh dấu được vật phẩm linh dị càng lớn, điều này đủ để nói lên

rất nhiều vấn đề.

Cấp bậc linh dị của nam thi câm thanh đao gỗ cũng không thấp!

Tạm thời Tô Viễn còn chưa nghĩ đến chuyện nhận được mảnh

ghép mới, hiện tại trong đầu hắn đều là làm thế nào để có được

thanh đao kial

Nếu muốn áp chế con quỷ này, chỉ dựa vào lực lượng linh dị đơn

lẻ là không đủ, lấy quỷ thủ mà nói, dùng lực lượng linh dị sinh ra

từ quỷ thủ tuyệt đối không thể áp chế được, trừ phi là Tô Viễn tự

mình ra trận, dùng đôi quỷ thủ này tiếp xúc trực tiếp.

Nhưng không thể tiếp xúc trực tiếp với con quỷ này, bởi vì như

vậy sẽ kích hoạt quy luật giết người của nó.

Lúc trước Dương Gian trúng hộp nhạc nguyên rủa, dựa vào

nguyên rủa bảo hộ đối đầu một đợt, kết quả còn không phải là bị

chém ngang eo sao, may mà anh ta khống chế quỷ ảnh có thể

ghép thân thể, nếu không nửa người dưới còn hay không vẫn là

một chuyện.

Quỷ thủ không được, quỷ giãm bóng càng không được, cái bóng

của con quỷ này đều bị nó cắt đứt xuống, bị Dương Gian khống

chế, căn bản là không thể thực hiện được, vê phân những linh dị

khác, phỏng chừng cũng rất khó phát huy tác dụng. Quỷ vực lại

không vây được con quỷ này, tiếp cận tuyệt đối sẽ bị thanh đao

chém, phỏng chừng gậy khóc tang cũng không chịu nổi tập kích

từ thanh đao, cũng đừng đến lúc đó trộm gà không thành còn

mất nắm gạo.

Nhất thời Tô Viễn cảm thấy đau đầu, muốn cướp lấy thanh đao từ

trong tay lệ quỷ này quả thực vô cùng khó giải quyết.

Dương Gian có thể lấy thanh đao gỗ là bởi vì dùng thủ đoạn, lấy

được một vật phẩm linh dị từ tổng bộ, vây chết nam thi này, lúc

này mới lấy đi thanh đao.

Nhưng bây giờ mới biết được, hắn biết đi đâu tìm vật phẩm linh

dị tương tự đây? Tuy rằng bao chứa thi thể kia hiện giờ cũng còn

đặt ở tổng bộ, nhưng bây giờ hắn cũng không thể đến tổng bộ

cướp đi...

Mắt thấy nam thi càng đi càng gần, Tô Viễn chậm rãi lui vê phía

sau tránh đường, nam thi có dáng người quá khôi ngô cao lớn,

một người đã chiếm hơn phân nửa lối đi, nếu đến quá gần, vạn

nhất kích phát quy luật giết người thì sẽ chết người.

Tô Viễn cũng không cảm thấy quỷ ảnh của mình cũng có thể có

năng lực ghép thân thể.

Tính toán năng lực bản thân lúc này, Tô Viễn bi ai phát hiện, hiện

tại hắn không có biện pháp nào đấu lại lệ quỷ này. Nếu như lúc

này trong tay hắn có thể có một cái đinh quan tài thì cần gì cố ky

nhiêu như vậy, trực tiếp đóng đinh nam thi cướp thanh đao gỗ rồi

rời đi là được.

Tất cả bi ai trên thế gian đều xuất phát từ năng lực bản thân

không đủ mạnh, giờ khắc này, Tô Viễn có cảm nhận sâu sắc.

Mà lệ quỷ này vẫn tự mình đi về phía trước, cũng không quan

tâm Tô Viễn ở cách đó không xa, phảng phất giữa hai bên sẽ

không sinh ra bất kỳ giao điểm dì.

Tuy rằng sau khi cẩn thận phân tích cảm thấy tỷ lệ thành công lấy

được thanh đao không lớn, Tô Viễn thật sự là không cam lòng

nếu cứ buông tha như vậy, ít nhất cũng phải thử một lần mới

được.

Hắn trực tiếp lấy ra một cây nến quỷ đỏ, cây nến này có thể

chống đỡ tập kích từ thanh đao, tuy rằng chống đỡ một lần phải

tiêu hao một cây nến quỷ, nhưng Tô Viễn tự cho là mình chịu

được tiêu hao này.

Hết nến quỷ thì hắn có thể đánh dấu để đạt được nhưng bỏ lỡ

thanh đao này thì thật sự không thể thuộc về hắn.

Thắp nến quỷ, ánh nến tản mát ra ánh sáng màu xanh biếc, xua

tan bóng tối xung quanh, làm cho người ta có một loại cảm giác

an tâm.

Ngay sau đó, trong tay Tô Viễn đột nhiên xuất hiện thêm một cái

máy ghi âm, ngay sau đó nút phát bị ấn xuống rôi ném sang một

bên.

Một loạt thanh âm quỷ dị mà khàn khàn truyên ra từ bên trong,

giống như lệ quỷ k** r*n, lại giống như trong địa ngục truyên ra

tiếng kêu thảm thiết.

Đau quá.. Đau quá... Đau quá...

Thanh âm nguyên rủa quanh quẩn trên hành lang của mảnh đất

linh dị này, ngọn nến vốn đang thiêu đốt đột nhiên trở nên càng

thêm sáng ngời, tốc độ thiêu đốt của nến quỷ đột nhiên tăng

nhanh, phảng phất như vô hình đối kháng với thứ gì đó. Thanh

âm nguyên rủa không phân biệt địch ta, hiện giờ lại bị nến quỷ

triệt tiêu, cho nên Tô Viễn vẫn bình yên vô sự đứng như trước,

nhưng động tác nam thi vốn đang đi không mục đích phía trước

lại đột nhiên trở nên chậm chạp, giống như bị thứ gì ảnh hưởng.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Cũng là một loại nguyên rủa linh dị nào đó, người bình thường chỉcần ngửi thấy một lần, nguyền rủa sẽ cắm rễ, sau đó bắt đầu thốirữa từ trong ra ngoài, mãi đến khi cả người hóa thành một vũngchất lỏng thi thể.Đánh dấu được mảnh ghép linh dị, Tô Viễn cũng không kinhngạc, bởi vì căn cứ vào kinh nghiệm của hắn, lệ quỷ cấp bậckh*ng b* càng cao thì xác suất đánh dấu được mảnh ghép lạicàng lớn.Ngược lại, lệ quỷ càng phân tán, cơ thể không đầy đủ thì xác suấtđánh dấu được vật phẩm linh dị càng lớn, điều này đủ để nói lênrất nhiều vấn đề.Cấp bậc linh dị của nam thi câm thanh đao gỗ cũng không thấp!Tạm thời Tô Viễn còn chưa nghĩ đến chuyện nhận được mảnhghép mới, hiện tại trong đầu hắn đều là làm thế nào để có đượcthanh đao kialNếu muốn áp chế con quỷ này, chỉ dựa vào lực lượng linh dị đơnlẻ là không đủ, lấy quỷ thủ mà nói, dùng lực lượng linh dị sinh ratừ quỷ thủ tuyệt đối không thể áp chế được, trừ phi là Tô Viễn tựmình ra trận, dùng đôi quỷ thủ này tiếp xúc trực tiếp.Nhưng không thể tiếp xúc trực tiếp với con quỷ này, bởi vì nhưvậy sẽ kích hoạt quy luật giết người của nó.Lúc trước Dương Gian trúng hộp nhạc nguyên rủa, dựa vàonguyên rủa bảo hộ đối đầu một đợt, kết quả còn không phải là bịchém ngang eo sao, may mà anh ta khống chế quỷ ảnh có thểghép thân thể, nếu không nửa người dưới còn hay không vẫn làmột chuyện.Quỷ thủ không được, quỷ giãm bóng càng không được, cái bóngcủa con quỷ này đều bị nó cắt đứt xuống, bị Dương Gian khốngchế, căn bản là không thể thực hiện được, vê phân những linh dịkhác, phỏng chừng cũng rất khó phát huy tác dụng. Quỷ vực lạikhông vây được con quỷ này, tiếp cận tuyệt đối sẽ bị thanh đaochém, phỏng chừng gậy khóc tang cũng không chịu nổi tập kíchtừ thanh đao, cũng đừng đến lúc đó trộm gà không thành cònmất nắm gạo.Nhất thời Tô Viễn cảm thấy đau đầu, muốn cướp lấy thanh đao từtrong tay lệ quỷ này quả thực vô cùng khó giải quyết.Dương Gian có thể lấy thanh đao gỗ là bởi vì dùng thủ đoạn, lấyđược một vật phẩm linh dị từ tổng bộ, vây chết nam thi này, lúcnày mới lấy đi thanh đao.Nhưng bây giờ mới biết được, hắn biết đi đâu tìm vật phẩm linhdị tương tự đây? Tuy rằng bao chứa thi thể kia hiện giờ cũng cònđặt ở tổng bộ, nhưng bây giờ hắn cũng không thể đến tổng bộcướp đi...Mắt thấy nam thi càng đi càng gần, Tô Viễn chậm rãi lui vê phíasau tránh đường, nam thi có dáng người quá khôi ngô cao lớn,một người đã chiếm hơn phân nửa lối đi, nếu đến quá gần, vạnnhất kích phát quy luật giết người thì sẽ chết người.Tô Viễn cũng không cảm thấy quỷ ảnh của mình cũng có thể cónăng lực ghép thân thể.Tính toán năng lực bản thân lúc này, Tô Viễn bi ai phát hiện, hiệntại hắn không có biện pháp nào đấu lại lệ quỷ này. Nếu như lúcnày trong tay hắn có thể có một cái đinh quan tài thì cần gì cố kynhiêu như vậy, trực tiếp đóng đinh nam thi cướp thanh đao gỗ rồirời đi là được.Tất cả bi ai trên thế gian đều xuất phát từ năng lực bản thânkhông đủ mạnh, giờ khắc này, Tô Viễn có cảm nhận sâu sắc.Mà lệ quỷ này vẫn tự mình đi về phía trước, cũng không quantâm Tô Viễn ở cách đó không xa, phảng phất giữa hai bên sẽkhông sinh ra bất kỳ giao điểm dì.Tuy rằng sau khi cẩn thận phân tích cảm thấy tỷ lệ thành công lấyđược thanh đao không lớn, Tô Viễn thật sự là không cam lòngnếu cứ buông tha như vậy, ít nhất cũng phải thử một lần mớiđược.Hắn trực tiếp lấy ra một cây nến quỷ đỏ, cây nến này có thểchống đỡ tập kích từ thanh đao, tuy rằng chống đỡ một lần phảitiêu hao một cây nến quỷ, nhưng Tô Viễn tự cho là mình chịuđược tiêu hao này.Hết nến quỷ thì hắn có thể đánh dấu để đạt được nhưng bỏ lỡthanh đao này thì thật sự không thể thuộc về hắn.Thắp nến quỷ, ánh nến tản mát ra ánh sáng màu xanh biếc, xuatan bóng tối xung quanh, làm cho người ta có một loại cảm giácan tâm.Ngay sau đó, trong tay Tô Viễn đột nhiên xuất hiện thêm một cáimáy ghi âm, ngay sau đó nút phát bị ấn xuống rôi ném sang mộtbên.Một loạt thanh âm quỷ dị mà khàn khàn truyên ra từ bên trong,giống như lệ quỷ k** r*n, lại giống như trong địa ngục truyên ratiếng kêu thảm thiết.Đau quá.. Đau quá... Đau quá...Thanh âm nguyên rủa quanh quẩn trên hành lang của mảnh đấtlinh dị này, ngọn nến vốn đang thiêu đốt đột nhiên trở nên càngthêm sáng ngời, tốc độ thiêu đốt của nến quỷ đột nhiên tăngnhanh, phảng phất như vô hình đối kháng với thứ gì đó. Thanhâm nguyên rủa không phân biệt địch ta, hiện giờ lại bị nến quỷtriệt tiêu, cho nên Tô Viễn vẫn bình yên vô sự đứng như trước,nhưng động tác nam thi vốn đang đi không mục đích phía trướclại đột nhiên trở nên chậm chạp, giống như bị thứ gì ảnh hưởng.

Chương 154: Cướp đoạt thất bại