Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 158: Giai điệu ở sâu trong lối đi

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Chờ đến gần, đầu tiên Tô Viễn đưa tiền quỷ qua, đạo lý tiên lễhậu binh hắn vẫn biết."Ông ơi, tôi rất bận rộn, thật sự là không rảnh để ý tới ông, ôngnể mặt tôi, xin ông đừng đến làm phiên tôi nữa, ở đây có mộtchút tiên, ông câm đi mua kẹo ăn đi, đừng quấn lấy tôi nữa."Ngoài miệng Tô Viễn khách sáo, thực tế lại đê cao cảnh giới nhất,đối mặt với loại lệ quỷ kh*ng b* này, cho dù cẩn thận như thếnào cũng không hề làm quá.Một khi lệ quỷ có động tác gì không tốt, hắn sẽ không chút do dựcâm gậy khóc tang cắt đứt tay lệ quỷ giơ lên.Nhưng mà ngoài dự liệu chính là, sau khi hắn đưa tiền quỷ qua,lệ quỷ kia lại buông ngón tay chỉ đường xuống, thu lấy tiên quỷ,sau đó không nói một tiếng chậm rãi xoay người rời đi, rất nhanhliên biến mất trong bóng tối của lối đi.Cứ vậy rồi đi sao?Tô Viễn trợn mắt há hốc mồm nhìn quỷ chỉ đường chậm rãi rời đi,hơn nửa ngày không lấy lại tinh thần lại.Bởi vì nó giống như tùy tiện câm chút tiền đuổi gái vậy, tùy tiệnhù hai câu lệ quỷ đã rời đi. Từ khi nào cũng có thể dùng tiên muachuộc lệ quỷ?Chẳng lẽ đây là năng lực tiền quỷ trong truyền thuyết?Có tiên có thể làm sai khiến được ma quỷ?Không thể tin được!Mặc dù giờ phút này quỷ chỉ đường kia đã đi rồi, Tô Viễn cũngkhó có thể hồi tưởng lại, tác dụng của quỷ tiền tuyệt đối rất đặcthù, hắn đã xem thường tác dụng của tờ tiên mệnh giá bảy tệ kia,thứ này đặt ở trên tay ngự quỷ giả tuyệt đối là đại sát khí.Ví dụ như, khi đối mặt với sự kiện linh dị cấp S, có lẽ có thể lợidụng nó để bảo vệ tính mạng. Về phần sử dụng một tờ tiên quỷ,ngược lại cũng chưa nói đến lãng phí, dù sao lệ quỷ chỉ đường kiacũng có cấp bậc kh*ng b* rất cao, hơn nữa có chút quy luật phảichết.Chỉ có thể nói là "ngỗng ông lễ ông”, đánh dấu được từ trênngười quỷ chỉ đường, lại dùng đến trên người nó... đại khái là mọiviệc đầu được định sẵn.Dù sao trên tay mình cũng có một cái, nhưng tấm này cũngkhông thể lãng phí, phải tiết kiệm chút, tuy rằng luôn có khảnăng đánh dấu được, nhưng trời mới biết xác suất này lớn đếnmức nào.Đây là một địa phương không cách nào lý giải, vẻn vẹn chỉ là vừamới xâm nhập đã gặp được lệ quỷ kh*ng b* như vậy, có trời mớibiết bên trong này đến tột cùng có tôn tại kh*ng b* như thế nào.Cũng không biết bên trong đến tột cùng ẩn chứa nguy hiểm nhưthế nào...Tô Viễn trong lòng nói thâm một câu, nhưng cũng không bởi vậymà lui bước, chỉ thế còn không cách nào làm cho hắn sinh lòngkhiếp đảm, mặc kệ như thế nào hắn đều là người nắm giữ khởiđộng lại, chỉ là mấy lệ quỷ như vậy còn không đến mức khiến hắncó thể sợ tới mức hắn quay đầu bỏ đi. Chỉ là lấy hoàn cảnh quỷ dịnày mà nói, chỉ sợ tìm khách sạn khắp cả nước cũng không thấytương tự như nơi này, bước vào không bao lâu đã gặp phải hai lệquỷ, nếu ở bên ngoài sẽ đại biểu cho hai sự kiện linh dị, cònkhông biết sẽ chết bao nhiêu người.Ngay khi Tô Viễn chuẩn bị tiếp tục xâm nhập, bước chân của hắnchợt dừng lại, nhìn về phía một lối đi sâu thẳm bên phải, thảm đỏmột đường trải nhựa, biến mất ở cuối tâm mắt, nơi đó có đèn cửamàu vàng nhạt nhão, tựa hô đang chỉ dẫn phương hướng.Là phương hướng vừa rồi chỉ đường quỷ chỉ dẫn! Điều đó cónghĩa là không có nghi ngờ gì.Chắc chắn chứa đựng rủi ro."Có thanh âm truyên tới.Ánh mắt Tô Viễn lóe lên, dừng bước không hành động nữa, hắnmơ hồ nghe được thanh âm gì đó từ sâu trong lối đi bên phảivang lên, thanh âm này hẳn là cách rất xa, nếu mà không phảihoàn cảnh xung quanh quá mức yên tính mà nói cũng khôngphân biệt được.Dường như là một đoạn nhạc, giống như có ai đó đang chơi nhạccụ."Không phải là giai điệu dương cầm tương tự với âm thanhnguyên rủa trong hộp nhạc sao?” Nghĩ đến đây, sắc mặt Tô Viễnkhẽ biến, nếu thật sự như vậy, như vậy lệ quỷ vừa rồi chỉ đườngkia đích thật là không có lòng tốt!Trong nguyên tác Dương gian trúng lời nguyền của hộp nhạc,xâm nhập vào mảnh đất linh dị này, định lấy thanh đao kh*ng b*kia để chống lại cái kéo quỷ của Phương Thế Minh.Kết quả lại suýt nữa chết ở nơi này, may mà lúc ấy anh ta nguyênrủa của hộp nhạc, bị nguyên rủa đồng thời cũng bị nguyên rủabảo hộ, bởi vậy mới không chất.Mà trong căn phòng kia tựa hồ ẩn giấu một con lệ quỷ, một conlệ quỷ diễn tấu cùng giai điệu hộp nhạc, quy luật giết ngườikhông rõ, hành động lúc ấy không rõ, cấp bậc kh*ng b* cũngkhông rõ.Ngự quỷ giả đối đầu với một con lệ quỷ cái gì cũng không rõ,không thể nghi ngờ là mạo hiểm cực lớn, như vậy liên có thểchứng minh tính chân thật của tư liệu quỷ chỉ đường, phươnghướng lệ quỷ chỉ tuyệt đối tôn tại tai họa ngầm cực lớn!

Chờ đến gần, đầu tiên Tô Viễn đưa tiền quỷ qua, đạo lý tiên lễ

hậu binh hắn vẫn biết.

"Ông ơi, tôi rất bận rộn, thật sự là không rảnh để ý tới ông, ông

nể mặt tôi, xin ông đừng đến làm phiên tôi nữa, ở đây có một

chút tiên, ông câm đi mua kẹo ăn đi, đừng quấn lấy tôi nữa."

Ngoài miệng Tô Viễn khách sáo, thực tế lại đê cao cảnh giới nhất,

đối mặt với loại lệ quỷ kh*ng b* này, cho dù cẩn thận như thế

nào cũng không hề làm quá.

Một khi lệ quỷ có động tác gì không tốt, hắn sẽ không chút do dự

câm gậy khóc tang cắt đứt tay lệ quỷ giơ lên.

Nhưng mà ngoài dự liệu chính là, sau khi hắn đưa tiền quỷ qua,

lệ quỷ kia lại buông ngón tay chỉ đường xuống, thu lấy tiên quỷ,

sau đó không nói một tiếng chậm rãi xoay người rời đi, rất nhanh

liên biến mất trong bóng tối của lối đi.

Cứ vậy rồi đi sao?

Tô Viễn trợn mắt há hốc mồm nhìn quỷ chỉ đường chậm rãi rời đi,

hơn nửa ngày không lấy lại tinh thần lại.

Bởi vì nó giống như tùy tiện câm chút tiền đuổi gái vậy, tùy tiện

hù hai câu lệ quỷ đã rời đi. Từ khi nào cũng có thể dùng tiên mua

chuộc lệ quỷ?

Chẳng lẽ đây là năng lực tiền quỷ trong truyền thuyết?

Có tiên có thể làm sai khiến được ma quỷ?

Không thể tin được!

Mặc dù giờ phút này quỷ chỉ đường kia đã đi rồi, Tô Viễn cũng

khó có thể hồi tưởng lại, tác dụng của quỷ tiền tuyệt đối rất đặc

thù, hắn đã xem thường tác dụng của tờ tiên mệnh giá bảy tệ kia,

thứ này đặt ở trên tay ngự quỷ giả tuyệt đối là đại sát khí.

Ví dụ như, khi đối mặt với sự kiện linh dị cấp S, có lẽ có thể lợi

dụng nó để bảo vệ tính mạng. Về phần sử dụng một tờ tiên quỷ,

ngược lại cũng chưa nói đến lãng phí, dù sao lệ quỷ chỉ đường kia

cũng có cấp bậc kh*ng b* rất cao, hơn nữa có chút quy luật phải

chết.

Chỉ có thể nói là "ngỗng ông lễ ông”, đánh dấu được từ trên

người quỷ chỉ đường, lại dùng đến trên người nó... đại khái là mọi

việc đầu được định sẵn.

Dù sao trên tay mình cũng có một cái, nhưng tấm này cũng

không thể lãng phí, phải tiết kiệm chút, tuy rằng luôn có khả

năng đánh dấu được, nhưng trời mới biết xác suất này lớn đến

mức nào.

Đây là một địa phương không cách nào lý giải, vẻn vẹn chỉ là vừa

mới xâm nhập đã gặp được lệ quỷ kh*ng b* như vậy, có trời mới

biết bên trong này đến tột cùng có tôn tại kh*ng b* như thế nào.

Cũng không biết bên trong đến tột cùng ẩn chứa nguy hiểm như

thế nào...

Tô Viễn trong lòng nói thâm một câu, nhưng cũng không bởi vậy

mà lui bước, chỉ thế còn không cách nào làm cho hắn sinh lòng

khiếp đảm, mặc kệ như thế nào hắn đều là người nắm giữ khởi

động lại, chỉ là mấy lệ quỷ như vậy còn không đến mức khiến hắn

có thể sợ tới mức hắn quay đầu bỏ đi. Chỉ là lấy hoàn cảnh quỷ dị

này mà nói, chỉ sợ tìm khách sạn khắp cả nước cũng không thấy

tương tự như nơi này, bước vào không bao lâu đã gặp phải hai lệ

quỷ, nếu ở bên ngoài sẽ đại biểu cho hai sự kiện linh dị, còn

không biết sẽ chết bao nhiêu người.

Ngay khi Tô Viễn chuẩn bị tiếp tục xâm nhập, bước chân của hắn

chợt dừng lại, nhìn về phía một lối đi sâu thẳm bên phải, thảm đỏ

một đường trải nhựa, biến mất ở cuối tâm mắt, nơi đó có đèn cửa

màu vàng nhạt nhão, tựa hô đang chỉ dẫn phương hướng.

Là phương hướng vừa rồi chỉ đường quỷ chỉ dẫn! Điều đó có

nghĩa là không có nghi ngờ gì.

Chắc chắn chứa đựng rủi ro.

"Có thanh âm truyên tới.

Ánh mắt Tô Viễn lóe lên, dừng bước không hành động nữa, hắn

mơ hồ nghe được thanh âm gì đó từ sâu trong lối đi bên phải

vang lên, thanh âm này hẳn là cách rất xa, nếu mà không phải

hoàn cảnh xung quanh quá mức yên tính mà nói cũng không

phân biệt được.

Dường như là một đoạn nhạc, giống như có ai đó đang chơi nhạc

cụ.

"Không phải là giai điệu dương cầm tương tự với âm thanh

nguyên rủa trong hộp nhạc sao?” Nghĩ đến đây, sắc mặt Tô Viễn

khẽ biến, nếu thật sự như vậy, như vậy lệ quỷ vừa rồi chỉ đường

kia đích thật là không có lòng tốt!

Trong nguyên tác Dương gian trúng lời nguyền của hộp nhạc,

xâm nhập vào mảnh đất linh dị này, định lấy thanh đao kh*ng b*

kia để chống lại cái kéo quỷ của Phương Thế Minh.

Kết quả lại suýt nữa chết ở nơi này, may mà lúc ấy anh ta nguyên

rủa của hộp nhạc, bị nguyên rủa đồng thời cũng bị nguyên rủa

bảo hộ, bởi vậy mới không chất.

Mà trong căn phòng kia tựa hồ ẩn giấu một con lệ quỷ, một con

lệ quỷ diễn tấu cùng giai điệu hộp nhạc, quy luật giết người

không rõ, hành động lúc ấy không rõ, cấp bậc kh*ng b* cũng

không rõ.

Ngự quỷ giả đối đầu với một con lệ quỷ cái gì cũng không rõ,

không thể nghi ngờ là mạo hiểm cực lớn, như vậy liên có thể

chứng minh tính chân thật của tư liệu quỷ chỉ đường, phương

hướng lệ quỷ chỉ tuyệt đối tôn tại tai họa ngầm cực lớn!

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Chờ đến gần, đầu tiên Tô Viễn đưa tiền quỷ qua, đạo lý tiên lễhậu binh hắn vẫn biết."Ông ơi, tôi rất bận rộn, thật sự là không rảnh để ý tới ông, ôngnể mặt tôi, xin ông đừng đến làm phiên tôi nữa, ở đây có mộtchút tiên, ông câm đi mua kẹo ăn đi, đừng quấn lấy tôi nữa."Ngoài miệng Tô Viễn khách sáo, thực tế lại đê cao cảnh giới nhất,đối mặt với loại lệ quỷ kh*ng b* này, cho dù cẩn thận như thếnào cũng không hề làm quá.Một khi lệ quỷ có động tác gì không tốt, hắn sẽ không chút do dựcâm gậy khóc tang cắt đứt tay lệ quỷ giơ lên.Nhưng mà ngoài dự liệu chính là, sau khi hắn đưa tiền quỷ qua,lệ quỷ kia lại buông ngón tay chỉ đường xuống, thu lấy tiên quỷ,sau đó không nói một tiếng chậm rãi xoay người rời đi, rất nhanhliên biến mất trong bóng tối của lối đi.Cứ vậy rồi đi sao?Tô Viễn trợn mắt há hốc mồm nhìn quỷ chỉ đường chậm rãi rời đi,hơn nửa ngày không lấy lại tinh thần lại.Bởi vì nó giống như tùy tiện câm chút tiền đuổi gái vậy, tùy tiệnhù hai câu lệ quỷ đã rời đi. Từ khi nào cũng có thể dùng tiên muachuộc lệ quỷ?Chẳng lẽ đây là năng lực tiền quỷ trong truyền thuyết?Có tiên có thể làm sai khiến được ma quỷ?Không thể tin được!Mặc dù giờ phút này quỷ chỉ đường kia đã đi rồi, Tô Viễn cũngkhó có thể hồi tưởng lại, tác dụng của quỷ tiền tuyệt đối rất đặcthù, hắn đã xem thường tác dụng của tờ tiên mệnh giá bảy tệ kia,thứ này đặt ở trên tay ngự quỷ giả tuyệt đối là đại sát khí.Ví dụ như, khi đối mặt với sự kiện linh dị cấp S, có lẽ có thể lợidụng nó để bảo vệ tính mạng. Về phần sử dụng một tờ tiên quỷ,ngược lại cũng chưa nói đến lãng phí, dù sao lệ quỷ chỉ đường kiacũng có cấp bậc kh*ng b* rất cao, hơn nữa có chút quy luật phảichết.Chỉ có thể nói là "ngỗng ông lễ ông”, đánh dấu được từ trênngười quỷ chỉ đường, lại dùng đến trên người nó... đại khái là mọiviệc đầu được định sẵn.Dù sao trên tay mình cũng có một cái, nhưng tấm này cũngkhông thể lãng phí, phải tiết kiệm chút, tuy rằng luôn có khảnăng đánh dấu được, nhưng trời mới biết xác suất này lớn đếnmức nào.Đây là một địa phương không cách nào lý giải, vẻn vẹn chỉ là vừamới xâm nhập đã gặp được lệ quỷ kh*ng b* như vậy, có trời mớibiết bên trong này đến tột cùng có tôn tại kh*ng b* như thế nào.Cũng không biết bên trong đến tột cùng ẩn chứa nguy hiểm nhưthế nào...Tô Viễn trong lòng nói thâm một câu, nhưng cũng không bởi vậymà lui bước, chỉ thế còn không cách nào làm cho hắn sinh lòngkhiếp đảm, mặc kệ như thế nào hắn đều là người nắm giữ khởiđộng lại, chỉ là mấy lệ quỷ như vậy còn không đến mức khiến hắncó thể sợ tới mức hắn quay đầu bỏ đi. Chỉ là lấy hoàn cảnh quỷ dịnày mà nói, chỉ sợ tìm khách sạn khắp cả nước cũng không thấytương tự như nơi này, bước vào không bao lâu đã gặp phải hai lệquỷ, nếu ở bên ngoài sẽ đại biểu cho hai sự kiện linh dị, cònkhông biết sẽ chết bao nhiêu người.Ngay khi Tô Viễn chuẩn bị tiếp tục xâm nhập, bước chân của hắnchợt dừng lại, nhìn về phía một lối đi sâu thẳm bên phải, thảm đỏmột đường trải nhựa, biến mất ở cuối tâm mắt, nơi đó có đèn cửamàu vàng nhạt nhão, tựa hô đang chỉ dẫn phương hướng.Là phương hướng vừa rồi chỉ đường quỷ chỉ dẫn! Điều đó cónghĩa là không có nghi ngờ gì.Chắc chắn chứa đựng rủi ro."Có thanh âm truyên tới.Ánh mắt Tô Viễn lóe lên, dừng bước không hành động nữa, hắnmơ hồ nghe được thanh âm gì đó từ sâu trong lối đi bên phảivang lên, thanh âm này hẳn là cách rất xa, nếu mà không phảihoàn cảnh xung quanh quá mức yên tính mà nói cũng khôngphân biệt được.Dường như là một đoạn nhạc, giống như có ai đó đang chơi nhạccụ."Không phải là giai điệu dương cầm tương tự với âm thanhnguyên rủa trong hộp nhạc sao?” Nghĩ đến đây, sắc mặt Tô Viễnkhẽ biến, nếu thật sự như vậy, như vậy lệ quỷ vừa rồi chỉ đườngkia đích thật là không có lòng tốt!Trong nguyên tác Dương gian trúng lời nguyền của hộp nhạc,xâm nhập vào mảnh đất linh dị này, định lấy thanh đao kh*ng b*kia để chống lại cái kéo quỷ của Phương Thế Minh.Kết quả lại suýt nữa chết ở nơi này, may mà lúc ấy anh ta nguyênrủa của hộp nhạc, bị nguyên rủa đồng thời cũng bị nguyên rủabảo hộ, bởi vậy mới không chất.Mà trong căn phòng kia tựa hồ ẩn giấu một con lệ quỷ, một conlệ quỷ diễn tấu cùng giai điệu hộp nhạc, quy luật giết ngườikhông rõ, hành động lúc ấy không rõ, cấp bậc kh*ng b* cũngkhông rõ.Ngự quỷ giả đối đầu với một con lệ quỷ cái gì cũng không rõ,không thể nghi ngờ là mạo hiểm cực lớn, như vậy liên có thểchứng minh tính chân thật của tư liệu quỷ chỉ đường, phươnghướng lệ quỷ chỉ tuyệt đối tôn tại tai họa ngầm cực lớn!

Chương 158: Giai điệu ở sâu trong lối đi