Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 173: Biển số nhà (1)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Sau khi Tô Viễn lấy ra tờ tiên quỷ kia, lệ quỷ trong miếu thầntrâm mặc hồi lâu, tựa hồ đã động tâm.Chẳng bao lâu, có thêm một tờ giấy ở bệ thờ."Không đủ."Nhìn nét chữ xiêu vẹo kia, khóe miệng Tô Viễn khẽ giật, tốt lắm,khẩu khí không lớn, khẩu vị không nhỏ.Nhưng hắn cũng không có tiền quỷ, trên người chỉ có một tờ này,nên làm gì bây giờ?Bây giờ đi đánh dấu còn kịp sao?Suy nghĩ một chút, Tô Viễn lại lấy ra một cây nến quỷ màu trắng.-Thêm cái này được không?”Nến quỷ màu trắng là vật phẩm linh dị nhiều nhất trên người hắn,vê phần những thứ khác, đều có tác dụng riêng, cũng khôngthích hợp dùng để giao dịch.Không có gì bất ngờ xảy ra, lần này miếu thờ cũng không cóđộng tĩnh, chỉ có tờ giấy viết hai chữ "Không đủ" ở dưới kia vẫncòn chỗ cũ.Thấy thế, Tô Viễn dứt khoát lại móc ra một cây nến quỷ màutrắng. "Thêm một cây nữa có được không?"Thêm một cây nữa có được không?”Thêm hai cây nữa có được không?"Cây cuối cùng, không thể nhiêu hơn nữa!"Miếu thờ vẫn thờ ơ, tựa hồ không có hứng thú đối với nến quỷmàu trắng.Tô Viễn không khỏi có chút buồn bã, nhiều nến quỷ màu trắngnhư vậy, hắn phải dùng đến tết tây cũng không hết, cũng khôngthể chờ Dương Gian sinh nhật, đặt ở trên bánh sinh nhật đưa quacho Dương Gian chứ?Trong lòng tràn đây tiếc nuối thu hồi nến quỷ, Tô Viễn một kếkhông thành, lại sinh ra một kế."Phải có mấy tờ tiên mới nói cho tôi biết cách tìm căn phòng đó?Hắn đưa ra câu hỏi, lân này miếu thờ có phản ứng.Vẫn là nét chữ xiêu vẹo.-Hai tờ.Hai tờ là đủ?Tô Viễn cảm thấy hơi kinh ngạc, có vẻ lệ quỷ này còn thành thậthơn so với hắn nghĩ, hoặc là nói, tác dụng của tiên quỷ đối vớimỗi lệ quỷ chỉ có thể phát huy tác dụng một lân? Nhiều hơn là vôdụng?Suy nghĩ trong đầu chợt lóe lên rồi biến mất, Tô Viễn tiếp tục nói:"Như vậy đi, tiền giấy thì sao, trong tay tôi trước mắt chỉ có mộttờ như vậy, nhưng tôi có thể đồng ý với anh, hơn nữa lập khếước, chậm thì một năm, nhanh thì nửa năm, tôi nhất định sẽ giaocho anh một tờ tiên nữa. Hơn nữa còn có thể đặc biệt tặng anhmột con quỷ, nếu như anh đồng ý, giao dịch này đạt thành, nếunhư anh không đồng ý, như vậy khi xem như tôi không nói, anhthấy thế nào?"Lần này đến phiên lệ quỷ trong thân mộ trâm mặc, tựa hồ đangcân nhắc được mất. Đưa ra yêu câu như vậy, Tô Viễn tự nhiên làcó tính toán của mình, đối với hắn mà nói, tặng một con quỷkhông tính là cái gì, đây là một câu trả lời rất chung chung, cùnglắm thì đến lúc đó tùy tiện tìm một ngự quỷ giả nhìn không vừamắt nhét cho miếu thờ là xong việc.Về phần tiên quỷ, cái này phải xem vận khí, Tô Viễn cũng khôngcho răng thời gian dài như vậy, mình lại không đánh dấu đượcmột tờ tiên quỷ.Hơn nữa lui một bước mà nói, cho dù thật sự vận khí không tốt,không đánh dấu được tiền quỷ, có một năm thời gian phát triển,hắn cũng không cảm thấy miếu thờ này có thể làm gì được mình.Cùng lắm thì đến lúc đó trực tiếp phá hủy ước định là được, hắncó đủ sức mạnh đi ứng phó hậu quả.Sao vừa nghe thấy điều kiện như vậy tựa hồ rất chịu thiệt, nhưngrốt cuộc có chịu thiệt hay không, chỉ sợ lại là hai chuyện khácnhau.Sau khi Tô Viễn nói ra ý nghĩ, miếu thờ vẫn luôn duy trì an tĩnh,Tô Viễn cũng không nóng nảy, thời gian của hắn rất nhiều, cũngcó thể chờ đợi.Khoảng 10 phút trôi qua.Đột nhiên.Miếu thần vốn yên tĩnh không dị thường, bàn thờ bỗng nhiênđộng một chút, ngay sau đó tờ giấy ở bệ kia lân nữa thu lại, rấtnhanh lại có một tờ giấy mới xuất hiện ở trước mặt Tô Viễn.Chữ viết trên tờ giấy vẫn vặn vẹo, hoàn toàn nhìn không ra bất kỳnét viết nào, căn bản cũng không phải là nhân loại có khả năngviết ra, chỉ thấy phía trên viết hai chữ."Có thể."Tô Viễn nhất thời mừng rỡ quá đỗi, đồng thời nội tâm cũng sinhra cảnh giác.Nếu con quỷ này đáp ứng yêu cầu của hắn, vậy khẳng định là cóbiện pháp phòng ngừa hắn thiếu nợ, nếu như không thể đúngthời hạn thực hiện khế ước, đến lúc đó rất có thể sẽ xuất hiệntình huống dị thường.Ví dụ như trong người bị nguyên rủa này, bị lệ quỷ cấp bậc khủngbố rất cao tập kích này...Phải gánh chịu nguy hiểm nhất định, nếu như có thể, tốt nhất vẫnnên thành thật, dù sao ai cũng không biết miếu thờ này có nănglực gì.Chủ yếu ở địa phương quỷ quái này muốn tìm được phòng thựcsự khó khăn, hơn nữa không thể còn phải mạo hiểm thật lớn.Thay vì chấp nhận rủi ro mà còn không biết có thể thành cônghay không, không bằng trực tiếp làm một giao dịch với miếu thờtốt hơn.Song phương nhất trí đạt được sự đồng thuận, bỗng nhiên ởmiếu thờ, trong bóng tối vốn bao phủ một tâng ngay cả quỷ nhãncũng không thể nhìn thấu bỗng nhiên vươn ra một bàn tay

Sau khi Tô Viễn lấy ra tờ tiên quỷ kia, lệ quỷ trong miếu thần

trâm mặc hồi lâu, tựa hồ đã động tâm.

Chẳng bao lâu, có thêm một tờ giấy ở bệ thờ.

"Không đủ."

Nhìn nét chữ xiêu vẹo kia, khóe miệng Tô Viễn khẽ giật, tốt lắm,

khẩu khí không lớn, khẩu vị không nhỏ.

Nhưng hắn cũng không có tiền quỷ, trên người chỉ có một tờ này,

nên làm gì bây giờ?

Bây giờ đi đánh dấu còn kịp sao?

Suy nghĩ một chút, Tô Viễn lại lấy ra một cây nến quỷ màu trắng.

-Thêm cái này được không?”

Nến quỷ màu trắng là vật phẩm linh dị nhiều nhất trên người hắn,

vê phần những thứ khác, đều có tác dụng riêng, cũng không

thích hợp dùng để giao dịch.

Không có gì bất ngờ xảy ra, lần này miếu thờ cũng không có

động tĩnh, chỉ có tờ giấy viết hai chữ "Không đủ" ở dưới kia vẫn

còn chỗ cũ.

Thấy thế, Tô Viễn dứt khoát lại móc ra một cây nến quỷ màu

trắng. "Thêm một cây nữa có được không?

"Thêm một cây nữa có được không?”

Thêm hai cây nữa có được không?

"Cây cuối cùng, không thể nhiêu hơn nữa!"

Miếu thờ vẫn thờ ơ, tựa hồ không có hứng thú đối với nến quỷ

màu trắng.

Tô Viễn không khỏi có chút buồn bã, nhiều nến quỷ màu trắng

như vậy, hắn phải dùng đến tết tây cũng không hết, cũng không

thể chờ Dương Gian sinh nhật, đặt ở trên bánh sinh nhật đưa qua

cho Dương Gian chứ?

Trong lòng tràn đây tiếc nuối thu hồi nến quỷ, Tô Viễn một kế

không thành, lại sinh ra một kế.

"Phải có mấy tờ tiên mới nói cho tôi biết cách tìm căn phòng đó?

Hắn đưa ra câu hỏi, lân này miếu thờ có phản ứng.

Vẫn là nét chữ xiêu vẹo.

-Hai tờ.

Hai tờ là đủ?

Tô Viễn cảm thấy hơi kinh ngạc, có vẻ lệ quỷ này còn thành thật

hơn so với hắn nghĩ, hoặc là nói, tác dụng của tiên quỷ đối với

mỗi lệ quỷ chỉ có thể phát huy tác dụng một lân? Nhiều hơn là vô

dụng?

Suy nghĩ trong đầu chợt lóe lên rồi biến mất, Tô Viễn tiếp tục nói:

"Như vậy đi, tiền giấy thì sao, trong tay tôi trước mắt chỉ có một

tờ như vậy, nhưng tôi có thể đồng ý với anh, hơn nữa lập khế

ước, chậm thì một năm, nhanh thì nửa năm, tôi nhất định sẽ giao

cho anh một tờ tiên nữa. Hơn nữa còn có thể đặc biệt tặng anh

một con quỷ, nếu như anh đồng ý, giao dịch này đạt thành, nếu

như anh không đồng ý, như vậy khi xem như tôi không nói, anh

thấy thế nào?"

Lần này đến phiên lệ quỷ trong thân mộ trâm mặc, tựa hồ đang

cân nhắc được mất. Đưa ra yêu câu như vậy, Tô Viễn tự nhiên là

có tính toán của mình, đối với hắn mà nói, tặng một con quỷ

không tính là cái gì, đây là một câu trả lời rất chung chung, cùng

lắm thì đến lúc đó tùy tiện tìm một ngự quỷ giả nhìn không vừa

mắt nhét cho miếu thờ là xong việc.

Về phần tiên quỷ, cái này phải xem vận khí, Tô Viễn cũng không

cho răng thời gian dài như vậy, mình lại không đánh dấu được

một tờ tiên quỷ.

Hơn nữa lui một bước mà nói, cho dù thật sự vận khí không tốt,

không đánh dấu được tiền quỷ, có một năm thời gian phát triển,

hắn cũng không cảm thấy miếu thờ này có thể làm gì được mình.

Cùng lắm thì đến lúc đó trực tiếp phá hủy ước định là được, hắn

có đủ sức mạnh đi ứng phó hậu quả.

Sao vừa nghe thấy điều kiện như vậy tựa hồ rất chịu thiệt, nhưng

rốt cuộc có chịu thiệt hay không, chỉ sợ lại là hai chuyện khác

nhau.

Sau khi Tô Viễn nói ra ý nghĩ, miếu thờ vẫn luôn duy trì an tĩnh,

Tô Viễn cũng không nóng nảy, thời gian của hắn rất nhiều, cũng

có thể chờ đợi.

Khoảng 10 phút trôi qua.

Đột nhiên.

Miếu thần vốn yên tĩnh không dị thường, bàn thờ bỗng nhiên

động một chút, ngay sau đó tờ giấy ở bệ kia lân nữa thu lại, rất

nhanh lại có một tờ giấy mới xuất hiện ở trước mặt Tô Viễn.

Chữ viết trên tờ giấy vẫn vặn vẹo, hoàn toàn nhìn không ra bất kỳ

nét viết nào, căn bản cũng không phải là nhân loại có khả năng

viết ra, chỉ thấy phía trên viết hai chữ.

"Có thể."

Tô Viễn nhất thời mừng rỡ quá đỗi, đồng thời nội tâm cũng sinh

ra cảnh giác.

Nếu con quỷ này đáp ứng yêu cầu của hắn, vậy khẳng định là có

biện pháp phòng ngừa hắn thiếu nợ, nếu như không thể đúng

thời hạn thực hiện khế ước, đến lúc đó rất có thể sẽ xuất hiện

tình huống dị thường.

Ví dụ như trong người bị nguyên rủa này, bị lệ quỷ cấp bậc khủng

bố rất cao tập kích này...

Phải gánh chịu nguy hiểm nhất định, nếu như có thể, tốt nhất vẫn

nên thành thật, dù sao ai cũng không biết miếu thờ này có năng

lực gì.

Chủ yếu ở địa phương quỷ quái này muốn tìm được phòng thực

sự khó khăn, hơn nữa không thể còn phải mạo hiểm thật lớn.

Thay vì chấp nhận rủi ro mà còn không biết có thể thành công

hay không, không bằng trực tiếp làm một giao dịch với miếu thờ

tốt hơn.

Song phương nhất trí đạt được sự đồng thuận, bỗng nhiên ở

miếu thờ, trong bóng tối vốn bao phủ một tâng ngay cả quỷ nhãn

cũng không thể nhìn thấu bỗng nhiên vươn ra một bàn tay

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Sau khi Tô Viễn lấy ra tờ tiên quỷ kia, lệ quỷ trong miếu thầntrâm mặc hồi lâu, tựa hồ đã động tâm.Chẳng bao lâu, có thêm một tờ giấy ở bệ thờ."Không đủ."Nhìn nét chữ xiêu vẹo kia, khóe miệng Tô Viễn khẽ giật, tốt lắm,khẩu khí không lớn, khẩu vị không nhỏ.Nhưng hắn cũng không có tiền quỷ, trên người chỉ có một tờ này,nên làm gì bây giờ?Bây giờ đi đánh dấu còn kịp sao?Suy nghĩ một chút, Tô Viễn lại lấy ra một cây nến quỷ màu trắng.-Thêm cái này được không?”Nến quỷ màu trắng là vật phẩm linh dị nhiều nhất trên người hắn,vê phần những thứ khác, đều có tác dụng riêng, cũng khôngthích hợp dùng để giao dịch.Không có gì bất ngờ xảy ra, lần này miếu thờ cũng không cóđộng tĩnh, chỉ có tờ giấy viết hai chữ "Không đủ" ở dưới kia vẫncòn chỗ cũ.Thấy thế, Tô Viễn dứt khoát lại móc ra một cây nến quỷ màutrắng. "Thêm một cây nữa có được không?"Thêm một cây nữa có được không?”Thêm hai cây nữa có được không?"Cây cuối cùng, không thể nhiêu hơn nữa!"Miếu thờ vẫn thờ ơ, tựa hồ không có hứng thú đối với nến quỷmàu trắng.Tô Viễn không khỏi có chút buồn bã, nhiều nến quỷ màu trắngnhư vậy, hắn phải dùng đến tết tây cũng không hết, cũng khôngthể chờ Dương Gian sinh nhật, đặt ở trên bánh sinh nhật đưa quacho Dương Gian chứ?Trong lòng tràn đây tiếc nuối thu hồi nến quỷ, Tô Viễn một kếkhông thành, lại sinh ra một kế."Phải có mấy tờ tiên mới nói cho tôi biết cách tìm căn phòng đó?Hắn đưa ra câu hỏi, lân này miếu thờ có phản ứng.Vẫn là nét chữ xiêu vẹo.-Hai tờ.Hai tờ là đủ?Tô Viễn cảm thấy hơi kinh ngạc, có vẻ lệ quỷ này còn thành thậthơn so với hắn nghĩ, hoặc là nói, tác dụng của tiên quỷ đối vớimỗi lệ quỷ chỉ có thể phát huy tác dụng một lân? Nhiều hơn là vôdụng?Suy nghĩ trong đầu chợt lóe lên rồi biến mất, Tô Viễn tiếp tục nói:"Như vậy đi, tiền giấy thì sao, trong tay tôi trước mắt chỉ có mộttờ như vậy, nhưng tôi có thể đồng ý với anh, hơn nữa lập khếước, chậm thì một năm, nhanh thì nửa năm, tôi nhất định sẽ giaocho anh một tờ tiên nữa. Hơn nữa còn có thể đặc biệt tặng anhmột con quỷ, nếu như anh đồng ý, giao dịch này đạt thành, nếunhư anh không đồng ý, như vậy khi xem như tôi không nói, anhthấy thế nào?"Lần này đến phiên lệ quỷ trong thân mộ trâm mặc, tựa hồ đangcân nhắc được mất. Đưa ra yêu câu như vậy, Tô Viễn tự nhiên làcó tính toán của mình, đối với hắn mà nói, tặng một con quỷkhông tính là cái gì, đây là một câu trả lời rất chung chung, cùnglắm thì đến lúc đó tùy tiện tìm một ngự quỷ giả nhìn không vừamắt nhét cho miếu thờ là xong việc.Về phần tiên quỷ, cái này phải xem vận khí, Tô Viễn cũng khôngcho răng thời gian dài như vậy, mình lại không đánh dấu đượcmột tờ tiên quỷ.Hơn nữa lui một bước mà nói, cho dù thật sự vận khí không tốt,không đánh dấu được tiền quỷ, có một năm thời gian phát triển,hắn cũng không cảm thấy miếu thờ này có thể làm gì được mình.Cùng lắm thì đến lúc đó trực tiếp phá hủy ước định là được, hắncó đủ sức mạnh đi ứng phó hậu quả.Sao vừa nghe thấy điều kiện như vậy tựa hồ rất chịu thiệt, nhưngrốt cuộc có chịu thiệt hay không, chỉ sợ lại là hai chuyện khácnhau.Sau khi Tô Viễn nói ra ý nghĩ, miếu thờ vẫn luôn duy trì an tĩnh,Tô Viễn cũng không nóng nảy, thời gian của hắn rất nhiều, cũngcó thể chờ đợi.Khoảng 10 phút trôi qua.Đột nhiên.Miếu thần vốn yên tĩnh không dị thường, bàn thờ bỗng nhiênđộng một chút, ngay sau đó tờ giấy ở bệ kia lân nữa thu lại, rấtnhanh lại có một tờ giấy mới xuất hiện ở trước mặt Tô Viễn.Chữ viết trên tờ giấy vẫn vặn vẹo, hoàn toàn nhìn không ra bất kỳnét viết nào, căn bản cũng không phải là nhân loại có khả năngviết ra, chỉ thấy phía trên viết hai chữ."Có thể."Tô Viễn nhất thời mừng rỡ quá đỗi, đồng thời nội tâm cũng sinhra cảnh giác.Nếu con quỷ này đáp ứng yêu cầu của hắn, vậy khẳng định là cóbiện pháp phòng ngừa hắn thiếu nợ, nếu như không thể đúngthời hạn thực hiện khế ước, đến lúc đó rất có thể sẽ xuất hiệntình huống dị thường.Ví dụ như trong người bị nguyên rủa này, bị lệ quỷ cấp bậc khủngbố rất cao tập kích này...Phải gánh chịu nguy hiểm nhất định, nếu như có thể, tốt nhất vẫnnên thành thật, dù sao ai cũng không biết miếu thờ này có nănglực gì.Chủ yếu ở địa phương quỷ quái này muốn tìm được phòng thựcsự khó khăn, hơn nữa không thể còn phải mạo hiểm thật lớn.Thay vì chấp nhận rủi ro mà còn không biết có thể thành cônghay không, không bằng trực tiếp làm một giao dịch với miếu thờtốt hơn.Song phương nhất trí đạt được sự đồng thuận, bỗng nhiên ởmiếu thờ, trong bóng tối vốn bao phủ một tâng ngay cả quỷ nhãncũng không thể nhìn thấu bỗng nhiên vươn ra một bàn tay

Chương 173: Biển số nhà (1)