Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 178: Tập kích bất ngờ (2)
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Cùng lúc đó, quỷ ảnh trên mặt đất cũng đứng thẳng lên, dần dầnxâm nhập vào trong thi thể này, tóc quỷ giống như rắn, quấnquanh thi thể.Áp chế đồng thời từ bốn phía phát động tập kích, lệ quỷ chặn cửakia trong nháy mắt bị áp chế chặt chẽ, mất đi năng lực hoạtđộng, căn bản không có chút cơ hội nhúc nhích.Lúc này Tô Viễn mới có thời gian quay đầu đi tìm tung tích củamột con lệ quỷ khác, cái này không nhìn còn tốt, vừa nhìn đãhoảng sợ. Hắn thấy một bức tranh.Trên tường phía bên trái có treo một bức tranh khổng lồ.Trên tranh vẽ một cô gái mặc quần áo màu đỏ phong cách châuÂu, ngũ quan mơ hồ, tựa hồ đang mỉm cười, lại tựa hồ đang quansát mọi thứ trong phòng, có loại cảm giác quái dị nói không nênlời.Bối cảnh của bức tranh sơn dầu này là một khung cảnh của mộtngôi làng, ảm đạm và bức bối, cô đơn không có người, một ngôinhà đổ nát trong bức tranh sơn dầu.Rách nát, tiêu điêu, phảng phất như không có người sống ở, biếnmột bức tranh có tính nghệ thuật cao trở nên có chút quỷ dị.Nhưng bức tranh này không có gì bất thường, ngoại trừ ngườitrên tranh nhìn qua có chút kinh khủng âm trâm ra thì những thứkhác đều có vẻ vô cùng bình thường.Nhưng mà đây lại là quỷ họalVề phần vì sao có thể xác định đây là quỷ họa là bởi vì khi quỷnhãn nhìn qua, có xu hướng nhắm mắt.Loại cảm giác này thật giống như là bị loại linh dị nào đó áp chế.Giống như Dương Gian sau này đụng phải quỷ họa, quỷ nhãn bịkhắc chế, thế cho nên ngay cả quỷ vực cũng không thể mở ra.Thế nhưng biểu hiện của quỷ nhãn Tô Viễn tốt hơn một chút, ítnhất quỷ vực cũng không bị ảnh hưởng quá lớn.Đương nhiên, cũng có thể là lúc này hắn cũng không đi vào trongquỷ họa.Trải qua bối rối lúc ban đầu, Tô Viễn nhanh chóng tỉnh táo lại.Bởi vì đây tuyệt đối không phải là quỷ họa gốc, rất có thể chỉ làquỷ họa linh dị diễn sinh, bởi vì quỷ họa gốc giờ phút này đang ởbên ngoài, hơn nữa còn có xác suất rất lớn đang lang thang ở nơinước ngoài.Bức tranh quỷ này cũng không thể sinh ra quỷ vực, bình thườngmà nói, quỷ họa chỉ khi di động thì tính uy h**p mới tương đốinhỏ, cũng không biết người tìm được bức họa này đến tột cùng lànhân vật gì, vậy mà có thể lấy được một bức quỷ họa được sinhra.Tuy rằng không phải là quỷ họa chân chính, nhưng tính nguyhiểm cũng không thể khinh thường, quy luật giết người của quỷhọa có thể nói là cực kỳ khó giải, bởi vì nó có thể giết người tronghôồi ức.Bước đầu tiên chính là người bình thường nhất định phải nhìnthấy bức tranh quỷ, bước thứ hai chính là hồi ức, phàm là lúcnhàm chán trong đầu nhớ lại quỷ họa, như vậy bức tranh kia sẽxuất hiện trong nhà bạn, bước thứ ba là ảo tưởng... Ngàn vạn lânđừng tưởng tượng cô gái trong tranh sẽ xuất hiện, một khi bạnnghĩ như vậy quỷ trong bức tranh sẽ thật sự đi ra.Cho nên quy luật giết người của quỷ họa chính là hồi ức.Loại quy luật giết người này đáng sợ mà lại không giải thích được,bởi vì một người càng sợ cái gì thì càng nghĩ đến cái đó.Cho nên muốn tránh quy luật giết người của quỷ họa, quan trọngnhất chính là lúc nhớ tới nó phải lập tức xem nhẹ chỉ tiết của bứctranh, làm cho hồi ức không đủ đây đủ, hoặc là giữa chừng cắtđứt mạch suy nghĩ, như vậy quỷ họa sẽ không cách nào xuấthiện.Cho nên sau khi ý thức được đây là quỷ họa, Tô Viễn lập tứcmạnh mẽ dời lực chú ý, nếu không lệ quỷ trong bức tranh rất cóthể sẽ chân chính xuất hiện trong phòng này.Người làm ra bức tranh này kẻ nham hiểm, bởi vì cô gái trongtranh kia quá mức quỷ dị, tông màu cũng rất rõ ràng, thế cho nênrất khó làm cho người ta quên được.Đôi khi người thường càng ép buộc không nghĩ đến lại càng nghĩ,cứ như vậy vô hình trung sẽ kích phát quy luật giết người của quỷhọa, thế cho nên lệ quỷ trong tranh chân chính xuất hiện ở tronghiện thực.Đâu tiên là lệ quỷ chặn cửa, sau đó là quỷ họa, nếu đổi lại là ngựquỷ giả khác, chỉ sợ sẽ lật thuyên trong mương, nhưng cũng maymắn là Tô Viễn gặp phải.Cũng không biết bức họa này treo ở đây bao lâu, may mà nơi nàylà một mảnh linh dị, ngày thường cũng không có khả năng cóngười sống xuất hiện trong phòng này, nghĩ đến người nọ cũngchỉ là muốn lấy quỷ họa làm đường lui, nếu không còn không biếtđã gây ra bao nhiêu loạn.Tô Viễn âm thâm suy tư.Lệ quỷ không phải quỷ gốc không cách nào đánh dấu được, đâylà đặc tính của hệ thống, quỷ họa này chỉ là linh dị được sinh ratừ bức tranh chân chính cho nên rất có thể một con quỷ khác vẫncòn ở trong phòng.Hắn mạnh mẽ dời lực chú ý, Tô Viễn quay đầu nhìn vê phía mộtvách tường khác, không khỏi ngẩn người.Bởi vì trên vách tường bên kia, treo một thi thể
Cùng lúc đó, quỷ ảnh trên mặt đất cũng đứng thẳng lên, dần dần
xâm nhập vào trong thi thể này, tóc quỷ giống như rắn, quấn
quanh thi thể.
Áp chế đồng thời từ bốn phía phát động tập kích, lệ quỷ chặn cửa
kia trong nháy mắt bị áp chế chặt chẽ, mất đi năng lực hoạt
động, căn bản không có chút cơ hội nhúc nhích.
Lúc này Tô Viễn mới có thời gian quay đầu đi tìm tung tích của
một con lệ quỷ khác, cái này không nhìn còn tốt, vừa nhìn đã
hoảng sợ. Hắn thấy một bức tranh.
Trên tường phía bên trái có treo một bức tranh khổng lồ.
Trên tranh vẽ một cô gái mặc quần áo màu đỏ phong cách châu
Âu, ngũ quan mơ hồ, tựa hồ đang mỉm cười, lại tựa hồ đang quan
sát mọi thứ trong phòng, có loại cảm giác quái dị nói không nên
lời.
Bối cảnh của bức tranh sơn dầu này là một khung cảnh của một
ngôi làng, ảm đạm và bức bối, cô đơn không có người, một ngôi
nhà đổ nát trong bức tranh sơn dầu.
Rách nát, tiêu điêu, phảng phất như không có người sống ở, biến
một bức tranh có tính nghệ thuật cao trở nên có chút quỷ dị.
Nhưng bức tranh này không có gì bất thường, ngoại trừ người
trên tranh nhìn qua có chút kinh khủng âm trâm ra thì những thứ
khác đều có vẻ vô cùng bình thường.
Nhưng mà đây lại là quỷ họal
Về phần vì sao có thể xác định đây là quỷ họa là bởi vì khi quỷ
nhãn nhìn qua, có xu hướng nhắm mắt.
Loại cảm giác này thật giống như là bị loại linh dị nào đó áp chế.
Giống như Dương Gian sau này đụng phải quỷ họa, quỷ nhãn bị
khắc chế, thế cho nên ngay cả quỷ vực cũng không thể mở ra.
Thế nhưng biểu hiện của quỷ nhãn Tô Viễn tốt hơn một chút, ít
nhất quỷ vực cũng không bị ảnh hưởng quá lớn.
Đương nhiên, cũng có thể là lúc này hắn cũng không đi vào trong
quỷ họa.
Trải qua bối rối lúc ban đầu, Tô Viễn nhanh chóng tỉnh táo lại.
Bởi vì đây tuyệt đối không phải là quỷ họa gốc, rất có thể chỉ là
quỷ họa linh dị diễn sinh, bởi vì quỷ họa gốc giờ phút này đang ở
bên ngoài, hơn nữa còn có xác suất rất lớn đang lang thang ở nơi
nước ngoài.
Bức tranh quỷ này cũng không thể sinh ra quỷ vực, bình thường
mà nói, quỷ họa chỉ khi di động thì tính uy h**p mới tương đối
nhỏ, cũng không biết người tìm được bức họa này đến tột cùng là
nhân vật gì, vậy mà có thể lấy được một bức quỷ họa được sinh
ra.
Tuy rằng không phải là quỷ họa chân chính, nhưng tính nguy
hiểm cũng không thể khinh thường, quy luật giết người của quỷ
họa có thể nói là cực kỳ khó giải, bởi vì nó có thể giết người trong
hôồi ức.
Bước đầu tiên chính là người bình thường nhất định phải nhìn
thấy bức tranh quỷ, bước thứ hai chính là hồi ức, phàm là lúc
nhàm chán trong đầu nhớ lại quỷ họa, như vậy bức tranh kia sẽ
xuất hiện trong nhà bạn, bước thứ ba là ảo tưởng... Ngàn vạn lân
đừng tưởng tượng cô gái trong tranh sẽ xuất hiện, một khi bạn
nghĩ như vậy quỷ trong bức tranh sẽ thật sự đi ra.
Cho nên quy luật giết người của quỷ họa chính là hồi ức.
Loại quy luật giết người này đáng sợ mà lại không giải thích được,
bởi vì một người càng sợ cái gì thì càng nghĩ đến cái đó.
Cho nên muốn tránh quy luật giết người của quỷ họa, quan trọng
nhất chính là lúc nhớ tới nó phải lập tức xem nhẹ chỉ tiết của bức
tranh, làm cho hồi ức không đủ đây đủ, hoặc là giữa chừng cắt
đứt mạch suy nghĩ, như vậy quỷ họa sẽ không cách nào xuất
hiện.
Cho nên sau khi ý thức được đây là quỷ họa, Tô Viễn lập tức
mạnh mẽ dời lực chú ý, nếu không lệ quỷ trong bức tranh rất có
thể sẽ chân chính xuất hiện trong phòng này.
Người làm ra bức tranh này kẻ nham hiểm, bởi vì cô gái trong
tranh kia quá mức quỷ dị, tông màu cũng rất rõ ràng, thế cho nên
rất khó làm cho người ta quên được.
Đôi khi người thường càng ép buộc không nghĩ đến lại càng nghĩ,
cứ như vậy vô hình trung sẽ kích phát quy luật giết người của quỷ
họa, thế cho nên lệ quỷ trong tranh chân chính xuất hiện ở trong
hiện thực.
Đâu tiên là lệ quỷ chặn cửa, sau đó là quỷ họa, nếu đổi lại là ngự
quỷ giả khác, chỉ sợ sẽ lật thuyên trong mương, nhưng cũng may
mắn là Tô Viễn gặp phải.
Cũng không biết bức họa này treo ở đây bao lâu, may mà nơi này
là một mảnh linh dị, ngày thường cũng không có khả năng có
người sống xuất hiện trong phòng này, nghĩ đến người nọ cũng
chỉ là muốn lấy quỷ họa làm đường lui, nếu không còn không biết
đã gây ra bao nhiêu loạn.
Tô Viễn âm thâm suy tư.
Lệ quỷ không phải quỷ gốc không cách nào đánh dấu được, đây
là đặc tính của hệ thống, quỷ họa này chỉ là linh dị được sinh ra
từ bức tranh chân chính cho nên rất có thể một con quỷ khác vẫn
còn ở trong phòng.
Hắn mạnh mẽ dời lực chú ý, Tô Viễn quay đầu nhìn vê phía một
vách tường khác, không khỏi ngẩn người.
Bởi vì trên vách tường bên kia, treo một thi thể
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Cùng lúc đó, quỷ ảnh trên mặt đất cũng đứng thẳng lên, dần dầnxâm nhập vào trong thi thể này, tóc quỷ giống như rắn, quấnquanh thi thể.Áp chế đồng thời từ bốn phía phát động tập kích, lệ quỷ chặn cửakia trong nháy mắt bị áp chế chặt chẽ, mất đi năng lực hoạtđộng, căn bản không có chút cơ hội nhúc nhích.Lúc này Tô Viễn mới có thời gian quay đầu đi tìm tung tích củamột con lệ quỷ khác, cái này không nhìn còn tốt, vừa nhìn đãhoảng sợ. Hắn thấy một bức tranh.Trên tường phía bên trái có treo một bức tranh khổng lồ.Trên tranh vẽ một cô gái mặc quần áo màu đỏ phong cách châuÂu, ngũ quan mơ hồ, tựa hồ đang mỉm cười, lại tựa hồ đang quansát mọi thứ trong phòng, có loại cảm giác quái dị nói không nênlời.Bối cảnh của bức tranh sơn dầu này là một khung cảnh của mộtngôi làng, ảm đạm và bức bối, cô đơn không có người, một ngôinhà đổ nát trong bức tranh sơn dầu.Rách nát, tiêu điêu, phảng phất như không có người sống ở, biếnmột bức tranh có tính nghệ thuật cao trở nên có chút quỷ dị.Nhưng bức tranh này không có gì bất thường, ngoại trừ ngườitrên tranh nhìn qua có chút kinh khủng âm trâm ra thì những thứkhác đều có vẻ vô cùng bình thường.Nhưng mà đây lại là quỷ họalVề phần vì sao có thể xác định đây là quỷ họa là bởi vì khi quỷnhãn nhìn qua, có xu hướng nhắm mắt.Loại cảm giác này thật giống như là bị loại linh dị nào đó áp chế.Giống như Dương Gian sau này đụng phải quỷ họa, quỷ nhãn bịkhắc chế, thế cho nên ngay cả quỷ vực cũng không thể mở ra.Thế nhưng biểu hiện của quỷ nhãn Tô Viễn tốt hơn một chút, ítnhất quỷ vực cũng không bị ảnh hưởng quá lớn.Đương nhiên, cũng có thể là lúc này hắn cũng không đi vào trongquỷ họa.Trải qua bối rối lúc ban đầu, Tô Viễn nhanh chóng tỉnh táo lại.Bởi vì đây tuyệt đối không phải là quỷ họa gốc, rất có thể chỉ làquỷ họa linh dị diễn sinh, bởi vì quỷ họa gốc giờ phút này đang ởbên ngoài, hơn nữa còn có xác suất rất lớn đang lang thang ở nơinước ngoài.Bức tranh quỷ này cũng không thể sinh ra quỷ vực, bình thườngmà nói, quỷ họa chỉ khi di động thì tính uy h**p mới tương đốinhỏ, cũng không biết người tìm được bức họa này đến tột cùng lànhân vật gì, vậy mà có thể lấy được một bức quỷ họa được sinhra.Tuy rằng không phải là quỷ họa chân chính, nhưng tính nguyhiểm cũng không thể khinh thường, quy luật giết người của quỷhọa có thể nói là cực kỳ khó giải, bởi vì nó có thể giết người tronghôồi ức.Bước đầu tiên chính là người bình thường nhất định phải nhìnthấy bức tranh quỷ, bước thứ hai chính là hồi ức, phàm là lúcnhàm chán trong đầu nhớ lại quỷ họa, như vậy bức tranh kia sẽxuất hiện trong nhà bạn, bước thứ ba là ảo tưởng... Ngàn vạn lânđừng tưởng tượng cô gái trong tranh sẽ xuất hiện, một khi bạnnghĩ như vậy quỷ trong bức tranh sẽ thật sự đi ra.Cho nên quy luật giết người của quỷ họa chính là hồi ức.Loại quy luật giết người này đáng sợ mà lại không giải thích được,bởi vì một người càng sợ cái gì thì càng nghĩ đến cái đó.Cho nên muốn tránh quy luật giết người của quỷ họa, quan trọngnhất chính là lúc nhớ tới nó phải lập tức xem nhẹ chỉ tiết của bứctranh, làm cho hồi ức không đủ đây đủ, hoặc là giữa chừng cắtđứt mạch suy nghĩ, như vậy quỷ họa sẽ không cách nào xuấthiện.Cho nên sau khi ý thức được đây là quỷ họa, Tô Viễn lập tứcmạnh mẽ dời lực chú ý, nếu không lệ quỷ trong bức tranh rất cóthể sẽ chân chính xuất hiện trong phòng này.Người làm ra bức tranh này kẻ nham hiểm, bởi vì cô gái trongtranh kia quá mức quỷ dị, tông màu cũng rất rõ ràng, thế cho nênrất khó làm cho người ta quên được.Đôi khi người thường càng ép buộc không nghĩ đến lại càng nghĩ,cứ như vậy vô hình trung sẽ kích phát quy luật giết người của quỷhọa, thế cho nên lệ quỷ trong tranh chân chính xuất hiện ở tronghiện thực.Đâu tiên là lệ quỷ chặn cửa, sau đó là quỷ họa, nếu đổi lại là ngựquỷ giả khác, chỉ sợ sẽ lật thuyên trong mương, nhưng cũng maymắn là Tô Viễn gặp phải.Cũng không biết bức họa này treo ở đây bao lâu, may mà nơi nàylà một mảnh linh dị, ngày thường cũng không có khả năng cóngười sống xuất hiện trong phòng này, nghĩ đến người nọ cũngchỉ là muốn lấy quỷ họa làm đường lui, nếu không còn không biếtđã gây ra bao nhiêu loạn.Tô Viễn âm thâm suy tư.Lệ quỷ không phải quỷ gốc không cách nào đánh dấu được, đâylà đặc tính của hệ thống, quỷ họa này chỉ là linh dị được sinh ratừ bức tranh chân chính cho nên rất có thể một con quỷ khác vẫncòn ở trong phòng.Hắn mạnh mẽ dời lực chú ý, Tô Viễn quay đầu nhìn vê phía mộtvách tường khác, không khỏi ngẩn người.Bởi vì trên vách tường bên kia, treo một thi thể