Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 193: Phiên não của Dương Gian (3)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Ánh mắt Dương Gian híp lại khi nghĩ đến chuyện này.Tiếng súng vang lên, mọi thứ không bình thường.Anh ta mơ hồ có dự cảm, chuyện này hẳn là nhằm về phía mình.Đột nhiên, anh ta nghĩ đến một vấn đề.Không xong, sao lại quên Tô Viễn còn ở chỗ này, bí mật gươngquỷ sẽ không bại lộ chứ!Dương Gian có chút khẩn trương, đối với một người đang trên bờvực lệ quỷ hồi sinh mà nói, gương quỷ không khác gì một cọngrơm cứu mạng cuối cùng, nếu để cho đối phương biết năng lựccủa thứ này, vậy chẳng phải hắn sẽ điên cuồng sao?Nhớ tới đây, trong lòng Dương Gian trầm xuống, âm thâm chuẩnbị phòng ngừa Tô Viễn đánh lén.Đây chỉ là phòng ngừa mà thôi, dù sao vừa rồi anh ta đã tận mắtnhìn thấy Trương Vĩ đi ra khỏi gương, nhưng cũng may hắn cònkhông biết tác dụng cụ thể của gương, ngay cả anh ta cũng phảithông qua giấy da người mới biết được...Dương Gian nghĩ như vậy, nhưng anh ta không biết Tô Viễn đãsớm biết đến sự tồn tại của gương quỷ, đây chính là chỗ tốt thânlà đảng nguyên tác!Tô Viễn nhìn gương, thần sắc trên mặt lộ vẻ khó hiểu.Gương quỷ là một vật phẩm linh dị rất kỳ lạ, nó có thể làm chongười ta sống lại, nhưng loại hồi sinh này rất khác biệt, có chútgiống như hồ sơ nhân vật trong trò chơi.Hơn nữa nó còn có một đặc điểm, nếu nói ngự quỷ giả ở trongquỷ kính lưu lại thân ảnh, như vậy sau khi ngự quỷ giả này chết,sống lại từ gương quỷ cũng chỉ là một người bình thường, mà quỷkhống chế trên người ngự quỷ giả lại không thấy đâu.Điêu này có nghĩa là gương quỷ chỉ có thể có tác dụng đối vớingười, hơn nữa người sống lại từ trong gương rốt cuộc có phải làngười nguyên bản hay không còn phải bàn luận.Nghĩ như vậy, Tô Viễn nhẹ giọng nói ở trong lòng: "Hệ thống,đánh dấu cho tôi."Hệ thống đã Đánh dấu thành công, nhận được vật phẩm: nếnquỷ.Rất tốt, là một cây nến quỷ đỏ, xem như bù đắp tiêu hao ở kháchsạn Caesar.Mắt thấy Dương Gian vội vàng câm lấy tấm vải đen che gương lại,Tô Viễn ra vẻ không biết: "Đây là một vật phẩm linh dị? Có vẻnhư gần đây cậu đã thu hoạch được không ít."Một thứ rất nguy hiểm mà thôi.Dương Gian nói với vẻ mặt bình tĩnh, anh ta che giấu cảm xúc rấttốt.Tô Viễn cười cười, cũng không vạch trần."Cái người phiên toái tìm đến cửa có cân tôi hỗ trợ không?”Có qua có lại, nếu Dương Gian đã hào phóng mượn cho hắn giấyda người vậy thì hắn cũng không thể biểu hiện quá keo kiệt. Tuyrằng trạng thái hiện giờ không tốt, nhưng chỉ cần không phảichống lại lệ quỷ hoặc là ngự quỷ giả cấp bậc như Diệp Chân, Tầnlão, Phương Thế Minh, những người khác hắn muốn xử lý vẫn rấtdễ dàng.Mà người bình thường cân dựa vào súng ống thì càng không cầnphải nói.Sắc mặt Dương Gian âm trầm, hắn nhìn Tô Viễn một cái nói:"Không cần, lấy trạng thái hiện tại của anh thì cách tôi, cáchthành phố Đại Xương một chút chính là giúp đỡ tốt nhất.""Được thôi."Sau đó Dương Gian quay đầu nhìn về phía Trương Vĩ."Cậu đi xuống dưới lầu tìm một chỗ trốn, nơi này rất nguy hiểm,trước khi tôi chưa trở vê thì cậu đừng đi ra ngoài.' Dương Giannói: “Còn nữa, đừng đụng vào cái gương kia, cũng đừng vàophòng này, cẩn thận lần thứ hai bị gương bắt trở vê.""Không thành vấn đề, Thối ca."Trương Vĩ khẽ gật đầu, sau đó quay đầu nhìn vê phía Tô Viễn:"Đại lão muốn đi cùng tôi sao, không bằng đến phòng tôi ăn cơm,giường của tôi vừa lớn vừa mềm vừa thoải mái..."Tô Viễn: "222?""Cậu tự đi đi, anh ta đi cùng đường với tôi!"Dương Gian nói xong thì ánh sáng đỏ chợt lóe, bao trùm phía TôViễn, Tô Viễn biết Dương Gian lo lắng mình ở chỗ này, sợ mìnhcướp đoạt bảo bối của anh ta. Hắn cũng không chống cự mà tùyý để quỷ vực của anh đưa mình đi.Ở phía xa của biệt thự, bên kia sông, có một đám đông đang ẩnnấp.Báo cáo, trên máy dò xét cho thấy trong phòng đột nhiên cóthêm một người, lúc trước vẫn ở trong phòng chỉ có hai người,trong đó có một người rất có thể là Dương Gian, người còn lại cóthể là bạn bè hoặc khách của hắn. Hiện tại có hai người bắt đầuhành động, bọn họ đang đi thang máy từ tầng bốn xuống, hẳn làmuốn rời khỏi biệt thự."Một nhân viên hành động mặc áo ngụy trang nằm sấp trên cao,đang câm máy dò xét nhất cử nhất động của biệt thự.Bên cạnh anh ta có một tay súng bắn tỉa đang nằm sấp.Một khẩu súng bắn tỉa hạng nặng được đặt trên mặt đất, nhắmchính xác vào biệt thự bên kia sông.Khoảng cách theo đường thẳng không vượt quá năm trăm mét.Với phạm vi bắn tỉa như vậy, bất kỳ tay súng bắn tỉa nào trải quachút huấn luyện đều không thể thất bại.Hơn nữa bảo đảm tuyệt đối không sai sót, còn có ba điểm bắn tỉanhư này. "Có hai người? Còn thêm một người nữa? Chuyện gìđang xảy ra ở đây vậy?" Một người trong đó có vẻ là người dẫnđầu nhíu mày, bước chân không khỏi chậm lại.

Ánh mắt Dương Gian híp lại khi nghĩ đến chuyện này.

Tiếng súng vang lên, mọi thứ không bình thường.

Anh ta mơ hồ có dự cảm, chuyện này hẳn là nhằm về phía mình.

Đột nhiên, anh ta nghĩ đến một vấn đề.

Không xong, sao lại quên Tô Viễn còn ở chỗ này, bí mật gương

quỷ sẽ không bại lộ chứ!

Dương Gian có chút khẩn trương, đối với một người đang trên bờ

vực lệ quỷ hồi sinh mà nói, gương quỷ không khác gì một cọng

rơm cứu mạng cuối cùng, nếu để cho đối phương biết năng lực

của thứ này, vậy chẳng phải hắn sẽ điên cuồng sao?

Nhớ tới đây, trong lòng Dương Gian trầm xuống, âm thâm chuẩn

bị phòng ngừa Tô Viễn đánh lén.

Đây chỉ là phòng ngừa mà thôi, dù sao vừa rồi anh ta đã tận mắt

nhìn thấy Trương Vĩ đi ra khỏi gương, nhưng cũng may hắn còn

không biết tác dụng cụ thể của gương, ngay cả anh ta cũng phải

thông qua giấy da người mới biết được...

Dương Gian nghĩ như vậy, nhưng anh ta không biết Tô Viễn đã

sớm biết đến sự tồn tại của gương quỷ, đây chính là chỗ tốt thân

là đảng nguyên tác!

Tô Viễn nhìn gương, thần sắc trên mặt lộ vẻ khó hiểu.

Gương quỷ là một vật phẩm linh dị rất kỳ lạ, nó có thể làm cho

người ta sống lại, nhưng loại hồi sinh này rất khác biệt, có chút

giống như hồ sơ nhân vật trong trò chơi.

Hơn nữa nó còn có một đặc điểm, nếu nói ngự quỷ giả ở trong

quỷ kính lưu lại thân ảnh, như vậy sau khi ngự quỷ giả này chết,

sống lại từ gương quỷ cũng chỉ là một người bình thường, mà quỷ

khống chế trên người ngự quỷ giả lại không thấy đâu.

Điêu này có nghĩa là gương quỷ chỉ có thể có tác dụng đối với

người, hơn nữa người sống lại từ trong gương rốt cuộc có phải là

người nguyên bản hay không còn phải bàn luận.

Nghĩ như vậy, Tô Viễn nhẹ giọng nói ở trong lòng: "Hệ thống,

đánh dấu cho tôi."

Hệ thống đã Đánh dấu thành công, nhận được vật phẩm: nến

quỷ.

Rất tốt, là một cây nến quỷ đỏ, xem như bù đắp tiêu hao ở khách

sạn Caesar.

Mắt thấy Dương Gian vội vàng câm lấy tấm vải đen che gương lại,

Tô Viễn ra vẻ không biết: "Đây là một vật phẩm linh dị? Có vẻ

như gần đây cậu đã thu hoạch được không ít.

"Một thứ rất nguy hiểm mà thôi.

Dương Gian nói với vẻ mặt bình tĩnh, anh ta che giấu cảm xúc rất

tốt.

Tô Viễn cười cười, cũng không vạch trần.

"Cái người phiên toái tìm đến cửa có cân tôi hỗ trợ không?”

Có qua có lại, nếu Dương Gian đã hào phóng mượn cho hắn giấy

da người vậy thì hắn cũng không thể biểu hiện quá keo kiệt. Tuy

rằng trạng thái hiện giờ không tốt, nhưng chỉ cần không phải

chống lại lệ quỷ hoặc là ngự quỷ giả cấp bậc như Diệp Chân, Tần

lão, Phương Thế Minh, những người khác hắn muốn xử lý vẫn rất

dễ dàng.

Mà người bình thường cân dựa vào súng ống thì càng không cần

phải nói.

Sắc mặt Dương Gian âm trầm, hắn nhìn Tô Viễn một cái nói:

"Không cần, lấy trạng thái hiện tại của anh thì cách tôi, cách

thành phố Đại Xương một chút chính là giúp đỡ tốt nhất."

"Được thôi."

Sau đó Dương Gian quay đầu nhìn về phía Trương Vĩ.

"Cậu đi xuống dưới lầu tìm một chỗ trốn, nơi này rất nguy hiểm,

trước khi tôi chưa trở vê thì cậu đừng đi ra ngoài.' Dương Gian

nói: “Còn nữa, đừng đụng vào cái gương kia, cũng đừng vào

phòng này, cẩn thận lần thứ hai bị gương bắt trở vê."

"Không thành vấn đề, Thối ca."

Trương Vĩ khẽ gật đầu, sau đó quay đầu nhìn vê phía Tô Viễn:

"Đại lão muốn đi cùng tôi sao, không bằng đến phòng tôi ăn cơm,

giường của tôi vừa lớn vừa mềm vừa thoải mái..."

Tô Viễn: "222?"

"Cậu tự đi đi, anh ta đi cùng đường với tôi!"

Dương Gian nói xong thì ánh sáng đỏ chợt lóe, bao trùm phía Tô

Viễn, Tô Viễn biết Dương Gian lo lắng mình ở chỗ này, sợ mình

cướp đoạt bảo bối của anh ta. Hắn cũng không chống cự mà tùy

ý để quỷ vực của anh đưa mình đi.

Ở phía xa của biệt thự, bên kia sông, có một đám đông đang ẩn

nấp.

Báo cáo, trên máy dò xét cho thấy trong phòng đột nhiên có

thêm một người, lúc trước vẫn ở trong phòng chỉ có hai người,

trong đó có một người rất có thể là Dương Gian, người còn lại có

thể là bạn bè hoặc khách của hắn. Hiện tại có hai người bắt đầu

hành động, bọn họ đang đi thang máy từ tầng bốn xuống, hẳn là

muốn rời khỏi biệt thự."

Một nhân viên hành động mặc áo ngụy trang nằm sấp trên cao,

đang câm máy dò xét nhất cử nhất động của biệt thự.

Bên cạnh anh ta có một tay súng bắn tỉa đang nằm sấp.

Một khẩu súng bắn tỉa hạng nặng được đặt trên mặt đất, nhắm

chính xác vào biệt thự bên kia sông.

Khoảng cách theo đường thẳng không vượt quá năm trăm mét.

Với phạm vi bắn tỉa như vậy, bất kỳ tay súng bắn tỉa nào trải qua

chút huấn luyện đều không thể thất bại.

Hơn nữa bảo đảm tuyệt đối không sai sót, còn có ba điểm bắn tỉa

như này. "Có hai người? Còn thêm một người nữa? Chuyện gì

đang xảy ra ở đây vậy?" Một người trong đó có vẻ là người dẫn

đầu nhíu mày, bước chân không khỏi chậm lại.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Ánh mắt Dương Gian híp lại khi nghĩ đến chuyện này.Tiếng súng vang lên, mọi thứ không bình thường.Anh ta mơ hồ có dự cảm, chuyện này hẳn là nhằm về phía mình.Đột nhiên, anh ta nghĩ đến một vấn đề.Không xong, sao lại quên Tô Viễn còn ở chỗ này, bí mật gươngquỷ sẽ không bại lộ chứ!Dương Gian có chút khẩn trương, đối với một người đang trên bờvực lệ quỷ hồi sinh mà nói, gương quỷ không khác gì một cọngrơm cứu mạng cuối cùng, nếu để cho đối phương biết năng lựccủa thứ này, vậy chẳng phải hắn sẽ điên cuồng sao?Nhớ tới đây, trong lòng Dương Gian trầm xuống, âm thâm chuẩnbị phòng ngừa Tô Viễn đánh lén.Đây chỉ là phòng ngừa mà thôi, dù sao vừa rồi anh ta đã tận mắtnhìn thấy Trương Vĩ đi ra khỏi gương, nhưng cũng may hắn cònkhông biết tác dụng cụ thể của gương, ngay cả anh ta cũng phảithông qua giấy da người mới biết được...Dương Gian nghĩ như vậy, nhưng anh ta không biết Tô Viễn đãsớm biết đến sự tồn tại của gương quỷ, đây chính là chỗ tốt thânlà đảng nguyên tác!Tô Viễn nhìn gương, thần sắc trên mặt lộ vẻ khó hiểu.Gương quỷ là một vật phẩm linh dị rất kỳ lạ, nó có thể làm chongười ta sống lại, nhưng loại hồi sinh này rất khác biệt, có chútgiống như hồ sơ nhân vật trong trò chơi.Hơn nữa nó còn có một đặc điểm, nếu nói ngự quỷ giả ở trongquỷ kính lưu lại thân ảnh, như vậy sau khi ngự quỷ giả này chết,sống lại từ gương quỷ cũng chỉ là một người bình thường, mà quỷkhống chế trên người ngự quỷ giả lại không thấy đâu.Điêu này có nghĩa là gương quỷ chỉ có thể có tác dụng đối vớingười, hơn nữa người sống lại từ trong gương rốt cuộc có phải làngười nguyên bản hay không còn phải bàn luận.Nghĩ như vậy, Tô Viễn nhẹ giọng nói ở trong lòng: "Hệ thống,đánh dấu cho tôi."Hệ thống đã Đánh dấu thành công, nhận được vật phẩm: nếnquỷ.Rất tốt, là một cây nến quỷ đỏ, xem như bù đắp tiêu hao ở kháchsạn Caesar.Mắt thấy Dương Gian vội vàng câm lấy tấm vải đen che gương lại,Tô Viễn ra vẻ không biết: "Đây là một vật phẩm linh dị? Có vẻnhư gần đây cậu đã thu hoạch được không ít."Một thứ rất nguy hiểm mà thôi.Dương Gian nói với vẻ mặt bình tĩnh, anh ta che giấu cảm xúc rấttốt.Tô Viễn cười cười, cũng không vạch trần."Cái người phiên toái tìm đến cửa có cân tôi hỗ trợ không?”Có qua có lại, nếu Dương Gian đã hào phóng mượn cho hắn giấyda người vậy thì hắn cũng không thể biểu hiện quá keo kiệt. Tuyrằng trạng thái hiện giờ không tốt, nhưng chỉ cần không phảichống lại lệ quỷ hoặc là ngự quỷ giả cấp bậc như Diệp Chân, Tầnlão, Phương Thế Minh, những người khác hắn muốn xử lý vẫn rấtdễ dàng.Mà người bình thường cân dựa vào súng ống thì càng không cầnphải nói.Sắc mặt Dương Gian âm trầm, hắn nhìn Tô Viễn một cái nói:"Không cần, lấy trạng thái hiện tại của anh thì cách tôi, cáchthành phố Đại Xương một chút chính là giúp đỡ tốt nhất.""Được thôi."Sau đó Dương Gian quay đầu nhìn về phía Trương Vĩ."Cậu đi xuống dưới lầu tìm một chỗ trốn, nơi này rất nguy hiểm,trước khi tôi chưa trở vê thì cậu đừng đi ra ngoài.' Dương Giannói: “Còn nữa, đừng đụng vào cái gương kia, cũng đừng vàophòng này, cẩn thận lần thứ hai bị gương bắt trở vê.""Không thành vấn đề, Thối ca."Trương Vĩ khẽ gật đầu, sau đó quay đầu nhìn vê phía Tô Viễn:"Đại lão muốn đi cùng tôi sao, không bằng đến phòng tôi ăn cơm,giường của tôi vừa lớn vừa mềm vừa thoải mái..."Tô Viễn: "222?""Cậu tự đi đi, anh ta đi cùng đường với tôi!"Dương Gian nói xong thì ánh sáng đỏ chợt lóe, bao trùm phía TôViễn, Tô Viễn biết Dương Gian lo lắng mình ở chỗ này, sợ mìnhcướp đoạt bảo bối của anh ta. Hắn cũng không chống cự mà tùyý để quỷ vực của anh đưa mình đi.Ở phía xa của biệt thự, bên kia sông, có một đám đông đang ẩnnấp.Báo cáo, trên máy dò xét cho thấy trong phòng đột nhiên cóthêm một người, lúc trước vẫn ở trong phòng chỉ có hai người,trong đó có một người rất có thể là Dương Gian, người còn lại cóthể là bạn bè hoặc khách của hắn. Hiện tại có hai người bắt đầuhành động, bọn họ đang đi thang máy từ tầng bốn xuống, hẳn làmuốn rời khỏi biệt thự."Một nhân viên hành động mặc áo ngụy trang nằm sấp trên cao,đang câm máy dò xét nhất cử nhất động của biệt thự.Bên cạnh anh ta có một tay súng bắn tỉa đang nằm sấp.Một khẩu súng bắn tỉa hạng nặng được đặt trên mặt đất, nhắmchính xác vào biệt thự bên kia sông.Khoảng cách theo đường thẳng không vượt quá năm trăm mét.Với phạm vi bắn tỉa như vậy, bất kỳ tay súng bắn tỉa nào trải quachút huấn luyện đều không thể thất bại.Hơn nữa bảo đảm tuyệt đối không sai sót, còn có ba điểm bắn tỉanhư này. "Có hai người? Còn thêm một người nữa? Chuyện gìđang xảy ra ở đây vậy?" Một người trong đó có vẻ là người dẫnđầu nhíu mày, bước chân không khỏi chậm lại.

Chương 193: Phiên não của Dương Gian (3)