Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 203: Mảnh ghép được bổ sung hoàn toà(2)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Về sau ở thành phố Đại Xương chỉ sợ không an ổn như vậy."Chết tiệt, sao lại biến thành như vậy.Vương Tiểu Cường cũng có chút nghiến răng nghiến lợi, khôngcòn bình tĩnh như trước.Lúc này đây anh ta cũng không dễ chịu, hành động thất bạikhông nói, đô đạc bị cướp, lại không có năng lực đoạt lại, còn đắctội Diệp Phong.Thiệt hại là quá lớn.Nhưng bây giờ không phải là lúc để suy nghĩ về điêu này. DiệpPhong rời khỏi sân khấu, anh ta cũng tuyệt đối không thể ở chỗnày lâu.Nếu không, có thể chết ở chỗ này hay không còn khó nói.Vương Tiểu Cường thấy tình thế không đúng cũng lập tức rút lui.Dương Gian chỉ nhìn hắn, cũng không ngăn cản.Không phải không muốn giữ lại Vương Tiểu Cường mà là hiện tạikhông thích hợp. Anh ta không thể giết Vương Tiểu Cường ở chỗnày, để cho lệ quỷ ở chỗ này hồi phục, trạng thái trước mắt củaanh ta đã không thích hợp xử lý sự kiện linh dị, bởi vì thời giandùng quỷ vực đã đủ lâu rồi. "Để cho mày sống thêm vài ngàytrước, rất nhanh bọn mày sẽ biết, quyết định hôm nay ngu xuẩncỡ nào."Dương Gian nhìn hai người nhanh chóng rời đi, trong lòng âmthâm nghĩ.Từ đầu đến cuối, anh ta cũng không chủ động mở miệng để TôViễn hỗ trợ.Anh ta chưa từng nghĩ tới muốn gây chuyện, nhưng phiền toái lạikhông ngừng tìm tới cửa, kể cả câu lạc bộ cũng thế, hết thảy đềucó người chọn ra.Suy cho cùng, chính là anh ta còn chưa đủ mạnh.Kẻ yếu luôn bị bắt nạt vì nhiêu lý do khác nhau. Tại sao họ dámđến cửa?Vì sao Vương Tiểu Cường dám gây phiền toái cho mình?Còn không phải nhìn anh ta một mình không quyên không thế,độc thân một mình nên dễ bị bắt nạt.Vì sao Diệp Phong dám đi tới vũng nước đục này, hẳn là cảm thấybắt được chắc chắn bắt được mình nên không ngại bán nhân tìnhcho Vương Tiểu Cường.Nhưng bọn họ tính toán nhiều đường lại bỏ sót mình không dễdàng đối phó như vậy, cũng bỏ sót Tô Viễn ở chỗ này, mìnhkhông phải một mình.Đây chính là chỗ tốt có tổ chức, không đến mức đơn độc chiếnđấu.Lần đầu tiên, Dương Gian cảm thấy may mắn khi ngày đó đápứng thỉnh cầu kết minh của Tô Viễn.May mắn thay, anh ta đã không từ chối!Nếu nói hôm nay Tô Viễn không ở đây, lại nói Vương Tiểu Cườngmang đến ba hoặc bốn ngự quỷ giả, đến lúc đó quỷ vực một khibị ngón tay kia hạn chế, nói không chừng hôm nay mình thật sựcó khả năng chết ở chỗ này.Nghĩ như vậy, mãi đến khi thấy hai người lái xe triệt để biến mấtở cuối đường cái, lúc này Dương Gian mới xoay người nhìn vêphía Tô Viễn."Cảm ơn anh."Tuy rằng Tô Viễn không ra tay, nhưng về tình vê lý, Dương Giancảm thấy mình vẫn nên nói lời cảm ơn, anh ta là người công tưphân minh.Tô Viễn khoát tay nói: "Không có gì, tôi cũng không làm gì cả, lànăng lực của anh giỏi mà thôi."Cũng không phải sao, cho dù là dựa theo tình tiết nguyên tácphát triển, hai người kia cũng không làm gì được Dương Gian."Không đáp lại thì không phải phép, nếu đối phương dám tới cửa,thì cần chuẩn bị tinh thân bị tìm tới cửa." Tô Viễn nói: "Tôi thấycậu cũng không phải một người nguyện ý từ bỏ ý định, nếu cậuđã có suy nghĩ riêng thì vậy tôi cũng không nhiều lời nữa, nếucần thì cứ việc nói với tôi."Cái này tôi tự có sắp xếp, ngược lại là anh... Dương Gian nhìn bộdáng Tô Viễn không ngừng chảy máu, dòng máu nâu đen sền sệtkia phảng phất như cuôn cuộn chảy không dứt, một khi rơi xuốngmặt đất, lại quỷ dị tự động bò trở lại thân thể hắn, không khỏi lắcđầu."Chuyện của tôi tôi tự mình có thể giải quyết, anh cứ nghĩ biệnpháp giải quyết phiên phiên phức của mình trước đi, nếu khônglần sau gặp lại, tôi chỉ có thể thắp nén hương cho anh."Tô Viễn khẽ cười không nói gì, chỉ là trên người dân dân toát raánh sáng màu đen.Bóng đen dần bao trùm cả người hắn, sau đó tạo thành mộtđường màu đỏ nối liền từ cơ thể hắn ra ngoài, trực tiếp nối liềnvới trên bâu trời.Ngay lập tức.Hắn biến mất tại chỗ.Quỷ nhãn của Dương Gian nhìn một màn này, thở dài một tiếngnói: "Rõ ràng đã sắp hồi sinh rồi còn sử dụng năng lực như vậy,thật sự không sợ hãi sao?”Dứt lời, anh ta cung xoay người trở lại biệt thự, anh ta còn phảilàm công tác khắc phục hậu quả. Lấy tốc độ của quỷ vực, toànlực thi hành, có thể nói không bao lâu, Tô Viễn đã rời xa thànhphố Đại Xương, đi tới một nơi núi sâu hoang vắng không người.Xung quanh nơi này cũng không có thành thị, thậm chí ngay cảthôn xóm cũng không có, bổ sung toàn bộ mảnh ghép ở chỗ nàykhông thể tốt hơn. "Quyết định ở nơi này vậy!" Thân hình Tô Viễnđột ngột xuất hiện ở đây, ngay sau đó hắn lấy ra một cái rươngvàng, mặt trên lưu lại mấy lỗ đạn, mà bên trong chính là mặt quỷcủa Sở Nhân Mỹ.

Về sau ở thành phố Đại Xương chỉ sợ không an ổn như vậy.

"Chết tiệt, sao lại biến thành như vậy.

Vương Tiểu Cường cũng có chút nghiến răng nghiến lợi, không

còn bình tĩnh như trước.

Lúc này đây anh ta cũng không dễ chịu, hành động thất bại

không nói, đô đạc bị cướp, lại không có năng lực đoạt lại, còn đắc

tội Diệp Phong.

Thiệt hại là quá lớn.

Nhưng bây giờ không phải là lúc để suy nghĩ về điêu này. Diệp

Phong rời khỏi sân khấu, anh ta cũng tuyệt đối không thể ở chỗ

này lâu.

Nếu không, có thể chết ở chỗ này hay không còn khó nói.

Vương Tiểu Cường thấy tình thế không đúng cũng lập tức rút lui.

Dương Gian chỉ nhìn hắn, cũng không ngăn cản.

Không phải không muốn giữ lại Vương Tiểu Cường mà là hiện tại

không thích hợp. Anh ta không thể giết Vương Tiểu Cường ở chỗ

này, để cho lệ quỷ ở chỗ này hồi phục, trạng thái trước mắt của

anh ta đã không thích hợp xử lý sự kiện linh dị, bởi vì thời gian

dùng quỷ vực đã đủ lâu rồi. "Để cho mày sống thêm vài ngày

trước, rất nhanh bọn mày sẽ biết, quyết định hôm nay ngu xuẩn

cỡ nào."

Dương Gian nhìn hai người nhanh chóng rời đi, trong lòng âm

thâm nghĩ.

Từ đầu đến cuối, anh ta cũng không chủ động mở miệng để Tô

Viễn hỗ trợ.

Anh ta chưa từng nghĩ tới muốn gây chuyện, nhưng phiền toái lại

không ngừng tìm tới cửa, kể cả câu lạc bộ cũng thế, hết thảy đều

có người chọn ra.

Suy cho cùng, chính là anh ta còn chưa đủ mạnh.

Kẻ yếu luôn bị bắt nạt vì nhiêu lý do khác nhau. Tại sao họ dám

đến cửa?

Vì sao Vương Tiểu Cường dám gây phiền toái cho mình?

Còn không phải nhìn anh ta một mình không quyên không thế,

độc thân một mình nên dễ bị bắt nạt.

Vì sao Diệp Phong dám đi tới vũng nước đục này, hẳn là cảm thấy

bắt được chắc chắn bắt được mình nên không ngại bán nhân tình

cho Vương Tiểu Cường.

Nhưng bọn họ tính toán nhiều đường lại bỏ sót mình không dễ

dàng đối phó như vậy, cũng bỏ sót Tô Viễn ở chỗ này, mình

không phải một mình.

Đây chính là chỗ tốt có tổ chức, không đến mức đơn độc chiến

đấu.

Lần đầu tiên, Dương Gian cảm thấy may mắn khi ngày đó đáp

ứng thỉnh cầu kết minh của Tô Viễn.

May mắn thay, anh ta đã không từ chối!

Nếu nói hôm nay Tô Viễn không ở đây, lại nói Vương Tiểu Cường

mang đến ba hoặc bốn ngự quỷ giả, đến lúc đó quỷ vực một khi

bị ngón tay kia hạn chế, nói không chừng hôm nay mình thật sự

có khả năng chết ở chỗ này.

Nghĩ như vậy, mãi đến khi thấy hai người lái xe triệt để biến mất

ở cuối đường cái, lúc này Dương Gian mới xoay người nhìn vê

phía Tô Viễn.

"Cảm ơn anh."

Tuy rằng Tô Viễn không ra tay, nhưng về tình vê lý, Dương Gian

cảm thấy mình vẫn nên nói lời cảm ơn, anh ta là người công tư

phân minh.

Tô Viễn khoát tay nói: "Không có gì, tôi cũng không làm gì cả, là

năng lực của anh giỏi mà thôi."

Cũng không phải sao, cho dù là dựa theo tình tiết nguyên tác

phát triển, hai người kia cũng không làm gì được Dương Gian.

"Không đáp lại thì không phải phép, nếu đối phương dám tới cửa,

thì cần chuẩn bị tinh thân bị tìm tới cửa." Tô Viễn nói: "Tôi thấy

cậu cũng không phải một người nguyện ý từ bỏ ý định, nếu cậu

đã có suy nghĩ riêng thì vậy tôi cũng không nhiều lời nữa, nếu

cần thì cứ việc nói với tôi.

"Cái này tôi tự có sắp xếp, ngược lại là anh... Dương Gian nhìn bộ

dáng Tô Viễn không ngừng chảy máu, dòng máu nâu đen sền sệt

kia phảng phất như cuôn cuộn chảy không dứt, một khi rơi xuống

mặt đất, lại quỷ dị tự động bò trở lại thân thể hắn, không khỏi lắc

đầu.

"Chuyện của tôi tôi tự mình có thể giải quyết, anh cứ nghĩ biện

pháp giải quyết phiên phiên phức của mình trước đi, nếu không

lần sau gặp lại, tôi chỉ có thể thắp nén hương cho anh."

Tô Viễn khẽ cười không nói gì, chỉ là trên người dân dân toát ra

ánh sáng màu đen.

Bóng đen dần bao trùm cả người hắn, sau đó tạo thành một

đường màu đỏ nối liền từ cơ thể hắn ra ngoài, trực tiếp nối liền

với trên bâu trời.

Ngay lập tức.

Hắn biến mất tại chỗ.

Quỷ nhãn của Dương Gian nhìn một màn này, thở dài một tiếng

nói: "Rõ ràng đã sắp hồi sinh rồi còn sử dụng năng lực như vậy,

thật sự không sợ hãi sao?”

Dứt lời, anh ta cung xoay người trở lại biệt thự, anh ta còn phải

làm công tác khắc phục hậu quả. Lấy tốc độ của quỷ vực, toàn

lực thi hành, có thể nói không bao lâu, Tô Viễn đã rời xa thành

phố Đại Xương, đi tới một nơi núi sâu hoang vắng không người.

Xung quanh nơi này cũng không có thành thị, thậm chí ngay cả

thôn xóm cũng không có, bổ sung toàn bộ mảnh ghép ở chỗ này

không thể tốt hơn. "Quyết định ở nơi này vậy!" Thân hình Tô Viễn

đột ngột xuất hiện ở đây, ngay sau đó hắn lấy ra một cái rương

vàng, mặt trên lưu lại mấy lỗ đạn, mà bên trong chính là mặt quỷ

của Sở Nhân Mỹ.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Về sau ở thành phố Đại Xương chỉ sợ không an ổn như vậy."Chết tiệt, sao lại biến thành như vậy.Vương Tiểu Cường cũng có chút nghiến răng nghiến lợi, khôngcòn bình tĩnh như trước.Lúc này đây anh ta cũng không dễ chịu, hành động thất bạikhông nói, đô đạc bị cướp, lại không có năng lực đoạt lại, còn đắctội Diệp Phong.Thiệt hại là quá lớn.Nhưng bây giờ không phải là lúc để suy nghĩ về điêu này. DiệpPhong rời khỏi sân khấu, anh ta cũng tuyệt đối không thể ở chỗnày lâu.Nếu không, có thể chết ở chỗ này hay không còn khó nói.Vương Tiểu Cường thấy tình thế không đúng cũng lập tức rút lui.Dương Gian chỉ nhìn hắn, cũng không ngăn cản.Không phải không muốn giữ lại Vương Tiểu Cường mà là hiện tạikhông thích hợp. Anh ta không thể giết Vương Tiểu Cường ở chỗnày, để cho lệ quỷ ở chỗ này hồi phục, trạng thái trước mắt củaanh ta đã không thích hợp xử lý sự kiện linh dị, bởi vì thời giandùng quỷ vực đã đủ lâu rồi. "Để cho mày sống thêm vài ngàytrước, rất nhanh bọn mày sẽ biết, quyết định hôm nay ngu xuẩncỡ nào."Dương Gian nhìn hai người nhanh chóng rời đi, trong lòng âmthâm nghĩ.Từ đầu đến cuối, anh ta cũng không chủ động mở miệng để TôViễn hỗ trợ.Anh ta chưa từng nghĩ tới muốn gây chuyện, nhưng phiền toái lạikhông ngừng tìm tới cửa, kể cả câu lạc bộ cũng thế, hết thảy đềucó người chọn ra.Suy cho cùng, chính là anh ta còn chưa đủ mạnh.Kẻ yếu luôn bị bắt nạt vì nhiêu lý do khác nhau. Tại sao họ dámđến cửa?Vì sao Vương Tiểu Cường dám gây phiền toái cho mình?Còn không phải nhìn anh ta một mình không quyên không thế,độc thân một mình nên dễ bị bắt nạt.Vì sao Diệp Phong dám đi tới vũng nước đục này, hẳn là cảm thấybắt được chắc chắn bắt được mình nên không ngại bán nhân tìnhcho Vương Tiểu Cường.Nhưng bọn họ tính toán nhiều đường lại bỏ sót mình không dễdàng đối phó như vậy, cũng bỏ sót Tô Viễn ở chỗ này, mìnhkhông phải một mình.Đây chính là chỗ tốt có tổ chức, không đến mức đơn độc chiếnđấu.Lần đầu tiên, Dương Gian cảm thấy may mắn khi ngày đó đápứng thỉnh cầu kết minh của Tô Viễn.May mắn thay, anh ta đã không từ chối!Nếu nói hôm nay Tô Viễn không ở đây, lại nói Vương Tiểu Cườngmang đến ba hoặc bốn ngự quỷ giả, đến lúc đó quỷ vực một khibị ngón tay kia hạn chế, nói không chừng hôm nay mình thật sựcó khả năng chết ở chỗ này.Nghĩ như vậy, mãi đến khi thấy hai người lái xe triệt để biến mấtở cuối đường cái, lúc này Dương Gian mới xoay người nhìn vêphía Tô Viễn."Cảm ơn anh."Tuy rằng Tô Viễn không ra tay, nhưng về tình vê lý, Dương Giancảm thấy mình vẫn nên nói lời cảm ơn, anh ta là người công tưphân minh.Tô Viễn khoát tay nói: "Không có gì, tôi cũng không làm gì cả, lànăng lực của anh giỏi mà thôi."Cũng không phải sao, cho dù là dựa theo tình tiết nguyên tácphát triển, hai người kia cũng không làm gì được Dương Gian."Không đáp lại thì không phải phép, nếu đối phương dám tới cửa,thì cần chuẩn bị tinh thân bị tìm tới cửa." Tô Viễn nói: "Tôi thấycậu cũng không phải một người nguyện ý từ bỏ ý định, nếu cậuđã có suy nghĩ riêng thì vậy tôi cũng không nhiều lời nữa, nếucần thì cứ việc nói với tôi."Cái này tôi tự có sắp xếp, ngược lại là anh... Dương Gian nhìn bộdáng Tô Viễn không ngừng chảy máu, dòng máu nâu đen sền sệtkia phảng phất như cuôn cuộn chảy không dứt, một khi rơi xuốngmặt đất, lại quỷ dị tự động bò trở lại thân thể hắn, không khỏi lắcđầu."Chuyện của tôi tôi tự mình có thể giải quyết, anh cứ nghĩ biệnpháp giải quyết phiên phiên phức của mình trước đi, nếu khônglần sau gặp lại, tôi chỉ có thể thắp nén hương cho anh."Tô Viễn khẽ cười không nói gì, chỉ là trên người dân dân toát raánh sáng màu đen.Bóng đen dần bao trùm cả người hắn, sau đó tạo thành mộtđường màu đỏ nối liền từ cơ thể hắn ra ngoài, trực tiếp nối liềnvới trên bâu trời.Ngay lập tức.Hắn biến mất tại chỗ.Quỷ nhãn của Dương Gian nhìn một màn này, thở dài một tiếngnói: "Rõ ràng đã sắp hồi sinh rồi còn sử dụng năng lực như vậy,thật sự không sợ hãi sao?”Dứt lời, anh ta cung xoay người trở lại biệt thự, anh ta còn phảilàm công tác khắc phục hậu quả. Lấy tốc độ của quỷ vực, toànlực thi hành, có thể nói không bao lâu, Tô Viễn đã rời xa thànhphố Đại Xương, đi tới một nơi núi sâu hoang vắng không người.Xung quanh nơi này cũng không có thành thị, thậm chí ngay cảthôn xóm cũng không có, bổ sung toàn bộ mảnh ghép ở chỗ nàykhông thể tốt hơn. "Quyết định ở nơi này vậy!" Thân hình Tô Viễnđột ngột xuất hiện ở đây, ngay sau đó hắn lấy ra một cái rươngvàng, mặt trên lưu lại mấy lỗ đạn, mà bên trong chính là mặt quỷcủa Sở Nhân Mỹ.

Chương 203: Mảnh ghép được bổ sung hoàn toà(2)