Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 210: Triệu Kiến Quốc cầu cứu (1)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Thân thể của hắn giống như đang từng chút từng chút hòa tan,trong lúc này Tô Viễn không cảm giác được đau đớn, cũng khôngcảm giác được cái chết, trong lòng cũng không có một tia sợ hãi,phảng phất loại biến mất này không phải thật sự mà là một khởiđầu mới, thậm chí trong lòng còn trào ra một loại chờ mong đốivới biến hóa không rõ này.Chẳng bao lâu.Thân thể Tô Viễn toàn bộ hoàn toàn biến mất ở bên trong thânthể Sở Nhân Mỹ.Nhưng khi biến mất hắn vẫn có ý thức, hắn có thể cảm giác đượcmình đang ở trong trạng thái kỳ lạ nào đó.Chỉ là không có thân thể mà thôi.Cảm giác rất mâu thuẫn.Nhưng lại chân thật như vậy.Phảng phất đã thoát ly thân thể con người, dân dân biến thànhmột loại tôn tại khác.Sự tôn tại thay thế này rất giống với một cái gì đó... là quỷ."Chẳng lẽ đây là một trong những năng lực của dì Mỹ? Như vậyhắn có thể sử dụng năng lực của lệ quỷ?"Tô Viễn vô cùng tỉnh táo, hắn lớn mật suy đoán, suy đoán nàythậm chí là làm cho chính hắn còn cảm thấy khiếp sợ.Nếu như thật sự là như vậy, vậy dì Mỹ quá kh*ng b*.Tô Viễn thầm nghĩ trong lòng.Tuy rằng không rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng nếu đã ở loạitrạng thái này, hắn đích thật là có thể sử dụng năng lực của lệquỷ, hơn nữa không ai có thể g**t ch*t hắn.Không có quỷ nào có thể tự giết mình.Tuy rằng hình như không nhìn thấy gì, nhưng ý thức tựa hồ cóthể mượn quỷ vực tôn tại, kéo dài ra ngoài.Cảm giác giống như là thân thể bị Sở Nhân Mỹ cắn nuốt, thếnhưng linh hồn lại có thể bay ra ngoài vậy.Chính hắn.Trong quỷ vực thôn Hoàng Sơn này phảng phất ở khắp nơi.Ngay cả bóng tối cũng không thể ngăn cản tâm mắt của hắn nữa.Thời gian thấm thoắt trôi. .Từ khi Tô Viễn tỉnh lại sau hồi phục, hắn cố gắng nghiên cứuphương thức sử dụng Sở Nhân Mỹ, mà thành phố Đại Xương sớmđã lâm vào khủng hoảng và bất an.Bởi vì sáng nay, mặt trời vẫn chưa mọc. Rõ ràng là ban ngày, đãđến tám giờ nhưng thành phố. Đại Xương vấn bị bóng tối baophủ, loại sương mù bao phủ thành phố này không định tản đi,nếu như không nhìn thời gian, còn tưởng rằng hiện tại vẫn làkhoảng một hai giờ đêm.Toàn bộ thành phố bị một mảnh u ám bao phủ, khí tức màu xanhđen tràn ngập trong cả tòa thành khiến cho ban ngày tựa nhưđêm tối.Cư dân thành thị lúc này mới bắt đầu nhận ra có gì đó khôngđúng, nhao nhao nghị luận.Cảm xúc hoảng loạn bắt đầu lan rộng nhanh chóng trước sự kiệnlinh dị quy mô lớn đang diễn ra này.Điều đáng mừng duy nhất chính là kh*ng b* còn đang ấp ủ vẫnchưa phát sinh, nếu không cả tòa thành thị rối loạn, thật khôngbiết sẽ xuất hiện hậu quả gì.Nhưng thời gian cứ trôi qua, ngày hôm sau, ngày thứ ba, thậmchí là ngày thứ tư... tình huống không hê được cải thiện chút nào.Lúc này chỉ cân không phải kẻ ngốc đều có thể hiểu được, đã xảyra chuyện lớn!Thành phố Đại Xương xuất hiện sự kiện nghiêm trọng như vậy,cho dù là muốn giấu giếm cũng là một chuyện không có khảnăng. Tuy rằng không có báo cáo chính thức xuất hiện trên tintức, nhưng bởi vì mạng xã hội phát triển, tất cả nơi này đã thôngqua các kênh thông tin truyền ra khắp nơi, hơn nữa trong bóngtối có thể có vài người, có một số thế lực tổ chức giúp đỡ, cho dùlà diễn đàn bên ngoài cũng đưa tin về chuyện này."Là rò rỉ hóa chất sao? Hay một sự kiện thân bí? Thành phố ĐạiXương đã bị bao phủ bởi sương mù trong mười ngày."Thành phố Đại Xương mấy ngày không thấy ánh mặt trời thật sựlà thiên tai sao?”"Bạn tin tưởng trên đời này thật sự có quỷ không?" Trên các diễnđàn trên mạng xuất hiện rất nhiều đề tài như vậy, dù sao thànhphố nơi mình sinh sống cứ như vậy thần bí biến mất trong sươngmù, sự kiện lớn như vậy làm sao có thể không quan tâm.Hơn nữa cư dân còn sống sót trong thành phố Đại Xương cũngthông qua các phương tiện liên lạc gửi tin nhắn cho bên ngoài,bọn họ liên lạc với người thân, liên hệ bạn bè, chụp ảnh truyềntình huống nơi này ra ngoài.Trên mạng nghị luận sôi nổi, mọi người nói nhiêu thứ nhưng màmặc dù chuyện thành phố Đại Xương ảnh hưởng rất lớn, vậy mànhiêu người vẫn không tin đây là một sự kiện linh dị. Hoặc là sựkiện linh dị trước kia xuất hiện dưới sự nỗ lực của người phụ tráchcòn có thể được khống chế hiệu quả.Nhưng bây giờ, sự ấp ủ của các sự kiện ở Thành phố Đại Xươngrất có thể sẽ trở thành bước đầu tiên quan trọng nhất hoàn toàncông khai sự kiện linh dị với người dân.Chỉ cần kế tiếp tổng bộ không có biện pháp đè xuống thì càngngày càng nhiêu sự kiện linh dị trong tương lai, như vậy sớmmuộn gì cũng có một ngày có người trên thế giới biết đến sự tôntại của lệ quỷ, đến lúc đó sẽ gây ra một hồi phong ba bão táp gìthì vẫn chưa rõ.

Thân thể của hắn giống như đang từng chút từng chút hòa tan,

trong lúc này Tô Viễn không cảm giác được đau đớn, cũng không

cảm giác được cái chết, trong lòng cũng không có một tia sợ hãi,

phảng phất loại biến mất này không phải thật sự mà là một khởi

đầu mới, thậm chí trong lòng còn trào ra một loại chờ mong đối

với biến hóa không rõ này.

Chẳng bao lâu.

Thân thể Tô Viễn toàn bộ hoàn toàn biến mất ở bên trong thân

thể Sở Nhân Mỹ.

Nhưng khi biến mất hắn vẫn có ý thức, hắn có thể cảm giác được

mình đang ở trong trạng thái kỳ lạ nào đó.

Chỉ là không có thân thể mà thôi.

Cảm giác rất mâu thuẫn.

Nhưng lại chân thật như vậy.

Phảng phất đã thoát ly thân thể con người, dân dân biến thành

một loại tôn tại khác.

Sự tôn tại thay thế này rất giống với một cái gì đó... là quỷ.

"Chẳng lẽ đây là một trong những năng lực của dì Mỹ? Như vậy

hắn có thể sử dụng năng lực của lệ quỷ?"

Tô Viễn vô cùng tỉnh táo, hắn lớn mật suy đoán, suy đoán này

thậm chí là làm cho chính hắn còn cảm thấy khiếp sợ.

Nếu như thật sự là như vậy, vậy dì Mỹ quá kh*ng b*.

Tô Viễn thầm nghĩ trong lòng.

Tuy rằng không rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng nếu đã ở loại

trạng thái này, hắn đích thật là có thể sử dụng năng lực của lệ

quỷ, hơn nữa không ai có thể g**t ch*t hắn.

Không có quỷ nào có thể tự giết mình.

Tuy rằng hình như không nhìn thấy gì, nhưng ý thức tựa hồ có

thể mượn quỷ vực tôn tại, kéo dài ra ngoài.

Cảm giác giống như là thân thể bị Sở Nhân Mỹ cắn nuốt, thế

nhưng linh hồn lại có thể bay ra ngoài vậy.

Chính hắn.

Trong quỷ vực thôn Hoàng Sơn này phảng phất ở khắp nơi.

Ngay cả bóng tối cũng không thể ngăn cản tâm mắt của hắn nữa.

Thời gian thấm thoắt trôi. .

Từ khi Tô Viễn tỉnh lại sau hồi phục, hắn cố gắng nghiên cứu

phương thức sử dụng Sở Nhân Mỹ, mà thành phố Đại Xương sớm

đã lâm vào khủng hoảng và bất an.

Bởi vì sáng nay, mặt trời vẫn chưa mọc. Rõ ràng là ban ngày, đã

đến tám giờ nhưng thành phố. Đại Xương vấn bị bóng tối bao

phủ, loại sương mù bao phủ thành phố này không định tản đi,

nếu như không nhìn thời gian, còn tưởng rằng hiện tại vẫn là

khoảng một hai giờ đêm.

Toàn bộ thành phố bị một mảnh u ám bao phủ, khí tức màu xanh

đen tràn ngập trong cả tòa thành khiến cho ban ngày tựa như

đêm tối.

Cư dân thành thị lúc này mới bắt đầu nhận ra có gì đó không

đúng, nhao nhao nghị luận.

Cảm xúc hoảng loạn bắt đầu lan rộng nhanh chóng trước sự kiện

linh dị quy mô lớn đang diễn ra này.

Điều đáng mừng duy nhất chính là kh*ng b* còn đang ấp ủ vẫn

chưa phát sinh, nếu không cả tòa thành thị rối loạn, thật không

biết sẽ xuất hiện hậu quả gì.

Nhưng thời gian cứ trôi qua, ngày hôm sau, ngày thứ ba, thậm

chí là ngày thứ tư... tình huống không hê được cải thiện chút nào.

Lúc này chỉ cân không phải kẻ ngốc đều có thể hiểu được, đã xảy

ra chuyện lớn!

Thành phố Đại Xương xuất hiện sự kiện nghiêm trọng như vậy,

cho dù là muốn giấu giếm cũng là một chuyện không có khả

năng. Tuy rằng không có báo cáo chính thức xuất hiện trên tin

tức, nhưng bởi vì mạng xã hội phát triển, tất cả nơi này đã thông

qua các kênh thông tin truyền ra khắp nơi, hơn nữa trong bóng

tối có thể có vài người, có một số thế lực tổ chức giúp đỡ, cho dù

là diễn đàn bên ngoài cũng đưa tin về chuyện này.

"Là rò rỉ hóa chất sao? Hay một sự kiện thân bí? Thành phố Đại

Xương đã bị bao phủ bởi sương mù trong mười ngày.

"Thành phố Đại Xương mấy ngày không thấy ánh mặt trời thật sự

là thiên tai sao?”

"Bạn tin tưởng trên đời này thật sự có quỷ không?" Trên các diễn

đàn trên mạng xuất hiện rất nhiều đề tài như vậy, dù sao thành

phố nơi mình sinh sống cứ như vậy thần bí biến mất trong sương

mù, sự kiện lớn như vậy làm sao có thể không quan tâm.

Hơn nữa cư dân còn sống sót trong thành phố Đại Xương cũng

thông qua các phương tiện liên lạc gửi tin nhắn cho bên ngoài,

bọn họ liên lạc với người thân, liên hệ bạn bè, chụp ảnh truyền

tình huống nơi này ra ngoài.

Trên mạng nghị luận sôi nổi, mọi người nói nhiêu thứ nhưng mà

mặc dù chuyện thành phố Đại Xương ảnh hưởng rất lớn, vậy mà

nhiêu người vẫn không tin đây là một sự kiện linh dị. Hoặc là sự

kiện linh dị trước kia xuất hiện dưới sự nỗ lực của người phụ trách

còn có thể được khống chế hiệu quả.

Nhưng bây giờ, sự ấp ủ của các sự kiện ở Thành phố Đại Xương

rất có thể sẽ trở thành bước đầu tiên quan trọng nhất hoàn toàn

công khai sự kiện linh dị với người dân.

Chỉ cần kế tiếp tổng bộ không có biện pháp đè xuống thì càng

ngày càng nhiêu sự kiện linh dị trong tương lai, như vậy sớm

muộn gì cũng có một ngày có người trên thế giới biết đến sự tôn

tại của lệ quỷ, đến lúc đó sẽ gây ra một hồi phong ba bão táp gì

thì vẫn chưa rõ.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Thân thể của hắn giống như đang từng chút từng chút hòa tan,trong lúc này Tô Viễn không cảm giác được đau đớn, cũng khôngcảm giác được cái chết, trong lòng cũng không có một tia sợ hãi,phảng phất loại biến mất này không phải thật sự mà là một khởiđầu mới, thậm chí trong lòng còn trào ra một loại chờ mong đốivới biến hóa không rõ này.Chẳng bao lâu.Thân thể Tô Viễn toàn bộ hoàn toàn biến mất ở bên trong thânthể Sở Nhân Mỹ.Nhưng khi biến mất hắn vẫn có ý thức, hắn có thể cảm giác đượcmình đang ở trong trạng thái kỳ lạ nào đó.Chỉ là không có thân thể mà thôi.Cảm giác rất mâu thuẫn.Nhưng lại chân thật như vậy.Phảng phất đã thoát ly thân thể con người, dân dân biến thànhmột loại tôn tại khác.Sự tôn tại thay thế này rất giống với một cái gì đó... là quỷ."Chẳng lẽ đây là một trong những năng lực của dì Mỹ? Như vậyhắn có thể sử dụng năng lực của lệ quỷ?"Tô Viễn vô cùng tỉnh táo, hắn lớn mật suy đoán, suy đoán nàythậm chí là làm cho chính hắn còn cảm thấy khiếp sợ.Nếu như thật sự là như vậy, vậy dì Mỹ quá kh*ng b*.Tô Viễn thầm nghĩ trong lòng.Tuy rằng không rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng nếu đã ở loạitrạng thái này, hắn đích thật là có thể sử dụng năng lực của lệquỷ, hơn nữa không ai có thể g**t ch*t hắn.Không có quỷ nào có thể tự giết mình.Tuy rằng hình như không nhìn thấy gì, nhưng ý thức tựa hồ cóthể mượn quỷ vực tôn tại, kéo dài ra ngoài.Cảm giác giống như là thân thể bị Sở Nhân Mỹ cắn nuốt, thếnhưng linh hồn lại có thể bay ra ngoài vậy.Chính hắn.Trong quỷ vực thôn Hoàng Sơn này phảng phất ở khắp nơi.Ngay cả bóng tối cũng không thể ngăn cản tâm mắt của hắn nữa.Thời gian thấm thoắt trôi. .Từ khi Tô Viễn tỉnh lại sau hồi phục, hắn cố gắng nghiên cứuphương thức sử dụng Sở Nhân Mỹ, mà thành phố Đại Xương sớmđã lâm vào khủng hoảng và bất an.Bởi vì sáng nay, mặt trời vẫn chưa mọc. Rõ ràng là ban ngày, đãđến tám giờ nhưng thành phố. Đại Xương vấn bị bóng tối baophủ, loại sương mù bao phủ thành phố này không định tản đi,nếu như không nhìn thời gian, còn tưởng rằng hiện tại vẫn làkhoảng một hai giờ đêm.Toàn bộ thành phố bị một mảnh u ám bao phủ, khí tức màu xanhđen tràn ngập trong cả tòa thành khiến cho ban ngày tựa nhưđêm tối.Cư dân thành thị lúc này mới bắt đầu nhận ra có gì đó khôngđúng, nhao nhao nghị luận.Cảm xúc hoảng loạn bắt đầu lan rộng nhanh chóng trước sự kiệnlinh dị quy mô lớn đang diễn ra này.Điều đáng mừng duy nhất chính là kh*ng b* còn đang ấp ủ vẫnchưa phát sinh, nếu không cả tòa thành thị rối loạn, thật khôngbiết sẽ xuất hiện hậu quả gì.Nhưng thời gian cứ trôi qua, ngày hôm sau, ngày thứ ba, thậmchí là ngày thứ tư... tình huống không hê được cải thiện chút nào.Lúc này chỉ cân không phải kẻ ngốc đều có thể hiểu được, đã xảyra chuyện lớn!Thành phố Đại Xương xuất hiện sự kiện nghiêm trọng như vậy,cho dù là muốn giấu giếm cũng là một chuyện không có khảnăng. Tuy rằng không có báo cáo chính thức xuất hiện trên tintức, nhưng bởi vì mạng xã hội phát triển, tất cả nơi này đã thôngqua các kênh thông tin truyền ra khắp nơi, hơn nữa trong bóngtối có thể có vài người, có một số thế lực tổ chức giúp đỡ, cho dùlà diễn đàn bên ngoài cũng đưa tin về chuyện này."Là rò rỉ hóa chất sao? Hay một sự kiện thân bí? Thành phố ĐạiXương đã bị bao phủ bởi sương mù trong mười ngày."Thành phố Đại Xương mấy ngày không thấy ánh mặt trời thật sựlà thiên tai sao?”"Bạn tin tưởng trên đời này thật sự có quỷ không?" Trên các diễnđàn trên mạng xuất hiện rất nhiều đề tài như vậy, dù sao thànhphố nơi mình sinh sống cứ như vậy thần bí biến mất trong sươngmù, sự kiện lớn như vậy làm sao có thể không quan tâm.Hơn nữa cư dân còn sống sót trong thành phố Đại Xương cũngthông qua các phương tiện liên lạc gửi tin nhắn cho bên ngoài,bọn họ liên lạc với người thân, liên hệ bạn bè, chụp ảnh truyềntình huống nơi này ra ngoài.Trên mạng nghị luận sôi nổi, mọi người nói nhiêu thứ nhưng màmặc dù chuyện thành phố Đại Xương ảnh hưởng rất lớn, vậy mànhiêu người vẫn không tin đây là một sự kiện linh dị. Hoặc là sựkiện linh dị trước kia xuất hiện dưới sự nỗ lực của người phụ tráchcòn có thể được khống chế hiệu quả.Nhưng bây giờ, sự ấp ủ của các sự kiện ở Thành phố Đại Xươngrất có thể sẽ trở thành bước đầu tiên quan trọng nhất hoàn toàncông khai sự kiện linh dị với người dân.Chỉ cần kế tiếp tổng bộ không có biện pháp đè xuống thì càngngày càng nhiêu sự kiện linh dị trong tương lai, như vậy sớmmuộn gì cũng có một ngày có người trên thế giới biết đến sự tôntại của lệ quỷ, đến lúc đó sẽ gây ra một hồi phong ba bão táp gìthì vẫn chưa rõ.

Chương 210: Triệu Kiến Quốc cầu cứu (1)