Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 220: Thử nghiệm của Dương Gian (1)
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Đáng tiếc là người tính không bằng trời tính, còn không đợi anhta tìm cơ hội thử, ngược lại thành phố Đại Xương bộc phát sựkiện linh dị cấp S trước, mà nay muốn thử lại không có cơ hộinày."Nếu anh có năng lực đột phá quỷ vực của ngạ quỷ chết đói, vậymau rời đi đi, nhiều ngự quỷ giả chết ở thành phố Đại Xương nhưvậy, sự kiện linh dị đã hoàn toàn mất khống chế, tôi cũng sắpchết. Hãy giúp tôi một việc, dẫn người trong biệt thự ra ngoài,nếu là anh, hẳn là có thể làm được đúng chứ." Đây không phải làDương Gian hắn quen biết, dễ dàng nhận thua chờ chết như vậy,thật không khoa học...Tô Viễn thâm nghĩ trong lòng.Nhưng tiểu thuyết vẫn luôn là tiểu thuyết, mà bây giờ DươngGian chính là một người sống đứng trước mặt hắn, đối mặt vớituyệt cảnh sẽ cảm thấy vô lực cũng rất bình thường, hơn nữa cólẽ còn có hiệu ứng bươm bướm do người ngoài cuộc như hắn...Tô Viễn nghĩ như vậy, sau đó đi tới bên cạnh anh ta, móc ra mộttờ giấy hình chữ nhật ố vàng."Bộp" một tiếng liên dán lên ót Dương Gian.Một tờ giấy nhỏ màu vàng hình chữ nhật, trên đó có chữ viết taynguệch ngoạc giống như mấy ký hiệu màu đen méo mó làm chongười ta khó có thể phỏng đoán ý nghĩa của nó.Chữ viết này không phải nhân loại có thể viết ra, mơ hồ lộ ra mộtloại cảm giác giống lệ quỷ.Đây là vật phẩm linh dị quỷ họa phù mà Tô Viễn đánh dấu được,một món vật phẩm linh dị dùng một lần.Tác dụng của nó chính là có thể áp chế lệ quỷ, khiến nó ngừnghành động.Chỉ là loại áp chế này có khuyết điểm, thời gian áp chế càng dài,chữ viết trên quỷ họa phù sẽ càng nhạt, một khi chữ viết hoàntoàn biến mất, vậy nó cũng sẽ mất đi tác dụng linh dị.Lúc trước Tô Viễn đã sử dụng ở gian phòng kia một lần, dùng nótrấn áp một con quỷ, chỉ là trước khi đi lại xé nó xuống mang đi,bởi vậy tác dụng cũng tiêu hao một chút nhưng không trở ngại sửdụng.Mà bây giờ rất thích hợp dùng để giúp Dương Gian áp chế quỷnhãn hồi sinh, coi như là trả nợ nhân tình lấy đi ngón tay quỷ kia.Quỷ họa phù bị dán ở ót Dương Gian, vừa vặn che khuất quỷnhãn trên trán Dương Gian, một cảnh tượng bất ngờ đã xảy ra,quỷ nhãn giống như bị linh dị nào đó áp chế, dưới tác dụng củaquỷ họa phù, đôi mắt vốn mở mắt lại khép lại.Hơn nữa giống như sinh ra phản ứng dây chuyền, không chỉ làmắt trên trán, ngay cả các bộ phận khác trên thân thể DươngGian đều nhắm lại, bao gôm cả năm quỷ ảnh trên người anh tacũng là như thế.Dương Gian kinh ngạc phát hiện, trong thân thể vốn truyền đếnđau đớn xé rách biến mất, mà giờ phút này quỷ nhãn yên lặngthật giống như không hề tồn tại, không còn cảm giác xao độngnhư lúc trước.Đây là quỷ nhãn bị áp chế triệt để."Xem ra vẫn có hiệu quả." Nhìn quỷ nhãn trên người Dương Gianđã nhắm lại, Tô Viễn hài lòng nói."Đây là cái gì?""Một vật phẩm linh dị, tôi ở nơi quỷ dị kia thăm dò giải quyết vấnđề lệ quỷ hồi sinh của bản thân rồi ngẫu nhiên thu được, giốngnhư nó có năng lực có thể áp chế lệ quỷ. Vì vậy, lấy ra thửnghiệm trên người cậu. Bây giờ xem ra hiệu quả cũng không tệlắm."Nghe được hai chữ thử nghiệm, khóe miệng Dương Gian giật giật,trong lòng có chút không nói nên lời.Nhưng cuối cùng, anh ta vẫn thành thật nói: "Dù sao cũng cảmơn anh. "Đừng vội nói cảm ơn." Tô Viễn lắc đầu nói: "Áp chế nàychỉ là tạm thời, cậu xem chữ viết trên tờ giấy này đang nhạt đi,tôi nghĩ chờ chữ viết trên nó hoàn toàn nhạt đi, nó cũng mất điloại hiệu quả có thể áp chế lệ quỷ!""Chỉ sợ khi đó cậu vẫn phải giải quyết vấn đề quỷ nhãn hồi sinh,thời gian còn lại cho cậu không còn nhiều lắm, cậu phải suy nghĩthật kỹ một chút, làm sao có thể giải quyết chuyện này.""Thời gian vậy đã đủ rồi." Trên trán Dương Gian cầm tờ giấy quỷdị kia đứng lên nói: "Đã đủ để tôi xử lý hậu sự hoặc là nghĩ biệnpháp đi giải quyết quỷ nhãn hồi sinh, phương án đã có, cần phảiđi thử, nếu thành công có lẽ có thể giải quyết lệ quỷ hồi sinh,thất bại cũng chỉ là để cho thành phố Đại Xương thêm một sựkiện linh dị. Lấy tình cảnh hiện tại của thành phố Đại Xương, chodù có thêm một sự kiện linh dị thì sự tình cũng sẽ không trở nêntồi tệ hơn.."Cậu đã có tính toán sẵn trong lòng thì tốt rồi."Cho tới bây giờ cũng không có ai dám nói nắm chắc trăm phầntrăm giải quyết sự kiện linh dị, bao gồm giải quyết vấn đề lệ quỷhôi sinh của bản thân cũng thế.Người khác không dám cam đoan nhưng nếu là Dương Gian, xácsuất sống sót vẫn rất lớn.Lão đại, lão đại anh cũng nhìn tôi đi! Tôi cũng khó chịu muốnchết, anh còn tờ giấy kia hay không, có thể cho tôi một tờ không.
Đáng tiếc là người tính không bằng trời tính, còn không đợi anh
ta tìm cơ hội thử, ngược lại thành phố Đại Xương bộc phát sự
kiện linh dị cấp S trước, mà nay muốn thử lại không có cơ hội
này.
"Nếu anh có năng lực đột phá quỷ vực của ngạ quỷ chết đói, vậy
mau rời đi đi, nhiều ngự quỷ giả chết ở thành phố Đại Xương như
vậy, sự kiện linh dị đã hoàn toàn mất khống chế, tôi cũng sắp
chết. Hãy giúp tôi một việc, dẫn người trong biệt thự ra ngoài,
nếu là anh, hẳn là có thể làm được đúng chứ." Đây không phải là
Dương Gian hắn quen biết, dễ dàng nhận thua chờ chết như vậy,
thật không khoa học...
Tô Viễn thâm nghĩ trong lòng.
Nhưng tiểu thuyết vẫn luôn là tiểu thuyết, mà bây giờ Dương
Gian chính là một người sống đứng trước mặt hắn, đối mặt với
tuyệt cảnh sẽ cảm thấy vô lực cũng rất bình thường, hơn nữa có
lẽ còn có hiệu ứng bươm bướm do người ngoài cuộc như hắn...
Tô Viễn nghĩ như vậy, sau đó đi tới bên cạnh anh ta, móc ra một
tờ giấy hình chữ nhật ố vàng.
"Bộp" một tiếng liên dán lên ót Dương Gian.
Một tờ giấy nhỏ màu vàng hình chữ nhật, trên đó có chữ viết tay
nguệch ngoạc giống như mấy ký hiệu màu đen méo mó làm cho
người ta khó có thể phỏng đoán ý nghĩa của nó.
Chữ viết này không phải nhân loại có thể viết ra, mơ hồ lộ ra một
loại cảm giác giống lệ quỷ.
Đây là vật phẩm linh dị quỷ họa phù mà Tô Viễn đánh dấu được,
một món vật phẩm linh dị dùng một lần.
Tác dụng của nó chính là có thể áp chế lệ quỷ, khiến nó ngừng
hành động.
Chỉ là loại áp chế này có khuyết điểm, thời gian áp chế càng dài,
chữ viết trên quỷ họa phù sẽ càng nhạt, một khi chữ viết hoàn
toàn biến mất, vậy nó cũng sẽ mất đi tác dụng linh dị.
Lúc trước Tô Viễn đã sử dụng ở gian phòng kia một lần, dùng nó
trấn áp một con quỷ, chỉ là trước khi đi lại xé nó xuống mang đi,
bởi vậy tác dụng cũng tiêu hao một chút nhưng không trở ngại sử
dụng.
Mà bây giờ rất thích hợp dùng để giúp Dương Gian áp chế quỷ
nhãn hồi sinh, coi như là trả nợ nhân tình lấy đi ngón tay quỷ kia.
Quỷ họa phù bị dán ở ót Dương Gian, vừa vặn che khuất quỷ
nhãn trên trán Dương Gian, một cảnh tượng bất ngờ đã xảy ra,
quỷ nhãn giống như bị linh dị nào đó áp chế, dưới tác dụng của
quỷ họa phù, đôi mắt vốn mở mắt lại khép lại.
Hơn nữa giống như sinh ra phản ứng dây chuyền, không chỉ là
mắt trên trán, ngay cả các bộ phận khác trên thân thể Dương
Gian đều nhắm lại, bao gôm cả năm quỷ ảnh trên người anh ta
cũng là như thế.
Dương Gian kinh ngạc phát hiện, trong thân thể vốn truyền đến
đau đớn xé rách biến mất, mà giờ phút này quỷ nhãn yên lặng
thật giống như không hề tồn tại, không còn cảm giác xao động
như lúc trước.
Đây là quỷ nhãn bị áp chế triệt để.
"Xem ra vẫn có hiệu quả." Nhìn quỷ nhãn trên người Dương Gian
đã nhắm lại, Tô Viễn hài lòng nói.
"Đây là cái gì?"
"Một vật phẩm linh dị, tôi ở nơi quỷ dị kia thăm dò giải quyết vấn
đề lệ quỷ hồi sinh của bản thân rồi ngẫu nhiên thu được, giống
như nó có năng lực có thể áp chế lệ quỷ. Vì vậy, lấy ra thử
nghiệm trên người cậu. Bây giờ xem ra hiệu quả cũng không tệ
lắm."
Nghe được hai chữ thử nghiệm, khóe miệng Dương Gian giật giật,
trong lòng có chút không nói nên lời.
Nhưng cuối cùng, anh ta vẫn thành thật nói: "Dù sao cũng cảm
ơn anh. "Đừng vội nói cảm ơn." Tô Viễn lắc đầu nói: "Áp chế này
chỉ là tạm thời, cậu xem chữ viết trên tờ giấy này đang nhạt đi,
tôi nghĩ chờ chữ viết trên nó hoàn toàn nhạt đi, nó cũng mất đi
loại hiệu quả có thể áp chế lệ quỷ!"
"Chỉ sợ khi đó cậu vẫn phải giải quyết vấn đề quỷ nhãn hồi sinh,
thời gian còn lại cho cậu không còn nhiều lắm, cậu phải suy nghĩ
thật kỹ một chút, làm sao có thể giải quyết chuyện này."
"Thời gian vậy đã đủ rồi." Trên trán Dương Gian cầm tờ giấy quỷ
dị kia đứng lên nói: "Đã đủ để tôi xử lý hậu sự hoặc là nghĩ biện
pháp đi giải quyết quỷ nhãn hồi sinh, phương án đã có, cần phải
đi thử, nếu thành công có lẽ có thể giải quyết lệ quỷ hồi sinh,
thất bại cũng chỉ là để cho thành phố Đại Xương thêm một sự
kiện linh dị. Lấy tình cảnh hiện tại của thành phố Đại Xương, cho
dù có thêm một sự kiện linh dị thì sự tình cũng sẽ không trở nên
tồi tệ hơn..
"Cậu đã có tính toán sẵn trong lòng thì tốt rồi."
Cho tới bây giờ cũng không có ai dám nói nắm chắc trăm phần
trăm giải quyết sự kiện linh dị, bao gồm giải quyết vấn đề lệ quỷ
hôi sinh của bản thân cũng thế.
Người khác không dám cam đoan nhưng nếu là Dương Gian, xác
suất sống sót vẫn rất lớn.
Lão đại, lão đại anh cũng nhìn tôi đi! Tôi cũng khó chịu muốn
chết, anh còn tờ giấy kia hay không, có thể cho tôi một tờ không.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Đáng tiếc là người tính không bằng trời tính, còn không đợi anhta tìm cơ hội thử, ngược lại thành phố Đại Xương bộc phát sựkiện linh dị cấp S trước, mà nay muốn thử lại không có cơ hộinày."Nếu anh có năng lực đột phá quỷ vực của ngạ quỷ chết đói, vậymau rời đi đi, nhiều ngự quỷ giả chết ở thành phố Đại Xương nhưvậy, sự kiện linh dị đã hoàn toàn mất khống chế, tôi cũng sắpchết. Hãy giúp tôi một việc, dẫn người trong biệt thự ra ngoài,nếu là anh, hẳn là có thể làm được đúng chứ." Đây không phải làDương Gian hắn quen biết, dễ dàng nhận thua chờ chết như vậy,thật không khoa học...Tô Viễn thâm nghĩ trong lòng.Nhưng tiểu thuyết vẫn luôn là tiểu thuyết, mà bây giờ DươngGian chính là một người sống đứng trước mặt hắn, đối mặt vớituyệt cảnh sẽ cảm thấy vô lực cũng rất bình thường, hơn nữa cólẽ còn có hiệu ứng bươm bướm do người ngoài cuộc như hắn...Tô Viễn nghĩ như vậy, sau đó đi tới bên cạnh anh ta, móc ra mộttờ giấy hình chữ nhật ố vàng."Bộp" một tiếng liên dán lên ót Dương Gian.Một tờ giấy nhỏ màu vàng hình chữ nhật, trên đó có chữ viết taynguệch ngoạc giống như mấy ký hiệu màu đen méo mó làm chongười ta khó có thể phỏng đoán ý nghĩa của nó.Chữ viết này không phải nhân loại có thể viết ra, mơ hồ lộ ra mộtloại cảm giác giống lệ quỷ.Đây là vật phẩm linh dị quỷ họa phù mà Tô Viễn đánh dấu được,một món vật phẩm linh dị dùng một lần.Tác dụng của nó chính là có thể áp chế lệ quỷ, khiến nó ngừnghành động.Chỉ là loại áp chế này có khuyết điểm, thời gian áp chế càng dài,chữ viết trên quỷ họa phù sẽ càng nhạt, một khi chữ viết hoàntoàn biến mất, vậy nó cũng sẽ mất đi tác dụng linh dị.Lúc trước Tô Viễn đã sử dụng ở gian phòng kia một lần, dùng nótrấn áp một con quỷ, chỉ là trước khi đi lại xé nó xuống mang đi,bởi vậy tác dụng cũng tiêu hao một chút nhưng không trở ngại sửdụng.Mà bây giờ rất thích hợp dùng để giúp Dương Gian áp chế quỷnhãn hồi sinh, coi như là trả nợ nhân tình lấy đi ngón tay quỷ kia.Quỷ họa phù bị dán ở ót Dương Gian, vừa vặn che khuất quỷnhãn trên trán Dương Gian, một cảnh tượng bất ngờ đã xảy ra,quỷ nhãn giống như bị linh dị nào đó áp chế, dưới tác dụng củaquỷ họa phù, đôi mắt vốn mở mắt lại khép lại.Hơn nữa giống như sinh ra phản ứng dây chuyền, không chỉ làmắt trên trán, ngay cả các bộ phận khác trên thân thể DươngGian đều nhắm lại, bao gôm cả năm quỷ ảnh trên người anh tacũng là như thế.Dương Gian kinh ngạc phát hiện, trong thân thể vốn truyền đếnđau đớn xé rách biến mất, mà giờ phút này quỷ nhãn yên lặngthật giống như không hề tồn tại, không còn cảm giác xao độngnhư lúc trước.Đây là quỷ nhãn bị áp chế triệt để."Xem ra vẫn có hiệu quả." Nhìn quỷ nhãn trên người Dương Gianđã nhắm lại, Tô Viễn hài lòng nói."Đây là cái gì?""Một vật phẩm linh dị, tôi ở nơi quỷ dị kia thăm dò giải quyết vấnđề lệ quỷ hồi sinh của bản thân rồi ngẫu nhiên thu được, giốngnhư nó có năng lực có thể áp chế lệ quỷ. Vì vậy, lấy ra thửnghiệm trên người cậu. Bây giờ xem ra hiệu quả cũng không tệlắm."Nghe được hai chữ thử nghiệm, khóe miệng Dương Gian giật giật,trong lòng có chút không nói nên lời.Nhưng cuối cùng, anh ta vẫn thành thật nói: "Dù sao cũng cảmơn anh. "Đừng vội nói cảm ơn." Tô Viễn lắc đầu nói: "Áp chế nàychỉ là tạm thời, cậu xem chữ viết trên tờ giấy này đang nhạt đi,tôi nghĩ chờ chữ viết trên nó hoàn toàn nhạt đi, nó cũng mất điloại hiệu quả có thể áp chế lệ quỷ!""Chỉ sợ khi đó cậu vẫn phải giải quyết vấn đề quỷ nhãn hồi sinh,thời gian còn lại cho cậu không còn nhiều lắm, cậu phải suy nghĩthật kỹ một chút, làm sao có thể giải quyết chuyện này.""Thời gian vậy đã đủ rồi." Trên trán Dương Gian cầm tờ giấy quỷdị kia đứng lên nói: "Đã đủ để tôi xử lý hậu sự hoặc là nghĩ biệnpháp đi giải quyết quỷ nhãn hồi sinh, phương án đã có, cần phảiđi thử, nếu thành công có lẽ có thể giải quyết lệ quỷ hồi sinh,thất bại cũng chỉ là để cho thành phố Đại Xương thêm một sựkiện linh dị. Lấy tình cảnh hiện tại của thành phố Đại Xương, chodù có thêm một sự kiện linh dị thì sự tình cũng sẽ không trở nêntồi tệ hơn.."Cậu đã có tính toán sẵn trong lòng thì tốt rồi."Cho tới bây giờ cũng không có ai dám nói nắm chắc trăm phầntrăm giải quyết sự kiện linh dị, bao gồm giải quyết vấn đề lệ quỷhôi sinh của bản thân cũng thế.Người khác không dám cam đoan nhưng nếu là Dương Gian, xácsuất sống sót vẫn rất lớn.Lão đại, lão đại anh cũng nhìn tôi đi! Tôi cũng khó chịu muốnchết, anh còn tờ giấy kia hay không, có thể cho tôi một tờ không.