Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 222: Hành vi điên cuồng (1)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Đây là quy luật giết người của quỷ anh giai đoạn thứ tư.Hít thởiQuy luật giết người của quỷ anh giai đoạn thứ tư đã được thămdò, phàm là người hít thở khói mù bao phủ thành phố Đại Xương,tất nhiên sẽ bị quỷ chết đói tìm tới cửa.Đây là một loại nguyên rủa, cũng là một loại dấu ấn, thuận tiệncho lệ quỷ định vị.Mà thành phố Đại Xương hiện giờ bị phong tỏa thời gian dài nhưvậy phỏng chừng lúc này người trong thành đều đã hít phải loạisương mù này.Điều này có nghĩa là phàm là người sống trong thành phố này,không ai có thể thoát khỏi sự truy sát của lệ quỷ.Hiện giờ thành phố Đại Xương đã trở thành một cái lồng giam, lệquỷ là mãnh thú và người thường là con mồi bị săn, không ai cóthể ngoại lệ.Tuyệt vọng, không giải quyết được.Quỷ anh giai đoạn đầu tiên sẽ g**t ch*t người nó nhìn thấy, quỷanh giai đoạn thứ hai sẽ g**t ch*t bất cứ ai tiếp xúc, quỷ anh giaiđoạn thứ ba sẽ g**t ch*t người mà nó nghe thấy âm thanh, giaiđoạn thứ tư nó sẽ g**t ch*t những người hít thở khói mù.Mà quỷ gốc lại có tất cả phương thức giết người của bốn giaiđoạn này.Và cách chúng phát triển cũng đáng sợ.Ba giai đoạn đầu dựa vào ăn thịt người, sau đó dựa vào ăn quỷ,ngay cả đồng loại cũng không buông thaiCho nên sau khi sương mù bao phủ thành phố Đại Xương, nhữngcon quỷ được ghi lại trong hồ sơ linh dị khác rất có thể sẽ bị ngạquỷ ăn tươi nuốt sống.Đó là một cuộc càn quét không phân biệt.Nhưng mà trận thịnh yến của thứ tham ăn này cuối cùng lại chỉchuẩn bị cho một con quỷ, lệ quỷ gốc kia.Đây hoàn toàn là một trò chơi dưỡng quỷ mô hình lớn.Tình hình là quá tuyệt vọng.Bất tri bất giác, sự kiện linh dị này đã biến thành mô hình khủngbố và tuyệt vọng nhất.Lúc Tô Viễn đi đến tiểu khu của Dương Gian giúp Dương Gian ápchế quỷ nhãn hồi sinh.Bên trong một tòa nhà bệnh viện ở thành phố Đại Dương.Khói mù bao phủ, trong bệnh viện tính mịch rõ ràng vang lên mộtloại kim loại va chạm, tiếng gõ. Thanh âm từng chút từng chút,không nhanh không chậm."Âm ! ầm ! ầm !"Cũng không biết qua bao lâu, nương theo tiếng cót két một tiếngkim loại xé rách vang lên.Tiếng gõ truyền ra trong bóng tối ngừng lại.Trong một gian phòng bệnh thiếu nửa vách tường, một cái rươngmàu vàng kiên cố vô cùng giờ phút này đã biến dạng, miệngrương vốn bịt kín lúc này lại hoàn toàn bị mở ra, bên trong trốngrỗng không có gì.Mà một bóng người mơ hồ đứng trước tường thủy tinh bên cạnhphòng bệnh, chỗ cằm hơi nhúc nhích, giống như một người đangnhai cái gì đó, ăn uống say sưa.Sau khoảng nửa giờ.Bóng người trên vách tường thủy tinh ngừng nhai nuốt, giốngnhư đã ăn hết thứ gì đó, tiếp theo vươn hai tay lấy một bộ quầnáo bên cạnh.Đó là một chiếc áo dài cổ xưa, không giống như phong cách hiệnđại, giống như một người già nhập thổ mới mặc.Thân hình gây gò tựa hô có chút không hợp bộ y phục này,nhưng có vẻ người này lại rất hài lòng, nghiêm túc chậm rãi mặclên.Đợi đến khi mặc xong, người này ở trên vách tường thủy tinh lộra một nụ cười quái dị, xuyên thấu qua thủy tinh phản chiếu mơhồ có thể thấy được trong miệng người này có một hàng răng dữtợn.Sau khi làm xong tất cả, người này đi ra khỏi phòng bệnh, dândần biến mất trong hành lang tối tăm.Chỉ còn lại tiếng giày da đi trên gạch từ xa truyền đến.'Xet, xẹt IMà ở chỗ nó đã từng đứng.Một cái đầu bị gặm nhấm lung tung lăn xuống từ trên giườngbệnh bên cạnh.Xuyên thấu qua ánh sáng mờ mịt không biết từ đâu truyền tớingoài cửa sổ, mơ hồ có thể nhận ra cái đầu này tựa hồ là DiệpPhong đã chết lúc trước.Lệ quỷ ở đầu nguồn đã bắt đầu thu hoạch quỷ anh giai đoạn thứtư.Cái đầu không trọn vẹn kia ngã xuống, lăn vào trong sương mùmàu xanh đen, cuối cùng bị sương mù căn nuốt.Đợi đến khi sương mù tản ra, cái đầu kia cũng biến mất theo.Không còn sót lại thứ gì.Chỉ là xung quanh sương mù càng thêm nồng đậm.Tuy nhiên lại trôi qua khoảng nửa giờ.Sương mù bao phủ ở bệnh viện bỗng nhiên bị hắc ám càng đángsợ nào đó cắn nuốt, không tia sáng nào có thể chiếu tới nơi này.Ngay sau đó, trong phòng bệnh thiếu nửa vách tường này độtnhiên lại xuất hiện một thân ảnh kh*ng b*.Một lệ quỷ mặc trường bào màu lam, tóc tai bù xù, không cáchnào nhìn rõ khuôn mặt, mơ hồ chỉ có thể nhìn thấy hai mắt trắngdã và đáng sợ ẩn dưới mái tóc đột ngột xuất hiện trong phòngbệnh này.Là Sở Nhân MỹICũng là Tô Viễn!Từ trong miệng Dương Gian hắn biết được quỷ anh giai đoạn thứtư khiến bọn họ bị diệt ở bệnh viện này, bởi vậy lập tức vội vàngchạy tới.Chỉ tiếc đi tới nơi này, vẫn chưa phát hiện ra dấu vết tôn tại của lệquỷ.

Đây là quy luật giết người của quỷ anh giai đoạn thứ tư.

Hít thởi

Quy luật giết người của quỷ anh giai đoạn thứ tư đã được thăm

dò, phàm là người hít thở khói mù bao phủ thành phố Đại Xương,

tất nhiên sẽ bị quỷ chết đói tìm tới cửa.

Đây là một loại nguyên rủa, cũng là một loại dấu ấn, thuận tiện

cho lệ quỷ định vị.

Mà thành phố Đại Xương hiện giờ bị phong tỏa thời gian dài như

vậy phỏng chừng lúc này người trong thành đều đã hít phải loại

sương mù này.

Điều này có nghĩa là phàm là người sống trong thành phố này,

không ai có thể thoát khỏi sự truy sát của lệ quỷ.

Hiện giờ thành phố Đại Xương đã trở thành một cái lồng giam, lệ

quỷ là mãnh thú và người thường là con mồi bị săn, không ai có

thể ngoại lệ.

Tuyệt vọng, không giải quyết được.

Quỷ anh giai đoạn đầu tiên sẽ g**t ch*t người nó nhìn thấy, quỷ

anh giai đoạn thứ hai sẽ g**t ch*t bất cứ ai tiếp xúc, quỷ anh giai

đoạn thứ ba sẽ g**t ch*t người mà nó nghe thấy âm thanh, giai

đoạn thứ tư nó sẽ g**t ch*t những người hít thở khói mù.

Mà quỷ gốc lại có tất cả phương thức giết người của bốn giai

đoạn này.

Và cách chúng phát triển cũng đáng sợ.

Ba giai đoạn đầu dựa vào ăn thịt người, sau đó dựa vào ăn quỷ,

ngay cả đồng loại cũng không buông thai

Cho nên sau khi sương mù bao phủ thành phố Đại Xương, những

con quỷ được ghi lại trong hồ sơ linh dị khác rất có thể sẽ bị ngạ

quỷ ăn tươi nuốt sống.

Đó là một cuộc càn quét không phân biệt.

Nhưng mà trận thịnh yến của thứ tham ăn này cuối cùng lại chỉ

chuẩn bị cho một con quỷ, lệ quỷ gốc kia.

Đây hoàn toàn là một trò chơi dưỡng quỷ mô hình lớn.

Tình hình là quá tuyệt vọng.

Bất tri bất giác, sự kiện linh dị này đã biến thành mô hình khủng

bố và tuyệt vọng nhất.

Lúc Tô Viễn đi đến tiểu khu của Dương Gian giúp Dương Gian áp

chế quỷ nhãn hồi sinh.

Bên trong một tòa nhà bệnh viện ở thành phố Đại Dương.

Khói mù bao phủ, trong bệnh viện tính mịch rõ ràng vang lên một

loại kim loại va chạm, tiếng gõ. Thanh âm từng chút từng chút,

không nhanh không chậm.

"Âm ! ầm ! ầm !"

Cũng không biết qua bao lâu, nương theo tiếng cót két một tiếng

kim loại xé rách vang lên.

Tiếng gõ truyền ra trong bóng tối ngừng lại.

Trong một gian phòng bệnh thiếu nửa vách tường, một cái rương

màu vàng kiên cố vô cùng giờ phút này đã biến dạng, miệng

rương vốn bịt kín lúc này lại hoàn toàn bị mở ra, bên trong trống

rỗng không có gì.

Mà một bóng người mơ hồ đứng trước tường thủy tinh bên cạnh

phòng bệnh, chỗ cằm hơi nhúc nhích, giống như một người đang

nhai cái gì đó, ăn uống say sưa.

Sau khoảng nửa giờ.

Bóng người trên vách tường thủy tinh ngừng nhai nuốt, giống

như đã ăn hết thứ gì đó, tiếp theo vươn hai tay lấy một bộ quần

áo bên cạnh.

Đó là một chiếc áo dài cổ xưa, không giống như phong cách hiện

đại, giống như một người già nhập thổ mới mặc.

Thân hình gây gò tựa hô có chút không hợp bộ y phục này,

nhưng có vẻ người này lại rất hài lòng, nghiêm túc chậm rãi mặc

lên.

Đợi đến khi mặc xong, người này ở trên vách tường thủy tinh lộ

ra một nụ cười quái dị, xuyên thấu qua thủy tinh phản chiếu mơ

hồ có thể thấy được trong miệng người này có một hàng răng dữ

tợn.

Sau khi làm xong tất cả, người này đi ra khỏi phòng bệnh, dân

dần biến mất trong hành lang tối tăm.

Chỉ còn lại tiếng giày da đi trên gạch từ xa truyền đến.

'Xet, xẹt I

Mà ở chỗ nó đã từng đứng.

Một cái đầu bị gặm nhấm lung tung lăn xuống từ trên giường

bệnh bên cạnh.

Xuyên thấu qua ánh sáng mờ mịt không biết từ đâu truyền tới

ngoài cửa sổ, mơ hồ có thể nhận ra cái đầu này tựa hồ là Diệp

Phong đã chết lúc trước.

Lệ quỷ ở đầu nguồn đã bắt đầu thu hoạch quỷ anh giai đoạn thứ

tư.

Cái đầu không trọn vẹn kia ngã xuống, lăn vào trong sương mù

màu xanh đen, cuối cùng bị sương mù căn nuốt.

Đợi đến khi sương mù tản ra, cái đầu kia cũng biến mất theo.

Không còn sót lại thứ gì.

Chỉ là xung quanh sương mù càng thêm nồng đậm.

Tuy nhiên lại trôi qua khoảng nửa giờ.

Sương mù bao phủ ở bệnh viện bỗng nhiên bị hắc ám càng đáng

sợ nào đó cắn nuốt, không tia sáng nào có thể chiếu tới nơi này.

Ngay sau đó, trong phòng bệnh thiếu nửa vách tường này đột

nhiên lại xuất hiện một thân ảnh kh*ng b*.

Một lệ quỷ mặc trường bào màu lam, tóc tai bù xù, không cách

nào nhìn rõ khuôn mặt, mơ hồ chỉ có thể nhìn thấy hai mắt trắng

dã và đáng sợ ẩn dưới mái tóc đột ngột xuất hiện trong phòng

bệnh này.

Là Sở Nhân MỹI

Cũng là Tô Viễn!

Từ trong miệng Dương Gian hắn biết được quỷ anh giai đoạn thứ

tư khiến bọn họ bị diệt ở bệnh viện này, bởi vậy lập tức vội vàng

chạy tới.

Chỉ tiếc đi tới nơi này, vẫn chưa phát hiện ra dấu vết tôn tại của lệ

quỷ.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Đây là quy luật giết người của quỷ anh giai đoạn thứ tư.Hít thởiQuy luật giết người của quỷ anh giai đoạn thứ tư đã được thămdò, phàm là người hít thở khói mù bao phủ thành phố Đại Xương,tất nhiên sẽ bị quỷ chết đói tìm tới cửa.Đây là một loại nguyên rủa, cũng là một loại dấu ấn, thuận tiệncho lệ quỷ định vị.Mà thành phố Đại Xương hiện giờ bị phong tỏa thời gian dài nhưvậy phỏng chừng lúc này người trong thành đều đã hít phải loạisương mù này.Điều này có nghĩa là phàm là người sống trong thành phố này,không ai có thể thoát khỏi sự truy sát của lệ quỷ.Hiện giờ thành phố Đại Xương đã trở thành một cái lồng giam, lệquỷ là mãnh thú và người thường là con mồi bị săn, không ai cóthể ngoại lệ.Tuyệt vọng, không giải quyết được.Quỷ anh giai đoạn đầu tiên sẽ g**t ch*t người nó nhìn thấy, quỷanh giai đoạn thứ hai sẽ g**t ch*t bất cứ ai tiếp xúc, quỷ anh giaiđoạn thứ ba sẽ g**t ch*t người mà nó nghe thấy âm thanh, giaiđoạn thứ tư nó sẽ g**t ch*t những người hít thở khói mù.Mà quỷ gốc lại có tất cả phương thức giết người của bốn giaiđoạn này.Và cách chúng phát triển cũng đáng sợ.Ba giai đoạn đầu dựa vào ăn thịt người, sau đó dựa vào ăn quỷ,ngay cả đồng loại cũng không buông thaiCho nên sau khi sương mù bao phủ thành phố Đại Xương, nhữngcon quỷ được ghi lại trong hồ sơ linh dị khác rất có thể sẽ bị ngạquỷ ăn tươi nuốt sống.Đó là một cuộc càn quét không phân biệt.Nhưng mà trận thịnh yến của thứ tham ăn này cuối cùng lại chỉchuẩn bị cho một con quỷ, lệ quỷ gốc kia.Đây hoàn toàn là một trò chơi dưỡng quỷ mô hình lớn.Tình hình là quá tuyệt vọng.Bất tri bất giác, sự kiện linh dị này đã biến thành mô hình khủngbố và tuyệt vọng nhất.Lúc Tô Viễn đi đến tiểu khu của Dương Gian giúp Dương Gian ápchế quỷ nhãn hồi sinh.Bên trong một tòa nhà bệnh viện ở thành phố Đại Dương.Khói mù bao phủ, trong bệnh viện tính mịch rõ ràng vang lên mộtloại kim loại va chạm, tiếng gõ. Thanh âm từng chút từng chút,không nhanh không chậm."Âm ! ầm ! ầm !"Cũng không biết qua bao lâu, nương theo tiếng cót két một tiếngkim loại xé rách vang lên.Tiếng gõ truyền ra trong bóng tối ngừng lại.Trong một gian phòng bệnh thiếu nửa vách tường, một cái rươngmàu vàng kiên cố vô cùng giờ phút này đã biến dạng, miệngrương vốn bịt kín lúc này lại hoàn toàn bị mở ra, bên trong trốngrỗng không có gì.Mà một bóng người mơ hồ đứng trước tường thủy tinh bên cạnhphòng bệnh, chỗ cằm hơi nhúc nhích, giống như một người đangnhai cái gì đó, ăn uống say sưa.Sau khoảng nửa giờ.Bóng người trên vách tường thủy tinh ngừng nhai nuốt, giốngnhư đã ăn hết thứ gì đó, tiếp theo vươn hai tay lấy một bộ quầnáo bên cạnh.Đó là một chiếc áo dài cổ xưa, không giống như phong cách hiệnđại, giống như một người già nhập thổ mới mặc.Thân hình gây gò tựa hô có chút không hợp bộ y phục này,nhưng có vẻ người này lại rất hài lòng, nghiêm túc chậm rãi mặclên.Đợi đến khi mặc xong, người này ở trên vách tường thủy tinh lộra một nụ cười quái dị, xuyên thấu qua thủy tinh phản chiếu mơhồ có thể thấy được trong miệng người này có một hàng răng dữtợn.Sau khi làm xong tất cả, người này đi ra khỏi phòng bệnh, dândần biến mất trong hành lang tối tăm.Chỉ còn lại tiếng giày da đi trên gạch từ xa truyền đến.'Xet, xẹt IMà ở chỗ nó đã từng đứng.Một cái đầu bị gặm nhấm lung tung lăn xuống từ trên giườngbệnh bên cạnh.Xuyên thấu qua ánh sáng mờ mịt không biết từ đâu truyền tớingoài cửa sổ, mơ hồ có thể nhận ra cái đầu này tựa hồ là DiệpPhong đã chết lúc trước.Lệ quỷ ở đầu nguồn đã bắt đầu thu hoạch quỷ anh giai đoạn thứtư.Cái đầu không trọn vẹn kia ngã xuống, lăn vào trong sương mùmàu xanh đen, cuối cùng bị sương mù căn nuốt.Đợi đến khi sương mù tản ra, cái đầu kia cũng biến mất theo.Không còn sót lại thứ gì.Chỉ là xung quanh sương mù càng thêm nồng đậm.Tuy nhiên lại trôi qua khoảng nửa giờ.Sương mù bao phủ ở bệnh viện bỗng nhiên bị hắc ám càng đángsợ nào đó cắn nuốt, không tia sáng nào có thể chiếu tới nơi này.Ngay sau đó, trong phòng bệnh thiếu nửa vách tường này độtnhiên lại xuất hiện một thân ảnh kh*ng b*.Một lệ quỷ mặc trường bào màu lam, tóc tai bù xù, không cáchnào nhìn rõ khuôn mặt, mơ hồ chỉ có thể nhìn thấy hai mắt trắngdã và đáng sợ ẩn dưới mái tóc đột ngột xuất hiện trong phòngbệnh này.Là Sở Nhân MỹICũng là Tô Viễn!Từ trong miệng Dương Gian hắn biết được quỷ anh giai đoạn thứtư khiến bọn họ bị diệt ở bệnh viện này, bởi vậy lập tức vội vàngchạy tới.Chỉ tiếc đi tới nơi này, vẫn chưa phát hiện ra dấu vết tôn tại của lệquỷ.

Chương 222: Hành vi điên cuồng (1)