Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 235: Bị từ chối đề nghị (1)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Bất kể là ban ngày hay buổi tối trong thành phố càng ngày càngít nhân khí, trước kia trên đường phố còn có thể nhìn thấy một ítxe cộ, người đi bộ, cùng với một ít cư dân tranh giành tiên muasắm, nhưng hiện tại, trên đường phố ngoại trừ đôi lúc gặp vài conchuột, chó hoang lang thang, mèo hoang, hắn không thấy mộtngười sống nào nữa.Có lẽ bọn họ là trốn ở trong nhà chờ đợi sự kiện chấm dứt, có lẽđã tự mình cảm nhận được loại sợ hãi gân như tuyệt vọng này.Hoặc là đã vô thanh vô tức chết trong sự kiện này.Không ai biết có bao nhiêu người bị ảnh hưởng bởi sự kiện lớnnày.Nhưng những người sống sót luôn luôn tiếp tục tìm cách để sốngsót.Sau khi áp chế thất bại, Tô Viễn lại trở lại tiểu khu Quan Giang.Tiểu khu Quan Giang hiện giờ coi như an ổn, ít nhất trước mắtvẫn chưa xảy ra chuyện gì, đây coi như là vùng an toàn hiếm hoicủa thành phố Đại Xương lúc này, dù sao còn có ngự quỷ giả ởđây.Có Trương Hàn và Dương Gian hai người ở chỗ này, an toàn vẫncó thể được đảm bảo. Nhưng mà Tô Viễn trở vê lần này, DươngGian lại không ở trong biệt thự,Trong biệt thự có rất nhiều người ở đây, mà công trình xây dựngnhà an toàn của Dương Gian vẫn nóng bỏng như trước, nhưngDương Gian lại ly kỳ biến mất, không ai biết anh ta đi đâu.Không thể nghi ngờ, Tô Viễn biết anh ta nhất định là đi giải quyếtvấn đề quỷ nhãn hồi sinh, chuẩn bị dựa theo phương án mà giấyda người từng đưa ra, để cho quỷ ảnh không đầu chết, sau đóhoàn mỹ khống chế.Nếu Dương Gian không ở đây, Tô Viễn định đi chùa Hoằng Phápmột chuyến, trước tiên lấy đỉnh quan tài rôi nói sau, hắn cũngkhông có tâm tình đi cảm thụ một chút cái giường vừa lớn vừamềm vừa thoải mái mà Trường Vĩ - bạn tốt Dương Gian nói.Nhưng trong phòng khách của biệt thự, lại gặp phải một kẻ khiếnhắn có chút bất ngờ.Vương Tiểu Minh.Tô Viễn cũng chưa từng gặp Vương Tiểu Minh, nhưng người ngôitrong phòng khách mặc áo khoác trắng, tướng mạo bình thường,tuổi chừng hai mươi lăm tuổi ở trong biệt thự, phỏng chừng ngoạitrừ anh ta ra thì không có người nào khác.Chủ yếu là biểu hiện của anh ta quá bình tĩnh, phảng phất giốngnhư lý trí cực đoan, vẻ bình tĩnh, khí chất như vậy, không dễ thấyở trên người người bình thường.'Giáo sư Vương? Anh đang chờ tôi.""Chờ cậu lâu rồi."Đón ánh mắt tò mò của Tô Viễn, Vương Tiểu Minh quay lại nhìnkỹ, tựa hồ đang cẩn thận đánh giá Tô Viễn."Cậu chính là người ngự quỷ dân gian mà bộ trưởng Tào nhắctới? Cậu thực sự làm tôi ngạc nhiên, trạng thái của cậu tốt hơn tôinghĩNói thật, Tô Viễn cũng không thích ánh mắt này, hắn cũng khôngthích nhân viên nghiên cứu đầu óc quá thông minh, quan sát cònrất nhạy bén, bởi vì như vậy sẽ bại lộ ra quá nhiều, nói hơi nhiềumột chút không cẩn thận sẽ bị phát hiện ra manh mối.Cho nên nói Vương Tiểu Minh là người hắn không muốn tiếp xúcnhất.Đối với câu hỏi của Vương Tiểu Minh, Tô Viễn cũng không trả lời,mà nói thẳng: "Tôi có thể giúp gì cho Giáo sư Vương? Không phảichỉ đến xem tôi trông như thế nào đúng không?”Vương Tiểu Minh nói: "Quả thật có vài phần tò mò, tôi đã gặp rấtnhiều ngự quỷ giả, nhưng ngự quỷ giả như cậu lại rất ít. Lấynhững người ngự quỷ dân gian kia mà nói, trong tình huống bìnhthường, đối với sự kiện linh dị không liên quan đến bản thân, bọnhọ sẽ trốn xa nhất có thể, chỉ có một số ít sẽ chủ động xen vào,nhưng mà biết rõ đối mặt với sự kiện linh dị cấp S, còn dám xenvào, cậu là người đầu tiên!"Hắn ghét giao tiếp với người thông minh.Tô Viễn nhỏ giọng nói thầm, trên mặt lại là thân sắc không cho làđúng."Vậy có cái gì, chỉ cần ra giá hợp lý, cái gì cũng có thể thươnglượng! Có vấn đề gì sao?”"Có! Có một vấn đề lớn."Vương Tiểu Minh bình tĩnh nói: Sau khi sự kiện linh dị bùng phát,sương mù của ngạ quỷ phong tỏa toàn bộ thành phố Đại Xương,trong khoảng thời gian này tới giờ, không có người ngự quỷ nàocó thể đột phá quỷ vực ngạ quỷ tiến vào thành phố Đại Xươngmà cậu là người đầu tiên. Như vậy cũng có nghĩa là con quỷ màcậu khống chế cũng không đơn giản, ít nhất có thể cho cậu dũngkhí tham dự sự kiện linh dị cấp S.""Vậy cũng không kỳ quái chứ, năng lực của lệ quỷ vô cùng kỳquái, lệ quỷ tôi khống chế đặc thù một chút, có thể đột phá hạnchế của ngạ quỷ, chuyện này rất kỳ quái sao? Không hê! Hơn nữatổng bộ nguyện ý đưa ra giá cả hợp lý, có thể khiến tôi bằng lòngliêu mạng, điêu này rất hợp lý mà. "Tổng bộ đưa cho cậu cái giánào?”"À... Tôi chỉ đề xuất yêu cầu với tổng bộ?”"Ý cậu là sao? Yêu cầu của cậu là gì?"Vương Tiểu Minh nhíu mày nói."Cũng không có gì, bọn họ nhờ tôi cứu anh ra ngoài, sau đó tôimuốn trăm tám mươi cây nến quỷ đỏ hoặc là nửa kho vàng củatổng bộ mà thôi !"

Bất kể là ban ngày hay buổi tối trong thành phố càng ngày càng

ít nhân khí, trước kia trên đường phố còn có thể nhìn thấy một ít

xe cộ, người đi bộ, cùng với một ít cư dân tranh giành tiên mua

sắm, nhưng hiện tại, trên đường phố ngoại trừ đôi lúc gặp vài con

chuột, chó hoang lang thang, mèo hoang, hắn không thấy một

người sống nào nữa.

Có lẽ bọn họ là trốn ở trong nhà chờ đợi sự kiện chấm dứt, có lẽ

đã tự mình cảm nhận được loại sợ hãi gân như tuyệt vọng này.

Hoặc là đã vô thanh vô tức chết trong sự kiện này.

Không ai biết có bao nhiêu người bị ảnh hưởng bởi sự kiện lớn

này.

Nhưng những người sống sót luôn luôn tiếp tục tìm cách để sống

sót.

Sau khi áp chế thất bại, Tô Viễn lại trở lại tiểu khu Quan Giang.

Tiểu khu Quan Giang hiện giờ coi như an ổn, ít nhất trước mắt

vẫn chưa xảy ra chuyện gì, đây coi như là vùng an toàn hiếm hoi

của thành phố Đại Xương lúc này, dù sao còn có ngự quỷ giả ở

đây.

Có Trương Hàn và Dương Gian hai người ở chỗ này, an toàn vẫn

có thể được đảm bảo. Nhưng mà Tô Viễn trở vê lần này, Dương

Gian lại không ở trong biệt thự,

Trong biệt thự có rất nhiều người ở đây, mà công trình xây dựng

nhà an toàn của Dương Gian vẫn nóng bỏng như trước, nhưng

Dương Gian lại ly kỳ biến mất, không ai biết anh ta đi đâu.

Không thể nghi ngờ, Tô Viễn biết anh ta nhất định là đi giải quyết

vấn đề quỷ nhãn hồi sinh, chuẩn bị dựa theo phương án mà giấy

da người từng đưa ra, để cho quỷ ảnh không đầu chết, sau đó

hoàn mỹ khống chế.

Nếu Dương Gian không ở đây, Tô Viễn định đi chùa Hoằng Pháp

một chuyến, trước tiên lấy đỉnh quan tài rôi nói sau, hắn cũng

không có tâm tình đi cảm thụ một chút cái giường vừa lớn vừa

mềm vừa thoải mái mà Trường Vĩ - bạn tốt Dương Gian nói.

Nhưng trong phòng khách của biệt thự, lại gặp phải một kẻ khiến

hắn có chút bất ngờ.

Vương Tiểu Minh.

Tô Viễn cũng chưa từng gặp Vương Tiểu Minh, nhưng người ngôi

trong phòng khách mặc áo khoác trắng, tướng mạo bình thường,

tuổi chừng hai mươi lăm tuổi ở trong biệt thự, phỏng chừng ngoại

trừ anh ta ra thì không có người nào khác.

Chủ yếu là biểu hiện của anh ta quá bình tĩnh, phảng phất giống

như lý trí cực đoan, vẻ bình tĩnh, khí chất như vậy, không dễ thấy

ở trên người người bình thường.

'Giáo sư Vương? Anh đang chờ tôi."

"Chờ cậu lâu rồi."

Đón ánh mắt tò mò của Tô Viễn, Vương Tiểu Minh quay lại nhìn

kỹ, tựa hồ đang cẩn thận đánh giá Tô Viễn.

"Cậu chính là người ngự quỷ dân gian mà bộ trưởng Tào nhắc

tới? Cậu thực sự làm tôi ngạc nhiên, trạng thái của cậu tốt hơn tôi

nghĩ

Nói thật, Tô Viễn cũng không thích ánh mắt này, hắn cũng không

thích nhân viên nghiên cứu đầu óc quá thông minh, quan sát còn

rất nhạy bén, bởi vì như vậy sẽ bại lộ ra quá nhiều, nói hơi nhiều

một chút không cẩn thận sẽ bị phát hiện ra manh mối.

Cho nên nói Vương Tiểu Minh là người hắn không muốn tiếp xúc

nhất.

Đối với câu hỏi của Vương Tiểu Minh, Tô Viễn cũng không trả lời,

mà nói thẳng: "Tôi có thể giúp gì cho Giáo sư Vương? Không phải

chỉ đến xem tôi trông như thế nào đúng không?”

Vương Tiểu Minh nói: "Quả thật có vài phần tò mò, tôi đã gặp rất

nhiều ngự quỷ giả, nhưng ngự quỷ giả như cậu lại rất ít. Lấy

những người ngự quỷ dân gian kia mà nói, trong tình huống bình

thường, đối với sự kiện linh dị không liên quan đến bản thân, bọn

họ sẽ trốn xa nhất có thể, chỉ có một số ít sẽ chủ động xen vào,

nhưng mà biết rõ đối mặt với sự kiện linh dị cấp S, còn dám xen

vào, cậu là người đầu tiên!"

Hắn ghét giao tiếp với người thông minh.

Tô Viễn nhỏ giọng nói thầm, trên mặt lại là thân sắc không cho là

đúng.

"Vậy có cái gì, chỉ cần ra giá hợp lý, cái gì cũng có thể thương

lượng! Có vấn đề gì sao?”

"Có! Có một vấn đề lớn."

Vương Tiểu Minh bình tĩnh nói: Sau khi sự kiện linh dị bùng phát,

sương mù của ngạ quỷ phong tỏa toàn bộ thành phố Đại Xương,

trong khoảng thời gian này tới giờ, không có người ngự quỷ nào

có thể đột phá quỷ vực ngạ quỷ tiến vào thành phố Đại Xương

mà cậu là người đầu tiên. Như vậy cũng có nghĩa là con quỷ mà

cậu khống chế cũng không đơn giản, ít nhất có thể cho cậu dũng

khí tham dự sự kiện linh dị cấp S."

"Vậy cũng không kỳ quái chứ, năng lực của lệ quỷ vô cùng kỳ

quái, lệ quỷ tôi khống chế đặc thù một chút, có thể đột phá hạn

chế của ngạ quỷ, chuyện này rất kỳ quái sao? Không hê! Hơn nữa

tổng bộ nguyện ý đưa ra giá cả hợp lý, có thể khiến tôi bằng lòng

liêu mạng, điêu này rất hợp lý mà. "Tổng bộ đưa cho cậu cái giá

nào?”

"À... Tôi chỉ đề xuất yêu cầu với tổng bộ?”

"Ý cậu là sao? Yêu cầu của cậu là gì?"

Vương Tiểu Minh nhíu mày nói.

"Cũng không có gì, bọn họ nhờ tôi cứu anh ra ngoài, sau đó tôi

muốn trăm tám mươi cây nến quỷ đỏ hoặc là nửa kho vàng của

tổng bộ mà thôi !"

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Bất kể là ban ngày hay buổi tối trong thành phố càng ngày càngít nhân khí, trước kia trên đường phố còn có thể nhìn thấy một ítxe cộ, người đi bộ, cùng với một ít cư dân tranh giành tiên muasắm, nhưng hiện tại, trên đường phố ngoại trừ đôi lúc gặp vài conchuột, chó hoang lang thang, mèo hoang, hắn không thấy mộtngười sống nào nữa.Có lẽ bọn họ là trốn ở trong nhà chờ đợi sự kiện chấm dứt, có lẽđã tự mình cảm nhận được loại sợ hãi gân như tuyệt vọng này.Hoặc là đã vô thanh vô tức chết trong sự kiện này.Không ai biết có bao nhiêu người bị ảnh hưởng bởi sự kiện lớnnày.Nhưng những người sống sót luôn luôn tiếp tục tìm cách để sốngsót.Sau khi áp chế thất bại, Tô Viễn lại trở lại tiểu khu Quan Giang.Tiểu khu Quan Giang hiện giờ coi như an ổn, ít nhất trước mắtvẫn chưa xảy ra chuyện gì, đây coi như là vùng an toàn hiếm hoicủa thành phố Đại Xương lúc này, dù sao còn có ngự quỷ giả ởđây.Có Trương Hàn và Dương Gian hai người ở chỗ này, an toàn vẫncó thể được đảm bảo. Nhưng mà Tô Viễn trở vê lần này, DươngGian lại không ở trong biệt thự,Trong biệt thự có rất nhiều người ở đây, mà công trình xây dựngnhà an toàn của Dương Gian vẫn nóng bỏng như trước, nhưngDương Gian lại ly kỳ biến mất, không ai biết anh ta đi đâu.Không thể nghi ngờ, Tô Viễn biết anh ta nhất định là đi giải quyếtvấn đề quỷ nhãn hồi sinh, chuẩn bị dựa theo phương án mà giấyda người từng đưa ra, để cho quỷ ảnh không đầu chết, sau đóhoàn mỹ khống chế.Nếu Dương Gian không ở đây, Tô Viễn định đi chùa Hoằng Phápmột chuyến, trước tiên lấy đỉnh quan tài rôi nói sau, hắn cũngkhông có tâm tình đi cảm thụ một chút cái giường vừa lớn vừamềm vừa thoải mái mà Trường Vĩ - bạn tốt Dương Gian nói.Nhưng trong phòng khách của biệt thự, lại gặp phải một kẻ khiếnhắn có chút bất ngờ.Vương Tiểu Minh.Tô Viễn cũng chưa từng gặp Vương Tiểu Minh, nhưng người ngôitrong phòng khách mặc áo khoác trắng, tướng mạo bình thường,tuổi chừng hai mươi lăm tuổi ở trong biệt thự, phỏng chừng ngoạitrừ anh ta ra thì không có người nào khác.Chủ yếu là biểu hiện của anh ta quá bình tĩnh, phảng phất giốngnhư lý trí cực đoan, vẻ bình tĩnh, khí chất như vậy, không dễ thấyở trên người người bình thường.'Giáo sư Vương? Anh đang chờ tôi.""Chờ cậu lâu rồi."Đón ánh mắt tò mò của Tô Viễn, Vương Tiểu Minh quay lại nhìnkỹ, tựa hồ đang cẩn thận đánh giá Tô Viễn."Cậu chính là người ngự quỷ dân gian mà bộ trưởng Tào nhắctới? Cậu thực sự làm tôi ngạc nhiên, trạng thái của cậu tốt hơn tôinghĩNói thật, Tô Viễn cũng không thích ánh mắt này, hắn cũng khôngthích nhân viên nghiên cứu đầu óc quá thông minh, quan sát cònrất nhạy bén, bởi vì như vậy sẽ bại lộ ra quá nhiều, nói hơi nhiềumột chút không cẩn thận sẽ bị phát hiện ra manh mối.Cho nên nói Vương Tiểu Minh là người hắn không muốn tiếp xúcnhất.Đối với câu hỏi của Vương Tiểu Minh, Tô Viễn cũng không trả lời,mà nói thẳng: "Tôi có thể giúp gì cho Giáo sư Vương? Không phảichỉ đến xem tôi trông như thế nào đúng không?”Vương Tiểu Minh nói: "Quả thật có vài phần tò mò, tôi đã gặp rấtnhiều ngự quỷ giả, nhưng ngự quỷ giả như cậu lại rất ít. Lấynhững người ngự quỷ dân gian kia mà nói, trong tình huống bìnhthường, đối với sự kiện linh dị không liên quan đến bản thân, bọnhọ sẽ trốn xa nhất có thể, chỉ có một số ít sẽ chủ động xen vào,nhưng mà biết rõ đối mặt với sự kiện linh dị cấp S, còn dám xenvào, cậu là người đầu tiên!"Hắn ghét giao tiếp với người thông minh.Tô Viễn nhỏ giọng nói thầm, trên mặt lại là thân sắc không cho làđúng."Vậy có cái gì, chỉ cần ra giá hợp lý, cái gì cũng có thể thươnglượng! Có vấn đề gì sao?”"Có! Có một vấn đề lớn."Vương Tiểu Minh bình tĩnh nói: Sau khi sự kiện linh dị bùng phát,sương mù của ngạ quỷ phong tỏa toàn bộ thành phố Đại Xương,trong khoảng thời gian này tới giờ, không có người ngự quỷ nàocó thể đột phá quỷ vực ngạ quỷ tiến vào thành phố Đại Xươngmà cậu là người đầu tiên. Như vậy cũng có nghĩa là con quỷ màcậu khống chế cũng không đơn giản, ít nhất có thể cho cậu dũngkhí tham dự sự kiện linh dị cấp S.""Vậy cũng không kỳ quái chứ, năng lực của lệ quỷ vô cùng kỳquái, lệ quỷ tôi khống chế đặc thù một chút, có thể đột phá hạnchế của ngạ quỷ, chuyện này rất kỳ quái sao? Không hê! Hơn nữatổng bộ nguyện ý đưa ra giá cả hợp lý, có thể khiến tôi bằng lòngliêu mạng, điêu này rất hợp lý mà. "Tổng bộ đưa cho cậu cái giánào?”"À... Tôi chỉ đề xuất yêu cầu với tổng bộ?”"Ý cậu là sao? Yêu cầu của cậu là gì?"Vương Tiểu Minh nhíu mày nói."Cũng không có gì, bọn họ nhờ tôi cứu anh ra ngoài, sau đó tôimuốn trăm tám mươi cây nến quỷ đỏ hoặc là nửa kho vàng củatổng bộ mà thôi !"

Chương 235: Bị từ chối đề nghị (1)