Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 241: Ngạ quỷ bị đóng đỉnh chết (2)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… "Tôi không có thời gian giải thích nhiều với sư phụ, ông lập tứcđóng cánh cửa này lại, hơn nữa cách nơi này xa một chút, tôikhông thể cam đoan đồ vật bên trong có thể rời khỏi nơi đó haykhông, hiện tại tôi phải đi giải quyết phiền toái của thành phố ĐạiXương.'Sau khi đỉnh quan tài bị lấy đi sẽ rất nguy hiểm, Tô Viễn cũngkhông có suy nghĩ giam giữ chủ nhân quỷ nhãn bởi vì hắn có thểcảm nhận được Sở Nhân Mỹ cảnh giác, đó là một loại cảm giácnói không nên lời. Phải biết rằng, khi đối mặt với ngạ quỷ, SởNhân Mỹ cũng chưa từng xuất hiện tình huống này.Chủ nhân quỷ nhãn rất có thể cũng là một dị chủng, có lẽ đã cóđược trí tuệ, tại thời khắc định quan tài bị tháo xuống cũng đãtỉnh lại, chỉ là âm thầm quan sát chính mình.Cho nên để tránh xuất hiện dị thường cân tránh hết sức đối mặtvới chủ nhân quỷ nhãn kh*ng b* này, nói xong những lời này, TôViễn trực tiếp dùng quỷ vực rời đi.Sau đó, hắn xuất hiện ở gân xung quanh trường trung học số 7, ởphụ cận này, Tô Viễn lựa chọn một tòa cao ốc trông cao nhất.Đứng trên tháp tín hiệu cao, hắn có thể nhìn tất cả mọi thứ trongtrường.Mà ngạ quỷ ở trong trường trung học, đây là nơi bắt đầu tất cảmọi thứ trong nguyên tác.Khói mù bao phủ tất cả mọi thứ, bây giờ Tô Viễn không thấy rõ,nhưng Sở Nhân Mỹ lại có thể.Chỉ thấy cả người hắn nhanh chóng phát sinh biến hóa, một thânảnh kh*ng b* xuất hiện, tóc tai bù xù, mặc lam bào, mà bản thânTô Viễn thật giống như biến mất vậy.Hắn lại một lần nữa ẩn thân trong thân thể lệ quỷ. Quỷ nhãn củaSở Nhân Mỹ lại có thể xuyên qua sương mù, nhìn thấy đường nétcủa trường."Mình cũng không cần tiến vào trường tiếp xúc với ngạ quỷ mộtlân nữa, chỉ cần để cho quỷ vực xuyên thấu sương mù, kéo dàiqua là được, sau đó ngưng tụ quỷ vực lại thành một đường, tìmđược ngạ quỷ kia rồi trực tiếp đóng đinh là được.'"Trường trung học số 7 tương đương với đại bản doanh của ngạquỷ này, nó chế tạo nơi đó thành một thùng sắt, lực lượng của lệquỷ ảnh hưởng đến nơi đó sâu nhất, một khi dì Mỹ tiến vào nhấtđịnh sẽ bị phát giác. Bản thân lệ quỷ kia đã có phòng bị, hơn nữarất có thể đã có trí tuệ nhất định, nếu nhận thấy được sự tồn tạicủa dì Mỹ nhất định sẽ trốn."Trên người Sở Nhân Mỹ bỗng nhiên lóe ra hắc quang, dĩ nhiên làtriển khai quỷ vực, lấy trình độ kh*ng b* của quỷ vực, muốnxuyên thấu sương mù của ngạ quỷ đương nhiên là không khó.Mặc dù là sương mù màu xanh đen ở trong trường nông đậmgiống như sắp ngưng tụ thành thực thể, nặng nề có chút quỷ dị.Chỉ thấy quỷ vực sau khi ngưng tụ thành một chùm sáng, giốngnhư là một thanh đao sắc bén, trực tiếp xé rách tâng tâng lớp lớpsương mù của trường học.Để tất cả mọi thứ hiện ra trước mắt Tô Viễn. Không có bí mật nàocó thể được che giấu.Giờ phút này, quỷ vực kéo dài, xẹt qua bầu trời thành phố ĐạiXương, xé bỏ tâng lớp sương mù, từ xa tiến vào trường học, hơnnữa không ngừng di động, tìm kiếm mục tiêu săn bắn.Nó lan tràn qua sân thể dục, lại đi vào tòa nhà giảng dạy, bắt đầutuân tra từ tâng trên cùng, tìm kiếm từng tầng, không bỏ qua bấtkỳ chi tiết nào.Cuối cùng, Tô Viễn nhìn thấy bóng dáng đáng sợ kia ở trongphòng bảo vệ.Con ngạ quỷ mặc thọ y, mang theo khuôn mặt chết chóc màuxanh đen, thân thể thẳng tắp mà cứng ngắc ngồi ở trên ghếphòng bảo vệ, không nhúc nhích, nó giống như là một thi thể đặtở đó, hơn nữa bụng nó vẫn phồng lên như cũ, bên trong có thứgì đáng sợ đang nhúc nhích.Khoảnh khắc quỷ vực rơi xuống trên người ngạ quỷ này.Thân thể cứng ngắc của nó giật giật, đâu chuyển động một chút,con ngươi không có đồng tử quỷ dị mà lại tản ra hung tính đặctrưng của quỷ anh nhìn về phía Tô Viễn."Tìm được mày rồi!"Giây tiếp theo.Một cái định quan tài rỉ sét loang lổ xuất hiện trên trán con ngạquỷ này, cắm thật sâu vào bên trong, cơ hô xuyên qua đầu nó.Đánh úp từ cách đó hơn một ngàn mét, cơ hồ trong nháy mắt,cho dù lệ quỷ có thể khởi động lại thời gian cũng vô dụng.Bởi vì tốc độ quá nhanh, vốn không kịp phản ứng.Trong khoảnh khắc ngạ quỷ bị đinh quan tài đóng đinh chết vôlực ngã xuống đất, sương mù của thành phố Đại Xương nhanhchóng nhạt dần, tan đi, sau đó biến mất.Cùng lúc đó, trong đầu Tô Viễn cũng đột ngột vang lên tiếng hệthống nhắc nhở.- Chúc mừng kí chủ đã thành công bắt được lệ quỷ cấp S: ngạquỷ.- Lệ quỷ này trùng khớp với lệ quỷ Toshio trong bản đô hệ thống,có chuyển hóa nó thành lệ quỷ Toshio hay không.Tô Viễn: "Hỏi chấm ? Chấm Hỏi ?"- Chúc mừng kí chủ đã thành công bắt được lệ quỷ cấp S: ngạquỷ.- Lệ quỷ này trùng khớp với lệ quỷ Toshio trong bản đồ hệ thống,có chuyển hóa nó thành lệ quỷ Toshio hay không.Tô Viễn: "Hỏi chấm ? Chấm Hỏi ?"Làm cái gì cơ?Biến ngạ quỷ thành Toshio ? Khoảnh khắc nghe thấy hệ thốngnhắc nhở, Tô Viễn đều sợ ngây người!

"Tôi không có thời gian giải thích nhiều với sư phụ, ông lập tức

đóng cánh cửa này lại, hơn nữa cách nơi này xa một chút, tôi

không thể cam đoan đồ vật bên trong có thể rời khỏi nơi đó hay

không, hiện tại tôi phải đi giải quyết phiền toái của thành phố Đại

Xương.'

Sau khi đỉnh quan tài bị lấy đi sẽ rất nguy hiểm, Tô Viễn cũng

không có suy nghĩ giam giữ chủ nhân quỷ nhãn bởi vì hắn có thể

cảm nhận được Sở Nhân Mỹ cảnh giác, đó là một loại cảm giác

nói không nên lời. Phải biết rằng, khi đối mặt với ngạ quỷ, Sở

Nhân Mỹ cũng chưa từng xuất hiện tình huống này.

Chủ nhân quỷ nhãn rất có thể cũng là một dị chủng, có lẽ đã có

được trí tuệ, tại thời khắc định quan tài bị tháo xuống cũng đã

tỉnh lại, chỉ là âm thầm quan sát chính mình.

Cho nên để tránh xuất hiện dị thường cân tránh hết sức đối mặt

với chủ nhân quỷ nhãn kh*ng b* này, nói xong những lời này, Tô

Viễn trực tiếp dùng quỷ vực rời đi.

Sau đó, hắn xuất hiện ở gân xung quanh trường trung học số 7, ở

phụ cận này, Tô Viễn lựa chọn một tòa cao ốc trông cao nhất.

Đứng trên tháp tín hiệu cao, hắn có thể nhìn tất cả mọi thứ trong

trường.

Mà ngạ quỷ ở trong trường trung học, đây là nơi bắt đầu tất cả

mọi thứ trong nguyên tác.

Khói mù bao phủ tất cả mọi thứ, bây giờ Tô Viễn không thấy rõ,

nhưng Sở Nhân Mỹ lại có thể.

Chỉ thấy cả người hắn nhanh chóng phát sinh biến hóa, một thân

ảnh kh*ng b* xuất hiện, tóc tai bù xù, mặc lam bào, mà bản thân

Tô Viễn thật giống như biến mất vậy.

Hắn lại một lần nữa ẩn thân trong thân thể lệ quỷ. Quỷ nhãn của

Sở Nhân Mỹ lại có thể xuyên qua sương mù, nhìn thấy đường nét

của trường.

"Mình cũng không cần tiến vào trường tiếp xúc với ngạ quỷ một

lân nữa, chỉ cần để cho quỷ vực xuyên thấu sương mù, kéo dài

qua là được, sau đó ngưng tụ quỷ vực lại thành một đường, tìm

được ngạ quỷ kia rồi trực tiếp đóng đinh là được.'

"Trường trung học số 7 tương đương với đại bản doanh của ngạ

quỷ này, nó chế tạo nơi đó thành một thùng sắt, lực lượng của lệ

quỷ ảnh hưởng đến nơi đó sâu nhất, một khi dì Mỹ tiến vào nhất

định sẽ bị phát giác. Bản thân lệ quỷ kia đã có phòng bị, hơn nữa

rất có thể đã có trí tuệ nhất định, nếu nhận thấy được sự tồn tại

của dì Mỹ nhất định sẽ trốn."

Trên người Sở Nhân Mỹ bỗng nhiên lóe ra hắc quang, dĩ nhiên là

triển khai quỷ vực, lấy trình độ kh*ng b* của quỷ vực, muốn

xuyên thấu sương mù của ngạ quỷ đương nhiên là không khó.

Mặc dù là sương mù màu xanh đen ở trong trường nông đậm

giống như sắp ngưng tụ thành thực thể, nặng nề có chút quỷ dị.

Chỉ thấy quỷ vực sau khi ngưng tụ thành một chùm sáng, giống

như là một thanh đao sắc bén, trực tiếp xé rách tâng tâng lớp lớp

sương mù của trường học.

Để tất cả mọi thứ hiện ra trước mắt Tô Viễn. Không có bí mật nào

có thể được che giấu.

Giờ phút này, quỷ vực kéo dài, xẹt qua bầu trời thành phố Đại

Xương, xé bỏ tâng lớp sương mù, từ xa tiến vào trường học, hơn

nữa không ngừng di động, tìm kiếm mục tiêu săn bắn.

Nó lan tràn qua sân thể dục, lại đi vào tòa nhà giảng dạy, bắt đầu

tuân tra từ tâng trên cùng, tìm kiếm từng tầng, không bỏ qua bất

kỳ chi tiết nào.

Cuối cùng, Tô Viễn nhìn thấy bóng dáng đáng sợ kia ở trong

phòng bảo vệ.

Con ngạ quỷ mặc thọ y, mang theo khuôn mặt chết chóc màu

xanh đen, thân thể thẳng tắp mà cứng ngắc ngồi ở trên ghế

phòng bảo vệ, không nhúc nhích, nó giống như là một thi thể đặt

ở đó, hơn nữa bụng nó vẫn phồng lên như cũ, bên trong có thứ

gì đáng sợ đang nhúc nhích.

Khoảnh khắc quỷ vực rơi xuống trên người ngạ quỷ này.

Thân thể cứng ngắc của nó giật giật, đâu chuyển động một chút,

con ngươi không có đồng tử quỷ dị mà lại tản ra hung tính đặc

trưng của quỷ anh nhìn về phía Tô Viễn.

"Tìm được mày rồi!"

Giây tiếp theo.

Một cái định quan tài rỉ sét loang lổ xuất hiện trên trán con ngạ

quỷ này, cắm thật sâu vào bên trong, cơ hô xuyên qua đầu nó.

Đánh úp từ cách đó hơn một ngàn mét, cơ hồ trong nháy mắt,

cho dù lệ quỷ có thể khởi động lại thời gian cũng vô dụng.

Bởi vì tốc độ quá nhanh, vốn không kịp phản ứng.

Trong khoảnh khắc ngạ quỷ bị đinh quan tài đóng đinh chết vô

lực ngã xuống đất, sương mù của thành phố Đại Xương nhanh

chóng nhạt dần, tan đi, sau đó biến mất.

Cùng lúc đó, trong đầu Tô Viễn cũng đột ngột vang lên tiếng hệ

thống nhắc nhở.

- Chúc mừng kí chủ đã thành công bắt được lệ quỷ cấp S: ngạ

quỷ.

- Lệ quỷ này trùng khớp với lệ quỷ Toshio trong bản đô hệ thống,

có chuyển hóa nó thành lệ quỷ Toshio hay không.

Tô Viễn: "Hỏi chấm ? Chấm Hỏi ?"

- Chúc mừng kí chủ đã thành công bắt được lệ quỷ cấp S: ngạ

quỷ.

- Lệ quỷ này trùng khớp với lệ quỷ Toshio trong bản đồ hệ thống,

có chuyển hóa nó thành lệ quỷ Toshio hay không.

Tô Viễn: "Hỏi chấm ? Chấm Hỏi ?"

Làm cái gì cơ?

Biến ngạ quỷ thành Toshio ? Khoảnh khắc nghe thấy hệ thống

nhắc nhở, Tô Viễn đều sợ ngây người!

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… "Tôi không có thời gian giải thích nhiều với sư phụ, ông lập tứcđóng cánh cửa này lại, hơn nữa cách nơi này xa một chút, tôikhông thể cam đoan đồ vật bên trong có thể rời khỏi nơi đó haykhông, hiện tại tôi phải đi giải quyết phiền toái của thành phố ĐạiXương.'Sau khi đỉnh quan tài bị lấy đi sẽ rất nguy hiểm, Tô Viễn cũngkhông có suy nghĩ giam giữ chủ nhân quỷ nhãn bởi vì hắn có thểcảm nhận được Sở Nhân Mỹ cảnh giác, đó là một loại cảm giácnói không nên lời. Phải biết rằng, khi đối mặt với ngạ quỷ, SởNhân Mỹ cũng chưa từng xuất hiện tình huống này.Chủ nhân quỷ nhãn rất có thể cũng là một dị chủng, có lẽ đã cóđược trí tuệ, tại thời khắc định quan tài bị tháo xuống cũng đãtỉnh lại, chỉ là âm thầm quan sát chính mình.Cho nên để tránh xuất hiện dị thường cân tránh hết sức đối mặtvới chủ nhân quỷ nhãn kh*ng b* này, nói xong những lời này, TôViễn trực tiếp dùng quỷ vực rời đi.Sau đó, hắn xuất hiện ở gân xung quanh trường trung học số 7, ởphụ cận này, Tô Viễn lựa chọn một tòa cao ốc trông cao nhất.Đứng trên tháp tín hiệu cao, hắn có thể nhìn tất cả mọi thứ trongtrường.Mà ngạ quỷ ở trong trường trung học, đây là nơi bắt đầu tất cảmọi thứ trong nguyên tác.Khói mù bao phủ tất cả mọi thứ, bây giờ Tô Viễn không thấy rõ,nhưng Sở Nhân Mỹ lại có thể.Chỉ thấy cả người hắn nhanh chóng phát sinh biến hóa, một thânảnh kh*ng b* xuất hiện, tóc tai bù xù, mặc lam bào, mà bản thânTô Viễn thật giống như biến mất vậy.Hắn lại một lần nữa ẩn thân trong thân thể lệ quỷ. Quỷ nhãn củaSở Nhân Mỹ lại có thể xuyên qua sương mù, nhìn thấy đường nétcủa trường."Mình cũng không cần tiến vào trường tiếp xúc với ngạ quỷ mộtlân nữa, chỉ cần để cho quỷ vực xuyên thấu sương mù, kéo dàiqua là được, sau đó ngưng tụ quỷ vực lại thành một đường, tìmđược ngạ quỷ kia rồi trực tiếp đóng đinh là được.'"Trường trung học số 7 tương đương với đại bản doanh của ngạquỷ này, nó chế tạo nơi đó thành một thùng sắt, lực lượng của lệquỷ ảnh hưởng đến nơi đó sâu nhất, một khi dì Mỹ tiến vào nhấtđịnh sẽ bị phát giác. Bản thân lệ quỷ kia đã có phòng bị, hơn nữarất có thể đã có trí tuệ nhất định, nếu nhận thấy được sự tồn tạicủa dì Mỹ nhất định sẽ trốn."Trên người Sở Nhân Mỹ bỗng nhiên lóe ra hắc quang, dĩ nhiên làtriển khai quỷ vực, lấy trình độ kh*ng b* của quỷ vực, muốnxuyên thấu sương mù của ngạ quỷ đương nhiên là không khó.Mặc dù là sương mù màu xanh đen ở trong trường nông đậmgiống như sắp ngưng tụ thành thực thể, nặng nề có chút quỷ dị.Chỉ thấy quỷ vực sau khi ngưng tụ thành một chùm sáng, giốngnhư là một thanh đao sắc bén, trực tiếp xé rách tâng tâng lớp lớpsương mù của trường học.Để tất cả mọi thứ hiện ra trước mắt Tô Viễn. Không có bí mật nàocó thể được che giấu.Giờ phút này, quỷ vực kéo dài, xẹt qua bầu trời thành phố ĐạiXương, xé bỏ tâng lớp sương mù, từ xa tiến vào trường học, hơnnữa không ngừng di động, tìm kiếm mục tiêu săn bắn.Nó lan tràn qua sân thể dục, lại đi vào tòa nhà giảng dạy, bắt đầutuân tra từ tâng trên cùng, tìm kiếm từng tầng, không bỏ qua bấtkỳ chi tiết nào.Cuối cùng, Tô Viễn nhìn thấy bóng dáng đáng sợ kia ở trongphòng bảo vệ.Con ngạ quỷ mặc thọ y, mang theo khuôn mặt chết chóc màuxanh đen, thân thể thẳng tắp mà cứng ngắc ngồi ở trên ghếphòng bảo vệ, không nhúc nhích, nó giống như là một thi thể đặtở đó, hơn nữa bụng nó vẫn phồng lên như cũ, bên trong có thứgì đáng sợ đang nhúc nhích.Khoảnh khắc quỷ vực rơi xuống trên người ngạ quỷ này.Thân thể cứng ngắc của nó giật giật, đâu chuyển động một chút,con ngươi không có đồng tử quỷ dị mà lại tản ra hung tính đặctrưng của quỷ anh nhìn về phía Tô Viễn."Tìm được mày rồi!"Giây tiếp theo.Một cái định quan tài rỉ sét loang lổ xuất hiện trên trán con ngạquỷ này, cắm thật sâu vào bên trong, cơ hô xuyên qua đầu nó.Đánh úp từ cách đó hơn một ngàn mét, cơ hồ trong nháy mắt,cho dù lệ quỷ có thể khởi động lại thời gian cũng vô dụng.Bởi vì tốc độ quá nhanh, vốn không kịp phản ứng.Trong khoảnh khắc ngạ quỷ bị đinh quan tài đóng đinh chết vôlực ngã xuống đất, sương mù của thành phố Đại Xương nhanhchóng nhạt dần, tan đi, sau đó biến mất.Cùng lúc đó, trong đầu Tô Viễn cũng đột ngột vang lên tiếng hệthống nhắc nhở.- Chúc mừng kí chủ đã thành công bắt được lệ quỷ cấp S: ngạquỷ.- Lệ quỷ này trùng khớp với lệ quỷ Toshio trong bản đô hệ thống,có chuyển hóa nó thành lệ quỷ Toshio hay không.Tô Viễn: "Hỏi chấm ? Chấm Hỏi ?"- Chúc mừng kí chủ đã thành công bắt được lệ quỷ cấp S: ngạquỷ.- Lệ quỷ này trùng khớp với lệ quỷ Toshio trong bản đồ hệ thống,có chuyển hóa nó thành lệ quỷ Toshio hay không.Tô Viễn: "Hỏi chấm ? Chấm Hỏi ?"Làm cái gì cơ?Biến ngạ quỷ thành Toshio ? Khoảnh khắc nghe thấy hệ thốngnhắc nhở, Tô Viễn đều sợ ngây người!

Chương 241: Ngạ quỷ bị đóng đỉnh chết (2)