Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 253: Nói thẳng

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… "Cũng không phải kiêng ky, mà là con quỷ kia quá mức nguyhiểm, đặt ở tổng bộ tôi cảm thấy không đủ an toàn, cho nên đểđảm bảo, tôi đã giấu nó đi."Vương Tiểu Minh nói: "Giấu ở đâu? Ngạ quỷ là một tài liệu nghiêncứu rất tốt, tuy rằng độ nguy hiểm rất cao nhưng tôi hy vọng cậucó thể giao nó cho tổng bộ, điều này có thể thúc đẩy tổng bộnghiên cứu lệ quỷ.""Anh còn muốn nghiên cứu sao? Sợ chết không đủ nhanh à?”Tô Viễn nhướng mày, liên tục lắc đâu, chuyển hóa ngạ quỷ thànhToshio là đúng, nếu giao cho tổng bộ, có trời mới biết Vương TiểuMinh, tên cuồng nhân nghiên cứu sẽ gây ra phiên toái gì.Tựa như sự kiện quỷ sai ở thành phố Đại Kinh trong nguyên tác,đó chính là họa anh ta gây ra.Nghiên cứu có rủi ro hay không, chưa kể đối tượng nghiên cứucòn là lệ quỷ.Thật sự coi lệ quỷ là bảo bối ngoan ngoãn sẽ năm trong phòngthí nghiệm ngoan ngoãn cho anh nghiên cứu sao?Nghĩ cũng đừng nghĩ Anh chết tâm đi, không có cửa đâu! Conquỷ kia bị tôi nhốt ở vị trí hai trăm ngàn mét dưới lòng đất thànhphố Đại Xương, nếu anh có năng lực thì đào nó ra nghiên cứu đi."Tô Viễn mặt không đỏ tim không đập nói dối.Mọi người nghe xong trong lòng nhảy dựng lên, dưới lòng đất haitrắm ngàn mét... cái này sợ là phải ném vào dung nham phảikhông?Về phân có tin hay không, mỗi người một quan điểm, Tô Viễncũng không trông cậy vào bọn họ tin, chỉ là đang bày tỏ ra mộtthái độ mà thôi.Vương Tiểu Minh nói: "Nếu đã phản đối không muốn giao nó ra,vậy quên đi, tôi đề nghị cậu tốt nhất dùng vàng nhốt chặt nó, lấyđặc tính của vàng, chỉ cần không phải do con người mở ra, trongvòng một vạn năm quỷ kia cũng không có khả năng chạy ra.""Được rồi được rồi, hiện tại nó không thể vượt qua được baonhiêu sóng gió, hiện tại thành phố Đại Xương không có chuyện gìliên quan đến anh nữa, anh đi đi." Tô Viễn nói."Cậu thực sự không nghĩ đến việc gia nhập tổng bộ sao? Với nănglực của cậu, không trở thành người phụ trách thật sự là đáng tiếc,nếu gia nhập tổng bộ, ít nhất có thể bảo vệ được sự an bình củamột thành phố."Sau đó bị các ngươi sai khiến đến chết, đi vào chỗ chết, nơi nàoxảy ra chuyện thì tới đó dọn dẹp, các người vừa mở miệng, hắnthì chạy gãy chân...Tô Viễn bu môi nói: "Đừng uổng phí tâm tư, kết cấu tổng bộ quánhỏ, keo kiệt, còn không hào phóng bằng giáo sư Vương, cho nêngia nhập thì thôi đi, tôi cũng chướng mắt tư thế tổng bộ khônglàm gì mà cứ vẽ ra tương lai. Đương nhiên, tôi hoan nghênh hợptác đôi bên, có tài nguyên, có quỷ chúc cái gì cũng dễ thươnglượng.Vương Tiểu Minh nghe đến đây, đột nhiên thân sắc khẽ động,hắn ra hiệu cho Lý Quân một chút.Sau đó lấy ra một hộp nhỏ màu vàng từ quân áo, mở ra đó làmột cây nến. "Nến quỷ?"Tô Viễn nhìn thoáng qua, sắc mặt nhất thời tối sâm lại.Bởi vì nến quỷ bên trong có màu trắng."Anh đây là có ý gì?"Có phải anh muốn mưu hại trãm hay không! Nếu có thì nói thẳngđi! Tôi sẽ giết anhIVương Tiểu Minh nói: "Đây là lúc nghiên cứu nến quỷ xuất hiệnhai kết quả thí nghiệm khác nhau, dù sao một thí nghiệm sẽ córất nhiều biến hóa, đây là sản phẩm phái sinh mà tôi đã lấy ra từmột trong những biến hóa mà thôi. Ừm, hẳn là xem như bánthành phẩm, hoàn toàn không cùng loại với nến quỷ đỏ." "Sau khiđốt, nếu có quỷ gân đó sẽ tập kích người cầm nến quỷ trước, đâylà một cây nến quỷ có thể kéo cừu hận, tính khả dụng còn hơn xanến nến quỷ đỏ.""Tôi cảm thấy thứ này cậu không lấy dùng thật đáng tiếc, đưacho cậu trước, xem như là nợ cậu tiên lãi năm cây nến quỷ, dùsao nhất thời cũng làm không được nến quỷ đỏ.""Tôi không cân!"Tô Viễn quyết đoán cự tuyệt, đồ chơi này, trên người hắn đã đủrồi."Cậu vẫn nên giữ lại đi, thứ này sản lượng phòng thí nghiệm củata coi như khá nhiều."Vương Tiểu Minh nói xong liền ném đồ cho Tô Viễn, xoay ngườitheo Lý Quân lên xe.Tên vô lại này.'Tô Viễn nhìn thứ trong tay khóe miệng giật giật.Nến quỷ màu trắng, thứ này cầm trong tay ai dám làm loạn?Có thể hấp dẫn quỷ phụ cận lại đây, đây quả thực chính là tự sát,căn bản không có khả năng so sánh với nến quỷ đỏ.Hắn ngẩng đầu nhìn Dương Gian, hai người mắt to trừng nhỏ.Tô Viễn thăm dò đến đưa tay đưa đồ qua: "Cậu có muốn không?Đưa cho ngươi...Sắc mặt Dương Gian tối sầm lại: “Thứ này anh tự mình giữ lạidùng đi!Anh ta mới vừa giải quyết vấn đề lệ quỷ hồi sinh, còn khôngmuốn chất nhanh như vậy.Dương Gian không cần thứ này, Tô Viễn chỉ có thể bi thương thuhồi.Sau khi đùa giốn, Dương Gian nói: "Anh thật sự giải quyết ngạquỷ sao? Làm sao anh làm được?"Nói không tò mò là nói dối, Dương Gian từng tham dự sự kiệnlinh dị này nên cũng hiểu rõ vê chuyện này, ngay cả quỷ anh giaiđoạn thứ tư cũng kh*ng b* như thế, mà ngạ quỷ gốc sẽ khủngbố đến mức độ nào chứ?

"Cũng không phải kiêng ky, mà là con quỷ kia quá mức nguy

hiểm, đặt ở tổng bộ tôi cảm thấy không đủ an toàn, cho nên để

đảm bảo, tôi đã giấu nó đi."

Vương Tiểu Minh nói: "Giấu ở đâu? Ngạ quỷ là một tài liệu nghiên

cứu rất tốt, tuy rằng độ nguy hiểm rất cao nhưng tôi hy vọng cậu

có thể giao nó cho tổng bộ, điều này có thể thúc đẩy tổng bộ

nghiên cứu lệ quỷ."

"Anh còn muốn nghiên cứu sao? Sợ chết không đủ nhanh à?”

Tô Viễn nhướng mày, liên tục lắc đâu, chuyển hóa ngạ quỷ thành

Toshio là đúng, nếu giao cho tổng bộ, có trời mới biết Vương Tiểu

Minh, tên cuồng nhân nghiên cứu sẽ gây ra phiên toái gì.

Tựa như sự kiện quỷ sai ở thành phố Đại Kinh trong nguyên tác,

đó chính là họa anh ta gây ra.

Nghiên cứu có rủi ro hay không, chưa kể đối tượng nghiên cứu

còn là lệ quỷ.

Thật sự coi lệ quỷ là bảo bối ngoan ngoãn sẽ năm trong phòng

thí nghiệm ngoan ngoãn cho anh nghiên cứu sao?

Nghĩ cũng đừng nghĩ Anh chết tâm đi, không có cửa đâu! Con

quỷ kia bị tôi nhốt ở vị trí hai trăm ngàn mét dưới lòng đất thành

phố Đại Xương, nếu anh có năng lực thì đào nó ra nghiên cứu đi."

Tô Viễn mặt không đỏ tim không đập nói dối.

Mọi người nghe xong trong lòng nhảy dựng lên, dưới lòng đất hai

trắm ngàn mét... cái này sợ là phải ném vào dung nham phải

không?

Về phân có tin hay không, mỗi người một quan điểm, Tô Viễn

cũng không trông cậy vào bọn họ tin, chỉ là đang bày tỏ ra một

thái độ mà thôi.

Vương Tiểu Minh nói: "Nếu đã phản đối không muốn giao nó ra,

vậy quên đi, tôi đề nghị cậu tốt nhất dùng vàng nhốt chặt nó, lấy

đặc tính của vàng, chỉ cần không phải do con người mở ra, trong

vòng một vạn năm quỷ kia cũng không có khả năng chạy ra."

"Được rồi được rồi, hiện tại nó không thể vượt qua được bao

nhiêu sóng gió, hiện tại thành phố Đại Xương không có chuyện gì

liên quan đến anh nữa, anh đi đi." Tô Viễn nói.

"Cậu thực sự không nghĩ đến việc gia nhập tổng bộ sao? Với năng

lực của cậu, không trở thành người phụ trách thật sự là đáng tiếc,

nếu gia nhập tổng bộ, ít nhất có thể bảo vệ được sự an bình của

một thành phố."

Sau đó bị các ngươi sai khiến đến chết, đi vào chỗ chết, nơi nào

xảy ra chuyện thì tới đó dọn dẹp, các người vừa mở miệng, hắn

thì chạy gãy chân...

Tô Viễn bu môi nói: "Đừng uổng phí tâm tư, kết cấu tổng bộ quá

nhỏ, keo kiệt, còn không hào phóng bằng giáo sư Vương, cho nên

gia nhập thì thôi đi, tôi cũng chướng mắt tư thế tổng bộ không

làm gì mà cứ vẽ ra tương lai. Đương nhiên, tôi hoan nghênh hợp

tác đôi bên, có tài nguyên, có quỷ chúc cái gì cũng dễ thương

lượng.

Vương Tiểu Minh nghe đến đây, đột nhiên thân sắc khẽ động,

hắn ra hiệu cho Lý Quân một chút.

Sau đó lấy ra một hộp nhỏ màu vàng từ quân áo, mở ra đó là

một cây nến. "Nến quỷ?"

Tô Viễn nhìn thoáng qua, sắc mặt nhất thời tối sâm lại.

Bởi vì nến quỷ bên trong có màu trắng.

"Anh đây là có ý gì?"

Có phải anh muốn mưu hại trãm hay không! Nếu có thì nói thẳng

đi! Tôi sẽ giết anhI

Vương Tiểu Minh nói: "Đây là lúc nghiên cứu nến quỷ xuất hiện

hai kết quả thí nghiệm khác nhau, dù sao một thí nghiệm sẽ có

rất nhiều biến hóa, đây là sản phẩm phái sinh mà tôi đã lấy ra từ

một trong những biến hóa mà thôi. Ừm, hẳn là xem như bán

thành phẩm, hoàn toàn không cùng loại với nến quỷ đỏ." "Sau khi

đốt, nếu có quỷ gân đó sẽ tập kích người cầm nến quỷ trước, đây

là một cây nến quỷ có thể kéo cừu hận, tính khả dụng còn hơn xa

nến nến quỷ đỏ."

"Tôi cảm thấy thứ này cậu không lấy dùng thật đáng tiếc, đưa

cho cậu trước, xem như là nợ cậu tiên lãi năm cây nến quỷ, dù

sao nhất thời cũng làm không được nến quỷ đỏ."

"Tôi không cân!"

Tô Viễn quyết đoán cự tuyệt, đồ chơi này, trên người hắn đã đủ

rồi.

"Cậu vẫn nên giữ lại đi, thứ này sản lượng phòng thí nghiệm của

ta coi như khá nhiều."

Vương Tiểu Minh nói xong liền ném đồ cho Tô Viễn, xoay người

theo Lý Quân lên xe.

Tên vô lại này.'

Tô Viễn nhìn thứ trong tay khóe miệng giật giật.

Nến quỷ màu trắng, thứ này cầm trong tay ai dám làm loạn?

Có thể hấp dẫn quỷ phụ cận lại đây, đây quả thực chính là tự sát,

căn bản không có khả năng so sánh với nến quỷ đỏ.

Hắn ngẩng đầu nhìn Dương Gian, hai người mắt to trừng nhỏ.

Tô Viễn thăm dò đến đưa tay đưa đồ qua: "Cậu có muốn không?

Đưa cho ngươi...

Sắc mặt Dương Gian tối sầm lại: “Thứ này anh tự mình giữ lại

dùng đi!

Anh ta mới vừa giải quyết vấn đề lệ quỷ hồi sinh, còn không

muốn chất nhanh như vậy.

Dương Gian không cần thứ này, Tô Viễn chỉ có thể bi thương thu

hồi.

Sau khi đùa giốn, Dương Gian nói: "Anh thật sự giải quyết ngạ

quỷ sao? Làm sao anh làm được?"

Nói không tò mò là nói dối, Dương Gian từng tham dự sự kiện

linh dị này nên cũng hiểu rõ vê chuyện này, ngay cả quỷ anh giai

đoạn thứ tư cũng kh*ng b* như thế, mà ngạ quỷ gốc sẽ khủng

bố đến mức độ nào chứ?

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… "Cũng không phải kiêng ky, mà là con quỷ kia quá mức nguyhiểm, đặt ở tổng bộ tôi cảm thấy không đủ an toàn, cho nên đểđảm bảo, tôi đã giấu nó đi."Vương Tiểu Minh nói: "Giấu ở đâu? Ngạ quỷ là một tài liệu nghiêncứu rất tốt, tuy rằng độ nguy hiểm rất cao nhưng tôi hy vọng cậucó thể giao nó cho tổng bộ, điều này có thể thúc đẩy tổng bộnghiên cứu lệ quỷ.""Anh còn muốn nghiên cứu sao? Sợ chết không đủ nhanh à?”Tô Viễn nhướng mày, liên tục lắc đâu, chuyển hóa ngạ quỷ thànhToshio là đúng, nếu giao cho tổng bộ, có trời mới biết Vương TiểuMinh, tên cuồng nhân nghiên cứu sẽ gây ra phiên toái gì.Tựa như sự kiện quỷ sai ở thành phố Đại Kinh trong nguyên tác,đó chính là họa anh ta gây ra.Nghiên cứu có rủi ro hay không, chưa kể đối tượng nghiên cứucòn là lệ quỷ.Thật sự coi lệ quỷ là bảo bối ngoan ngoãn sẽ năm trong phòngthí nghiệm ngoan ngoãn cho anh nghiên cứu sao?Nghĩ cũng đừng nghĩ Anh chết tâm đi, không có cửa đâu! Conquỷ kia bị tôi nhốt ở vị trí hai trăm ngàn mét dưới lòng đất thànhphố Đại Xương, nếu anh có năng lực thì đào nó ra nghiên cứu đi."Tô Viễn mặt không đỏ tim không đập nói dối.Mọi người nghe xong trong lòng nhảy dựng lên, dưới lòng đất haitrắm ngàn mét... cái này sợ là phải ném vào dung nham phảikhông?Về phân có tin hay không, mỗi người một quan điểm, Tô Viễncũng không trông cậy vào bọn họ tin, chỉ là đang bày tỏ ra mộtthái độ mà thôi.Vương Tiểu Minh nói: "Nếu đã phản đối không muốn giao nó ra,vậy quên đi, tôi đề nghị cậu tốt nhất dùng vàng nhốt chặt nó, lấyđặc tính của vàng, chỉ cần không phải do con người mở ra, trongvòng một vạn năm quỷ kia cũng không có khả năng chạy ra.""Được rồi được rồi, hiện tại nó không thể vượt qua được baonhiêu sóng gió, hiện tại thành phố Đại Xương không có chuyện gìliên quan đến anh nữa, anh đi đi." Tô Viễn nói."Cậu thực sự không nghĩ đến việc gia nhập tổng bộ sao? Với nănglực của cậu, không trở thành người phụ trách thật sự là đáng tiếc,nếu gia nhập tổng bộ, ít nhất có thể bảo vệ được sự an bình củamột thành phố."Sau đó bị các ngươi sai khiến đến chết, đi vào chỗ chết, nơi nàoxảy ra chuyện thì tới đó dọn dẹp, các người vừa mở miệng, hắnthì chạy gãy chân...Tô Viễn bu môi nói: "Đừng uổng phí tâm tư, kết cấu tổng bộ quánhỏ, keo kiệt, còn không hào phóng bằng giáo sư Vương, cho nêngia nhập thì thôi đi, tôi cũng chướng mắt tư thế tổng bộ khônglàm gì mà cứ vẽ ra tương lai. Đương nhiên, tôi hoan nghênh hợptác đôi bên, có tài nguyên, có quỷ chúc cái gì cũng dễ thươnglượng.Vương Tiểu Minh nghe đến đây, đột nhiên thân sắc khẽ động,hắn ra hiệu cho Lý Quân một chút.Sau đó lấy ra một hộp nhỏ màu vàng từ quân áo, mở ra đó làmột cây nến. "Nến quỷ?"Tô Viễn nhìn thoáng qua, sắc mặt nhất thời tối sâm lại.Bởi vì nến quỷ bên trong có màu trắng."Anh đây là có ý gì?"Có phải anh muốn mưu hại trãm hay không! Nếu có thì nói thẳngđi! Tôi sẽ giết anhIVương Tiểu Minh nói: "Đây là lúc nghiên cứu nến quỷ xuất hiệnhai kết quả thí nghiệm khác nhau, dù sao một thí nghiệm sẽ córất nhiều biến hóa, đây là sản phẩm phái sinh mà tôi đã lấy ra từmột trong những biến hóa mà thôi. Ừm, hẳn là xem như bánthành phẩm, hoàn toàn không cùng loại với nến quỷ đỏ." "Sau khiđốt, nếu có quỷ gân đó sẽ tập kích người cầm nến quỷ trước, đâylà một cây nến quỷ có thể kéo cừu hận, tính khả dụng còn hơn xanến nến quỷ đỏ.""Tôi cảm thấy thứ này cậu không lấy dùng thật đáng tiếc, đưacho cậu trước, xem như là nợ cậu tiên lãi năm cây nến quỷ, dùsao nhất thời cũng làm không được nến quỷ đỏ.""Tôi không cân!"Tô Viễn quyết đoán cự tuyệt, đồ chơi này, trên người hắn đã đủrồi."Cậu vẫn nên giữ lại đi, thứ này sản lượng phòng thí nghiệm củata coi như khá nhiều."Vương Tiểu Minh nói xong liền ném đồ cho Tô Viễn, xoay ngườitheo Lý Quân lên xe.Tên vô lại này.'Tô Viễn nhìn thứ trong tay khóe miệng giật giật.Nến quỷ màu trắng, thứ này cầm trong tay ai dám làm loạn?Có thể hấp dẫn quỷ phụ cận lại đây, đây quả thực chính là tự sát,căn bản không có khả năng so sánh với nến quỷ đỏ.Hắn ngẩng đầu nhìn Dương Gian, hai người mắt to trừng nhỏ.Tô Viễn thăm dò đến đưa tay đưa đồ qua: "Cậu có muốn không?Đưa cho ngươi...Sắc mặt Dương Gian tối sầm lại: “Thứ này anh tự mình giữ lạidùng đi!Anh ta mới vừa giải quyết vấn đề lệ quỷ hồi sinh, còn khôngmuốn chất nhanh như vậy.Dương Gian không cần thứ này, Tô Viễn chỉ có thể bi thương thuhồi.Sau khi đùa giốn, Dương Gian nói: "Anh thật sự giải quyết ngạquỷ sao? Làm sao anh làm được?"Nói không tò mò là nói dối, Dương Gian từng tham dự sự kiệnlinh dị này nên cũng hiểu rõ vê chuyện này, ngay cả quỷ anh giaiđoạn thứ tư cũng kh*ng b* như thế, mà ngạ quỷ gốc sẽ khủngbố đến mức độ nào chứ?

Chương 253: Nói thẳng