Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 257: Vị khách không mời (2)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Phải biết rằng, đối với thanh đao rỉ sét loang lổ kia, Tô Viễn nhớmãi không quên."Tôi biết rồi, chờ sau khi tôi giải quyết xong một số việc, tôi sẽcân nhắc đi thành phố Đại Kinh."Lấy tình huống trước mắt, thành phố Đại Kinh là thủ đô, nơi đóphỏng chừng là một thành phố an toàn nhất trong nước hiện nay,không có "một trong số". Tức là không phải một trong số thànhphố an toàn nhất, mà là an toàn số 1."Được, vậy tôi sẽ không quấy rây cậu, tám giờ ngày mai, vẫn ởsân vận động thành phố” Triệu Kiến Quốc nói."Tôi sẽ đến đúng giờ." Tô Viễn nói.Sau khi tiễn Triệu Kiến Quốc đi, hắn mơ hồ cảm thấy, mình tựa hồđã bị mọi người trọng điểm chú ý.Tuy rằng rất mờ ẩn, nhưng từ khi Triệu Kiến Quốc tự mình đếncửa bái phỏng, còn có muốn mời mình đến thành phố Đại Kinhmột chuyến là có thể nhìn ra được.Hiện tại mình có ra giá trị trước nay chưa từng có, dù sao cũng làngười tự mình giải quyết chuyện linh dị cấp S, đặt ở trong giớingự quỷ giả, chỉ sợ đã là thanh danh vang xa rồi.Vậy mà hắn lại đi theo con đường của Dương Gian?Đây là đãi ngộ của anh ta.Cướp danh tiếng của anh ta, như vậy có phải không tốt lắm haykhông?Tô Viễn lẩm bẩm, xoay người trở vê phòng chuẩn bị tiếp tụcnghiên cứu Toshio.Về phân mình quá mức nổi danh có thể là một chuyện tốt haykhông, ngược lại hắn không có để ý vấn đê phương diện này.Chuyện tốt cũng được, phiền toái cũng chả sao.Nói tóm lại, ai dám ở trước mặt hắn gây chuyện, tìm hắn gâyphiền toái, hoặc là chọc đến trên đầu hắn, hắn sẽ g**t ch*t kẻ đóiNghĩ đến Sở Nhân Mỹ và Toshio hẳn là không ngại đó giảng đạolý với những người đó.Huống chi lấy thực lực trước mắt của hắn, kỳ thật người có thểlàm đối thủ của hắn cũng không nhiều.Bỏ đi những lão bất tử thời kỳ Dân Quốc, trong đám ngự quỷ giảlập tức có thể trở thành đối thủ của hắn không nổi một bàn tay.Mà ngay khi hắn như thường lệ, tiếp tục ở trong biệt thự nghiêncứu Toshio.Bên ngoài tiểu khu lại có thêm mấy vị khách không mời.Hai người đàn ông và một phụ nữ. "Tô Viễn giải quyết sự kiệnlinh dị cấp S kia ở trong tiểu khu này?”Một nam tử trẻ tuổi dáng người cao nhỏ, khuôn mặt khá tuấnlãng, đứng ở bên đường đối diện sông, nhìn ra nơi này."Trên tư liệu không sai, tuy rằng tổng bộ bên này cật lực chegiấu, nhưng một ít tin tức cơ bản có thể tra được, dù sao đốiphương có phải là người của tổng bộ hay không, tư liệu nội bộcũng không giữ bí mật. Bên cạnh một người đi cùng nói."Muốn đi bái phỏng sao?”Nam thanh niên suy nghĩ một chút: Đúng là nên đi thăm mộtchút, nhưng không phải bây giờ.""Cậu lại muốn làm cái gì vậy?" Ở bên cạnh nam tử trẻ tuổi, mộtcô gái tuổi chừng hai mươi, mặc váy liên, khá đáng yêu nói.Lại nói tiếp có chút kỳ quái, cô gái cũng không mở miệng nóichuyện, mà là câm một cái loa phóng thanh.Quỷ dị chính là, thanh âm lại từ trong loa truyên ra, mà khôngphải trong miệng cô gái."Cái gì gọi là kiếm chuyện, chuyện của ngự quỷ giả, làm sao cóthể gọi là gây sự chứ!"Chàng trai trẻ tuổi chấn động nói: "Người ta tốt xấu gì cũng lànhân vật giải quyết sự kiện linh dị cấp S, phải tôn trọng một chút,hơn nữa, ban ngày chào hỏi quá mức rêu rao, phải khiêm tốn mộtchút, thành phố Đại Xương hiện tại tập kết ít nhất hơn hai mươivị ngự quỷ giả đứng đầu, quá phô trương là bị đánh đấy! Vì vậy,chúng ta đến vào ban đêm để hành động dễ dàng."Hai người nghe vậy không khỏi trợn trắng mắt."Buổi tối tới không được tốt, lỡ người ta cho rằng cậu lén lútkhông có ý tốt, không nói hai lời g**t ch*t cậu thì làm sao?”"Đó không phải là còn có các cậu sao?"Mọi người nghe xong chỉ biết im lặng.Thời gian trôi qua từng chút, ban đêm nhanh chóng buôngxuống, đến khoảng mười hai giờ đêm, Tô Viễn lại vụng trộm racửa.Lúc này đây, hắn gạt tất cả mọi người, kể cả Dương Gian, rời khỏibiệt thự, đi vê phía không ai biết trong tiểu khu Quan Giang.Ở phía cuối cùng của tiểu khu có một nơi hoang vắng đầy cỏ dại.Nơi đó có một số tòa nhà cũ kỹ, nhà gỗ rách nát, còn có một ítnhà đất vừa mới đẩy tới, trong đó còn có một tòa nhà bằng gạchxanh được xây dựng, mang theo phong cách dân quốc kiến trúccổ xưa.Tòa nhà dân quốc cũ kỹ kia, có hai tâng cao toàn bộ đều đượcxây dựng bằng gạch xanh, gỗ chống đỡ ngói trên nóc đã mụcnát, sụp một mảng lớn, phía trên mọc đầy cỏ dại, rêu xanh.Nhưng mà Tô Viễn lại trực tiếp đi vào một nơi như vậy.Buổi tối, lén lút làm việc như thế, sẽ làm cho người ta cảm thấykhả nghi, nhưng không sao cả, chỉ cân không bị người khác nhìnthấy là được.Mục đích chuyến đi này của Tô Viễn là vì hoàn thành giao dịch vớitủ quỷ.

Phải biết rằng, đối với thanh đao rỉ sét loang lổ kia, Tô Viễn nhớ

mãi không quên.

"Tôi biết rồi, chờ sau khi tôi giải quyết xong một số việc, tôi sẽ

cân nhắc đi thành phố Đại Kinh."

Lấy tình huống trước mắt, thành phố Đại Kinh là thủ đô, nơi đó

phỏng chừng là một thành phố an toàn nhất trong nước hiện nay,

không có "một trong số". Tức là không phải một trong số thành

phố an toàn nhất, mà là an toàn số 1.

"Được, vậy tôi sẽ không quấy rây cậu, tám giờ ngày mai, vẫn ở

sân vận động thành phố” Triệu Kiến Quốc nói.

"Tôi sẽ đến đúng giờ." Tô Viễn nói.

Sau khi tiễn Triệu Kiến Quốc đi, hắn mơ hồ cảm thấy, mình tựa hồ

đã bị mọi người trọng điểm chú ý.

Tuy rằng rất mờ ẩn, nhưng từ khi Triệu Kiến Quốc tự mình đến

cửa bái phỏng, còn có muốn mời mình đến thành phố Đại Kinh

một chuyến là có thể nhìn ra được.

Hiện tại mình có ra giá trị trước nay chưa từng có, dù sao cũng là

người tự mình giải quyết chuyện linh dị cấp S, đặt ở trong giới

ngự quỷ giả, chỉ sợ đã là thanh danh vang xa rồi.

Vậy mà hắn lại đi theo con đường của Dương Gian?

Đây là đãi ngộ của anh ta.

Cướp danh tiếng của anh ta, như vậy có phải không tốt lắm hay

không?

Tô Viễn lẩm bẩm, xoay người trở vê phòng chuẩn bị tiếp tục

nghiên cứu Toshio.

Về phân mình quá mức nổi danh có thể là một chuyện tốt hay

không, ngược lại hắn không có để ý vấn đê phương diện này.

Chuyện tốt cũng được, phiền toái cũng chả sao.

Nói tóm lại, ai dám ở trước mặt hắn gây chuyện, tìm hắn gây

phiền toái, hoặc là chọc đến trên đầu hắn, hắn sẽ g**t ch*t kẻ đói

Nghĩ đến Sở Nhân Mỹ và Toshio hẳn là không ngại đó giảng đạo

lý với những người đó.

Huống chi lấy thực lực trước mắt của hắn, kỳ thật người có thể

làm đối thủ của hắn cũng không nhiều.

Bỏ đi những lão bất tử thời kỳ Dân Quốc, trong đám ngự quỷ giả

lập tức có thể trở thành đối thủ của hắn không nổi một bàn tay.

Mà ngay khi hắn như thường lệ, tiếp tục ở trong biệt thự nghiên

cứu Toshio.

Bên ngoài tiểu khu lại có thêm mấy vị khách không mời.

Hai người đàn ông và một phụ nữ. "Tô Viễn giải quyết sự kiện

linh dị cấp S kia ở trong tiểu khu này?”

Một nam tử trẻ tuổi dáng người cao nhỏ, khuôn mặt khá tuấn

lãng, đứng ở bên đường đối diện sông, nhìn ra nơi này.

"Trên tư liệu không sai, tuy rằng tổng bộ bên này cật lực che

giấu, nhưng một ít tin tức cơ bản có thể tra được, dù sao đối

phương có phải là người của tổng bộ hay không, tư liệu nội bộ

cũng không giữ bí mật. Bên cạnh một người đi cùng nói.

"Muốn đi bái phỏng sao?”

Nam thanh niên suy nghĩ một chút: Đúng là nên đi thăm một

chút, nhưng không phải bây giờ."

"Cậu lại muốn làm cái gì vậy?" Ở bên cạnh nam tử trẻ tuổi, một

cô gái tuổi chừng hai mươi, mặc váy liên, khá đáng yêu nói.

Lại nói tiếp có chút kỳ quái, cô gái cũng không mở miệng nói

chuyện, mà là câm một cái loa phóng thanh.

Quỷ dị chính là, thanh âm lại từ trong loa truyên ra, mà không

phải trong miệng cô gái.

"Cái gì gọi là kiếm chuyện, chuyện của ngự quỷ giả, làm sao có

thể gọi là gây sự chứ!"

Chàng trai trẻ tuổi chấn động nói: "Người ta tốt xấu gì cũng là

nhân vật giải quyết sự kiện linh dị cấp S, phải tôn trọng một chút,

hơn nữa, ban ngày chào hỏi quá mức rêu rao, phải khiêm tốn một

chút, thành phố Đại Xương hiện tại tập kết ít nhất hơn hai mươi

vị ngự quỷ giả đứng đầu, quá phô trương là bị đánh đấy! Vì vậy,

chúng ta đến vào ban đêm để hành động dễ dàng."

Hai người nghe vậy không khỏi trợn trắng mắt.

"Buổi tối tới không được tốt, lỡ người ta cho rằng cậu lén lút

không có ý tốt, không nói hai lời g**t ch*t cậu thì làm sao?”

"Đó không phải là còn có các cậu sao?"

Mọi người nghe xong chỉ biết im lặng.

Thời gian trôi qua từng chút, ban đêm nhanh chóng buông

xuống, đến khoảng mười hai giờ đêm, Tô Viễn lại vụng trộm ra

cửa.

Lúc này đây, hắn gạt tất cả mọi người, kể cả Dương Gian, rời khỏi

biệt thự, đi vê phía không ai biết trong tiểu khu Quan Giang.

Ở phía cuối cùng của tiểu khu có một nơi hoang vắng đầy cỏ dại.

Nơi đó có một số tòa nhà cũ kỹ, nhà gỗ rách nát, còn có một ít

nhà đất vừa mới đẩy tới, trong đó còn có một tòa nhà bằng gạch

xanh được xây dựng, mang theo phong cách dân quốc kiến trúc

cổ xưa.

Tòa nhà dân quốc cũ kỹ kia, có hai tâng cao toàn bộ đều được

xây dựng bằng gạch xanh, gỗ chống đỡ ngói trên nóc đã mục

nát, sụp một mảng lớn, phía trên mọc đầy cỏ dại, rêu xanh.

Nhưng mà Tô Viễn lại trực tiếp đi vào một nơi như vậy.

Buổi tối, lén lút làm việc như thế, sẽ làm cho người ta cảm thấy

khả nghi, nhưng không sao cả, chỉ cân không bị người khác nhìn

thấy là được.

Mục đích chuyến đi này của Tô Viễn là vì hoàn thành giao dịch với

tủ quỷ.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Phải biết rằng, đối với thanh đao rỉ sét loang lổ kia, Tô Viễn nhớmãi không quên."Tôi biết rồi, chờ sau khi tôi giải quyết xong một số việc, tôi sẽcân nhắc đi thành phố Đại Kinh."Lấy tình huống trước mắt, thành phố Đại Kinh là thủ đô, nơi đóphỏng chừng là một thành phố an toàn nhất trong nước hiện nay,không có "một trong số". Tức là không phải một trong số thànhphố an toàn nhất, mà là an toàn số 1."Được, vậy tôi sẽ không quấy rây cậu, tám giờ ngày mai, vẫn ởsân vận động thành phố” Triệu Kiến Quốc nói."Tôi sẽ đến đúng giờ." Tô Viễn nói.Sau khi tiễn Triệu Kiến Quốc đi, hắn mơ hồ cảm thấy, mình tựa hồđã bị mọi người trọng điểm chú ý.Tuy rằng rất mờ ẩn, nhưng từ khi Triệu Kiến Quốc tự mình đếncửa bái phỏng, còn có muốn mời mình đến thành phố Đại Kinhmột chuyến là có thể nhìn ra được.Hiện tại mình có ra giá trị trước nay chưa từng có, dù sao cũng làngười tự mình giải quyết chuyện linh dị cấp S, đặt ở trong giớingự quỷ giả, chỉ sợ đã là thanh danh vang xa rồi.Vậy mà hắn lại đi theo con đường của Dương Gian?Đây là đãi ngộ của anh ta.Cướp danh tiếng của anh ta, như vậy có phải không tốt lắm haykhông?Tô Viễn lẩm bẩm, xoay người trở vê phòng chuẩn bị tiếp tụcnghiên cứu Toshio.Về phân mình quá mức nổi danh có thể là một chuyện tốt haykhông, ngược lại hắn không có để ý vấn đê phương diện này.Chuyện tốt cũng được, phiền toái cũng chả sao.Nói tóm lại, ai dám ở trước mặt hắn gây chuyện, tìm hắn gâyphiền toái, hoặc là chọc đến trên đầu hắn, hắn sẽ g**t ch*t kẻ đóiNghĩ đến Sở Nhân Mỹ và Toshio hẳn là không ngại đó giảng đạolý với những người đó.Huống chi lấy thực lực trước mắt của hắn, kỳ thật người có thểlàm đối thủ của hắn cũng không nhiều.Bỏ đi những lão bất tử thời kỳ Dân Quốc, trong đám ngự quỷ giảlập tức có thể trở thành đối thủ của hắn không nổi một bàn tay.Mà ngay khi hắn như thường lệ, tiếp tục ở trong biệt thự nghiêncứu Toshio.Bên ngoài tiểu khu lại có thêm mấy vị khách không mời.Hai người đàn ông và một phụ nữ. "Tô Viễn giải quyết sự kiệnlinh dị cấp S kia ở trong tiểu khu này?”Một nam tử trẻ tuổi dáng người cao nhỏ, khuôn mặt khá tuấnlãng, đứng ở bên đường đối diện sông, nhìn ra nơi này."Trên tư liệu không sai, tuy rằng tổng bộ bên này cật lực chegiấu, nhưng một ít tin tức cơ bản có thể tra được, dù sao đốiphương có phải là người của tổng bộ hay không, tư liệu nội bộcũng không giữ bí mật. Bên cạnh một người đi cùng nói."Muốn đi bái phỏng sao?”Nam thanh niên suy nghĩ một chút: Đúng là nên đi thăm mộtchút, nhưng không phải bây giờ.""Cậu lại muốn làm cái gì vậy?" Ở bên cạnh nam tử trẻ tuổi, mộtcô gái tuổi chừng hai mươi, mặc váy liên, khá đáng yêu nói.Lại nói tiếp có chút kỳ quái, cô gái cũng không mở miệng nóichuyện, mà là câm một cái loa phóng thanh.Quỷ dị chính là, thanh âm lại từ trong loa truyên ra, mà khôngphải trong miệng cô gái."Cái gì gọi là kiếm chuyện, chuyện của ngự quỷ giả, làm sao cóthể gọi là gây sự chứ!"Chàng trai trẻ tuổi chấn động nói: "Người ta tốt xấu gì cũng lànhân vật giải quyết sự kiện linh dị cấp S, phải tôn trọng một chút,hơn nữa, ban ngày chào hỏi quá mức rêu rao, phải khiêm tốn mộtchút, thành phố Đại Xương hiện tại tập kết ít nhất hơn hai mươivị ngự quỷ giả đứng đầu, quá phô trương là bị đánh đấy! Vì vậy,chúng ta đến vào ban đêm để hành động dễ dàng."Hai người nghe vậy không khỏi trợn trắng mắt."Buổi tối tới không được tốt, lỡ người ta cho rằng cậu lén lútkhông có ý tốt, không nói hai lời g**t ch*t cậu thì làm sao?”"Đó không phải là còn có các cậu sao?"Mọi người nghe xong chỉ biết im lặng.Thời gian trôi qua từng chút, ban đêm nhanh chóng buôngxuống, đến khoảng mười hai giờ đêm, Tô Viễn lại vụng trộm racửa.Lúc này đây, hắn gạt tất cả mọi người, kể cả Dương Gian, rời khỏibiệt thự, đi vê phía không ai biết trong tiểu khu Quan Giang.Ở phía cuối cùng của tiểu khu có một nơi hoang vắng đầy cỏ dại.Nơi đó có một số tòa nhà cũ kỹ, nhà gỗ rách nát, còn có một ítnhà đất vừa mới đẩy tới, trong đó còn có một tòa nhà bằng gạchxanh được xây dựng, mang theo phong cách dân quốc kiến trúccổ xưa.Tòa nhà dân quốc cũ kỹ kia, có hai tâng cao toàn bộ đều đượcxây dựng bằng gạch xanh, gỗ chống đỡ ngói trên nóc đã mụcnát, sụp một mảng lớn, phía trên mọc đầy cỏ dại, rêu xanh.Nhưng mà Tô Viễn lại trực tiếp đi vào một nơi như vậy.Buổi tối, lén lút làm việc như thế, sẽ làm cho người ta cảm thấykhả nghi, nhưng không sao cả, chỉ cân không bị người khác nhìnthấy là được.Mục đích chuyến đi này của Tô Viễn là vì hoàn thành giao dịch vớitủ quỷ.

Chương 257: Vị khách không mời (2)