Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 261: Giọng nói bị ăn mất

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Đúng vậy, những người này chính là người của diễn đàn linh dị,sự kiện ngạ quỷ ở thành phố Đại Xương gây ra chấn động, đượchầu hết mọi người trong và ngoài nước chú ý, đến giờ lại bị mộtkẻ vô danh giải quyết, đương nhiên sẽ có người tò mò.Không ai muốn nhìn thấy "anh hùng thường dân' nổi lên.Có người có ác ý rất nặng với việc này, muốn tìm hiểu rõ bí mậtgiải quyết ngạ quỷ, cũng có người cảm thấy tò mò vê chuyện này,muốn tiếp xúc một phen.Mà diễn đàn linh dị lại là một tổ chức dân gian trong nước.Tất nhiên, nguyên nhân chính khiến nó nổi danh là vì người quảnlý hiện tại của diễn đàn linh dị: Diệp Chân - thành phố Đại Hải!"Tiểu thư Lâm Lạc Mai, không ngại hô một tiếng chứ?"Russell nhìn người bên cạnh, một cô gái khá đáng yêu khoảng haimươi, mặc váy liên nói.Lâm Lạc Mai không từ chối, cô lấy ra một cái loa phóng thanh, hôlớn về phía tiểu khu hô to: "Tô Viễn, Tô Viễn giải quyết sự kiệnngạ quỷ, mau đi ra đây I"Thanh âm vô cùng quỷ dị, không phải trực tiếp khuếch tán rangoài, mà giống như một âm hôn dùng một phương thức khôngcó quy luật lần mò về phía trước.Tựa như âm thanh này có thể tự tìm thấy người.Mỗi lân hô một tiếng, thanh âm tự mình ra ngoài tìm, sau khi hôsáu tiếng, Lâm Lạc Mai ngừng lại."Tiểu khu lớn như vậy, mới hô sáu lần thì phải tìm đến khi nào."Russell nói."Nếu không anh gọi đi?" Lâm Lạc Mai ngậm miệng nhưng loaphóng thanh lại phát ra giọng nói.Russell ngượng ngập cười nói: Quên đi, tôi hát thì hay chứ hồ tothì không giỏi, chắc chắn không gọi được Tô Viễn ra.""Nếu không cẩn thận gọi chết người ta thì làm sao bây giờ?”Người đàn ông bên cạnh nói."Hắn là không dễ chết như vậy, dù sao cũng là người giải quyếtsự kiện linh dị cấp S”"Russell lẩm bẩm nói.Sáu giọng nói khuếch tán, bao trùm toàn bộ tiểu khu, giống nhưlà có sáu người vô hình tìm kiếm trong này vậy.Thanh âm không ngừng ởi tới, quanh quẩn ở tiểu khu QuanGiang, giọng nói này đi ngang qua phòng bảo vệ của tiểu khunhưng bảo vệ bên trong lại không nghe thấy gì cả.Một lát trôi qua, một trong những giọng nói kia vượt qua cổng vàchui vào nhà Dương Gian."Tô Viễn, Tô Viễn giải quyết sự kiện ngạ quỷ, mau đi ra đây !"Thanh âm quanh quẩn một hồi ở lâu một, lâu hai lại quỷ dị khôngnghe thấy tiếng gì.Sau đó giọng nói này lại lang thang trên lầu hai, mà trên lâu bavà lầu một lại không nghe được bất kỳ động tĩnh nào.Thanh âm này vô cùng đặc biệt, dường như người thường khôngnghe thấy. Thanh âm quỷ dị đi lại trong phòng, khuếch tán đếntừng tâng một.Mà giờ phút này Dương gian đang đọc sách ở trong phòng DươngGian. Đúng vậy, không có ai khác, ngay cả phụ nữ cũng khôngcó, cũng chỉ có một mình anh ta, Dương Gian vẫn đang nghiêncứu thân thể của mình.Kể từ khi anh ta chết đi sống lại, cơ thể của đã có một vài vấn đề,bây giờ anh ta đang cố gắng giải quyết chúng."Thi ban là đốm tím sau khi máu người ngừng lưu thông, bởi vìtác dụng trọng lực rơi vào mao mạch và tiểu tĩnh mạch làm chonó giãn nở, xuyên qua da biểu hiện ra đốm tím...""Nói cách khác, thi ban chính là máu bầm lưu lại trong da hìnhthành, chỉ cân loại bỏ máu ứ, thi ban trong thân thể sẽ biến mất."Dương Gian vừa đọc những quyển sách rối não, sau đó tự mình lýgiải đơn giản, hơn nữa bắt đầu tiến hành thử nghiệm.Chẳng bao lâu, một chút máu bầm tím chảy ra từ da.Các thi ban đã được loại bỏ."Rất đơn giản mà, quả nhiên tri thức chính là sức mạnh." DươngGian nói.Sau đó anh ta cầm sách vừa đi vừa xem, thuận tiện đi vào phòngtắm tắm rửa một chút, loại bỏ thi ban.Nước ấm gột rửa sạch sẽ, vết bâm chảy ra từ lưng Dương Kiếmdần dần bị gột rửa, những đốm thi ban dày đặc đáng sợ trênngười cũng nhanh chóng bị loại bỏ.Chỉ là làn da có chút tái nhợt, lạnh như băng, ngoài ra không nhìnra có gì không khác lạ."Tốt... tốt... rất... Hả?”Bỗng nhiên, quỷ nhãn trên trán quỷ dị nhìn về phía một chỗ,khiến cho anh ta cảnh giác.Mà ở nơi đó, chính là nơi ba người diễn đàn linh dị kia đứng.Đừng quên, quỷ nhãn của Dương Gian có năng lực cảm giác đượcsự tồn tại của lệ quỷ khác, đây cũng là nguyên nhân vì sao TôViễn vẫn luôn bắt Toshio ở trong biệt thự, chứ không để cho nótự do chơi đùa.Chính là bởi vì hắn sợ bị Dương Gian phát hiện, với tính cách đanghi của Dương Gian, nhìn thấy dáng vẻ Toshio nhất định sẽ suyđoán ra gì đó.Quỷ nhãn khác thường khiến cho Dương Gian cảnh giác, anh takhông chút do dự mở ra quỷ vực, quỷ vực xuyên thấu váchtường, hình thành một cột sáng màu đỏ rôi nhanh chóng lan trànvê phía nơi ba người của diễn đàn linh dị.Không có gì bất ngờ xảy ra, bọn họ bị Dương Gian phát hiện.

Đúng vậy, những người này chính là người của diễn đàn linh dị,

sự kiện ngạ quỷ ở thành phố Đại Xương gây ra chấn động, được

hầu hết mọi người trong và ngoài nước chú ý, đến giờ lại bị một

kẻ vô danh giải quyết, đương nhiên sẽ có người tò mò.

Không ai muốn nhìn thấy "anh hùng thường dân' nổi lên.

Có người có ác ý rất nặng với việc này, muốn tìm hiểu rõ bí mật

giải quyết ngạ quỷ, cũng có người cảm thấy tò mò vê chuyện này,

muốn tiếp xúc một phen.

Mà diễn đàn linh dị lại là một tổ chức dân gian trong nước.

Tất nhiên, nguyên nhân chính khiến nó nổi danh là vì người quản

lý hiện tại của diễn đàn linh dị: Diệp Chân - thành phố Đại Hải!

"Tiểu thư Lâm Lạc Mai, không ngại hô một tiếng chứ?"

Russell nhìn người bên cạnh, một cô gái khá đáng yêu khoảng hai

mươi, mặc váy liên nói.

Lâm Lạc Mai không từ chối, cô lấy ra một cái loa phóng thanh, hô

lớn về phía tiểu khu hô to: "Tô Viễn, Tô Viễn giải quyết sự kiện

ngạ quỷ, mau đi ra đây I"

Thanh âm vô cùng quỷ dị, không phải trực tiếp khuếch tán ra

ngoài, mà giống như một âm hôn dùng một phương thức không

có quy luật lần mò về phía trước.

Tựa như âm thanh này có thể tự tìm thấy người.

Mỗi lân hô một tiếng, thanh âm tự mình ra ngoài tìm, sau khi hô

sáu tiếng, Lâm Lạc Mai ngừng lại.

"Tiểu khu lớn như vậy, mới hô sáu lần thì phải tìm đến khi nào."

Russell nói.

"Nếu không anh gọi đi?" Lâm Lạc Mai ngậm miệng nhưng loa

phóng thanh lại phát ra giọng nói.

Russell ngượng ngập cười nói: Quên đi, tôi hát thì hay chứ hồ to

thì không giỏi, chắc chắn không gọi được Tô Viễn ra."

"Nếu không cẩn thận gọi chết người ta thì làm sao bây giờ?”

Người đàn ông bên cạnh nói.

"Hắn là không dễ chết như vậy, dù sao cũng là người giải quyết

sự kiện linh dị cấp S”"

Russell lẩm bẩm nói.

Sáu giọng nói khuếch tán, bao trùm toàn bộ tiểu khu, giống như

là có sáu người vô hình tìm kiếm trong này vậy.

Thanh âm không ngừng ởi tới, quanh quẩn ở tiểu khu Quan

Giang, giọng nói này đi ngang qua phòng bảo vệ của tiểu khu

nhưng bảo vệ bên trong lại không nghe thấy gì cả.

Một lát trôi qua, một trong những giọng nói kia vượt qua cổng và

chui vào nhà Dương Gian.

"Tô Viễn, Tô Viễn giải quyết sự kiện ngạ quỷ, mau đi ra đây !"

Thanh âm quanh quẩn một hồi ở lâu một, lâu hai lại quỷ dị không

nghe thấy tiếng gì.

Sau đó giọng nói này lại lang thang trên lầu hai, mà trên lâu ba

và lầu một lại không nghe được bất kỳ động tĩnh nào.

Thanh âm này vô cùng đặc biệt, dường như người thường không

nghe thấy. Thanh âm quỷ dị đi lại trong phòng, khuếch tán đến

từng tâng một.

Mà giờ phút này Dương gian đang đọc sách ở trong phòng Dương

Gian. Đúng vậy, không có ai khác, ngay cả phụ nữ cũng không

có, cũng chỉ có một mình anh ta, Dương Gian vẫn đang nghiên

cứu thân thể của mình.

Kể từ khi anh ta chết đi sống lại, cơ thể của đã có một vài vấn đề,

bây giờ anh ta đang cố gắng giải quyết chúng.

"Thi ban là đốm tím sau khi máu người ngừng lưu thông, bởi vì

tác dụng trọng lực rơi vào mao mạch và tiểu tĩnh mạch làm cho

nó giãn nở, xuyên qua da biểu hiện ra đốm tím..."

"Nói cách khác, thi ban chính là máu bầm lưu lại trong da hình

thành, chỉ cân loại bỏ máu ứ, thi ban trong thân thể sẽ biến mất."

Dương Gian vừa đọc những quyển sách rối não, sau đó tự mình lý

giải đơn giản, hơn nữa bắt đầu tiến hành thử nghiệm.

Chẳng bao lâu, một chút máu bầm tím chảy ra từ da.

Các thi ban đã được loại bỏ.

"Rất đơn giản mà, quả nhiên tri thức chính là sức mạnh." Dương

Gian nói.

Sau đó anh ta cầm sách vừa đi vừa xem, thuận tiện đi vào phòng

tắm tắm rửa một chút, loại bỏ thi ban.

Nước ấm gột rửa sạch sẽ, vết bâm chảy ra từ lưng Dương Kiếm

dần dần bị gột rửa, những đốm thi ban dày đặc đáng sợ trên

người cũng nhanh chóng bị loại bỏ.

Chỉ là làn da có chút tái nhợt, lạnh như băng, ngoài ra không nhìn

ra có gì không khác lạ.

"Tốt... tốt... rất... Hả?”

Bỗng nhiên, quỷ nhãn trên trán quỷ dị nhìn về phía một chỗ,

khiến cho anh ta cảnh giác.

Mà ở nơi đó, chính là nơi ba người diễn đàn linh dị kia đứng.

Đừng quên, quỷ nhãn của Dương Gian có năng lực cảm giác được

sự tồn tại của lệ quỷ khác, đây cũng là nguyên nhân vì sao Tô

Viễn vẫn luôn bắt Toshio ở trong biệt thự, chứ không để cho nó

tự do chơi đùa.

Chính là bởi vì hắn sợ bị Dương Gian phát hiện, với tính cách đa

nghi của Dương Gian, nhìn thấy dáng vẻ Toshio nhất định sẽ suy

đoán ra gì đó.

Quỷ nhãn khác thường khiến cho Dương Gian cảnh giác, anh ta

không chút do dự mở ra quỷ vực, quỷ vực xuyên thấu vách

tường, hình thành một cột sáng màu đỏ rôi nhanh chóng lan tràn

vê phía nơi ba người của diễn đàn linh dị.

Không có gì bất ngờ xảy ra, bọn họ bị Dương Gian phát hiện.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Đúng vậy, những người này chính là người của diễn đàn linh dị,sự kiện ngạ quỷ ở thành phố Đại Xương gây ra chấn động, đượchầu hết mọi người trong và ngoài nước chú ý, đến giờ lại bị mộtkẻ vô danh giải quyết, đương nhiên sẽ có người tò mò.Không ai muốn nhìn thấy "anh hùng thường dân' nổi lên.Có người có ác ý rất nặng với việc này, muốn tìm hiểu rõ bí mậtgiải quyết ngạ quỷ, cũng có người cảm thấy tò mò vê chuyện này,muốn tiếp xúc một phen.Mà diễn đàn linh dị lại là một tổ chức dân gian trong nước.Tất nhiên, nguyên nhân chính khiến nó nổi danh là vì người quảnlý hiện tại của diễn đàn linh dị: Diệp Chân - thành phố Đại Hải!"Tiểu thư Lâm Lạc Mai, không ngại hô một tiếng chứ?"Russell nhìn người bên cạnh, một cô gái khá đáng yêu khoảng haimươi, mặc váy liên nói.Lâm Lạc Mai không từ chối, cô lấy ra một cái loa phóng thanh, hôlớn về phía tiểu khu hô to: "Tô Viễn, Tô Viễn giải quyết sự kiệnngạ quỷ, mau đi ra đây I"Thanh âm vô cùng quỷ dị, không phải trực tiếp khuếch tán rangoài, mà giống như một âm hôn dùng một phương thức khôngcó quy luật lần mò về phía trước.Tựa như âm thanh này có thể tự tìm thấy người.Mỗi lân hô một tiếng, thanh âm tự mình ra ngoài tìm, sau khi hôsáu tiếng, Lâm Lạc Mai ngừng lại."Tiểu khu lớn như vậy, mới hô sáu lần thì phải tìm đến khi nào."Russell nói."Nếu không anh gọi đi?" Lâm Lạc Mai ngậm miệng nhưng loaphóng thanh lại phát ra giọng nói.Russell ngượng ngập cười nói: Quên đi, tôi hát thì hay chứ hồ tothì không giỏi, chắc chắn không gọi được Tô Viễn ra.""Nếu không cẩn thận gọi chết người ta thì làm sao bây giờ?”Người đàn ông bên cạnh nói."Hắn là không dễ chết như vậy, dù sao cũng là người giải quyếtsự kiện linh dị cấp S”"Russell lẩm bẩm nói.Sáu giọng nói khuếch tán, bao trùm toàn bộ tiểu khu, giống nhưlà có sáu người vô hình tìm kiếm trong này vậy.Thanh âm không ngừng ởi tới, quanh quẩn ở tiểu khu QuanGiang, giọng nói này đi ngang qua phòng bảo vệ của tiểu khunhưng bảo vệ bên trong lại không nghe thấy gì cả.Một lát trôi qua, một trong những giọng nói kia vượt qua cổng vàchui vào nhà Dương Gian."Tô Viễn, Tô Viễn giải quyết sự kiện ngạ quỷ, mau đi ra đây !"Thanh âm quanh quẩn một hồi ở lâu một, lâu hai lại quỷ dị khôngnghe thấy tiếng gì.Sau đó giọng nói này lại lang thang trên lầu hai, mà trên lâu bavà lầu một lại không nghe được bất kỳ động tĩnh nào.Thanh âm này vô cùng đặc biệt, dường như người thường khôngnghe thấy. Thanh âm quỷ dị đi lại trong phòng, khuếch tán đếntừng tâng một.Mà giờ phút này Dương gian đang đọc sách ở trong phòng DươngGian. Đúng vậy, không có ai khác, ngay cả phụ nữ cũng khôngcó, cũng chỉ có một mình anh ta, Dương Gian vẫn đang nghiêncứu thân thể của mình.Kể từ khi anh ta chết đi sống lại, cơ thể của đã có một vài vấn đề,bây giờ anh ta đang cố gắng giải quyết chúng."Thi ban là đốm tím sau khi máu người ngừng lưu thông, bởi vìtác dụng trọng lực rơi vào mao mạch và tiểu tĩnh mạch làm chonó giãn nở, xuyên qua da biểu hiện ra đốm tím...""Nói cách khác, thi ban chính là máu bầm lưu lại trong da hìnhthành, chỉ cân loại bỏ máu ứ, thi ban trong thân thể sẽ biến mất."Dương Gian vừa đọc những quyển sách rối não, sau đó tự mình lýgiải đơn giản, hơn nữa bắt đầu tiến hành thử nghiệm.Chẳng bao lâu, một chút máu bầm tím chảy ra từ da.Các thi ban đã được loại bỏ."Rất đơn giản mà, quả nhiên tri thức chính là sức mạnh." DươngGian nói.Sau đó anh ta cầm sách vừa đi vừa xem, thuận tiện đi vào phòngtắm tắm rửa một chút, loại bỏ thi ban.Nước ấm gột rửa sạch sẽ, vết bâm chảy ra từ lưng Dương Kiếmdần dần bị gột rửa, những đốm thi ban dày đặc đáng sợ trênngười cũng nhanh chóng bị loại bỏ.Chỉ là làn da có chút tái nhợt, lạnh như băng, ngoài ra không nhìnra có gì không khác lạ."Tốt... tốt... rất... Hả?”Bỗng nhiên, quỷ nhãn trên trán quỷ dị nhìn về phía một chỗ,khiến cho anh ta cảnh giác.Mà ở nơi đó, chính là nơi ba người diễn đàn linh dị kia đứng.Đừng quên, quỷ nhãn của Dương Gian có năng lực cảm giác đượcsự tồn tại của lệ quỷ khác, đây cũng là nguyên nhân vì sao TôViễn vẫn luôn bắt Toshio ở trong biệt thự, chứ không để cho nótự do chơi đùa.Chính là bởi vì hắn sợ bị Dương Gian phát hiện, với tính cách đanghi của Dương Gian, nhìn thấy dáng vẻ Toshio nhất định sẽ suyđoán ra gì đó.Quỷ nhãn khác thường khiến cho Dương Gian cảnh giác, anh takhông chút do dự mở ra quỷ vực, quỷ vực xuyên thấu váchtường, hình thành một cột sáng màu đỏ rôi nhanh chóng lan trànvê phía nơi ba người của diễn đàn linh dị.Không có gì bất ngờ xảy ra, bọn họ bị Dương Gian phát hiện.

Chương 261: Giọng nói bị ăn mất