Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 264: Người của diễn đàn (1)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Chỉ đội chiếc đầu hắn mà thôi, đây là tác dụng mới nhất hắnnghiên cứu ra của dì Mỹ.Tô Viễn đặt tên cho nó: quỷ hóa cục bộiĐúng như tên gọi.Cho nên kẻ xâm lấn quỷ vực của Dương Gian là Sở Nhân Mỹ, chứkhông phải Tô Viễn.Giữa không trung dây thừng quỷ dị phiêu đãng, nhưng mà lạikhông có một sợi nào tới gân Tô Viễn.Không! Không phải là không cói Dây thừng quỷ hồi sinh sẽ côngkích tất cả mọi người, kể cả Dương Gian cũng vậy.Chỉ là quỷ ảnh của Dương Gian có thể khắc chế dây thừng quỷmà thôi.Cũng tương tự như vậy.Dây thừng quỷ cũng không phải không công kích Tô Viễn, chỉ làbị lực lượng linh dị nào đó trên người Sở Nhân Mỹ diệt trừ, mỗimột sợi dây khi sắp chạm tới Tô Viễn luôn giống như bị lực lượngnào đó ngăn cản, nhẹ nhàng bay sang một bên, không cách nàotreo hắn lên.Cứ như vậy, Tô Viễn nghênh ngang đi tới gân Dương Gian.Trải qua khiếp sợ lúc đầu, Dương Gian rất nhanh đã khôi phụcbình tính, cũng không bận tâm đến sự kỳ lạ của Tô Viễn, dù saotừ trước đến nay hắn đều cực kỳ thần bí.Anh ta chỉ cau mày nhìn về phía Tô Viễn nói: "Sao anh lại mặcquân áo kỳ quái như vậy?”Tô Viễn dùng áo gió màu đen quấn chặt mình lại, nếu cứ như vậymà đi lại ở trong đêm tối quả thực giống như là một cái đầu bayđi ở trong tiểu khu, như vậy rất dễ dọa người thường!Đối với việc này, Tô Viễn đưa ra lời giải thích: "Bản thân tôi cóthói quen c** s*ch quần áo ngủ, chuyện này không... vừa rôiđang ngủ, bỗng nhiên nghe thấy có người gọi tôi, nên tôi vội vộivàng vàng, tiện tay câm cái áo khoác này rôi chạy ra, hiện tạikhông mặc gì cả, cậu muốn xem sao?"Dương Gian: 'Nín lặng !,.Tôi nhìn anh không mặc quần áo để làm gì?Cay mắt!"Tô Viễn! Anh chính là Tô Viễn sao! Anh mau khuyên nhủ đại caphụ trách này, chúng tôi thật sự không có ác ÿ mà..Mắt thấy chính chủ xuất hiện, La Tố Nhất tội nghiệp sắp khóc ra,vội vàng nói với Tô Viễn.Dương Gian nói: Là người quen của anh sao?"Tô Viễn nhìn ba người này, phát hiện không quen biết ai, vì thếcau mày hỏi: "Các người là ai?"'Ba người chúng tôi là thành viên của diễn đàn linh dị, lần này tớithành phố Đại Xương thật sự chỉ đơn thuần là muốn gặp mặtanh, không phải muốn đối nghịch với vị đại ca phụ trách này.Chuyện vừa rồi chỉ là chút xíu hiểu lâm, bởi vì chúng tôi khôngbiết rốt cuộc anh ở chỗ nào, chỉ biết cậu ở trong tiểu khu, chonên mới để lâm Lạc Mai dùng một chút thủ đoạn nhỏ."Diễn đàn linh dị?Tô Viễn lập tức hiểu ra.Phỏng chừng là mình giải quyết sự kiện ngạ quỷ đã truyền rangoài, khiến cho những người này tò mò, rất có thể diễn đàn linhdị cũng như thế.Cho nên bọn họ phái ra ba ngự quỷ giả đến tiếp xúc với mình.Một là xem có đúng thật hay không, thứ hai là xem có thể lôi kéomình hay không.Có lẽ là như vậy, dù sao Dương Gian trong nguyên tác cũng từngbị ba người này tìm tới cửa.Có lẽ do ông trời sắp đặt, dựa theo cốt truyện nguyên tác, bọn họngã xuống dưới tay Dương Gian, không nghĩ tới hiện giờ mìnhthay đổi nội dung kịch bản, bọn họ cũng vẫn ngã xuống dưới tayDương Gian.Chẳng lẽ đây là định mệnh? Nghĩ thông suốt mục đích của bọnhọ, Tô Viễn nhìn về phía Dương Gian nói: "Tôi không biết bọn họ,cậu cứ tùy ý.'Hai người đều ngâm hiểu liếc nhau một cái, lập tức Dương Gianhiểu được ý của Tô Viễn."Hay lắm! Các người dám nói dối tôi! Cho các ngươi năm phút nóirõ ý đồ tới đây, nếu như không thể làm cho tôi hài lòng, hôm nayba người sẽ chết tại chỗ này, từ trước đến nay kiên nhẫn của tôiluôn có hạn, lúc có thể động thủ thì không muốn nói nhảmnhiều."Trong lúc đó anh ta vẫn chưa thả La Tế Nhất xuống.Trải qua nhiều sự kiện linh dị như vậy, vô số lân giãy giụa bên bờvực sinh tử đã giúp Dương Gian rèn luyện ra tính cảnh giác đãvượt qua ngự quỷ giả bình thường rất nhiều.Dương Gian có thể cảm giác được, trong ba người này kẻ mạnhnhất chính là chàng trai trẻ tuổi trong tay mình, mà cô gái bị treocổ kia lại quỷ dị nhất, lại dùng thanh âm làm năng lực, đây lànăng lực rất đặc thù.Rất có khả năng đối phương khống chế một con lệ quỷ cực kỳ kỳlạ.Cho nên để tránh phát sinh chuyện ngoài ý muốn, áp chế haingười này trước, một người còn lại thì không còn uy h**p. Mắtthấy trong mắt Dương Gian không chút che giấu sát ý, tựa hồthật sự muốn làm thịt ba người, còn Tô Viễn khoanh tay đứngnhìn.La Tố Nhất vô cùng gấp gáp."Tôi nói đều là sự thật, không lừa gạt hai người, nếu các ngườikhông tin có thể gọi điện thoại đến tổng bộ bên kia hỏi một chút,người của diễn đàn linh dị của chúng tôi ở tổng bộ đều có hồ sơ,cũng không phải tổ chức bất hợp pháp gì.

Chỉ đội chiếc đầu hắn mà thôi, đây là tác dụng mới nhất hắn

nghiên cứu ra của dì Mỹ.

Tô Viễn đặt tên cho nó: quỷ hóa cục bội

Đúng như tên gọi.

Cho nên kẻ xâm lấn quỷ vực của Dương Gian là Sở Nhân Mỹ, chứ

không phải Tô Viễn.

Giữa không trung dây thừng quỷ dị phiêu đãng, nhưng mà lại

không có một sợi nào tới gân Tô Viễn.

Không! Không phải là không cói Dây thừng quỷ hồi sinh sẽ công

kích tất cả mọi người, kể cả Dương Gian cũng vậy.

Chỉ là quỷ ảnh của Dương Gian có thể khắc chế dây thừng quỷ

mà thôi.

Cũng tương tự như vậy.

Dây thừng quỷ cũng không phải không công kích Tô Viễn, chỉ là

bị lực lượng linh dị nào đó trên người Sở Nhân Mỹ diệt trừ, mỗi

một sợi dây khi sắp chạm tới Tô Viễn luôn giống như bị lực lượng

nào đó ngăn cản, nhẹ nhàng bay sang một bên, không cách nào

treo hắn lên.

Cứ như vậy, Tô Viễn nghênh ngang đi tới gân Dương Gian.

Trải qua khiếp sợ lúc đầu, Dương Gian rất nhanh đã khôi phục

bình tính, cũng không bận tâm đến sự kỳ lạ của Tô Viễn, dù sao

từ trước đến nay hắn đều cực kỳ thần bí.

Anh ta chỉ cau mày nhìn về phía Tô Viễn nói: "Sao anh lại mặc

quân áo kỳ quái như vậy?”

Tô Viễn dùng áo gió màu đen quấn chặt mình lại, nếu cứ như vậy

mà đi lại ở trong đêm tối quả thực giống như là một cái đầu bay

đi ở trong tiểu khu, như vậy rất dễ dọa người thường!

Đối với việc này, Tô Viễn đưa ra lời giải thích: "Bản thân tôi có

thói quen c** s*ch quần áo ngủ, chuyện này không... vừa rôi

đang ngủ, bỗng nhiên nghe thấy có người gọi tôi, nên tôi vội vội

vàng vàng, tiện tay câm cái áo khoác này rôi chạy ra, hiện tại

không mặc gì cả, cậu muốn xem sao?"

Dương Gian: 'Nín lặng !,.

Tôi nhìn anh không mặc quần áo để làm gì?

Cay mắt!

"Tô Viễn! Anh chính là Tô Viễn sao! Anh mau khuyên nhủ đại ca

phụ trách này, chúng tôi thật sự không có ác ÿ mà..

Mắt thấy chính chủ xuất hiện, La Tố Nhất tội nghiệp sắp khóc ra,

vội vàng nói với Tô Viễn.

Dương Gian nói: Là người quen của anh sao?"

Tô Viễn nhìn ba người này, phát hiện không quen biết ai, vì thế

cau mày hỏi: "Các người là ai?"

'Ba người chúng tôi là thành viên của diễn đàn linh dị, lần này tới

thành phố Đại Xương thật sự chỉ đơn thuần là muốn gặp mặt

anh, không phải muốn đối nghịch với vị đại ca phụ trách này.

Chuyện vừa rồi chỉ là chút xíu hiểu lâm, bởi vì chúng tôi không

biết rốt cuộc anh ở chỗ nào, chỉ biết cậu ở trong tiểu khu, cho

nên mới để lâm Lạc Mai dùng một chút thủ đoạn nhỏ."

Diễn đàn linh dị?

Tô Viễn lập tức hiểu ra.

Phỏng chừng là mình giải quyết sự kiện ngạ quỷ đã truyền ra

ngoài, khiến cho những người này tò mò, rất có thể diễn đàn linh

dị cũng như thế.

Cho nên bọn họ phái ra ba ngự quỷ giả đến tiếp xúc với mình.

Một là xem có đúng thật hay không, thứ hai là xem có thể lôi kéo

mình hay không.

Có lẽ là như vậy, dù sao Dương Gian trong nguyên tác cũng từng

bị ba người này tìm tới cửa.

Có lẽ do ông trời sắp đặt, dựa theo cốt truyện nguyên tác, bọn họ

ngã xuống dưới tay Dương Gian, không nghĩ tới hiện giờ mình

thay đổi nội dung kịch bản, bọn họ cũng vẫn ngã xuống dưới tay

Dương Gian.

Chẳng lẽ đây là định mệnh? Nghĩ thông suốt mục đích của bọn

họ, Tô Viễn nhìn về phía Dương Gian nói: "Tôi không biết bọn họ,

cậu cứ tùy ý.'

Hai người đều ngâm hiểu liếc nhau một cái, lập tức Dương Gian

hiểu được ý của Tô Viễn.

"Hay lắm! Các người dám nói dối tôi! Cho các ngươi năm phút nói

rõ ý đồ tới đây, nếu như không thể làm cho tôi hài lòng, hôm nay

ba người sẽ chết tại chỗ này, từ trước đến nay kiên nhẫn của tôi

luôn có hạn, lúc có thể động thủ thì không muốn nói nhảm

nhiều."

Trong lúc đó anh ta vẫn chưa thả La Tế Nhất xuống.

Trải qua nhiều sự kiện linh dị như vậy, vô số lân giãy giụa bên bờ

vực sinh tử đã giúp Dương Gian rèn luyện ra tính cảnh giác đã

vượt qua ngự quỷ giả bình thường rất nhiều.

Dương Gian có thể cảm giác được, trong ba người này kẻ mạnh

nhất chính là chàng trai trẻ tuổi trong tay mình, mà cô gái bị treo

cổ kia lại quỷ dị nhất, lại dùng thanh âm làm năng lực, đây là

năng lực rất đặc thù.

Rất có khả năng đối phương khống chế một con lệ quỷ cực kỳ kỳ

lạ.

Cho nên để tránh phát sinh chuyện ngoài ý muốn, áp chế hai

người này trước, một người còn lại thì không còn uy h**p. Mắt

thấy trong mắt Dương Gian không chút che giấu sát ý, tựa hồ

thật sự muốn làm thịt ba người, còn Tô Viễn khoanh tay đứng

nhìn.

La Tố Nhất vô cùng gấp gáp.

"Tôi nói đều là sự thật, không lừa gạt hai người, nếu các người

không tin có thể gọi điện thoại đến tổng bộ bên kia hỏi một chút,

người của diễn đàn linh dị của chúng tôi ở tổng bộ đều có hồ sơ,

cũng không phải tổ chức bất hợp pháp gì.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Chỉ đội chiếc đầu hắn mà thôi, đây là tác dụng mới nhất hắnnghiên cứu ra của dì Mỹ.Tô Viễn đặt tên cho nó: quỷ hóa cục bộiĐúng như tên gọi.Cho nên kẻ xâm lấn quỷ vực của Dương Gian là Sở Nhân Mỹ, chứkhông phải Tô Viễn.Giữa không trung dây thừng quỷ dị phiêu đãng, nhưng mà lạikhông có một sợi nào tới gân Tô Viễn.Không! Không phải là không cói Dây thừng quỷ hồi sinh sẽ côngkích tất cả mọi người, kể cả Dương Gian cũng vậy.Chỉ là quỷ ảnh của Dương Gian có thể khắc chế dây thừng quỷmà thôi.Cũng tương tự như vậy.Dây thừng quỷ cũng không phải không công kích Tô Viễn, chỉ làbị lực lượng linh dị nào đó trên người Sở Nhân Mỹ diệt trừ, mỗimột sợi dây khi sắp chạm tới Tô Viễn luôn giống như bị lực lượngnào đó ngăn cản, nhẹ nhàng bay sang một bên, không cách nàotreo hắn lên.Cứ như vậy, Tô Viễn nghênh ngang đi tới gân Dương Gian.Trải qua khiếp sợ lúc đầu, Dương Gian rất nhanh đã khôi phụcbình tính, cũng không bận tâm đến sự kỳ lạ của Tô Viễn, dù saotừ trước đến nay hắn đều cực kỳ thần bí.Anh ta chỉ cau mày nhìn về phía Tô Viễn nói: "Sao anh lại mặcquân áo kỳ quái như vậy?”Tô Viễn dùng áo gió màu đen quấn chặt mình lại, nếu cứ như vậymà đi lại ở trong đêm tối quả thực giống như là một cái đầu bayđi ở trong tiểu khu, như vậy rất dễ dọa người thường!Đối với việc này, Tô Viễn đưa ra lời giải thích: "Bản thân tôi cóthói quen c** s*ch quần áo ngủ, chuyện này không... vừa rôiđang ngủ, bỗng nhiên nghe thấy có người gọi tôi, nên tôi vội vộivàng vàng, tiện tay câm cái áo khoác này rôi chạy ra, hiện tạikhông mặc gì cả, cậu muốn xem sao?"Dương Gian: 'Nín lặng !,.Tôi nhìn anh không mặc quần áo để làm gì?Cay mắt!"Tô Viễn! Anh chính là Tô Viễn sao! Anh mau khuyên nhủ đại caphụ trách này, chúng tôi thật sự không có ác ÿ mà..Mắt thấy chính chủ xuất hiện, La Tố Nhất tội nghiệp sắp khóc ra,vội vàng nói với Tô Viễn.Dương Gian nói: Là người quen của anh sao?"Tô Viễn nhìn ba người này, phát hiện không quen biết ai, vì thếcau mày hỏi: "Các người là ai?"'Ba người chúng tôi là thành viên của diễn đàn linh dị, lần này tớithành phố Đại Xương thật sự chỉ đơn thuần là muốn gặp mặtanh, không phải muốn đối nghịch với vị đại ca phụ trách này.Chuyện vừa rồi chỉ là chút xíu hiểu lâm, bởi vì chúng tôi khôngbiết rốt cuộc anh ở chỗ nào, chỉ biết cậu ở trong tiểu khu, chonên mới để lâm Lạc Mai dùng một chút thủ đoạn nhỏ."Diễn đàn linh dị?Tô Viễn lập tức hiểu ra.Phỏng chừng là mình giải quyết sự kiện ngạ quỷ đã truyền rangoài, khiến cho những người này tò mò, rất có thể diễn đàn linhdị cũng như thế.Cho nên bọn họ phái ra ba ngự quỷ giả đến tiếp xúc với mình.Một là xem có đúng thật hay không, thứ hai là xem có thể lôi kéomình hay không.Có lẽ là như vậy, dù sao Dương Gian trong nguyên tác cũng từngbị ba người này tìm tới cửa.Có lẽ do ông trời sắp đặt, dựa theo cốt truyện nguyên tác, bọn họngã xuống dưới tay Dương Gian, không nghĩ tới hiện giờ mìnhthay đổi nội dung kịch bản, bọn họ cũng vẫn ngã xuống dưới tayDương Gian.Chẳng lẽ đây là định mệnh? Nghĩ thông suốt mục đích của bọnhọ, Tô Viễn nhìn về phía Dương Gian nói: "Tôi không biết bọn họ,cậu cứ tùy ý.'Hai người đều ngâm hiểu liếc nhau một cái, lập tức Dương Gianhiểu được ý của Tô Viễn."Hay lắm! Các người dám nói dối tôi! Cho các ngươi năm phút nóirõ ý đồ tới đây, nếu như không thể làm cho tôi hài lòng, hôm nayba người sẽ chết tại chỗ này, từ trước đến nay kiên nhẫn của tôiluôn có hạn, lúc có thể động thủ thì không muốn nói nhảmnhiều."Trong lúc đó anh ta vẫn chưa thả La Tế Nhất xuống.Trải qua nhiều sự kiện linh dị như vậy, vô số lân giãy giụa bên bờvực sinh tử đã giúp Dương Gian rèn luyện ra tính cảnh giác đãvượt qua ngự quỷ giả bình thường rất nhiều.Dương Gian có thể cảm giác được, trong ba người này kẻ mạnhnhất chính là chàng trai trẻ tuổi trong tay mình, mà cô gái bị treocổ kia lại quỷ dị nhất, lại dùng thanh âm làm năng lực, đây lànăng lực rất đặc thù.Rất có khả năng đối phương khống chế một con lệ quỷ cực kỳ kỳlạ.Cho nên để tránh phát sinh chuyện ngoài ý muốn, áp chế haingười này trước, một người còn lại thì không còn uy h**p. Mắtthấy trong mắt Dương Gian không chút che giấu sát ý, tựa hồthật sự muốn làm thịt ba người, còn Tô Viễn khoanh tay đứngnhìn.La Tố Nhất vô cùng gấp gáp."Tôi nói đều là sự thật, không lừa gạt hai người, nếu các ngườikhông tin có thể gọi điện thoại đến tổng bộ bên kia hỏi một chút,người của diễn đàn linh dị của chúng tôi ở tổng bộ đều có hồ sơ,cũng không phải tổ chức bất hợp pháp gì.

Chương 264: Người của diễn đàn (1)