Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 273: Thành phố Tiểu Xuân

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Trong phòng làm việc, Vương Tiểu Minh nhìn về phía Tô Viễn,ngoại trừ hai người ra, còn có Lý Quân và Triệu Kiến Quốc ở đây."Vẫn là câu nói kia, gia nhập tổng bộ miễn bàn, có lợi có thể gọitôi, mặt khác, anh còn nợ tôi ba cây nến quỷ, chờ khi cần tôi sẽ đitìm anh. Đúng rôi! Đây là một tài liệu, anh tự xem mà làm đi."Tô Viễn ném một tài liệu đã chuẩn bị xong qua cho anh ta.Vương Tiểu Minh mở ra thì phát hiện bên trong có vài tấm ảnh.Đồ vật trong ảnh rất quỷ dị, một cây xương trắng cắm rễ trênmặt đất quỷ dị phát triển, trên thân cây một hình người màu đencao chừng ba mét, đâu bị một cái định đóng đỉnh trên thân cây,nhìn qua vô cùng kinh hãi dọa người."Khó có thể tin, đây là lực lượng linh dị ẩn giấu trong thành phốĐại Xương?”Ánh mắt Vương Tiểu Minh dời khỏi ảnh chụp, thu những bức ảnhnày lại, ánh mắt nhìn về phía Tô Viễn tràn ngập ý tứ thăm dò."Khó trách ngay cả người như cậu cũng sẽ do dự cân nhắc có nênphóng thích quỷ vật này hay không, mấy thứ này cậu lấy đâu ra?Cậu còn biết bí mật gì nữa?” Tô Viễn nói: "Tôi biết thứ gì đókhông quan trọng, quan trọng là toàn bộ đồ vật trong bức ảnhnày đã biến mất không thấy đâu, không ở chỗ ban đầu, rất có thểđã trốn trong một góc nào đó trên thế giới, nói không chừng đâysẽ là một sự kiện linh dị cấp S còn kh*ng b* hơn, anh phải chuẩnbị tâm lý."Đây cũng không phải là lời cảnh báo giật gân, cho đến nay mứcđộ kinh khủng của chủ nhân quỷ nhãn vẫn là một câu đố.Thế nhưng chỉ dùng quỷ nhãn mà Dương gian thu được là có thểmở ra năng lực khởi động lại thậm chí còn đáng sợ hơn, điều nàyđủ để thấy, chủ nhân quỷ nhãn bị quan tài đóng định hạn chếđến tột cùng sẽ kh*ng b* cỡ nào.Có lẽ thứ hạn chế nó cũng không chỉ có đỉnh quan tài mà còn cócây xương trắng phía sau nó, hai vật phẩm linh dị kết hợp mới cóthể áp chế nó.Đương nhiên, đây chỉ là suy đoán cá nhân của Tô Viễn mà thôi,cụ thể như thế nào... hắn sợ rằng ngay cả tác giả của nguyên táccũng không nghĩ ra làm thế nào để lấp được hố này."Tôi sẽ làm ra một bản đánh giá nguy hiểm, sau đó viết báo cáo,đây không phải là chuyện của một mình cậu, mà là chuyện của cảtổng bộ." Vương Tiểu Minh nói. Giáo sư Vương, là cái gì? TriệuKiến Quốc tiến lại gần muốn hỏi."Một vài nguy hiểm tiềm tàng khiến người ta vô cùng để ý, saunày ông sẽ biết, trước mắt phải giữ bí mật.Triệu Kiến Quốc nghe vậy thì không hỏi nữa."Được rồi, điêu nên nói tôi đều đã nói, tôi cũng nên đi rồi nếukhông sẽ rất bận rộn, không có thời gian ở cùng các người."Tô Viễn để lại những lời này, bỗng nhiên lại tựa như nghĩ tới cái gìđó, quay đầu nhìn về phía Triệu Kiến Quốc."Ồ!I Đúng rồi, đội trưởng Triệu, tôi hỏi ông một chuyện, ngườiphụ trách thành phố Tiểu Xuân là ai? Cuộc họp này có đếnkhông?"Người phụ trách thành phố Tiểu Xuân?Hắn hỏi cái này để làm gì?Triệu Kiến Quốc trong lòng kinh ngạc, nhưng vẫn thành thật nói:"Người phụ trách thành phố Tiểu Xuân là Hứa Phong, nhưng cậuta đã mất tích một thời gian, cho nên cũng không tới, thế nào?Cậu có suy nghĩ gì với thành phố Tiểu Xuân? Hay là Hứa Phongcó quan hệ gì với cậu?”Đối mặt với câu hỏi thăm dò của Triệu Kiến Quốc, ánh mắt TôViễn lóe lên: "Không có gì, chính là có một số việc phải làm, cóthể sẽ đi thành phố Tiểu Xuân một chuyến, vốn còn muốn chàohỏi người phụ trách thành phố Tiểu Xuân trước, hiện tại xem racũng không cần thiết."Vừa nghe Tô Viễn muốn đi thành phố Tiểu Xuân, lập tức vẻ mặtTriệu Kiến Quốc trở nên khẩn trương."Có liên quan đến sự kiện linh dị không!?""Không cần phải khẩn trương như vậy, một ít chuyện riêng màthôi, sẽ không xảy ra vấn đề gì lớn! Được rồi, tôi đang vội, đitrước đây!"Nói xong, vì tránh cho Triệu Kiến Quốc hỏi này hỏi nọ, Tô Viễntrực tiếp mở quỷ vực, chỉ thấy bóng đen chợt lóe, cả người khôngthấy bóng dáng.Vài phút sau.Tô Viễn xuất hiện gân khu đô thị mới của thành phố Tiểu Xuân.Nơi này mọi người qua lại không hê chú ý một góc nào đó độtngột xuất hiện thêm một người.Tô Viễn từ trong góc đi ra vừa đi vừa lấy ra điện thoại vệ tinh củatổng bộ, cầm điện thoại vệ tỉnh bê ngoài giống đại ca lớn đi trênđường cái, quả thật dẫn tới rất nhiều người chú ý, nhưng Tô Viễncũng không thèm để ý.Hắn gọi trực tiếp cho nhân viên tổng đài.'"Alo? Có ai không? Cô có ở đó không?"Tôi có, Tô Viễn tiên sinh."Đâu dây bên kia, lập tức truyên đến giọng nói mềm mại của NgôThu Ngữ: "Xin hỏi anh cần giúp đỡ gì?""Giúp tôi xác định vị trí của điện thoại vệ tỉnh của Hứa Phong,người phụ trách thành phố Tiểu Xuân.

Trong phòng làm việc, Vương Tiểu Minh nhìn về phía Tô Viễn,

ngoại trừ hai người ra, còn có Lý Quân và Triệu Kiến Quốc ở đây.

"Vẫn là câu nói kia, gia nhập tổng bộ miễn bàn, có lợi có thể gọi

tôi, mặt khác, anh còn nợ tôi ba cây nến quỷ, chờ khi cần tôi sẽ đi

tìm anh. Đúng rôi! Đây là một tài liệu, anh tự xem mà làm đi."

Tô Viễn ném một tài liệu đã chuẩn bị xong qua cho anh ta.

Vương Tiểu Minh mở ra thì phát hiện bên trong có vài tấm ảnh.

Đồ vật trong ảnh rất quỷ dị, một cây xương trắng cắm rễ trên

mặt đất quỷ dị phát triển, trên thân cây một hình người màu đen

cao chừng ba mét, đâu bị một cái định đóng đỉnh trên thân cây,

nhìn qua vô cùng kinh hãi dọa người.

"Khó có thể tin, đây là lực lượng linh dị ẩn giấu trong thành phố

Đại Xương?”

Ánh mắt Vương Tiểu Minh dời khỏi ảnh chụp, thu những bức ảnh

này lại, ánh mắt nhìn về phía Tô Viễn tràn ngập ý tứ thăm dò.

"Khó trách ngay cả người như cậu cũng sẽ do dự cân nhắc có nên

phóng thích quỷ vật này hay không, mấy thứ này cậu lấy đâu ra?

Cậu còn biết bí mật gì nữa?” Tô Viễn nói: "Tôi biết thứ gì đó

không quan trọng, quan trọng là toàn bộ đồ vật trong bức ảnh

này đã biến mất không thấy đâu, không ở chỗ ban đầu, rất có thể

đã trốn trong một góc nào đó trên thế giới, nói không chừng đây

sẽ là một sự kiện linh dị cấp S còn kh*ng b* hơn, anh phải chuẩn

bị tâm lý."

Đây cũng không phải là lời cảnh báo giật gân, cho đến nay mức

độ kinh khủng của chủ nhân quỷ nhãn vẫn là một câu đố.

Thế nhưng chỉ dùng quỷ nhãn mà Dương gian thu được là có thể

mở ra năng lực khởi động lại thậm chí còn đáng sợ hơn, điều này

đủ để thấy, chủ nhân quỷ nhãn bị quan tài đóng định hạn chế

đến tột cùng sẽ kh*ng b* cỡ nào.

Có lẽ thứ hạn chế nó cũng không chỉ có đỉnh quan tài mà còn có

cây xương trắng phía sau nó, hai vật phẩm linh dị kết hợp mới có

thể áp chế nó.

Đương nhiên, đây chỉ là suy đoán cá nhân của Tô Viễn mà thôi,

cụ thể như thế nào... hắn sợ rằng ngay cả tác giả của nguyên tác

cũng không nghĩ ra làm thế nào để lấp được hố này.

"Tôi sẽ làm ra một bản đánh giá nguy hiểm, sau đó viết báo cáo,

đây không phải là chuyện của một mình cậu, mà là chuyện của cả

tổng bộ." Vương Tiểu Minh nói. Giáo sư Vương, là cái gì? Triệu

Kiến Quốc tiến lại gần muốn hỏi.

"Một vài nguy hiểm tiềm tàng khiến người ta vô cùng để ý, sau

này ông sẽ biết, trước mắt phải giữ bí mật.

Triệu Kiến Quốc nghe vậy thì không hỏi nữa.

"Được rồi, điêu nên nói tôi đều đã nói, tôi cũng nên đi rồi nếu

không sẽ rất bận rộn, không có thời gian ở cùng các người."

Tô Viễn để lại những lời này, bỗng nhiên lại tựa như nghĩ tới cái gì

đó, quay đầu nhìn về phía Triệu Kiến Quốc.

"Ồ!I Đúng rồi, đội trưởng Triệu, tôi hỏi ông một chuyện, người

phụ trách thành phố Tiểu Xuân là ai? Cuộc họp này có đến

không?"

Người phụ trách thành phố Tiểu Xuân?

Hắn hỏi cái này để làm gì?

Triệu Kiến Quốc trong lòng kinh ngạc, nhưng vẫn thành thật nói:

"Người phụ trách thành phố Tiểu Xuân là Hứa Phong, nhưng cậu

ta đã mất tích một thời gian, cho nên cũng không tới, thế nào?

Cậu có suy nghĩ gì với thành phố Tiểu Xuân? Hay là Hứa Phong

có quan hệ gì với cậu?”

Đối mặt với câu hỏi thăm dò của Triệu Kiến Quốc, ánh mắt Tô

Viễn lóe lên: "Không có gì, chính là có một số việc phải làm, có

thể sẽ đi thành phố Tiểu Xuân một chuyến, vốn còn muốn chào

hỏi người phụ trách thành phố Tiểu Xuân trước, hiện tại xem ra

cũng không cần thiết."

Vừa nghe Tô Viễn muốn đi thành phố Tiểu Xuân, lập tức vẻ mặt

Triệu Kiến Quốc trở nên khẩn trương.

"Có liên quan đến sự kiện linh dị không!?"

"Không cần phải khẩn trương như vậy, một ít chuyện riêng mà

thôi, sẽ không xảy ra vấn đề gì lớn! Được rồi, tôi đang vội, đi

trước đây!"

Nói xong, vì tránh cho Triệu Kiến Quốc hỏi này hỏi nọ, Tô Viễn

trực tiếp mở quỷ vực, chỉ thấy bóng đen chợt lóe, cả người không

thấy bóng dáng.

Vài phút sau.

Tô Viễn xuất hiện gân khu đô thị mới của thành phố Tiểu Xuân.

Nơi này mọi người qua lại không hê chú ý một góc nào đó đột

ngột xuất hiện thêm một người.

Tô Viễn từ trong góc đi ra vừa đi vừa lấy ra điện thoại vệ tinh của

tổng bộ, cầm điện thoại vệ tỉnh bê ngoài giống đại ca lớn đi trên

đường cái, quả thật dẫn tới rất nhiều người chú ý, nhưng Tô Viễn

cũng không thèm để ý.

Hắn gọi trực tiếp cho nhân viên tổng đài.

'"Alo? Có ai không? Cô có ở đó không?

"Tôi có, Tô Viễn tiên sinh."

Đâu dây bên kia, lập tức truyên đến giọng nói mềm mại của Ngô

Thu Ngữ: "Xin hỏi anh cần giúp đỡ gì?"

"Giúp tôi xác định vị trí của điện thoại vệ tỉnh của Hứa Phong,

người phụ trách thành phố Tiểu Xuân.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Trong phòng làm việc, Vương Tiểu Minh nhìn về phía Tô Viễn,ngoại trừ hai người ra, còn có Lý Quân và Triệu Kiến Quốc ở đây."Vẫn là câu nói kia, gia nhập tổng bộ miễn bàn, có lợi có thể gọitôi, mặt khác, anh còn nợ tôi ba cây nến quỷ, chờ khi cần tôi sẽ đitìm anh. Đúng rôi! Đây là một tài liệu, anh tự xem mà làm đi."Tô Viễn ném một tài liệu đã chuẩn bị xong qua cho anh ta.Vương Tiểu Minh mở ra thì phát hiện bên trong có vài tấm ảnh.Đồ vật trong ảnh rất quỷ dị, một cây xương trắng cắm rễ trênmặt đất quỷ dị phát triển, trên thân cây một hình người màu đencao chừng ba mét, đâu bị một cái định đóng đỉnh trên thân cây,nhìn qua vô cùng kinh hãi dọa người."Khó có thể tin, đây là lực lượng linh dị ẩn giấu trong thành phốĐại Xương?”Ánh mắt Vương Tiểu Minh dời khỏi ảnh chụp, thu những bức ảnhnày lại, ánh mắt nhìn về phía Tô Viễn tràn ngập ý tứ thăm dò."Khó trách ngay cả người như cậu cũng sẽ do dự cân nhắc có nênphóng thích quỷ vật này hay không, mấy thứ này cậu lấy đâu ra?Cậu còn biết bí mật gì nữa?” Tô Viễn nói: "Tôi biết thứ gì đókhông quan trọng, quan trọng là toàn bộ đồ vật trong bức ảnhnày đã biến mất không thấy đâu, không ở chỗ ban đầu, rất có thểđã trốn trong một góc nào đó trên thế giới, nói không chừng đâysẽ là một sự kiện linh dị cấp S còn kh*ng b* hơn, anh phải chuẩnbị tâm lý."Đây cũng không phải là lời cảnh báo giật gân, cho đến nay mứcđộ kinh khủng của chủ nhân quỷ nhãn vẫn là một câu đố.Thế nhưng chỉ dùng quỷ nhãn mà Dương gian thu được là có thểmở ra năng lực khởi động lại thậm chí còn đáng sợ hơn, điều nàyđủ để thấy, chủ nhân quỷ nhãn bị quan tài đóng định hạn chếđến tột cùng sẽ kh*ng b* cỡ nào.Có lẽ thứ hạn chế nó cũng không chỉ có đỉnh quan tài mà còn cócây xương trắng phía sau nó, hai vật phẩm linh dị kết hợp mới cóthể áp chế nó.Đương nhiên, đây chỉ là suy đoán cá nhân của Tô Viễn mà thôi,cụ thể như thế nào... hắn sợ rằng ngay cả tác giả của nguyên táccũng không nghĩ ra làm thế nào để lấp được hố này."Tôi sẽ làm ra một bản đánh giá nguy hiểm, sau đó viết báo cáo,đây không phải là chuyện của một mình cậu, mà là chuyện của cảtổng bộ." Vương Tiểu Minh nói. Giáo sư Vương, là cái gì? TriệuKiến Quốc tiến lại gần muốn hỏi."Một vài nguy hiểm tiềm tàng khiến người ta vô cùng để ý, saunày ông sẽ biết, trước mắt phải giữ bí mật.Triệu Kiến Quốc nghe vậy thì không hỏi nữa."Được rồi, điêu nên nói tôi đều đã nói, tôi cũng nên đi rồi nếukhông sẽ rất bận rộn, không có thời gian ở cùng các người."Tô Viễn để lại những lời này, bỗng nhiên lại tựa như nghĩ tới cái gìđó, quay đầu nhìn về phía Triệu Kiến Quốc."Ồ!I Đúng rồi, đội trưởng Triệu, tôi hỏi ông một chuyện, ngườiphụ trách thành phố Tiểu Xuân là ai? Cuộc họp này có đếnkhông?"Người phụ trách thành phố Tiểu Xuân?Hắn hỏi cái này để làm gì?Triệu Kiến Quốc trong lòng kinh ngạc, nhưng vẫn thành thật nói:"Người phụ trách thành phố Tiểu Xuân là Hứa Phong, nhưng cậuta đã mất tích một thời gian, cho nên cũng không tới, thế nào?Cậu có suy nghĩ gì với thành phố Tiểu Xuân? Hay là Hứa Phongcó quan hệ gì với cậu?”Đối mặt với câu hỏi thăm dò của Triệu Kiến Quốc, ánh mắt TôViễn lóe lên: "Không có gì, chính là có một số việc phải làm, cóthể sẽ đi thành phố Tiểu Xuân một chuyến, vốn còn muốn chàohỏi người phụ trách thành phố Tiểu Xuân trước, hiện tại xem racũng không cần thiết."Vừa nghe Tô Viễn muốn đi thành phố Tiểu Xuân, lập tức vẻ mặtTriệu Kiến Quốc trở nên khẩn trương."Có liên quan đến sự kiện linh dị không!?""Không cần phải khẩn trương như vậy, một ít chuyện riêng màthôi, sẽ không xảy ra vấn đề gì lớn! Được rồi, tôi đang vội, đitrước đây!"Nói xong, vì tránh cho Triệu Kiến Quốc hỏi này hỏi nọ, Tô Viễntrực tiếp mở quỷ vực, chỉ thấy bóng đen chợt lóe, cả người khôngthấy bóng dáng.Vài phút sau.Tô Viễn xuất hiện gân khu đô thị mới của thành phố Tiểu Xuân.Nơi này mọi người qua lại không hê chú ý một góc nào đó độtngột xuất hiện thêm một người.Tô Viễn từ trong góc đi ra vừa đi vừa lấy ra điện thoại vệ tinh củatổng bộ, cầm điện thoại vệ tỉnh bê ngoài giống đại ca lớn đi trênđường cái, quả thật dẫn tới rất nhiều người chú ý, nhưng Tô Viễncũng không thèm để ý.Hắn gọi trực tiếp cho nhân viên tổng đài.'"Alo? Có ai không? Cô có ở đó không?"Tôi có, Tô Viễn tiên sinh."Đâu dây bên kia, lập tức truyên đến giọng nói mềm mại của NgôThu Ngữ: "Xin hỏi anh cần giúp đỡ gì?""Giúp tôi xác định vị trí của điện thoại vệ tỉnh của Hứa Phong,người phụ trách thành phố Tiểu Xuân.

Chương 273: Thành phố Tiểu Xuân