Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 280: Lệ quỷ lên xe (2)
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Bởi vì người đó lại rút một khẩu súng ra từ trong áo gió.Một khẩu súng lục toàn thân màu vàng.Là ngự quỷ giảiTuy Sở Nhân Mỹ vẫn nhìn về phía trước xe, nhưng Tô Viễn lại cóthể nhìn thấy rõ ràng chuyện xảy ra phía sau, thật giống như hắnđang ở góc nhìn của Thượng Đế.Người đàn ông bị đối phương lấy ra súng dọa tới mức hơi sửngsốt, sau đó vẻ mặt run lên, dữ tợn cười nói: "Còn dọa ông mày à,lấy súng đồ chơi ra mà muốn dọa người khác, tao nói cho màybiết, hiện tại là xã hội pháp quyền, cá nhân không cho phép cósúng, đừng tưởng rằng mày súng đồ chơi ra là có thể hù dọangười khác, có bản lĩnh mày nổ súng đi..."Pằng !""'Aáá..."Nương theo tiếng thét chói tai của cô gái, một tia lửa cùng vớikhói thuốc súng nhàn nhạt, người đàn ông lập tức ngã xuống, chỉthấy quần áo trên ngực có dòng máu đỏ tươi đang nhanh chónglan tràn ra.Một màn trước mắt này trực tiếp làm người trong xe sợ ngâyngười. Đó là một khẩu súng thật!Sau khi người nọ nổ súng, vẻ mặt dữ tợn nói: "Đây là lân đầu tiêntôi nghe được yêu câu kỳ lạ như vậy, nếu anh đã muốn chết, vậytôi sẽ thỏa mãn yêu cầu của anh, anh cũng không thiệt thòi, đạndùng để đối phó quỷ mà được dùng trên người cậu, một viên đạncũng phải một trăm ngàn..."Thế nào? Còn ai muốn thử nữa?”Mọi người hoảng sợ nhìn về phía chàng trai vẻ mặt điên cuồngnày, không dám lên tiếng."Ôi, một đám phế vật chỉ biết ức h**p kẻ yếu!"Mà lúc này tiếng súng cũng đánh thức một người khác.Đó cũng là một người đàn ông trẻ tuổi đội mũ lưỡi trai, mặc mộtchiếc áo dài tay.Người nọ nhíu nhíu mày nói:"Cần gì phải làm vậy, bọn họ cũng chỉ là một đám người bìnhthường lên nhâm xe, không cần ra tay tàn nhẫn như vậy chứ?”"Là bọn họ là tự muốn chết, không thể trách tôi!"Quan hệ của hai người tựa hồ có chút không thoải mái.Mà vào lúc này, chiếc xe buýt đang dần giảm tốc độ.Không ai đạp phanh điều khiển xe, cũng không có ai điều khiểnvô lăng nhưng chiếc xe này giống như không người lái dần dầntấp vào lê."Xe sắp dừng lại." Không biết là ai khẩn trương hô một tiếng.Tất cả mọi người đều không hẹn mà cùng chuẩn bị xông xuốngxe.Ngay cả người đàn ông ngã trên vũng máu kia cũng không có aiđể ý tới, thân thể vốn sống kia mà nay lại chậm rãi trở nên cứngngáắc lạnh như băng.Tô Viễn thì thờ ơ lạnh nhạt quan sát tất cả, không nói một lời,hoàn mỹ phù hợp với thiết lập của lệ quỷ.Con người đều ích kỷ, nhất là trong hoàn cảnh quỷ dị trước mắtnày. Tuy rằng loại tình huống trước mắt này không cách nào lýgiải, nhưng là một người bình thường khi đối mặt với chuyện cổquái như vậy, muốn chạy trốn trước đúng là không sai."Tôi khuyên các người tốt nhất không nên xuống xe, ngoanngoãn ở trên xe là được rồi!"Lúc này, người đàn ông đội mũ lưỡi trai đột nhiên nói với ngườitrong xe: "Chiếc xe này chở quỷ, nơi đậu xe đương nhiên cũng làthế giới ma quỷ sống, cũng không phải là thế giới mà mọi ngườibiết, bên ngoài là tình huống gì, không ai biết, các người có thểcam đoan sau khi xuống xe nhất định có thể sống sót trở về sao?Dù sao mấy ngày nay tôi cũng không thấy có người xuống xe còncó thể sống sót trở về."Nghe anh ta nói như vậy, người trong xe nhất thời do dự, cóngười hoảng sợ, có người hoài nghi, cũng có người đứng ngồikhông yên.Vậy chúng tôi nên làm gì? Chẳng lẽ ở trên xe chờ chết sao?""Đúng vậy, làm sao anh biết nhiều như vậy?”"Làm sao chúng tôi biết anh nói thật hay giả? Nếu anh nói dốichúng tôi thì sao?”"Vậy tùy mọi người, muốn xuống xe thì xin tự nhiên, nguyện ý ởlại trên xe thì có thể chờ đợi cơ hội, chờ xe buýt quỷ này lái vềthế giới thực đậu xe." Chàng trai nói xong thì nhắm mắt lại khôngthèm để ý đến những người này nữa.Mà hành khách đang ở trên chiếc xe buýt quỷ dị này, vốn đãkhủng hoảng, sợ hãi đến tột cùng, đều muốn làm thế nào đểthoát khỏi nơi này, phỏng chừng người có thể nghe lọt tai khôngnhiều lắm.Bỗng nhiên.Theo một tiếng ma sát rõ ràng vang lên.Chiếc xe buýt cuối cùng đã dừng lại sau khi quá trình di chuyểnlâu dài.Tiếp theo.Cửa trước mở ra. Một khí tức âm lãnh nương theo gió bên ngoàithổi vào trong xe, nhiệt độ xung quanh trong nháy mắt lập tứcgiảm xuống vài độ, làm cho người ta nhịn không được nổi da gà.Bên ngoài xe là một mảnh tối tăm, yên tĩnh không tiếng động,đương nhiên đã đi tới một thế giới không biết mà thần bí, cănbản không phải là nơi người bình thường quen thuộc."Mau xuống xe đi."Trong xe bỗng nhiên có người hô một tiếng.Nhất thời, mọi người bắt đầu điên cuồng vọt ra ngoài xe, hậnkhông thể dùng hết sức mà rời xa chiếc xe buýt dọa người này,người nguyện ý ở lại trên xe rất ít ỏi, trong nháy mắt đồng loạtlao ra khỏi xe, đại đa số mọi người đều xuống xe.
Bởi vì người đó lại rút một khẩu súng ra từ trong áo gió.
Một khẩu súng lục toàn thân màu vàng.
Là ngự quỷ giải
Tuy Sở Nhân Mỹ vẫn nhìn về phía trước xe, nhưng Tô Viễn lại có
thể nhìn thấy rõ ràng chuyện xảy ra phía sau, thật giống như hắn
đang ở góc nhìn của Thượng Đế.
Người đàn ông bị đối phương lấy ra súng dọa tới mức hơi sửng
sốt, sau đó vẻ mặt run lên, dữ tợn cười nói: "Còn dọa ông mày à,
lấy súng đồ chơi ra mà muốn dọa người khác, tao nói cho mày
biết, hiện tại là xã hội pháp quyền, cá nhân không cho phép có
súng, đừng tưởng rằng mày súng đồ chơi ra là có thể hù dọa
người khác, có bản lĩnh mày nổ súng đi...
"Pằng !"
"'Aáá..."
Nương theo tiếng thét chói tai của cô gái, một tia lửa cùng với
khói thuốc súng nhàn nhạt, người đàn ông lập tức ngã xuống, chỉ
thấy quần áo trên ngực có dòng máu đỏ tươi đang nhanh chóng
lan tràn ra.
Một màn trước mắt này trực tiếp làm người trong xe sợ ngây
người. Đó là một khẩu súng thật!
Sau khi người nọ nổ súng, vẻ mặt dữ tợn nói: "Đây là lân đầu tiên
tôi nghe được yêu câu kỳ lạ như vậy, nếu anh đã muốn chết, vậy
tôi sẽ thỏa mãn yêu cầu của anh, anh cũng không thiệt thòi, đạn
dùng để đối phó quỷ mà được dùng trên người cậu, một viên đạn
cũng phải một trăm ngàn...
"Thế nào? Còn ai muốn thử nữa?”
Mọi người hoảng sợ nhìn về phía chàng trai vẻ mặt điên cuồng
này, không dám lên tiếng.
"Ôi, một đám phế vật chỉ biết ức h**p kẻ yếu!"
Mà lúc này tiếng súng cũng đánh thức một người khác.
Đó cũng là một người đàn ông trẻ tuổi đội mũ lưỡi trai, mặc một
chiếc áo dài tay.
Người nọ nhíu nhíu mày nói:
"Cần gì phải làm vậy, bọn họ cũng chỉ là một đám người bình
thường lên nhâm xe, không cần ra tay tàn nhẫn như vậy chứ?”
"Là bọn họ là tự muốn chết, không thể trách tôi!"
Quan hệ của hai người tựa hồ có chút không thoải mái.
Mà vào lúc này, chiếc xe buýt đang dần giảm tốc độ.
Không ai đạp phanh điều khiển xe, cũng không có ai điều khiển
vô lăng nhưng chiếc xe này giống như không người lái dần dần
tấp vào lê.
"Xe sắp dừng lại." Không biết là ai khẩn trương hô một tiếng.
Tất cả mọi người đều không hẹn mà cùng chuẩn bị xông xuống
xe.
Ngay cả người đàn ông ngã trên vũng máu kia cũng không có ai
để ý tới, thân thể vốn sống kia mà nay lại chậm rãi trở nên cứng
ngáắc lạnh như băng.
Tô Viễn thì thờ ơ lạnh nhạt quan sát tất cả, không nói một lời,
hoàn mỹ phù hợp với thiết lập của lệ quỷ.
Con người đều ích kỷ, nhất là trong hoàn cảnh quỷ dị trước mắt
này. Tuy rằng loại tình huống trước mắt này không cách nào lý
giải, nhưng là một người bình thường khi đối mặt với chuyện cổ
quái như vậy, muốn chạy trốn trước đúng là không sai.
"Tôi khuyên các người tốt nhất không nên xuống xe, ngoan
ngoãn ở trên xe là được rồi!"
Lúc này, người đàn ông đội mũ lưỡi trai đột nhiên nói với người
trong xe: "Chiếc xe này chở quỷ, nơi đậu xe đương nhiên cũng là
thế giới ma quỷ sống, cũng không phải là thế giới mà mọi người
biết, bên ngoài là tình huống gì, không ai biết, các người có thể
cam đoan sau khi xuống xe nhất định có thể sống sót trở về sao?
Dù sao mấy ngày nay tôi cũng không thấy có người xuống xe còn
có thể sống sót trở về."
Nghe anh ta nói như vậy, người trong xe nhất thời do dự, có
người hoảng sợ, có người hoài nghi, cũng có người đứng ngồi
không yên.
Vậy chúng tôi nên làm gì? Chẳng lẽ ở trên xe chờ chết sao?"
"Đúng vậy, làm sao anh biết nhiều như vậy?”
"Làm sao chúng tôi biết anh nói thật hay giả? Nếu anh nói dối
chúng tôi thì sao?”
"Vậy tùy mọi người, muốn xuống xe thì xin tự nhiên, nguyện ý ở
lại trên xe thì có thể chờ đợi cơ hội, chờ xe buýt quỷ này lái về
thế giới thực đậu xe." Chàng trai nói xong thì nhắm mắt lại không
thèm để ý đến những người này nữa.
Mà hành khách đang ở trên chiếc xe buýt quỷ dị này, vốn đã
khủng hoảng, sợ hãi đến tột cùng, đều muốn làm thế nào để
thoát khỏi nơi này, phỏng chừng người có thể nghe lọt tai không
nhiều lắm.
Bỗng nhiên.
Theo một tiếng ma sát rõ ràng vang lên.
Chiếc xe buýt cuối cùng đã dừng lại sau khi quá trình di chuyển
lâu dài.
Tiếp theo.
Cửa trước mở ra. Một khí tức âm lãnh nương theo gió bên ngoài
thổi vào trong xe, nhiệt độ xung quanh trong nháy mắt lập tức
giảm xuống vài độ, làm cho người ta nhịn không được nổi da gà.
Bên ngoài xe là một mảnh tối tăm, yên tĩnh không tiếng động,
đương nhiên đã đi tới một thế giới không biết mà thần bí, căn
bản không phải là nơi người bình thường quen thuộc.
"Mau xuống xe đi."
Trong xe bỗng nhiên có người hô một tiếng.
Nhất thời, mọi người bắt đầu điên cuồng vọt ra ngoài xe, hận
không thể dùng hết sức mà rời xa chiếc xe buýt dọa người này,
người nguyện ý ở lại trên xe rất ít ỏi, trong nháy mắt đồng loạt
lao ra khỏi xe, đại đa số mọi người đều xuống xe.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Bởi vì người đó lại rút một khẩu súng ra từ trong áo gió.Một khẩu súng lục toàn thân màu vàng.Là ngự quỷ giảiTuy Sở Nhân Mỹ vẫn nhìn về phía trước xe, nhưng Tô Viễn lại cóthể nhìn thấy rõ ràng chuyện xảy ra phía sau, thật giống như hắnđang ở góc nhìn của Thượng Đế.Người đàn ông bị đối phương lấy ra súng dọa tới mức hơi sửngsốt, sau đó vẻ mặt run lên, dữ tợn cười nói: "Còn dọa ông mày à,lấy súng đồ chơi ra mà muốn dọa người khác, tao nói cho màybiết, hiện tại là xã hội pháp quyền, cá nhân không cho phép cósúng, đừng tưởng rằng mày súng đồ chơi ra là có thể hù dọangười khác, có bản lĩnh mày nổ súng đi..."Pằng !""'Aáá..."Nương theo tiếng thét chói tai của cô gái, một tia lửa cùng vớikhói thuốc súng nhàn nhạt, người đàn ông lập tức ngã xuống, chỉthấy quần áo trên ngực có dòng máu đỏ tươi đang nhanh chónglan tràn ra.Một màn trước mắt này trực tiếp làm người trong xe sợ ngâyngười. Đó là một khẩu súng thật!Sau khi người nọ nổ súng, vẻ mặt dữ tợn nói: "Đây là lân đầu tiêntôi nghe được yêu câu kỳ lạ như vậy, nếu anh đã muốn chết, vậytôi sẽ thỏa mãn yêu cầu của anh, anh cũng không thiệt thòi, đạndùng để đối phó quỷ mà được dùng trên người cậu, một viên đạncũng phải một trăm ngàn..."Thế nào? Còn ai muốn thử nữa?”Mọi người hoảng sợ nhìn về phía chàng trai vẻ mặt điên cuồngnày, không dám lên tiếng."Ôi, một đám phế vật chỉ biết ức h**p kẻ yếu!"Mà lúc này tiếng súng cũng đánh thức một người khác.Đó cũng là một người đàn ông trẻ tuổi đội mũ lưỡi trai, mặc mộtchiếc áo dài tay.Người nọ nhíu nhíu mày nói:"Cần gì phải làm vậy, bọn họ cũng chỉ là một đám người bìnhthường lên nhâm xe, không cần ra tay tàn nhẫn như vậy chứ?”"Là bọn họ là tự muốn chết, không thể trách tôi!"Quan hệ của hai người tựa hồ có chút không thoải mái.Mà vào lúc này, chiếc xe buýt đang dần giảm tốc độ.Không ai đạp phanh điều khiển xe, cũng không có ai điều khiểnvô lăng nhưng chiếc xe này giống như không người lái dần dầntấp vào lê."Xe sắp dừng lại." Không biết là ai khẩn trương hô một tiếng.Tất cả mọi người đều không hẹn mà cùng chuẩn bị xông xuốngxe.Ngay cả người đàn ông ngã trên vũng máu kia cũng không có aiđể ý tới, thân thể vốn sống kia mà nay lại chậm rãi trở nên cứngngáắc lạnh như băng.Tô Viễn thì thờ ơ lạnh nhạt quan sát tất cả, không nói một lời,hoàn mỹ phù hợp với thiết lập của lệ quỷ.Con người đều ích kỷ, nhất là trong hoàn cảnh quỷ dị trước mắtnày. Tuy rằng loại tình huống trước mắt này không cách nào lýgiải, nhưng là một người bình thường khi đối mặt với chuyện cổquái như vậy, muốn chạy trốn trước đúng là không sai."Tôi khuyên các người tốt nhất không nên xuống xe, ngoanngoãn ở trên xe là được rồi!"Lúc này, người đàn ông đội mũ lưỡi trai đột nhiên nói với ngườitrong xe: "Chiếc xe này chở quỷ, nơi đậu xe đương nhiên cũng làthế giới ma quỷ sống, cũng không phải là thế giới mà mọi ngườibiết, bên ngoài là tình huống gì, không ai biết, các người có thểcam đoan sau khi xuống xe nhất định có thể sống sót trở về sao?Dù sao mấy ngày nay tôi cũng không thấy có người xuống xe còncó thể sống sót trở về."Nghe anh ta nói như vậy, người trong xe nhất thời do dự, cóngười hoảng sợ, có người hoài nghi, cũng có người đứng ngồikhông yên.Vậy chúng tôi nên làm gì? Chẳng lẽ ở trên xe chờ chết sao?""Đúng vậy, làm sao anh biết nhiều như vậy?”"Làm sao chúng tôi biết anh nói thật hay giả? Nếu anh nói dốichúng tôi thì sao?”"Vậy tùy mọi người, muốn xuống xe thì xin tự nhiên, nguyện ý ởlại trên xe thì có thể chờ đợi cơ hội, chờ xe buýt quỷ này lái vềthế giới thực đậu xe." Chàng trai nói xong thì nhắm mắt lại khôngthèm để ý đến những người này nữa.Mà hành khách đang ở trên chiếc xe buýt quỷ dị này, vốn đãkhủng hoảng, sợ hãi đến tột cùng, đều muốn làm thế nào đểthoát khỏi nơi này, phỏng chừng người có thể nghe lọt tai khôngnhiều lắm.Bỗng nhiên.Theo một tiếng ma sát rõ ràng vang lên.Chiếc xe buýt cuối cùng đã dừng lại sau khi quá trình di chuyểnlâu dài.Tiếp theo.Cửa trước mở ra. Một khí tức âm lãnh nương theo gió bên ngoàithổi vào trong xe, nhiệt độ xung quanh trong nháy mắt lập tứcgiảm xuống vài độ, làm cho người ta nhịn không được nổi da gà.Bên ngoài xe là một mảnh tối tăm, yên tĩnh không tiếng động,đương nhiên đã đi tới một thế giới không biết mà thần bí, cănbản không phải là nơi người bình thường quen thuộc."Mau xuống xe đi."Trong xe bỗng nhiên có người hô một tiếng.Nhất thời, mọi người bắt đầu điên cuồng vọt ra ngoài xe, hậnkhông thể dùng hết sức mà rời xa chiếc xe buýt dọa người này,người nguyện ý ở lại trên xe rất ít ỏi, trong nháy mắt đồng loạtlao ra khỏi xe, đại đa số mọi người đều xuống xe.