Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 285: Đột nhiên tắt máy

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Phải biết rằng, trên người mình cũng khống chế một con quỷ, hơnnữa còn đang ở bên ranh giới hồi sinh, nếu quỷ kia tập kích quỷkhác, như vậy khẳng định không có lý do gì sẽ buông tha chomình!Người và quỷ cuối cùng vẫn có sự khác biệt cơ bản, bởi vì conngười sẽ chết, quỷ thì không.Chỉ cần điểm này con người đã tuyệt đối ở thế hạ phong.Cho nên Hứa Phong cảm thấy một khi con quỷ kia động thủ vớimình, mình cũng sẽ không có bất kỳ động lực phản kháng nào,cùng lắm cũng chỉ là giấy giụa vài cái mà thôi."Lâm Bắc, cậu thấy thế nào!"Hứa Phong trừng đôi mắt đầy tơ máu, vẻ mặt tiều tụy nhìn vêphía Lâm Bắc - một ngự quỷ giả khác, thời gian dài tiếp xúc với lệquỷ trên xe buýt quá thường xuyên, dẫn đến trạng thái của anhta lúc này có thể nói là cực kỳ kém.Người được gọi là Lâm Bắc cũng vậy."Để xem tình huống trước đã, nếu như sự tình thật sự phát triểntheo hướng tôi tệ nhất, vậy thì chuẩn bị sẵn sẽ chết trên xe đi."Mà giờ này khắc này, Sở Nhân Mỹ đối kháng với lệ quỷ kia cũngđã đến thời khắc cuối cùng.Cái đinh quan tài kia giống như là cọng rơm cuối cùng đè bẹp lạcđà, kèm theo sự tiếp cận dữ dội, lệ quỷ gây gò kia trốn khôngđược, cuối cùng bị đinh quan tài đóng đinh mất đi năng lực phảnkháng rôi bị kéo vào trong tóc quỶ.Ngay sau đó, Tô Viễn cảm giác trong quỷ vực của Sở Nhân Mỹnhân xuất hiện một con lệ quỷ, chính là thân ảnh gây gò quỷ dịkia."Thành công rồi!"Còn không đợi Tô Viễn vui vẻ bao lâu, đột nhiên xuất hiện dịthường!Vào thời khắc Sở Nhân Mỹ thành công hạn chế lệ quỷ gây gò kia,xe buýt đã rời khỏi vùng đất linh dị kia và đang đi trên một conđường khác cũng tính mịch mà tối tăm, tựa hồ đã tiến vào mộtđịa giới khác.Xe di chuyển về phía trước trên những con đường tối tăm, cho dùđi như nào thì vẫn luôn có một con đường ở phía trước.Nhưng rất nhanh đã xảy ra một chuyện không ngờ được, xe vốnđang chạy với tốc độ không đổi, lại đúng lúc Tô Viễn động thủ,phảng phất phá vỡ một loại cân bằng không biết nào đó, dẫn đếntốc độ xe chậm lại, giống như có người đang đạp phanh.Một cái phanh gấp. Thân thể mọi người nghiêng về phía trước,người không ngồi vững thiếu chút nữa té ngã.Xe buyt.Dừng lại rồi.Nó quỷ dị dừng ở giữa đường cao tốc, không vào trạm, cũngkhông đi đến một điểm cuối nào đó, tình huống hoàn toàn khônggiống lúc trước.Xe tắt máy à?Nguyên nhân là do hắn hay là vì cái gì khác?Nhưng mà không đợi hắn suy nghĩ nhiều. Cửa sau xe buýt chưabao giờ mở đột nhiên mở ra.Bên ngoài một luông gió lạnh lẽo thổi vào, làm cho người ta nhịnkhông được rùng mình một cái.Vào thời điểm này, số lượng hành khách trên màn hình điện tửtrên xe buýt đột nhiên thay đổi từ 4 thành 3.Một con quỷ vô hình vẫn ở trên xe đã chọn xuống xe.Tô Viễn nhìn con số biến hóa, nhíu mày.Con quỷ đó vẫn luôn ở trên xe nhưng bởi vì không nhìn thấy, chonên sau khi đánh dấu, Tô Viễn cũng không đánh chủ ý với nó.Nhưng bây giờ xe buýt đột nhiên dừng lại, con quỷ vô hình kia lạilựa chọn xuống xe, đây rốt cuộc là bởi vì mình, lúc giam giữ conquỷ kia phá vỡ sự cân bằng nào đó trong xe buýt, hay là bởi vì xebuýt tự tắt máy?Đó là một câu hỏi cần được làm rõ.Không đợi hắn nghĩ ra nguyên nhân, Hứa Phong ở hàng ghế sauvẫn luôn nhìn động tĩnh bên này lại đột nhiên đứng lên.Anh ta dứt khoát vội vàng chuẩn bị xuống xe, tựa hồ không muốnở nơi này thêm một phút nào nữa.Lâm Bắc vẫn ngủ gật giờ phút này cũng mở cửa sổ trèo ra bỏchạy.Phải biết rằng, trong tình huống bình thường cửa sổ không mởđược, mà bây giờ hiển nhiên là tình huống đặc thù. Ngay sau đóđèn xe buýt đột nhiên tắt máy, đèn trên lối đi trong xe cũngnhanh chóng tắt ngúm.Hắc ám trong nháy mắt bắt đầu từ phía trước xe nhanh chóngkéo dài đến phía sau.Nguy hiểm!Rất nguy hiểm!Cực kỳ nguy hiểm!Theo bóng tối bao phủ, thế nhưng không hiểu sao Tô Viễn lạicảm thụ được một loại nguy cấp trước nay chưa từng có, ngay cảSở Nhân Mỹ cũng kêu đến bất an, sắc mặt không khỏi biến đổi.Vâ phân những người bình thường mang sắc mặt sợ hãi và mờmịt, họ không phân biệt được loại chuyện này là tốt hay xấu,không ai quan tâm bọn họ"Có thể làm cho dì Mỹ cảm thấy bất an, xe buýt quỷ này khôngthể khinh thường, phải rời khỏi đây trước."Cân nhắc một chút, Tô Viễn lựa chọn rời khỏi xe.Hiện tại hắn có thể khẳng định, chiếc xe buýt này giờ phút nàyxảy ra dì thường, cái này rất có thể có liên quan đến hành vi vừarồi của hắn, bởi vì giờ khắc này, Tô Viễn có thể cảm nhận được cóác ý vô hình nào đó nhìn chằm chằm.

Phải biết rằng, trên người mình cũng khống chế một con quỷ, hơn

nữa còn đang ở bên ranh giới hồi sinh, nếu quỷ kia tập kích quỷ

khác, như vậy khẳng định không có lý do gì sẽ buông tha cho

mình!

Người và quỷ cuối cùng vẫn có sự khác biệt cơ bản, bởi vì con

người sẽ chết, quỷ thì không.

Chỉ cần điểm này con người đã tuyệt đối ở thế hạ phong.

Cho nên Hứa Phong cảm thấy một khi con quỷ kia động thủ với

mình, mình cũng sẽ không có bất kỳ động lực phản kháng nào,

cùng lắm cũng chỉ là giấy giụa vài cái mà thôi.

"Lâm Bắc, cậu thấy thế nào!"

Hứa Phong trừng đôi mắt đầy tơ máu, vẻ mặt tiều tụy nhìn vê

phía Lâm Bắc - một ngự quỷ giả khác, thời gian dài tiếp xúc với lệ

quỷ trên xe buýt quá thường xuyên, dẫn đến trạng thái của anh

ta lúc này có thể nói là cực kỳ kém.

Người được gọi là Lâm Bắc cũng vậy.

"Để xem tình huống trước đã, nếu như sự tình thật sự phát triển

theo hướng tôi tệ nhất, vậy thì chuẩn bị sẵn sẽ chết trên xe đi."

Mà giờ này khắc này, Sở Nhân Mỹ đối kháng với lệ quỷ kia cũng

đã đến thời khắc cuối cùng.

Cái đinh quan tài kia giống như là cọng rơm cuối cùng đè bẹp lạc

đà, kèm theo sự tiếp cận dữ dội, lệ quỷ gây gò kia trốn không

được, cuối cùng bị đinh quan tài đóng đinh mất đi năng lực phản

kháng rôi bị kéo vào trong tóc quỶ.

Ngay sau đó, Tô Viễn cảm giác trong quỷ vực của Sở Nhân Mỹ

nhân xuất hiện một con lệ quỷ, chính là thân ảnh gây gò quỷ dị

kia.

"Thành công rồi!"

Còn không đợi Tô Viễn vui vẻ bao lâu, đột nhiên xuất hiện dị

thường!

Vào thời khắc Sở Nhân Mỹ thành công hạn chế lệ quỷ gây gò kia,

xe buýt đã rời khỏi vùng đất linh dị kia và đang đi trên một con

đường khác cũng tính mịch mà tối tăm, tựa hồ đã tiến vào một

địa giới khác.

Xe di chuyển về phía trước trên những con đường tối tăm, cho dù

đi như nào thì vẫn luôn có một con đường ở phía trước.

Nhưng rất nhanh đã xảy ra một chuyện không ngờ được, xe vốn

đang chạy với tốc độ không đổi, lại đúng lúc Tô Viễn động thủ,

phảng phất phá vỡ một loại cân bằng không biết nào đó, dẫn đến

tốc độ xe chậm lại, giống như có người đang đạp phanh.

Một cái phanh gấp. Thân thể mọi người nghiêng về phía trước,

người không ngồi vững thiếu chút nữa té ngã.

Xe buyt.

Dừng lại rồi.

Nó quỷ dị dừng ở giữa đường cao tốc, không vào trạm, cũng

không đi đến một điểm cuối nào đó, tình huống hoàn toàn không

giống lúc trước.

Xe tắt máy à?

Nguyên nhân là do hắn hay là vì cái gì khác?

Nhưng mà không đợi hắn suy nghĩ nhiều. Cửa sau xe buýt chưa

bao giờ mở đột nhiên mở ra.

Bên ngoài một luông gió lạnh lẽo thổi vào, làm cho người ta nhịn

không được rùng mình một cái.

Vào thời điểm này, số lượng hành khách trên màn hình điện tử

trên xe buýt đột nhiên thay đổi từ 4 thành 3.

Một con quỷ vô hình vẫn ở trên xe đã chọn xuống xe.

Tô Viễn nhìn con số biến hóa, nhíu mày.

Con quỷ đó vẫn luôn ở trên xe nhưng bởi vì không nhìn thấy, cho

nên sau khi đánh dấu, Tô Viễn cũng không đánh chủ ý với nó.

Nhưng bây giờ xe buýt đột nhiên dừng lại, con quỷ vô hình kia lại

lựa chọn xuống xe, đây rốt cuộc là bởi vì mình, lúc giam giữ con

quỷ kia phá vỡ sự cân bằng nào đó trong xe buýt, hay là bởi vì xe

buýt tự tắt máy?

Đó là một câu hỏi cần được làm rõ.

Không đợi hắn nghĩ ra nguyên nhân, Hứa Phong ở hàng ghế sau

vẫn luôn nhìn động tĩnh bên này lại đột nhiên đứng lên.

Anh ta dứt khoát vội vàng chuẩn bị xuống xe, tựa hồ không muốn

ở nơi này thêm một phút nào nữa.

Lâm Bắc vẫn ngủ gật giờ phút này cũng mở cửa sổ trèo ra bỏ

chạy.

Phải biết rằng, trong tình huống bình thường cửa sổ không mở

được, mà bây giờ hiển nhiên là tình huống đặc thù. Ngay sau đó

đèn xe buýt đột nhiên tắt máy, đèn trên lối đi trong xe cũng

nhanh chóng tắt ngúm.

Hắc ám trong nháy mắt bắt đầu từ phía trước xe nhanh chóng

kéo dài đến phía sau.

Nguy hiểm!

Rất nguy hiểm!

Cực kỳ nguy hiểm!

Theo bóng tối bao phủ, thế nhưng không hiểu sao Tô Viễn lại

cảm thụ được một loại nguy cấp trước nay chưa từng có, ngay cả

Sở Nhân Mỹ cũng kêu đến bất an, sắc mặt không khỏi biến đổi.

Vâ phân những người bình thường mang sắc mặt sợ hãi và mờ

mịt, họ không phân biệt được loại chuyện này là tốt hay xấu,

không ai quan tâm bọn họ

"Có thể làm cho dì Mỹ cảm thấy bất an, xe buýt quỷ này không

thể khinh thường, phải rời khỏi đây trước."

Cân nhắc một chút, Tô Viễn lựa chọn rời khỏi xe.

Hiện tại hắn có thể khẳng định, chiếc xe buýt này giờ phút này

xảy ra dì thường, cái này rất có thể có liên quan đến hành vi vừa

rồi của hắn, bởi vì giờ khắc này, Tô Viễn có thể cảm nhận được có

ác ý vô hình nào đó nhìn chằm chằm.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Phải biết rằng, trên người mình cũng khống chế một con quỷ, hơnnữa còn đang ở bên ranh giới hồi sinh, nếu quỷ kia tập kích quỷkhác, như vậy khẳng định không có lý do gì sẽ buông tha chomình!Người và quỷ cuối cùng vẫn có sự khác biệt cơ bản, bởi vì conngười sẽ chết, quỷ thì không.Chỉ cần điểm này con người đã tuyệt đối ở thế hạ phong.Cho nên Hứa Phong cảm thấy một khi con quỷ kia động thủ vớimình, mình cũng sẽ không có bất kỳ động lực phản kháng nào,cùng lắm cũng chỉ là giấy giụa vài cái mà thôi."Lâm Bắc, cậu thấy thế nào!"Hứa Phong trừng đôi mắt đầy tơ máu, vẻ mặt tiều tụy nhìn vêphía Lâm Bắc - một ngự quỷ giả khác, thời gian dài tiếp xúc với lệquỷ trên xe buýt quá thường xuyên, dẫn đến trạng thái của anhta lúc này có thể nói là cực kỳ kém.Người được gọi là Lâm Bắc cũng vậy."Để xem tình huống trước đã, nếu như sự tình thật sự phát triểntheo hướng tôi tệ nhất, vậy thì chuẩn bị sẵn sẽ chết trên xe đi."Mà giờ này khắc này, Sở Nhân Mỹ đối kháng với lệ quỷ kia cũngđã đến thời khắc cuối cùng.Cái đinh quan tài kia giống như là cọng rơm cuối cùng đè bẹp lạcđà, kèm theo sự tiếp cận dữ dội, lệ quỷ gây gò kia trốn khôngđược, cuối cùng bị đinh quan tài đóng đinh mất đi năng lực phảnkháng rôi bị kéo vào trong tóc quỶ.Ngay sau đó, Tô Viễn cảm giác trong quỷ vực của Sở Nhân Mỹnhân xuất hiện một con lệ quỷ, chính là thân ảnh gây gò quỷ dịkia."Thành công rồi!"Còn không đợi Tô Viễn vui vẻ bao lâu, đột nhiên xuất hiện dịthường!Vào thời khắc Sở Nhân Mỹ thành công hạn chế lệ quỷ gây gò kia,xe buýt đã rời khỏi vùng đất linh dị kia và đang đi trên một conđường khác cũng tính mịch mà tối tăm, tựa hồ đã tiến vào mộtđịa giới khác.Xe di chuyển về phía trước trên những con đường tối tăm, cho dùđi như nào thì vẫn luôn có một con đường ở phía trước.Nhưng rất nhanh đã xảy ra một chuyện không ngờ được, xe vốnđang chạy với tốc độ không đổi, lại đúng lúc Tô Viễn động thủ,phảng phất phá vỡ một loại cân bằng không biết nào đó, dẫn đếntốc độ xe chậm lại, giống như có người đang đạp phanh.Một cái phanh gấp. Thân thể mọi người nghiêng về phía trước,người không ngồi vững thiếu chút nữa té ngã.Xe buyt.Dừng lại rồi.Nó quỷ dị dừng ở giữa đường cao tốc, không vào trạm, cũngkhông đi đến một điểm cuối nào đó, tình huống hoàn toàn khônggiống lúc trước.Xe tắt máy à?Nguyên nhân là do hắn hay là vì cái gì khác?Nhưng mà không đợi hắn suy nghĩ nhiều. Cửa sau xe buýt chưabao giờ mở đột nhiên mở ra.Bên ngoài một luông gió lạnh lẽo thổi vào, làm cho người ta nhịnkhông được rùng mình một cái.Vào thời điểm này, số lượng hành khách trên màn hình điện tửtrên xe buýt đột nhiên thay đổi từ 4 thành 3.Một con quỷ vô hình vẫn ở trên xe đã chọn xuống xe.Tô Viễn nhìn con số biến hóa, nhíu mày.Con quỷ đó vẫn luôn ở trên xe nhưng bởi vì không nhìn thấy, chonên sau khi đánh dấu, Tô Viễn cũng không đánh chủ ý với nó.Nhưng bây giờ xe buýt đột nhiên dừng lại, con quỷ vô hình kia lạilựa chọn xuống xe, đây rốt cuộc là bởi vì mình, lúc giam giữ conquỷ kia phá vỡ sự cân bằng nào đó trong xe buýt, hay là bởi vì xebuýt tự tắt máy?Đó là một câu hỏi cần được làm rõ.Không đợi hắn nghĩ ra nguyên nhân, Hứa Phong ở hàng ghế sauvẫn luôn nhìn động tĩnh bên này lại đột nhiên đứng lên.Anh ta dứt khoát vội vàng chuẩn bị xuống xe, tựa hồ không muốnở nơi này thêm một phút nào nữa.Lâm Bắc vẫn ngủ gật giờ phút này cũng mở cửa sổ trèo ra bỏchạy.Phải biết rằng, trong tình huống bình thường cửa sổ không mởđược, mà bây giờ hiển nhiên là tình huống đặc thù. Ngay sau đóđèn xe buýt đột nhiên tắt máy, đèn trên lối đi trong xe cũngnhanh chóng tắt ngúm.Hắc ám trong nháy mắt bắt đầu từ phía trước xe nhanh chóngkéo dài đến phía sau.Nguy hiểm!Rất nguy hiểm!Cực kỳ nguy hiểm!Theo bóng tối bao phủ, thế nhưng không hiểu sao Tô Viễn lạicảm thụ được một loại nguy cấp trước nay chưa từng có, ngay cảSở Nhân Mỹ cũng kêu đến bất an, sắc mặt không khỏi biến đổi.Vâ phân những người bình thường mang sắc mặt sợ hãi và mờmịt, họ không phân biệt được loại chuyện này là tốt hay xấu,không ai quan tâm bọn họ"Có thể làm cho dì Mỹ cảm thấy bất an, xe buýt quỷ này khôngthể khinh thường, phải rời khỏi đây trước."Cân nhắc một chút, Tô Viễn lựa chọn rời khỏi xe.Hiện tại hắn có thể khẳng định, chiếc xe buýt này giờ phút nàyxảy ra dì thường, cái này rất có thể có liên quan đến hành vi vừarồi của hắn, bởi vì giờ khắc này, Tô Viễn có thể cảm nhận được cóác ý vô hình nào đó nhìn chằm chằm.

Chương 285: Đột nhiên tắt máy