Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 292: Chưa từng may mắn như vậy

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Điêu này đủ để chứng minh sự kh*ng b* của lão già, nhưngToshio cũng là lệ quỷ, sau khi nhận được mệnh lệnh của Tô Viễn,quy luật giết người của nó lập tức bị kích phát.Bản tính lệ quỷ phảng phất bị kích phát ra, Toshio lập tức nhào vềphía lão già, lúc dùng quan tài đâm qua, cái miệng khép chặt kialại mở ra.Cái miệng đen xì tựa như một cái hố đen phảng phất muốn nuốtchứng lão già.Tuy nhiên, ngay sau đó.Ánh mắt lão già nhìn về phía Toshio, đối mặt với Toshio nhào tới,lão trực tiếp đưa tay rút ra một sợi xích rỉ sét loang lổ.sợi xích kia không biết làm bằng chất liệu gì, dấu vết màu nâuđen phía trên rất nhiều, khá giống bùn đất, lại có chút giống nhưvết máu đã khô, làm cho người ta cảm nhận được hung ác khôngrõ.Tô Viễn thấy vậy, đồng tử bỗng nhiên co rụt lại.Bởi vì xích sắt quăng vê phía trước, thế nhưng lại trực tiếp đặttrên người Toshio.Lập tức, xích sắt co chặt lại, khiến cho Toshio vốn hung ác lúc nàynhư bị áp chế, mất đi năng lực hành động, trực tiếp ngã xuốngđất, phảng phất có lực lượng linh dị không rõ đang ăn mòn nókhiến nó lập tức mất đi năng lực chống đỡ, không cách nào tiếptục hoạt động.Vào giờ phút này lão già quỷ dị và Toshio đã phân rõ cao thấp.Toshio thua rôi.Nhưng nó lại không bị áp chế triệt để, bởi vì chiếc thọ y màu đencũ kĩ bao phủ trên người Toshio lúc này lại kích động, ống tay áonâng lên quấn lấy xích rỉ sét loang lổ, tựa hồ đang đối chọi vớinó, không để cho loại áp chế này tiếp tục phát sinh.Mà dường như Toshio cũng bị kích phát hung tính của ngạ quỷ,nó há to miệng, cắn một phát vào xích sắt, chỉ nghe được mộttiếng "răng rắc", chiếc xích sắt ngay cả lệ quỷ cũng trói được kialại bị răng quỷ cắn một cái tạo thành lỗ.Xem ra nếu cho Toshio đủ thời gian, nó có thể thoát khỏi vâykhốn, thậm chí cũng không phải là không có khả năng ăn đượcxích sắt.Mà lúc này, lão già khẽ thu lại nụ cười, tựa hô có chút kinh ngạc,nhưng mà không đợi lão đi về phía Toshio, Tô Viễn bắt đầu hànhđộng.Hắn trực tiếp nhặt xúc xắc trên mặt đất và bắt đầu trò chơi mộtlân nữa.Một khi bắt đầu trò chơi, nó đồng thời trói buộc Tô Viễn, cũng đểlão già kia thư thả, đây là một loại nguyên rủa hai chiều.Mà bây giờ cả hai đều là lệ quỷ, ai cũng có năng lực có thể mạnhmẽ phá vỡ cân băng.Chỉ là một khi cân bằng bị phá vỡ sẽ xảy ra chuyện gì thì không aibiết.Xúc xắc màu đen lăn trên mặt đất không hề có quy luật, rõ rànglà ném vê phía trước, nhưng xúc xắc đang lăn về phía sau.Chẳng bao lâu.Điểm số trên xúc xắc đã có.Là một điểm.Nhìn thấy màn này, sắc mặt Tô Viễn hoàn toàn đen xì. Cái nàyphải xui xẻo thế nào mới có thể lắc ra điểm số này, xúc xắc saukhi bị ném ra ngoài là không thể khống chế, đương nhiên, cũngkhông loại trừ con quỷ kia sẽ có phương pháp gian lận nào đó.Tô Viễn trong lòng hoài nghị, nhưng không có chứng cứtiCon số này đối với ngự quỷ giả bình thường đã tương đương vớiphán quyết tử vong, từ một đến sáu điểm trên xúc xắc, một làđiểm nhỏ nhất.Nhưng cũng may người ném xắc xắc không phải là người, mà làlệ quỷ Sở Nhân Mỹ.Nếu đối phương muốn thắng, chỉ tùy tiện ném ra cũng được,cũng không có khả năng trên thế giới còn có quỷ đen đủi nhưhắn.Nếu có, thì con quỷ đó chắc chắn là một con quỷ xui xẻo.Như này muốn giành chiến thắng đã là không thể, kết quả tốtnhất là một trận hòa.Cho nên Tô Viễn cũng khẩn trương lên, bởi vì hắn không biết mộtkhi lão già kia thắng, sẽ xảy ra chuyện gì.Tuy nhiên không để hắn phải nghĩ nhiều.Xúc xắc màu đen chuyển động, nó đứng nghiêng một cách quỷ dịkhi bị một lực lượng linh dị ảnh hưởng, sau đó nhanh chóngchuyển động. Là ông già bắt đâu ném xúc xắc.Xúc xắc quay không biết bao nhiêu vòng, rồi nhanh chóng ngừnglại, còn lăn trên mặt đất vài vòng.Hai chấm đỏ tươi trên xúc xắc màu đen hiện ra trước mắt.Hai điểm.Lại là hai điểm.Nhưng lần này nhiều hơn hắn một điểm!Thấy tình huống này, Tô Viễn tức giận tý thì méo mũi.Con mẹ nó, đây là cố ý!Giờ phút này nụ cười quỷ dị trên mặt lão già càng sâu, lão thậmchí còn không để ý tới Toshio cắn xích sắt, mà tươi cười vươn tayvề phía Tô Viễn, tựa hồ giống như là đang đòi cái gì đó.Là sao?Mới đầu Tô Viễn nghi hoặc, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại!Nó đang đòi tiên đặt cược, bởi vì nó giành chiến thắng?Người đánh cược với quỷ, nếu thua thì phải lấy tính mạng làmtiên đặt cược, một khi thua sẽ bị lệ quỷ g**t ch*t.Mà quỷ đánh cược với quỷ, bên thua cũng phải đưa ra tiên đặtcược, vậy nếu ngược lại, có phải lão quỷ kia mà thua thì hắn cũngcó thể đòi nó tiên cược?

Điêu này đủ để chứng minh sự kh*ng b* của lão già, nhưng

Toshio cũng là lệ quỷ, sau khi nhận được mệnh lệnh của Tô Viễn,

quy luật giết người của nó lập tức bị kích phát.

Bản tính lệ quỷ phảng phất bị kích phát ra, Toshio lập tức nhào về

phía lão già, lúc dùng quan tài đâm qua, cái miệng khép chặt kia

lại mở ra.

Cái miệng đen xì tựa như một cái hố đen phảng phất muốn nuốt

chứng lão già.

Tuy nhiên, ngay sau đó.

Ánh mắt lão già nhìn về phía Toshio, đối mặt với Toshio nhào tới,

lão trực tiếp đưa tay rút ra một sợi xích rỉ sét loang lổ.

sợi xích kia không biết làm bằng chất liệu gì, dấu vết màu nâu

đen phía trên rất nhiều, khá giống bùn đất, lại có chút giống như

vết máu đã khô, làm cho người ta cảm nhận được hung ác không

rõ.

Tô Viễn thấy vậy, đồng tử bỗng nhiên co rụt lại.

Bởi vì xích sắt quăng vê phía trước, thế nhưng lại trực tiếp đặt

trên người Toshio.

Lập tức, xích sắt co chặt lại, khiến cho Toshio vốn hung ác lúc này

như bị áp chế, mất đi năng lực hành động, trực tiếp ngã xuống

đất, phảng phất có lực lượng linh dị không rõ đang ăn mòn nó

khiến nó lập tức mất đi năng lực chống đỡ, không cách nào tiếp

tục hoạt động.

Vào giờ phút này lão già quỷ dị và Toshio đã phân rõ cao thấp.

Toshio thua rôi.

Nhưng nó lại không bị áp chế triệt để, bởi vì chiếc thọ y màu đen

cũ kĩ bao phủ trên người Toshio lúc này lại kích động, ống tay áo

nâng lên quấn lấy xích rỉ sét loang lổ, tựa hồ đang đối chọi với

nó, không để cho loại áp chế này tiếp tục phát sinh.

Mà dường như Toshio cũng bị kích phát hung tính của ngạ quỷ,

nó há to miệng, cắn một phát vào xích sắt, chỉ nghe được một

tiếng "răng rắc", chiếc xích sắt ngay cả lệ quỷ cũng trói được kia

lại bị răng quỷ cắn một cái tạo thành lỗ.

Xem ra nếu cho Toshio đủ thời gian, nó có thể thoát khỏi vây

khốn, thậm chí cũng không phải là không có khả năng ăn được

xích sắt.

Mà lúc này, lão già khẽ thu lại nụ cười, tựa hô có chút kinh ngạc,

nhưng mà không đợi lão đi về phía Toshio, Tô Viễn bắt đầu hành

động.

Hắn trực tiếp nhặt xúc xắc trên mặt đất và bắt đầu trò chơi một

lân nữa.

Một khi bắt đầu trò chơi, nó đồng thời trói buộc Tô Viễn, cũng để

lão già kia thư thả, đây là một loại nguyên rủa hai chiều.

Mà bây giờ cả hai đều là lệ quỷ, ai cũng có năng lực có thể mạnh

mẽ phá vỡ cân băng.

Chỉ là một khi cân bằng bị phá vỡ sẽ xảy ra chuyện gì thì không ai

biết.

Xúc xắc màu đen lăn trên mặt đất không hề có quy luật, rõ ràng

là ném vê phía trước, nhưng xúc xắc đang lăn về phía sau.

Chẳng bao lâu.

Điểm số trên xúc xắc đã có.

Là một điểm.

Nhìn thấy màn này, sắc mặt Tô Viễn hoàn toàn đen xì. Cái này

phải xui xẻo thế nào mới có thể lắc ra điểm số này, xúc xắc sau

khi bị ném ra ngoài là không thể khống chế, đương nhiên, cũng

không loại trừ con quỷ kia sẽ có phương pháp gian lận nào đó.

Tô Viễn trong lòng hoài nghị, nhưng không có chứng cứti

Con số này đối với ngự quỷ giả bình thường đã tương đương với

phán quyết tử vong, từ một đến sáu điểm trên xúc xắc, một là

điểm nhỏ nhất.

Nhưng cũng may người ném xắc xắc không phải là người, mà là

lệ quỷ Sở Nhân Mỹ.

Nếu đối phương muốn thắng, chỉ tùy tiện ném ra cũng được,

cũng không có khả năng trên thế giới còn có quỷ đen đủi như

hắn.

Nếu có, thì con quỷ đó chắc chắn là một con quỷ xui xẻo.

Như này muốn giành chiến thắng đã là không thể, kết quả tốt

nhất là một trận hòa.

Cho nên Tô Viễn cũng khẩn trương lên, bởi vì hắn không biết một

khi lão già kia thắng, sẽ xảy ra chuyện gì.

Tuy nhiên không để hắn phải nghĩ nhiều.

Xúc xắc màu đen chuyển động, nó đứng nghiêng một cách quỷ dị

khi bị một lực lượng linh dị ảnh hưởng, sau đó nhanh chóng

chuyển động. Là ông già bắt đâu ném xúc xắc.

Xúc xắc quay không biết bao nhiêu vòng, rồi nhanh chóng ngừng

lại, còn lăn trên mặt đất vài vòng.

Hai chấm đỏ tươi trên xúc xắc màu đen hiện ra trước mắt.

Hai điểm.

Lại là hai điểm.

Nhưng lần này nhiều hơn hắn một điểm!

Thấy tình huống này, Tô Viễn tức giận tý thì méo mũi.

Con mẹ nó, đây là cố ý!

Giờ phút này nụ cười quỷ dị trên mặt lão già càng sâu, lão thậm

chí còn không để ý tới Toshio cắn xích sắt, mà tươi cười vươn tay

về phía Tô Viễn, tựa hồ giống như là đang đòi cái gì đó.

Là sao?

Mới đầu Tô Viễn nghi hoặc, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại!

Nó đang đòi tiên đặt cược, bởi vì nó giành chiến thắng?

Người đánh cược với quỷ, nếu thua thì phải lấy tính mạng làm

tiên đặt cược, một khi thua sẽ bị lệ quỷ g**t ch*t.

Mà quỷ đánh cược với quỷ, bên thua cũng phải đưa ra tiên đặt

cược, vậy nếu ngược lại, có phải lão quỷ kia mà thua thì hắn cũng

có thể đòi nó tiên cược?

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Điêu này đủ để chứng minh sự kh*ng b* của lão già, nhưngToshio cũng là lệ quỷ, sau khi nhận được mệnh lệnh của Tô Viễn,quy luật giết người của nó lập tức bị kích phát.Bản tính lệ quỷ phảng phất bị kích phát ra, Toshio lập tức nhào vềphía lão già, lúc dùng quan tài đâm qua, cái miệng khép chặt kialại mở ra.Cái miệng đen xì tựa như một cái hố đen phảng phất muốn nuốtchứng lão già.Tuy nhiên, ngay sau đó.Ánh mắt lão già nhìn về phía Toshio, đối mặt với Toshio nhào tới,lão trực tiếp đưa tay rút ra một sợi xích rỉ sét loang lổ.sợi xích kia không biết làm bằng chất liệu gì, dấu vết màu nâuđen phía trên rất nhiều, khá giống bùn đất, lại có chút giống nhưvết máu đã khô, làm cho người ta cảm nhận được hung ác khôngrõ.Tô Viễn thấy vậy, đồng tử bỗng nhiên co rụt lại.Bởi vì xích sắt quăng vê phía trước, thế nhưng lại trực tiếp đặttrên người Toshio.Lập tức, xích sắt co chặt lại, khiến cho Toshio vốn hung ác lúc nàynhư bị áp chế, mất đi năng lực hành động, trực tiếp ngã xuốngđất, phảng phất có lực lượng linh dị không rõ đang ăn mòn nókhiến nó lập tức mất đi năng lực chống đỡ, không cách nào tiếptục hoạt động.Vào giờ phút này lão già quỷ dị và Toshio đã phân rõ cao thấp.Toshio thua rôi.Nhưng nó lại không bị áp chế triệt để, bởi vì chiếc thọ y màu đencũ kĩ bao phủ trên người Toshio lúc này lại kích động, ống tay áonâng lên quấn lấy xích rỉ sét loang lổ, tựa hồ đang đối chọi vớinó, không để cho loại áp chế này tiếp tục phát sinh.Mà dường như Toshio cũng bị kích phát hung tính của ngạ quỷ,nó há to miệng, cắn một phát vào xích sắt, chỉ nghe được mộttiếng "răng rắc", chiếc xích sắt ngay cả lệ quỷ cũng trói được kialại bị răng quỷ cắn một cái tạo thành lỗ.Xem ra nếu cho Toshio đủ thời gian, nó có thể thoát khỏi vâykhốn, thậm chí cũng không phải là không có khả năng ăn đượcxích sắt.Mà lúc này, lão già khẽ thu lại nụ cười, tựa hô có chút kinh ngạc,nhưng mà không đợi lão đi về phía Toshio, Tô Viễn bắt đầu hànhđộng.Hắn trực tiếp nhặt xúc xắc trên mặt đất và bắt đầu trò chơi mộtlân nữa.Một khi bắt đầu trò chơi, nó đồng thời trói buộc Tô Viễn, cũng đểlão già kia thư thả, đây là một loại nguyên rủa hai chiều.Mà bây giờ cả hai đều là lệ quỷ, ai cũng có năng lực có thể mạnhmẽ phá vỡ cân băng.Chỉ là một khi cân bằng bị phá vỡ sẽ xảy ra chuyện gì thì không aibiết.Xúc xắc màu đen lăn trên mặt đất không hề có quy luật, rõ rànglà ném vê phía trước, nhưng xúc xắc đang lăn về phía sau.Chẳng bao lâu.Điểm số trên xúc xắc đã có.Là một điểm.Nhìn thấy màn này, sắc mặt Tô Viễn hoàn toàn đen xì. Cái nàyphải xui xẻo thế nào mới có thể lắc ra điểm số này, xúc xắc saukhi bị ném ra ngoài là không thể khống chế, đương nhiên, cũngkhông loại trừ con quỷ kia sẽ có phương pháp gian lận nào đó.Tô Viễn trong lòng hoài nghị, nhưng không có chứng cứtiCon số này đối với ngự quỷ giả bình thường đã tương đương vớiphán quyết tử vong, từ một đến sáu điểm trên xúc xắc, một làđiểm nhỏ nhất.Nhưng cũng may người ném xắc xắc không phải là người, mà làlệ quỷ Sở Nhân Mỹ.Nếu đối phương muốn thắng, chỉ tùy tiện ném ra cũng được,cũng không có khả năng trên thế giới còn có quỷ đen đủi nhưhắn.Nếu có, thì con quỷ đó chắc chắn là một con quỷ xui xẻo.Như này muốn giành chiến thắng đã là không thể, kết quả tốtnhất là một trận hòa.Cho nên Tô Viễn cũng khẩn trương lên, bởi vì hắn không biết mộtkhi lão già kia thắng, sẽ xảy ra chuyện gì.Tuy nhiên không để hắn phải nghĩ nhiều.Xúc xắc màu đen chuyển động, nó đứng nghiêng một cách quỷ dịkhi bị một lực lượng linh dị ảnh hưởng, sau đó nhanh chóngchuyển động. Là ông già bắt đâu ném xúc xắc.Xúc xắc quay không biết bao nhiêu vòng, rồi nhanh chóng ngừnglại, còn lăn trên mặt đất vài vòng.Hai chấm đỏ tươi trên xúc xắc màu đen hiện ra trước mắt.Hai điểm.Lại là hai điểm.Nhưng lần này nhiều hơn hắn một điểm!Thấy tình huống này, Tô Viễn tức giận tý thì méo mũi.Con mẹ nó, đây là cố ý!Giờ phút này nụ cười quỷ dị trên mặt lão già càng sâu, lão thậmchí còn không để ý tới Toshio cắn xích sắt, mà tươi cười vươn tayvề phía Tô Viễn, tựa hồ giống như là đang đòi cái gì đó.Là sao?Mới đầu Tô Viễn nghi hoặc, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại!Nó đang đòi tiên đặt cược, bởi vì nó giành chiến thắng?Người đánh cược với quỷ, nếu thua thì phải lấy tính mạng làmtiên đặt cược, một khi thua sẽ bị lệ quỷ g**t ch*t.Mà quỷ đánh cược với quỷ, bên thua cũng phải đưa ra tiên đặtcược, vậy nếu ngược lại, có phải lão quỷ kia mà thua thì hắn cũngcó thể đòi nó tiên cược?

Chương 292: Chưa từng may mắn như vậy