Tác giả:

Tôi xuyên không đến vào một đêm mưa. Đầu óc choáng váng, trước mắt toàn là máu. Bên tai là tiếng chửi bới thô lỗ của mấy gã đàn ông. “Vũ Tam, cái thằng ngu này! Nhất định bắt bọn tao theo mày vui vẻ, giờ thì hay rồi, gây ra án mạng luôn!” “Tao đâu biết con nhãi này lại liều c.h.ế.t lao đầu vào tường chứ? Lão tử còn chưa kịp cởi đai lưng, nó đã đ.â.m đầu vào rồi! Mặt thì mềm mà xương lại cứng thật.” “Ê, nhìn kìa, nó chưa c.h.ế.t hẳn! Vẫn còn hơi thở.” “Mau quăng nó về nhà lao đi, c.h.ế.t ở đây thì không xong đâu, tên cai ngục mà biết, hắn c.h.ặ.t đ.ầ.u chúng ta mất!” Chúng túm năm tụm ba lôi tôi lên rồi ném xuống đất. Bụi bẩn và cỏ vụn làm tôi sặc muốn chết. Tôi không dám ho mạnh, đầu đau như búa bổ. Cố gắng mở hé mắt nhìn xung quanh—ba mặt là tường đá, một mặt là song sắt, nền đất bẩn thỉu phủ đầy rơm rạ, góc tường có mấy con chuột đang cuộn tròn, kêu chít chít. Ha, đúng là khởi đầu c.h.ế.t tiệt. Tôi cẩn thận thử gọi: “Hệ thống?” “Thiên mệnh nhân?” “Cục xuyên sách?” Không có lấy một…

Chương 7: Chương 7

Xuyên Không Lầm Chỗ, Mong Đại Nhân Tha MạngTác giả: Lý Phú Quý NhiTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hài Hước, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngTôi xuyên không đến vào một đêm mưa. Đầu óc choáng váng, trước mắt toàn là máu. Bên tai là tiếng chửi bới thô lỗ của mấy gã đàn ông. “Vũ Tam, cái thằng ngu này! Nhất định bắt bọn tao theo mày vui vẻ, giờ thì hay rồi, gây ra án mạng luôn!” “Tao đâu biết con nhãi này lại liều c.h.ế.t lao đầu vào tường chứ? Lão tử còn chưa kịp cởi đai lưng, nó đã đ.â.m đầu vào rồi! Mặt thì mềm mà xương lại cứng thật.” “Ê, nhìn kìa, nó chưa c.h.ế.t hẳn! Vẫn còn hơi thở.” “Mau quăng nó về nhà lao đi, c.h.ế.t ở đây thì không xong đâu, tên cai ngục mà biết, hắn c.h.ặ.t đ.ầ.u chúng ta mất!” Chúng túm năm tụm ba lôi tôi lên rồi ném xuống đất. Bụi bẩn và cỏ vụn làm tôi sặc muốn chết. Tôi không dám ho mạnh, đầu đau như búa bổ. Cố gắng mở hé mắt nhìn xung quanh—ba mặt là tường đá, một mặt là song sắt, nền đất bẩn thỉu phủ đầy rơm rạ, góc tường có mấy con chuột đang cuộn tròn, kêu chít chít. Ha, đúng là khởi đầu c.h.ế.t tiệt. Tôi cẩn thận thử gọi: “Hệ thống?” “Thiên mệnh nhân?” “Cục xuyên sách?” Không có lấy một… Dưới sự cảm hóa của giọng ca tuyệt diệu của ta, hắn dần dần mở lòng, chịu nói chuyện với ta vài câu.Không mở cũng chẳng được, bởi vì ta với hắn chỉ có đúng hai cái gối, hai cái chăn.Một cái trải xuống làm nệm, một cái đắp bụng giữ ấm.“Ê, đại ca, ngươi không qua ngủ à?”Vịt Bay Lạc BầyHắn cuộn mình sát tường, quay mặt vào trong, trốn ta như trốn ôn thần.“Ta không thấy lạnh, ngươi cứ dùng đi.”Ta sờ thử lòng bàn tay hắn.“Ngươi định lừa ai chứ? Tay lạnh như băng thế này, đừng tưởng ngươi còn trẻ khỏe mà xem nhẹ. Ở nơi ẩm thấp lạnh lẽo này, khí huyết tuần hoàn sẽ kém dần đấy.”Ta nửa kéo nửa lôi, cuối cùng cũng túm được hắn lên tấm nệm, rồi quấn chăn quanh người hắn.“Đừng nghĩ ngợi gì về lễ nghi nam nữ. Ngươi mà chiếm được tiện nghi của ta thì ta cũng phục ngươi luôn đấy. Với tình trạng bây giờ của ngươi, ta một đ.ấ.m có thể đánh tám tên như thế.”Hắn khựng lại, im lặng tiêu hóa câu nói này.Nhà lao tĩnh mịch, chẳng có điểm nào tốt, chỉ có mỗi việc rất thích hợp để ngủ.Ta kéo vạt áo hai bên của hắn lên, nhét vào lỗ tai hắn, đùa cợt:“Tai bịt kín thế này hữu dụng lắm đó, không nhét lại có gián bò vào thì đừng trách ta không nhắc trước.”Tên công tử này chắc chưa từng nghe chuyện kinh dị như vậy, sắc mặt lập tức lộ vẻ kinh hãi.Ta thỏa mãn kéo chăn lên, an tâm ngủ tiếp.Không biết có phải vì ngủ say trở mình làm vạt áo rơi ra không, hay là bị tiếng r*n r* bi thảm nào đó đánh thức, ta mơ màng mở mắt, theo phản xạ quay đầu nhìn hắn.Hắn vẫn bình tĩnh gối đầu lên cánh tay, hơi thở đều đều.Ta bò dậy, định với tay kéo lại vạt áo để bịt tai hắn, nhưng lại bắt gặp đôi mắt sáng tĩnh của hắn, lặng lẽ nhìn ta.Nửa người ta lúc này gần như đang đè lên hắn.Ta vội rụt tay về: “Ta không có ý chiếm tiện nghi của ngươi đâu nha.”Hắn khẽ bật cười, không giống người vừa bị đánh thức, có lẽ vốn dĩ hắn chưa từng chợp mắt.Ta nằm trở lại gối, lẩm bẩm:“Dưới kia là tầng ngục hình, cứ mười ngày lại có một nhóm tù nhân bị giải xuống tra khảo, ngày đầu tiên luôn là lúc bọn họ la hét lớn nhất. Qua hôm nay là đỡ rồi.”Bởi vì khi con người bị hành hạ đến mức chẳng còn ra hình người nữa, thì có muốn kêu cũng không kêu nổi nữa.Ta vỗ vỗ khuỷu tay hắn:“Ngươi đừng sợ, đừng để bị dọa đến ngu luôn đấy.”Không ngờ hắn lại thản nhiên đáp:“Ta chính là bị đưa lên từ tầng dưới.”Ta sững người, đờ đẫn nhìn hắn hồi lâu, không biết phải nói gì.Thì ra, so với ta, hắn còn chịu đựng lâu hơn.Có lẽ hắn đã trải qua một vòng cực hình, nhưng chẳng khai thác được gì, mới miễn cưỡng giữ lại nửa cái mạng này.Nhà lao này cách âm rất kém, những tiếng rên la đau đớn từ xa đến gần cứ như tiếng quỷ khóc.Những ngày trước khi hắn đến, ta từng nhiều lần bị những âm thanh này làm bừng tỉnh giữa đêm, sợ hãi đến lạnh sống lưng.Vừa lo đến ngày nào đó mình cũng rơi vào cảnh đó, vừa thấp thỏm không yên khi nghĩ đến những người bên dưới.Nhưng bây giờ, bên cạnh ta có một người bạn tù.Ta nhẹ nhàng đặt tay lên khuỷu tay hắn, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể hắn truyền đến lòng bàn tay mình.Thế là, ta không còn sợ nữa.Sắp thiếp đi thì nghe hắn hỏi:“Cô nương họ gì, tên chi?”Đây là lần đầu tiên hắn hỏi ta một câu kể từ khi bị giam vào đây, giống như một vũng nước c.h.ế.t bỗng dậy sóng lăn tăn, khiến con người ta cảm thấy hắn đột nhiên có sức sống hơn hẳn.Ta vui mừng không kiềm chế nổi:“Ta tên là Dư Tình! Chữ Dư trong dư thừa, chữ Tình trong trời quang nắng đẹp. Huynh đài thì sao? Nên xưng hô thế nào?”Hắn luôn nói chuyện rất cẩn trọng, lúc nào cũng phải cân nhắc giây lát mới chịu đáp.“Những chuyện đã qua, cứ xem như đã c.h.ế.t cùng ngày hôm qua, không nhắc cũng được. Nhưng tên tự của ta là Hựu Niên—lại thêm một năm nữa.”Ta lập tức hứng thú:“Tên này có ý nghĩa gì vậy?”“Là mẫu thân đặt cho ta.”“Khi bà gả cho phụ thân ta, phụ thân đã bệnh suốt một năm, trúng tên độc trên chiến trường, chậm trễ cứu chữa, đến cả thái y cũng nói thuốc thang vô dụng.”“Năm thứ hai sau khi vào phủ, mẫu thân sinh ra đại ca của ta, năm thứ tư lại có ta.”“Phụ thân vì có mong mỏi mà từng chút một vượt qua bệnh tật.”“Lại một năm, rồi lại một năm, cứ thế mà tháng tròn người sum họp.”Ta cười, khẽ lắc tay hắn:“Đúng là một cái tên may mắn. Vậy thì chúc huynh trường mệnh bách tuế nhé!”Hắn cũng rất biết phối hợp, từng chữ chậm rãi, nhẹ nhàng như thơ.“Cũng chúc cô nương… trường mệnh bách tuế.”

Dưới sự cảm hóa của giọng ca tuyệt diệu của ta, hắn dần dần mở lòng, chịu nói chuyện với ta vài câu.

Không mở cũng chẳng được, bởi vì ta với hắn chỉ có đúng hai cái gối, hai cái chăn.

Một cái trải xuống làm nệm, một cái đắp bụng giữ ấm.

“Ê, đại ca, ngươi không qua ngủ à?”

Vịt Bay Lạc Bầy

Hắn cuộn mình sát tường, quay mặt vào trong, trốn ta như trốn ôn thần.

“Ta không thấy lạnh, ngươi cứ dùng đi.”

Ta sờ thử lòng bàn tay hắn.

“Ngươi định lừa ai chứ? Tay lạnh như băng thế này, đừng tưởng ngươi còn trẻ khỏe mà xem nhẹ. Ở nơi ẩm thấp lạnh lẽo này, khí huyết tuần hoàn sẽ kém dần đấy.”

Ta nửa kéo nửa lôi, cuối cùng cũng túm được hắn lên tấm nệm, rồi quấn chăn quanh người hắn.

“Đừng nghĩ ngợi gì về lễ nghi nam nữ. Ngươi mà chiếm được tiện nghi của ta thì ta cũng phục ngươi luôn đấy. Với tình trạng bây giờ của ngươi, ta một đ.ấ.m có thể đánh tám tên như thế.”

Hắn khựng lại, im lặng tiêu hóa câu nói này.

Nhà lao tĩnh mịch, chẳng có điểm nào tốt, chỉ có mỗi việc rất thích hợp để ngủ.

Ta kéo vạt áo hai bên của hắn lên, nhét vào lỗ tai hắn, đùa cợt:

“Tai bịt kín thế này hữu dụng lắm đó, không nhét lại có gián bò vào thì đừng trách ta không nhắc trước.”

Tên công tử này chắc chưa từng nghe chuyện kinh dị như vậy, sắc mặt lập tức lộ vẻ kinh hãi.

Ta thỏa mãn kéo chăn lên, an tâm ngủ tiếp.

Không biết có phải vì ngủ say trở mình làm vạt áo rơi ra không, hay là bị tiếng r*n r* bi thảm nào đó đánh thức, ta mơ màng mở mắt, theo phản xạ quay đầu nhìn hắn.

Hắn vẫn bình tĩnh gối đầu lên cánh tay, hơi thở đều đều.

Ta bò dậy, định với tay kéo lại vạt áo để bịt tai hắn, nhưng lại bắt gặp đôi mắt sáng tĩnh của hắn, lặng lẽ nhìn ta.

Nửa người ta lúc này gần như đang đè lên hắn.

Ta vội rụt tay về: “Ta không có ý chiếm tiện nghi của ngươi đâu nha.”

Hắn khẽ bật cười, không giống người vừa bị đánh thức, có lẽ vốn dĩ hắn chưa từng chợp mắt.

Ta nằm trở lại gối, lẩm bẩm:

“Dưới kia là tầng ngục hình, cứ mười ngày lại có một nhóm tù nhân bị giải xuống tra khảo, ngày đầu tiên luôn là lúc bọn họ la hét lớn nhất. Qua hôm nay là đỡ rồi.”

Bởi vì khi con người bị hành hạ đến mức chẳng còn ra hình người nữa, thì có muốn kêu cũng không kêu nổi nữa.

Ta vỗ vỗ khuỷu tay hắn:

“Ngươi đừng sợ, đừng để bị dọa đến ngu luôn đấy.”

Không ngờ hắn lại thản nhiên đáp:

“Ta chính là bị đưa lên từ tầng dưới.”

Ta sững người, đờ đẫn nhìn hắn hồi lâu, không biết phải nói gì.

Thì ra, so với ta, hắn còn chịu đựng lâu hơn.

Có lẽ hắn đã trải qua một vòng cực hình, nhưng chẳng khai thác được gì, mới miễn cưỡng giữ lại nửa cái mạng này.

Nhà lao này cách âm rất kém, những tiếng rên la đau đớn từ xa đến gần cứ như tiếng quỷ khóc.

Những ngày trước khi hắn đến, ta từng nhiều lần bị những âm thanh này làm bừng tỉnh giữa đêm, sợ hãi đến lạnh sống lưng.

Vừa lo đến ngày nào đó mình cũng rơi vào cảnh đó, vừa thấp thỏm không yên khi nghĩ đến những người bên dưới.

Nhưng bây giờ, bên cạnh ta có một người bạn tù.

Ta nhẹ nhàng đặt tay lên khuỷu tay hắn, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể hắn truyền đến lòng bàn tay mình.

Thế là, ta không còn sợ nữa.

Sắp thiếp đi thì nghe hắn hỏi:

“Cô nương họ gì, tên chi?”

Đây là lần đầu tiên hắn hỏi ta một câu kể từ khi bị giam vào đây, giống như một vũng nước c.h.ế.t bỗng dậy sóng lăn tăn, khiến con người ta cảm thấy hắn đột nhiên có sức sống hơn hẳn.

Ta vui mừng không kiềm chế nổi:

“Ta tên là Dư Tình! Chữ Dư trong dư thừa, chữ Tình trong trời quang nắng đẹp. Huynh đài thì sao? Nên xưng hô thế nào?”

Hắn luôn nói chuyện rất cẩn trọng, lúc nào cũng phải cân nhắc giây lát mới chịu đáp.

“Những chuyện đã qua, cứ xem như đã c.h.ế.t cùng ngày hôm qua, không nhắc cũng được. Nhưng tên tự của ta là Hựu Niên—lại thêm một năm nữa.”

Ta lập tức hứng thú:

“Tên này có ý nghĩa gì vậy?”

“Là mẫu thân đặt cho ta.”

“Khi bà gả cho phụ thân ta, phụ thân đã bệnh suốt một năm, trúng tên độc trên chiến trường, chậm trễ cứu chữa, đến cả thái y cũng nói thuốc thang vô dụng.”

“Năm thứ hai sau khi vào phủ, mẫu thân sinh ra đại ca của ta, năm thứ tư lại có ta.”

“Phụ thân vì có mong mỏi mà từng chút một vượt qua bệnh tật.”

“Lại một năm, rồi lại một năm, cứ thế mà tháng tròn người sum họp.”

Ta cười, khẽ lắc tay hắn:

“Đúng là một cái tên may mắn. Vậy thì chúc huynh trường mệnh bách tuế nhé!”

Hắn cũng rất biết phối hợp, từng chữ chậm rãi, nhẹ nhàng như thơ.

“Cũng chúc cô nương… trường mệnh bách tuế.”

Xuyên Không Lầm Chỗ, Mong Đại Nhân Tha MạngTác giả: Lý Phú Quý NhiTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hài Hước, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngTôi xuyên không đến vào một đêm mưa. Đầu óc choáng váng, trước mắt toàn là máu. Bên tai là tiếng chửi bới thô lỗ của mấy gã đàn ông. “Vũ Tam, cái thằng ngu này! Nhất định bắt bọn tao theo mày vui vẻ, giờ thì hay rồi, gây ra án mạng luôn!” “Tao đâu biết con nhãi này lại liều c.h.ế.t lao đầu vào tường chứ? Lão tử còn chưa kịp cởi đai lưng, nó đã đ.â.m đầu vào rồi! Mặt thì mềm mà xương lại cứng thật.” “Ê, nhìn kìa, nó chưa c.h.ế.t hẳn! Vẫn còn hơi thở.” “Mau quăng nó về nhà lao đi, c.h.ế.t ở đây thì không xong đâu, tên cai ngục mà biết, hắn c.h.ặ.t đ.ầ.u chúng ta mất!” Chúng túm năm tụm ba lôi tôi lên rồi ném xuống đất. Bụi bẩn và cỏ vụn làm tôi sặc muốn chết. Tôi không dám ho mạnh, đầu đau như búa bổ. Cố gắng mở hé mắt nhìn xung quanh—ba mặt là tường đá, một mặt là song sắt, nền đất bẩn thỉu phủ đầy rơm rạ, góc tường có mấy con chuột đang cuộn tròn, kêu chít chít. Ha, đúng là khởi đầu c.h.ế.t tiệt. Tôi cẩn thận thử gọi: “Hệ thống?” “Thiên mệnh nhân?” “Cục xuyên sách?” Không có lấy một… Dưới sự cảm hóa của giọng ca tuyệt diệu của ta, hắn dần dần mở lòng, chịu nói chuyện với ta vài câu.Không mở cũng chẳng được, bởi vì ta với hắn chỉ có đúng hai cái gối, hai cái chăn.Một cái trải xuống làm nệm, một cái đắp bụng giữ ấm.“Ê, đại ca, ngươi không qua ngủ à?”Vịt Bay Lạc BầyHắn cuộn mình sát tường, quay mặt vào trong, trốn ta như trốn ôn thần.“Ta không thấy lạnh, ngươi cứ dùng đi.”Ta sờ thử lòng bàn tay hắn.“Ngươi định lừa ai chứ? Tay lạnh như băng thế này, đừng tưởng ngươi còn trẻ khỏe mà xem nhẹ. Ở nơi ẩm thấp lạnh lẽo này, khí huyết tuần hoàn sẽ kém dần đấy.”Ta nửa kéo nửa lôi, cuối cùng cũng túm được hắn lên tấm nệm, rồi quấn chăn quanh người hắn.“Đừng nghĩ ngợi gì về lễ nghi nam nữ. Ngươi mà chiếm được tiện nghi của ta thì ta cũng phục ngươi luôn đấy. Với tình trạng bây giờ của ngươi, ta một đ.ấ.m có thể đánh tám tên như thế.”Hắn khựng lại, im lặng tiêu hóa câu nói này.Nhà lao tĩnh mịch, chẳng có điểm nào tốt, chỉ có mỗi việc rất thích hợp để ngủ.Ta kéo vạt áo hai bên của hắn lên, nhét vào lỗ tai hắn, đùa cợt:“Tai bịt kín thế này hữu dụng lắm đó, không nhét lại có gián bò vào thì đừng trách ta không nhắc trước.”Tên công tử này chắc chưa từng nghe chuyện kinh dị như vậy, sắc mặt lập tức lộ vẻ kinh hãi.Ta thỏa mãn kéo chăn lên, an tâm ngủ tiếp.Không biết có phải vì ngủ say trở mình làm vạt áo rơi ra không, hay là bị tiếng r*n r* bi thảm nào đó đánh thức, ta mơ màng mở mắt, theo phản xạ quay đầu nhìn hắn.Hắn vẫn bình tĩnh gối đầu lên cánh tay, hơi thở đều đều.Ta bò dậy, định với tay kéo lại vạt áo để bịt tai hắn, nhưng lại bắt gặp đôi mắt sáng tĩnh của hắn, lặng lẽ nhìn ta.Nửa người ta lúc này gần như đang đè lên hắn.Ta vội rụt tay về: “Ta không có ý chiếm tiện nghi của ngươi đâu nha.”Hắn khẽ bật cười, không giống người vừa bị đánh thức, có lẽ vốn dĩ hắn chưa từng chợp mắt.Ta nằm trở lại gối, lẩm bẩm:“Dưới kia là tầng ngục hình, cứ mười ngày lại có một nhóm tù nhân bị giải xuống tra khảo, ngày đầu tiên luôn là lúc bọn họ la hét lớn nhất. Qua hôm nay là đỡ rồi.”Bởi vì khi con người bị hành hạ đến mức chẳng còn ra hình người nữa, thì có muốn kêu cũng không kêu nổi nữa.Ta vỗ vỗ khuỷu tay hắn:“Ngươi đừng sợ, đừng để bị dọa đến ngu luôn đấy.”Không ngờ hắn lại thản nhiên đáp:“Ta chính là bị đưa lên từ tầng dưới.”Ta sững người, đờ đẫn nhìn hắn hồi lâu, không biết phải nói gì.Thì ra, so với ta, hắn còn chịu đựng lâu hơn.Có lẽ hắn đã trải qua một vòng cực hình, nhưng chẳng khai thác được gì, mới miễn cưỡng giữ lại nửa cái mạng này.Nhà lao này cách âm rất kém, những tiếng rên la đau đớn từ xa đến gần cứ như tiếng quỷ khóc.Những ngày trước khi hắn đến, ta từng nhiều lần bị những âm thanh này làm bừng tỉnh giữa đêm, sợ hãi đến lạnh sống lưng.Vừa lo đến ngày nào đó mình cũng rơi vào cảnh đó, vừa thấp thỏm không yên khi nghĩ đến những người bên dưới.Nhưng bây giờ, bên cạnh ta có một người bạn tù.Ta nhẹ nhàng đặt tay lên khuỷu tay hắn, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể hắn truyền đến lòng bàn tay mình.Thế là, ta không còn sợ nữa.Sắp thiếp đi thì nghe hắn hỏi:“Cô nương họ gì, tên chi?”Đây là lần đầu tiên hắn hỏi ta một câu kể từ khi bị giam vào đây, giống như một vũng nước c.h.ế.t bỗng dậy sóng lăn tăn, khiến con người ta cảm thấy hắn đột nhiên có sức sống hơn hẳn.Ta vui mừng không kiềm chế nổi:“Ta tên là Dư Tình! Chữ Dư trong dư thừa, chữ Tình trong trời quang nắng đẹp. Huynh đài thì sao? Nên xưng hô thế nào?”Hắn luôn nói chuyện rất cẩn trọng, lúc nào cũng phải cân nhắc giây lát mới chịu đáp.“Những chuyện đã qua, cứ xem như đã c.h.ế.t cùng ngày hôm qua, không nhắc cũng được. Nhưng tên tự của ta là Hựu Niên—lại thêm một năm nữa.”Ta lập tức hứng thú:“Tên này có ý nghĩa gì vậy?”“Là mẫu thân đặt cho ta.”“Khi bà gả cho phụ thân ta, phụ thân đã bệnh suốt một năm, trúng tên độc trên chiến trường, chậm trễ cứu chữa, đến cả thái y cũng nói thuốc thang vô dụng.”“Năm thứ hai sau khi vào phủ, mẫu thân sinh ra đại ca của ta, năm thứ tư lại có ta.”“Phụ thân vì có mong mỏi mà từng chút một vượt qua bệnh tật.”“Lại một năm, rồi lại một năm, cứ thế mà tháng tròn người sum họp.”Ta cười, khẽ lắc tay hắn:“Đúng là một cái tên may mắn. Vậy thì chúc huynh trường mệnh bách tuế nhé!”Hắn cũng rất biết phối hợp, từng chữ chậm rãi, nhẹ nhàng như thơ.“Cũng chúc cô nương… trường mệnh bách tuế.”

Chương 7: Chương 7