Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 306: Lệ quỷ xuống xe (1)
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Giờ này khắc này, sinh mạng của những người trên xe phảng phấtđã tương liên với hai mắt, những người bị cướp lấy nhãn câunhanh chóng chết đi, hơn nữa thi thể mọc ra thi ban loang lổ vớitốc độ kinh người, cả người tản ra mùi hôi thối.Mắt?Quy luật giết người của tên lệ quỷ này có liên quan đến ánh mắt?Là không thể bị nhìn thấy sao?Hay là thứ gì khác?Đủ loại suy nghĩ từ trong đầu Hứa Phong hiện lên, anh ta đangsuy tư quy luật giết người của cô bé váy đỏ, ngược lại Lâm Bắcthật sự là trời sụp đổ không sợ hãi, nhắm mắt lại ngủ là xongviệc, sống chết có sốiNhưng trên xe không chỉ có một con quỷ! Còn có một lệ quỷ mặcáo xanhITrước mắt lệ quỷ váy đỏ đang giết người, để tránh bị theo dõi,Hứa Phong chỉ có thể cắn răng vận dụng năng lực của lệ quỷ.Trong phút chốc, Hứa Phong như chết đi, ngôi bất động trên ghế,toàn thân lạnh toát, như đã chết từ lâu. Lúc này, trên người anhta chảy ra nước thi thể, bốc ra mùi hôi thối, giống như một xácchết thối rữa đã nhiêu ngày bị bỏ lại.Tình huống này, lệ quỷ sẽ không tấn công anh ta, đây là một loạinăng lực nằm chết rất mạnh.Sau khi vận dụng năng lực, Hứa Phong cũng không lo lắng cô béváy đỏ sẽ tập kích mình, anh ta lo lắng là lệ quỷ quân áo lam vẫnngồi ở chỗ không nhúc nhích.Dù sao quỷ kia cũng có tiên án tập kích lệ quỷ khác! Anh ta làngự quỷ giả, cũng khó bảo đảm sẽ mình có bị theo dõi haykhông.Trên thực tế Tô Viễn lúc này cũng đang suy nghĩ vấn đề này, rốtcuộc có nên động thủ với cô bé áo đỏ kia hay không?Nói không động tâm là giả, cấp bậc kh*ng b* của con quỷ nàycũng không cao, ít nhất Tô Viễn cảm giác được, dì Mỹ nhà mìnhhoàn toàn có thể ứng phó.Nếu xếp hạng, phỏng chừng cùng lắm chỉ có cấp bậc C€, thuộccấp hạn chế, con quỷ này cũng không có thủ đoạn giết người quymô lớn, thậm chí rất có thể ngay cả quỷ vực cũng không có, dùngđể bồi dưỡng Toshio hoặc là dinh dưỡng cho dì Mỹ thì không thểtốt hơn.Điêu duy nhất khiến hắn kiêng ky chính là xe buýt và con quỷ chỉđường bên ngoài xe, xe buýt thần bí khó lường, cấp bậc quỷ chỉđường không rõ, hai thứ này đều không phải là hàng dễ đối phó.Nhưng Tô Viễn cũng không quá lo lắng về quỷ chỉ đường, bởi vìlân trước nó đã nhận qua một tờ quỷ tiền của Tô Viễn, theo lý mànói sẽ không động thủ với Tô Viễn.Cái gọi là "có tiên có thể sai khiến quỷ", đôi khi có tiên thật sự cóthể làm gì thì làm!Vì vậy, rắc rối thực sự chỉ là xe buýt.Tuy rằng hiện giờ xe buýt không biết đã xảy ra biến cố gì, tựa hồdẫn đến cân bằng lực lượng linh dị nào đó bị phá vỡ, nhưng mặcdù như vậy, Tô Viễn cũng không dám cam đoan, nếu mình độngthủ với lệ quỷ váy đỏ, có thể bởi vậy mà chọc giận xe buýt, từ đóbị đuổi xuống xe hay không?Đây cũng không phải là không có tiên lệ, dù sao sau lần đầu tiênTô Viễn động thủ, xe buýt lập tức tắt máy một lần, cũng khôngphải tắt máy như bình thường, ngược lại có chút giống như cảnhcáo.Nếu bởi vì nhất thời tham lam bởi vì cái nhỏ mà mất cái lớn, vậykhông đáng.Cho nên Tô Viễn kiêm chế lại lòng tham.Ừm... Tạm thời!Thực tế nếu như có thể, hắn thực sự muốn lái xe buýt chạy đi.Nhưng có một vấn đề nghiêm trọng, hắn không thể lái xe!Người trong xe bởi vì lệ quỷ mất đi trói buộc bắt đầu giết ngườimà trở nên hoảng loạn, hai ngự quỷ giả còn đỡ, mỗi người tựđộng dùng năng lực tránh cho lệ quỷ tập kích, nhưng nhữngngười khác lại không ổn.May mà lúc này cửa xe đã mở ra, lập tức có người hoảng hốtchạy ra ngoài.Đáng tiếc là chạy ra ngoài cũng vô dụng, trước không nói rất cóthể sẽ gặp phải lệ quỷ khác, cho dù may mắn không đụng phảinhững quỷ khác, thân là người bình thường cũng rất khó đi rakhỏi vùng linh dị, thậm chí có thể nói là "thập tử vô sinh.Huống chi người trong xe căn bản không bị cô bé váy đỏ kia giết,mặc dù nó một lần chỉ giết một người, lặp đi lặp lại móc mắt bọnhọ ra sau đó nhét vào hốc mắt của mình.Người bình thường trong xe nhanh chóng đã chết sạch, ngoại trừLâm Bắc và Hứa Phong là hai ngự quỷ giả, có lẽ là bởi vì bọn họmỗi người đều dùng phương thức riêng của mình chống đỡ lệ quỷtấn công, tránh được quy luật giết người, khiến cho cô bé váy đỏcũng không chủ động tập kích bọn họ, ngược lại xuống xe đuổitheo hai học sinh hư may mắn thoát chất. Tốc độ của cô bé rấtnhanh, sau khi xuống xe rất nhanh đã thoát khỏi phạm vi đèn xebuýt, biến mất trong bóng tối của vùng đất linh dị.Lúc này, Tô Viễn tâm niệm vừa động, có chút muốn xuống xeđuổi theo, ở trên xe buýt hắn không dám động thủ, nhưng ở bênngoài xe buýt thì khác.
Giờ này khắc này, sinh mạng của những người trên xe phảng phất
đã tương liên với hai mắt, những người bị cướp lấy nhãn câu
nhanh chóng chết đi, hơn nữa thi thể mọc ra thi ban loang lổ với
tốc độ kinh người, cả người tản ra mùi hôi thối.
Mắt?
Quy luật giết người của tên lệ quỷ này có liên quan đến ánh mắt?
Là không thể bị nhìn thấy sao?
Hay là thứ gì khác?
Đủ loại suy nghĩ từ trong đầu Hứa Phong hiện lên, anh ta đang
suy tư quy luật giết người của cô bé váy đỏ, ngược lại Lâm Bắc
thật sự là trời sụp đổ không sợ hãi, nhắm mắt lại ngủ là xong
việc, sống chết có sối
Nhưng trên xe không chỉ có một con quỷ! Còn có một lệ quỷ mặc
áo xanhI
Trước mắt lệ quỷ váy đỏ đang giết người, để tránh bị theo dõi,
Hứa Phong chỉ có thể cắn răng vận dụng năng lực của lệ quỷ.
Trong phút chốc, Hứa Phong như chết đi, ngôi bất động trên ghế,
toàn thân lạnh toát, như đã chết từ lâu. Lúc này, trên người anh
ta chảy ra nước thi thể, bốc ra mùi hôi thối, giống như một xác
chết thối rữa đã nhiêu ngày bị bỏ lại.
Tình huống này, lệ quỷ sẽ không tấn công anh ta, đây là một loại
năng lực nằm chết rất mạnh.
Sau khi vận dụng năng lực, Hứa Phong cũng không lo lắng cô bé
váy đỏ sẽ tập kích mình, anh ta lo lắng là lệ quỷ quân áo lam vẫn
ngồi ở chỗ không nhúc nhích.
Dù sao quỷ kia cũng có tiên án tập kích lệ quỷ khác! Anh ta là
ngự quỷ giả, cũng khó bảo đảm sẽ mình có bị theo dõi hay
không.
Trên thực tế Tô Viễn lúc này cũng đang suy nghĩ vấn đề này, rốt
cuộc có nên động thủ với cô bé áo đỏ kia hay không?
Nói không động tâm là giả, cấp bậc kh*ng b* của con quỷ này
cũng không cao, ít nhất Tô Viễn cảm giác được, dì Mỹ nhà mình
hoàn toàn có thể ứng phó.
Nếu xếp hạng, phỏng chừng cùng lắm chỉ có cấp bậc C€, thuộc
cấp hạn chế, con quỷ này cũng không có thủ đoạn giết người quy
mô lớn, thậm chí rất có thể ngay cả quỷ vực cũng không có, dùng
để bồi dưỡng Toshio hoặc là dinh dưỡng cho dì Mỹ thì không thể
tốt hơn.
Điêu duy nhất khiến hắn kiêng ky chính là xe buýt và con quỷ chỉ
đường bên ngoài xe, xe buýt thần bí khó lường, cấp bậc quỷ chỉ
đường không rõ, hai thứ này đều không phải là hàng dễ đối phó.
Nhưng Tô Viễn cũng không quá lo lắng về quỷ chỉ đường, bởi vì
lân trước nó đã nhận qua một tờ quỷ tiền của Tô Viễn, theo lý mà
nói sẽ không động thủ với Tô Viễn.
Cái gọi là "có tiên có thể sai khiến quỷ", đôi khi có tiên thật sự có
thể làm gì thì làm!
Vì vậy, rắc rối thực sự chỉ là xe buýt.
Tuy rằng hiện giờ xe buýt không biết đã xảy ra biến cố gì, tựa hồ
dẫn đến cân bằng lực lượng linh dị nào đó bị phá vỡ, nhưng mặc
dù như vậy, Tô Viễn cũng không dám cam đoan, nếu mình động
thủ với lệ quỷ váy đỏ, có thể bởi vậy mà chọc giận xe buýt, từ đó
bị đuổi xuống xe hay không?
Đây cũng không phải là không có tiên lệ, dù sao sau lần đầu tiên
Tô Viễn động thủ, xe buýt lập tức tắt máy một lần, cũng không
phải tắt máy như bình thường, ngược lại có chút giống như cảnh
cáo.
Nếu bởi vì nhất thời tham lam bởi vì cái nhỏ mà mất cái lớn, vậy
không đáng.
Cho nên Tô Viễn kiêm chế lại lòng tham.
Ừm... Tạm thời!
Thực tế nếu như có thể, hắn thực sự muốn lái xe buýt chạy đi.
Nhưng có một vấn đề nghiêm trọng, hắn không thể lái xe!
Người trong xe bởi vì lệ quỷ mất đi trói buộc bắt đầu giết người
mà trở nên hoảng loạn, hai ngự quỷ giả còn đỡ, mỗi người tự
động dùng năng lực tránh cho lệ quỷ tập kích, nhưng những
người khác lại không ổn.
May mà lúc này cửa xe đã mở ra, lập tức có người hoảng hốt
chạy ra ngoài.
Đáng tiếc là chạy ra ngoài cũng vô dụng, trước không nói rất có
thể sẽ gặp phải lệ quỷ khác, cho dù may mắn không đụng phải
những quỷ khác, thân là người bình thường cũng rất khó đi ra
khỏi vùng linh dị, thậm chí có thể nói là "thập tử vô sinh.
Huống chi người trong xe căn bản không bị cô bé váy đỏ kia giết,
mặc dù nó một lần chỉ giết một người, lặp đi lặp lại móc mắt bọn
họ ra sau đó nhét vào hốc mắt của mình.
Người bình thường trong xe nhanh chóng đã chết sạch, ngoại trừ
Lâm Bắc và Hứa Phong là hai ngự quỷ giả, có lẽ là bởi vì bọn họ
mỗi người đều dùng phương thức riêng của mình chống đỡ lệ quỷ
tấn công, tránh được quy luật giết người, khiến cho cô bé váy đỏ
cũng không chủ động tập kích bọn họ, ngược lại xuống xe đuổi
theo hai học sinh hư may mắn thoát chất. Tốc độ của cô bé rất
nhanh, sau khi xuống xe rất nhanh đã thoát khỏi phạm vi đèn xe
buýt, biến mất trong bóng tối của vùng đất linh dị.
Lúc này, Tô Viễn tâm niệm vừa động, có chút muốn xuống xe
đuổi theo, ở trên xe buýt hắn không dám động thủ, nhưng ở bên
ngoài xe buýt thì khác.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Giờ này khắc này, sinh mạng của những người trên xe phảng phấtđã tương liên với hai mắt, những người bị cướp lấy nhãn câunhanh chóng chết đi, hơn nữa thi thể mọc ra thi ban loang lổ vớitốc độ kinh người, cả người tản ra mùi hôi thối.Mắt?Quy luật giết người của tên lệ quỷ này có liên quan đến ánh mắt?Là không thể bị nhìn thấy sao?Hay là thứ gì khác?Đủ loại suy nghĩ từ trong đầu Hứa Phong hiện lên, anh ta đangsuy tư quy luật giết người của cô bé váy đỏ, ngược lại Lâm Bắcthật sự là trời sụp đổ không sợ hãi, nhắm mắt lại ngủ là xongviệc, sống chết có sốiNhưng trên xe không chỉ có một con quỷ! Còn có một lệ quỷ mặcáo xanhITrước mắt lệ quỷ váy đỏ đang giết người, để tránh bị theo dõi,Hứa Phong chỉ có thể cắn răng vận dụng năng lực của lệ quỷ.Trong phút chốc, Hứa Phong như chết đi, ngôi bất động trên ghế,toàn thân lạnh toát, như đã chết từ lâu. Lúc này, trên người anhta chảy ra nước thi thể, bốc ra mùi hôi thối, giống như một xácchết thối rữa đã nhiêu ngày bị bỏ lại.Tình huống này, lệ quỷ sẽ không tấn công anh ta, đây là một loạinăng lực nằm chết rất mạnh.Sau khi vận dụng năng lực, Hứa Phong cũng không lo lắng cô béváy đỏ sẽ tập kích mình, anh ta lo lắng là lệ quỷ quân áo lam vẫnngồi ở chỗ không nhúc nhích.Dù sao quỷ kia cũng có tiên án tập kích lệ quỷ khác! Anh ta làngự quỷ giả, cũng khó bảo đảm sẽ mình có bị theo dõi haykhông.Trên thực tế Tô Viễn lúc này cũng đang suy nghĩ vấn đề này, rốtcuộc có nên động thủ với cô bé áo đỏ kia hay không?Nói không động tâm là giả, cấp bậc kh*ng b* của con quỷ nàycũng không cao, ít nhất Tô Viễn cảm giác được, dì Mỹ nhà mìnhhoàn toàn có thể ứng phó.Nếu xếp hạng, phỏng chừng cùng lắm chỉ có cấp bậc C€, thuộccấp hạn chế, con quỷ này cũng không có thủ đoạn giết người quymô lớn, thậm chí rất có thể ngay cả quỷ vực cũng không có, dùngđể bồi dưỡng Toshio hoặc là dinh dưỡng cho dì Mỹ thì không thểtốt hơn.Điêu duy nhất khiến hắn kiêng ky chính là xe buýt và con quỷ chỉđường bên ngoài xe, xe buýt thần bí khó lường, cấp bậc quỷ chỉđường không rõ, hai thứ này đều không phải là hàng dễ đối phó.Nhưng Tô Viễn cũng không quá lo lắng về quỷ chỉ đường, bởi vìlân trước nó đã nhận qua một tờ quỷ tiền của Tô Viễn, theo lý mànói sẽ không động thủ với Tô Viễn.Cái gọi là "có tiên có thể sai khiến quỷ", đôi khi có tiên thật sự cóthể làm gì thì làm!Vì vậy, rắc rối thực sự chỉ là xe buýt.Tuy rằng hiện giờ xe buýt không biết đã xảy ra biến cố gì, tựa hồdẫn đến cân bằng lực lượng linh dị nào đó bị phá vỡ, nhưng mặcdù như vậy, Tô Viễn cũng không dám cam đoan, nếu mình độngthủ với lệ quỷ váy đỏ, có thể bởi vậy mà chọc giận xe buýt, từ đóbị đuổi xuống xe hay không?Đây cũng không phải là không có tiên lệ, dù sao sau lần đầu tiênTô Viễn động thủ, xe buýt lập tức tắt máy một lần, cũng khôngphải tắt máy như bình thường, ngược lại có chút giống như cảnhcáo.Nếu bởi vì nhất thời tham lam bởi vì cái nhỏ mà mất cái lớn, vậykhông đáng.Cho nên Tô Viễn kiêm chế lại lòng tham.Ừm... Tạm thời!Thực tế nếu như có thể, hắn thực sự muốn lái xe buýt chạy đi.Nhưng có một vấn đề nghiêm trọng, hắn không thể lái xe!Người trong xe bởi vì lệ quỷ mất đi trói buộc bắt đầu giết ngườimà trở nên hoảng loạn, hai ngự quỷ giả còn đỡ, mỗi người tựđộng dùng năng lực tránh cho lệ quỷ tập kích, nhưng nhữngngười khác lại không ổn.May mà lúc này cửa xe đã mở ra, lập tức có người hoảng hốtchạy ra ngoài.Đáng tiếc là chạy ra ngoài cũng vô dụng, trước không nói rất cóthể sẽ gặp phải lệ quỷ khác, cho dù may mắn không đụng phảinhững quỷ khác, thân là người bình thường cũng rất khó đi rakhỏi vùng linh dị, thậm chí có thể nói là "thập tử vô sinh.Huống chi người trong xe căn bản không bị cô bé váy đỏ kia giết,mặc dù nó một lần chỉ giết một người, lặp đi lặp lại móc mắt bọnhọ ra sau đó nhét vào hốc mắt của mình.Người bình thường trong xe nhanh chóng đã chết sạch, ngoại trừLâm Bắc và Hứa Phong là hai ngự quỷ giả, có lẽ là bởi vì bọn họmỗi người đều dùng phương thức riêng của mình chống đỡ lệ quỷtấn công, tránh được quy luật giết người, khiến cho cô bé váy đỏcũng không chủ động tập kích bọn họ, ngược lại xuống xe đuổitheo hai học sinh hư may mắn thoát chất. Tốc độ của cô bé rấtnhanh, sau khi xuống xe rất nhanh đã thoát khỏi phạm vi đèn xebuýt, biến mất trong bóng tối của vùng đất linh dị.Lúc này, Tô Viễn tâm niệm vừa động, có chút muốn xuống xeđuổi theo, ở trên xe buýt hắn không dám động thủ, nhưng ở bênngoài xe buýt thì khác.