Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 309: Tin tức thế giới bên ngoài (1)
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nhưng mà chính là một tờ giấy bình thường như vậy lại có đượclực lượng linh dị không thể tưởng tượng nổi.Cách sử dụng nó rất đơn giản.Viết tên của một người trên giấy, sau đó giao nó cho lệ quỷ, nhưvậy lệ quỷ sẽ đi tìm người kia.Đây là một đạo cụ linh dị rất đáng sợ, thậm chí theo một ý nghĩanào đó, là một loại nguyên rủa.Bởi vì tên bị viết trên giấy sẽ bị lệ quỷ liệt vào mục tiêu tập kích,hơn nữa còn là loại luôn bị nhìn chằm chằm, trốn đi cũng vôdụng, chỉ cân bạn không chết, lệ quỷ sẽ không bỏ qua cho bạn,cơ hồ tương đương với việc cứng rắn viết lại quy luật giết ngườicủa lệ quỷ.Trong một số tình huống nguy hiểm, nó thậm chí có thể được sửdụng để bảo vệ tính mạng của bạn.Ví dụ, bạn có thể viết tên của kẻ thù khi bạn gặp một lệ quỷ, nhờđó tránh sự tấn công của quỷ.Nhưng một số quy tắc vẫn phải tuân thủ, ví dụ như một tờ giấychỉ có hiệu lực đối với tên của người đầu tiên được viết ở trên,không thể đồng thời viết ra nhiều tên cá nhân, mà mục tiêu mộtkhi chết đi, tờ giấy này cũng mất đi tác dụng linh dị.Tương tự, cũng không thể để lệ quỷ đi tấn công lệ quỷ, như vậysẽ dẫn đến linh dị trên giấy mất hiệu lực.Và để đảm bảo tính chính xác mục tiêu, lúc viết ra tên mục tiêu,tốt nhất cũng dán hình ảnh của mục tiêu, nếu không những conma nhận được giấy viết thư sẽ đi lang thang trên toàn thế giới,tấn công tất cả những người cùng tên...Nhìn chung, đây là một đạo cụ linh dị rất quý giá.Tô Viễn cẩn thận cất kỹ nó, chuẩn bị chờ ngày nào đó nhìn aikhông vừa mắt, lại mượn quỷ giết người.Ngay cả mục tiêu hắn cũng tính toán kỹ càng, lệ quỷ nhất địnhphải chọn kẻ hung dữ nhất, dũng cảm nhất, quỷ họa, chủ nhânquỷ nhãn, quỷ sai, đều là lựa chọn cực tốt.Đương nhiên, lão già biết xóa bỏ kia là tốt nhất, nhưng rất có thểđối phương vào lúc này còn chưa chết hẳn, phải chờ lão chết rôinói sau.Cất giấy viết thư xong, phía sau con quỷ này, không còn con quỷthứ hai nào xuất hiện.Mà cái máy bán hàng trong trạm xe vẫn chập chờn ánh đèn,giống như kết nối kém, khi thì sáng lên, khi thì tắt.Nhưng vì không xuống xe, không ai biết bên trong nó đang báncái gì.Tô Viễn cũng không có chủ ý với nó, lý do rất đơn giản, nó quálớn, mang theo bất tiện, muốn chuyển nó đi có nghĩa là phảixuống xe, tiếp xúc với mưa.Đối với nước mưa ở nơi linh dị này, Tô Viễn ít nhiều vẫn có chútkiêng kị, không nhìn thấy ngay cả quỷ cũng cân khoác áo tơi sao?Cho nên có thể không tiếp xúc vấn tốt hơn.Hơn nữa, hắn lại không thiếu vật phẩm linh dị, mà chức năng củamáy bán hàng kia cũng không rõ, không nên vì thế mà gánh chịunguy hiểm.Xe buýt linh dị một lần nữa khởi động, cửa đóng lại, bắt đầu dichuyển về phía trước.Lúc này xe buýt chạy rất lâu, tiếp tục đi tới, cuối cùng cũng rakhỏi khu vực mưa, bên ngoài lại khôi phục lại bộ dáng lúc trước.Mà giọt nước trên cửa sổ giờ phút này cũng nhanh chóng biếnmất, rất nhanh một chút dấu vết cũng không nhìn thấy.Cũng chính là lúc Tô Viễn ở trên xe buýt.Bên ngoài cũng phát sinh dị biến không ai biết.Tuy rằng hiện giờ sự kiện linh dị cấp S của thành phố Đại Xươngđã chấm dứt, nhưng làn sóng do sự kiện dẫn đến vẫn chưa lắngxuống, ngược lại càng thêm dòng nước ngâm mãnh liệt.Các tổ chức và thậm chí cả các lực lượng từ mọi phía đang phảnánh lại.Nếu có một ngày, trong thành phố của mình bộc phát sự kiện linhdị cấp S, hơn nữa cũng phải đối mặt với tình cảnh như thành phốĐại Xương, dẫn đến người nhà, bạn bè và nơi mình sinh sống bịảnh hưởng.Đến lúc đó cũng xuất hiện tình huống quỷ vực phong tỏa thànhphố, như vậy bọn họ nên lấy cái gì đi ứng đối đây?Chẳng lẽ cũng chỉ có thể trơ mắt bó tay chờ chết, hay là nói chờđợi ngự quỷ giả Lý Viễn, Trần Viễn, Vương Viễn tiếp theo đột ngộttừ dân gian nhảy ra giải quyết sao?Điều này rõ ràng là không đáng tin cậy!May mắn không phải lúc nào cũng chiếu cố nhân loại, lân này làbọn họ thắng, nhưng lần sau thì sao? Lần sau nữa thì sao?Đối với lệ quỷ mà nói, không sợ bạn mỗi lần đều thắng, nhưngchỉ cần bạn thua một lần, thì vạn kiếp bất phục.Mà nhân loại không thể thua...Cho nên bây giờ bề ngoài mặc dù nói là gió êm sóng lặng, nhưngtrong thực tế lại sóng biển mãnh liệt, thành phố Đại Xương cũngthế, thành phố Tân Hải cũng vậy, rất nhiều thế lực và tổ chức đềubắt đầu tìm hiểu hướng đi về Tô Viễn cùng với tư liệu của bảnthân hắn, bao gồm cả người nhà, nơi sinh, sở thích, trường họcvân vân.Họ cố gắng khám phá bí mật của mình.Nhưng mà sau cuộc họp đó, lại không còn ai có thể tra được dấuvết hoạt động của hắn, cho dù là tổng bộ cũng như vậy
Nhưng mà chính là một tờ giấy bình thường như vậy lại có được
lực lượng linh dị không thể tưởng tượng nổi.
Cách sử dụng nó rất đơn giản.
Viết tên của một người trên giấy, sau đó giao nó cho lệ quỷ, như
vậy lệ quỷ sẽ đi tìm người kia.
Đây là một đạo cụ linh dị rất đáng sợ, thậm chí theo một ý nghĩa
nào đó, là một loại nguyên rủa.
Bởi vì tên bị viết trên giấy sẽ bị lệ quỷ liệt vào mục tiêu tập kích,
hơn nữa còn là loại luôn bị nhìn chằm chằm, trốn đi cũng vô
dụng, chỉ cân bạn không chết, lệ quỷ sẽ không bỏ qua cho bạn,
cơ hồ tương đương với việc cứng rắn viết lại quy luật giết người
của lệ quỷ.
Trong một số tình huống nguy hiểm, nó thậm chí có thể được sử
dụng để bảo vệ tính mạng của bạn.
Ví dụ, bạn có thể viết tên của kẻ thù khi bạn gặp một lệ quỷ, nhờ
đó tránh sự tấn công của quỷ.
Nhưng một số quy tắc vẫn phải tuân thủ, ví dụ như một tờ giấy
chỉ có hiệu lực đối với tên của người đầu tiên được viết ở trên,
không thể đồng thời viết ra nhiều tên cá nhân, mà mục tiêu một
khi chết đi, tờ giấy này cũng mất đi tác dụng linh dị.
Tương tự, cũng không thể để lệ quỷ đi tấn công lệ quỷ, như vậy
sẽ dẫn đến linh dị trên giấy mất hiệu lực.
Và để đảm bảo tính chính xác mục tiêu, lúc viết ra tên mục tiêu,
tốt nhất cũng dán hình ảnh của mục tiêu, nếu không những con
ma nhận được giấy viết thư sẽ đi lang thang trên toàn thế giới,
tấn công tất cả những người cùng tên...
Nhìn chung, đây là một đạo cụ linh dị rất quý giá.
Tô Viễn cẩn thận cất kỹ nó, chuẩn bị chờ ngày nào đó nhìn ai
không vừa mắt, lại mượn quỷ giết người.
Ngay cả mục tiêu hắn cũng tính toán kỹ càng, lệ quỷ nhất định
phải chọn kẻ hung dữ nhất, dũng cảm nhất, quỷ họa, chủ nhân
quỷ nhãn, quỷ sai, đều là lựa chọn cực tốt.
Đương nhiên, lão già biết xóa bỏ kia là tốt nhất, nhưng rất có thể
đối phương vào lúc này còn chưa chết hẳn, phải chờ lão chết rôi
nói sau.
Cất giấy viết thư xong, phía sau con quỷ này, không còn con quỷ
thứ hai nào xuất hiện.
Mà cái máy bán hàng trong trạm xe vẫn chập chờn ánh đèn,
giống như kết nối kém, khi thì sáng lên, khi thì tắt.
Nhưng vì không xuống xe, không ai biết bên trong nó đang bán
cái gì.
Tô Viễn cũng không có chủ ý với nó, lý do rất đơn giản, nó quá
lớn, mang theo bất tiện, muốn chuyển nó đi có nghĩa là phải
xuống xe, tiếp xúc với mưa.
Đối với nước mưa ở nơi linh dị này, Tô Viễn ít nhiều vẫn có chút
kiêng kị, không nhìn thấy ngay cả quỷ cũng cân khoác áo tơi sao?
Cho nên có thể không tiếp xúc vấn tốt hơn.
Hơn nữa, hắn lại không thiếu vật phẩm linh dị, mà chức năng của
máy bán hàng kia cũng không rõ, không nên vì thế mà gánh chịu
nguy hiểm.
Xe buýt linh dị một lần nữa khởi động, cửa đóng lại, bắt đầu di
chuyển về phía trước.
Lúc này xe buýt chạy rất lâu, tiếp tục đi tới, cuối cùng cũng ra
khỏi khu vực mưa, bên ngoài lại khôi phục lại bộ dáng lúc trước.
Mà giọt nước trên cửa sổ giờ phút này cũng nhanh chóng biến
mất, rất nhanh một chút dấu vết cũng không nhìn thấy.
Cũng chính là lúc Tô Viễn ở trên xe buýt.
Bên ngoài cũng phát sinh dị biến không ai biết.
Tuy rằng hiện giờ sự kiện linh dị cấp S của thành phố Đại Xương
đã chấm dứt, nhưng làn sóng do sự kiện dẫn đến vẫn chưa lắng
xuống, ngược lại càng thêm dòng nước ngâm mãnh liệt.
Các tổ chức và thậm chí cả các lực lượng từ mọi phía đang phản
ánh lại.
Nếu có một ngày, trong thành phố của mình bộc phát sự kiện linh
dị cấp S, hơn nữa cũng phải đối mặt với tình cảnh như thành phố
Đại Xương, dẫn đến người nhà, bạn bè và nơi mình sinh sống bị
ảnh hưởng.
Đến lúc đó cũng xuất hiện tình huống quỷ vực phong tỏa thành
phố, như vậy bọn họ nên lấy cái gì đi ứng đối đây?
Chẳng lẽ cũng chỉ có thể trơ mắt bó tay chờ chết, hay là nói chờ
đợi ngự quỷ giả Lý Viễn, Trần Viễn, Vương Viễn tiếp theo đột ngột
từ dân gian nhảy ra giải quyết sao?
Điều này rõ ràng là không đáng tin cậy!
May mắn không phải lúc nào cũng chiếu cố nhân loại, lân này là
bọn họ thắng, nhưng lần sau thì sao? Lần sau nữa thì sao?
Đối với lệ quỷ mà nói, không sợ bạn mỗi lần đều thắng, nhưng
chỉ cần bạn thua một lần, thì vạn kiếp bất phục.
Mà nhân loại không thể thua...
Cho nên bây giờ bề ngoài mặc dù nói là gió êm sóng lặng, nhưng
trong thực tế lại sóng biển mãnh liệt, thành phố Đại Xương cũng
thế, thành phố Tân Hải cũng vậy, rất nhiều thế lực và tổ chức đều
bắt đầu tìm hiểu hướng đi về Tô Viễn cùng với tư liệu của bản
thân hắn, bao gồm cả người nhà, nơi sinh, sở thích, trường học
vân vân.
Họ cố gắng khám phá bí mật của mình.
Nhưng mà sau cuộc họp đó, lại không còn ai có thể tra được dấu
vết hoạt động của hắn, cho dù là tổng bộ cũng như vậy
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nhưng mà chính là một tờ giấy bình thường như vậy lại có đượclực lượng linh dị không thể tưởng tượng nổi.Cách sử dụng nó rất đơn giản.Viết tên của một người trên giấy, sau đó giao nó cho lệ quỷ, nhưvậy lệ quỷ sẽ đi tìm người kia.Đây là một đạo cụ linh dị rất đáng sợ, thậm chí theo một ý nghĩanào đó, là một loại nguyên rủa.Bởi vì tên bị viết trên giấy sẽ bị lệ quỷ liệt vào mục tiêu tập kích,hơn nữa còn là loại luôn bị nhìn chằm chằm, trốn đi cũng vôdụng, chỉ cân bạn không chết, lệ quỷ sẽ không bỏ qua cho bạn,cơ hồ tương đương với việc cứng rắn viết lại quy luật giết ngườicủa lệ quỷ.Trong một số tình huống nguy hiểm, nó thậm chí có thể được sửdụng để bảo vệ tính mạng của bạn.Ví dụ, bạn có thể viết tên của kẻ thù khi bạn gặp một lệ quỷ, nhờđó tránh sự tấn công của quỷ.Nhưng một số quy tắc vẫn phải tuân thủ, ví dụ như một tờ giấychỉ có hiệu lực đối với tên của người đầu tiên được viết ở trên,không thể đồng thời viết ra nhiều tên cá nhân, mà mục tiêu mộtkhi chết đi, tờ giấy này cũng mất đi tác dụng linh dị.Tương tự, cũng không thể để lệ quỷ đi tấn công lệ quỷ, như vậysẽ dẫn đến linh dị trên giấy mất hiệu lực.Và để đảm bảo tính chính xác mục tiêu, lúc viết ra tên mục tiêu,tốt nhất cũng dán hình ảnh của mục tiêu, nếu không những conma nhận được giấy viết thư sẽ đi lang thang trên toàn thế giới,tấn công tất cả những người cùng tên...Nhìn chung, đây là một đạo cụ linh dị rất quý giá.Tô Viễn cẩn thận cất kỹ nó, chuẩn bị chờ ngày nào đó nhìn aikhông vừa mắt, lại mượn quỷ giết người.Ngay cả mục tiêu hắn cũng tính toán kỹ càng, lệ quỷ nhất địnhphải chọn kẻ hung dữ nhất, dũng cảm nhất, quỷ họa, chủ nhânquỷ nhãn, quỷ sai, đều là lựa chọn cực tốt.Đương nhiên, lão già biết xóa bỏ kia là tốt nhất, nhưng rất có thểđối phương vào lúc này còn chưa chết hẳn, phải chờ lão chết rôinói sau.Cất giấy viết thư xong, phía sau con quỷ này, không còn con quỷthứ hai nào xuất hiện.Mà cái máy bán hàng trong trạm xe vẫn chập chờn ánh đèn,giống như kết nối kém, khi thì sáng lên, khi thì tắt.Nhưng vì không xuống xe, không ai biết bên trong nó đang báncái gì.Tô Viễn cũng không có chủ ý với nó, lý do rất đơn giản, nó quálớn, mang theo bất tiện, muốn chuyển nó đi có nghĩa là phảixuống xe, tiếp xúc với mưa.Đối với nước mưa ở nơi linh dị này, Tô Viễn ít nhiều vẫn có chútkiêng kị, không nhìn thấy ngay cả quỷ cũng cân khoác áo tơi sao?Cho nên có thể không tiếp xúc vấn tốt hơn.Hơn nữa, hắn lại không thiếu vật phẩm linh dị, mà chức năng củamáy bán hàng kia cũng không rõ, không nên vì thế mà gánh chịunguy hiểm.Xe buýt linh dị một lần nữa khởi động, cửa đóng lại, bắt đầu dichuyển về phía trước.Lúc này xe buýt chạy rất lâu, tiếp tục đi tới, cuối cùng cũng rakhỏi khu vực mưa, bên ngoài lại khôi phục lại bộ dáng lúc trước.Mà giọt nước trên cửa sổ giờ phút này cũng nhanh chóng biếnmất, rất nhanh một chút dấu vết cũng không nhìn thấy.Cũng chính là lúc Tô Viễn ở trên xe buýt.Bên ngoài cũng phát sinh dị biến không ai biết.Tuy rằng hiện giờ sự kiện linh dị cấp S của thành phố Đại Xươngđã chấm dứt, nhưng làn sóng do sự kiện dẫn đến vẫn chưa lắngxuống, ngược lại càng thêm dòng nước ngâm mãnh liệt.Các tổ chức và thậm chí cả các lực lượng từ mọi phía đang phảnánh lại.Nếu có một ngày, trong thành phố của mình bộc phát sự kiện linhdị cấp S, hơn nữa cũng phải đối mặt với tình cảnh như thành phốĐại Xương, dẫn đến người nhà, bạn bè và nơi mình sinh sống bịảnh hưởng.Đến lúc đó cũng xuất hiện tình huống quỷ vực phong tỏa thànhphố, như vậy bọn họ nên lấy cái gì đi ứng đối đây?Chẳng lẽ cũng chỉ có thể trơ mắt bó tay chờ chết, hay là nói chờđợi ngự quỷ giả Lý Viễn, Trần Viễn, Vương Viễn tiếp theo đột ngộttừ dân gian nhảy ra giải quyết sao?Điều này rõ ràng là không đáng tin cậy!May mắn không phải lúc nào cũng chiếu cố nhân loại, lân này làbọn họ thắng, nhưng lần sau thì sao? Lần sau nữa thì sao?Đối với lệ quỷ mà nói, không sợ bạn mỗi lần đều thắng, nhưngchỉ cần bạn thua một lần, thì vạn kiếp bất phục.Mà nhân loại không thể thua...Cho nên bây giờ bề ngoài mặc dù nói là gió êm sóng lặng, nhưngtrong thực tế lại sóng biển mãnh liệt, thành phố Đại Xương cũngthế, thành phố Tân Hải cũng vậy, rất nhiều thế lực và tổ chức đềubắt đầu tìm hiểu hướng đi về Tô Viễn cùng với tư liệu của bảnthân hắn, bao gồm cả người nhà, nơi sinh, sở thích, trường họcvân vân.Họ cố gắng khám phá bí mật của mình.Nhưng mà sau cuộc họp đó, lại không còn ai có thể tra được dấuvết hoạt động của hắn, cho dù là tổng bộ cũng như vậy