Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 311: Nguy cơ của thành phố Tân Hải (1)
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… u quỷ dị biến mất, giống như là chưabao giờ xuất hiện.Dù sao không phải ai cũng sẽ cho rằng thế giới này thật sự sẽ bịquỷ ám, cũng có người coi chữ trên tờ rơi như là đùa giỡn, cườinhạt. Dân dần, chuyện truyên tờ rơi đã thu hút sự chú ý củanhững người quan tâm, nhưng họ không nhận ra mức độ nghiêmtrọng của vấn đề.Nguyệt Cầm trang viên.Đây là nơi câu lạc bộ ngự quỷ giả tọa lạc.Bây giờ Nguyệt Cầm trang viên cũng không khác nhiều so vớitrước, cũng không có quá nhiều biến hóa, người có thể tới nơinày tiêu tiên không phú thì quý.Đối với người ngoài cuộc mà nói, từ sau lần bị Tô Viễn náo loạnnhư vậy, ngự quỷ giả của câu lạc bộ lại càng rời xa câu lạc bộ, rấtít khi tới nơi này.Phần lớn thời gian bọn họ đều lựa chọn gặp nhau ở bên ngoài,người như bọn họ sau khi trở thành ngự quỷ giả, chỉ cân có thểsống lâu hơn, tiền bạc đối với bọn họ cùng lắm chỉ là con số màthôi, cũng chỉ có những người vừa mới trở thành ngự quỷ giả mớisẽ bị tiền tài quấy nhiễu, cho nên đa số ngự quỷ giả trong câu lạcbộ đều có sản nghiệp riêng.Hành vi tống tiền lân trước của Tô Viễn tuy rằng quả thực làmcho bọn họ đau lòng, nhưng còn lâu mới khiến họ ảnh hưởngnặng nâ.Chủ yếu vẫn là bị đánh đến sợ, dù sao chuyện lân trước cũng xảyra rõ ràng trước mắt.Nhiều người như vậy ở đó nhưng vẫn không làm gì được đốiphương, bị đánh "bốp bốp" vào mặt, yên lặng chịu thiệt, tìnhcảnh khi đó quả thực làm cho người ta nhớ như in, đến nay khócó thể quên.Cho nên để tránh tái ph*t t*nh huống như vậy, phần lớn ngự quỷgiả của câu lạc bộ đều cực kỳ ăn ý đạt được sự đồng thuận.Không sao đâu đừng ở lại câu lạc bộiVạn nhất một ngày nào đó vị kia lại không có tiền, lại đến tốngtiền bọn họ, vậy biết làm thế nào bây giờ?Cho dù tài sản của bọn họ có phong phú đến đâu, cũng nhịnkhông được một con quỷ hút máu ba ngày hai bữa giày vò, nhấtlà còn nghe nói người nọ giúp tổng bộ giải quyết một sự kiện linhdị cấp S, được tổng bộ quan tâm trọng điểm.Người như vậy, bọn họ tuyệt đối không thể trêu vào.Có một số người được giáo huấn nên đã hoàn toàn dập tắt mộtsố suy nghĩ nhỏ trong trái tim.Nhưng chọc không nổi, trốn luôn còn trốn được.Nhưng mà hôm nay, những người này lại một thái độ khácthường tụ tập cùng một chỗ.Giờ phút này trong câu lạc bộ trang viên Nguyệt Cầm. Bên trongphòng hội nghị trên tầng cao nhất.Bên trong đặt một chiếc bàn kim loại cực lớn, có thể ngồi được bamươi người, nhưng lúc này trong hội trường chỉ có mười mấyngười tụ tập với nhau, có vẻ đang thảo luận chuyện gì đó."Đã có thể xác nhận, thành phố Tân Hải xuất hiện một sự kiệnlinh dị, nơi xảy ra sự kiện là quận Thiên Tú thành phố Tân Hải."Người chủ trì hội nghị là Nhan Chân, cô mặc âu phục màu trắng,đeo cà vạt, từng cử chỉ của cô có phong phạm và quý khí của nữtổng giám đốc lạnh lùng.Dưới màn chiếu là một bản đồ vệ tinh. Đó là bản đồ vệ tinh củathành phố Tân Hải.Nơi đó dường như bị một bóng mơ hồ giống như một tờ giấy chephủ."Tình huống trên mọi người đều thấy được, sự kiện linh dị xuấthiện ở thành phố Tân Hải đã có dấu hiệu mất khống chế, trongthời gian ngắn ngủi không tới hai ngày, đã lan rộng bao trùm toànbộ quận Thiên Tú, hơn nữa còn có xu hướng liên tục khuếch tánra bên ngoài, phát triển như vậy là rất kinh khủng, trước mắt xemra còn chưa có dấu hiệu dừng lại."Nói tới đây, Nhan Chân nhíu mày nói: "Biểu hiện của sự kiện linhdị này là một tờ rơi màu đen, nội dung trên tờ rơi là quy địnhngười lấy được tờ rơi trong một khoảng thời gian nhất định phảiphát tờ rơi đi, nếu không sẽ xuất hiện hậu quả đáng sợ, về phầnhậu quả như thế nào, cũng không ai biết, bởi vì cuối cùng bọn họđều mất tích, không ai ngoại lệ."
u quỷ dị biến mất, giống như là chưa
bao giờ xuất hiện.
Dù sao không phải ai cũng sẽ cho rằng thế giới này thật sự sẽ bị
quỷ ám, cũng có người coi chữ trên tờ rơi như là đùa giỡn, cười
nhạt. Dân dần, chuyện truyên tờ rơi đã thu hút sự chú ý của
những người quan tâm, nhưng họ không nhận ra mức độ nghiêm
trọng của vấn đề.
Nguyệt Cầm trang viên.
Đây là nơi câu lạc bộ ngự quỷ giả tọa lạc.
Bây giờ Nguyệt Cầm trang viên cũng không khác nhiều so với
trước, cũng không có quá nhiều biến hóa, người có thể tới nơi
này tiêu tiên không phú thì quý.
Đối với người ngoài cuộc mà nói, từ sau lần bị Tô Viễn náo loạn
như vậy, ngự quỷ giả của câu lạc bộ lại càng rời xa câu lạc bộ, rất
ít khi tới nơi này.
Phần lớn thời gian bọn họ đều lựa chọn gặp nhau ở bên ngoài,
người như bọn họ sau khi trở thành ngự quỷ giả, chỉ cân có thể
sống lâu hơn, tiền bạc đối với bọn họ cùng lắm chỉ là con số mà
thôi, cũng chỉ có những người vừa mới trở thành ngự quỷ giả mới
sẽ bị tiền tài quấy nhiễu, cho nên đa số ngự quỷ giả trong câu lạc
bộ đều có sản nghiệp riêng.
Hành vi tống tiền lân trước của Tô Viễn tuy rằng quả thực làm
cho bọn họ đau lòng, nhưng còn lâu mới khiến họ ảnh hưởng
nặng nâ.
Chủ yếu vẫn là bị đánh đến sợ, dù sao chuyện lân trước cũng xảy
ra rõ ràng trước mắt.
Nhiều người như vậy ở đó nhưng vẫn không làm gì được đối
phương, bị đánh "bốp bốp" vào mặt, yên lặng chịu thiệt, tình
cảnh khi đó quả thực làm cho người ta nhớ như in, đến nay khó
có thể quên.
Cho nên để tránh tái ph*t t*nh huống như vậy, phần lớn ngự quỷ
giả của câu lạc bộ đều cực kỳ ăn ý đạt được sự đồng thuận.
Không sao đâu đừng ở lại câu lạc bội
Vạn nhất một ngày nào đó vị kia lại không có tiền, lại đến tống
tiền bọn họ, vậy biết làm thế nào bây giờ?
Cho dù tài sản của bọn họ có phong phú đến đâu, cũng nhịn
không được một con quỷ hút máu ba ngày hai bữa giày vò, nhất
là còn nghe nói người nọ giúp tổng bộ giải quyết một sự kiện linh
dị cấp S, được tổng bộ quan tâm trọng điểm.
Người như vậy, bọn họ tuyệt đối không thể trêu vào.
Có một số người được giáo huấn nên đã hoàn toàn dập tắt một
số suy nghĩ nhỏ trong trái tim.
Nhưng chọc không nổi, trốn luôn còn trốn được.
Nhưng mà hôm nay, những người này lại một thái độ khác
thường tụ tập cùng một chỗ.
Giờ phút này trong câu lạc bộ trang viên Nguyệt Cầm. Bên trong
phòng hội nghị trên tầng cao nhất.
Bên trong đặt một chiếc bàn kim loại cực lớn, có thể ngồi được ba
mươi người, nhưng lúc này trong hội trường chỉ có mười mấy
người tụ tập với nhau, có vẻ đang thảo luận chuyện gì đó.
"Đã có thể xác nhận, thành phố Tân Hải xuất hiện một sự kiện
linh dị, nơi xảy ra sự kiện là quận Thiên Tú thành phố Tân Hải."
Người chủ trì hội nghị là Nhan Chân, cô mặc âu phục màu trắng,
đeo cà vạt, từng cử chỉ của cô có phong phạm và quý khí của nữ
tổng giám đốc lạnh lùng.
Dưới màn chiếu là một bản đồ vệ tinh. Đó là bản đồ vệ tinh của
thành phố Tân Hải.
Nơi đó dường như bị một bóng mơ hồ giống như một tờ giấy che
phủ.
"Tình huống trên mọi người đều thấy được, sự kiện linh dị xuất
hiện ở thành phố Tân Hải đã có dấu hiệu mất khống chế, trong
thời gian ngắn ngủi không tới hai ngày, đã lan rộng bao trùm toàn
bộ quận Thiên Tú, hơn nữa còn có xu hướng liên tục khuếch tán
ra bên ngoài, phát triển như vậy là rất kinh khủng, trước mắt xem
ra còn chưa có dấu hiệu dừng lại."
Nói tới đây, Nhan Chân nhíu mày nói: "Biểu hiện của sự kiện linh
dị này là một tờ rơi màu đen, nội dung trên tờ rơi là quy định
người lấy được tờ rơi trong một khoảng thời gian nhất định phải
phát tờ rơi đi, nếu không sẽ xuất hiện hậu quả đáng sợ, về phần
hậu quả như thế nào, cũng không ai biết, bởi vì cuối cùng bọn họ
đều mất tích, không ai ngoại lệ."
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… u quỷ dị biến mất, giống như là chưabao giờ xuất hiện.Dù sao không phải ai cũng sẽ cho rằng thế giới này thật sự sẽ bịquỷ ám, cũng có người coi chữ trên tờ rơi như là đùa giỡn, cườinhạt. Dân dần, chuyện truyên tờ rơi đã thu hút sự chú ý củanhững người quan tâm, nhưng họ không nhận ra mức độ nghiêmtrọng của vấn đề.Nguyệt Cầm trang viên.Đây là nơi câu lạc bộ ngự quỷ giả tọa lạc.Bây giờ Nguyệt Cầm trang viên cũng không khác nhiều so vớitrước, cũng không có quá nhiều biến hóa, người có thể tới nơinày tiêu tiên không phú thì quý.Đối với người ngoài cuộc mà nói, từ sau lần bị Tô Viễn náo loạnnhư vậy, ngự quỷ giả của câu lạc bộ lại càng rời xa câu lạc bộ, rấtít khi tới nơi này.Phần lớn thời gian bọn họ đều lựa chọn gặp nhau ở bên ngoài,người như bọn họ sau khi trở thành ngự quỷ giả, chỉ cân có thểsống lâu hơn, tiền bạc đối với bọn họ cùng lắm chỉ là con số màthôi, cũng chỉ có những người vừa mới trở thành ngự quỷ giả mớisẽ bị tiền tài quấy nhiễu, cho nên đa số ngự quỷ giả trong câu lạcbộ đều có sản nghiệp riêng.Hành vi tống tiền lân trước của Tô Viễn tuy rằng quả thực làmcho bọn họ đau lòng, nhưng còn lâu mới khiến họ ảnh hưởngnặng nâ.Chủ yếu vẫn là bị đánh đến sợ, dù sao chuyện lân trước cũng xảyra rõ ràng trước mắt.Nhiều người như vậy ở đó nhưng vẫn không làm gì được đốiphương, bị đánh "bốp bốp" vào mặt, yên lặng chịu thiệt, tìnhcảnh khi đó quả thực làm cho người ta nhớ như in, đến nay khócó thể quên.Cho nên để tránh tái ph*t t*nh huống như vậy, phần lớn ngự quỷgiả của câu lạc bộ đều cực kỳ ăn ý đạt được sự đồng thuận.Không sao đâu đừng ở lại câu lạc bộiVạn nhất một ngày nào đó vị kia lại không có tiền, lại đến tốngtiền bọn họ, vậy biết làm thế nào bây giờ?Cho dù tài sản của bọn họ có phong phú đến đâu, cũng nhịnkhông được một con quỷ hút máu ba ngày hai bữa giày vò, nhấtlà còn nghe nói người nọ giúp tổng bộ giải quyết một sự kiện linhdị cấp S, được tổng bộ quan tâm trọng điểm.Người như vậy, bọn họ tuyệt đối không thể trêu vào.Có một số người được giáo huấn nên đã hoàn toàn dập tắt mộtsố suy nghĩ nhỏ trong trái tim.Nhưng chọc không nổi, trốn luôn còn trốn được.Nhưng mà hôm nay, những người này lại một thái độ khácthường tụ tập cùng một chỗ.Giờ phút này trong câu lạc bộ trang viên Nguyệt Cầm. Bên trongphòng hội nghị trên tầng cao nhất.Bên trong đặt một chiếc bàn kim loại cực lớn, có thể ngồi được bamươi người, nhưng lúc này trong hội trường chỉ có mười mấyngười tụ tập với nhau, có vẻ đang thảo luận chuyện gì đó."Đã có thể xác nhận, thành phố Tân Hải xuất hiện một sự kiệnlinh dị, nơi xảy ra sự kiện là quận Thiên Tú thành phố Tân Hải."Người chủ trì hội nghị là Nhan Chân, cô mặc âu phục màu trắng,đeo cà vạt, từng cử chỉ của cô có phong phạm và quý khí của nữtổng giám đốc lạnh lùng.Dưới màn chiếu là một bản đồ vệ tinh. Đó là bản đồ vệ tinh củathành phố Tân Hải.Nơi đó dường như bị một bóng mơ hồ giống như một tờ giấy chephủ."Tình huống trên mọi người đều thấy được, sự kiện linh dị xuấthiện ở thành phố Tân Hải đã có dấu hiệu mất khống chế, trongthời gian ngắn ngủi không tới hai ngày, đã lan rộng bao trùm toànbộ quận Thiên Tú, hơn nữa còn có xu hướng liên tục khuếch tánra bên ngoài, phát triển như vậy là rất kinh khủng, trước mắt xemra còn chưa có dấu hiệu dừng lại."Nói tới đây, Nhan Chân nhíu mày nói: "Biểu hiện của sự kiện linhdị này là một tờ rơi màu đen, nội dung trên tờ rơi là quy địnhngười lấy được tờ rơi trong một khoảng thời gian nhất định phảiphát tờ rơi đi, nếu không sẽ xuất hiện hậu quả đáng sợ, về phầnhậu quả như thế nào, cũng không ai biết, bởi vì cuối cùng bọn họđều mất tích, không ai ngoại lệ."