Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 315: Dương Gian lên xe (2)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Tô Viễn nói ngắn gọn, đi thẳng vào chủ đề.Tìm tôi có chuyện gì?""Là như vậy, thành phố Tân Hải xảy ra một sự kiện linh dị, theophán đoán sơ bộ, tổng bộ định nghĩa nó là sự kiện linh dị cấp B.Trước mắt sự kiện linh dị này tựa hô có xu hướng lan rộng,chuyện này cần sự trợ giúp của anh, hy vọng anh có thể kịp thờichạy tới quận Thiên Tú thành phố Tân Hải trợ giúp."Chờ, chờ một lát."Tô Viễn nói: "Sự kiện linh dị ở thành phố Tân Hải không phải dongười phụ trách xử lý sao? Khi nào lại đến lượt tôi rồi?""Là... là như vậy...", đâu dây bên kia nhất thời truyên đến giọngnói lí nhí của Ngô Thu Ngữ.'Nguyên người phụ trách thành phố Tân Hải Chu Băng đã chết,bởi vì thiếu nhân sự, bên tổng bộ vẫn chưa kịp an bài người phụtrách mới lên chức, hơn nữa thời gian trước bởi vì sự kiện ngạquỷ bộc phát, chuyện này mới tạm thời gác lại, cho nên cho tớibây giờ, vị trí người phụ trách thành phố Tân Hải vẫn còntrống..."Cho nên các người có việc là muốn hắn tới, không cân kẻ vôdụng, lợi ích tự mình lính, có việc để cho hắn chống đỡ... "Ngườicông cụ" như hắn dùng còn rất thuận tay đúng không.Tô Viễn nhịn không được chửi bới ở trong lòng, nhưng ngữ khívẫn duy trì bình tĩnh."Xin lỗi, xin lỗi vì tôi phải từ chối, hiện tại tôi không rảnh, đang xửlý một sự kiện linh dị khác, không có biện pháp đến giúp tổngbộ."Tô Viễn nghiêm túc nói.Hắn không nói dối.Bởi vì hắn rất thành thật trên xe buýt quỷ nha, đây cũng là mộtsự kiện linh dị đáng sợ, nếu muốn lấy cấp bậc kh*ng b* để phânchia, nhiều quỷ lên xe lại xuống xe như vậy, chúng nó cộng lại vớinhau, gọi nó là sự kiện linh dị cấp SSS cũng không quá đáng.Ngô Thu Ngữ ở đầu dây bên kia nhất thời trợn tròn mắt, khôngnghĩ tới lại là tình huống này."Hả... Vậy thì... Vậy tôi phải làm gì?"Cô tìm người khác đi" Tô Viễn nói với điện thoại: "Tổng bộ lớnnhư vậy, cũng không đến mức ngay cả một người xử lý sự kiệnlinh dị cũng không tìm được chứ, bảo Triệu Kiến Quốc tự mìnhnghĩ biện pháp khác, đừng có chuyện gì mới nhớ tới tôi, sự kiệnlinh dị ở thành phố Tân Hải cho dù trước mắt không có người phụtrách xử lý, không phải vẫn còn ngự quỷ giả địa phương sao? Tôithấy Nhan Chân cũng khá tốt, các người có thể cân nhắc tìm côta."Tô Viễn hảo tâm đưa ra gợi ý và đề nghị, chỉ là cùng một sự kiệnlinh dị, làm sao có thể so sánh được với xe buýt bảo bối trướcmắt này, hắn cũng không thể bởi vì nhỏ mà mất lớn, chiếc xe nàycũng không phải cứ muốn lên là có thể lên, một khi xuống xe,nếu muốn đi lên lần nữa thì phải dựa vào vận khí.Nói xong những lời này, Tô Viễn ngắt kết nối, mà đầu dây bênkia, Ngô Thu Ngữ ngẩng đầu nhìn về phía Triệu Kiến Quốc bêncạnh, thì ra vừa rồi ông ta vẫn luôn ở bên cạnh nghe, chỉ làkhông lên tiếng."Đội trưởng, Tô Viễn từ chối trợ giúp, hiện tại làm sao bây giờ?”Ngô Thu Ngữ nói.Triệu Kiến Quốc trâm ngâm."Cậu ấy vẫn là một người khó nắm bắt, ẩn giấu bí mật rất lớn,chúng tôi không hiểu nhiêu về cậu ấy, hơn nữa cậu ấy vẫn luônkiêng ky tổng bộ, khó có thể phỏng đoán suy nghĩ của cậu ta.Nhưng cậu ấy không muốn tham gia vào sự kiện linh dị cũng rấtbình thường, dù sao không ai thích tiếp xúc với quỷ, chúng takhông thể cảm nhận được áp lực và sợ hãi mà người như bọn họphải đối mặt.""Vậy chuyện của thành phố Tân Hải nên làm gì bây giờ?""Để cho Nhan Chân nghĩ biện pháp ổn định thế cục trước đi, tôixem mấy thành phố gần Tân Hải nhất có người phụ trách nàotương đối nhàn rỗi hay không, sau đó an bài trực thăng tiếp ứngđi xử lý."Được, được.Cúp điện thoại, Tô Viễn bĩu môi, thói quen tổng bộ thật sự khôngra sao, gặp phải người sai khiến tốt thì dùng vào chỗ chết, hắnchỉ giúp tổng bộ vài lần mà thôi, thế mà đối phương cũng đãthành thói quen, chuyện gì cũng có thể nghĩ đến chính mình.Tâm lý hố người này thật không được!Hơn nữa tổng bộ lớn như vậy, nói muốn tìm người có thể giảiquyết sự kiện linh dị cấp B cũng không có, đây căn bản không cókhả năng, với nội tình của tổng bộ, nếu quyết tâm giải quyết sựkiện linh dị cấp S cũng chưa chắc không có khả năng.Tô Viễn lắc đâu ném chuyện này lại phía sau, hắn xuyên qua quỷnhãn cẩn thận quan sát Dương Gian, phát hiện lúc này anh ta tựahồ đã phát hiện quỷ xe buýt dị thường, còn muốn đẩy cửa sổ xeđể nhảy xe chạy trốn.Tô Viễn nhìn thấy lòng bàn tay anh ta hiện lên một tia ánh sángđỏ, nhìn ra anh ta muốn sử dụng quỷ vực, đáng tiếc hết thảy đềulà vô ích.Trong quá trình xe buýt chạy, tất cả năng lực đều sẽ bị áp chế,đừng nói là quỷ nhãn của hắn, ngay cả quỷ vực của Sở Nhân Mỹcũng không cách nào đột phá ra ngoài xe, càng đừng nói đến quỷnhãn của anh ta.

Tô Viễn nói ngắn gọn, đi thẳng vào chủ đề.

Tìm tôi có chuyện gì?"

"Là như vậy, thành phố Tân Hải xảy ra một sự kiện linh dị, theo

phán đoán sơ bộ, tổng bộ định nghĩa nó là sự kiện linh dị cấp B.

Trước mắt sự kiện linh dị này tựa hô có xu hướng lan rộng,

chuyện này cần sự trợ giúp của anh, hy vọng anh có thể kịp thời

chạy tới quận Thiên Tú thành phố Tân Hải trợ giúp.

"Chờ, chờ một lát."

Tô Viễn nói: "Sự kiện linh dị ở thành phố Tân Hải không phải do

người phụ trách xử lý sao? Khi nào lại đến lượt tôi rồi?"

"Là... là như vậy...", đâu dây bên kia nhất thời truyên đến giọng

nói lí nhí của Ngô Thu Ngữ.

'Nguyên người phụ trách thành phố Tân Hải Chu Băng đã chết,

bởi vì thiếu nhân sự, bên tổng bộ vẫn chưa kịp an bài người phụ

trách mới lên chức, hơn nữa thời gian trước bởi vì sự kiện ngạ

quỷ bộc phát, chuyện này mới tạm thời gác lại, cho nên cho tới

bây giờ, vị trí người phụ trách thành phố Tân Hải vẫn còn

trống..."

Cho nên các người có việc là muốn hắn tới, không cân kẻ vô

dụng, lợi ích tự mình lính, có việc để cho hắn chống đỡ... "Người

công cụ" như hắn dùng còn rất thuận tay đúng không.

Tô Viễn nhịn không được chửi bới ở trong lòng, nhưng ngữ khí

vẫn duy trì bình tĩnh.

"Xin lỗi, xin lỗi vì tôi phải từ chối, hiện tại tôi không rảnh, đang xử

lý một sự kiện linh dị khác, không có biện pháp đến giúp tổng

bộ."

Tô Viễn nghiêm túc nói.

Hắn không nói dối.

Bởi vì hắn rất thành thật trên xe buýt quỷ nha, đây cũng là một

sự kiện linh dị đáng sợ, nếu muốn lấy cấp bậc kh*ng b* để phân

chia, nhiều quỷ lên xe lại xuống xe như vậy, chúng nó cộng lại với

nhau, gọi nó là sự kiện linh dị cấp SSS cũng không quá đáng.

Ngô Thu Ngữ ở đầu dây bên kia nhất thời trợn tròn mắt, không

nghĩ tới lại là tình huống này.

"Hả... Vậy thì... Vậy tôi phải làm gì?

"Cô tìm người khác đi" Tô Viễn nói với điện thoại: "Tổng bộ lớn

như vậy, cũng không đến mức ngay cả một người xử lý sự kiện

linh dị cũng không tìm được chứ, bảo Triệu Kiến Quốc tự mình

nghĩ biện pháp khác, đừng có chuyện gì mới nhớ tới tôi, sự kiện

linh dị ở thành phố Tân Hải cho dù trước mắt không có người phụ

trách xử lý, không phải vẫn còn ngự quỷ giả địa phương sao? Tôi

thấy Nhan Chân cũng khá tốt, các người có thể cân nhắc tìm cô

ta."

Tô Viễn hảo tâm đưa ra gợi ý và đề nghị, chỉ là cùng một sự kiện

linh dị, làm sao có thể so sánh được với xe buýt bảo bối trước

mắt này, hắn cũng không thể bởi vì nhỏ mà mất lớn, chiếc xe này

cũng không phải cứ muốn lên là có thể lên, một khi xuống xe,

nếu muốn đi lên lần nữa thì phải dựa vào vận khí.

Nói xong những lời này, Tô Viễn ngắt kết nối, mà đầu dây bên

kia, Ngô Thu Ngữ ngẩng đầu nhìn về phía Triệu Kiến Quốc bên

cạnh, thì ra vừa rồi ông ta vẫn luôn ở bên cạnh nghe, chỉ là

không lên tiếng.

"Đội trưởng, Tô Viễn từ chối trợ giúp, hiện tại làm sao bây giờ?”

Ngô Thu Ngữ nói.

Triệu Kiến Quốc trâm ngâm.

"Cậu ấy vẫn là một người khó nắm bắt, ẩn giấu bí mật rất lớn,

chúng tôi không hiểu nhiêu về cậu ấy, hơn nữa cậu ấy vẫn luôn

kiêng ky tổng bộ, khó có thể phỏng đoán suy nghĩ của cậu ta.

Nhưng cậu ấy không muốn tham gia vào sự kiện linh dị cũng rất

bình thường, dù sao không ai thích tiếp xúc với quỷ, chúng ta

không thể cảm nhận được áp lực và sợ hãi mà người như bọn họ

phải đối mặt."

"Vậy chuyện của thành phố Tân Hải nên làm gì bây giờ?"

"Để cho Nhan Chân nghĩ biện pháp ổn định thế cục trước đi, tôi

xem mấy thành phố gần Tân Hải nhất có người phụ trách nào

tương đối nhàn rỗi hay không, sau đó an bài trực thăng tiếp ứng

đi xử lý.

"Được, được.

Cúp điện thoại, Tô Viễn bĩu môi, thói quen tổng bộ thật sự không

ra sao, gặp phải người sai khiến tốt thì dùng vào chỗ chết, hắn

chỉ giúp tổng bộ vài lần mà thôi, thế mà đối phương cũng đã

thành thói quen, chuyện gì cũng có thể nghĩ đến chính mình.

Tâm lý hố người này thật không được!

Hơn nữa tổng bộ lớn như vậy, nói muốn tìm người có thể giải

quyết sự kiện linh dị cấp B cũng không có, đây căn bản không có

khả năng, với nội tình của tổng bộ, nếu quyết tâm giải quyết sự

kiện linh dị cấp S cũng chưa chắc không có khả năng.

Tô Viễn lắc đâu ném chuyện này lại phía sau, hắn xuyên qua quỷ

nhãn cẩn thận quan sát Dương Gian, phát hiện lúc này anh ta tựa

hồ đã phát hiện quỷ xe buýt dị thường, còn muốn đẩy cửa sổ xe

để nhảy xe chạy trốn.

Tô Viễn nhìn thấy lòng bàn tay anh ta hiện lên một tia ánh sáng

đỏ, nhìn ra anh ta muốn sử dụng quỷ vực, đáng tiếc hết thảy đều

là vô ích.

Trong quá trình xe buýt chạy, tất cả năng lực đều sẽ bị áp chế,

đừng nói là quỷ nhãn của hắn, ngay cả quỷ vực của Sở Nhân Mỹ

cũng không cách nào đột phá ra ngoài xe, càng đừng nói đến quỷ

nhãn của anh ta.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Tô Viễn nói ngắn gọn, đi thẳng vào chủ đề.Tìm tôi có chuyện gì?""Là như vậy, thành phố Tân Hải xảy ra một sự kiện linh dị, theophán đoán sơ bộ, tổng bộ định nghĩa nó là sự kiện linh dị cấp B.Trước mắt sự kiện linh dị này tựa hô có xu hướng lan rộng,chuyện này cần sự trợ giúp của anh, hy vọng anh có thể kịp thờichạy tới quận Thiên Tú thành phố Tân Hải trợ giúp."Chờ, chờ một lát."Tô Viễn nói: "Sự kiện linh dị ở thành phố Tân Hải không phải dongười phụ trách xử lý sao? Khi nào lại đến lượt tôi rồi?""Là... là như vậy...", đâu dây bên kia nhất thời truyên đến giọngnói lí nhí của Ngô Thu Ngữ.'Nguyên người phụ trách thành phố Tân Hải Chu Băng đã chết,bởi vì thiếu nhân sự, bên tổng bộ vẫn chưa kịp an bài người phụtrách mới lên chức, hơn nữa thời gian trước bởi vì sự kiện ngạquỷ bộc phát, chuyện này mới tạm thời gác lại, cho nên cho tớibây giờ, vị trí người phụ trách thành phố Tân Hải vẫn còntrống..."Cho nên các người có việc là muốn hắn tới, không cân kẻ vôdụng, lợi ích tự mình lính, có việc để cho hắn chống đỡ... "Ngườicông cụ" như hắn dùng còn rất thuận tay đúng không.Tô Viễn nhịn không được chửi bới ở trong lòng, nhưng ngữ khívẫn duy trì bình tĩnh."Xin lỗi, xin lỗi vì tôi phải từ chối, hiện tại tôi không rảnh, đang xửlý một sự kiện linh dị khác, không có biện pháp đến giúp tổngbộ."Tô Viễn nghiêm túc nói.Hắn không nói dối.Bởi vì hắn rất thành thật trên xe buýt quỷ nha, đây cũng là mộtsự kiện linh dị đáng sợ, nếu muốn lấy cấp bậc kh*ng b* để phânchia, nhiều quỷ lên xe lại xuống xe như vậy, chúng nó cộng lại vớinhau, gọi nó là sự kiện linh dị cấp SSS cũng không quá đáng.Ngô Thu Ngữ ở đầu dây bên kia nhất thời trợn tròn mắt, khôngnghĩ tới lại là tình huống này."Hả... Vậy thì... Vậy tôi phải làm gì?"Cô tìm người khác đi" Tô Viễn nói với điện thoại: "Tổng bộ lớnnhư vậy, cũng không đến mức ngay cả một người xử lý sự kiệnlinh dị cũng không tìm được chứ, bảo Triệu Kiến Quốc tự mìnhnghĩ biện pháp khác, đừng có chuyện gì mới nhớ tới tôi, sự kiệnlinh dị ở thành phố Tân Hải cho dù trước mắt không có người phụtrách xử lý, không phải vẫn còn ngự quỷ giả địa phương sao? Tôithấy Nhan Chân cũng khá tốt, các người có thể cân nhắc tìm côta."Tô Viễn hảo tâm đưa ra gợi ý và đề nghị, chỉ là cùng một sự kiệnlinh dị, làm sao có thể so sánh được với xe buýt bảo bối trướcmắt này, hắn cũng không thể bởi vì nhỏ mà mất lớn, chiếc xe nàycũng không phải cứ muốn lên là có thể lên, một khi xuống xe,nếu muốn đi lên lần nữa thì phải dựa vào vận khí.Nói xong những lời này, Tô Viễn ngắt kết nối, mà đầu dây bênkia, Ngô Thu Ngữ ngẩng đầu nhìn về phía Triệu Kiến Quốc bêncạnh, thì ra vừa rồi ông ta vẫn luôn ở bên cạnh nghe, chỉ làkhông lên tiếng."Đội trưởng, Tô Viễn từ chối trợ giúp, hiện tại làm sao bây giờ?”Ngô Thu Ngữ nói.Triệu Kiến Quốc trâm ngâm."Cậu ấy vẫn là một người khó nắm bắt, ẩn giấu bí mật rất lớn,chúng tôi không hiểu nhiêu về cậu ấy, hơn nữa cậu ấy vẫn luônkiêng ky tổng bộ, khó có thể phỏng đoán suy nghĩ của cậu ta.Nhưng cậu ấy không muốn tham gia vào sự kiện linh dị cũng rấtbình thường, dù sao không ai thích tiếp xúc với quỷ, chúng takhông thể cảm nhận được áp lực và sợ hãi mà người như bọn họphải đối mặt.""Vậy chuyện của thành phố Tân Hải nên làm gì bây giờ?""Để cho Nhan Chân nghĩ biện pháp ổn định thế cục trước đi, tôixem mấy thành phố gần Tân Hải nhất có người phụ trách nàotương đối nhàn rỗi hay không, sau đó an bài trực thăng tiếp ứngđi xử lý."Được, được.Cúp điện thoại, Tô Viễn bĩu môi, thói quen tổng bộ thật sự khôngra sao, gặp phải người sai khiến tốt thì dùng vào chỗ chết, hắnchỉ giúp tổng bộ vài lần mà thôi, thế mà đối phương cũng đãthành thói quen, chuyện gì cũng có thể nghĩ đến chính mình.Tâm lý hố người này thật không được!Hơn nữa tổng bộ lớn như vậy, nói muốn tìm người có thể giảiquyết sự kiện linh dị cấp B cũng không có, đây căn bản không cókhả năng, với nội tình của tổng bộ, nếu quyết tâm giải quyết sựkiện linh dị cấp S cũng chưa chắc không có khả năng.Tô Viễn lắc đâu ném chuyện này lại phía sau, hắn xuyên qua quỷnhãn cẩn thận quan sát Dương Gian, phát hiện lúc này anh ta tựahồ đã phát hiện quỷ xe buýt dị thường, còn muốn đẩy cửa sổ xeđể nhảy xe chạy trốn.Tô Viễn nhìn thấy lòng bàn tay anh ta hiện lên một tia ánh sángđỏ, nhìn ra anh ta muốn sử dụng quỷ vực, đáng tiếc hết thảy đềulà vô ích.Trong quá trình xe buýt chạy, tất cả năng lực đều sẽ bị áp chế,đừng nói là quỷ nhãn của hắn, ngay cả quỷ vực của Sở Nhân Mỹcũng không cách nào đột phá ra ngoài xe, càng đừng nói đến quỷnhãn của anh ta.

Chương 315: Dương Gian lên xe (2)