Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 318: Truyện ma quỷ trên xe (3)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nghe bọn họ nói chuyện, bất tri bất giác sắc trời bên ngoài đã tối.Xe buýt giữa chừng vẫn chưa dừng lại, mà những người trẻ tuổinày không biết là bởi vì chuyện quỷ kể quá mức say mê hay là gì,thế nhưng cũng không có ai xuống xe, cũng không có ai đưa ra dịnghị.Đến cuối cùng dường như xe đã rời khỏi thành phố, tiến vàongoại ô thành phố.Lúc này sắc trời bên ngoài cũng không phải đến hẳn, vẫn còn cóánh mặt trời, tâm nhìn cũng không thấp. Nhưng bởi vì xe buýtnày đã đi đến vùng ngoại ô, xung quanh còn có vài dãy núi chekhuất tâm mắt, vì thế làm cho người ta cảm giác sắc trời tối đen.Có lẽ là bởi vì ánh sáng ngoài cửa sổ này dẫn đến hoàn cảnhnhanh chóng biến hóa, nhất thời làm cho người trên xe cảm thấykhông thích hợp.Năm người chàng trai và cô gái trẻ vẫn còn ở đó để thảo luận vềnhững chuyện ma, bạn nói một, tôi nói một, chơi rất vui vẻ,nhưng lúc này đột nhiên ai đó nói: "Chuyện gì vậy? Xe buýt chạylâu như vậy sao vẫn chưa đến trạm?""Ồ, cậu không biết sao? Gần đây lộ tuyến đã thay đổi rồi, phíatrước sửa đường nên đã thay đổi lộ tuyến, đi con đường nàykhông sai đâu."Người anh em, e là cậu cập nhật chậm rồi, đường nội thànhtrước đó cũng đã sửa xong, lộ tuyến năm ngày trước cũng đã đổilại, đi nhầm đường lâu như vậy cũng không biết, cậu cũng khôngkịp phản ứng, thật ngu ngốc.""A?" Có nữ sinh nhất thời trợn tròn mắt, vội vàng hỏi: "Vậy bâygiờ nên làm gì bây giờ?”Có một nam sinh đứng ra: Tôi đi hỏi tài xế đã, có lẽ tài xế cũngquên, tôi đi nhắc nhở anh ta một chút.Lúc này bọn họ đã hoàn toàn không còn tâm tư kể chuyện maquỷ, nếu cứ đi như vậy còn không biết khi nào có thể xuống xe.Nhưng lúc cậu ta đi tới giữa toa xe, bên cạnh có một bà lão lớntuổi đột nhiên vươn tay già nua đầy nếp nhăn bắt lấy cậu ta.Ánh mắt Tô Viễn hơi ngưng lại, là bà lão quỷ dị kia.Lúc này, bà bắt được một chàng trai?Tức là sao? Chuẩn bị ra tay?Bà lão này cũng không phải là một ngự quỷ giả bình thường, từngsống sót trong tình huống xe buýt quá tải.Trong số những ngự quỷ giả đi cùng lúc trước, ngoại trừ HứaPhong và Lâm Bắc là hai ngự quỷ có năng lực tự bảo vệ mạnh mẽmình sống sót, những người khác đều chết trong lần xe buýt quátải kia, duy chỉ có bà lão này bình an vô sự, thậm chí cũng khôngcó lệ quỷ tấn công bà.Điêu này là đủ để chứng minh rằng bà lão không bình thường.Nhưng lúc này bà ta đang ngăn cản thanh niên trẻ tuổi bìnhthường kia là có ý gì?Chỉ thấy lão bà bà kia cười nói: "Cậu nhóc, an tâm ngôi xuốngtrước đi, chờ một chút, chờ đến trạm tiếp theo các cháu lại xuốngxe, cũng không cần bảo tài xế đổi hướng dừng xe."Tại sao?" Người thanh niên có chút nghi hoặc, không hiểu bà lãonày có ý gì.Dương Gian lại nhíu mày, tựa hô phát hiện dị thường, nhìn chằmchằm bà lão kia cau mày."Lớn tuổi rồi, chân không linh hoạt, cho nên đi lại không tiện,chiếc xe này vừa vặn đi qua bên cạnh thôn, có thể để bà đi đỡ vàibước, bà muốn vê sớm một chút." Bà lão nói."Vậy... Được rồi."Người trẻ tuổi suy nghĩ một chút, đành phải bỏ đi ý nghĩ để tài xếđổi hướng, dù sao "kính già yêu trẻ" là đức tính truyên thống,người ta chân tay không linh hoạt, muốn đi ít vài bước cũng làđiều dễ hiểu."Cảm ơn cậu, chàng trai, cảm ơn.Bà lão nhìn người trẻ tuổi áy náy cười, giọng điệu đây cảm kích,tựa hô bà đã phát hiện Dương Gian đang nhìn mình, cũng quayđầu lại nhìn Dương Gian một cái, ngượng ngùng cười, sau đóquay đầu đi.Nhưng Tô Viễn ngược lại đang suy tư những gì bà lão vừa nói, lúcnày xe buýt cơ bản đã thoát khỏi thế giới thực, đang đi về nơilinh dị, bà lão lại nói bà đang ở trong thôn gần đó.Nghĩ kỹ lại ... một suy nghĩ rất kh*ng b*! Vùng đất linh dị lại cóngười sống tôn tại? Có lẽ bà lão này biết rất nhiêu thứ, Tô Viễn cólòng tiến lên trao đổi một phen, nhưng bây giờ hắn lại mang vẻngoài lệ quỷ, hơn nữa bây giờ Dương Gian lại ở trong xe, có rấtnhiêu bất tiện, vì thế chỉ có thể tạm thời nhẫn nhịn suy nghĩ tronglòng.Tuy rằng người trẻ tuổi được khuyên nhủ, nhưng theo thời giantrôi qua, cuối cùng sẽ có người cảm thấy dị thường.Ngoài cửa sổ xe càng lúc càng tối tăm, cảnh sắc cũng càng làmcho người ta cảm thấy xa lạ, những người ngoài xe trên xe có lẽkhông quen thuộc với hoàn cảnh, không phát hiện ra gì, nhưngmấy nam nữ trẻ tuổi trong xe chính là người địa phương, cuốicùng cũng phát hiện dị thường."Trương Hạo, cậu vẫn nên đi hỏi tài xế một chút, xem bao lâunữa mới dừng lại, tôi cảm thấy có chút không an tâm.Có một nữ sinh mở miệng nói chuyện, nhưng lại cảm thấy khôngan tâm lắm.

Nghe bọn họ nói chuyện, bất tri bất giác sắc trời bên ngoài đã tối.

Xe buýt giữa chừng vẫn chưa dừng lại, mà những người trẻ tuổi

này không biết là bởi vì chuyện quỷ kể quá mức say mê hay là gì,

thế nhưng cũng không có ai xuống xe, cũng không có ai đưa ra dị

nghị.

Đến cuối cùng dường như xe đã rời khỏi thành phố, tiến vào

ngoại ô thành phố.

Lúc này sắc trời bên ngoài cũng không phải đến hẳn, vẫn còn có

ánh mặt trời, tâm nhìn cũng không thấp. Nhưng bởi vì xe buýt

này đã đi đến vùng ngoại ô, xung quanh còn có vài dãy núi che

khuất tâm mắt, vì thế làm cho người ta cảm giác sắc trời tối đen.

Có lẽ là bởi vì ánh sáng ngoài cửa sổ này dẫn đến hoàn cảnh

nhanh chóng biến hóa, nhất thời làm cho người trên xe cảm thấy

không thích hợp.

Năm người chàng trai và cô gái trẻ vẫn còn ở đó để thảo luận về

những chuyện ma, bạn nói một, tôi nói một, chơi rất vui vẻ,

nhưng lúc này đột nhiên ai đó nói: "Chuyện gì vậy? Xe buýt chạy

lâu như vậy sao vẫn chưa đến trạm?"

"Ồ, cậu không biết sao? Gần đây lộ tuyến đã thay đổi rồi, phía

trước sửa đường nên đã thay đổi lộ tuyến, đi con đường này

không sai đâu.

"Người anh em, e là cậu cập nhật chậm rồi, đường nội thành

trước đó cũng đã sửa xong, lộ tuyến năm ngày trước cũng đã đổi

lại, đi nhầm đường lâu như vậy cũng không biết, cậu cũng không

kịp phản ứng, thật ngu ngốc."

"A?" Có nữ sinh nhất thời trợn tròn mắt, vội vàng hỏi: "Vậy bây

giờ nên làm gì bây giờ?”

Có một nam sinh đứng ra: Tôi đi hỏi tài xế đã, có lẽ tài xế cũng

quên, tôi đi nhắc nhở anh ta một chút.

Lúc này bọn họ đã hoàn toàn không còn tâm tư kể chuyện ma

quỷ, nếu cứ đi như vậy còn không biết khi nào có thể xuống xe.

Nhưng lúc cậu ta đi tới giữa toa xe, bên cạnh có một bà lão lớn

tuổi đột nhiên vươn tay già nua đầy nếp nhăn bắt lấy cậu ta.

Ánh mắt Tô Viễn hơi ngưng lại, là bà lão quỷ dị kia.

Lúc này, bà bắt được một chàng trai?

Tức là sao? Chuẩn bị ra tay?

Bà lão này cũng không phải là một ngự quỷ giả bình thường, từng

sống sót trong tình huống xe buýt quá tải.

Trong số những ngự quỷ giả đi cùng lúc trước, ngoại trừ Hứa

Phong và Lâm Bắc là hai ngự quỷ có năng lực tự bảo vệ mạnh mẽ

mình sống sót, những người khác đều chết trong lần xe buýt quá

tải kia, duy chỉ có bà lão này bình an vô sự, thậm chí cũng không

có lệ quỷ tấn công bà.

Điêu này là đủ để chứng minh rằng bà lão không bình thường.

Nhưng lúc này bà ta đang ngăn cản thanh niên trẻ tuổi bình

thường kia là có ý gì?

Chỉ thấy lão bà bà kia cười nói: "Cậu nhóc, an tâm ngôi xuống

trước đi, chờ một chút, chờ đến trạm tiếp theo các cháu lại xuống

xe, cũng không cần bảo tài xế đổi hướng dừng xe.

"Tại sao?" Người thanh niên có chút nghi hoặc, không hiểu bà lão

này có ý gì.

Dương Gian lại nhíu mày, tựa hô phát hiện dị thường, nhìn chằm

chằm bà lão kia cau mày.

"Lớn tuổi rồi, chân không linh hoạt, cho nên đi lại không tiện,

chiếc xe này vừa vặn đi qua bên cạnh thôn, có thể để bà đi đỡ vài

bước, bà muốn vê sớm một chút." Bà lão nói.

"Vậy... Được rồi."

Người trẻ tuổi suy nghĩ một chút, đành phải bỏ đi ý nghĩ để tài xế

đổi hướng, dù sao "kính già yêu trẻ" là đức tính truyên thống,

người ta chân tay không linh hoạt, muốn đi ít vài bước cũng là

điều dễ hiểu.

"Cảm ơn cậu, chàng trai, cảm ơn.

Bà lão nhìn người trẻ tuổi áy náy cười, giọng điệu đây cảm kích,

tựa hô bà đã phát hiện Dương Gian đang nhìn mình, cũng quay

đầu lại nhìn Dương Gian một cái, ngượng ngùng cười, sau đó

quay đầu đi.

Nhưng Tô Viễn ngược lại đang suy tư những gì bà lão vừa nói, lúc

này xe buýt cơ bản đã thoát khỏi thế giới thực, đang đi về nơi

linh dị, bà lão lại nói bà đang ở trong thôn gần đó.

Nghĩ kỹ lại ... một suy nghĩ rất kh*ng b*! Vùng đất linh dị lại có

người sống tôn tại? Có lẽ bà lão này biết rất nhiêu thứ, Tô Viễn có

lòng tiến lên trao đổi một phen, nhưng bây giờ hắn lại mang vẻ

ngoài lệ quỷ, hơn nữa bây giờ Dương Gian lại ở trong xe, có rất

nhiêu bất tiện, vì thế chỉ có thể tạm thời nhẫn nhịn suy nghĩ trong

lòng.

Tuy rằng người trẻ tuổi được khuyên nhủ, nhưng theo thời gian

trôi qua, cuối cùng sẽ có người cảm thấy dị thường.

Ngoài cửa sổ xe càng lúc càng tối tăm, cảnh sắc cũng càng làm

cho người ta cảm thấy xa lạ, những người ngoài xe trên xe có lẽ

không quen thuộc với hoàn cảnh, không phát hiện ra gì, nhưng

mấy nam nữ trẻ tuổi trong xe chính là người địa phương, cuối

cùng cũng phát hiện dị thường.

"Trương Hạo, cậu vẫn nên đi hỏi tài xế một chút, xem bao lâu

nữa mới dừng lại, tôi cảm thấy có chút không an tâm.

Có một nữ sinh mở miệng nói chuyện, nhưng lại cảm thấy không

an tâm lắm.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nghe bọn họ nói chuyện, bất tri bất giác sắc trời bên ngoài đã tối.Xe buýt giữa chừng vẫn chưa dừng lại, mà những người trẻ tuổinày không biết là bởi vì chuyện quỷ kể quá mức say mê hay là gì,thế nhưng cũng không có ai xuống xe, cũng không có ai đưa ra dịnghị.Đến cuối cùng dường như xe đã rời khỏi thành phố, tiến vàongoại ô thành phố.Lúc này sắc trời bên ngoài cũng không phải đến hẳn, vẫn còn cóánh mặt trời, tâm nhìn cũng không thấp. Nhưng bởi vì xe buýtnày đã đi đến vùng ngoại ô, xung quanh còn có vài dãy núi chekhuất tâm mắt, vì thế làm cho người ta cảm giác sắc trời tối đen.Có lẽ là bởi vì ánh sáng ngoài cửa sổ này dẫn đến hoàn cảnhnhanh chóng biến hóa, nhất thời làm cho người trên xe cảm thấykhông thích hợp.Năm người chàng trai và cô gái trẻ vẫn còn ở đó để thảo luận vềnhững chuyện ma, bạn nói một, tôi nói một, chơi rất vui vẻ,nhưng lúc này đột nhiên ai đó nói: "Chuyện gì vậy? Xe buýt chạylâu như vậy sao vẫn chưa đến trạm?""Ồ, cậu không biết sao? Gần đây lộ tuyến đã thay đổi rồi, phíatrước sửa đường nên đã thay đổi lộ tuyến, đi con đường nàykhông sai đâu."Người anh em, e là cậu cập nhật chậm rồi, đường nội thànhtrước đó cũng đã sửa xong, lộ tuyến năm ngày trước cũng đã đổilại, đi nhầm đường lâu như vậy cũng không biết, cậu cũng khôngkịp phản ứng, thật ngu ngốc.""A?" Có nữ sinh nhất thời trợn tròn mắt, vội vàng hỏi: "Vậy bâygiờ nên làm gì bây giờ?”Có một nam sinh đứng ra: Tôi đi hỏi tài xế đã, có lẽ tài xế cũngquên, tôi đi nhắc nhở anh ta một chút.Lúc này bọn họ đã hoàn toàn không còn tâm tư kể chuyện maquỷ, nếu cứ đi như vậy còn không biết khi nào có thể xuống xe.Nhưng lúc cậu ta đi tới giữa toa xe, bên cạnh có một bà lão lớntuổi đột nhiên vươn tay già nua đầy nếp nhăn bắt lấy cậu ta.Ánh mắt Tô Viễn hơi ngưng lại, là bà lão quỷ dị kia.Lúc này, bà bắt được một chàng trai?Tức là sao? Chuẩn bị ra tay?Bà lão này cũng không phải là một ngự quỷ giả bình thường, từngsống sót trong tình huống xe buýt quá tải.Trong số những ngự quỷ giả đi cùng lúc trước, ngoại trừ HứaPhong và Lâm Bắc là hai ngự quỷ có năng lực tự bảo vệ mạnh mẽmình sống sót, những người khác đều chết trong lần xe buýt quátải kia, duy chỉ có bà lão này bình an vô sự, thậm chí cũng khôngcó lệ quỷ tấn công bà.Điêu này là đủ để chứng minh rằng bà lão không bình thường.Nhưng lúc này bà ta đang ngăn cản thanh niên trẻ tuổi bìnhthường kia là có ý gì?Chỉ thấy lão bà bà kia cười nói: "Cậu nhóc, an tâm ngôi xuốngtrước đi, chờ một chút, chờ đến trạm tiếp theo các cháu lại xuốngxe, cũng không cần bảo tài xế đổi hướng dừng xe."Tại sao?" Người thanh niên có chút nghi hoặc, không hiểu bà lãonày có ý gì.Dương Gian lại nhíu mày, tựa hô phát hiện dị thường, nhìn chằmchằm bà lão kia cau mày."Lớn tuổi rồi, chân không linh hoạt, cho nên đi lại không tiện,chiếc xe này vừa vặn đi qua bên cạnh thôn, có thể để bà đi đỡ vàibước, bà muốn vê sớm một chút." Bà lão nói."Vậy... Được rồi."Người trẻ tuổi suy nghĩ một chút, đành phải bỏ đi ý nghĩ để tài xếđổi hướng, dù sao "kính già yêu trẻ" là đức tính truyên thống,người ta chân tay không linh hoạt, muốn đi ít vài bước cũng làđiều dễ hiểu."Cảm ơn cậu, chàng trai, cảm ơn.Bà lão nhìn người trẻ tuổi áy náy cười, giọng điệu đây cảm kích,tựa hô bà đã phát hiện Dương Gian đang nhìn mình, cũng quayđầu lại nhìn Dương Gian một cái, ngượng ngùng cười, sau đóquay đầu đi.Nhưng Tô Viễn ngược lại đang suy tư những gì bà lão vừa nói, lúcnày xe buýt cơ bản đã thoát khỏi thế giới thực, đang đi về nơilinh dị, bà lão lại nói bà đang ở trong thôn gần đó.Nghĩ kỹ lại ... một suy nghĩ rất kh*ng b*! Vùng đất linh dị lại cóngười sống tôn tại? Có lẽ bà lão này biết rất nhiêu thứ, Tô Viễn cólòng tiến lên trao đổi một phen, nhưng bây giờ hắn lại mang vẻngoài lệ quỷ, hơn nữa bây giờ Dương Gian lại ở trong xe, có rấtnhiêu bất tiện, vì thế chỉ có thể tạm thời nhẫn nhịn suy nghĩ tronglòng.Tuy rằng người trẻ tuổi được khuyên nhủ, nhưng theo thời giantrôi qua, cuối cùng sẽ có người cảm thấy dị thường.Ngoài cửa sổ xe càng lúc càng tối tăm, cảnh sắc cũng càng làmcho người ta cảm thấy xa lạ, những người ngoài xe trên xe có lẽkhông quen thuộc với hoàn cảnh, không phát hiện ra gì, nhưngmấy nam nữ trẻ tuổi trong xe chính là người địa phương, cuốicùng cũng phát hiện dị thường."Trương Hạo, cậu vẫn nên đi hỏi tài xế một chút, xem bao lâunữa mới dừng lại, tôi cảm thấy có chút không an tâm.Có một nữ sinh mở miệng nói chuyện, nhưng lại cảm thấy khôngan tâm lắm.

Chương 318: Truyện ma quỷ trên xe (3)