Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 322: Xe bus khởi động (1)
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nhưng mà chính sự xuất hiện của vũng nước này đã trở thànhthứ phá vỡ sự cân băng, trực tiếp xua tan đất mộ dính vào haichân Sở Nhân Mỹ, làm cho nó một lần nữa khôi phục năng lựchành động.Ngay sau đó, Sở Nhân Mỹ khôi phục năng lực hành động, kéotấm khăn khóc kia xuống.Đây là tấm vải trắng mà quỷ khóc mộ dùng để che mặt, mặt trêncó thể thấy rõ ràng đường nét khuôn mặt của một người, gươngmặt người này trống rỗng quỷ dị, mang theo một loại bi thươngmà khóc.Mà sau khi lấy khăn mặt khóc đi, Tô Viễn rốt cục cũng thấy rõdung mạo thật sự của quỷ khóc mộ.Thứ này căn bản cũng không có mặt mũi, bên trong khuôn mặt làmột cái lỗ trống, phảng phất như bị người mạnh mẽ móc mấtXương mặt.Chỉ có một cái cửa động đen kịt, sâu không thấy đáy, giống nhưmột vực sâu, lộ ra một loại kh*ng b* khó hiểu.Mà có gì trong cái lỗ đó?Coi như vận dụng quỷ nhãn của Sở Nhân Mỹ cũng không cáchnào nhìn thấu, chỉ thấy được một mảnh hắc ám. Thấy tình huốngnày, Tô Viễn nhất thời bừng tỉnh đại ngộiKhó trách phải dùng khăn che mặt, thì ra là bởi vì không có mặtmũi gặp người!Mà sau khi Tô Viễn cướp đi khăn che mặt, bên trong lỗ trên mặtquỷ khóc mộ bắt đầu chảy ra máu tươi, tựa hồ bởi vì Sở Nhân Mỹlấy đi tấm vải che mặt kia từ đó phá vỡ cân bằng nào đó.Tuy nhiên.Nó cũng không vì vậy mà tập kích Sở Nhân Mỹ, tựa hồ cái khănche mặt này không quan trọng với nó, ngược lại nó đứng lên,trực tiếp đi vê phía xe buýt, giống như lúc này sức hấp dẫn củaxe buýt đối với nó còn lớn hơn Sở Nhân Mỹ."Nó sắp lên xe?"Sau khi lấy được khăn che mặt, ánh mắt Tô Viễn chớp động,thâm niệm với thân ảnh quỷ khóc mộ: "Hệ thống, đánh dấu chotôi!"- Hệ thống đã đánh dấu thành công, thu được vật phẩm: giấy ghinguyện vọng.Giấy ghi nguyện vọng?Đó không phải là năng lực con quỷ của Triệu Khai Minh sao? Mộtthứ có thể thực hiện mong muốn của người khác.Nhìn mảnh giấy nhỏ nhăn nhúm trong tay, Tô Viễn khẽ nhíu mày.Giấy ghi nguyện vọng là một thứ rất kỳ lạ, giấy chỉ là phươngtiện, thực sự bí ẩn là trong đó ẩn chứa sức mạnh linh dị, nó thựcsự có thể thực hiện mong muốn của mọi người, nhưng phươngpháp thực hiện mong muốn vặn vẹo, hơn nữa sau đó cũng cầnphải trả giá.Đối với những người bình thường, cái giá phải trả có nghĩa là sựsống.Đối với ngự quỷ giả hoặc lệ quỷ, hậu quả sẽ như thế nào thìkhông ai biết, dù sao cũng không có ai thử.Cho nên hệ thống đây đánh cắp linh dị của quỷ nguyện vọng sao?Hay là thứ gì khác? Hiển nhiên vấn đề như vậy cũng không phảiTô Viễn có thể nghĩ rõ ràng, nhìn quỷ khóc mộ đi về phía xe buýtkia, bởi vì khăn che mặt bị hắn lấy đi, lỗ đen trên mặt đang khôngngừng chảy máu, cuối cùng hắn suy nghĩ một chút, buông tha ýđịnh ra tay với nó, mặc cho nó lên xe.Tương tự, Tô Viễn cũng lựa chọn trở lại xe buýt, trong tình huốngcó quỷ vực, hắn có thể dùng tốc độ nhanh nhất trở lại xe buýt.Về phần Dương Gian đang kinh hãi, hắn biết Dương Gian đangchú ý hành động bên ngoài, nhưng không sao cả. Tuy rằng SởNhân Mỹ là quỷ của hắn, đối phương chưa từng nhìn thấy SởNhân Mỹ, cho dù hành động hôm nay của hắn sẽ khiến choDương Gian sinh nghi, nhưng cùng lắm chỉ cho rằng con quỷ nàykhác biệt, cũng sẽ không khiến Tô Viễn bại lộ.Quan trọng là, bởi vì khoảng cách đủ xa, cho dù là Dương Gian cóquỷ nhãn cũng chưa chắc có thể nhìn thấy vừa rồi hắn làm cái gì,càng đừng nói Tô Viễn đứng vị trí còn tương đối xảo diệu, nếukhông cũng không đến mức bị đất mộ quỷ dị kia dính vào.Toàn bộ quá trình vẻn vẹn chỉ kéo dài không đến năm phút, cũngchỉ trong vòng vài phút này, chỉ có ba người bình thường chạy trởlại xe, những người xuống xe khác không còn ai sống trở về. Tấtcả đều rơi vào tay một con quỷ.Nếu mà không phải Tô Viễn cắt đứt tiếng khóc, chỉ sợ một ngườicòn sống cũng không có.Lúc này thân hình của Sở Nhân Mỹ đã một lân nữa xuất hiện ởcửa xe buýt, mà Dương Gian nhìn thân ảnh kinh khủng đang lênxe kia, không khỏi siết chặt nắm đấm, trong lòng cảm thấy mộtloại hàn ý khó hiểu.Con quỷ này thật đáng sợ, cũng không biết vừa rồi nó đã làm cáigì, tiếng khóc lại bị gián đoạn.Chẳng lẽ là đi tấn công con quỷ phát ra tiếng khóc kia sao?Lệ quỷ cũng có thể tấn công lệ quỷ? Cách hành động không thểtưởng tượng nổi này, nếu như cấp bậc kh*ng b* do anh ta địnhnghĩa thì anh ta cũng không biết phải đi đánh giá như thế nào.Nhưng trình độ kh*ng b* tuyệt đối đáng sợ, trong lệ quỷ mìnhtừng tiếp xúc, có lẽ chỉ có ngạ quỷ hoặc quỷ sai mới có thể sosánh với nó.
Nhưng mà chính sự xuất hiện của vũng nước này đã trở thành
thứ phá vỡ sự cân băng, trực tiếp xua tan đất mộ dính vào hai
chân Sở Nhân Mỹ, làm cho nó một lần nữa khôi phục năng lực
hành động.
Ngay sau đó, Sở Nhân Mỹ khôi phục năng lực hành động, kéo
tấm khăn khóc kia xuống.
Đây là tấm vải trắng mà quỷ khóc mộ dùng để che mặt, mặt trên
có thể thấy rõ ràng đường nét khuôn mặt của một người, gương
mặt người này trống rỗng quỷ dị, mang theo một loại bi thương
mà khóc.
Mà sau khi lấy khăn mặt khóc đi, Tô Viễn rốt cục cũng thấy rõ
dung mạo thật sự của quỷ khóc mộ.
Thứ này căn bản cũng không có mặt mũi, bên trong khuôn mặt là
một cái lỗ trống, phảng phất như bị người mạnh mẽ móc mất
Xương mặt.
Chỉ có một cái cửa động đen kịt, sâu không thấy đáy, giống như
một vực sâu, lộ ra một loại kh*ng b* khó hiểu.
Mà có gì trong cái lỗ đó?
Coi như vận dụng quỷ nhãn của Sở Nhân Mỹ cũng không cách
nào nhìn thấu, chỉ thấy được một mảnh hắc ám. Thấy tình huống
này, Tô Viễn nhất thời bừng tỉnh đại ngội
Khó trách phải dùng khăn che mặt, thì ra là bởi vì không có mặt
mũi gặp người!
Mà sau khi Tô Viễn cướp đi khăn che mặt, bên trong lỗ trên mặt
quỷ khóc mộ bắt đầu chảy ra máu tươi, tựa hồ bởi vì Sở Nhân Mỹ
lấy đi tấm vải che mặt kia từ đó phá vỡ cân bằng nào đó.
Tuy nhiên.
Nó cũng không vì vậy mà tập kích Sở Nhân Mỹ, tựa hồ cái khăn
che mặt này không quan trọng với nó, ngược lại nó đứng lên,
trực tiếp đi vê phía xe buýt, giống như lúc này sức hấp dẫn của
xe buýt đối với nó còn lớn hơn Sở Nhân Mỹ.
"Nó sắp lên xe?"
Sau khi lấy được khăn che mặt, ánh mắt Tô Viễn chớp động,
thâm niệm với thân ảnh quỷ khóc mộ: "Hệ thống, đánh dấu cho
tôi!"
- Hệ thống đã đánh dấu thành công, thu được vật phẩm: giấy ghi
nguyện vọng.
Giấy ghi nguyện vọng?
Đó không phải là năng lực con quỷ của Triệu Khai Minh sao? Một
thứ có thể thực hiện mong muốn của người khác.
Nhìn mảnh giấy nhỏ nhăn nhúm trong tay, Tô Viễn khẽ nhíu mày.
Giấy ghi nguyện vọng là một thứ rất kỳ lạ, giấy chỉ là phương
tiện, thực sự bí ẩn là trong đó ẩn chứa sức mạnh linh dị, nó thực
sự có thể thực hiện mong muốn của mọi người, nhưng phương
pháp thực hiện mong muốn vặn vẹo, hơn nữa sau đó cũng cần
phải trả giá.
Đối với những người bình thường, cái giá phải trả có nghĩa là sự
sống.
Đối với ngự quỷ giả hoặc lệ quỷ, hậu quả sẽ như thế nào thì
không ai biết, dù sao cũng không có ai thử.
Cho nên hệ thống đây đánh cắp linh dị của quỷ nguyện vọng sao?
Hay là thứ gì khác? Hiển nhiên vấn đề như vậy cũng không phải
Tô Viễn có thể nghĩ rõ ràng, nhìn quỷ khóc mộ đi về phía xe buýt
kia, bởi vì khăn che mặt bị hắn lấy đi, lỗ đen trên mặt đang không
ngừng chảy máu, cuối cùng hắn suy nghĩ một chút, buông tha ý
định ra tay với nó, mặc cho nó lên xe.
Tương tự, Tô Viễn cũng lựa chọn trở lại xe buýt, trong tình huống
có quỷ vực, hắn có thể dùng tốc độ nhanh nhất trở lại xe buýt.
Về phần Dương Gian đang kinh hãi, hắn biết Dương Gian đang
chú ý hành động bên ngoài, nhưng không sao cả. Tuy rằng Sở
Nhân Mỹ là quỷ của hắn, đối phương chưa từng nhìn thấy Sở
Nhân Mỹ, cho dù hành động hôm nay của hắn sẽ khiến cho
Dương Gian sinh nghi, nhưng cùng lắm chỉ cho rằng con quỷ này
khác biệt, cũng sẽ không khiến Tô Viễn bại lộ.
Quan trọng là, bởi vì khoảng cách đủ xa, cho dù là Dương Gian có
quỷ nhãn cũng chưa chắc có thể nhìn thấy vừa rồi hắn làm cái gì,
càng đừng nói Tô Viễn đứng vị trí còn tương đối xảo diệu, nếu
không cũng không đến mức bị đất mộ quỷ dị kia dính vào.
Toàn bộ quá trình vẻn vẹn chỉ kéo dài không đến năm phút, cũng
chỉ trong vòng vài phút này, chỉ có ba người bình thường chạy trở
lại xe, những người xuống xe khác không còn ai sống trở về. Tất
cả đều rơi vào tay một con quỷ.
Nếu mà không phải Tô Viễn cắt đứt tiếng khóc, chỉ sợ một người
còn sống cũng không có.
Lúc này thân hình của Sở Nhân Mỹ đã một lân nữa xuất hiện ở
cửa xe buýt, mà Dương Gian nhìn thân ảnh kinh khủng đang lên
xe kia, không khỏi siết chặt nắm đấm, trong lòng cảm thấy một
loại hàn ý khó hiểu.
Con quỷ này thật đáng sợ, cũng không biết vừa rồi nó đã làm cái
gì, tiếng khóc lại bị gián đoạn.
Chẳng lẽ là đi tấn công con quỷ phát ra tiếng khóc kia sao?
Lệ quỷ cũng có thể tấn công lệ quỷ? Cách hành động không thể
tưởng tượng nổi này, nếu như cấp bậc kh*ng b* do anh ta định
nghĩa thì anh ta cũng không biết phải đi đánh giá như thế nào.
Nhưng trình độ kh*ng b* tuyệt đối đáng sợ, trong lệ quỷ mình
từng tiếp xúc, có lẽ chỉ có ngạ quỷ hoặc quỷ sai mới có thể so
sánh với nó.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nhưng mà chính sự xuất hiện của vũng nước này đã trở thànhthứ phá vỡ sự cân băng, trực tiếp xua tan đất mộ dính vào haichân Sở Nhân Mỹ, làm cho nó một lần nữa khôi phục năng lựchành động.Ngay sau đó, Sở Nhân Mỹ khôi phục năng lực hành động, kéotấm khăn khóc kia xuống.Đây là tấm vải trắng mà quỷ khóc mộ dùng để che mặt, mặt trêncó thể thấy rõ ràng đường nét khuôn mặt của một người, gươngmặt người này trống rỗng quỷ dị, mang theo một loại bi thươngmà khóc.Mà sau khi lấy khăn mặt khóc đi, Tô Viễn rốt cục cũng thấy rõdung mạo thật sự của quỷ khóc mộ.Thứ này căn bản cũng không có mặt mũi, bên trong khuôn mặt làmột cái lỗ trống, phảng phất như bị người mạnh mẽ móc mấtXương mặt.Chỉ có một cái cửa động đen kịt, sâu không thấy đáy, giống nhưmột vực sâu, lộ ra một loại kh*ng b* khó hiểu.Mà có gì trong cái lỗ đó?Coi như vận dụng quỷ nhãn của Sở Nhân Mỹ cũng không cáchnào nhìn thấu, chỉ thấy được một mảnh hắc ám. Thấy tình huốngnày, Tô Viễn nhất thời bừng tỉnh đại ngộiKhó trách phải dùng khăn che mặt, thì ra là bởi vì không có mặtmũi gặp người!Mà sau khi Tô Viễn cướp đi khăn che mặt, bên trong lỗ trên mặtquỷ khóc mộ bắt đầu chảy ra máu tươi, tựa hồ bởi vì Sở Nhân Mỹlấy đi tấm vải che mặt kia từ đó phá vỡ cân bằng nào đó.Tuy nhiên.Nó cũng không vì vậy mà tập kích Sở Nhân Mỹ, tựa hồ cái khănche mặt này không quan trọng với nó, ngược lại nó đứng lên,trực tiếp đi vê phía xe buýt, giống như lúc này sức hấp dẫn củaxe buýt đối với nó còn lớn hơn Sở Nhân Mỹ."Nó sắp lên xe?"Sau khi lấy được khăn che mặt, ánh mắt Tô Viễn chớp động,thâm niệm với thân ảnh quỷ khóc mộ: "Hệ thống, đánh dấu chotôi!"- Hệ thống đã đánh dấu thành công, thu được vật phẩm: giấy ghinguyện vọng.Giấy ghi nguyện vọng?Đó không phải là năng lực con quỷ của Triệu Khai Minh sao? Mộtthứ có thể thực hiện mong muốn của người khác.Nhìn mảnh giấy nhỏ nhăn nhúm trong tay, Tô Viễn khẽ nhíu mày.Giấy ghi nguyện vọng là một thứ rất kỳ lạ, giấy chỉ là phươngtiện, thực sự bí ẩn là trong đó ẩn chứa sức mạnh linh dị, nó thựcsự có thể thực hiện mong muốn của mọi người, nhưng phươngpháp thực hiện mong muốn vặn vẹo, hơn nữa sau đó cũng cầnphải trả giá.Đối với những người bình thường, cái giá phải trả có nghĩa là sựsống.Đối với ngự quỷ giả hoặc lệ quỷ, hậu quả sẽ như thế nào thìkhông ai biết, dù sao cũng không có ai thử.Cho nên hệ thống đây đánh cắp linh dị của quỷ nguyện vọng sao?Hay là thứ gì khác? Hiển nhiên vấn đề như vậy cũng không phảiTô Viễn có thể nghĩ rõ ràng, nhìn quỷ khóc mộ đi về phía xe buýtkia, bởi vì khăn che mặt bị hắn lấy đi, lỗ đen trên mặt đang khôngngừng chảy máu, cuối cùng hắn suy nghĩ một chút, buông tha ýđịnh ra tay với nó, mặc cho nó lên xe.Tương tự, Tô Viễn cũng lựa chọn trở lại xe buýt, trong tình huốngcó quỷ vực, hắn có thể dùng tốc độ nhanh nhất trở lại xe buýt.Về phần Dương Gian đang kinh hãi, hắn biết Dương Gian đangchú ý hành động bên ngoài, nhưng không sao cả. Tuy rằng SởNhân Mỹ là quỷ của hắn, đối phương chưa từng nhìn thấy SởNhân Mỹ, cho dù hành động hôm nay của hắn sẽ khiến choDương Gian sinh nghi, nhưng cùng lắm chỉ cho rằng con quỷ nàykhác biệt, cũng sẽ không khiến Tô Viễn bại lộ.Quan trọng là, bởi vì khoảng cách đủ xa, cho dù là Dương Gian cóquỷ nhãn cũng chưa chắc có thể nhìn thấy vừa rồi hắn làm cái gì,càng đừng nói Tô Viễn đứng vị trí còn tương đối xảo diệu, nếukhông cũng không đến mức bị đất mộ quỷ dị kia dính vào.Toàn bộ quá trình vẻn vẹn chỉ kéo dài không đến năm phút, cũngchỉ trong vòng vài phút này, chỉ có ba người bình thường chạy trởlại xe, những người xuống xe khác không còn ai sống trở về. Tấtcả đều rơi vào tay một con quỷ.Nếu mà không phải Tô Viễn cắt đứt tiếng khóc, chỉ sợ một ngườicòn sống cũng không có.Lúc này thân hình của Sở Nhân Mỹ đã một lân nữa xuất hiện ởcửa xe buýt, mà Dương Gian nhìn thân ảnh kinh khủng đang lênxe kia, không khỏi siết chặt nắm đấm, trong lòng cảm thấy mộtloại hàn ý khó hiểu.Con quỷ này thật đáng sợ, cũng không biết vừa rồi nó đã làm cáigì, tiếng khóc lại bị gián đoạn.Chẳng lẽ là đi tấn công con quỷ phát ra tiếng khóc kia sao?Lệ quỷ cũng có thể tấn công lệ quỷ? Cách hành động không thểtưởng tượng nổi này, nếu như cấp bậc kh*ng b* do anh ta địnhnghĩa thì anh ta cũng không biết phải đi đánh giá như thế nào.Nhưng trình độ kh*ng b* tuyệt đối đáng sợ, trong lệ quỷ mìnhtừng tiếp xúc, có lẽ chỉ có ngạ quỷ hoặc quỷ sai mới có thể sosánh với nó.