Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 334: Cuộc gọi đến bất ngờ (2)
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Đây giống như một lời nguyền khó hiểu, phàm là người tiếp xúcvới linh dị quá nhiều đều sẽ gặp phải bất hạnh, cho nên Tô Viễnmới cố ý xa lánh gia đình và bạn bè, buộc bản thân phải sống côđơn.Nhưng điều này không có nghĩa là Tô Viễn không quan tâm vớithân nhân, trên thực tế hắn đều rất rõ ràng, cha và mẹ hắn bịtổng bộ lấy cớ thăng chức điều chức sắp xếp vào thành phố ĐạiKinh, đây là một loại bảo vệ, cũng là một cảnh cáo.Tuy rằng ngự quỷ giả khống chế lệ quỷ nhưng bản chất vẫn làngười, chỉ cần là người sẽ có nhược điểm, với đa số người, thânnhân sẽ là một bước đột phá rất tốt.Đương nhiên, Tô Viễn không thể phủ nhận cách làm của tổng bộ,thậm chí còn cảm thấy có chút ngu xuẩn, nhưng hắn cũng khôngphản đối.Bởi vì tổng bộ cho dù có ngu xuẩn đến đâu cũng không đến mứclấy thân nhân của ngự quỷ giả làm kẻ bắt cóc, nếu không, sẽ dễdàng khiến mọi người tức giận, huống chi nếu nói ngự quỷ giảmuốn gây chuyện, gây ra tai nạn thì còn nguy hại hơn nhiều sovới sự kiện linh dị thuân túy. Dù sao lệ quỷ nhiều lúc chỉ dựa theoquy luật của bản thân mà làm việc, mà ngự quỷ giả là người, cósuy nghĩ, có đầu óc, cho nên với cách làm của tổng bộ, đại khái làưu nhược điểm bằng nhau.Hắn nhìn màn hình điện thoại, trên đó hiển thị một cái tên TôThiển, Tô Viễn nhất thời im lặng.Bởi vì đây là một trong số ít người thân có quan hệ huyết thốngcủa hắn, tuy rằng bình thường rất ít khi liên lạc.Nhưng lúc nghe điện thoại, ánh mắt Tô Viễn liếc nhìn một tòanhà cao bên cạnh.Thông qua lớp cửa kính dày, hắn thấy một người phụ nữ mặcquần áo công sở, khoảng ba mươi tuổi, giống một giám đốc điềuhành công ty.Người phụ đang mở to hai mắt, dường như nhìn thấy chuyện khótin nhất, nhìn chằm chằm chính hắn trôi nổi bên ngoài khôngtrung."Chuyện này là sao?" Trong đầu người phụ nữ này chỉ có kinhngạc và nghi hoặc."Có chuyện gì vậy? Người biết bay? Là giả đúng không?”Trong nháy mắt, trong đầu người phụ nữ đã suy nghĩ rất nhiều lờigiải thích hợp lý như biểu diễn ảo thuật, chương trình thực tế vàthể thao mạo hiểm...Thế nhưng ngay lập tức, chuyện lật đổ tam quan cô lại xảy ra.Chỉ thấy đối phương xoay người, phía sau cũng là một gương mặttrắng bệch đáng sợ, một đôi mắt trắng tinh không hề có đồng tửnhìn cô chằm chăm.Quỷ !Trong đầu người phụ nữ theo bản năng cũng chỉ còn lại ý niệmnày, miệng không khống chế được như muốn thét lên một tiếngtừ trong cổ họng, nhưng ngay sau đó, thân ảnh quỷ dị mà đángsợ kia lại đột ngột biến mất, không thấy bóng dáng.Tựa như tất cả những gì vừa nhìn thấy đều là ảo giác.Sau khi sử dụng quỷ vực ẩn nấp thân hình, Tô Viễn nhận điệnthoại.'Alo. Là anh Tô Viễn đúng không?”Trong điện thoại truyền đến giọng nói của một thiếu nữ trẻ tuổithanh âm có chút thận trọng, có vẻ có chút do dự.Là anh đây, có chuyện gì vậy? Trễ như vậy còn gọi cho anh?"Tô Viễn trả lời."Bây giờ anh rất bận rộn sao?"Tô Thiển nhẹ giọng hỏi trong điện thoại.Không có việc gì, đang định ngủ.""Tuy rằng lúc này nói những lời này không thích hợp lắm, nếuđêm nay anh rảnh rỗi có thể đến ký túc xá trường em xem mộtchút không? Có chuyện lạ đã xảy ra với em..Giọng điệu Tô Thiển ở đầu dây bên kia lộ ra một tia khẩn trương.Tô Viễn không khỏi nhíu mày nói: "Đã xảy ra chuyện gì, nói kỹcàng một chút.'Đầu dây bên kia do dự một lát, sau đó nói: "Trong ký túc xá đãcó người chết, hơn nữa người trong ký túc xá đều chết đồng loạt,dáng vẻ khi chết rất đáng sợ, nghe nói bọn họ đều đã chơi appkia, em không nghĩ tới phân mềm kia sẽ là thật, người trongphòng ngủ của bọn em cũng chơi, Hạnh Tử nói hiện tại chỉ có anhmới có thể giải quyết, em...Kyoko?Người này lại là ai?Nghe có vẻ như có chút hiểu biết với thân phận của hắn, ánh mắtTô Viễn khẽ động, trong nháy mắt nghĩ tới rất nhiều thứ.Nhưng bất kể là ai, dám đánh chủ ý vào người nhà mình, hắn sẽcho kẻ đó biết cái gì gọi là tuyệt vọng.Tô Viễn nói: "Hiện tại em đang ở đâu? Anh sẽ đến ngay lập tức."Tới bây giờ Tô Viễn vẫn giấu thân phận phận của mình thời thânnhân, bởi vì bọn họ đều là người bình thường, đôi khi biết quánhiều, chưa chắc đã là chuyện tốt.Mà bây giờ lại có người trực tiếp tiết lộ chuyện của hắn ra ngoài.Không thể không thừa nhận, lá gan tên kia rất lớn.Qua giọng điệu Tô Thiển có thể thấy, cái người tên Kyoko kiacũng không xa lạ với cô, thậm chí có thể nói quan hệ rất tốt.Chuyện này có chút hấp dẫn rồi đây.Tuy rằng hiện giờ thường xuyên xảy ra sự kiện linh dị trên toàncâu, nhưng đa số người bình thường đều không biết, người cóthể biết đến sự kiện linh dị không nhiều lắm, chỉ có những ngườitự mình trải qua mới biết được. Mặc dù trên mạng có lời đồn,nhưng hầu hết mọi người đều tin đồn, ôm thái độ bán tín bánnghi.
Đây giống như một lời nguyền khó hiểu, phàm là người tiếp xúc
với linh dị quá nhiều đều sẽ gặp phải bất hạnh, cho nên Tô Viễn
mới cố ý xa lánh gia đình và bạn bè, buộc bản thân phải sống cô
đơn.
Nhưng điều này không có nghĩa là Tô Viễn không quan tâm với
thân nhân, trên thực tế hắn đều rất rõ ràng, cha và mẹ hắn bị
tổng bộ lấy cớ thăng chức điều chức sắp xếp vào thành phố Đại
Kinh, đây là một loại bảo vệ, cũng là một cảnh cáo.
Tuy rằng ngự quỷ giả khống chế lệ quỷ nhưng bản chất vẫn là
người, chỉ cần là người sẽ có nhược điểm, với đa số người, thân
nhân sẽ là một bước đột phá rất tốt.
Đương nhiên, Tô Viễn không thể phủ nhận cách làm của tổng bộ,
thậm chí còn cảm thấy có chút ngu xuẩn, nhưng hắn cũng không
phản đối.
Bởi vì tổng bộ cho dù có ngu xuẩn đến đâu cũng không đến mức
lấy thân nhân của ngự quỷ giả làm kẻ bắt cóc, nếu không, sẽ dễ
dàng khiến mọi người tức giận, huống chi nếu nói ngự quỷ giả
muốn gây chuyện, gây ra tai nạn thì còn nguy hại hơn nhiều so
với sự kiện linh dị thuân túy. Dù sao lệ quỷ nhiều lúc chỉ dựa theo
quy luật của bản thân mà làm việc, mà ngự quỷ giả là người, có
suy nghĩ, có đầu óc, cho nên với cách làm của tổng bộ, đại khái là
ưu nhược điểm bằng nhau.
Hắn nhìn màn hình điện thoại, trên đó hiển thị một cái tên Tô
Thiển, Tô Viễn nhất thời im lặng.
Bởi vì đây là một trong số ít người thân có quan hệ huyết thống
của hắn, tuy rằng bình thường rất ít khi liên lạc.
Nhưng lúc nghe điện thoại, ánh mắt Tô Viễn liếc nhìn một tòa
nhà cao bên cạnh.
Thông qua lớp cửa kính dày, hắn thấy một người phụ nữ mặc
quần áo công sở, khoảng ba mươi tuổi, giống một giám đốc điều
hành công ty.
Người phụ đang mở to hai mắt, dường như nhìn thấy chuyện khó
tin nhất, nhìn chằm chằm chính hắn trôi nổi bên ngoài không
trung.
"Chuyện này là sao?" Trong đầu người phụ nữ này chỉ có kinh
ngạc và nghi hoặc.
"Có chuyện gì vậy? Người biết bay? Là giả đúng không?”
Trong nháy mắt, trong đầu người phụ nữ đã suy nghĩ rất nhiều lời
giải thích hợp lý như biểu diễn ảo thuật, chương trình thực tế và
thể thao mạo hiểm...
Thế nhưng ngay lập tức, chuyện lật đổ tam quan cô lại xảy ra.
Chỉ thấy đối phương xoay người, phía sau cũng là một gương mặt
trắng bệch đáng sợ, một đôi mắt trắng tinh không hề có đồng tử
nhìn cô chằm chăm.
Quỷ !
Trong đầu người phụ nữ theo bản năng cũng chỉ còn lại ý niệm
này, miệng không khống chế được như muốn thét lên một tiếng
từ trong cổ họng, nhưng ngay sau đó, thân ảnh quỷ dị mà đáng
sợ kia lại đột ngột biến mất, không thấy bóng dáng.
Tựa như tất cả những gì vừa nhìn thấy đều là ảo giác.
Sau khi sử dụng quỷ vực ẩn nấp thân hình, Tô Viễn nhận điện
thoại.
'Alo. Là anh Tô Viễn đúng không?”
Trong điện thoại truyền đến giọng nói của một thiếu nữ trẻ tuổi
thanh âm có chút thận trọng, có vẻ có chút do dự.
Là anh đây, có chuyện gì vậy? Trễ như vậy còn gọi cho anh?"
Tô Viễn trả lời.
"Bây giờ anh rất bận rộn sao?"
Tô Thiển nhẹ giọng hỏi trong điện thoại.
Không có việc gì, đang định ngủ."
"Tuy rằng lúc này nói những lời này không thích hợp lắm, nếu
đêm nay anh rảnh rỗi có thể đến ký túc xá trường em xem một
chút không? Có chuyện lạ đã xảy ra với em..
Giọng điệu Tô Thiển ở đầu dây bên kia lộ ra một tia khẩn trương.
Tô Viễn không khỏi nhíu mày nói: "Đã xảy ra chuyện gì, nói kỹ
càng một chút.'
Đầu dây bên kia do dự một lát, sau đó nói: "Trong ký túc xá đã
có người chết, hơn nữa người trong ký túc xá đều chết đồng loạt,
dáng vẻ khi chết rất đáng sợ, nghe nói bọn họ đều đã chơi app
kia, em không nghĩ tới phân mềm kia sẽ là thật, người trong
phòng ngủ của bọn em cũng chơi, Hạnh Tử nói hiện tại chỉ có anh
mới có thể giải quyết, em...
Kyoko?
Người này lại là ai?
Nghe có vẻ như có chút hiểu biết với thân phận của hắn, ánh mắt
Tô Viễn khẽ động, trong nháy mắt nghĩ tới rất nhiều thứ.
Nhưng bất kể là ai, dám đánh chủ ý vào người nhà mình, hắn sẽ
cho kẻ đó biết cái gì gọi là tuyệt vọng.
Tô Viễn nói: "Hiện tại em đang ở đâu? Anh sẽ đến ngay lập tức."
Tới bây giờ Tô Viễn vẫn giấu thân phận phận của mình thời thân
nhân, bởi vì bọn họ đều là người bình thường, đôi khi biết quá
nhiều, chưa chắc đã là chuyện tốt.
Mà bây giờ lại có người trực tiếp tiết lộ chuyện của hắn ra ngoài.
Không thể không thừa nhận, lá gan tên kia rất lớn.
Qua giọng điệu Tô Thiển có thể thấy, cái người tên Kyoko kia
cũng không xa lạ với cô, thậm chí có thể nói quan hệ rất tốt.
Chuyện này có chút hấp dẫn rồi đây.
Tuy rằng hiện giờ thường xuyên xảy ra sự kiện linh dị trên toàn
câu, nhưng đa số người bình thường đều không biết, người có
thể biết đến sự kiện linh dị không nhiều lắm, chỉ có những người
tự mình trải qua mới biết được. Mặc dù trên mạng có lời đồn,
nhưng hầu hết mọi người đều tin đồn, ôm thái độ bán tín bán
nghi.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Đây giống như một lời nguyền khó hiểu, phàm là người tiếp xúcvới linh dị quá nhiều đều sẽ gặp phải bất hạnh, cho nên Tô Viễnmới cố ý xa lánh gia đình và bạn bè, buộc bản thân phải sống côđơn.Nhưng điều này không có nghĩa là Tô Viễn không quan tâm vớithân nhân, trên thực tế hắn đều rất rõ ràng, cha và mẹ hắn bịtổng bộ lấy cớ thăng chức điều chức sắp xếp vào thành phố ĐạiKinh, đây là một loại bảo vệ, cũng là một cảnh cáo.Tuy rằng ngự quỷ giả khống chế lệ quỷ nhưng bản chất vẫn làngười, chỉ cần là người sẽ có nhược điểm, với đa số người, thânnhân sẽ là một bước đột phá rất tốt.Đương nhiên, Tô Viễn không thể phủ nhận cách làm của tổng bộ,thậm chí còn cảm thấy có chút ngu xuẩn, nhưng hắn cũng khôngphản đối.Bởi vì tổng bộ cho dù có ngu xuẩn đến đâu cũng không đến mứclấy thân nhân của ngự quỷ giả làm kẻ bắt cóc, nếu không, sẽ dễdàng khiến mọi người tức giận, huống chi nếu nói ngự quỷ giảmuốn gây chuyện, gây ra tai nạn thì còn nguy hại hơn nhiều sovới sự kiện linh dị thuân túy. Dù sao lệ quỷ nhiều lúc chỉ dựa theoquy luật của bản thân mà làm việc, mà ngự quỷ giả là người, cósuy nghĩ, có đầu óc, cho nên với cách làm của tổng bộ, đại khái làưu nhược điểm bằng nhau.Hắn nhìn màn hình điện thoại, trên đó hiển thị một cái tên TôThiển, Tô Viễn nhất thời im lặng.Bởi vì đây là một trong số ít người thân có quan hệ huyết thốngcủa hắn, tuy rằng bình thường rất ít khi liên lạc.Nhưng lúc nghe điện thoại, ánh mắt Tô Viễn liếc nhìn một tòanhà cao bên cạnh.Thông qua lớp cửa kính dày, hắn thấy một người phụ nữ mặcquần áo công sở, khoảng ba mươi tuổi, giống một giám đốc điềuhành công ty.Người phụ đang mở to hai mắt, dường như nhìn thấy chuyện khótin nhất, nhìn chằm chằm chính hắn trôi nổi bên ngoài khôngtrung."Chuyện này là sao?" Trong đầu người phụ nữ này chỉ có kinhngạc và nghi hoặc."Có chuyện gì vậy? Người biết bay? Là giả đúng không?”Trong nháy mắt, trong đầu người phụ nữ đã suy nghĩ rất nhiều lờigiải thích hợp lý như biểu diễn ảo thuật, chương trình thực tế vàthể thao mạo hiểm...Thế nhưng ngay lập tức, chuyện lật đổ tam quan cô lại xảy ra.Chỉ thấy đối phương xoay người, phía sau cũng là một gương mặttrắng bệch đáng sợ, một đôi mắt trắng tinh không hề có đồng tửnhìn cô chằm chăm.Quỷ !Trong đầu người phụ nữ theo bản năng cũng chỉ còn lại ý niệmnày, miệng không khống chế được như muốn thét lên một tiếngtừ trong cổ họng, nhưng ngay sau đó, thân ảnh quỷ dị mà đángsợ kia lại đột ngột biến mất, không thấy bóng dáng.Tựa như tất cả những gì vừa nhìn thấy đều là ảo giác.Sau khi sử dụng quỷ vực ẩn nấp thân hình, Tô Viễn nhận điệnthoại.'Alo. Là anh Tô Viễn đúng không?”Trong điện thoại truyền đến giọng nói của một thiếu nữ trẻ tuổithanh âm có chút thận trọng, có vẻ có chút do dự.Là anh đây, có chuyện gì vậy? Trễ như vậy còn gọi cho anh?"Tô Viễn trả lời."Bây giờ anh rất bận rộn sao?"Tô Thiển nhẹ giọng hỏi trong điện thoại.Không có việc gì, đang định ngủ.""Tuy rằng lúc này nói những lời này không thích hợp lắm, nếuđêm nay anh rảnh rỗi có thể đến ký túc xá trường em xem mộtchút không? Có chuyện lạ đã xảy ra với em..Giọng điệu Tô Thiển ở đầu dây bên kia lộ ra một tia khẩn trương.Tô Viễn không khỏi nhíu mày nói: "Đã xảy ra chuyện gì, nói kỹcàng một chút.'Đầu dây bên kia do dự một lát, sau đó nói: "Trong ký túc xá đãcó người chết, hơn nữa người trong ký túc xá đều chết đồng loạt,dáng vẻ khi chết rất đáng sợ, nghe nói bọn họ đều đã chơi appkia, em không nghĩ tới phân mềm kia sẽ là thật, người trongphòng ngủ của bọn em cũng chơi, Hạnh Tử nói hiện tại chỉ có anhmới có thể giải quyết, em...Kyoko?Người này lại là ai?Nghe có vẻ như có chút hiểu biết với thân phận của hắn, ánh mắtTô Viễn khẽ động, trong nháy mắt nghĩ tới rất nhiều thứ.Nhưng bất kể là ai, dám đánh chủ ý vào người nhà mình, hắn sẽcho kẻ đó biết cái gì gọi là tuyệt vọng.Tô Viễn nói: "Hiện tại em đang ở đâu? Anh sẽ đến ngay lập tức."Tới bây giờ Tô Viễn vẫn giấu thân phận phận của mình thời thânnhân, bởi vì bọn họ đều là người bình thường, đôi khi biết quánhiều, chưa chắc đã là chuyện tốt.Mà bây giờ lại có người trực tiếp tiết lộ chuyện của hắn ra ngoài.Không thể không thừa nhận, lá gan tên kia rất lớn.Qua giọng điệu Tô Thiển có thể thấy, cái người tên Kyoko kiacũng không xa lạ với cô, thậm chí có thể nói quan hệ rất tốt.Chuyện này có chút hấp dẫn rồi đây.Tuy rằng hiện giờ thường xuyên xảy ra sự kiện linh dị trên toàncâu, nhưng đa số người bình thường đều không biết, người cóthể biết đến sự kiện linh dị không nhiều lắm, chỉ có những ngườitự mình trải qua mới biết được. Mặc dù trên mạng có lời đồn,nhưng hầu hết mọi người đều tin đồn, ôm thái độ bán tín bánnghi.