Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 336: Dự báo cái chết (1)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Thế nhưng hành tung của Tô Viễn thật sự bí ẩn, rất khó để truytìm tung tích của đối phương, ngay cả có phương thức liên lạccũng không làm được, vì thế chỉ có thể lựa chọn cách thứ hai,chờ thời cơ tìm kiếm cơ hội.Hayakawa Kyoko chính là nhân viên quan hệ công chúng ở lại,thuận tiện cho Trừ Linh Xã có thể liên lạc với Tô Viễn trước, lầnnày vì có thể khiến cho Tô Viễn xuất hiện, coi như cô đang haotâm tổn trí, thậm chí còn tự tham dự sự kiện linh dị được bí mậtđặt tên: dự đoán tử vong, có thể nói là bỏ hết vốn. Nói cáchkhác, nếu Tô Viễn không xuất hiện, tất cả người trong ký túc xácùng với Tô Thiển, toàn bộ đều sẽ chết.Cô ta đang đánh cuộc, lấy mạng của mình làm tiên đặt cược, đểcược lấy một cơ hội.Đương nhiên, không phải ai trong ký túc xá cũng tin tưởng, chỉ làbởi vì đã có tiên lệ, người ở phòng ngủ bên cạnh từng chơi appdự đoán tử vong kia đều chết hết, cho nên mọi người đều duy trìthái độ bán tín bán nghi, chỉ có nỗi sợ là sự thật.Sau khi Hayakawa Kyoko nói xong câu đó, phòng ngủ lâm vàotrâm mặc trong chốc lát.Nhưng mà đúng lúc này, ánh đèn trong phòng ngủ đột nhiên lóelên một chút một cách kỳ lạ.Két két.Ngay lập tức, tất cả mọi người nhìn vào đèn trên trân nhà.Nhưng ngay sau đó, một tiếng nổ lớn vang lên, cửa phòng ngủ bịngười dùng sức cực lớn đẩy ra.Tất cả mọi người đều giật nảy mình vì động tĩnh này.Họ nhanh chóng nhìn lại thì phát hiện một người xa lạ đứng ởcửa phòng ngủ.Đó là một thanh niên trẻ tuổi khá đẹp trai khoảng chừng hai mươituổi, có tướng mạo đoan chính, nước da trắng trẻo, nhưng toànthân lại lộ ra một khí tức lạnh lùng dị thường, dung mạo có vàiphân tương tự Tô Thiển, trong tay câm một tờ rơi màu đen, lạnhlùng nhìn người trong phòng.Cách cửa mở thô bạo bất ngờ khiến mọi người trong phòng giậtmình.Dù sao thần kinh các cô vốn đang căng thẳng, bị vây trong tìnhhuống khẩn trương nên bị động tĩnh này dọa sợ, lúc này có mấynữ sinh nhất thời thét chói tai.Người tới chính là Tô Viễn.Tô Viễn nhìn lướt qua tình huống trong phòng, tính cả Tô Thiển,tổng cộng có bảy nữ sinh, bởi vì nơi này là ký túc xá của nữ sinhnên không có nam. "Nói xem, đã xảy ra chuyện gì."Tô Viễn khẽ nhíu mày, hắn hỏi thẳng với giọng điệu lạnh nhưbăng và chất vấn.Đổi lại bất cứ ai mà buổi tối còn phải chạy tới xử lý sự kiện linh dịcũng sẽ không có tâm tình tốt, huống chi bản thân hắn cũng vừamới đi ra khỏi vùng đất linh dị, ngay cả thời gian th* d*c cũngkhông có.Cũng may mà hắn ra ngoài kịp thời, nếu ở trên xe buýt lâu hơnmột chút, phỏng chừng sau khi đi ra chỉ có thể thắp hương lênmộ Tô Thiển.Vì vậy, đó là lý do tại sao hắn tức giận.Hắn có lý do hoài nghi Tô Thiển bị cuốn vào sự kiện linh dị là dongười khác gây ra, hơn nữa còn rất có thể là do người tên Kyokokia làm.Chàng trai này rất khó hòa hợp.Ấn tượng lần đầu tiên gặp mặt, tất cả các cô gái trong ký túc xáđều có ý nghĩ này trong đầu.Mà ÿ nghĩ thứ hai là, người này chẳng lẽ chính là anh trai trongmiệng Tô Thiển... Tô Viễn?"Tô Viễn, em..."Không biết vì sao, lúc này Tô Thiển giống như làm sai chuyện gì,muốn giải thích, lại không biết nên nói như thế nào.Không biết vì sao, cô cảm giác Tô Viễn rất khác với ấn tượng củamình, toàn thân quấn quanh một khí tức khiến người ta sợ hãi,ánh mắt lạnh như băng, cực kỳ coi thường sinh mệnh, thật giốngnhư chuyện tử vong đối với hắn thường xuyên phát sinh.Coi thường cuộc sống, thờ ơ với người khác, tràn ngập một cảmgiác áp bức khó hiểu làm cho người ta không dám tiếp cận.Cho nên cô cũng trở nên nghe lời.Nhưng đồng thời nội tâm cô cũng dị thường khiếp sợ.Rõ ràng cô mới vừa gọi điện thoại không bao lâu, vì sao Tô Viễnlại đến nhanh như vậy?Hắn ở gân đây à? Cũng không đúng, từ lúc cô gọi điện thoại đếnTô Viễn xuất hiện cũng chỉ ngắn ngủi vài phút, cho dù là leo câuthang cũng không đủ chứ?Phải biết rằng, các cô đang ở tầng bảy.Tô Viễn nhìn những người khác trong ký túc xá, hắn không chútkiêng kị đi vào, vừa đi vừa hỏi: "Ai là Kyoko?”Lần này hắn đến đây chỉ vì hai chuyện, một là để kiểm tra xemtrên người Tô Thiển có thật sự tôn tại dấu hiệu liên quan đến linhdị hay không, thứ hai là nhìn xem nữ sinh tên Kyoko kia rốt cuộccó mục đích gì.Nhưng thái độ này của hắn tựa hô chọc giận những người kháctrong phòng, dù sao từ khi xuất hiện đến bây giờ, giọng điệu nóichuyện của hắn đích xác không tốt, hoàn toàn coi thường nhữngngười khác."Này, đây là ký túc xá nữ, nam sinh dừng bước, không thấychúng tôi đều đang ngủ sao? Anh muốn tìm Tô Thiển thì tốt xấugì cũng phải thông báo cho một tiếng với quản lý ký túc xá chứ, ởbên ngoài chờ đi.'Một nữ sinh trong phòng ngủ ngẩng đầu bất mãn nói.

Thế nhưng hành tung của Tô Viễn thật sự bí ẩn, rất khó để truy

tìm tung tích của đối phương, ngay cả có phương thức liên lạc

cũng không làm được, vì thế chỉ có thể lựa chọn cách thứ hai,

chờ thời cơ tìm kiếm cơ hội.

Hayakawa Kyoko chính là nhân viên quan hệ công chúng ở lại,

thuận tiện cho Trừ Linh Xã có thể liên lạc với Tô Viễn trước, lần

này vì có thể khiến cho Tô Viễn xuất hiện, coi như cô đang hao

tâm tổn trí, thậm chí còn tự tham dự sự kiện linh dị được bí mật

đặt tên: dự đoán tử vong, có thể nói là bỏ hết vốn. Nói cách

khác, nếu Tô Viễn không xuất hiện, tất cả người trong ký túc xá

cùng với Tô Thiển, toàn bộ đều sẽ chết.

Cô ta đang đánh cuộc, lấy mạng của mình làm tiên đặt cược, để

cược lấy một cơ hội.

Đương nhiên, không phải ai trong ký túc xá cũng tin tưởng, chỉ là

bởi vì đã có tiên lệ, người ở phòng ngủ bên cạnh từng chơi app

dự đoán tử vong kia đều chết hết, cho nên mọi người đều duy trì

thái độ bán tín bán nghi, chỉ có nỗi sợ là sự thật.

Sau khi Hayakawa Kyoko nói xong câu đó, phòng ngủ lâm vào

trâm mặc trong chốc lát.

Nhưng mà đúng lúc này, ánh đèn trong phòng ngủ đột nhiên lóe

lên một chút một cách kỳ lạ.

Két két.

Ngay lập tức, tất cả mọi người nhìn vào đèn trên trân nhà.

Nhưng ngay sau đó, một tiếng nổ lớn vang lên, cửa phòng ngủ bị

người dùng sức cực lớn đẩy ra.

Tất cả mọi người đều giật nảy mình vì động tĩnh này.

Họ nhanh chóng nhìn lại thì phát hiện một người xa lạ đứng ở

cửa phòng ngủ.

Đó là một thanh niên trẻ tuổi khá đẹp trai khoảng chừng hai mươi

tuổi, có tướng mạo đoan chính, nước da trắng trẻo, nhưng toàn

thân lại lộ ra một khí tức lạnh lùng dị thường, dung mạo có vài

phân tương tự Tô Thiển, trong tay câm một tờ rơi màu đen, lạnh

lùng nhìn người trong phòng.

Cách cửa mở thô bạo bất ngờ khiến mọi người trong phòng giật

mình.

Dù sao thần kinh các cô vốn đang căng thẳng, bị vây trong tình

huống khẩn trương nên bị động tĩnh này dọa sợ, lúc này có mấy

nữ sinh nhất thời thét chói tai.

Người tới chính là Tô Viễn.

Tô Viễn nhìn lướt qua tình huống trong phòng, tính cả Tô Thiển,

tổng cộng có bảy nữ sinh, bởi vì nơi này là ký túc xá của nữ sinh

nên không có nam. "Nói xem, đã xảy ra chuyện gì."

Tô Viễn khẽ nhíu mày, hắn hỏi thẳng với giọng điệu lạnh như

băng và chất vấn.

Đổi lại bất cứ ai mà buổi tối còn phải chạy tới xử lý sự kiện linh dị

cũng sẽ không có tâm tình tốt, huống chi bản thân hắn cũng vừa

mới đi ra khỏi vùng đất linh dị, ngay cả thời gian th* d*c cũng

không có.

Cũng may mà hắn ra ngoài kịp thời, nếu ở trên xe buýt lâu hơn

một chút, phỏng chừng sau khi đi ra chỉ có thể thắp hương lên

mộ Tô Thiển.

Vì vậy, đó là lý do tại sao hắn tức giận.

Hắn có lý do hoài nghi Tô Thiển bị cuốn vào sự kiện linh dị là do

người khác gây ra, hơn nữa còn rất có thể là do người tên Kyoko

kia làm.

Chàng trai này rất khó hòa hợp.

Ấn tượng lần đầu tiên gặp mặt, tất cả các cô gái trong ký túc xá

đều có ý nghĩ này trong đầu.

Mà ÿ nghĩ thứ hai là, người này chẳng lẽ chính là anh trai trong

miệng Tô Thiển... Tô Viễn?

"Tô Viễn, em..."

Không biết vì sao, lúc này Tô Thiển giống như làm sai chuyện gì,

muốn giải thích, lại không biết nên nói như thế nào.

Không biết vì sao, cô cảm giác Tô Viễn rất khác với ấn tượng của

mình, toàn thân quấn quanh một khí tức khiến người ta sợ hãi,

ánh mắt lạnh như băng, cực kỳ coi thường sinh mệnh, thật giống

như chuyện tử vong đối với hắn thường xuyên phát sinh.

Coi thường cuộc sống, thờ ơ với người khác, tràn ngập một cảm

giác áp bức khó hiểu làm cho người ta không dám tiếp cận.

Cho nên cô cũng trở nên nghe lời.

Nhưng đồng thời nội tâm cô cũng dị thường khiếp sợ.

Rõ ràng cô mới vừa gọi điện thoại không bao lâu, vì sao Tô Viễn

lại đến nhanh như vậy?

Hắn ở gân đây à? Cũng không đúng, từ lúc cô gọi điện thoại đến

Tô Viễn xuất hiện cũng chỉ ngắn ngủi vài phút, cho dù là leo câu

thang cũng không đủ chứ?

Phải biết rằng, các cô đang ở tầng bảy.

Tô Viễn nhìn những người khác trong ký túc xá, hắn không chút

kiêng kị đi vào, vừa đi vừa hỏi: "Ai là Kyoko?”

Lần này hắn đến đây chỉ vì hai chuyện, một là để kiểm tra xem

trên người Tô Thiển có thật sự tôn tại dấu hiệu liên quan đến linh

dị hay không, thứ hai là nhìn xem nữ sinh tên Kyoko kia rốt cuộc

có mục đích gì.

Nhưng thái độ này của hắn tựa hô chọc giận những người khác

trong phòng, dù sao từ khi xuất hiện đến bây giờ, giọng điệu nói

chuyện của hắn đích xác không tốt, hoàn toàn coi thường những

người khác.

"Này, đây là ký túc xá nữ, nam sinh dừng bước, không thấy

chúng tôi đều đang ngủ sao? Anh muốn tìm Tô Thiển thì tốt xấu

gì cũng phải thông báo cho một tiếng với quản lý ký túc xá chứ, ở

bên ngoài chờ đi.'

Một nữ sinh trong phòng ngủ ngẩng đầu bất mãn nói.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Thế nhưng hành tung của Tô Viễn thật sự bí ẩn, rất khó để truytìm tung tích của đối phương, ngay cả có phương thức liên lạccũng không làm được, vì thế chỉ có thể lựa chọn cách thứ hai,chờ thời cơ tìm kiếm cơ hội.Hayakawa Kyoko chính là nhân viên quan hệ công chúng ở lại,thuận tiện cho Trừ Linh Xã có thể liên lạc với Tô Viễn trước, lầnnày vì có thể khiến cho Tô Viễn xuất hiện, coi như cô đang haotâm tổn trí, thậm chí còn tự tham dự sự kiện linh dị được bí mậtđặt tên: dự đoán tử vong, có thể nói là bỏ hết vốn. Nói cáchkhác, nếu Tô Viễn không xuất hiện, tất cả người trong ký túc xácùng với Tô Thiển, toàn bộ đều sẽ chết.Cô ta đang đánh cuộc, lấy mạng của mình làm tiên đặt cược, đểcược lấy một cơ hội.Đương nhiên, không phải ai trong ký túc xá cũng tin tưởng, chỉ làbởi vì đã có tiên lệ, người ở phòng ngủ bên cạnh từng chơi appdự đoán tử vong kia đều chết hết, cho nên mọi người đều duy trìthái độ bán tín bán nghi, chỉ có nỗi sợ là sự thật.Sau khi Hayakawa Kyoko nói xong câu đó, phòng ngủ lâm vàotrâm mặc trong chốc lát.Nhưng mà đúng lúc này, ánh đèn trong phòng ngủ đột nhiên lóelên một chút một cách kỳ lạ.Két két.Ngay lập tức, tất cả mọi người nhìn vào đèn trên trân nhà.Nhưng ngay sau đó, một tiếng nổ lớn vang lên, cửa phòng ngủ bịngười dùng sức cực lớn đẩy ra.Tất cả mọi người đều giật nảy mình vì động tĩnh này.Họ nhanh chóng nhìn lại thì phát hiện một người xa lạ đứng ởcửa phòng ngủ.Đó là một thanh niên trẻ tuổi khá đẹp trai khoảng chừng hai mươituổi, có tướng mạo đoan chính, nước da trắng trẻo, nhưng toànthân lại lộ ra một khí tức lạnh lùng dị thường, dung mạo có vàiphân tương tự Tô Thiển, trong tay câm một tờ rơi màu đen, lạnhlùng nhìn người trong phòng.Cách cửa mở thô bạo bất ngờ khiến mọi người trong phòng giậtmình.Dù sao thần kinh các cô vốn đang căng thẳng, bị vây trong tìnhhuống khẩn trương nên bị động tĩnh này dọa sợ, lúc này có mấynữ sinh nhất thời thét chói tai.Người tới chính là Tô Viễn.Tô Viễn nhìn lướt qua tình huống trong phòng, tính cả Tô Thiển,tổng cộng có bảy nữ sinh, bởi vì nơi này là ký túc xá của nữ sinhnên không có nam. "Nói xem, đã xảy ra chuyện gì."Tô Viễn khẽ nhíu mày, hắn hỏi thẳng với giọng điệu lạnh nhưbăng và chất vấn.Đổi lại bất cứ ai mà buổi tối còn phải chạy tới xử lý sự kiện linh dịcũng sẽ không có tâm tình tốt, huống chi bản thân hắn cũng vừamới đi ra khỏi vùng đất linh dị, ngay cả thời gian th* d*c cũngkhông có.Cũng may mà hắn ra ngoài kịp thời, nếu ở trên xe buýt lâu hơnmột chút, phỏng chừng sau khi đi ra chỉ có thể thắp hương lênmộ Tô Thiển.Vì vậy, đó là lý do tại sao hắn tức giận.Hắn có lý do hoài nghi Tô Thiển bị cuốn vào sự kiện linh dị là dongười khác gây ra, hơn nữa còn rất có thể là do người tên Kyokokia làm.Chàng trai này rất khó hòa hợp.Ấn tượng lần đầu tiên gặp mặt, tất cả các cô gái trong ký túc xáđều có ý nghĩ này trong đầu.Mà ÿ nghĩ thứ hai là, người này chẳng lẽ chính là anh trai trongmiệng Tô Thiển... Tô Viễn?"Tô Viễn, em..."Không biết vì sao, lúc này Tô Thiển giống như làm sai chuyện gì,muốn giải thích, lại không biết nên nói như thế nào.Không biết vì sao, cô cảm giác Tô Viễn rất khác với ấn tượng củamình, toàn thân quấn quanh một khí tức khiến người ta sợ hãi,ánh mắt lạnh như băng, cực kỳ coi thường sinh mệnh, thật giốngnhư chuyện tử vong đối với hắn thường xuyên phát sinh.Coi thường cuộc sống, thờ ơ với người khác, tràn ngập một cảmgiác áp bức khó hiểu làm cho người ta không dám tiếp cận.Cho nên cô cũng trở nên nghe lời.Nhưng đồng thời nội tâm cô cũng dị thường khiếp sợ.Rõ ràng cô mới vừa gọi điện thoại không bao lâu, vì sao Tô Viễnlại đến nhanh như vậy?Hắn ở gân đây à? Cũng không đúng, từ lúc cô gọi điện thoại đếnTô Viễn xuất hiện cũng chỉ ngắn ngủi vài phút, cho dù là leo câuthang cũng không đủ chứ?Phải biết rằng, các cô đang ở tầng bảy.Tô Viễn nhìn những người khác trong ký túc xá, hắn không chútkiêng kị đi vào, vừa đi vừa hỏi: "Ai là Kyoko?”Lần này hắn đến đây chỉ vì hai chuyện, một là để kiểm tra xemtrên người Tô Thiển có thật sự tôn tại dấu hiệu liên quan đến linhdị hay không, thứ hai là nhìn xem nữ sinh tên Kyoko kia rốt cuộccó mục đích gì.Nhưng thái độ này của hắn tựa hô chọc giận những người kháctrong phòng, dù sao từ khi xuất hiện đến bây giờ, giọng điệu nóichuyện của hắn đích xác không tốt, hoàn toàn coi thường nhữngngười khác."Này, đây là ký túc xá nữ, nam sinh dừng bước, không thấychúng tôi đều đang ngủ sao? Anh muốn tìm Tô Thiển thì tốt xấugì cũng phải thông báo cho một tiếng với quản lý ký túc xá chứ, ởbên ngoài chờ đi.'Một nữ sinh trong phòng ngủ ngẩng đầu bất mãn nói.

Chương 336: Dự báo cái chết (1)