Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 347: Thù lao và ra tay (2)
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Sau khi nghe Tô Viễn nói xong, Cao Minh tháo kính râm xuống, lộra đôi mắt quái dị kia. Không, không phải con mắt mà là hốc mắt.Bởi vì trong hốc mắt đó không có ai, trống rỗng mà đen kịt, giốngnhư hai cái vực sâu không đáy, lộ ra vẻ quái dị dị thường.Mặc dù không có con mắt nhưng anh ta có thể nhìn mọi thứ xungquanh như một người bình thường."Cố vấn Tô, tôi không có biện pháp nào khác. Tôi không thể nhìnthấy con quỷ đó ngay cả khi tôi sử dụng sức mạnh của lệ quỷ. Tôichỉ có thể nhìn thấy lực lượng linh dị qua các phương tiện truyềnthông."Đây là sức mạnh siêu nhiên mà Cao Minh có được. Những gì bêntrong hốc mắt anh ta nhìn thấy khác với những gì người bìnhthường nhìn thấy.Thị giác của người bình thường có thể nhìn thấy màu sắc và thếgiới muôn màu nhưng trong mắt của anh ta chỉ có hố đen chứkhông có gì.Không có màu sắc, tất cả đều tối đen như mực nhưng trong hốcmắt đen như mực này, tất cả đều có cùng đường nét, hình dáng.Duy nhất khác biệt chính là, chỉ có lực lượng linh dị mới làm xuấthiện màu sắc khác nhau trong hốc mắt của anh ta.Ví dụ như hiện tại anh ta đang nhìn Tô Viễn nhưng Tô Viễn ởtrong tâm mắt của anh ta lại giống như một người bình thường,không có bất kỳ khác biệt nào.Điêu này là vô cùng bất hợp lý.Bởi vì có sự tồn tại lực lượng linh dị thì sẽ có nhiêu màu sắc trongmắt anh ta và nó thể hiện ra màu sắc của riêng mình.Tuy rằng anh ta không thấy được màu sắc thần quái đặc thù từtrên người Tô Viễn nhưng nếu nói Tô Viễn là người thường thìanh ta cũng sẽ hoàn toàn không tin.Bởi vì Cao Minh có thể cảm giác được trên người Tô Viễn có mộtcái gì đó không giải thích được khi anh ta nhìn trộm, ẩn chứa ác ýcùng oán hận, phảng phất ẩn giấu dưới da của hắn, thật đáng sợ.Cho nên anh ta vừa mới tháo kính râm ra, liền vội vàng đeo vào,không dám nhìn trộm nhiều.Bởi vì Tô Viễn cho anh ta một loại cảm giác thật sự sợ hãi, giốngnhư lệ quỷ đích thực đứng ở trước mặt anh ta. Mà hắn cũnggiống người thường, nhìn không ra cái gì khác thường, loại cảmgiác này cực kỳ mâu thuẫn.Hắn thực sự xứng đáng là người có thể giải quyết các sự kiện linhdị cấp S, thực sự đáng sợ. Khó trách ngay cả tổng bộ cũng cốgắng hết sức để thu phục hắn.Ý nghĩ này chợt lóe lên trong đầu, Cao Minh cười đùa nói: "Đây làbiệt thự mới do cố vấn Tô xây phải không? Nó thực sự rất tránglệ, tôi có thể vào ngồi một chút được không?”Tô Viễn bình tĩnh nói: "Không. Tôi không chào đón những ngựquỷ giả khác tới đây. Tổng bộ phái ngươi tới đây làm tân chủ tịchthành phố Tân Hải phải không?”Với năng lực của mình, Cao Minh đủ để trở thành người phụ tráchthành phố Tân Hải. Nhưng vấn đề là anh ta quá lười biếng và cóthể không đáng tin cậy.Không, không, không, tôi không thể."Nghe vậy, Cao Minh lắc đầu liên tục: "Những sự kiện linh dị ởthành phố Tân Hải quá rắc rối và tôi không thể xử lý được. Chỉ làtổng bộ tạm thời không thừa nhân lực cho nên mới tạm thời pháitôi tới đây.""Tổng bộ dù cho có tuyển thêm người cũng sẽ luôn thiếu nhânlực. Cũng giống như cậu nói, người tổng bộ đều luôn khôngrảnh."Tô Viễn lắc đầu nói: "Chỉ là vì tôi đang ở nơi này thôi." Khôngphải sao, hắn cũng không tin tổng bộ sẽ không biết giờ phút nàyhắn đang ở Tân Hải. Nếu không thì Nhan Chân và Cao Minh sẽkhông xuất hiện ở đây hôm nay.Phải biết rằng, Tô Viễn luôn mang theo điện thoại vệ tinh củatổng bộ và sẽ chỉ tắt nó đi trong những tình huống đặc biệt.Cho nên không gì khác hơn là hy vọng hắn ra tay đối phó với conquỷ kia. Đợi mấy ngày không thấy hắn có động tĩnh gì mới gọingười tới thăm.Họ tính toán thật là tốt.Đối với chuyện này, Cao Minh đang giả ngu mà cười trừ bởi vìnhững gì Tô Viễn nói đều đúng. Và Tô Viễn cũng trả lời thẳng."Đây là ý tưởng của Tào Diên Hoa hay Triệu Kiến Quốc? Tổng bộcàng ngày càng nhỏ. Thôi quên đi, hai người đi đi. Tôi khônghứng thú với những sự kiện linh dị xảy ra ở Tân Hải và cũngkhông muốn đối phó với chúng. Các người cứ tự xử lý, không cầnquấy rây tôi."Nói thật, mấy ngày nay tâm trạng Tô Viễn cũng rất tốt cho nênthái độ của hắn đối với hai người bọn họ cũng coi như là lịch sự.Nếu không, hăn liên mặc kệ và đuổi thẳng hai người họ đi.Muốn chơi đùa với hắn sao?Thật buồn cười!Tô Viễn thẳng thắn nói đuổi khách. Nhìn thấy vẻ mặt không vuicủa hắn, Cao Minh lập tức làm ra vẻ như đã quên gì đó. Anh ta vỗđầu, áy náy nói: "Cậu xem trí nhớ của tôi đi, tôi đang ở tuổi trungniên nên đúng là đãng trí. Thực xin lỗi cố vấn Tô, còn có một ítđồ vật tổng bộ nhờ tôi đưa cho cậu.'Nói xong, anh ta vội vàng đi tới chỗ đậu xe, lấy từ trong cốp xe rahai chiếc hộp kim loại.
Sau khi nghe Tô Viễn nói xong, Cao Minh tháo kính râm xuống, lộ
ra đôi mắt quái dị kia. Không, không phải con mắt mà là hốc mắt.
Bởi vì trong hốc mắt đó không có ai, trống rỗng mà đen kịt, giống
như hai cái vực sâu không đáy, lộ ra vẻ quái dị dị thường.
Mặc dù không có con mắt nhưng anh ta có thể nhìn mọi thứ xung
quanh như một người bình thường.
"Cố vấn Tô, tôi không có biện pháp nào khác. Tôi không thể nhìn
thấy con quỷ đó ngay cả khi tôi sử dụng sức mạnh của lệ quỷ. Tôi
chỉ có thể nhìn thấy lực lượng linh dị qua các phương tiện truyền
thông."
Đây là sức mạnh siêu nhiên mà Cao Minh có được. Những gì bên
trong hốc mắt anh ta nhìn thấy khác với những gì người bình
thường nhìn thấy.
Thị giác của người bình thường có thể nhìn thấy màu sắc và thế
giới muôn màu nhưng trong mắt của anh ta chỉ có hố đen chứ
không có gì.
Không có màu sắc, tất cả đều tối đen như mực nhưng trong hốc
mắt đen như mực này, tất cả đều có cùng đường nét, hình dáng.
Duy nhất khác biệt chính là, chỉ có lực lượng linh dị mới làm xuất
hiện màu sắc khác nhau trong hốc mắt của anh ta.
Ví dụ như hiện tại anh ta đang nhìn Tô Viễn nhưng Tô Viễn ở
trong tâm mắt của anh ta lại giống như một người bình thường,
không có bất kỳ khác biệt nào.
Điêu này là vô cùng bất hợp lý.
Bởi vì có sự tồn tại lực lượng linh dị thì sẽ có nhiêu màu sắc trong
mắt anh ta và nó thể hiện ra màu sắc của riêng mình.
Tuy rằng anh ta không thấy được màu sắc thần quái đặc thù từ
trên người Tô Viễn nhưng nếu nói Tô Viễn là người thường thì
anh ta cũng sẽ hoàn toàn không tin.
Bởi vì Cao Minh có thể cảm giác được trên người Tô Viễn có một
cái gì đó không giải thích được khi anh ta nhìn trộm, ẩn chứa ác ý
cùng oán hận, phảng phất ẩn giấu dưới da của hắn, thật đáng sợ.
Cho nên anh ta vừa mới tháo kính râm ra, liền vội vàng đeo vào,
không dám nhìn trộm nhiều.
Bởi vì Tô Viễn cho anh ta một loại cảm giác thật sự sợ hãi, giống
như lệ quỷ đích thực đứng ở trước mặt anh ta. Mà hắn cũng
giống người thường, nhìn không ra cái gì khác thường, loại cảm
giác này cực kỳ mâu thuẫn.
Hắn thực sự xứng đáng là người có thể giải quyết các sự kiện linh
dị cấp S, thực sự đáng sợ. Khó trách ngay cả tổng bộ cũng cố
gắng hết sức để thu phục hắn.
Ý nghĩ này chợt lóe lên trong đầu, Cao Minh cười đùa nói: "Đây là
biệt thự mới do cố vấn Tô xây phải không? Nó thực sự rất tráng
lệ, tôi có thể vào ngồi một chút được không?”
Tô Viễn bình tĩnh nói: "Không. Tôi không chào đón những ngự
quỷ giả khác tới đây. Tổng bộ phái ngươi tới đây làm tân chủ tịch
thành phố Tân Hải phải không?”
Với năng lực của mình, Cao Minh đủ để trở thành người phụ trách
thành phố Tân Hải. Nhưng vấn đề là anh ta quá lười biếng và có
thể không đáng tin cậy.
Không, không, không, tôi không thể."
Nghe vậy, Cao Minh lắc đầu liên tục: "Những sự kiện linh dị ở
thành phố Tân Hải quá rắc rối và tôi không thể xử lý được. Chỉ là
tổng bộ tạm thời không thừa nhân lực cho nên mới tạm thời phái
tôi tới đây."
"Tổng bộ dù cho có tuyển thêm người cũng sẽ luôn thiếu nhân
lực. Cũng giống như cậu nói, người tổng bộ đều luôn không
rảnh."
Tô Viễn lắc đầu nói: "Chỉ là vì tôi đang ở nơi này thôi." Không
phải sao, hắn cũng không tin tổng bộ sẽ không biết giờ phút này
hắn đang ở Tân Hải. Nếu không thì Nhan Chân và Cao Minh sẽ
không xuất hiện ở đây hôm nay.
Phải biết rằng, Tô Viễn luôn mang theo điện thoại vệ tinh của
tổng bộ và sẽ chỉ tắt nó đi trong những tình huống đặc biệt.
Cho nên không gì khác hơn là hy vọng hắn ra tay đối phó với con
quỷ kia. Đợi mấy ngày không thấy hắn có động tĩnh gì mới gọi
người tới thăm.
Họ tính toán thật là tốt.
Đối với chuyện này, Cao Minh đang giả ngu mà cười trừ bởi vì
những gì Tô Viễn nói đều đúng. Và Tô Viễn cũng trả lời thẳng.
"Đây là ý tưởng của Tào Diên Hoa hay Triệu Kiến Quốc? Tổng bộ
càng ngày càng nhỏ. Thôi quên đi, hai người đi đi. Tôi không
hứng thú với những sự kiện linh dị xảy ra ở Tân Hải và cũng
không muốn đối phó với chúng. Các người cứ tự xử lý, không cần
quấy rây tôi."
Nói thật, mấy ngày nay tâm trạng Tô Viễn cũng rất tốt cho nên
thái độ của hắn đối với hai người bọn họ cũng coi như là lịch sự.
Nếu không, hăn liên mặc kệ và đuổi thẳng hai người họ đi.
Muốn chơi đùa với hắn sao?
Thật buồn cười!
Tô Viễn thẳng thắn nói đuổi khách. Nhìn thấy vẻ mặt không vui
của hắn, Cao Minh lập tức làm ra vẻ như đã quên gì đó. Anh ta vỗ
đầu, áy náy nói: "Cậu xem trí nhớ của tôi đi, tôi đang ở tuổi trung
niên nên đúng là đãng trí. Thực xin lỗi cố vấn Tô, còn có một ít
đồ vật tổng bộ nhờ tôi đưa cho cậu.'
Nói xong, anh ta vội vàng đi tới chỗ đậu xe, lấy từ trong cốp xe ra
hai chiếc hộp kim loại.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Sau khi nghe Tô Viễn nói xong, Cao Minh tháo kính râm xuống, lộra đôi mắt quái dị kia. Không, không phải con mắt mà là hốc mắt.Bởi vì trong hốc mắt đó không có ai, trống rỗng mà đen kịt, giốngnhư hai cái vực sâu không đáy, lộ ra vẻ quái dị dị thường.Mặc dù không có con mắt nhưng anh ta có thể nhìn mọi thứ xungquanh như một người bình thường."Cố vấn Tô, tôi không có biện pháp nào khác. Tôi không thể nhìnthấy con quỷ đó ngay cả khi tôi sử dụng sức mạnh của lệ quỷ. Tôichỉ có thể nhìn thấy lực lượng linh dị qua các phương tiện truyềnthông."Đây là sức mạnh siêu nhiên mà Cao Minh có được. Những gì bêntrong hốc mắt anh ta nhìn thấy khác với những gì người bìnhthường nhìn thấy.Thị giác của người bình thường có thể nhìn thấy màu sắc và thếgiới muôn màu nhưng trong mắt của anh ta chỉ có hố đen chứkhông có gì.Không có màu sắc, tất cả đều tối đen như mực nhưng trong hốcmắt đen như mực này, tất cả đều có cùng đường nét, hình dáng.Duy nhất khác biệt chính là, chỉ có lực lượng linh dị mới làm xuấthiện màu sắc khác nhau trong hốc mắt của anh ta.Ví dụ như hiện tại anh ta đang nhìn Tô Viễn nhưng Tô Viễn ởtrong tâm mắt của anh ta lại giống như một người bình thường,không có bất kỳ khác biệt nào.Điêu này là vô cùng bất hợp lý.Bởi vì có sự tồn tại lực lượng linh dị thì sẽ có nhiêu màu sắc trongmắt anh ta và nó thể hiện ra màu sắc của riêng mình.Tuy rằng anh ta không thấy được màu sắc thần quái đặc thù từtrên người Tô Viễn nhưng nếu nói Tô Viễn là người thường thìanh ta cũng sẽ hoàn toàn không tin.Bởi vì Cao Minh có thể cảm giác được trên người Tô Viễn có mộtcái gì đó không giải thích được khi anh ta nhìn trộm, ẩn chứa ác ýcùng oán hận, phảng phất ẩn giấu dưới da của hắn, thật đáng sợ.Cho nên anh ta vừa mới tháo kính râm ra, liền vội vàng đeo vào,không dám nhìn trộm nhiều.Bởi vì Tô Viễn cho anh ta một loại cảm giác thật sự sợ hãi, giốngnhư lệ quỷ đích thực đứng ở trước mặt anh ta. Mà hắn cũnggiống người thường, nhìn không ra cái gì khác thường, loại cảmgiác này cực kỳ mâu thuẫn.Hắn thực sự xứng đáng là người có thể giải quyết các sự kiện linhdị cấp S, thực sự đáng sợ. Khó trách ngay cả tổng bộ cũng cốgắng hết sức để thu phục hắn.Ý nghĩ này chợt lóe lên trong đầu, Cao Minh cười đùa nói: "Đây làbiệt thự mới do cố vấn Tô xây phải không? Nó thực sự rất tránglệ, tôi có thể vào ngồi một chút được không?”Tô Viễn bình tĩnh nói: "Không. Tôi không chào đón những ngựquỷ giả khác tới đây. Tổng bộ phái ngươi tới đây làm tân chủ tịchthành phố Tân Hải phải không?”Với năng lực của mình, Cao Minh đủ để trở thành người phụ tráchthành phố Tân Hải. Nhưng vấn đề là anh ta quá lười biếng và cóthể không đáng tin cậy.Không, không, không, tôi không thể."Nghe vậy, Cao Minh lắc đầu liên tục: "Những sự kiện linh dị ởthành phố Tân Hải quá rắc rối và tôi không thể xử lý được. Chỉ làtổng bộ tạm thời không thừa nhân lực cho nên mới tạm thời pháitôi tới đây.""Tổng bộ dù cho có tuyển thêm người cũng sẽ luôn thiếu nhânlực. Cũng giống như cậu nói, người tổng bộ đều luôn khôngrảnh."Tô Viễn lắc đầu nói: "Chỉ là vì tôi đang ở nơi này thôi." Khôngphải sao, hắn cũng không tin tổng bộ sẽ không biết giờ phút nàyhắn đang ở Tân Hải. Nếu không thì Nhan Chân và Cao Minh sẽkhông xuất hiện ở đây hôm nay.Phải biết rằng, Tô Viễn luôn mang theo điện thoại vệ tinh củatổng bộ và sẽ chỉ tắt nó đi trong những tình huống đặc biệt.Cho nên không gì khác hơn là hy vọng hắn ra tay đối phó với conquỷ kia. Đợi mấy ngày không thấy hắn có động tĩnh gì mới gọingười tới thăm.Họ tính toán thật là tốt.Đối với chuyện này, Cao Minh đang giả ngu mà cười trừ bởi vìnhững gì Tô Viễn nói đều đúng. Và Tô Viễn cũng trả lời thẳng."Đây là ý tưởng của Tào Diên Hoa hay Triệu Kiến Quốc? Tổng bộcàng ngày càng nhỏ. Thôi quên đi, hai người đi đi. Tôi khônghứng thú với những sự kiện linh dị xảy ra ở Tân Hải và cũngkhông muốn đối phó với chúng. Các người cứ tự xử lý, không cầnquấy rây tôi."Nói thật, mấy ngày nay tâm trạng Tô Viễn cũng rất tốt cho nênthái độ của hắn đối với hai người bọn họ cũng coi như là lịch sự.Nếu không, hăn liên mặc kệ và đuổi thẳng hai người họ đi.Muốn chơi đùa với hắn sao?Thật buồn cười!Tô Viễn thẳng thắn nói đuổi khách. Nhìn thấy vẻ mặt không vuicủa hắn, Cao Minh lập tức làm ra vẻ như đã quên gì đó. Anh ta vỗđầu, áy náy nói: "Cậu xem trí nhớ của tôi đi, tôi đang ở tuổi trungniên nên đúng là đãng trí. Thực xin lỗi cố vấn Tô, còn có một ítđồ vật tổng bộ nhờ tôi đưa cho cậu.'Nói xong, anh ta vội vàng đi tới chỗ đậu xe, lấy từ trong cốp xe rahai chiếc hộp kim loại.