Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 363: Nguyên rủa quấn thân
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… "Kayako ở đâu? Tại sao lại trốn tránh rồi? Nhanh gọi cô ta ra đây."Tô Viễn sờ đầu Toshio nói.Nhưng Toshio dường như không hiểu ý của Tô Viễn, nghiêng đầunhìn anh, rồi quay đầu nhìn về phía sau lưng, về phía phòngkhách.Ở chỗ ngoặt cầu thang trong phòng khách, phát ra một âm thanhkỳ lạ, giống như yết hầu bị xé mở, lại giống như có thứ gì đó bịkẹt lại ở dây thanh.Tô Viễn chăm chú nhìn lại, chỉ thấy ở góc cầu thang, đột nhiênvươn ra một cánh tay trăng bệch, ngay sau đó một cánh tay kháccũng xuất hiện. Một người phụ nữ mặc áo trắng đẫm máu, bòxuống theo câu thang.Vẫn là khuôn mặt vặn vẹo quen thuộc, đôi mắt tràn ngập oánhận, chết không nhắm mắt đầy tuyệt vọng và oán độc, Kayakoxuất hiện. Cô cứ thế bò xuống câu thang, từng chút một đếntrước mặt Tô Viễn.Giờ khắc này, dù biết rõ Kayako là do mình hợp lại mà thành vàsẽ không gây hại cho mình, Tô Viễn vẫn không thể không cảmthấy da đầu run lên.Bởi vì điều này thật sự quá khủng khiếp, oán hận phảng phất nhưcó thực thể. Dù Tô Viễn đã từng đối mặt với nhiều ác quỷ, Kayakovẫn là một trong những ác quỷ đáng sợ nhất.Nhưng khi Kayako đến gân Tô Viễn, cô ngừng lại, nâng lên gươngmặt tràn đầy oán độc, nhìn chằm chằm vào Tô Viễn.Không, phải nói là... nhìn vào Sở Nhân Mỹ đứng cách đó khôngxa sau lưng Tô Viễn.Nhưng với góc độ của Tô Viễn lúc này, anh không thể nhận rađiều đó. Sở Nhân Mỹ đứng ngay sau lưng anh, anh còn bănkhoăn tại sao Kayako lại bò ra sân khấu theo cách đó.Đặc biệt là khi nhìn thấy cô bò với đôi chân vặn vẹo, cảm giáckhông hài hòa đó càng thêm khác biệt.Nhưng điều cần làm ngay bây giờ là phải làm rõ Kayako có nănglực gì, điều này rất quan trọng với Tô Viễn.Dường như cảm nhận được ý nghĩ của anh, lân này Kayako khôngtiếp tục cố ky Sở Nhân Mỹ sau lưng Tô Viễn, nhanh chóng tiếnđến gần, sau đó vươn cánh tay trắng bệch về phía Tô Viễn.Một màn quỷ dị xuất hiện.Cánh tay trắng bệch của Kayako trực tiếp chui vào thân thể TôViễn, chỉ trong chốc lát, Tô Viễn cảm thấy cơ thể mình tràn ngậpmột cỗ âm lạnh trước nay chưa từng có, dường như muốn đôngcứng lại. Có một thứ gì đó trơn nhẫn và cứng đờ trong cơ thể anhkhuấy động, thăm dò, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.Kayako muốn hại mình sao?Tô Viễn đầu tiên là sững sờ, nhưng rất nhanh anh lại kịp phảnứng, điêu này không thể, vì hệ thống chưa từng phạm sai lầm.Điêu này đã được thể hiện rất rõ qua Sở Nhân Mỹ và Toshio.Chẳng lẽ đây chính là cách Kayako thể hiện năng lực của mình?Khi ý nghĩ này hiện lên trong đầu Tô Viễn, tay của Kayako độtnhiên dừng lại, như nắm được thứ gì đó, chậm rãi rút ra khỏithân thể Tô Viễn. Ngay lúc đó, một chuyện rùng mình xảy ra.Tô Viễn phát hiện tay của Kayako kéo ra từ trong cơ thể anh mộtsợi dây, một sợi dây màu đỏ.Khi sợi dây bị Kayako kéo ra, Tô Viễn cảm thấy trước mắt hoàntoàn mờ mịt, mờ mờ hiện lên một số hình ảnh.Anh nhìn thấy một tòa nhà cao tầng, trên tâng lầu có một cái tủmàu đỏ, tủ là loại cổ, tràn ngập phong cách thời dân quốc. Từtrong bóng tối sâu thẳm của tủ, một ánh mắt lóe lên rồi biến mất.Anh cũng nhìn thấy một hành lang bí ẩn, trước cửa một phòngnào đó đặt một cái điện thờ, bên trong điện thờ dường như cómột khuôn mặt trắng bệch hiện ra mờ ảo.Anh còn nhìn thấy một rạp chiếu phim treo đèn nê ông, trongmột phòng của rạp chiếu phim, có một phòng đặt các cuộn phim,trên giá đỡ là những cuộn phim bí mật, trong đó có một cuộnphim tên là "Tô Viễn".Thấy cảnh này, sắc mặt Tô Viễn thay đổi."Đây là gì? Nguyên rủa? Tại sao mình lại đột nhiên nhìn thấy QuỷTủ, điện thờ và rạp chiếu phim linh dị?""Đợi chút, những thứ này đều liên quan đến linh dị, là một hiệntượng linh dị khó hiểu nào đó. Mình đã tiếp xúc với những thứnày, chẳng lẽ từ lúc nào đã bị dính nguyên rủa?""Vậy Kayako đang giúp mình làm rõ những linh dị xâm nhiễmnày? Sợi dây đó không phải là dây thật, mà chỉ là một biểu hiệnlinh dị tiêu cực trong tay Kayako, có lẽ là một loại nguyên rủađáng SỢ."Có lẽ một ngày nào đó, những nguyên rủa này sẽ phát tác, mìnhsẽ phải đối mặt với một sự kh*ng b* không hiểu nổi. Quỷ Tủ,điện thờ, rạp chiếu phim linh dị, tất cả đều là những thứ hốngười, nhất là Quỷ Tủ, không hê có cái gọi là hai điều kiện đổimột yêu cầu. Từ lúc giao dịch với Quỷ Tủ, nguyên rủa của nó đãtheo mình, nhưng may mắn là mình phát hiện kịp thời...Nghĩ đến đây, ánh mắt Tô Viễn thay đổi, trong đầu nhanh chóngsuy nghĩ.Năng lực của Kayako hiển nhiên có liên quan đến nguyên rủa,nhưng đây tuyệt đối không phải là toàn bộ. Cách sử dụng nănglực cụ thể có lẽ chỉ mình Kayako mới hiểu rõ."Có lẽ nên tìm một cơ hội để kiểm tra năng lực của Kayako...'Khi sợi dây được rút ra, Tô Viễn đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm,như thể thoát khỏi một loại trói buộc vô hình.Dù biết rằng đây chỉ là ảo giác, nhưng nhìn thấy Kayako kéo ranhững sợi dây đó, anh vẫn không thể không cảm thấy nhẹ nhõm.Dù sự thay đổi này làm Tô Viễn bất ngờ.Không nói gì khác, chỉ riêng Quỷ Tủ thôi, món linh dị vật phẩm đótuyệt đối không đơn giản. Trước đây Dương Gian dùng đao bổ củicũng không thể tách rời nó, ngược lại nó tôn tại trong tâm mắtcủa Quỷ Nhãn Dương Gian, luôn theo sát bên người.Khi đó Quỷ Tủ đã hoàn toàn không tồn tại trong hiện thực, đồ vậtđó không chỉ đơn giản là một phần của nguyên rủa.Nhưng điều này cũng chứng minh Kayako đặc biệt, cô thậm chícó thể trừ bỏ nguyên rủa của Quỷ Tủ, có lẽ còn làm được nhiêuhơn thế...Giờ khắc này, Tô Viễn có nhiều suy nghĩ táo bạo. Nếu Kayako cóthể trừ bỏ nguyên rủa của Quỷ Tủ, vậy còn con quỷ Triệu KhaiMinh thì sao?Trong lúc Tô Viễn đang miên man suy nghĩ, đột nhiên anh nhíumày, quay đầu nhìn ra bên ngoài.Vì theo cảm giác, dường như có thứ gì đó xâm nhập vào Quỷ Vựccủa Sở Nhân Mỹ, mà phương thức xâm nhập rất đặc biệt, từ trênkhông trung.Thứ gì tới vậy?Máy bay trực thăng?Nhờ vào Quỷ Nhãn của Sở Nhân Mỹ, Tô Viễn phát hiện thứ xâmnhập Quỷ Vực của Sở Nhân Mỹ là một chiếc máy bay trực thăng,trên đó còn có người.Thật thú vị, anh đặc biệt tìm nơi hoang dã không người để tránhbất trắc khi bù đắp ghép hình, nhưng bây giờ lại có máy bay trựcthăng xâm nhập Quỷ Vực, đây không phải rõ ràng là đến tìm anhsao.Suy nghĩ vê sự khủng khiếp của Kayako, tốt hơn là quan sát chúoán gốc...Đặc biệt là khi Kayako bò ra từ cầu thang.
"Kayako ở đâu? Tại sao lại trốn tránh rồi? Nhanh gọi cô ta ra đây."
Tô Viễn sờ đầu Toshio nói.
Nhưng Toshio dường như không hiểu ý của Tô Viễn, nghiêng đầu
nhìn anh, rồi quay đầu nhìn về phía sau lưng, về phía phòng
khách.
Ở chỗ ngoặt cầu thang trong phòng khách, phát ra một âm thanh
kỳ lạ, giống như yết hầu bị xé mở, lại giống như có thứ gì đó bị
kẹt lại ở dây thanh.
Tô Viễn chăm chú nhìn lại, chỉ thấy ở góc cầu thang, đột nhiên
vươn ra một cánh tay trăng bệch, ngay sau đó một cánh tay khác
cũng xuất hiện. Một người phụ nữ mặc áo trắng đẫm máu, bò
xuống theo câu thang.
Vẫn là khuôn mặt vặn vẹo quen thuộc, đôi mắt tràn ngập oán
hận, chết không nhắm mắt đầy tuyệt vọng và oán độc, Kayako
xuất hiện. Cô cứ thế bò xuống câu thang, từng chút một đến
trước mặt Tô Viễn.
Giờ khắc này, dù biết rõ Kayako là do mình hợp lại mà thành và
sẽ không gây hại cho mình, Tô Viễn vẫn không thể không cảm
thấy da đầu run lên.
Bởi vì điều này thật sự quá khủng khiếp, oán hận phảng phất như
có thực thể. Dù Tô Viễn đã từng đối mặt với nhiều ác quỷ, Kayako
vẫn là một trong những ác quỷ đáng sợ nhất.
Nhưng khi Kayako đến gân Tô Viễn, cô ngừng lại, nâng lên gương
mặt tràn đầy oán độc, nhìn chằm chằm vào Tô Viễn.
Không, phải nói là... nhìn vào Sở Nhân Mỹ đứng cách đó không
xa sau lưng Tô Viễn.
Nhưng với góc độ của Tô Viễn lúc này, anh không thể nhận ra
điều đó. Sở Nhân Mỹ đứng ngay sau lưng anh, anh còn băn
khoăn tại sao Kayako lại bò ra sân khấu theo cách đó.
Đặc biệt là khi nhìn thấy cô bò với đôi chân vặn vẹo, cảm giác
không hài hòa đó càng thêm khác biệt.
Nhưng điều cần làm ngay bây giờ là phải làm rõ Kayako có năng
lực gì, điều này rất quan trọng với Tô Viễn.
Dường như cảm nhận được ý nghĩ của anh, lân này Kayako không
tiếp tục cố ky Sở Nhân Mỹ sau lưng Tô Viễn, nhanh chóng tiến
đến gần, sau đó vươn cánh tay trắng bệch về phía Tô Viễn.
Một màn quỷ dị xuất hiện.
Cánh tay trắng bệch của Kayako trực tiếp chui vào thân thể Tô
Viễn, chỉ trong chốc lát, Tô Viễn cảm thấy cơ thể mình tràn ngập
một cỗ âm lạnh trước nay chưa từng có, dường như muốn đông
cứng lại. Có một thứ gì đó trơn nhẫn và cứng đờ trong cơ thể anh
khuấy động, thăm dò, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Kayako muốn hại mình sao?
Tô Viễn đầu tiên là sững sờ, nhưng rất nhanh anh lại kịp phản
ứng, điêu này không thể, vì hệ thống chưa từng phạm sai lầm.
Điêu này đã được thể hiện rất rõ qua Sở Nhân Mỹ và Toshio.
Chẳng lẽ đây chính là cách Kayako thể hiện năng lực của mình?
Khi ý nghĩ này hiện lên trong đầu Tô Viễn, tay của Kayako đột
nhiên dừng lại, như nắm được thứ gì đó, chậm rãi rút ra khỏi
thân thể Tô Viễn. Ngay lúc đó, một chuyện rùng mình xảy ra.
Tô Viễn phát hiện tay của Kayako kéo ra từ trong cơ thể anh một
sợi dây, một sợi dây màu đỏ.
Khi sợi dây bị Kayako kéo ra, Tô Viễn cảm thấy trước mắt hoàn
toàn mờ mịt, mờ mờ hiện lên một số hình ảnh.
Anh nhìn thấy một tòa nhà cao tầng, trên tâng lầu có một cái tủ
màu đỏ, tủ là loại cổ, tràn ngập phong cách thời dân quốc. Từ
trong bóng tối sâu thẳm của tủ, một ánh mắt lóe lên rồi biến mất.
Anh cũng nhìn thấy một hành lang bí ẩn, trước cửa một phòng
nào đó đặt một cái điện thờ, bên trong điện thờ dường như có
một khuôn mặt trắng bệch hiện ra mờ ảo.
Anh còn nhìn thấy một rạp chiếu phim treo đèn nê ông, trong
một phòng của rạp chiếu phim, có một phòng đặt các cuộn phim,
trên giá đỡ là những cuộn phim bí mật, trong đó có một cuộn
phim tên là "Tô Viễn".
Thấy cảnh này, sắc mặt Tô Viễn thay đổi.
"Đây là gì? Nguyên rủa? Tại sao mình lại đột nhiên nhìn thấy Quỷ
Tủ, điện thờ và rạp chiếu phim linh dị?"
"Đợi chút, những thứ này đều liên quan đến linh dị, là một hiện
tượng linh dị khó hiểu nào đó. Mình đã tiếp xúc với những thứ
này, chẳng lẽ từ lúc nào đã bị dính nguyên rủa?"
"Vậy Kayako đang giúp mình làm rõ những linh dị xâm nhiễm
này? Sợi dây đó không phải là dây thật, mà chỉ là một biểu hiện
linh dị tiêu cực trong tay Kayako, có lẽ là một loại nguyên rủa
đáng SỢ.
"Có lẽ một ngày nào đó, những nguyên rủa này sẽ phát tác, mình
sẽ phải đối mặt với một sự kh*ng b* không hiểu nổi. Quỷ Tủ,
điện thờ, rạp chiếu phim linh dị, tất cả đều là những thứ hố
người, nhất là Quỷ Tủ, không hê có cái gọi là hai điều kiện đổi
một yêu cầu. Từ lúc giao dịch với Quỷ Tủ, nguyên rủa của nó đã
theo mình, nhưng may mắn là mình phát hiện kịp thời...
Nghĩ đến đây, ánh mắt Tô Viễn thay đổi, trong đầu nhanh chóng
suy nghĩ.
Năng lực của Kayako hiển nhiên có liên quan đến nguyên rủa,
nhưng đây tuyệt đối không phải là toàn bộ. Cách sử dụng năng
lực cụ thể có lẽ chỉ mình Kayako mới hiểu rõ.
"Có lẽ nên tìm một cơ hội để kiểm tra năng lực của Kayako...'
Khi sợi dây được rút ra, Tô Viễn đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm,
như thể thoát khỏi một loại trói buộc vô hình.
Dù biết rằng đây chỉ là ảo giác, nhưng nhìn thấy Kayako kéo ra
những sợi dây đó, anh vẫn không thể không cảm thấy nhẹ nhõm.
Dù sự thay đổi này làm Tô Viễn bất ngờ.
Không nói gì khác, chỉ riêng Quỷ Tủ thôi, món linh dị vật phẩm đó
tuyệt đối không đơn giản. Trước đây Dương Gian dùng đao bổ củi
cũng không thể tách rời nó, ngược lại nó tôn tại trong tâm mắt
của Quỷ Nhãn Dương Gian, luôn theo sát bên người.
Khi đó Quỷ Tủ đã hoàn toàn không tồn tại trong hiện thực, đồ vật
đó không chỉ đơn giản là một phần của nguyên rủa.
Nhưng điều này cũng chứng minh Kayako đặc biệt, cô thậm chí
có thể trừ bỏ nguyên rủa của Quỷ Tủ, có lẽ còn làm được nhiêu
hơn thế...
Giờ khắc này, Tô Viễn có nhiều suy nghĩ táo bạo. Nếu Kayako có
thể trừ bỏ nguyên rủa của Quỷ Tủ, vậy còn con quỷ Triệu Khai
Minh thì sao?
Trong lúc Tô Viễn đang miên man suy nghĩ, đột nhiên anh nhíu
mày, quay đầu nhìn ra bên ngoài.
Vì theo cảm giác, dường như có thứ gì đó xâm nhập vào Quỷ Vực
của Sở Nhân Mỹ, mà phương thức xâm nhập rất đặc biệt, từ trên
không trung.
Thứ gì tới vậy?
Máy bay trực thăng?
Nhờ vào Quỷ Nhãn của Sở Nhân Mỹ, Tô Viễn phát hiện thứ xâm
nhập Quỷ Vực của Sở Nhân Mỹ là một chiếc máy bay trực thăng,
trên đó còn có người.
Thật thú vị, anh đặc biệt tìm nơi hoang dã không người để tránh
bất trắc khi bù đắp ghép hình, nhưng bây giờ lại có máy bay trực
thăng xâm nhập Quỷ Vực, đây không phải rõ ràng là đến tìm anh
sao.
Suy nghĩ vê sự khủng khiếp của Kayako, tốt hơn là quan sát chú
oán gốc...
Đặc biệt là khi Kayako bò ra từ cầu thang.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… "Kayako ở đâu? Tại sao lại trốn tránh rồi? Nhanh gọi cô ta ra đây."Tô Viễn sờ đầu Toshio nói.Nhưng Toshio dường như không hiểu ý của Tô Viễn, nghiêng đầunhìn anh, rồi quay đầu nhìn về phía sau lưng, về phía phòngkhách.Ở chỗ ngoặt cầu thang trong phòng khách, phát ra một âm thanhkỳ lạ, giống như yết hầu bị xé mở, lại giống như có thứ gì đó bịkẹt lại ở dây thanh.Tô Viễn chăm chú nhìn lại, chỉ thấy ở góc cầu thang, đột nhiênvươn ra một cánh tay trăng bệch, ngay sau đó một cánh tay kháccũng xuất hiện. Một người phụ nữ mặc áo trắng đẫm máu, bòxuống theo câu thang.Vẫn là khuôn mặt vặn vẹo quen thuộc, đôi mắt tràn ngập oánhận, chết không nhắm mắt đầy tuyệt vọng và oán độc, Kayakoxuất hiện. Cô cứ thế bò xuống câu thang, từng chút một đếntrước mặt Tô Viễn.Giờ khắc này, dù biết rõ Kayako là do mình hợp lại mà thành vàsẽ không gây hại cho mình, Tô Viễn vẫn không thể không cảmthấy da đầu run lên.Bởi vì điều này thật sự quá khủng khiếp, oán hận phảng phất nhưcó thực thể. Dù Tô Viễn đã từng đối mặt với nhiều ác quỷ, Kayakovẫn là một trong những ác quỷ đáng sợ nhất.Nhưng khi Kayako đến gân Tô Viễn, cô ngừng lại, nâng lên gươngmặt tràn đầy oán độc, nhìn chằm chằm vào Tô Viễn.Không, phải nói là... nhìn vào Sở Nhân Mỹ đứng cách đó khôngxa sau lưng Tô Viễn.Nhưng với góc độ của Tô Viễn lúc này, anh không thể nhận rađiều đó. Sở Nhân Mỹ đứng ngay sau lưng anh, anh còn bănkhoăn tại sao Kayako lại bò ra sân khấu theo cách đó.Đặc biệt là khi nhìn thấy cô bò với đôi chân vặn vẹo, cảm giáckhông hài hòa đó càng thêm khác biệt.Nhưng điều cần làm ngay bây giờ là phải làm rõ Kayako có nănglực gì, điều này rất quan trọng với Tô Viễn.Dường như cảm nhận được ý nghĩ của anh, lân này Kayako khôngtiếp tục cố ky Sở Nhân Mỹ sau lưng Tô Viễn, nhanh chóng tiếnđến gần, sau đó vươn cánh tay trắng bệch về phía Tô Viễn.Một màn quỷ dị xuất hiện.Cánh tay trắng bệch của Kayako trực tiếp chui vào thân thể TôViễn, chỉ trong chốc lát, Tô Viễn cảm thấy cơ thể mình tràn ngậpmột cỗ âm lạnh trước nay chưa từng có, dường như muốn đôngcứng lại. Có một thứ gì đó trơn nhẫn và cứng đờ trong cơ thể anhkhuấy động, thăm dò, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.Kayako muốn hại mình sao?Tô Viễn đầu tiên là sững sờ, nhưng rất nhanh anh lại kịp phảnứng, điêu này không thể, vì hệ thống chưa từng phạm sai lầm.Điêu này đã được thể hiện rất rõ qua Sở Nhân Mỹ và Toshio.Chẳng lẽ đây chính là cách Kayako thể hiện năng lực của mình?Khi ý nghĩ này hiện lên trong đầu Tô Viễn, tay của Kayako độtnhiên dừng lại, như nắm được thứ gì đó, chậm rãi rút ra khỏithân thể Tô Viễn. Ngay lúc đó, một chuyện rùng mình xảy ra.Tô Viễn phát hiện tay của Kayako kéo ra từ trong cơ thể anh mộtsợi dây, một sợi dây màu đỏ.Khi sợi dây bị Kayako kéo ra, Tô Viễn cảm thấy trước mắt hoàntoàn mờ mịt, mờ mờ hiện lên một số hình ảnh.Anh nhìn thấy một tòa nhà cao tầng, trên tâng lầu có một cái tủmàu đỏ, tủ là loại cổ, tràn ngập phong cách thời dân quốc. Từtrong bóng tối sâu thẳm của tủ, một ánh mắt lóe lên rồi biến mất.Anh cũng nhìn thấy một hành lang bí ẩn, trước cửa một phòngnào đó đặt một cái điện thờ, bên trong điện thờ dường như cómột khuôn mặt trắng bệch hiện ra mờ ảo.Anh còn nhìn thấy một rạp chiếu phim treo đèn nê ông, trongmột phòng của rạp chiếu phim, có một phòng đặt các cuộn phim,trên giá đỡ là những cuộn phim bí mật, trong đó có một cuộnphim tên là "Tô Viễn".Thấy cảnh này, sắc mặt Tô Viễn thay đổi."Đây là gì? Nguyên rủa? Tại sao mình lại đột nhiên nhìn thấy QuỷTủ, điện thờ và rạp chiếu phim linh dị?""Đợi chút, những thứ này đều liên quan đến linh dị, là một hiệntượng linh dị khó hiểu nào đó. Mình đã tiếp xúc với những thứnày, chẳng lẽ từ lúc nào đã bị dính nguyên rủa?""Vậy Kayako đang giúp mình làm rõ những linh dị xâm nhiễmnày? Sợi dây đó không phải là dây thật, mà chỉ là một biểu hiệnlinh dị tiêu cực trong tay Kayako, có lẽ là một loại nguyên rủađáng SỢ."Có lẽ một ngày nào đó, những nguyên rủa này sẽ phát tác, mìnhsẽ phải đối mặt với một sự kh*ng b* không hiểu nổi. Quỷ Tủ,điện thờ, rạp chiếu phim linh dị, tất cả đều là những thứ hốngười, nhất là Quỷ Tủ, không hê có cái gọi là hai điều kiện đổimột yêu cầu. Từ lúc giao dịch với Quỷ Tủ, nguyên rủa của nó đãtheo mình, nhưng may mắn là mình phát hiện kịp thời...Nghĩ đến đây, ánh mắt Tô Viễn thay đổi, trong đầu nhanh chóngsuy nghĩ.Năng lực của Kayako hiển nhiên có liên quan đến nguyên rủa,nhưng đây tuyệt đối không phải là toàn bộ. Cách sử dụng nănglực cụ thể có lẽ chỉ mình Kayako mới hiểu rõ."Có lẽ nên tìm một cơ hội để kiểm tra năng lực của Kayako...'Khi sợi dây được rút ra, Tô Viễn đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm,như thể thoát khỏi một loại trói buộc vô hình.Dù biết rằng đây chỉ là ảo giác, nhưng nhìn thấy Kayako kéo ranhững sợi dây đó, anh vẫn không thể không cảm thấy nhẹ nhõm.Dù sự thay đổi này làm Tô Viễn bất ngờ.Không nói gì khác, chỉ riêng Quỷ Tủ thôi, món linh dị vật phẩm đótuyệt đối không đơn giản. Trước đây Dương Gian dùng đao bổ củicũng không thể tách rời nó, ngược lại nó tôn tại trong tâm mắtcủa Quỷ Nhãn Dương Gian, luôn theo sát bên người.Khi đó Quỷ Tủ đã hoàn toàn không tồn tại trong hiện thực, đồ vậtđó không chỉ đơn giản là một phần của nguyên rủa.Nhưng điều này cũng chứng minh Kayako đặc biệt, cô thậm chícó thể trừ bỏ nguyên rủa của Quỷ Tủ, có lẽ còn làm được nhiêuhơn thế...Giờ khắc này, Tô Viễn có nhiều suy nghĩ táo bạo. Nếu Kayako cóthể trừ bỏ nguyên rủa của Quỷ Tủ, vậy còn con quỷ Triệu KhaiMinh thì sao?Trong lúc Tô Viễn đang miên man suy nghĩ, đột nhiên anh nhíumày, quay đầu nhìn ra bên ngoài.Vì theo cảm giác, dường như có thứ gì đó xâm nhập vào Quỷ Vựccủa Sở Nhân Mỹ, mà phương thức xâm nhập rất đặc biệt, từ trênkhông trung.Thứ gì tới vậy?Máy bay trực thăng?Nhờ vào Quỷ Nhãn của Sở Nhân Mỹ, Tô Viễn phát hiện thứ xâmnhập Quỷ Vực của Sở Nhân Mỹ là một chiếc máy bay trực thăng,trên đó còn có người.Thật thú vị, anh đặc biệt tìm nơi hoang dã không người để tránhbất trắc khi bù đắp ghép hình, nhưng bây giờ lại có máy bay trựcthăng xâm nhập Quỷ Vực, đây không phải rõ ràng là đến tìm anhsao.Suy nghĩ vê sự khủng khiếp của Kayako, tốt hơn là quan sát chúoán gốc...Đặc biệt là khi Kayako bò ra từ cầu thang.