Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 397: Lợi dụng lúc người khác khó khăn

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Thấy vậy, sắc mặt Phùng Toàn biến đổi, trong lòng dâng lên mộtdự cảm không tốt.Anh định làm gì?"Tôi đã chuẩn bị làm một thí nghiệm nhỏ, nhưng thiếu đối tượngthí nghiệm. Vốn định bỏ qua, nhưng ngươi lại tự dâng mình tớicửa...-Hì hì ha ha, theo lý mà nói, ân cứu mạng, nên lấy thân báo đáp.Nhưng tôi không chơi gay, nên việc lấy thân báo đáp coi nhưxong. Để báo đáp, anh giúp tôi hoàn thành thí nghiệm này, khôngcó vấn đề gì chứ?" "Yên tâm, sẽ không ảnh hưởng gì đến anh. Tôiđảm bảo sau khi thí nghiệm xong, anh vẫn có thể sống khỏemạnh, ăn một bữa tám chén cơm cũng không vấn đề gì."Khỏe con mẹ nó, ăn một bữa tám chén cơm, dù không biết TôViễn định làm gì, nhưng nhìn cái dáng vẻ cười đùa của hắn thìPhùng Toàn chắc chắn không có chuyện tốt!"Tô Viễn, ngươi đừng làm loạn. Tôi mà chất ở đây không mang lạilợi ích gì cho anh, tổng bộ chắc chắn sẽ nghi ngờ anh. Cho dù cógiải quyết sự kiện Quỷ Chết Đói ở thành phố Đại Xương, nhưngviệc hãm hại đồng đội là tội lớn, anh không thể làm vậy. Hơn nữa,tôi cũng không đắc tội với anh..."Ha ha, tôi biết chứ. Nhưng ai kêu hiện tại không tìm thấy ngựquỷ giả khác. Đành phải ủy khuất một chút anh thôi. Nói chocùng, không ai muốn anh chết, tôi đơn thuân chỉ là đang giúpanh thôi."Tô Viễn tiếp tục nói chân thành:"Trạng thái này của anh mà có cứu ra ngoài cũng sớm chết. Nếuanh muốn sống sót thì đừng phản kháng, như vậy mới là tốtnhất!""Tốt cái đâu ngươi Ngươi không thể đối xử với ta như vậy, tổngbộ sẽ không tha cho ngươi, ngươi sẽ hối hận!"Nhìn vẻ mặt dữ tợn của Phùng Toàn, Tô Viễn bình tĩnh nói:"Tôi có thể hối hận nhiều thứ, nhưng tổng bộ sẽ không biết tôi đãlàm gì. Ở đây chỉ có trời biết đất biết, anh biết tôi biết. Nhưnganh không biết tôi định làm gì, sao nói tôi sẽ phải hối hận?”Nói xong, sau lưng Tô Viễn chậm rãi xuất hiện một thân ảnhkh*ng b* mặc áo choàng màu lam, tóc tai bù xù, đôi mắt quỷkhiếp người nhìn Phùng Toàn làm hắn toàn thân cứng đờ.Quỷ...Một con quỷ kh*ng b* đến cực điểm.Không có trong hồ sơ của tổng bộ... Chỉ nhìn thôi đã làm người tacảm giác không rét mà run, loại quỷ này là người có thể khốngchế sao?Đây là lệ quỷ mà Tô Viễn khống chế sao?Sự xuất hiện của con quỷ này khiến Dương Gian sợ hãi không nóinên lời. Cảm giác của con quỷ này chỉ có thể so với quỷ sai ởHoàng Cương Thôn và con quỷ chém đứt nửa người dưới củahắn.Nhưng không đợi Phùng Toàn kịp hồi thân, hắn phát hiện saulưng con quỷ áo lam kia, một vật quen thuộc xuất hiện.Lại là một con quỷ kh*ng b*, và con quỷ này không xa lạ gì vớiPhùng Toàn, vì tổng bộ có hồ sơ của nó.Làn da màu nâu xanh, thân hình nhỏ bé khoảng mười mấy tuổi,đôi mắt to đen ngòm đầy hung ác, mặc một bộ áo liệm quỷ dị,trong miệng mọc ra một hàm răng dữ tợn...Dù bề ngoài có thay đổi, nhưng đây chính là Quỷ Chết ĐóiI!Giờ khắc này, nội tâm hắn chấn động không thể tả, gần như sắpsụp đổ.Con quỷ đầu tiên hắn không rõ ràng, nhưng Quỷ Chết Đói thì hắnbiết rõ. Chỉ riêng Quỷ Vực bao trùm thành phố Đại Xương đã đủngăn cách mọi trợ giúp từ bên ngoài, nghĩ thôi cũng đủ thấy đángsợ.Huống chi con quỷ này còn có thể ăn quỷ để tiếp tục trưởngthành...Nhưng giờ nhìn tình huống này, tựa như cũng bị Tô Viễn khốngchế...Đây là trò đùa gì? Thứ này là người có thể khống chế sao?Điều này đơn giản không phải người!Chợt, Phùng Toàn phát hiện Tô Viễn cười quái dị, lấy ra một tấmbáo chí nhuốm máu đỏ, nhìn hắn không có hảo ý.Ngay sau đó, bóng dáng đen kị đằng sau con quỷ áo lam chậmrãi tiến gần, bàn tay đen kịt chụp lấy cổ tay của hắn, dòng nướcđen kịt không ngừng thấm vào cơ thể hắn.Giờ phút này, Phùng Toàn cảm thấy cánh tay mình bị một luồngkhí lạnh xâm nhập, nơi đó ngay lập tức mất cảm giác, phảng phấtnhư không còn thuộc về mình mà thuộc vê người khác.Đây là Tô Viễn dùng Quỷ Ảnh của Sở Nhân Mỹ để áp chế quỷ củaPhùng Toàn, hắn tính toán cẩn thận, vì ký ức của Phùng Toàn cầnbị sửa đổi.Nhưng Phùng Toàn hiển nhiên không phải kẻ dễ dàng chịu khuấtphục, hắn thấy Tô Viễn có ác ý với mình, tự nhiên cũng liềumạng, ít nhất cũng muốn kéo Tô Viễn theo.Đột nhiên, trong mắt hắn lộ ra vẻ điên cuồng.Trên cơ thể hắn, đất bùn màu nâu đen phảng phất như có sinhmệnh, bắt đầu lan nhanh. Sau đó đất bùn từ phần eo lan ra, kếtnối với hai chân, nhanh chóng tạo thành hai chân mới bằng bùnđất.Hắn bất ngờ nhảy lên, không phóng tới Tô Viễn mà ôm lấy SởNhân Mỹ.Tô Viễn hơi bất ngờ.Ngươi có ý đồ xấu với Mỹ di của ta?Nhưng đất bùn trên người Phùng Toàn không ngừng phủ lên SởNhân Mỹ, số lượng ngày càng nhiều, cuối cùng làm Sở Nhân Mỹnhư bị hãm sâu vào đầm lầy, bắt đầu bị đất bùn che phủ, nuốtchứng."Ta biết ngươi rất lợi hại, nhưng không ngờ ngươi còn khống chếđược Quỷ Chết Đói. Ngươi dựa vào con quỷ này đúng không? Đấtbùn của ta có thể áp chế quỷ, một khi bị đất bùn phủ, quỷ cũngkhông thể thoát. Ngươi dựa vào con quỷ này để khống chế QuỷChết Đói. Ta muốn xem ngươi bị phá vỡ cân bằng sẽ thế nào,cùng chết đi."Phùng Toàn điên cuông hét lên.Đất bùn như một lệ quỷ sống lại, che phủ cơ thể Sở Nhân Mỹ,đồng thời cũng nuốt chửng cơ thể Phùng Toàn, toàn bộ quá trìnhnày chỉ mất khoảng 5 giây.Nhanh đến mức không ai kịp phản ứng.Khi mọi thứ kết thúc, phòng lập tức lâm vào yên tĩnh chết chóc.Một đống đất nhỏ không lớn không nhỏ cứ thế đứng đó.Trên đống đất lộ ra một cái đầu.Là đầu của Phùng Toàn.Còn Sở Nhân Mỹ, hoàn toàn bị đất bùn che phủ, vùi trong đốngđất quỷ di."Thành công?Phùng Toàn cười, dù chỉ lộ cái đầu nhưng hắn vui mừng, cảmgiác như đã báo được thù lớn.Nhưng hậu quả của hắn cũng rất tồi tệ.Cái đầu duy nhất còn lại đang chậm rãi chìm xuống, phảng phấtnhư sắp chìm vào đống đất và biến thành một bộ thi thể."Ta phải chết, ngươi cũng không sống nổi. Không có con quỷ kia,ta muốn xem ngươi làm sao áp chế Quỷ Chết Đói... Hắc hắchắc..."A... Nên nói thế nào nhỉ?Tô Viễn lộ vẻ hờ hững, còn Phùng Toàn thì nghĩ rằng Tô Viễnđang cố gắng giữ bình tĩnh, càng khiến hắn đắc ý. Chỉ cần dámbỏ qua mọi thứ, hắn có thể kéo hoàng đế xuống ngựa. Tô Viễnrất lợi hại, nhưng nơi dựa dẫm của hắn cũng chỉ là lệ quỷ đặcthù. Nhưng ánh mắt của Phùng Toàn bỗng dừng lại, con ngươi corút.Hắn nhìn thấy cái gì?Đó là một gương mặt nữ tử, ngũ quan đoan chính, sắc mặt hôngnhuận, phảng phất ngủ thiếp đi.Nhưng bộ dáng rất quen thuộc.Đây là... Đồng Thiến."Làm sao có thể, gương mặt của Đồng Thiến sao lại ở đây?"

Thấy vậy, sắc mặt Phùng Toàn biến đổi, trong lòng dâng lên một

dự cảm không tốt.

Anh định làm gì?

"Tôi đã chuẩn bị làm một thí nghiệm nhỏ, nhưng thiếu đối tượng

thí nghiệm. Vốn định bỏ qua, nhưng ngươi lại tự dâng mình tới

cửa...

-Hì hì ha ha, theo lý mà nói, ân cứu mạng, nên lấy thân báo đáp.

Nhưng tôi không chơi gay, nên việc lấy thân báo đáp coi như

xong. Để báo đáp, anh giúp tôi hoàn thành thí nghiệm này, không

có vấn đề gì chứ?" "Yên tâm, sẽ không ảnh hưởng gì đến anh. Tôi

đảm bảo sau khi thí nghiệm xong, anh vẫn có thể sống khỏe

mạnh, ăn một bữa tám chén cơm cũng không vấn đề gì."

Khỏe con mẹ nó, ăn một bữa tám chén cơm, dù không biết Tô

Viễn định làm gì, nhưng nhìn cái dáng vẻ cười đùa của hắn thì

Phùng Toàn chắc chắn không có chuyện tốt!

"Tô Viễn, ngươi đừng làm loạn. Tôi mà chất ở đây không mang lại

lợi ích gì cho anh, tổng bộ chắc chắn sẽ nghi ngờ anh. Cho dù có

giải quyết sự kiện Quỷ Chết Đói ở thành phố Đại Xương, nhưng

việc hãm hại đồng đội là tội lớn, anh không thể làm vậy. Hơn nữa,

tôi cũng không đắc tội với anh...

"Ha ha, tôi biết chứ. Nhưng ai kêu hiện tại không tìm thấy ngự

quỷ giả khác. Đành phải ủy khuất một chút anh thôi. Nói cho

cùng, không ai muốn anh chết, tôi đơn thuân chỉ là đang giúp

anh thôi."

Tô Viễn tiếp tục nói chân thành:

"Trạng thái này của anh mà có cứu ra ngoài cũng sớm chết. Nếu

anh muốn sống sót thì đừng phản kháng, như vậy mới là tốt

nhất!"

"Tốt cái đâu ngươi Ngươi không thể đối xử với ta như vậy, tổng

bộ sẽ không tha cho ngươi, ngươi sẽ hối hận!"

Nhìn vẻ mặt dữ tợn của Phùng Toàn, Tô Viễn bình tĩnh nói:

"Tôi có thể hối hận nhiều thứ, nhưng tổng bộ sẽ không biết tôi đã

làm gì. Ở đây chỉ có trời biết đất biết, anh biết tôi biết. Nhưng

anh không biết tôi định làm gì, sao nói tôi sẽ phải hối hận?”

Nói xong, sau lưng Tô Viễn chậm rãi xuất hiện một thân ảnh

kh*ng b* mặc áo choàng màu lam, tóc tai bù xù, đôi mắt quỷ

khiếp người nhìn Phùng Toàn làm hắn toàn thân cứng đờ.

Quỷ...

Một con quỷ kh*ng b* đến cực điểm.

Không có trong hồ sơ của tổng bộ... Chỉ nhìn thôi đã làm người ta

cảm giác không rét mà run, loại quỷ này là người có thể khống

chế sao?

Đây là lệ quỷ mà Tô Viễn khống chế sao?

Sự xuất hiện của con quỷ này khiến Dương Gian sợ hãi không nói

nên lời. Cảm giác của con quỷ này chỉ có thể so với quỷ sai ở

Hoàng Cương Thôn và con quỷ chém đứt nửa người dưới của

hắn.

Nhưng không đợi Phùng Toàn kịp hồi thân, hắn phát hiện sau

lưng con quỷ áo lam kia, một vật quen thuộc xuất hiện.

Lại là một con quỷ kh*ng b*, và con quỷ này không xa lạ gì với

Phùng Toàn, vì tổng bộ có hồ sơ của nó.

Làn da màu nâu xanh, thân hình nhỏ bé khoảng mười mấy tuổi,

đôi mắt to đen ngòm đầy hung ác, mặc một bộ áo liệm quỷ dị,

trong miệng mọc ra một hàm răng dữ tợn...

Dù bề ngoài có thay đổi, nhưng đây chính là Quỷ Chết ĐóiI!

Giờ khắc này, nội tâm hắn chấn động không thể tả, gần như sắp

sụp đổ.

Con quỷ đầu tiên hắn không rõ ràng, nhưng Quỷ Chết Đói thì hắn

biết rõ. Chỉ riêng Quỷ Vực bao trùm thành phố Đại Xương đã đủ

ngăn cách mọi trợ giúp từ bên ngoài, nghĩ thôi cũng đủ thấy đáng

sợ.

Huống chi con quỷ này còn có thể ăn quỷ để tiếp tục trưởng

thành...

Nhưng giờ nhìn tình huống này, tựa như cũng bị Tô Viễn khống

chế...

Đây là trò đùa gì? Thứ này là người có thể khống chế sao?

Điều này đơn giản không phải người!

Chợt, Phùng Toàn phát hiện Tô Viễn cười quái dị, lấy ra một tấm

báo chí nhuốm máu đỏ, nhìn hắn không có hảo ý.

Ngay sau đó, bóng dáng đen kị đằng sau con quỷ áo lam chậm

rãi tiến gần, bàn tay đen kịt chụp lấy cổ tay của hắn, dòng nước

đen kịt không ngừng thấm vào cơ thể hắn.

Giờ phút này, Phùng Toàn cảm thấy cánh tay mình bị một luồng

khí lạnh xâm nhập, nơi đó ngay lập tức mất cảm giác, phảng phất

như không còn thuộc về mình mà thuộc vê người khác.

Đây là Tô Viễn dùng Quỷ Ảnh của Sở Nhân Mỹ để áp chế quỷ của

Phùng Toàn, hắn tính toán cẩn thận, vì ký ức của Phùng Toàn cần

bị sửa đổi.

Nhưng Phùng Toàn hiển nhiên không phải kẻ dễ dàng chịu khuất

phục, hắn thấy Tô Viễn có ác ý với mình, tự nhiên cũng liều

mạng, ít nhất cũng muốn kéo Tô Viễn theo.

Đột nhiên, trong mắt hắn lộ ra vẻ điên cuồng.

Trên cơ thể hắn, đất bùn màu nâu đen phảng phất như có sinh

mệnh, bắt đầu lan nhanh. Sau đó đất bùn từ phần eo lan ra, kết

nối với hai chân, nhanh chóng tạo thành hai chân mới bằng bùn

đất.

Hắn bất ngờ nhảy lên, không phóng tới Tô Viễn mà ôm lấy Sở

Nhân Mỹ.

Tô Viễn hơi bất ngờ.

Ngươi có ý đồ xấu với Mỹ di của ta?

Nhưng đất bùn trên người Phùng Toàn không ngừng phủ lên Sở

Nhân Mỹ, số lượng ngày càng nhiều, cuối cùng làm Sở Nhân Mỹ

như bị hãm sâu vào đầm lầy, bắt đầu bị đất bùn che phủ, nuốt

chứng.

"Ta biết ngươi rất lợi hại, nhưng không ngờ ngươi còn khống chế

được Quỷ Chết Đói. Ngươi dựa vào con quỷ này đúng không? Đất

bùn của ta có thể áp chế quỷ, một khi bị đất bùn phủ, quỷ cũng

không thể thoát. Ngươi dựa vào con quỷ này để khống chế Quỷ

Chết Đói. Ta muốn xem ngươi bị phá vỡ cân bằng sẽ thế nào,

cùng chết đi."

Phùng Toàn điên cuông hét lên.

Đất bùn như một lệ quỷ sống lại, che phủ cơ thể Sở Nhân Mỹ,

đồng thời cũng nuốt chửng cơ thể Phùng Toàn, toàn bộ quá trình

này chỉ mất khoảng 5 giây.

Nhanh đến mức không ai kịp phản ứng.

Khi mọi thứ kết thúc, phòng lập tức lâm vào yên tĩnh chết chóc.

Một đống đất nhỏ không lớn không nhỏ cứ thế đứng đó.

Trên đống đất lộ ra một cái đầu.

Là đầu của Phùng Toàn.

Còn Sở Nhân Mỹ, hoàn toàn bị đất bùn che phủ, vùi trong đống

đất quỷ di.

"Thành công?

Phùng Toàn cười, dù chỉ lộ cái đầu nhưng hắn vui mừng, cảm

giác như đã báo được thù lớn.

Nhưng hậu quả của hắn cũng rất tồi tệ.

Cái đầu duy nhất còn lại đang chậm rãi chìm xuống, phảng phất

như sắp chìm vào đống đất và biến thành một bộ thi thể.

"Ta phải chết, ngươi cũng không sống nổi. Không có con quỷ kia,

ta muốn xem ngươi làm sao áp chế Quỷ Chết Đói... Hắc hắc

hắc..."

A... Nên nói thế nào nhỉ?

Tô Viễn lộ vẻ hờ hững, còn Phùng Toàn thì nghĩ rằng Tô Viễn

đang cố gắng giữ bình tĩnh, càng khiến hắn đắc ý. Chỉ cần dám

bỏ qua mọi thứ, hắn có thể kéo hoàng đế xuống ngựa. Tô Viễn

rất lợi hại, nhưng nơi dựa dẫm của hắn cũng chỉ là lệ quỷ đặc

thù. Nhưng ánh mắt của Phùng Toàn bỗng dừng lại, con ngươi co

rút.

Hắn nhìn thấy cái gì?

Đó là một gương mặt nữ tử, ngũ quan đoan chính, sắc mặt hông

nhuận, phảng phất ngủ thiếp đi.

Nhưng bộ dáng rất quen thuộc.

Đây là... Đồng Thiến.

"Làm sao có thể, gương mặt của Đồng Thiến sao lại ở đây?"

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Thấy vậy, sắc mặt Phùng Toàn biến đổi, trong lòng dâng lên mộtdự cảm không tốt.Anh định làm gì?"Tôi đã chuẩn bị làm một thí nghiệm nhỏ, nhưng thiếu đối tượngthí nghiệm. Vốn định bỏ qua, nhưng ngươi lại tự dâng mình tớicửa...-Hì hì ha ha, theo lý mà nói, ân cứu mạng, nên lấy thân báo đáp.Nhưng tôi không chơi gay, nên việc lấy thân báo đáp coi nhưxong. Để báo đáp, anh giúp tôi hoàn thành thí nghiệm này, khôngcó vấn đề gì chứ?" "Yên tâm, sẽ không ảnh hưởng gì đến anh. Tôiđảm bảo sau khi thí nghiệm xong, anh vẫn có thể sống khỏemạnh, ăn một bữa tám chén cơm cũng không vấn đề gì."Khỏe con mẹ nó, ăn một bữa tám chén cơm, dù không biết TôViễn định làm gì, nhưng nhìn cái dáng vẻ cười đùa của hắn thìPhùng Toàn chắc chắn không có chuyện tốt!"Tô Viễn, ngươi đừng làm loạn. Tôi mà chất ở đây không mang lạilợi ích gì cho anh, tổng bộ chắc chắn sẽ nghi ngờ anh. Cho dù cógiải quyết sự kiện Quỷ Chết Đói ở thành phố Đại Xương, nhưngviệc hãm hại đồng đội là tội lớn, anh không thể làm vậy. Hơn nữa,tôi cũng không đắc tội với anh..."Ha ha, tôi biết chứ. Nhưng ai kêu hiện tại không tìm thấy ngựquỷ giả khác. Đành phải ủy khuất một chút anh thôi. Nói chocùng, không ai muốn anh chết, tôi đơn thuân chỉ là đang giúpanh thôi."Tô Viễn tiếp tục nói chân thành:"Trạng thái này của anh mà có cứu ra ngoài cũng sớm chết. Nếuanh muốn sống sót thì đừng phản kháng, như vậy mới là tốtnhất!""Tốt cái đâu ngươi Ngươi không thể đối xử với ta như vậy, tổngbộ sẽ không tha cho ngươi, ngươi sẽ hối hận!"Nhìn vẻ mặt dữ tợn của Phùng Toàn, Tô Viễn bình tĩnh nói:"Tôi có thể hối hận nhiều thứ, nhưng tổng bộ sẽ không biết tôi đãlàm gì. Ở đây chỉ có trời biết đất biết, anh biết tôi biết. Nhưnganh không biết tôi định làm gì, sao nói tôi sẽ phải hối hận?”Nói xong, sau lưng Tô Viễn chậm rãi xuất hiện một thân ảnhkh*ng b* mặc áo choàng màu lam, tóc tai bù xù, đôi mắt quỷkhiếp người nhìn Phùng Toàn làm hắn toàn thân cứng đờ.Quỷ...Một con quỷ kh*ng b* đến cực điểm.Không có trong hồ sơ của tổng bộ... Chỉ nhìn thôi đã làm người tacảm giác không rét mà run, loại quỷ này là người có thể khốngchế sao?Đây là lệ quỷ mà Tô Viễn khống chế sao?Sự xuất hiện của con quỷ này khiến Dương Gian sợ hãi không nóinên lời. Cảm giác của con quỷ này chỉ có thể so với quỷ sai ởHoàng Cương Thôn và con quỷ chém đứt nửa người dưới củahắn.Nhưng không đợi Phùng Toàn kịp hồi thân, hắn phát hiện saulưng con quỷ áo lam kia, một vật quen thuộc xuất hiện.Lại là một con quỷ kh*ng b*, và con quỷ này không xa lạ gì vớiPhùng Toàn, vì tổng bộ có hồ sơ của nó.Làn da màu nâu xanh, thân hình nhỏ bé khoảng mười mấy tuổi,đôi mắt to đen ngòm đầy hung ác, mặc một bộ áo liệm quỷ dị,trong miệng mọc ra một hàm răng dữ tợn...Dù bề ngoài có thay đổi, nhưng đây chính là Quỷ Chết ĐóiI!Giờ khắc này, nội tâm hắn chấn động không thể tả, gần như sắpsụp đổ.Con quỷ đầu tiên hắn không rõ ràng, nhưng Quỷ Chết Đói thì hắnbiết rõ. Chỉ riêng Quỷ Vực bao trùm thành phố Đại Xương đã đủngăn cách mọi trợ giúp từ bên ngoài, nghĩ thôi cũng đủ thấy đángsợ.Huống chi con quỷ này còn có thể ăn quỷ để tiếp tục trưởngthành...Nhưng giờ nhìn tình huống này, tựa như cũng bị Tô Viễn khốngchế...Đây là trò đùa gì? Thứ này là người có thể khống chế sao?Điều này đơn giản không phải người!Chợt, Phùng Toàn phát hiện Tô Viễn cười quái dị, lấy ra một tấmbáo chí nhuốm máu đỏ, nhìn hắn không có hảo ý.Ngay sau đó, bóng dáng đen kị đằng sau con quỷ áo lam chậmrãi tiến gần, bàn tay đen kịt chụp lấy cổ tay của hắn, dòng nướcđen kịt không ngừng thấm vào cơ thể hắn.Giờ phút này, Phùng Toàn cảm thấy cánh tay mình bị một luồngkhí lạnh xâm nhập, nơi đó ngay lập tức mất cảm giác, phảng phấtnhư không còn thuộc về mình mà thuộc vê người khác.Đây là Tô Viễn dùng Quỷ Ảnh của Sở Nhân Mỹ để áp chế quỷ củaPhùng Toàn, hắn tính toán cẩn thận, vì ký ức của Phùng Toàn cầnbị sửa đổi.Nhưng Phùng Toàn hiển nhiên không phải kẻ dễ dàng chịu khuấtphục, hắn thấy Tô Viễn có ác ý với mình, tự nhiên cũng liềumạng, ít nhất cũng muốn kéo Tô Viễn theo.Đột nhiên, trong mắt hắn lộ ra vẻ điên cuồng.Trên cơ thể hắn, đất bùn màu nâu đen phảng phất như có sinhmệnh, bắt đầu lan nhanh. Sau đó đất bùn từ phần eo lan ra, kếtnối với hai chân, nhanh chóng tạo thành hai chân mới bằng bùnđất.Hắn bất ngờ nhảy lên, không phóng tới Tô Viễn mà ôm lấy SởNhân Mỹ.Tô Viễn hơi bất ngờ.Ngươi có ý đồ xấu với Mỹ di của ta?Nhưng đất bùn trên người Phùng Toàn không ngừng phủ lên SởNhân Mỹ, số lượng ngày càng nhiều, cuối cùng làm Sở Nhân Mỹnhư bị hãm sâu vào đầm lầy, bắt đầu bị đất bùn che phủ, nuốtchứng."Ta biết ngươi rất lợi hại, nhưng không ngờ ngươi còn khống chếđược Quỷ Chết Đói. Ngươi dựa vào con quỷ này đúng không? Đấtbùn của ta có thể áp chế quỷ, một khi bị đất bùn phủ, quỷ cũngkhông thể thoát. Ngươi dựa vào con quỷ này để khống chế QuỷChết Đói. Ta muốn xem ngươi bị phá vỡ cân bằng sẽ thế nào,cùng chết đi."Phùng Toàn điên cuông hét lên.Đất bùn như một lệ quỷ sống lại, che phủ cơ thể Sở Nhân Mỹ,đồng thời cũng nuốt chửng cơ thể Phùng Toàn, toàn bộ quá trìnhnày chỉ mất khoảng 5 giây.Nhanh đến mức không ai kịp phản ứng.Khi mọi thứ kết thúc, phòng lập tức lâm vào yên tĩnh chết chóc.Một đống đất nhỏ không lớn không nhỏ cứ thế đứng đó.Trên đống đất lộ ra một cái đầu.Là đầu của Phùng Toàn.Còn Sở Nhân Mỹ, hoàn toàn bị đất bùn che phủ, vùi trong đốngđất quỷ di."Thành công?Phùng Toàn cười, dù chỉ lộ cái đầu nhưng hắn vui mừng, cảmgiác như đã báo được thù lớn.Nhưng hậu quả của hắn cũng rất tồi tệ.Cái đầu duy nhất còn lại đang chậm rãi chìm xuống, phảng phấtnhư sắp chìm vào đống đất và biến thành một bộ thi thể."Ta phải chết, ngươi cũng không sống nổi. Không có con quỷ kia,ta muốn xem ngươi làm sao áp chế Quỷ Chết Đói... Hắc hắchắc..."A... Nên nói thế nào nhỉ?Tô Viễn lộ vẻ hờ hững, còn Phùng Toàn thì nghĩ rằng Tô Viễnđang cố gắng giữ bình tĩnh, càng khiến hắn đắc ý. Chỉ cần dámbỏ qua mọi thứ, hắn có thể kéo hoàng đế xuống ngựa. Tô Viễnrất lợi hại, nhưng nơi dựa dẫm của hắn cũng chỉ là lệ quỷ đặcthù. Nhưng ánh mắt của Phùng Toàn bỗng dừng lại, con ngươi corút.Hắn nhìn thấy cái gì?Đó là một gương mặt nữ tử, ngũ quan đoan chính, sắc mặt hôngnhuận, phảng phất ngủ thiếp đi.Nhưng bộ dáng rất quen thuộc.Đây là... Đồng Thiến."Làm sao có thể, gương mặt của Đồng Thiến sao lại ở đây?"

Chương 397: Lợi dụng lúc người khác khó khăn