Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 570: Mở quan tài

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Người bình thường ai lại dùng dầu từ xác chết để thắp đèn?Nên chắc chắn là không bình thường!Không, là cực kỳ kỳ lạ.Trong hoàn cảnh hiện tại, người bình dân không có tiên mua nến,nếu có thắp đèn dầu thì cùng lắm chỉ dùng mỡ động vật, nhưngmùi tỏa ra từ đèn dầu trước mắt lại không giống vậy.Nó mang theo một mùi thối nhè nhẹ, một mùi không xa lạ gì vớiTô Viễn, người thường xuyên tiếp xúc với ác quỷ và xác chết.Thú vị thật. Nhận thấy điêu bất thường, khóe miệng Tô Viễn nởmột nụ Cười nhẹ.Đâu tiên là ngôi làng kỳ quái này, sau đó là những dân làng kỳ lạ,ngôi nhà không phù hợp để người sống ở, quan tài trong nhà vànhững quy tắc lạ lùng của làng.Tất cả những dấu hiệu này đều cho thấy ngôi làng này khônggiống bình thường.Vì vậy, Tô Viễn rất tò mò, tiếp theo, trong ngôi làng này còn điềugì khác sẽ xảy ra.Trời tối không được ra ngoài, nhưng nếu hắn cứ muốn ra ngoàithì sao?Tuy nhiên, trước khi rời đi, điêu khiến Tô Viễn tò mò hơn cả làtrong quan tài có gì.Hắn bước tới, đi vòng quanh quan tài vài lần.Nhìn bề ngoài, chiếc quan tài này hoàn toàn không có gì đặc biệt,không có hoa văn, hình chim hạc hay các họa tiết mà người tathường khắc lên quan tài cho người già trong gia đình.Đây chỉ đơn giản là một chiếc quan tài đen nhẻm, màu sắc u ám,nhìn từ xa giống như một khối chữ nhật đen sì.Không rõ chiếc quan tài này được làm từ loại gỗ gì, nhưng khi TôViễn chạm vào, hắn cảm nhận được chất gỗ rất cứng, và còn tỏara hơi lạnh. Với loại quan tài này, nếu được chôn dưới đất, có lẽvài trăm năm cũng không mục nát.Điêu này thật kỳ lạ.Rõ ràng người dân ở đây còn không đủ no đủ mặc, vậy mà trongnhà lại có một chiếc quan tài chất lượng tốt như vậy?Họ tìm đâu ra nguyên liệu để làm nó?Vì đặc tính đặc biệt của chiếc quan tài, Quý Vực không thể thâmnhập vào bên trong, thậm chí cả Quỷ Nhãn cũng không thể nhìnxuyên qua.Sau khi suy nghĩ một lúc, Tô Viễn đưa ra quyết định.Hắn sẽ mở quan tài! Nhưng ngay khi hắn chuẩn bị mở nắp quantài, bên ngoài nhà đột nhiên vang lên tiếng khóc ai oán.Tiếng khóc đó khiến Tô Viễn giật mình quay đầu nhìn ra cửa.Ánh sáng từ ngọn đèn dầu chỉ đủ để duy trì chút ánh sáng yếu ớttrong phòng, vừa mờ nhạt vừa nông nặc mùi khó chịu.Bên ngoài trời đã tối hẳn, một màn đêm đen như mực bao trùmlấy mọi thứ.Ánh sáng vàng nhạt từ ngọn đèn như một đường ranh giới phâncách hai thế giới.Bóng tối bên ngoài dường như cũng mang theo sự quỷ dị, QuỷNhẫn như bị một lực lượng vô hình nào đó áp chế, chỉ có thể nhìnthấy trong phạm vi sân nhà, xa hơn nữa thì tất cả đêu mờ mịt.Nhưng khi Tô Viễn đứng trong nhà nhìn ra, hắn không thấy bấtkỳ dấu vết bất thường nào, cũng không thể xác định được nguồngốc của tiếng khóc.Tiếng khóc này hoàn toàn chỉ là tiếng khóc thông thường, khôngcó chút gì giống như âm thanh mang sức mạnh siêu nhiên.Thật lạ lùng?Ai lại khóc giữa đêm thế này?Hơn nữa, chẳng thấy bóng người đâu.Chẳng lẽ là trò đùa? Khả năng này khó xảy ra.Ở nơi quái lạ như thế này, chỉ có kẻ ngốc mới dám đùa giõn.Hơn nữa, bình thường người ngoài cũng khó mà vào được ngôilàng này."Tiếng khóc này... hình như ngày càng gần hơn?”Khuôn mặt của Tô Viễn thay đổi đôi chút khi hắn nghe thấy âmthanh dường như rõ ràng hơn, đang từ từ tiến về phía ngôi nhà.Có thể đây là một hiện tượng linh dị khó hiểu.Bên ngoài tối om, người bình thường chắc chắn không thể nhìnthấy gì, chưa kể đến việc bước đi.Đường làng lây lội, chỉ cần một bước sai lâm trong bóng tối cũngcó thể khiến người ta ngã đau.Nhưng dù vậy, âm thanh tiến gần vẫn không hề chậm lại."Thú vị thật, khóc thảm đến vậy.Trên mặt Tô Viễn không hề có chút sợ hãi, ngược lại, hắn cònnghiêm túc lắng nghe.Tiếng khóc ngày càng gân, rõ ràng có thể nhận ra rằng có ai đóđang tiến về phía ngôi nhà này.Từng bước, từng bước một, có vẻ như người đó di chuyển rấtchậm.Tô Viễn cố nhìn sâu hơn vào bóng tối của làng, nhưng... khôngthể nhìn rõ.Một lực lượng linh dị nào đó đang cản trở Quỷ Nhãn, khiến hắnkhông thể nhìn xa hơn.Nghĩ đến đây, Tô Viễn tạm thời dừng lại việc mở quan tài, quyếtđịnh bước ra ngoài xem thử ai đang khóc thảm thiết như vậy, cólẽ là một cô gái bị đuổi khỏi nhà chăng?Nhưng ngay khi hắn vừa bước ra cửa, tiếng khóc lập tức dừng lại.Giống như tiếng ve kêu vào mùa hè, hễ nghe thấy tiếng động làim bặt ngay.Cấu trúc ngôi nhà nông thôn đơn giản, đặc biệt là căn nhà nàychỉ là một ngôi nhà cấp bốn, diện tích không lớn.Dù có sân nhưng cũng nhỏ hẹp.Sau khi tiếng khóc biến mất, Tô Viễn không lập tức hành động,mà đứng yên tại chỗ đợi một lúc.Rất nhanh.Hắn lại nghe thấy tiếng khóc kỳ quái đó từ bên ngoài.Dường như có ai đó đang lang thang quanh nhà trong màn đêm,như thể ngôi nhà này bị kẻ xấu chiếm giữ, nên người kia khôngdám vào, chỉ có thể đứng ngoài cửa khóc thảm thiết.Tốt lắm, thứ bên ngoài vẫn chưa rời đi.Khi Tô Viễn chuẩn bị bất ngờ ra tay, sử dụng Quỷ Vực để bắt lấykẻ phát ra tiếng khóc, đột nhiên từ trong quan tài vang lên mộttiếng động lạ.Âm thanh bất ngờ này khiến hắn, người đang tập trung vàonhững diễn biến bên ngoài, giật mình.Trong quan tài có thứ gì?Chẳng lẽ trong đó cũng có một con quỷ?Ý nghĩ này thoáng qua trong đầu, Tô Viễn liên thâm niệm:"Hệ thống, đánh dấu cho ta !"Muốn xác định xem có ác quỷ xuất hiện hay không thì để hệthống giúp đỡ phân biệt là một cách không tệ. Nhưng hệ thốngkhông hê phản hồi.Lúc này, âm thanh từ trong quan tài không những không dừng lạimà còn trở nên càng lúc càng lớn, giống như có ai đó bị nhốt bêntrong, không ngừng dùng móng tay cào vào tấm ván quan tài,phát ra những âm thanh chói tai.Tiếp theo đó, âm thanh càng ngày càng lớn, đến khi đạt đến đỉnhđiểm thì...Bốp!Nắp quan tài bị hất tung!Ngay khi nắp quan tài bật mở, ngọn đèn dầu thắp bằng dầu xácchết đột ngột lóe sáng vài cái rồi tắt hẳn. Tựa như mọi thứ đềukết nối với nhau, ngay khi căn nhà chìm vào bóng tối, tiếng khóccũng lập tức vang lên trong phòng.Trong bóng tối, dù không thể nhìn rõ, nhưng tiếng cánh cửa gỗkêu kẽo kẹt mở ra rất rõ ràng.Tô Viễn gân như có thể thấy được một bóng đen cao lớn đứnglặng ngay trước cửa, không hề nhúc nhích.Từ dáng hình mờ mịt đó, có thể khẳng định chắc chắn rằng đâykhông phải là Lý Viễn, cũng không phải vợ ông ta...Mà là một người hoàn toàn xa lạ.Không, có lẽ là một con quỷ. Giống như... đột nhiên xuất hiệnthêm một người.Bóng đen cao lớn đứng trước cửa không còn tiếp tục do dự, màtừng bước, từng bước nặng nề, mang theo tiếng khóc u u tiếnvào trong nhà.Tiếng bước chân nặng nề này không giống như tiếng bước củamột người sống, mà giống như một xác chết cứng ngắc, lạnh lẽo.Lúc này, Tô Viễn chăm chú dõi theo nơi phát ra tiếng bước chân,dường như hắn có thể nhìn thấy con quỷ đó đang tiến lại gần.Hắn thậm chí còn cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo bao phủdân dân, trong hơi thở, hắn ngửi thấy mùi ẩm ướt và thối rữa.Luồng khí và mùi này... Không nghi ngờ gì nữa... chắc chắn làmột con quỷ.

Người bình thường ai lại dùng dầu từ xác chết để thắp đèn?

Nên chắc chắn là không bình thường!

Không, là cực kỳ kỳ lạ.

Trong hoàn cảnh hiện tại, người bình dân không có tiên mua nến,

nếu có thắp đèn dầu thì cùng lắm chỉ dùng mỡ động vật, nhưng

mùi tỏa ra từ đèn dầu trước mắt lại không giống vậy.

Nó mang theo một mùi thối nhè nhẹ, một mùi không xa lạ gì với

Tô Viễn, người thường xuyên tiếp xúc với ác quỷ và xác chết.

Thú vị thật. Nhận thấy điêu bất thường, khóe miệng Tô Viễn nở

một nụ Cười nhẹ.

Đâu tiên là ngôi làng kỳ quái này, sau đó là những dân làng kỳ lạ,

ngôi nhà không phù hợp để người sống ở, quan tài trong nhà và

những quy tắc lạ lùng của làng.

Tất cả những dấu hiệu này đều cho thấy ngôi làng này không

giống bình thường.

Vì vậy, Tô Viễn rất tò mò, tiếp theo, trong ngôi làng này còn điều

gì khác sẽ xảy ra.

Trời tối không được ra ngoài, nhưng nếu hắn cứ muốn ra ngoài

thì sao?

Tuy nhiên, trước khi rời đi, điêu khiến Tô Viễn tò mò hơn cả là

trong quan tài có gì.

Hắn bước tới, đi vòng quanh quan tài vài lần.

Nhìn bề ngoài, chiếc quan tài này hoàn toàn không có gì đặc biệt,

không có hoa văn, hình chim hạc hay các họa tiết mà người ta

thường khắc lên quan tài cho người già trong gia đình.

Đây chỉ đơn giản là một chiếc quan tài đen nhẻm, màu sắc u ám,

nhìn từ xa giống như một khối chữ nhật đen sì.

Không rõ chiếc quan tài này được làm từ loại gỗ gì, nhưng khi Tô

Viễn chạm vào, hắn cảm nhận được chất gỗ rất cứng, và còn tỏa

ra hơi lạnh. Với loại quan tài này, nếu được chôn dưới đất, có lẽ

vài trăm năm cũng không mục nát.

Điêu này thật kỳ lạ.

Rõ ràng người dân ở đây còn không đủ no đủ mặc, vậy mà trong

nhà lại có một chiếc quan tài chất lượng tốt như vậy?

Họ tìm đâu ra nguyên liệu để làm nó?

Vì đặc tính đặc biệt của chiếc quan tài, Quý Vực không thể thâm

nhập vào bên trong, thậm chí cả Quỷ Nhãn cũng không thể nhìn

xuyên qua.

Sau khi suy nghĩ một lúc, Tô Viễn đưa ra quyết định.

Hắn sẽ mở quan tài! Nhưng ngay khi hắn chuẩn bị mở nắp quan

tài, bên ngoài nhà đột nhiên vang lên tiếng khóc ai oán.

Tiếng khóc đó khiến Tô Viễn giật mình quay đầu nhìn ra cửa.

Ánh sáng từ ngọn đèn dầu chỉ đủ để duy trì chút ánh sáng yếu ớt

trong phòng, vừa mờ nhạt vừa nông nặc mùi khó chịu.

Bên ngoài trời đã tối hẳn, một màn đêm đen như mực bao trùm

lấy mọi thứ.

Ánh sáng vàng nhạt từ ngọn đèn như một đường ranh giới phân

cách hai thế giới.

Bóng tối bên ngoài dường như cũng mang theo sự quỷ dị, Quỷ

Nhẫn như bị một lực lượng vô hình nào đó áp chế, chỉ có thể nhìn

thấy trong phạm vi sân nhà, xa hơn nữa thì tất cả đêu mờ mịt.

Nhưng khi Tô Viễn đứng trong nhà nhìn ra, hắn không thấy bất

kỳ dấu vết bất thường nào, cũng không thể xác định được nguồn

gốc của tiếng khóc.

Tiếng khóc này hoàn toàn chỉ là tiếng khóc thông thường, không

có chút gì giống như âm thanh mang sức mạnh siêu nhiên.

Thật lạ lùng?

Ai lại khóc giữa đêm thế này?

Hơn nữa, chẳng thấy bóng người đâu.

Chẳng lẽ là trò đùa? Khả năng này khó xảy ra.

Ở nơi quái lạ như thế này, chỉ có kẻ ngốc mới dám đùa giõn.

Hơn nữa, bình thường người ngoài cũng khó mà vào được ngôi

làng này.

"Tiếng khóc này... hình như ngày càng gần hơn?”

Khuôn mặt của Tô Viễn thay đổi đôi chút khi hắn nghe thấy âm

thanh dường như rõ ràng hơn, đang từ từ tiến về phía ngôi nhà.

Có thể đây là một hiện tượng linh dị khó hiểu.

Bên ngoài tối om, người bình thường chắc chắn không thể nhìn

thấy gì, chưa kể đến việc bước đi.

Đường làng lây lội, chỉ cần một bước sai lâm trong bóng tối cũng

có thể khiến người ta ngã đau.

Nhưng dù vậy, âm thanh tiến gần vẫn không hề chậm lại.

"Thú vị thật, khóc thảm đến vậy.

Trên mặt Tô Viễn không hề có chút sợ hãi, ngược lại, hắn còn

nghiêm túc lắng nghe.

Tiếng khóc ngày càng gân, rõ ràng có thể nhận ra rằng có ai đó

đang tiến về phía ngôi nhà này.

Từng bước, từng bước một, có vẻ như người đó di chuyển rất

chậm.

Tô Viễn cố nhìn sâu hơn vào bóng tối của làng, nhưng... không

thể nhìn rõ.

Một lực lượng linh dị nào đó đang cản trở Quỷ Nhãn, khiến hắn

không thể nhìn xa hơn.

Nghĩ đến đây, Tô Viễn tạm thời dừng lại việc mở quan tài, quyết

định bước ra ngoài xem thử ai đang khóc thảm thiết như vậy, có

lẽ là một cô gái bị đuổi khỏi nhà chăng?

Nhưng ngay khi hắn vừa bước ra cửa, tiếng khóc lập tức dừng lại.

Giống như tiếng ve kêu vào mùa hè, hễ nghe thấy tiếng động là

im bặt ngay.

Cấu trúc ngôi nhà nông thôn đơn giản, đặc biệt là căn nhà này

chỉ là một ngôi nhà cấp bốn, diện tích không lớn.

Dù có sân nhưng cũng nhỏ hẹp.

Sau khi tiếng khóc biến mất, Tô Viễn không lập tức hành động,

mà đứng yên tại chỗ đợi một lúc.

Rất nhanh.

Hắn lại nghe thấy tiếng khóc kỳ quái đó từ bên ngoài.

Dường như có ai đó đang lang thang quanh nhà trong màn đêm,

như thể ngôi nhà này bị kẻ xấu chiếm giữ, nên người kia không

dám vào, chỉ có thể đứng ngoài cửa khóc thảm thiết.

Tốt lắm, thứ bên ngoài vẫn chưa rời đi.

Khi Tô Viễn chuẩn bị bất ngờ ra tay, sử dụng Quỷ Vực để bắt lấy

kẻ phát ra tiếng khóc, đột nhiên từ trong quan tài vang lên một

tiếng động lạ.

Âm thanh bất ngờ này khiến hắn, người đang tập trung vào

những diễn biến bên ngoài, giật mình.

Trong quan tài có thứ gì?

Chẳng lẽ trong đó cũng có một con quỷ?

Ý nghĩ này thoáng qua trong đầu, Tô Viễn liên thâm niệm:

"Hệ thống, đánh dấu cho ta !"

Muốn xác định xem có ác quỷ xuất hiện hay không thì để hệ

thống giúp đỡ phân biệt là một cách không tệ. Nhưng hệ thống

không hê phản hồi.

Lúc này, âm thanh từ trong quan tài không những không dừng lại

mà còn trở nên càng lúc càng lớn, giống như có ai đó bị nhốt bên

trong, không ngừng dùng móng tay cào vào tấm ván quan tài,

phát ra những âm thanh chói tai.

Tiếp theo đó, âm thanh càng ngày càng lớn, đến khi đạt đến đỉnh

điểm thì...

Bốp!

Nắp quan tài bị hất tung!

Ngay khi nắp quan tài bật mở, ngọn đèn dầu thắp bằng dầu xác

chết đột ngột lóe sáng vài cái rồi tắt hẳn. Tựa như mọi thứ đều

kết nối với nhau, ngay khi căn nhà chìm vào bóng tối, tiếng khóc

cũng lập tức vang lên trong phòng.

Trong bóng tối, dù không thể nhìn rõ, nhưng tiếng cánh cửa gỗ

kêu kẽo kẹt mở ra rất rõ ràng.

Tô Viễn gân như có thể thấy được một bóng đen cao lớn đứng

lặng ngay trước cửa, không hề nhúc nhích.

Từ dáng hình mờ mịt đó, có thể khẳng định chắc chắn rằng đây

không phải là Lý Viễn, cũng không phải vợ ông ta...

Mà là một người hoàn toàn xa lạ.

Không, có lẽ là một con quỷ. Giống như... đột nhiên xuất hiện

thêm một người.

Bóng đen cao lớn đứng trước cửa không còn tiếp tục do dự, mà

từng bước, từng bước nặng nề, mang theo tiếng khóc u u tiến

vào trong nhà.

Tiếng bước chân nặng nề này không giống như tiếng bước của

một người sống, mà giống như một xác chết cứng ngắc, lạnh lẽo.

Lúc này, Tô Viễn chăm chú dõi theo nơi phát ra tiếng bước chân,

dường như hắn có thể nhìn thấy con quỷ đó đang tiến lại gần.

Hắn thậm chí còn cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo bao phủ

dân dân, trong hơi thở, hắn ngửi thấy mùi ẩm ướt và thối rữa.

Luồng khí và mùi này... Không nghi ngờ gì nữa... chắc chắn là

một con quỷ.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Người bình thường ai lại dùng dầu từ xác chết để thắp đèn?Nên chắc chắn là không bình thường!Không, là cực kỳ kỳ lạ.Trong hoàn cảnh hiện tại, người bình dân không có tiên mua nến,nếu có thắp đèn dầu thì cùng lắm chỉ dùng mỡ động vật, nhưngmùi tỏa ra từ đèn dầu trước mắt lại không giống vậy.Nó mang theo một mùi thối nhè nhẹ, một mùi không xa lạ gì vớiTô Viễn, người thường xuyên tiếp xúc với ác quỷ và xác chết.Thú vị thật. Nhận thấy điêu bất thường, khóe miệng Tô Viễn nởmột nụ Cười nhẹ.Đâu tiên là ngôi làng kỳ quái này, sau đó là những dân làng kỳ lạ,ngôi nhà không phù hợp để người sống ở, quan tài trong nhà vànhững quy tắc lạ lùng của làng.Tất cả những dấu hiệu này đều cho thấy ngôi làng này khônggiống bình thường.Vì vậy, Tô Viễn rất tò mò, tiếp theo, trong ngôi làng này còn điềugì khác sẽ xảy ra.Trời tối không được ra ngoài, nhưng nếu hắn cứ muốn ra ngoàithì sao?Tuy nhiên, trước khi rời đi, điêu khiến Tô Viễn tò mò hơn cả làtrong quan tài có gì.Hắn bước tới, đi vòng quanh quan tài vài lần.Nhìn bề ngoài, chiếc quan tài này hoàn toàn không có gì đặc biệt,không có hoa văn, hình chim hạc hay các họa tiết mà người tathường khắc lên quan tài cho người già trong gia đình.Đây chỉ đơn giản là một chiếc quan tài đen nhẻm, màu sắc u ám,nhìn từ xa giống như một khối chữ nhật đen sì.Không rõ chiếc quan tài này được làm từ loại gỗ gì, nhưng khi TôViễn chạm vào, hắn cảm nhận được chất gỗ rất cứng, và còn tỏara hơi lạnh. Với loại quan tài này, nếu được chôn dưới đất, có lẽvài trăm năm cũng không mục nát.Điêu này thật kỳ lạ.Rõ ràng người dân ở đây còn không đủ no đủ mặc, vậy mà trongnhà lại có một chiếc quan tài chất lượng tốt như vậy?Họ tìm đâu ra nguyên liệu để làm nó?Vì đặc tính đặc biệt của chiếc quan tài, Quý Vực không thể thâmnhập vào bên trong, thậm chí cả Quỷ Nhãn cũng không thể nhìnxuyên qua.Sau khi suy nghĩ một lúc, Tô Viễn đưa ra quyết định.Hắn sẽ mở quan tài! Nhưng ngay khi hắn chuẩn bị mở nắp quantài, bên ngoài nhà đột nhiên vang lên tiếng khóc ai oán.Tiếng khóc đó khiến Tô Viễn giật mình quay đầu nhìn ra cửa.Ánh sáng từ ngọn đèn dầu chỉ đủ để duy trì chút ánh sáng yếu ớttrong phòng, vừa mờ nhạt vừa nông nặc mùi khó chịu.Bên ngoài trời đã tối hẳn, một màn đêm đen như mực bao trùmlấy mọi thứ.Ánh sáng vàng nhạt từ ngọn đèn như một đường ranh giới phâncách hai thế giới.Bóng tối bên ngoài dường như cũng mang theo sự quỷ dị, QuỷNhẫn như bị một lực lượng vô hình nào đó áp chế, chỉ có thể nhìnthấy trong phạm vi sân nhà, xa hơn nữa thì tất cả đêu mờ mịt.Nhưng khi Tô Viễn đứng trong nhà nhìn ra, hắn không thấy bấtkỳ dấu vết bất thường nào, cũng không thể xác định được nguồngốc của tiếng khóc.Tiếng khóc này hoàn toàn chỉ là tiếng khóc thông thường, khôngcó chút gì giống như âm thanh mang sức mạnh siêu nhiên.Thật lạ lùng?Ai lại khóc giữa đêm thế này?Hơn nữa, chẳng thấy bóng người đâu.Chẳng lẽ là trò đùa? Khả năng này khó xảy ra.Ở nơi quái lạ như thế này, chỉ có kẻ ngốc mới dám đùa giõn.Hơn nữa, bình thường người ngoài cũng khó mà vào được ngôilàng này."Tiếng khóc này... hình như ngày càng gần hơn?”Khuôn mặt của Tô Viễn thay đổi đôi chút khi hắn nghe thấy âmthanh dường như rõ ràng hơn, đang từ từ tiến về phía ngôi nhà.Có thể đây là một hiện tượng linh dị khó hiểu.Bên ngoài tối om, người bình thường chắc chắn không thể nhìnthấy gì, chưa kể đến việc bước đi.Đường làng lây lội, chỉ cần một bước sai lâm trong bóng tối cũngcó thể khiến người ta ngã đau.Nhưng dù vậy, âm thanh tiến gần vẫn không hề chậm lại."Thú vị thật, khóc thảm đến vậy.Trên mặt Tô Viễn không hề có chút sợ hãi, ngược lại, hắn cònnghiêm túc lắng nghe.Tiếng khóc ngày càng gân, rõ ràng có thể nhận ra rằng có ai đóđang tiến về phía ngôi nhà này.Từng bước, từng bước một, có vẻ như người đó di chuyển rấtchậm.Tô Viễn cố nhìn sâu hơn vào bóng tối của làng, nhưng... khôngthể nhìn rõ.Một lực lượng linh dị nào đó đang cản trở Quỷ Nhãn, khiến hắnkhông thể nhìn xa hơn.Nghĩ đến đây, Tô Viễn tạm thời dừng lại việc mở quan tài, quyếtđịnh bước ra ngoài xem thử ai đang khóc thảm thiết như vậy, cólẽ là một cô gái bị đuổi khỏi nhà chăng?Nhưng ngay khi hắn vừa bước ra cửa, tiếng khóc lập tức dừng lại.Giống như tiếng ve kêu vào mùa hè, hễ nghe thấy tiếng động làim bặt ngay.Cấu trúc ngôi nhà nông thôn đơn giản, đặc biệt là căn nhà nàychỉ là một ngôi nhà cấp bốn, diện tích không lớn.Dù có sân nhưng cũng nhỏ hẹp.Sau khi tiếng khóc biến mất, Tô Viễn không lập tức hành động,mà đứng yên tại chỗ đợi một lúc.Rất nhanh.Hắn lại nghe thấy tiếng khóc kỳ quái đó từ bên ngoài.Dường như có ai đó đang lang thang quanh nhà trong màn đêm,như thể ngôi nhà này bị kẻ xấu chiếm giữ, nên người kia khôngdám vào, chỉ có thể đứng ngoài cửa khóc thảm thiết.Tốt lắm, thứ bên ngoài vẫn chưa rời đi.Khi Tô Viễn chuẩn bị bất ngờ ra tay, sử dụng Quỷ Vực để bắt lấykẻ phát ra tiếng khóc, đột nhiên từ trong quan tài vang lên mộttiếng động lạ.Âm thanh bất ngờ này khiến hắn, người đang tập trung vàonhững diễn biến bên ngoài, giật mình.Trong quan tài có thứ gì?Chẳng lẽ trong đó cũng có một con quỷ?Ý nghĩ này thoáng qua trong đầu, Tô Viễn liên thâm niệm:"Hệ thống, đánh dấu cho ta !"Muốn xác định xem có ác quỷ xuất hiện hay không thì để hệthống giúp đỡ phân biệt là một cách không tệ. Nhưng hệ thốngkhông hê phản hồi.Lúc này, âm thanh từ trong quan tài không những không dừng lạimà còn trở nên càng lúc càng lớn, giống như có ai đó bị nhốt bêntrong, không ngừng dùng móng tay cào vào tấm ván quan tài,phát ra những âm thanh chói tai.Tiếp theo đó, âm thanh càng ngày càng lớn, đến khi đạt đến đỉnhđiểm thì...Bốp!Nắp quan tài bị hất tung!Ngay khi nắp quan tài bật mở, ngọn đèn dầu thắp bằng dầu xácchết đột ngột lóe sáng vài cái rồi tắt hẳn. Tựa như mọi thứ đềukết nối với nhau, ngay khi căn nhà chìm vào bóng tối, tiếng khóccũng lập tức vang lên trong phòng.Trong bóng tối, dù không thể nhìn rõ, nhưng tiếng cánh cửa gỗkêu kẽo kẹt mở ra rất rõ ràng.Tô Viễn gân như có thể thấy được một bóng đen cao lớn đứnglặng ngay trước cửa, không hề nhúc nhích.Từ dáng hình mờ mịt đó, có thể khẳng định chắc chắn rằng đâykhông phải là Lý Viễn, cũng không phải vợ ông ta...Mà là một người hoàn toàn xa lạ.Không, có lẽ là một con quỷ. Giống như... đột nhiên xuất hiệnthêm một người.Bóng đen cao lớn đứng trước cửa không còn tiếp tục do dự, màtừng bước, từng bước nặng nề, mang theo tiếng khóc u u tiếnvào trong nhà.Tiếng bước chân nặng nề này không giống như tiếng bước củamột người sống, mà giống như một xác chết cứng ngắc, lạnh lẽo.Lúc này, Tô Viễn chăm chú dõi theo nơi phát ra tiếng bước chân,dường như hắn có thể nhìn thấy con quỷ đó đang tiến lại gần.Hắn thậm chí còn cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo bao phủdân dân, trong hơi thở, hắn ngửi thấy mùi ẩm ướt và thối rữa.Luồng khí và mùi này... Không nghi ngờ gì nữa... chắc chắn làmột con quỷ.

Chương 570: Mở quan tài