Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 578: Vào nhà

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Màu trắng sương mù như bông, dường như có linh tính, trôithẳng đến căn nhà đá hoang vu rách nát giữa thôn làng.Đi sâu vào trong thôn, cảm giác càng trở nên bất an.Toàn bộ nơi này hoàn toàn tĩnh mịch, ngoài tiếng bước chân vàhơi thở của bốn người, không còn bất kỳ âm thanh nào khác.Tại đây, ánh sáng của đèn pin mạnh cũng không mấy hiệu quả,chỉ chiếu sáng được vài mét xung quanh, còn ở xa hơn, tia sángdường như bị bóng tối nuốt chứng.Hiện tượng quỷ dị này càng đi sâu vào thôn càng trở nên nghiêmtrọng, đến mức ánh sáng chỉ chiếu sáng được khoảng một métphía trước, lúc này Lý Kiện dừng lại."Không thể tiếp tục như vậy được, càng đi sâu vào trong, ảnhhưởng của linh dị càng nặng.Nếu tiếp tục nữa, chúng ta chỉ sợ sẽ bị mù mắt, ngay cả khi quỷđến trước mặt cũng không nhìn thấy."Đúng vậy, ta cũng cảm thấy áp lực linh dị, nơi này tuyệt đốikhông đơn giản, cẩn thận một chút thì tốt hơn.""Thật sao, ta nhát gan lắm, các ngươi đừng dọa tal"Triệu Bằng nhìn Phương Hải ở bên cạnh nói.Bởi lúc này, trên khuôn mặt của Phương Hải lông mày nhíu chặt,hoàn toàn không có trạng thái thân kinh bất thường trước đó,thay vào đó là vẻ cảnh giác, như một con mèo chuẩn bị xù lông,lúc nào cũng có thể phản ứng thái quá.Hai người ngự quỷ mang tin tức đều có phản ứng này, hiển nhiêntừ sâu thảm, họ cảm nhận được một mối nguy hiểm nào đó.Thực tế, cái gọi là cảm ứng của người ngự quỷ với lệ quỷ có lẽ doquy luật giết người của quỷ được kích hoạt.Người ngự quỷ trong thân thể mang quỷ, khắc chế quy luật giếtngười này, vì vậy sẽ có một cảm giác không thể diễn tả được.Tựa như đi trên đường nhìn thấy một mỹ nữ, dù ngươi hoàn toànxa lạ với cô ấy và không thích kiểu đó, nhưng là nam nhân thìbản năng vẫn liếc mắt một cái, sau đó lại tự mình kiêm chế quayđi.Đó là sự giao thoa giữa bản năng và lý trí, từ đó sinh ra một sốhành vi mà con người không thể kiểm soát.Lệ quỷ là bản năng, người ngự quỷ là sự khắc chế, cả hai xungđột với nhau, tạo ra cái gọi là cảm ứng.Tất nhiên, đây chỉ là suy đoán, thiếu bằng chứng, mọi thứ chỉ làphỏng đoán và suy nghĩ, không có cách nào chứng thực."Không thể do dự nữa, Chương Tiểu Huệ, hãy thắp sáng ngọnđèn ngay.Sau một lát trâm mặc, Lý Kiện không do dự nói."Ngươi chắc chứ? Dâu thắp còn không nhiều, nếu bây giờ dùngthì không nhất định có thể duy trì đến khi kết thúc việc đưa tin."Chương Tiểu Huệ nói:"Mặc dù dầu thắp dự phòng của Phương Hải có thể dùng, nhưngnếu dùng thứ đó, chúng ta sẽ không nhìn thấy quỷ, và quỷ cũngkhông nhìn thấy chúng ta.""Hiện giờ suy nghĩ nhiêu cũng vô ích, nếu không tìm thấy ngườinhận thư, mọi thứ đều là vô nghĩa.Hơn nữa, ta cũng không muốn bị quỷ tập kích trên đường.Giờ ta và Phương Hải đều cảm nhận áp lực, một khi bị quỷ tấncông, không chắc chúng ta có thể phản ứng kịp."Nhìn thấy Lý Kiện với vẻ mặt nghiêm trọng, lần này Chương TiểuHuệ không tiếp tục phản đối."Được rồi!"Rất nhanh, một ngọn lửa màu xanh lục bùng lên, chiếu sáng xungquanh.Ánh sáng từ ngọn đèn đồng quỷ dị này phát ra vô cùng kỳ lạ, tỏara một luông ánh sáng âm trâm màu lục, nhìn qua có chút giốngvới ánh lửa từ Quỷ Nến màu đỏ, lại giống với Quỷ Hỏa của LýQuân.Nhưng ánh nến màu lục này kỳ lạ hơn nhiều so với Quỷ Hỏa.Khi ngọn lửa cháy, trong ngọn lửa không ngừng lóe lên đủ loạikhuôn mặt đầy thống khổ.Có sợ hãi, có tuyệt vọng, có điên cuồng, có vui vẻ...Đây là một hiện tượng linh dị không thể hiểu được.Chỉ vừa mới thắp đèn, bóng tối xung quanh dường như bị xuatan, mọi thứ trở nên rõ ràng hơn. Cùng lúc đó, một cảm giác antoàn không thể giải thích được xuất hiện trong lòng cả bốn người.Nhưng sắc mặt của Chương Tiểu Huệ lại không tốt, nhìn ngọnđèn đồng trong tay, nàng nói với vẻ nghiêm trọng:"Có gì đó không ổn, tốc độ tiêu hao dầu thắp nhanh hơn nhiều sovới bình thường.Các ngươi nói đúng, quỷ có lẽ đang bồi hồi ngay gân chúng ta."Lúc này, tình hình trong thôn cũng hiện ra rõ trước mắt bốnngười.Những căn phòng còn sót lại, trông có vẻ còn nguyên vẹn, dườngnhư do lâu ngày không có người ở nên trên tường mọc đầy rêuxanh.Cửa gỗ đã hư hỏng, mọi thứ đều bị biến chất và bỏ hoang, tạo ramột cảm giác âm trâm.Bên trong phòng không nằm trong phạm vi ánh sáng của đèn,nên không thể nhìn rõ bên trong có gì, đen ngòm một mảnh,khiến người ta có cảm giác lo sợ.Như thể trong phòng có một lệ quỷ đáng sợ.Lý Kiện trong tay câm nhang dẫn hồn cũng chứng thực điều này,khói trắng từ cây nhang không ngừng hướng vào trong cănphòng, với tốc độ mắt thường có thể thấy, nhanh chóng rút ngắnkhoảng cách. Rõ ràng, trong phòng dường như có thứ gì đó đanghấp thụ khói trắng từ cây nhang.Có lẽ.. quý đang ở trong phòng.'Ngươi nói chúng ta có nên vào hay không? Nếu bị quỷ tập kíchtrong đó, chết ở đây cũng không ai biết."Nhìn vào cửa phòng đen ngòm, với bóng tối như có thể nuốtchửng người, Phương Hải đột nhiên mở miệng tự giễu.Ánh mắt của hắn đầy tơ máu, sắc mặt kém cỏi, trông tiêu tụy,ngay sau đó hắn lại làm ra vẻ nghiêng tai lắng nghe, áp con búpbê vải quỷ dị lên tai mình, như thể đang chăm chú nghe búp bênói chuyện.Chỉ một lát sau, hắn lại nói:Dao Dao nói với ta, trong phòng có một con quỷ rất đáng sợ, nếuvào trong chúng ta sẽ chất."Lời này vừa ra, những người khác lập tức im lặng.Trong phòng có quỷ, điều này đã được chứng thực.Dù sao cũng có thể nhìn thấy từ khói trắng của cây nhang dẫnhôn đang lướt tới căn phòng.Về phần lời của Phương Hải, những người khác cũng không có lýdo gì để không tin, dù sao hắn cũng đang cùng hành động vớihọ, không có lý do gì để nói dối. Nhiệm vụ đưa tin của Bưu CụcQuỷ không hoàn thành, hắn cũng khó thoát khỏi tập kích củanguyền rủa.Trên điểm này, tất cả mọi người đều đứng cùng chiến tuyến.Vì vậy vấn đề hiện tại là, có nên vào trong phòng hay không.Tình hình trước mắt vẫn còn an toàn, dù không biết do ánh đènhay vì họ chưa kích hoạt quy luật giết người của quỷ.Nhưng một khi vào trong phòng, cũng không thể bảo đảm antoàn, hơn nữa, liệu quỷ trong phòng có phải người nhận thư haykhông vẫn chưa rõ.Dù sao nơi này có thể không chỉ tôn tại một con quỷ. Nhưng nếukhông vào trong phòng, có lẽ sẽ bỏ lỡ cơ hội.Nếu trong phòng là người nhận thư, mà họ lại không đưa thư ra,thì sao?Đây là sự thiếu sót trong thông tin, cũng là lỗ hổng của Bưu CụcQuỷ.So với những nhiệm vụ đưa tin trước, lần này màu đỏ thư tínmang đến mức độ khó khăn không hợp ly.Sao đây? Vào hay không vào? Trong phòng chắc chắn có quỷ, chỉlà không biết có phải người nhận thư mà chúng ta đang tìm haykhông.Ánh mắt của Chương Tiểu Huệ lấp lóe, dừng lại ở căn phòng âmtrâm và quỷ dị kia.

Màu trắng sương mù như bông, dường như có linh tính, trôi

thẳng đến căn nhà đá hoang vu rách nát giữa thôn làng.

Đi sâu vào trong thôn, cảm giác càng trở nên bất an.

Toàn bộ nơi này hoàn toàn tĩnh mịch, ngoài tiếng bước chân và

hơi thở của bốn người, không còn bất kỳ âm thanh nào khác.

Tại đây, ánh sáng của đèn pin mạnh cũng không mấy hiệu quả,

chỉ chiếu sáng được vài mét xung quanh, còn ở xa hơn, tia sáng

dường như bị bóng tối nuốt chứng.

Hiện tượng quỷ dị này càng đi sâu vào thôn càng trở nên nghiêm

trọng, đến mức ánh sáng chỉ chiếu sáng được khoảng một mét

phía trước, lúc này Lý Kiện dừng lại.

"Không thể tiếp tục như vậy được, càng đi sâu vào trong, ảnh

hưởng của linh dị càng nặng.

Nếu tiếp tục nữa, chúng ta chỉ sợ sẽ bị mù mắt, ngay cả khi quỷ

đến trước mặt cũng không nhìn thấy.

"Đúng vậy, ta cũng cảm thấy áp lực linh dị, nơi này tuyệt đối

không đơn giản, cẩn thận một chút thì tốt hơn."

"Thật sao, ta nhát gan lắm, các ngươi đừng dọa tal"

Triệu Bằng nhìn Phương Hải ở bên cạnh nói.

Bởi lúc này, trên khuôn mặt của Phương Hải lông mày nhíu chặt,

hoàn toàn không có trạng thái thân kinh bất thường trước đó,

thay vào đó là vẻ cảnh giác, như một con mèo chuẩn bị xù lông,

lúc nào cũng có thể phản ứng thái quá.

Hai người ngự quỷ mang tin tức đều có phản ứng này, hiển nhiên

từ sâu thảm, họ cảm nhận được một mối nguy hiểm nào đó.

Thực tế, cái gọi là cảm ứng của người ngự quỷ với lệ quỷ có lẽ do

quy luật giết người của quỷ được kích hoạt.

Người ngự quỷ trong thân thể mang quỷ, khắc chế quy luật giết

người này, vì vậy sẽ có một cảm giác không thể diễn tả được.

Tựa như đi trên đường nhìn thấy một mỹ nữ, dù ngươi hoàn toàn

xa lạ với cô ấy và không thích kiểu đó, nhưng là nam nhân thì

bản năng vẫn liếc mắt một cái, sau đó lại tự mình kiêm chế quay

đi.

Đó là sự giao thoa giữa bản năng và lý trí, từ đó sinh ra một số

hành vi mà con người không thể kiểm soát.

Lệ quỷ là bản năng, người ngự quỷ là sự khắc chế, cả hai xung

đột với nhau, tạo ra cái gọi là cảm ứng.

Tất nhiên, đây chỉ là suy đoán, thiếu bằng chứng, mọi thứ chỉ là

phỏng đoán và suy nghĩ, không có cách nào chứng thực.

"Không thể do dự nữa, Chương Tiểu Huệ, hãy thắp sáng ngọn

đèn ngay.

Sau một lát trâm mặc, Lý Kiện không do dự nói.

"Ngươi chắc chứ? Dâu thắp còn không nhiều, nếu bây giờ dùng

thì không nhất định có thể duy trì đến khi kết thúc việc đưa tin."

Chương Tiểu Huệ nói:

"Mặc dù dầu thắp dự phòng của Phương Hải có thể dùng, nhưng

nếu dùng thứ đó, chúng ta sẽ không nhìn thấy quỷ, và quỷ cũng

không nhìn thấy chúng ta."

"Hiện giờ suy nghĩ nhiêu cũng vô ích, nếu không tìm thấy người

nhận thư, mọi thứ đều là vô nghĩa.

Hơn nữa, ta cũng không muốn bị quỷ tập kích trên đường.

Giờ ta và Phương Hải đều cảm nhận áp lực, một khi bị quỷ tấn

công, không chắc chúng ta có thể phản ứng kịp."

Nhìn thấy Lý Kiện với vẻ mặt nghiêm trọng, lần này Chương Tiểu

Huệ không tiếp tục phản đối.

"Được rồi!"

Rất nhanh, một ngọn lửa màu xanh lục bùng lên, chiếu sáng xung

quanh.

Ánh sáng từ ngọn đèn đồng quỷ dị này phát ra vô cùng kỳ lạ, tỏa

ra một luông ánh sáng âm trâm màu lục, nhìn qua có chút giống

với ánh lửa từ Quỷ Nến màu đỏ, lại giống với Quỷ Hỏa của Lý

Quân.

Nhưng ánh nến màu lục này kỳ lạ hơn nhiều so với Quỷ Hỏa.

Khi ngọn lửa cháy, trong ngọn lửa không ngừng lóe lên đủ loại

khuôn mặt đầy thống khổ.

Có sợ hãi, có tuyệt vọng, có điên cuồng, có vui vẻ...

Đây là một hiện tượng linh dị không thể hiểu được.

Chỉ vừa mới thắp đèn, bóng tối xung quanh dường như bị xua

tan, mọi thứ trở nên rõ ràng hơn. Cùng lúc đó, một cảm giác an

toàn không thể giải thích được xuất hiện trong lòng cả bốn người.

Nhưng sắc mặt của Chương Tiểu Huệ lại không tốt, nhìn ngọn

đèn đồng trong tay, nàng nói với vẻ nghiêm trọng:

"Có gì đó không ổn, tốc độ tiêu hao dầu thắp nhanh hơn nhiều so

với bình thường.

Các ngươi nói đúng, quỷ có lẽ đang bồi hồi ngay gân chúng ta."

Lúc này, tình hình trong thôn cũng hiện ra rõ trước mắt bốn

người.

Những căn phòng còn sót lại, trông có vẻ còn nguyên vẹn, dường

như do lâu ngày không có người ở nên trên tường mọc đầy rêu

xanh.

Cửa gỗ đã hư hỏng, mọi thứ đều bị biến chất và bỏ hoang, tạo ra

một cảm giác âm trâm.

Bên trong phòng không nằm trong phạm vi ánh sáng của đèn,

nên không thể nhìn rõ bên trong có gì, đen ngòm một mảnh,

khiến người ta có cảm giác lo sợ.

Như thể trong phòng có một lệ quỷ đáng sợ.

Lý Kiện trong tay câm nhang dẫn hồn cũng chứng thực điều này,

khói trắng từ cây nhang không ngừng hướng vào trong căn

phòng, với tốc độ mắt thường có thể thấy, nhanh chóng rút ngắn

khoảng cách. Rõ ràng, trong phòng dường như có thứ gì đó đang

hấp thụ khói trắng từ cây nhang.

Có lẽ.. quý đang ở trong phòng.

'Ngươi nói chúng ta có nên vào hay không? Nếu bị quỷ tập kích

trong đó, chết ở đây cũng không ai biết."

Nhìn vào cửa phòng đen ngòm, với bóng tối như có thể nuốt

chửng người, Phương Hải đột nhiên mở miệng tự giễu.

Ánh mắt của hắn đầy tơ máu, sắc mặt kém cỏi, trông tiêu tụy,

ngay sau đó hắn lại làm ra vẻ nghiêng tai lắng nghe, áp con búp

bê vải quỷ dị lên tai mình, như thể đang chăm chú nghe búp bê

nói chuyện.

Chỉ một lát sau, hắn lại nói:

Dao Dao nói với ta, trong phòng có một con quỷ rất đáng sợ, nếu

vào trong chúng ta sẽ chất."

Lời này vừa ra, những người khác lập tức im lặng.

Trong phòng có quỷ, điều này đã được chứng thực.

Dù sao cũng có thể nhìn thấy từ khói trắng của cây nhang dẫn

hôn đang lướt tới căn phòng.

Về phần lời của Phương Hải, những người khác cũng không có lý

do gì để không tin, dù sao hắn cũng đang cùng hành động với

họ, không có lý do gì để nói dối. Nhiệm vụ đưa tin của Bưu Cục

Quỷ không hoàn thành, hắn cũng khó thoát khỏi tập kích của

nguyền rủa.

Trên điểm này, tất cả mọi người đều đứng cùng chiến tuyến.

Vì vậy vấn đề hiện tại là, có nên vào trong phòng hay không.

Tình hình trước mắt vẫn còn an toàn, dù không biết do ánh đèn

hay vì họ chưa kích hoạt quy luật giết người của quỷ.

Nhưng một khi vào trong phòng, cũng không thể bảo đảm an

toàn, hơn nữa, liệu quỷ trong phòng có phải người nhận thư hay

không vẫn chưa rõ.

Dù sao nơi này có thể không chỉ tôn tại một con quỷ. Nhưng nếu

không vào trong phòng, có lẽ sẽ bỏ lỡ cơ hội.

Nếu trong phòng là người nhận thư, mà họ lại không đưa thư ra,

thì sao?

Đây là sự thiếu sót trong thông tin, cũng là lỗ hổng của Bưu Cục

Quỷ.

So với những nhiệm vụ đưa tin trước, lần này màu đỏ thư tín

mang đến mức độ khó khăn không hợp ly.

Sao đây? Vào hay không vào? Trong phòng chắc chắn có quỷ, chỉ

là không biết có phải người nhận thư mà chúng ta đang tìm hay

không.

Ánh mắt của Chương Tiểu Huệ lấp lóe, dừng lại ở căn phòng âm

trâm và quỷ dị kia.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Màu trắng sương mù như bông, dường như có linh tính, trôithẳng đến căn nhà đá hoang vu rách nát giữa thôn làng.Đi sâu vào trong thôn, cảm giác càng trở nên bất an.Toàn bộ nơi này hoàn toàn tĩnh mịch, ngoài tiếng bước chân vàhơi thở của bốn người, không còn bất kỳ âm thanh nào khác.Tại đây, ánh sáng của đèn pin mạnh cũng không mấy hiệu quả,chỉ chiếu sáng được vài mét xung quanh, còn ở xa hơn, tia sángdường như bị bóng tối nuốt chứng.Hiện tượng quỷ dị này càng đi sâu vào thôn càng trở nên nghiêmtrọng, đến mức ánh sáng chỉ chiếu sáng được khoảng một métphía trước, lúc này Lý Kiện dừng lại."Không thể tiếp tục như vậy được, càng đi sâu vào trong, ảnhhưởng của linh dị càng nặng.Nếu tiếp tục nữa, chúng ta chỉ sợ sẽ bị mù mắt, ngay cả khi quỷđến trước mặt cũng không nhìn thấy."Đúng vậy, ta cũng cảm thấy áp lực linh dị, nơi này tuyệt đốikhông đơn giản, cẩn thận một chút thì tốt hơn.""Thật sao, ta nhát gan lắm, các ngươi đừng dọa tal"Triệu Bằng nhìn Phương Hải ở bên cạnh nói.Bởi lúc này, trên khuôn mặt của Phương Hải lông mày nhíu chặt,hoàn toàn không có trạng thái thân kinh bất thường trước đó,thay vào đó là vẻ cảnh giác, như một con mèo chuẩn bị xù lông,lúc nào cũng có thể phản ứng thái quá.Hai người ngự quỷ mang tin tức đều có phản ứng này, hiển nhiêntừ sâu thảm, họ cảm nhận được một mối nguy hiểm nào đó.Thực tế, cái gọi là cảm ứng của người ngự quỷ với lệ quỷ có lẽ doquy luật giết người của quỷ được kích hoạt.Người ngự quỷ trong thân thể mang quỷ, khắc chế quy luật giếtngười này, vì vậy sẽ có một cảm giác không thể diễn tả được.Tựa như đi trên đường nhìn thấy một mỹ nữ, dù ngươi hoàn toànxa lạ với cô ấy và không thích kiểu đó, nhưng là nam nhân thìbản năng vẫn liếc mắt một cái, sau đó lại tự mình kiêm chế quayđi.Đó là sự giao thoa giữa bản năng và lý trí, từ đó sinh ra một sốhành vi mà con người không thể kiểm soát.Lệ quỷ là bản năng, người ngự quỷ là sự khắc chế, cả hai xungđột với nhau, tạo ra cái gọi là cảm ứng.Tất nhiên, đây chỉ là suy đoán, thiếu bằng chứng, mọi thứ chỉ làphỏng đoán và suy nghĩ, không có cách nào chứng thực."Không thể do dự nữa, Chương Tiểu Huệ, hãy thắp sáng ngọnđèn ngay.Sau một lát trâm mặc, Lý Kiện không do dự nói."Ngươi chắc chứ? Dâu thắp còn không nhiều, nếu bây giờ dùngthì không nhất định có thể duy trì đến khi kết thúc việc đưa tin."Chương Tiểu Huệ nói:"Mặc dù dầu thắp dự phòng của Phương Hải có thể dùng, nhưngnếu dùng thứ đó, chúng ta sẽ không nhìn thấy quỷ, và quỷ cũngkhông nhìn thấy chúng ta.""Hiện giờ suy nghĩ nhiêu cũng vô ích, nếu không tìm thấy ngườinhận thư, mọi thứ đều là vô nghĩa.Hơn nữa, ta cũng không muốn bị quỷ tập kích trên đường.Giờ ta và Phương Hải đều cảm nhận áp lực, một khi bị quỷ tấncông, không chắc chúng ta có thể phản ứng kịp."Nhìn thấy Lý Kiện với vẻ mặt nghiêm trọng, lần này Chương TiểuHuệ không tiếp tục phản đối."Được rồi!"Rất nhanh, một ngọn lửa màu xanh lục bùng lên, chiếu sáng xungquanh.Ánh sáng từ ngọn đèn đồng quỷ dị này phát ra vô cùng kỳ lạ, tỏara một luông ánh sáng âm trâm màu lục, nhìn qua có chút giốngvới ánh lửa từ Quỷ Nến màu đỏ, lại giống với Quỷ Hỏa của LýQuân.Nhưng ánh nến màu lục này kỳ lạ hơn nhiều so với Quỷ Hỏa.Khi ngọn lửa cháy, trong ngọn lửa không ngừng lóe lên đủ loạikhuôn mặt đầy thống khổ.Có sợ hãi, có tuyệt vọng, có điên cuồng, có vui vẻ...Đây là một hiện tượng linh dị không thể hiểu được.Chỉ vừa mới thắp đèn, bóng tối xung quanh dường như bị xuatan, mọi thứ trở nên rõ ràng hơn. Cùng lúc đó, một cảm giác antoàn không thể giải thích được xuất hiện trong lòng cả bốn người.Nhưng sắc mặt của Chương Tiểu Huệ lại không tốt, nhìn ngọnđèn đồng trong tay, nàng nói với vẻ nghiêm trọng:"Có gì đó không ổn, tốc độ tiêu hao dầu thắp nhanh hơn nhiều sovới bình thường.Các ngươi nói đúng, quỷ có lẽ đang bồi hồi ngay gân chúng ta."Lúc này, tình hình trong thôn cũng hiện ra rõ trước mắt bốnngười.Những căn phòng còn sót lại, trông có vẻ còn nguyên vẹn, dườngnhư do lâu ngày không có người ở nên trên tường mọc đầy rêuxanh.Cửa gỗ đã hư hỏng, mọi thứ đều bị biến chất và bỏ hoang, tạo ramột cảm giác âm trâm.Bên trong phòng không nằm trong phạm vi ánh sáng của đèn,nên không thể nhìn rõ bên trong có gì, đen ngòm một mảnh,khiến người ta có cảm giác lo sợ.Như thể trong phòng có một lệ quỷ đáng sợ.Lý Kiện trong tay câm nhang dẫn hồn cũng chứng thực điều này,khói trắng từ cây nhang không ngừng hướng vào trong cănphòng, với tốc độ mắt thường có thể thấy, nhanh chóng rút ngắnkhoảng cách. Rõ ràng, trong phòng dường như có thứ gì đó đanghấp thụ khói trắng từ cây nhang.Có lẽ.. quý đang ở trong phòng.'Ngươi nói chúng ta có nên vào hay không? Nếu bị quỷ tập kíchtrong đó, chết ở đây cũng không ai biết."Nhìn vào cửa phòng đen ngòm, với bóng tối như có thể nuốtchửng người, Phương Hải đột nhiên mở miệng tự giễu.Ánh mắt của hắn đầy tơ máu, sắc mặt kém cỏi, trông tiêu tụy,ngay sau đó hắn lại làm ra vẻ nghiêng tai lắng nghe, áp con búpbê vải quỷ dị lên tai mình, như thể đang chăm chú nghe búp bênói chuyện.Chỉ một lát sau, hắn lại nói:Dao Dao nói với ta, trong phòng có một con quỷ rất đáng sợ, nếuvào trong chúng ta sẽ chất."Lời này vừa ra, những người khác lập tức im lặng.Trong phòng có quỷ, điều này đã được chứng thực.Dù sao cũng có thể nhìn thấy từ khói trắng của cây nhang dẫnhôn đang lướt tới căn phòng.Về phần lời của Phương Hải, những người khác cũng không có lýdo gì để không tin, dù sao hắn cũng đang cùng hành động vớihọ, không có lý do gì để nói dối. Nhiệm vụ đưa tin của Bưu CụcQuỷ không hoàn thành, hắn cũng khó thoát khỏi tập kích củanguyền rủa.Trên điểm này, tất cả mọi người đều đứng cùng chiến tuyến.Vì vậy vấn đề hiện tại là, có nên vào trong phòng hay không.Tình hình trước mắt vẫn còn an toàn, dù không biết do ánh đènhay vì họ chưa kích hoạt quy luật giết người của quỷ.Nhưng một khi vào trong phòng, cũng không thể bảo đảm antoàn, hơn nữa, liệu quỷ trong phòng có phải người nhận thư haykhông vẫn chưa rõ.Dù sao nơi này có thể không chỉ tôn tại một con quỷ. Nhưng nếukhông vào trong phòng, có lẽ sẽ bỏ lỡ cơ hội.Nếu trong phòng là người nhận thư, mà họ lại không đưa thư ra,thì sao?Đây là sự thiếu sót trong thông tin, cũng là lỗ hổng của Bưu CụcQuỷ.So với những nhiệm vụ đưa tin trước, lần này màu đỏ thư tínmang đến mức độ khó khăn không hợp ly.Sao đây? Vào hay không vào? Trong phòng chắc chắn có quỷ, chỉlà không biết có phải người nhận thư mà chúng ta đang tìm haykhông.Ánh mắt của Chương Tiểu Huệ lấp lóe, dừng lại ở căn phòng âmtrâm và quỷ dị kia.

Chương 578: Vào nhà