Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 592: Quỷ Trên Giường
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Phải biết, dưới tình huống này, cả tòa Lạn Vĩ Lâu đều không cònngười sống nào tôn tại.Hơn nữa, lúc trước khi Tô Viễn bước vào phòng, căn bản khônghê phát hiện micro.Tiếng nhạc này rốt cuộc phát ra từ đâu trong căn phòng, hắnhiện tại cũng không biết.'Âm nhạc này không phải là một loại nguyền rủa chứ?"Trong đầu Tô Viễn có ý nghĩ này, vì vậy để đê phòng vạn nhất,hắn rút ra Quỷ Kéo, đồng thời sẵn sàng cho Kayako ra tay, phòngtrường hợp âm nhạc này là một loại nguyên rủa tác động đến ýthức, tương tự như đàn piano ma quái trong khách sạn Caesartrước đây.Cùng lúc đó, Quỷ Vực cũng dần dần mở ra, ánh sáng đen baophủ trên mặt đất, giống như dòng nước chảy lan rộng.Nhưng ngay lúc này, Tô Viễn cảm thấy tâm nhìn của Quỷ Nhãn bịmơ hồ, như thể bị một thứ gì đó quấy nhiễu.Đồng thời Quỷ Vực cũng dường như bị áp chế.Không, là bị một loại lực lượng linh dị đặc biệt quấy nhiễu, khiếnQuỷ Vực không thể bao trùm toàn bộ khu vực.Việc xuất hiện tình huống này chỉ có thể chứng tỏ một điều, rằngcân bằng ở nơi này đã bị phá vỡ, xuất hiện những hiện tượng linhdị không rõ ràng và khó hiểu.Đám tín sứ kia quả nhiên đã làm chuyện tối!Nhưng bây giờ việc đắn đo về những điều này không có nhiều ýnghĩa, dù sao chuyện cũng đã xảy ra, không thể thay đổi.Tô Viễn nhanh chóng liếc nhìn phòng khách, nhưng dường nhưbày biện trong phòng không có gì thay đổi.Trên tường vẫn treo những bức tranh quỷ dị, dưới sàn là nhữngviên gạch men cũ kỹ, chiếc ghế gỗ màu đỏ sậm, chiếc tivi đentrắng...Khoan đãt Tại sao lại đột nhiên xuất hiện thêm một chiếc phátthanh?Tô Viễn trâm ngâm, nhưng vẫn duy trì sự cẩn trọng, từ từ đẩycửa phòng ra.Nhưng ngay sau đó.Một điều kỳ lạ xảy ra.Trong phòng khách, âm thanh từ micro phát ra tiếng "xuy xuy" rồiim bặt, dường như đã bị thứ gì đó lấy mất đĩa nhạc, chỉ còn micochạy không tải, thỉnh thoảng phát ra vài âm thanh khó chịu.Nhưng Tô Viễn không phát hiện được điều gì khác. Bất ngờ,Chương Tiểu Huệ ở phía sau giật nhẹ áo hắn, khuôn mặt hoảngsợ chỉ vê phía giường.Tô Viễn lập tức quay đầu lại nhìn, và trong chớp mắt sắc mặt hắnthay đổi.Một người quỷ dị xuất hiện, đang nằm trên chiếc giường màChương Tiểu Huệ vừa trốn, không, đó không phải người, mà làmột thi thể.Bởi vì Tô Viễn có thể ngửi thấy mùi xác thối phát ra từ thi thể đó.Khi hắn dùng Quỷ Nhãn để nhìn người nằm trên giường, ý địnhdùng Quỷ Nhãn để thăm dò, kết quả lại phát hiện tâm nhìn củaQuỷ Nhãn bị quấy nhiễu.Không thể thấy rõ, chỉ có thể nhìn thấy một bóng lưng mờ mịt.Phát hiện tình huống này, Tô Viễn trâm ngâm.Do sự can thiệp của tín sứ, giờ đây sự kiện linh dị đã vượt quatầm kiểm soát của hắn.Lại có thứ linh dị có thể che đậy tâm nhìn của Quỷ Nhãn.Điêu này chứng tỏ Quỷ Nhãn đã chịu ảnh hưởng rất lớn.Hoặc có lẽ, thứ nằm trên giường này là một con quỷ chân chính,không giống những thi thể bị hiện hình trước đó, chỉ có hình dángbên ngoài mà không có linh dị thực sự."Hệ thống! Đánh dấu cho tai"Nhưng điều kỳ lạ là, đối mặt với một lệ quỷ cận kê như vậy, hệthống lại không có chút phản ứng nào.Thấy vậy, Tô Viễn chìm vào suy nghĩ:"Hệ thống không có phản ứng, chẳng lẽ không phải là nguồn gốclệ quỷ, hay hiện tượng linh dị? Hay là đây là một loại biến cố nàođó ta chưa biết?"Ánh mắt Tô Viễn khẽ nhúc nhích, bước chân do dự, hắn khôngkéo rèm lên, cũng không tiến đến chiếc giường gỗ cổ quái đó, màchỉ đứng lại, tiếp tục quan sát tình huống.Nhưng Chương Tiểu Huệ không nghĩ như vậy, nàng đã nhớ ra,năm trên giường là thứ gì - đó là một con quỷ, từng khi nàng cònlà người mang tin tầng hai, nàng đã từng đưa tin cho con quỷnày.Không sai! Chính là như vậy, cả căn phòng, kiến trúc, bày trí ởđây đều giống y như lúc nàng đưa tin.Vậy thì... nơi này hiện ra chính là cảnh tượng trong ký ức củanàng?Vậy còn con quỷ này?Trong tình thế cấp bách, nàng kéo tay Tô Viễn, ý muốn rời khỏi:"Đi mau, chúng ta nhanh rời khỏi đây, trên giường có một conquỷ, không được làm nó tỉnh dậy, nếu nó thức dậy, sẽ có ngườichết."Chết thì chỉ có ngươi mà thôi... Câu này Tô Viễn không nói ra,nhìn khuôn mặt lo lắng của Chương Tiểu Huệ, hắn hơi tò mò hỏi:"Ngươi dường như hiểu rất rõ về con quỷ này?"Chương Tiểu Huệ chật vật gật đầu nhẹ:"Trong một nhiệm vụ của bưu cục, ta đã từng đưa tin cho conquỷ này, bài trí của căn phòng này giống y như lúc ta đưa tin, quyluật giết người của con quỷ ta không rõ, chỉ biết rằng một khi quỷbắt đầu hoạt động, hoặc phải rời đi ngay lập tức, hoặc chỉ có thểtrốn dưới gâm giường mới thoát được.Quả nhiên! Nghe lời giải thích của Chương Tiểu Huệ, trên mặt TôViễn hiện lên vẻ hiểu rõ.Tất cả mọi thứ ở đây đều được tái hiện lại từ ký ức của người liênquan.Những gì người ta trải qua càng nhiều, ấn tượng càng sâu đậm,khi đến nơi này, cảnh tượng đó sẽ bị một loại sức mạnh linh dị táihiện.Như người mang tin trước mặt, đối với nàng, không có gì để lạiấn tượng sâu sắc hơn việc đưa tin, vì vậy cảnh tượng này đãđược trích từ trí nhớ của nàng mà cụ hiện ra.Còn với Tô Viễn, điều làm hắn ấn tượng sâu sắc cũng chỉ lànhững lần chạm trán lệ quỷ, vì vậy trên đường đi, hắn gặp khôngít thi thể tương tự lệ quỷ.Tuy nhiên, giữa hai bên vẫn có sự khác biệt, vì những lệ quỷ đượctái hiện từ ký ức của Tô Viễn chỉ đơn thuần là thi thể, không cólinh dị năng lực.Nhưng con quỷ trước mắt được tái hiện từ ký ức của người mangtin lại giống như một con quỷ thật sự, có linh dị năng lực.Điêu này thể hiện rõ ràng trong phản ứng của quỷ trong cơ thểTô Viễn.Nhưng không thể nào tiến hành đánh dấu.Vấn đề nằm ở đâu? Chẳng lẽ là vì mình là người ngự quỷ, cònChương Tiểu Huệ là người bình thường?Khả năng này, Tô Viễn không thể loại trừ.Ngay lúc này, lệ quỷ nằm trên giường dường như đã tỉnh, không,nó trở mình.Lân xoay người này khiến Tô Viễn thấy rõ diện mạo thực sự củaquỷ.Đó là một thân hình cực kỳ gây gò, toàn thân khô căn, tỏa ra mùixác thối nồng nặc.Trên mặt có dấu hiệu mục rữa, cả thân thể đây những đốm đenmục nát, hốc mắt sâu hoắm, không nhắm lại, để lộ đôi mắt trotàn đầy chết lặng. Điều khiến người ta cảm thấy phát lạnh nhấtlà.Thi thể quỷ dị này không phải không muốn nhắm mắt, mà là đôimắt của nó không thể khép lại.Bởi vì... mí mắt của quỷ đã bị cắt mất bởi một thứ gì đó, cho nênđôi mắt của con quỷ này luôn mở trừng trừng.
Phải biết, dưới tình huống này, cả tòa Lạn Vĩ Lâu đều không còn
người sống nào tôn tại.
Hơn nữa, lúc trước khi Tô Viễn bước vào phòng, căn bản không
hê phát hiện micro.
Tiếng nhạc này rốt cuộc phát ra từ đâu trong căn phòng, hắn
hiện tại cũng không biết.
'Âm nhạc này không phải là một loại nguyền rủa chứ?"
Trong đầu Tô Viễn có ý nghĩ này, vì vậy để đê phòng vạn nhất,
hắn rút ra Quỷ Kéo, đồng thời sẵn sàng cho Kayako ra tay, phòng
trường hợp âm nhạc này là một loại nguyên rủa tác động đến ý
thức, tương tự như đàn piano ma quái trong khách sạn Caesar
trước đây.
Cùng lúc đó, Quỷ Vực cũng dần dần mở ra, ánh sáng đen bao
phủ trên mặt đất, giống như dòng nước chảy lan rộng.
Nhưng ngay lúc này, Tô Viễn cảm thấy tâm nhìn của Quỷ Nhãn bị
mơ hồ, như thể bị một thứ gì đó quấy nhiễu.
Đồng thời Quỷ Vực cũng dường như bị áp chế.
Không, là bị một loại lực lượng linh dị đặc biệt quấy nhiễu, khiến
Quỷ Vực không thể bao trùm toàn bộ khu vực.
Việc xuất hiện tình huống này chỉ có thể chứng tỏ một điều, rằng
cân bằng ở nơi này đã bị phá vỡ, xuất hiện những hiện tượng linh
dị không rõ ràng và khó hiểu.
Đám tín sứ kia quả nhiên đã làm chuyện tối!
Nhưng bây giờ việc đắn đo về những điều này không có nhiều ý
nghĩa, dù sao chuyện cũng đã xảy ra, không thể thay đổi.
Tô Viễn nhanh chóng liếc nhìn phòng khách, nhưng dường như
bày biện trong phòng không có gì thay đổi.
Trên tường vẫn treo những bức tranh quỷ dị, dưới sàn là những
viên gạch men cũ kỹ, chiếc ghế gỗ màu đỏ sậm, chiếc tivi đen
trắng...
Khoan đãt Tại sao lại đột nhiên xuất hiện thêm một chiếc phát
thanh?
Tô Viễn trâm ngâm, nhưng vẫn duy trì sự cẩn trọng, từ từ đẩy
cửa phòng ra.
Nhưng ngay sau đó.
Một điều kỳ lạ xảy ra.
Trong phòng khách, âm thanh từ micro phát ra tiếng "xuy xuy" rồi
im bặt, dường như đã bị thứ gì đó lấy mất đĩa nhạc, chỉ còn mico
chạy không tải, thỉnh thoảng phát ra vài âm thanh khó chịu.
Nhưng Tô Viễn không phát hiện được điều gì khác. Bất ngờ,
Chương Tiểu Huệ ở phía sau giật nhẹ áo hắn, khuôn mặt hoảng
sợ chỉ vê phía giường.
Tô Viễn lập tức quay đầu lại nhìn, và trong chớp mắt sắc mặt hắn
thay đổi.
Một người quỷ dị xuất hiện, đang nằm trên chiếc giường mà
Chương Tiểu Huệ vừa trốn, không, đó không phải người, mà là
một thi thể.
Bởi vì Tô Viễn có thể ngửi thấy mùi xác thối phát ra từ thi thể đó.
Khi hắn dùng Quỷ Nhãn để nhìn người nằm trên giường, ý định
dùng Quỷ Nhãn để thăm dò, kết quả lại phát hiện tâm nhìn của
Quỷ Nhãn bị quấy nhiễu.
Không thể thấy rõ, chỉ có thể nhìn thấy một bóng lưng mờ mịt.
Phát hiện tình huống này, Tô Viễn trâm ngâm.
Do sự can thiệp của tín sứ, giờ đây sự kiện linh dị đã vượt qua
tầm kiểm soát của hắn.
Lại có thứ linh dị có thể che đậy tâm nhìn của Quỷ Nhãn.
Điêu này chứng tỏ Quỷ Nhãn đã chịu ảnh hưởng rất lớn.
Hoặc có lẽ, thứ nằm trên giường này là một con quỷ chân chính,
không giống những thi thể bị hiện hình trước đó, chỉ có hình dáng
bên ngoài mà không có linh dị thực sự.
"Hệ thống! Đánh dấu cho tai"
Nhưng điều kỳ lạ là, đối mặt với một lệ quỷ cận kê như vậy, hệ
thống lại không có chút phản ứng nào.
Thấy vậy, Tô Viễn chìm vào suy nghĩ:
"Hệ thống không có phản ứng, chẳng lẽ không phải là nguồn gốc
lệ quỷ, hay hiện tượng linh dị? Hay là đây là một loại biến cố nào
đó ta chưa biết?"
Ánh mắt Tô Viễn khẽ nhúc nhích, bước chân do dự, hắn không
kéo rèm lên, cũng không tiến đến chiếc giường gỗ cổ quái đó, mà
chỉ đứng lại, tiếp tục quan sát tình huống.
Nhưng Chương Tiểu Huệ không nghĩ như vậy, nàng đã nhớ ra,
năm trên giường là thứ gì - đó là một con quỷ, từng khi nàng còn
là người mang tin tầng hai, nàng đã từng đưa tin cho con quỷ
này.
Không sai! Chính là như vậy, cả căn phòng, kiến trúc, bày trí ở
đây đều giống y như lúc nàng đưa tin.
Vậy thì... nơi này hiện ra chính là cảnh tượng trong ký ức của
nàng?
Vậy còn con quỷ này?
Trong tình thế cấp bách, nàng kéo tay Tô Viễn, ý muốn rời khỏi:
"Đi mau, chúng ta nhanh rời khỏi đây, trên giường có một con
quỷ, không được làm nó tỉnh dậy, nếu nó thức dậy, sẽ có người
chết."
Chết thì chỉ có ngươi mà thôi... Câu này Tô Viễn không nói ra,
nhìn khuôn mặt lo lắng của Chương Tiểu Huệ, hắn hơi tò mò hỏi:
"Ngươi dường như hiểu rất rõ về con quỷ này?"
Chương Tiểu Huệ chật vật gật đầu nhẹ:
"Trong một nhiệm vụ của bưu cục, ta đã từng đưa tin cho con
quỷ này, bài trí của căn phòng này giống y như lúc ta đưa tin, quy
luật giết người của con quỷ ta không rõ, chỉ biết rằng một khi quỷ
bắt đầu hoạt động, hoặc phải rời đi ngay lập tức, hoặc chỉ có thể
trốn dưới gâm giường mới thoát được.
Quả nhiên! Nghe lời giải thích của Chương Tiểu Huệ, trên mặt Tô
Viễn hiện lên vẻ hiểu rõ.
Tất cả mọi thứ ở đây đều được tái hiện lại từ ký ức của người liên
quan.
Những gì người ta trải qua càng nhiều, ấn tượng càng sâu đậm,
khi đến nơi này, cảnh tượng đó sẽ bị một loại sức mạnh linh dị tái
hiện.
Như người mang tin trước mặt, đối với nàng, không có gì để lại
ấn tượng sâu sắc hơn việc đưa tin, vì vậy cảnh tượng này đã
được trích từ trí nhớ của nàng mà cụ hiện ra.
Còn với Tô Viễn, điều làm hắn ấn tượng sâu sắc cũng chỉ là
những lần chạm trán lệ quỷ, vì vậy trên đường đi, hắn gặp không
ít thi thể tương tự lệ quỷ.
Tuy nhiên, giữa hai bên vẫn có sự khác biệt, vì những lệ quỷ được
tái hiện từ ký ức của Tô Viễn chỉ đơn thuần là thi thể, không có
linh dị năng lực.
Nhưng con quỷ trước mắt được tái hiện từ ký ức của người mang
tin lại giống như một con quỷ thật sự, có linh dị năng lực.
Điêu này thể hiện rõ ràng trong phản ứng của quỷ trong cơ thể
Tô Viễn.
Nhưng không thể nào tiến hành đánh dấu.
Vấn đề nằm ở đâu? Chẳng lẽ là vì mình là người ngự quỷ, còn
Chương Tiểu Huệ là người bình thường?
Khả năng này, Tô Viễn không thể loại trừ.
Ngay lúc này, lệ quỷ nằm trên giường dường như đã tỉnh, không,
nó trở mình.
Lân xoay người này khiến Tô Viễn thấy rõ diện mạo thực sự của
quỷ.
Đó là một thân hình cực kỳ gây gò, toàn thân khô căn, tỏa ra mùi
xác thối nồng nặc.
Trên mặt có dấu hiệu mục rữa, cả thân thể đây những đốm đen
mục nát, hốc mắt sâu hoắm, không nhắm lại, để lộ đôi mắt tro
tàn đầy chết lặng. Điều khiến người ta cảm thấy phát lạnh nhất
là.
Thi thể quỷ dị này không phải không muốn nhắm mắt, mà là đôi
mắt của nó không thể khép lại.
Bởi vì... mí mắt của quỷ đã bị cắt mất bởi một thứ gì đó, cho nên
đôi mắt của con quỷ này luôn mở trừng trừng.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Phải biết, dưới tình huống này, cả tòa Lạn Vĩ Lâu đều không cònngười sống nào tôn tại.Hơn nữa, lúc trước khi Tô Viễn bước vào phòng, căn bản khônghê phát hiện micro.Tiếng nhạc này rốt cuộc phát ra từ đâu trong căn phòng, hắnhiện tại cũng không biết.'Âm nhạc này không phải là một loại nguyền rủa chứ?"Trong đầu Tô Viễn có ý nghĩ này, vì vậy để đê phòng vạn nhất,hắn rút ra Quỷ Kéo, đồng thời sẵn sàng cho Kayako ra tay, phòngtrường hợp âm nhạc này là một loại nguyên rủa tác động đến ýthức, tương tự như đàn piano ma quái trong khách sạn Caesartrước đây.Cùng lúc đó, Quỷ Vực cũng dần dần mở ra, ánh sáng đen baophủ trên mặt đất, giống như dòng nước chảy lan rộng.Nhưng ngay lúc này, Tô Viễn cảm thấy tâm nhìn của Quỷ Nhãn bịmơ hồ, như thể bị một thứ gì đó quấy nhiễu.Đồng thời Quỷ Vực cũng dường như bị áp chế.Không, là bị một loại lực lượng linh dị đặc biệt quấy nhiễu, khiếnQuỷ Vực không thể bao trùm toàn bộ khu vực.Việc xuất hiện tình huống này chỉ có thể chứng tỏ một điều, rằngcân bằng ở nơi này đã bị phá vỡ, xuất hiện những hiện tượng linhdị không rõ ràng và khó hiểu.Đám tín sứ kia quả nhiên đã làm chuyện tối!Nhưng bây giờ việc đắn đo về những điều này không có nhiều ýnghĩa, dù sao chuyện cũng đã xảy ra, không thể thay đổi.Tô Viễn nhanh chóng liếc nhìn phòng khách, nhưng dường nhưbày biện trong phòng không có gì thay đổi.Trên tường vẫn treo những bức tranh quỷ dị, dưới sàn là nhữngviên gạch men cũ kỹ, chiếc ghế gỗ màu đỏ sậm, chiếc tivi đentrắng...Khoan đãt Tại sao lại đột nhiên xuất hiện thêm một chiếc phátthanh?Tô Viễn trâm ngâm, nhưng vẫn duy trì sự cẩn trọng, từ từ đẩycửa phòng ra.Nhưng ngay sau đó.Một điều kỳ lạ xảy ra.Trong phòng khách, âm thanh từ micro phát ra tiếng "xuy xuy" rồiim bặt, dường như đã bị thứ gì đó lấy mất đĩa nhạc, chỉ còn micochạy không tải, thỉnh thoảng phát ra vài âm thanh khó chịu.Nhưng Tô Viễn không phát hiện được điều gì khác. Bất ngờ,Chương Tiểu Huệ ở phía sau giật nhẹ áo hắn, khuôn mặt hoảngsợ chỉ vê phía giường.Tô Viễn lập tức quay đầu lại nhìn, và trong chớp mắt sắc mặt hắnthay đổi.Một người quỷ dị xuất hiện, đang nằm trên chiếc giường màChương Tiểu Huệ vừa trốn, không, đó không phải người, mà làmột thi thể.Bởi vì Tô Viễn có thể ngửi thấy mùi xác thối phát ra từ thi thể đó.Khi hắn dùng Quỷ Nhãn để nhìn người nằm trên giường, ý địnhdùng Quỷ Nhãn để thăm dò, kết quả lại phát hiện tâm nhìn củaQuỷ Nhãn bị quấy nhiễu.Không thể thấy rõ, chỉ có thể nhìn thấy một bóng lưng mờ mịt.Phát hiện tình huống này, Tô Viễn trâm ngâm.Do sự can thiệp của tín sứ, giờ đây sự kiện linh dị đã vượt quatầm kiểm soát của hắn.Lại có thứ linh dị có thể che đậy tâm nhìn của Quỷ Nhãn.Điêu này chứng tỏ Quỷ Nhãn đã chịu ảnh hưởng rất lớn.Hoặc có lẽ, thứ nằm trên giường này là một con quỷ chân chính,không giống những thi thể bị hiện hình trước đó, chỉ có hình dángbên ngoài mà không có linh dị thực sự."Hệ thống! Đánh dấu cho tai"Nhưng điều kỳ lạ là, đối mặt với một lệ quỷ cận kê như vậy, hệthống lại không có chút phản ứng nào.Thấy vậy, Tô Viễn chìm vào suy nghĩ:"Hệ thống không có phản ứng, chẳng lẽ không phải là nguồn gốclệ quỷ, hay hiện tượng linh dị? Hay là đây là một loại biến cố nàođó ta chưa biết?"Ánh mắt Tô Viễn khẽ nhúc nhích, bước chân do dự, hắn khôngkéo rèm lên, cũng không tiến đến chiếc giường gỗ cổ quái đó, màchỉ đứng lại, tiếp tục quan sát tình huống.Nhưng Chương Tiểu Huệ không nghĩ như vậy, nàng đã nhớ ra,năm trên giường là thứ gì - đó là một con quỷ, từng khi nàng cònlà người mang tin tầng hai, nàng đã từng đưa tin cho con quỷnày.Không sai! Chính là như vậy, cả căn phòng, kiến trúc, bày trí ởđây đều giống y như lúc nàng đưa tin.Vậy thì... nơi này hiện ra chính là cảnh tượng trong ký ức củanàng?Vậy còn con quỷ này?Trong tình thế cấp bách, nàng kéo tay Tô Viễn, ý muốn rời khỏi:"Đi mau, chúng ta nhanh rời khỏi đây, trên giường có một conquỷ, không được làm nó tỉnh dậy, nếu nó thức dậy, sẽ có ngườichết."Chết thì chỉ có ngươi mà thôi... Câu này Tô Viễn không nói ra,nhìn khuôn mặt lo lắng của Chương Tiểu Huệ, hắn hơi tò mò hỏi:"Ngươi dường như hiểu rất rõ về con quỷ này?"Chương Tiểu Huệ chật vật gật đầu nhẹ:"Trong một nhiệm vụ của bưu cục, ta đã từng đưa tin cho conquỷ này, bài trí của căn phòng này giống y như lúc ta đưa tin, quyluật giết người của con quỷ ta không rõ, chỉ biết rằng một khi quỷbắt đầu hoạt động, hoặc phải rời đi ngay lập tức, hoặc chỉ có thểtrốn dưới gâm giường mới thoát được.Quả nhiên! Nghe lời giải thích của Chương Tiểu Huệ, trên mặt TôViễn hiện lên vẻ hiểu rõ.Tất cả mọi thứ ở đây đều được tái hiện lại từ ký ức của người liênquan.Những gì người ta trải qua càng nhiều, ấn tượng càng sâu đậm,khi đến nơi này, cảnh tượng đó sẽ bị một loại sức mạnh linh dị táihiện.Như người mang tin trước mặt, đối với nàng, không có gì để lạiấn tượng sâu sắc hơn việc đưa tin, vì vậy cảnh tượng này đãđược trích từ trí nhớ của nàng mà cụ hiện ra.Còn với Tô Viễn, điều làm hắn ấn tượng sâu sắc cũng chỉ lànhững lần chạm trán lệ quỷ, vì vậy trên đường đi, hắn gặp khôngít thi thể tương tự lệ quỷ.Tuy nhiên, giữa hai bên vẫn có sự khác biệt, vì những lệ quỷ đượctái hiện từ ký ức của Tô Viễn chỉ đơn thuần là thi thể, không cólinh dị năng lực.Nhưng con quỷ trước mắt được tái hiện từ ký ức của người mangtin lại giống như một con quỷ thật sự, có linh dị năng lực.Điêu này thể hiện rõ ràng trong phản ứng của quỷ trong cơ thểTô Viễn.Nhưng không thể nào tiến hành đánh dấu.Vấn đề nằm ở đâu? Chẳng lẽ là vì mình là người ngự quỷ, cònChương Tiểu Huệ là người bình thường?Khả năng này, Tô Viễn không thể loại trừ.Ngay lúc này, lệ quỷ nằm trên giường dường như đã tỉnh, không,nó trở mình.Lân xoay người này khiến Tô Viễn thấy rõ diện mạo thực sự củaquỷ.Đó là một thân hình cực kỳ gây gò, toàn thân khô căn, tỏa ra mùixác thối nồng nặc.Trên mặt có dấu hiệu mục rữa, cả thân thể đây những đốm đenmục nát, hốc mắt sâu hoắm, không nhắm lại, để lộ đôi mắt trotàn đầy chết lặng. Điều khiến người ta cảm thấy phát lạnh nhấtlà.Thi thể quỷ dị này không phải không muốn nhắm mắt, mà là đôimắt của nó không thể khép lại.Bởi vì... mí mắt của quỷ đã bị cắt mất bởi một thứ gì đó, cho nênđôi mắt của con quỷ này luôn mở trừng trừng.