Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 602: Thôn trang tái hiện

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Đem tiền giấy cất kỹ, Tô Viễn lúc này mới hài lòng nhìn vê phíaPhương Hải, tiếp theo hắn cảm thấy mọi thứ dường như thuậnmắt hơn rất nhiều.Không tệ, thứ này từ đâu ra? Còn có không, cho ta thêm vài cáinữa.Phương Hải khóe miệng giật một cái, có chút im lặng nói:"Trên người ta chỉ có một tấm này thôi, là lúc thực hiện nhiệm vụđưa tin lấy từ trên người một con quỷ.Ban đầu có hai tấm, tấm còn lại có mệnh giá nhỏ hơn, nhưng tađã dùng để thử nghiệm công dụng của nó rồi, nên đây là tấmcuối cùng."Nói đến đây, hắn có chút tiếc nuối, không nỡ nhìn Tô Viễn.Dù sao, đây cũng là linh dị chỉ vật vô cùng quý giá, nếu gặp phảilệ quỷ thì có thể bảo mệnh.Lý Kiện đối với chuyện này thì khá tò mò, hắn không có vận maynhư Phương Hải, cũng không sở hữu nhiều đồ như vậy.Việc vô tình điều khiển được lệ quỷ và Quỷ Vực đối với hắn đã làvận may lớn nhất.Phương Hải cũng không nói cho người khác biết vê đồ vật bảomệnh của mình. "Ngọc có tội, tất cả đều hiểu."'Đây là cái gì vậy?”Giờ phút này, Lý Kiện tò mò về tờ tiên giấy mà hai người kia đangnói tới, há miệng hỏi.Với câu hỏi này, Tô Viễn cũng không giấu giếm."Linh dị vật phẩm, mua mệnh tiên.Nếu ngươi gặp lệ quỷ trong sự kiện linh dị, chỉ cần đưa tờ tiênnày cho nó, thì lệ quỷ đó từ nay mãi mãi sẽ không tấn côngngươi.Dù ngươi có phù hợp với quy luật giết người, lệ quỷ cũng sẽkhông ra tay với ngươi.Nếu ngươi gan lớn, có thể đứng trước lệ quỷ mà ởđi j cũngđược."Tô Viễn nhìn hắn, thản nhiên nói:"Lần sau nhớ mở to mắt, đừng bỏ lỡ."Dù mua mệnh tiền còn nhiều công dụng khác, nhưng Tô Viễncảm thấy nói cho bọn họ quá nhiêu cũng không có ý nghĩa.Với những tín sứ như bọn họ, biết được một đặc tính này là đủ.“Thật sao!"Lý Kiện nghe xong liền giật mình, hiển nhiên bị công dụng củamua mệnh tiên làm chấn động.Có thể khiến cho một con quỷ mãi mãi không tấn công mình, loạitác dụng này thật sự vượt ngoài tưởng tượng của hắn."Là thật hay không, vê sau ngươi có cơ hội thu được thì tự mìnhthử sẽ biết."Tô Viễn nói:"Nhưng bây giờ phải giải quyết chuyện ở đây trước."Trở lại vấn đề chính, vừa nhắc đến chuyện này, Lý Kiện vàPhương Hải không khỏi cảm thấy nặng nà.Ban đầu, khi nhìn thấy trong quan tài là xác của Tô Viễn, bọn hắnnghĩ rằng Tô Viễn chính là mục tiêu mà Bưu Cục Quỷ muốn bọnhắn đưa tin, nên đã giao thư ra. Nhưng giờ Tô Viễn lại đứng ởđây, điêu này có nghĩa bọn hắn đã nhầm đối tượng, và tệ nhất làthư tín đã bị vứt đi.Đây là một phiên phức lớn.Không thể rời khỏi nơi này, còn phải chịu nguyền rủa của Bưu CụcQuỷ.Tựa hồ như phát hiện ra tâm tư của bọn hắn, Tô Viễn bình tĩnhnói:"Các ngươi lo lắng về nguyên rủa của bưu cục sao? Không cầnquá lo, nhiệm vụ đưa tin của bưu cục thật ra cũng là một cáchsàng lọc.Việc vứt thư cũng chẳng sao, đơn giản chỉ là đối đầu với lệ quỷthêm một lần nữa." Lý Kiện suy nghĩ, dường như đúng là nhưvậy.Trước đó lo sợ nguyền rủa của bưu cục là vì không thể chống cựlại sự tập kích linh di.Nhưng giờ đã có một cây đùi vững chắc như Tô Viễn ở đây, còngì phải sợ nữa?Dù sao Tô Viễn muốn thu nhận bọn hắn làm chân chạy, chắcchắn không để hắn và Phương Hải chết ngay trước mặt mình.Chậc chậc... Đây chính là cảm giác ôm đùi!Thật tuyệt."Điều thực sự làm người ta đau đầu là nơi này rốt cuộc là tìnhhuống như thế nào. Dù gặp rất nhiều quỷ, nhưng tất cả đềukhông chân thực, toàn bộ đều là giả, thật khó hiểu.""Nơi này đúng là không bình thường.Phương Hải, từ nãy giờ vẫn im lặng, lúc này cũng lên tiếng:Sau khi chúng ta giao thư tín, đã cố rời khỏi nơi này nhưng khôngthể.Dù sử dụng Quỷ Vực cũng vô dụng.Thôn này điển hình là dễ vào khó ra, cũng khó trách đám quỷ từxe buýt không dám xâm nhập vào đây."Có lẽ quỷ thật đã sớm nhận ra sự dị thường của nơi này." Tronglúc bọn hắn đang trao đổi, xung quanh lại xảy ra biến hóa.Dường như tình hình trở nên tệ hơn, lạn vĩ lâu đột nhiên xuấthiện dấu hiệu sụp đổ.Mặt đất rung chuyển, nứt ra, từng tảng đá lớn rơi xuống từ trầnnhà, tung bụi mù.Dường như lúc này đang xảy ra động đất.Chấn động dữ dội khiến cả ba người không thể đứng vững."Không ổn, tòa nhà sắp sập!"Lý Kiện hét lên, vô thức muốn sử dụng Quỷ Vực.Nhưng Tô Viễn nhanh hơn, chỉ thấy hắc quang lóe lên, trongnháy mắt cuốn lấy cả ba người, rời khỏi nơi này.Rất nhanh, ba người xuất hiện trở lại trong thôn làng quỷ dị.Nhưng lúc này tình hình trong làng lại khác hoàn toàn so với lúctrước.Ngôi làng quỷ dị hoang phế lúc trước đã biến mất.Giờ ba người đang đứng giữa những cánh đồng lúa lớn, không xalà những ngôi nhà đá với khói bếp lượn lờ.Trên những cây đại thụ bên bờ ruộng, tiếng chim hót líu lo, từngbây chim đậu trên tán cây, thỉnh thoảng sà xuống ruộng để tìmkiếm thức ăn. Trong ruộng có không ít nông dân đang bận rộn,trên bờ ruộng còn có mấy đứa trẻ đang cưỡi trâu chơi đùa, cườiđùa rượt đuổi nhau.Xa xa trong làng có tiếng gà gáy, chó sủa liên tục, gió thanh thổiqua ruộng, làm cây lúa ngả nghiêng như sóng.Đây là một thôn trang yên bình, hòa thuận.Người dân nơi đây dường như không biết đến chiến tranh, khôngphải chịu thuế khóa nặng nê, mọi người đều sống yên ổn.Một cơn gió nhẹ thổi qua, ép cong những cây lúa trong ruộng, lộra những nông dân đang cặm cụi nhổ cỏ, hai chân lấm lem bùnđất.Có thể thấy trong đất còn có không ít thôn dân đang chăm chỉlàm cỏ.Vài thôn phụ từ ruộng nước, đuổi những con vịt béo mập ra khỏiruộng để đưa về nhà.Mấy đứa trẻ mặc quần thủng đũng chạy tới chạy lui trên bùn, rồiđột nhiên dừng lại, chỉ trỏ ba người mới xuất hiện, trên mặt đầyvẻ tò mò.Cảnh tượng trước mắt chính là khung cảnh lúc Tô Viễn mới đếnđây.Giờ lại một lân nữa xuất hiện.Nhìn cảnh này, Tô Viễn sâm mặt lại. Nhưng Lý Kiện và PhươngHải thì không biết, nên khi nhìn thấy cảnh tượng này, cả haikhông khỏi ngạc nhiên, trên mặt hiện rõ sự kinh ngạc.'Chuyện này... Là sao?”"Chẳng lẽ chúng ta đã rời khỏi nơi quỷ quái đó?"Khi bọn họ bắt đầu nghi ngờ, lời của Tô Viễn đã phá tan ảo tưởngcủa họ."Không phải, đây là hình ảnh tái hiện của thôn trang vào banngày

Đem tiền giấy cất kỹ, Tô Viễn lúc này mới hài lòng nhìn vê phía

Phương Hải, tiếp theo hắn cảm thấy mọi thứ dường như thuận

mắt hơn rất nhiều.

Không tệ, thứ này từ đâu ra? Còn có không, cho ta thêm vài cái

nữa.

Phương Hải khóe miệng giật một cái, có chút im lặng nói:

"Trên người ta chỉ có một tấm này thôi, là lúc thực hiện nhiệm vụ

đưa tin lấy từ trên người một con quỷ.

Ban đầu có hai tấm, tấm còn lại có mệnh giá nhỏ hơn, nhưng ta

đã dùng để thử nghiệm công dụng của nó rồi, nên đây là tấm

cuối cùng."

Nói đến đây, hắn có chút tiếc nuối, không nỡ nhìn Tô Viễn.

Dù sao, đây cũng là linh dị chỉ vật vô cùng quý giá, nếu gặp phải

lệ quỷ thì có thể bảo mệnh.

Lý Kiện đối với chuyện này thì khá tò mò, hắn không có vận may

như Phương Hải, cũng không sở hữu nhiều đồ như vậy.

Việc vô tình điều khiển được lệ quỷ và Quỷ Vực đối với hắn đã là

vận may lớn nhất.

Phương Hải cũng không nói cho người khác biết vê đồ vật bảo

mệnh của mình. "Ngọc có tội, tất cả đều hiểu."

'Đây là cái gì vậy?”

Giờ phút này, Lý Kiện tò mò về tờ tiên giấy mà hai người kia đang

nói tới, há miệng hỏi.

Với câu hỏi này, Tô Viễn cũng không giấu giếm.

"Linh dị vật phẩm, mua mệnh tiên.

Nếu ngươi gặp lệ quỷ trong sự kiện linh dị, chỉ cần đưa tờ tiên

này cho nó, thì lệ quỷ đó từ nay mãi mãi sẽ không tấn công

ngươi.

Dù ngươi có phù hợp với quy luật giết người, lệ quỷ cũng sẽ

không ra tay với ngươi.

Nếu ngươi gan lớn, có thể đứng trước lệ quỷ mà ởđi j cũng

được."

Tô Viễn nhìn hắn, thản nhiên nói:

"Lần sau nhớ mở to mắt, đừng bỏ lỡ."

Dù mua mệnh tiền còn nhiều công dụng khác, nhưng Tô Viễn

cảm thấy nói cho bọn họ quá nhiêu cũng không có ý nghĩa.

Với những tín sứ như bọn họ, biết được một đặc tính này là đủ.

“Thật sao!"

Lý Kiện nghe xong liền giật mình, hiển nhiên bị công dụng của

mua mệnh tiên làm chấn động.

Có thể khiến cho một con quỷ mãi mãi không tấn công mình, loại

tác dụng này thật sự vượt ngoài tưởng tượng của hắn.

"Là thật hay không, vê sau ngươi có cơ hội thu được thì tự mình

thử sẽ biết."

Tô Viễn nói:

"Nhưng bây giờ phải giải quyết chuyện ở đây trước."

Trở lại vấn đề chính, vừa nhắc đến chuyện này, Lý Kiện và

Phương Hải không khỏi cảm thấy nặng nà.

Ban đầu, khi nhìn thấy trong quan tài là xác của Tô Viễn, bọn hắn

nghĩ rằng Tô Viễn chính là mục tiêu mà Bưu Cục Quỷ muốn bọn

hắn đưa tin, nên đã giao thư ra. Nhưng giờ Tô Viễn lại đứng ở

đây, điêu này có nghĩa bọn hắn đã nhầm đối tượng, và tệ nhất là

thư tín đã bị vứt đi.

Đây là một phiên phức lớn.

Không thể rời khỏi nơi này, còn phải chịu nguyền rủa của Bưu Cục

Quỷ.

Tựa hồ như phát hiện ra tâm tư của bọn hắn, Tô Viễn bình tĩnh

nói:

"Các ngươi lo lắng về nguyên rủa của bưu cục sao? Không cần

quá lo, nhiệm vụ đưa tin của bưu cục thật ra cũng là một cách

sàng lọc.

Việc vứt thư cũng chẳng sao, đơn giản chỉ là đối đầu với lệ quỷ

thêm một lần nữa." Lý Kiện suy nghĩ, dường như đúng là như

vậy.

Trước đó lo sợ nguyền rủa của bưu cục là vì không thể chống cự

lại sự tập kích linh di.

Nhưng giờ đã có một cây đùi vững chắc như Tô Viễn ở đây, còn

gì phải sợ nữa?

Dù sao Tô Viễn muốn thu nhận bọn hắn làm chân chạy, chắc

chắn không để hắn và Phương Hải chết ngay trước mặt mình.

Chậc chậc... Đây chính là cảm giác ôm đùi!

Thật tuyệt.

"Điều thực sự làm người ta đau đầu là nơi này rốt cuộc là tình

huống như thế nào. Dù gặp rất nhiều quỷ, nhưng tất cả đều

không chân thực, toàn bộ đều là giả, thật khó hiểu."

"Nơi này đúng là không bình thường.

Phương Hải, từ nãy giờ vẫn im lặng, lúc này cũng lên tiếng:

Sau khi chúng ta giao thư tín, đã cố rời khỏi nơi này nhưng không

thể.

Dù sử dụng Quỷ Vực cũng vô dụng.

Thôn này điển hình là dễ vào khó ra, cũng khó trách đám quỷ từ

xe buýt không dám xâm nhập vào đây.

"Có lẽ quỷ thật đã sớm nhận ra sự dị thường của nơi này." Trong

lúc bọn hắn đang trao đổi, xung quanh lại xảy ra biến hóa.

Dường như tình hình trở nên tệ hơn, lạn vĩ lâu đột nhiên xuất

hiện dấu hiệu sụp đổ.

Mặt đất rung chuyển, nứt ra, từng tảng đá lớn rơi xuống từ trần

nhà, tung bụi mù.

Dường như lúc này đang xảy ra động đất.

Chấn động dữ dội khiến cả ba người không thể đứng vững.

"Không ổn, tòa nhà sắp sập!"

Lý Kiện hét lên, vô thức muốn sử dụng Quỷ Vực.

Nhưng Tô Viễn nhanh hơn, chỉ thấy hắc quang lóe lên, trong

nháy mắt cuốn lấy cả ba người, rời khỏi nơi này.

Rất nhanh, ba người xuất hiện trở lại trong thôn làng quỷ dị.

Nhưng lúc này tình hình trong làng lại khác hoàn toàn so với lúc

trước.

Ngôi làng quỷ dị hoang phế lúc trước đã biến mất.

Giờ ba người đang đứng giữa những cánh đồng lúa lớn, không xa

là những ngôi nhà đá với khói bếp lượn lờ.

Trên những cây đại thụ bên bờ ruộng, tiếng chim hót líu lo, từng

bây chim đậu trên tán cây, thỉnh thoảng sà xuống ruộng để tìm

kiếm thức ăn. Trong ruộng có không ít nông dân đang bận rộn,

trên bờ ruộng còn có mấy đứa trẻ đang cưỡi trâu chơi đùa, cười

đùa rượt đuổi nhau.

Xa xa trong làng có tiếng gà gáy, chó sủa liên tục, gió thanh thổi

qua ruộng, làm cây lúa ngả nghiêng như sóng.

Đây là một thôn trang yên bình, hòa thuận.

Người dân nơi đây dường như không biết đến chiến tranh, không

phải chịu thuế khóa nặng nê, mọi người đều sống yên ổn.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, ép cong những cây lúa trong ruộng, lộ

ra những nông dân đang cặm cụi nhổ cỏ, hai chân lấm lem bùn

đất.

Có thể thấy trong đất còn có không ít thôn dân đang chăm chỉ

làm cỏ.

Vài thôn phụ từ ruộng nước, đuổi những con vịt béo mập ra khỏi

ruộng để đưa về nhà.

Mấy đứa trẻ mặc quần thủng đũng chạy tới chạy lui trên bùn, rồi

đột nhiên dừng lại, chỉ trỏ ba người mới xuất hiện, trên mặt đầy

vẻ tò mò.

Cảnh tượng trước mắt chính là khung cảnh lúc Tô Viễn mới đến

đây.

Giờ lại một lân nữa xuất hiện.

Nhìn cảnh này, Tô Viễn sâm mặt lại. Nhưng Lý Kiện và Phương

Hải thì không biết, nên khi nhìn thấy cảnh tượng này, cả hai

không khỏi ngạc nhiên, trên mặt hiện rõ sự kinh ngạc.

'Chuyện này... Là sao?”

"Chẳng lẽ chúng ta đã rời khỏi nơi quỷ quái đó?"

Khi bọn họ bắt đầu nghi ngờ, lời của Tô Viễn đã phá tan ảo tưởng

của họ.

"Không phải, đây là hình ảnh tái hiện của thôn trang vào ban

ngày

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Đem tiền giấy cất kỹ, Tô Viễn lúc này mới hài lòng nhìn vê phíaPhương Hải, tiếp theo hắn cảm thấy mọi thứ dường như thuậnmắt hơn rất nhiều.Không tệ, thứ này từ đâu ra? Còn có không, cho ta thêm vài cáinữa.Phương Hải khóe miệng giật một cái, có chút im lặng nói:"Trên người ta chỉ có một tấm này thôi, là lúc thực hiện nhiệm vụđưa tin lấy từ trên người một con quỷ.Ban đầu có hai tấm, tấm còn lại có mệnh giá nhỏ hơn, nhưng tađã dùng để thử nghiệm công dụng của nó rồi, nên đây là tấmcuối cùng."Nói đến đây, hắn có chút tiếc nuối, không nỡ nhìn Tô Viễn.Dù sao, đây cũng là linh dị chỉ vật vô cùng quý giá, nếu gặp phảilệ quỷ thì có thể bảo mệnh.Lý Kiện đối với chuyện này thì khá tò mò, hắn không có vận maynhư Phương Hải, cũng không sở hữu nhiều đồ như vậy.Việc vô tình điều khiển được lệ quỷ và Quỷ Vực đối với hắn đã làvận may lớn nhất.Phương Hải cũng không nói cho người khác biết vê đồ vật bảomệnh của mình. "Ngọc có tội, tất cả đều hiểu."'Đây là cái gì vậy?”Giờ phút này, Lý Kiện tò mò về tờ tiên giấy mà hai người kia đangnói tới, há miệng hỏi.Với câu hỏi này, Tô Viễn cũng không giấu giếm."Linh dị vật phẩm, mua mệnh tiên.Nếu ngươi gặp lệ quỷ trong sự kiện linh dị, chỉ cần đưa tờ tiênnày cho nó, thì lệ quỷ đó từ nay mãi mãi sẽ không tấn côngngươi.Dù ngươi có phù hợp với quy luật giết người, lệ quỷ cũng sẽkhông ra tay với ngươi.Nếu ngươi gan lớn, có thể đứng trước lệ quỷ mà ởđi j cũngđược."Tô Viễn nhìn hắn, thản nhiên nói:"Lần sau nhớ mở to mắt, đừng bỏ lỡ."Dù mua mệnh tiền còn nhiều công dụng khác, nhưng Tô Viễncảm thấy nói cho bọn họ quá nhiêu cũng không có ý nghĩa.Với những tín sứ như bọn họ, biết được một đặc tính này là đủ.“Thật sao!"Lý Kiện nghe xong liền giật mình, hiển nhiên bị công dụng củamua mệnh tiên làm chấn động.Có thể khiến cho một con quỷ mãi mãi không tấn công mình, loạitác dụng này thật sự vượt ngoài tưởng tượng của hắn."Là thật hay không, vê sau ngươi có cơ hội thu được thì tự mìnhthử sẽ biết."Tô Viễn nói:"Nhưng bây giờ phải giải quyết chuyện ở đây trước."Trở lại vấn đề chính, vừa nhắc đến chuyện này, Lý Kiện vàPhương Hải không khỏi cảm thấy nặng nà.Ban đầu, khi nhìn thấy trong quan tài là xác của Tô Viễn, bọn hắnnghĩ rằng Tô Viễn chính là mục tiêu mà Bưu Cục Quỷ muốn bọnhắn đưa tin, nên đã giao thư ra. Nhưng giờ Tô Viễn lại đứng ởđây, điêu này có nghĩa bọn hắn đã nhầm đối tượng, và tệ nhất làthư tín đã bị vứt đi.Đây là một phiên phức lớn.Không thể rời khỏi nơi này, còn phải chịu nguyền rủa của Bưu CụcQuỷ.Tựa hồ như phát hiện ra tâm tư của bọn hắn, Tô Viễn bình tĩnhnói:"Các ngươi lo lắng về nguyên rủa của bưu cục sao? Không cầnquá lo, nhiệm vụ đưa tin của bưu cục thật ra cũng là một cáchsàng lọc.Việc vứt thư cũng chẳng sao, đơn giản chỉ là đối đầu với lệ quỷthêm một lần nữa." Lý Kiện suy nghĩ, dường như đúng là nhưvậy.Trước đó lo sợ nguyền rủa của bưu cục là vì không thể chống cựlại sự tập kích linh di.Nhưng giờ đã có một cây đùi vững chắc như Tô Viễn ở đây, còngì phải sợ nữa?Dù sao Tô Viễn muốn thu nhận bọn hắn làm chân chạy, chắcchắn không để hắn và Phương Hải chết ngay trước mặt mình.Chậc chậc... Đây chính là cảm giác ôm đùi!Thật tuyệt."Điều thực sự làm người ta đau đầu là nơi này rốt cuộc là tìnhhuống như thế nào. Dù gặp rất nhiều quỷ, nhưng tất cả đềukhông chân thực, toàn bộ đều là giả, thật khó hiểu.""Nơi này đúng là không bình thường.Phương Hải, từ nãy giờ vẫn im lặng, lúc này cũng lên tiếng:Sau khi chúng ta giao thư tín, đã cố rời khỏi nơi này nhưng khôngthể.Dù sử dụng Quỷ Vực cũng vô dụng.Thôn này điển hình là dễ vào khó ra, cũng khó trách đám quỷ từxe buýt không dám xâm nhập vào đây."Có lẽ quỷ thật đã sớm nhận ra sự dị thường của nơi này." Tronglúc bọn hắn đang trao đổi, xung quanh lại xảy ra biến hóa.Dường như tình hình trở nên tệ hơn, lạn vĩ lâu đột nhiên xuấthiện dấu hiệu sụp đổ.Mặt đất rung chuyển, nứt ra, từng tảng đá lớn rơi xuống từ trầnnhà, tung bụi mù.Dường như lúc này đang xảy ra động đất.Chấn động dữ dội khiến cả ba người không thể đứng vững."Không ổn, tòa nhà sắp sập!"Lý Kiện hét lên, vô thức muốn sử dụng Quỷ Vực.Nhưng Tô Viễn nhanh hơn, chỉ thấy hắc quang lóe lên, trongnháy mắt cuốn lấy cả ba người, rời khỏi nơi này.Rất nhanh, ba người xuất hiện trở lại trong thôn làng quỷ dị.Nhưng lúc này tình hình trong làng lại khác hoàn toàn so với lúctrước.Ngôi làng quỷ dị hoang phế lúc trước đã biến mất.Giờ ba người đang đứng giữa những cánh đồng lúa lớn, không xalà những ngôi nhà đá với khói bếp lượn lờ.Trên những cây đại thụ bên bờ ruộng, tiếng chim hót líu lo, từngbây chim đậu trên tán cây, thỉnh thoảng sà xuống ruộng để tìmkiếm thức ăn. Trong ruộng có không ít nông dân đang bận rộn,trên bờ ruộng còn có mấy đứa trẻ đang cưỡi trâu chơi đùa, cườiđùa rượt đuổi nhau.Xa xa trong làng có tiếng gà gáy, chó sủa liên tục, gió thanh thổiqua ruộng, làm cây lúa ngả nghiêng như sóng.Đây là một thôn trang yên bình, hòa thuận.Người dân nơi đây dường như không biết đến chiến tranh, khôngphải chịu thuế khóa nặng nê, mọi người đều sống yên ổn.Một cơn gió nhẹ thổi qua, ép cong những cây lúa trong ruộng, lộra những nông dân đang cặm cụi nhổ cỏ, hai chân lấm lem bùnđất.Có thể thấy trong đất còn có không ít thôn dân đang chăm chỉlàm cỏ.Vài thôn phụ từ ruộng nước, đuổi những con vịt béo mập ra khỏiruộng để đưa về nhà.Mấy đứa trẻ mặc quần thủng đũng chạy tới chạy lui trên bùn, rồiđột nhiên dừng lại, chỉ trỏ ba người mới xuất hiện, trên mặt đầyvẻ tò mò.Cảnh tượng trước mắt chính là khung cảnh lúc Tô Viễn mới đếnđây.Giờ lại một lân nữa xuất hiện.Nhìn cảnh này, Tô Viễn sâm mặt lại. Nhưng Lý Kiện và PhươngHải thì không biết, nên khi nhìn thấy cảnh tượng này, cả haikhông khỏi ngạc nhiên, trên mặt hiện rõ sự kinh ngạc.'Chuyện này... Là sao?”"Chẳng lẽ chúng ta đã rời khỏi nơi quỷ quái đó?"Khi bọn họ bắt đầu nghi ngờ, lời của Tô Viễn đã phá tan ảo tưởngcủa họ."Không phải, đây là hình ảnh tái hiện của thôn trang vào banngày

Chương 602: Thôn trang tái hiện