Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 605: Dị Loại Xuất Hiện
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nhưng vì góc độ hạn chế, Tô Viễn chỉ có thể nhìn thấy một bóngđen, không thể nhìn rõ toàn cảnh, dường như có ai đó đang giấumình giữa hai bức tường trong con đường hẹp, lúc nào cũng dòmngó xung quanh.Tô Viễn nheo mắt lại, đứng dậy, chuẩn bị tiến lại gần.Nhưng bóng người kia chỉ dừng lại trong chốc lát rồi bắt đầu dichuyển.Âm thanh giày giẫãm trên mặt đất xi măng lại vang lên lần nữa,nhưng lân này bóng người kia không có ý định xuất hiện mà quayngười bỏ đi.Hành động quỷ dị này dường như đang cố ý dụ dỗ hắn tiến tới.Tô Viễn không phải kẻ ngốc, trong nháy mắt đã nhận ra điều đó.Thôn trang này có điều dị thường vượt xa tưởng tượng của hắn,bóng đen xuất hiện có thể là lệ quỷ đang ẩn nấp trong thôn.Có lẽ quyết định của hắn khiến hai tín sứ đi giết sạch người trongthôn đã phá vỡ một loại cân bằng nào đó, vì thế quỷ mới tìm đếnhắn.Mặc dù không rõ tại sao quỷ lại nhắm vào mình thay vì hai tín sứ,có lẽ trong mắt quỷ, hắn là đối tượng dễ đối phó hơn? Nhưng bấtkể lý do là gì, nếu thứ đó muốn bỏ đi, Tô Viễn sẽ không để chonó đi.Vì thế, hắn không chút do dự đuổi theo.Có thể sẽ có nguy hiểm, nhưng cơ hội này không thể bỏ lỡ.Tham gia vào sự kiện linh dị mà không có chút nguy hiểm nào thìhoàn toàn là không thể, và Tô Viễn có đủ tự tin rằng mình sẽkhông gặp chuyện gì xấu.Vì thế, hắn đuổi theo, tốc độ rất nhanh, hành động cũng cực kỳdứt khoát.Chạy dọc theo con đường nhỏ, sau khi đi qua một khúc ngoặt, TôViễn thấy bóng người ở góc đường, trên mặt đất vẫn còn dấuchân như vừa đi qua cánh đồng."Tốc độ của người này không bình thường, bước chân chậmnhưng tốc độ rời đi lại rất nhanh."Tô Viễn nghĩ trong đầu, rồi tiếp tục đuổi theo.Nhưng điều kỳ lạ là, dù hắn tăng tốc nhưng vẫn không thể đuổikịp, mỗi lần chỉ thiếu một chút nữa, như thể chỉ sau một khắc làcó thể đuổi tới.Nhưng lại luôn luôn thiếu một chút, cả hai bên duy trì mộtkhoảng cách vi diệu.Cảm giác này như thể đang câu cá, con quỷ kia đang dẫn dụ TôViễn đi theo, hoặc muốn dẫn hắn đến một nơi nào đó. Tô Viễnnhận ra điều đó, nhưng hắn không chọn dừng lại.Cách hành động của quỷ này cho thấy cấp bậc kh*ng b* của đốiphương không bằng hắn, nếu không thì đã trực tiếp tấn công,chứ không phải phải vòng vo như thế này.Tất nhiên, không loại trừ khả năng con quỷ này có trí thông minhnhất định, muốn dẫn dụ hắn đến nơi nguy hiểm.Nhưng Tô Viễn không phải kẻ ngu ngốc, nếu phát hiện điều gìkhông hợp lý, hắn cũng sẽ chạy."Đây là hướng ra khỏi thôn."Bỗng nhiên, Tô Viễn phát hiện mình đã đuổi theo bóng người kiađến vùng ngoài thôn. Phía trước, một vùng tối đen hiện ra, nhưthể đến một loại giới hạn nào đó, phía trước là khu vực mà ánhsáng từ thôn không thể chiếu tới, một vùng tối đen.Một con đường đất không nên tôn tại trong thôn kéo dài vàobóng tối đó, trở thành con đường liên thông giữa hai bên.Con quỷ bước đi trên con đường, giày da giãm trên mặt đất bùn,để lại từng dấu chân, đồng thời cũng dính đầy bùn đất."Cố ý dẫn ta tới đây à?"Tô Viễn trong mắt lóe lên một ánh sáng lạnh, sau đó hắn lấy ramột vật, đó là một chiếc định quan tài loang lổ vết rỉ.Khi chuẩn bị bước vào vùng Giới hạn Tối Đen đó, con quỷ phíatrước đột nhiên dừng chân.Ánh mắt Tô Viễn ngưng lại, nhưng hắn không dừng bước.Chỉ cân dùng đinh quan tài đóng lại con quỷ này, mọi chuyện sẽkết thúc.Vì thế, Tô Viễn tiếp tục tiến lên, hướng tới con quỷ, không chút sợhãi.Khoảnh khắc này, khoảng cách giữa hai bên nhanh chóng rútngắn, và hiện tượng không thể đuổi kịp trước đó không còn diễnra.'Cũng không có gì dị thường.Khi đến gần, Tô Viễn cũng quan sát xung quanh. Không có gì độtnhiên xuất hiện quấy rối, trừ vùng tối đen mà hắn không thể nhìnxuyên qua, nhưng chỉ cần không tiến vào, có lẽ sẽ không có vấnđề lớn.Nhưng khi đã ở gân, khi Tô Viễn chuẩn bị dùng định quan tàitrong tay đâm xuống, người đứng trước hắn đột nhiên quay lại,đối mặt với hắn.Ngay lập tức, Tô Viễn ngừng tay, cau mày nhìn con quỷ trướcmặt.Không...Ánh mắt này...Đây không phải quỷ!Người trước mặt này chân đầy bùn, mặc trường bào kiểu dángcũ, vẻ mặt ngây ngô, hơi ngốc trệ, giống như một lão nông bìnhthường, mang một cảm giác lạ lãm thoát ly thời đại.Giờ phút này, hắn đứng sừng sững ở đó không nhúc nhích, ánhmắt quái dị nhìn vê phía Tô Viễn.Sau đó, hắn bình tĩnh, mang theo vài phân chết lặng nói:"Ngươi rất đặc biệt, phương thức điêu khiển lệ quỷ của ngươi tachưa từng thấy.Lực lượng linh dị trên người ngươi đã hoàn toàn trở thành lựclượng của chính ngươi, khiến hầu hết lệ quỷ không thể gây hạicho ngươi."Điều khiển linh dị lực lượng, đồng thời dùng nó để đối phó với lệquỷ, ta cũng lần đầu tiên thấy.""Ngươi không cần quá ngạc nhiên, quỷ vẫn ở trong thôn, takhông phải quỷ... Không, ta là một phân của quỷ... Xin lỗi, quálâu không nói chuyện với người sống, suy nghĩ của ta có chút lẫnlộn.Người trước mặt, vừa giống người vừa giống quỷ, đón ánh mắt kỳlạ của Tô Viễn, biểu cảm cứng đờ nói."Vậy ngươi rốt cuộc là cái gì? Là dị loại có ký ức của người sống,hay là một con quỷ có trí khôn?”Tô Viễn nhìn chằm chằm vào hắn, trong tay vẫn nắm chặt chiếcđinh quan tài loang lổ. Nếu xảy ra bất cứ điều gì bất ngờ, hắn sẽkhông do dự mà g**t ch*t đối phương.Người trước mặt sắc mặt lạnh lùng, có chút chất phác, khônggiống người sống:"Nghiêm túc mà nói, ta chỉ là một tôn tại dựa vào linh dị lựclượng để sống, không thể. giải thoát, cũng không thể chết.Ngươi có thể coi ta là một đoạn ký ức đã đứt đoạn, hoặc mộtphân của quỷ, còn tên thì ta đã quên từ lâu."Cái gì?"Nghe vậy, Tô Viễn không khỏi cảm thấy kinh ngạc.Một đoạn ký ức còn sót lại? Một phần của quỷ?Trong nháy mắt, Tô Viễn lập tức liên tưởng đến một con lệ quỷtừng bị cha của Dương Gian điều khiển, đó là Quỷ Mộng.Trong nguyên tác, cha của Dương Gian đã để lại một đoạn ký ứccòn sót lại trong thế giới của Quỷ Mộng."Vậy ngươi cố ý dẫn ta tới đây là có ý gì? Thôn này là chuyện gìxảy ra? Con quỷ trong làng đang ẩn nấp ở đâu?"Nghĩ thì nghĩ, nhưng Tô Viễn vẫn giữ cảnh giác, ai biết liệu thứquỷ này có đang lừa mình hay không?Tất nhiên, với những gì hắn nói, Tô Viễn vẫn rất tò mò, nên cũngmuốn nghe giải thích của hắn."Con người tôn tại nhờ ký ức, và trong trí nhớ của ta, bản thân tathực sự đã chết từ rất lâu.Điều này ta rất rõ.Còn về thôn trang này..."
Nhưng vì góc độ hạn chế, Tô Viễn chỉ có thể nhìn thấy một bóng
đen, không thể nhìn rõ toàn cảnh, dường như có ai đó đang giấu
mình giữa hai bức tường trong con đường hẹp, lúc nào cũng dòm
ngó xung quanh.
Tô Viễn nheo mắt lại, đứng dậy, chuẩn bị tiến lại gần.
Nhưng bóng người kia chỉ dừng lại trong chốc lát rồi bắt đầu di
chuyển.
Âm thanh giày giẫãm trên mặt đất xi măng lại vang lên lần nữa,
nhưng lân này bóng người kia không có ý định xuất hiện mà quay
người bỏ đi.
Hành động quỷ dị này dường như đang cố ý dụ dỗ hắn tiến tới.
Tô Viễn không phải kẻ ngốc, trong nháy mắt đã nhận ra điều đó.
Thôn trang này có điều dị thường vượt xa tưởng tượng của hắn,
bóng đen xuất hiện có thể là lệ quỷ đang ẩn nấp trong thôn.
Có lẽ quyết định của hắn khiến hai tín sứ đi giết sạch người trong
thôn đã phá vỡ một loại cân bằng nào đó, vì thế quỷ mới tìm đến
hắn.
Mặc dù không rõ tại sao quỷ lại nhắm vào mình thay vì hai tín sứ,
có lẽ trong mắt quỷ, hắn là đối tượng dễ đối phó hơn? Nhưng bất
kể lý do là gì, nếu thứ đó muốn bỏ đi, Tô Viễn sẽ không để cho
nó đi.
Vì thế, hắn không chút do dự đuổi theo.
Có thể sẽ có nguy hiểm, nhưng cơ hội này không thể bỏ lỡ.
Tham gia vào sự kiện linh dị mà không có chút nguy hiểm nào thì
hoàn toàn là không thể, và Tô Viễn có đủ tự tin rằng mình sẽ
không gặp chuyện gì xấu.
Vì thế, hắn đuổi theo, tốc độ rất nhanh, hành động cũng cực kỳ
dứt khoát.
Chạy dọc theo con đường nhỏ, sau khi đi qua một khúc ngoặt, Tô
Viễn thấy bóng người ở góc đường, trên mặt đất vẫn còn dấu
chân như vừa đi qua cánh đồng.
"Tốc độ của người này không bình thường, bước chân chậm
nhưng tốc độ rời đi lại rất nhanh."
Tô Viễn nghĩ trong đầu, rồi tiếp tục đuổi theo.
Nhưng điều kỳ lạ là, dù hắn tăng tốc nhưng vẫn không thể đuổi
kịp, mỗi lần chỉ thiếu một chút nữa, như thể chỉ sau một khắc là
có thể đuổi tới.
Nhưng lại luôn luôn thiếu một chút, cả hai bên duy trì một
khoảng cách vi diệu.
Cảm giác này như thể đang câu cá, con quỷ kia đang dẫn dụ Tô
Viễn đi theo, hoặc muốn dẫn hắn đến một nơi nào đó. Tô Viễn
nhận ra điều đó, nhưng hắn không chọn dừng lại.
Cách hành động của quỷ này cho thấy cấp bậc kh*ng b* của đối
phương không bằng hắn, nếu không thì đã trực tiếp tấn công,
chứ không phải phải vòng vo như thế này.
Tất nhiên, không loại trừ khả năng con quỷ này có trí thông minh
nhất định, muốn dẫn dụ hắn đến nơi nguy hiểm.
Nhưng Tô Viễn không phải kẻ ngu ngốc, nếu phát hiện điều gì
không hợp lý, hắn cũng sẽ chạy.
"Đây là hướng ra khỏi thôn."
Bỗng nhiên, Tô Viễn phát hiện mình đã đuổi theo bóng người kia
đến vùng ngoài thôn. Phía trước, một vùng tối đen hiện ra, như
thể đến một loại giới hạn nào đó, phía trước là khu vực mà ánh
sáng từ thôn không thể chiếu tới, một vùng tối đen.
Một con đường đất không nên tôn tại trong thôn kéo dài vào
bóng tối đó, trở thành con đường liên thông giữa hai bên.
Con quỷ bước đi trên con đường, giày da giãm trên mặt đất bùn,
để lại từng dấu chân, đồng thời cũng dính đầy bùn đất.
"Cố ý dẫn ta tới đây à?"
Tô Viễn trong mắt lóe lên một ánh sáng lạnh, sau đó hắn lấy ra
một vật, đó là một chiếc định quan tài loang lổ vết rỉ.
Khi chuẩn bị bước vào vùng Giới hạn Tối Đen đó, con quỷ phía
trước đột nhiên dừng chân.
Ánh mắt Tô Viễn ngưng lại, nhưng hắn không dừng bước.
Chỉ cân dùng đinh quan tài đóng lại con quỷ này, mọi chuyện sẽ
kết thúc.
Vì thế, Tô Viễn tiếp tục tiến lên, hướng tới con quỷ, không chút sợ
hãi.
Khoảnh khắc này, khoảng cách giữa hai bên nhanh chóng rút
ngắn, và hiện tượng không thể đuổi kịp trước đó không còn diễn
ra.
'Cũng không có gì dị thường.
Khi đến gần, Tô Viễn cũng quan sát xung quanh. Không có gì đột
nhiên xuất hiện quấy rối, trừ vùng tối đen mà hắn không thể nhìn
xuyên qua, nhưng chỉ cần không tiến vào, có lẽ sẽ không có vấn
đề lớn.
Nhưng khi đã ở gân, khi Tô Viễn chuẩn bị dùng định quan tài
trong tay đâm xuống, người đứng trước hắn đột nhiên quay lại,
đối mặt với hắn.
Ngay lập tức, Tô Viễn ngừng tay, cau mày nhìn con quỷ trước
mặt.
Không...
Ánh mắt này...
Đây không phải quỷ!
Người trước mặt này chân đầy bùn, mặc trường bào kiểu dáng
cũ, vẻ mặt ngây ngô, hơi ngốc trệ, giống như một lão nông bình
thường, mang một cảm giác lạ lãm thoát ly thời đại.
Giờ phút này, hắn đứng sừng sững ở đó không nhúc nhích, ánh
mắt quái dị nhìn vê phía Tô Viễn.
Sau đó, hắn bình tĩnh, mang theo vài phân chết lặng nói:
"Ngươi rất đặc biệt, phương thức điêu khiển lệ quỷ của ngươi ta
chưa từng thấy.
Lực lượng linh dị trên người ngươi đã hoàn toàn trở thành lực
lượng của chính ngươi, khiến hầu hết lệ quỷ không thể gây hại
cho ngươi.
"Điều khiển linh dị lực lượng, đồng thời dùng nó để đối phó với lệ
quỷ, ta cũng lần đầu tiên thấy."
"Ngươi không cần quá ngạc nhiên, quỷ vẫn ở trong thôn, ta
không phải quỷ... Không, ta là một phân của quỷ... Xin lỗi, quá
lâu không nói chuyện với người sống, suy nghĩ của ta có chút lẫn
lộn.
Người trước mặt, vừa giống người vừa giống quỷ, đón ánh mắt kỳ
lạ của Tô Viễn, biểu cảm cứng đờ nói.
"Vậy ngươi rốt cuộc là cái gì? Là dị loại có ký ức của người sống,
hay là một con quỷ có trí khôn?”
Tô Viễn nhìn chằm chằm vào hắn, trong tay vẫn nắm chặt chiếc
đinh quan tài loang lổ. Nếu xảy ra bất cứ điều gì bất ngờ, hắn sẽ
không do dự mà g**t ch*t đối phương.
Người trước mặt sắc mặt lạnh lùng, có chút chất phác, không
giống người sống:
"Nghiêm túc mà nói, ta chỉ là một tôn tại dựa vào linh dị lực
lượng để sống, không thể. giải thoát, cũng không thể chết.
Ngươi có thể coi ta là một đoạn ký ức đã đứt đoạn, hoặc một
phân của quỷ, còn tên thì ta đã quên từ lâu.
"Cái gì?"
Nghe vậy, Tô Viễn không khỏi cảm thấy kinh ngạc.
Một đoạn ký ức còn sót lại? Một phần của quỷ?
Trong nháy mắt, Tô Viễn lập tức liên tưởng đến một con lệ quỷ
từng bị cha của Dương Gian điều khiển, đó là Quỷ Mộng.
Trong nguyên tác, cha của Dương Gian đã để lại một đoạn ký ức
còn sót lại trong thế giới của Quỷ Mộng.
"Vậy ngươi cố ý dẫn ta tới đây là có ý gì? Thôn này là chuyện gì
xảy ra? Con quỷ trong làng đang ẩn nấp ở đâu?"
Nghĩ thì nghĩ, nhưng Tô Viễn vẫn giữ cảnh giác, ai biết liệu thứ
quỷ này có đang lừa mình hay không?
Tất nhiên, với những gì hắn nói, Tô Viễn vẫn rất tò mò, nên cũng
muốn nghe giải thích của hắn.
"Con người tôn tại nhờ ký ức, và trong trí nhớ của ta, bản thân ta
thực sự đã chết từ rất lâu.
Điều này ta rất rõ.
Còn về thôn trang này..."
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nhưng vì góc độ hạn chế, Tô Viễn chỉ có thể nhìn thấy một bóngđen, không thể nhìn rõ toàn cảnh, dường như có ai đó đang giấumình giữa hai bức tường trong con đường hẹp, lúc nào cũng dòmngó xung quanh.Tô Viễn nheo mắt lại, đứng dậy, chuẩn bị tiến lại gần.Nhưng bóng người kia chỉ dừng lại trong chốc lát rồi bắt đầu dichuyển.Âm thanh giày giẫãm trên mặt đất xi măng lại vang lên lần nữa,nhưng lân này bóng người kia không có ý định xuất hiện mà quayngười bỏ đi.Hành động quỷ dị này dường như đang cố ý dụ dỗ hắn tiến tới.Tô Viễn không phải kẻ ngốc, trong nháy mắt đã nhận ra điều đó.Thôn trang này có điều dị thường vượt xa tưởng tượng của hắn,bóng đen xuất hiện có thể là lệ quỷ đang ẩn nấp trong thôn.Có lẽ quyết định của hắn khiến hai tín sứ đi giết sạch người trongthôn đã phá vỡ một loại cân bằng nào đó, vì thế quỷ mới tìm đếnhắn.Mặc dù không rõ tại sao quỷ lại nhắm vào mình thay vì hai tín sứ,có lẽ trong mắt quỷ, hắn là đối tượng dễ đối phó hơn? Nhưng bấtkể lý do là gì, nếu thứ đó muốn bỏ đi, Tô Viễn sẽ không để chonó đi.Vì thế, hắn không chút do dự đuổi theo.Có thể sẽ có nguy hiểm, nhưng cơ hội này không thể bỏ lỡ.Tham gia vào sự kiện linh dị mà không có chút nguy hiểm nào thìhoàn toàn là không thể, và Tô Viễn có đủ tự tin rằng mình sẽkhông gặp chuyện gì xấu.Vì thế, hắn đuổi theo, tốc độ rất nhanh, hành động cũng cực kỳdứt khoát.Chạy dọc theo con đường nhỏ, sau khi đi qua một khúc ngoặt, TôViễn thấy bóng người ở góc đường, trên mặt đất vẫn còn dấuchân như vừa đi qua cánh đồng."Tốc độ của người này không bình thường, bước chân chậmnhưng tốc độ rời đi lại rất nhanh."Tô Viễn nghĩ trong đầu, rồi tiếp tục đuổi theo.Nhưng điều kỳ lạ là, dù hắn tăng tốc nhưng vẫn không thể đuổikịp, mỗi lần chỉ thiếu một chút nữa, như thể chỉ sau một khắc làcó thể đuổi tới.Nhưng lại luôn luôn thiếu một chút, cả hai bên duy trì mộtkhoảng cách vi diệu.Cảm giác này như thể đang câu cá, con quỷ kia đang dẫn dụ TôViễn đi theo, hoặc muốn dẫn hắn đến một nơi nào đó. Tô Viễnnhận ra điều đó, nhưng hắn không chọn dừng lại.Cách hành động của quỷ này cho thấy cấp bậc kh*ng b* của đốiphương không bằng hắn, nếu không thì đã trực tiếp tấn công,chứ không phải phải vòng vo như thế này.Tất nhiên, không loại trừ khả năng con quỷ này có trí thông minhnhất định, muốn dẫn dụ hắn đến nơi nguy hiểm.Nhưng Tô Viễn không phải kẻ ngu ngốc, nếu phát hiện điều gìkhông hợp lý, hắn cũng sẽ chạy."Đây là hướng ra khỏi thôn."Bỗng nhiên, Tô Viễn phát hiện mình đã đuổi theo bóng người kiađến vùng ngoài thôn. Phía trước, một vùng tối đen hiện ra, nhưthể đến một loại giới hạn nào đó, phía trước là khu vực mà ánhsáng từ thôn không thể chiếu tới, một vùng tối đen.Một con đường đất không nên tôn tại trong thôn kéo dài vàobóng tối đó, trở thành con đường liên thông giữa hai bên.Con quỷ bước đi trên con đường, giày da giãm trên mặt đất bùn,để lại từng dấu chân, đồng thời cũng dính đầy bùn đất."Cố ý dẫn ta tới đây à?"Tô Viễn trong mắt lóe lên một ánh sáng lạnh, sau đó hắn lấy ramột vật, đó là một chiếc định quan tài loang lổ vết rỉ.Khi chuẩn bị bước vào vùng Giới hạn Tối Đen đó, con quỷ phíatrước đột nhiên dừng chân.Ánh mắt Tô Viễn ngưng lại, nhưng hắn không dừng bước.Chỉ cân dùng đinh quan tài đóng lại con quỷ này, mọi chuyện sẽkết thúc.Vì thế, Tô Viễn tiếp tục tiến lên, hướng tới con quỷ, không chút sợhãi.Khoảnh khắc này, khoảng cách giữa hai bên nhanh chóng rútngắn, và hiện tượng không thể đuổi kịp trước đó không còn diễnra.'Cũng không có gì dị thường.Khi đến gần, Tô Viễn cũng quan sát xung quanh. Không có gì độtnhiên xuất hiện quấy rối, trừ vùng tối đen mà hắn không thể nhìnxuyên qua, nhưng chỉ cần không tiến vào, có lẽ sẽ không có vấnđề lớn.Nhưng khi đã ở gân, khi Tô Viễn chuẩn bị dùng định quan tàitrong tay đâm xuống, người đứng trước hắn đột nhiên quay lại,đối mặt với hắn.Ngay lập tức, Tô Viễn ngừng tay, cau mày nhìn con quỷ trướcmặt.Không...Ánh mắt này...Đây không phải quỷ!Người trước mặt này chân đầy bùn, mặc trường bào kiểu dángcũ, vẻ mặt ngây ngô, hơi ngốc trệ, giống như một lão nông bìnhthường, mang một cảm giác lạ lãm thoát ly thời đại.Giờ phút này, hắn đứng sừng sững ở đó không nhúc nhích, ánhmắt quái dị nhìn vê phía Tô Viễn.Sau đó, hắn bình tĩnh, mang theo vài phân chết lặng nói:"Ngươi rất đặc biệt, phương thức điêu khiển lệ quỷ của ngươi tachưa từng thấy.Lực lượng linh dị trên người ngươi đã hoàn toàn trở thành lựclượng của chính ngươi, khiến hầu hết lệ quỷ không thể gây hạicho ngươi."Điều khiển linh dị lực lượng, đồng thời dùng nó để đối phó với lệquỷ, ta cũng lần đầu tiên thấy.""Ngươi không cần quá ngạc nhiên, quỷ vẫn ở trong thôn, takhông phải quỷ... Không, ta là một phân của quỷ... Xin lỗi, quálâu không nói chuyện với người sống, suy nghĩ của ta có chút lẫnlộn.Người trước mặt, vừa giống người vừa giống quỷ, đón ánh mắt kỳlạ của Tô Viễn, biểu cảm cứng đờ nói."Vậy ngươi rốt cuộc là cái gì? Là dị loại có ký ức của người sống,hay là một con quỷ có trí khôn?”Tô Viễn nhìn chằm chằm vào hắn, trong tay vẫn nắm chặt chiếcđinh quan tài loang lổ. Nếu xảy ra bất cứ điều gì bất ngờ, hắn sẽkhông do dự mà g**t ch*t đối phương.Người trước mặt sắc mặt lạnh lùng, có chút chất phác, khônggiống người sống:"Nghiêm túc mà nói, ta chỉ là một tôn tại dựa vào linh dị lựclượng để sống, không thể. giải thoát, cũng không thể chết.Ngươi có thể coi ta là một đoạn ký ức đã đứt đoạn, hoặc mộtphân của quỷ, còn tên thì ta đã quên từ lâu."Cái gì?"Nghe vậy, Tô Viễn không khỏi cảm thấy kinh ngạc.Một đoạn ký ức còn sót lại? Một phần của quỷ?Trong nháy mắt, Tô Viễn lập tức liên tưởng đến một con lệ quỷtừng bị cha của Dương Gian điều khiển, đó là Quỷ Mộng.Trong nguyên tác, cha của Dương Gian đã để lại một đoạn ký ứccòn sót lại trong thế giới của Quỷ Mộng."Vậy ngươi cố ý dẫn ta tới đây là có ý gì? Thôn này là chuyện gìxảy ra? Con quỷ trong làng đang ẩn nấp ở đâu?"Nghĩ thì nghĩ, nhưng Tô Viễn vẫn giữ cảnh giác, ai biết liệu thứquỷ này có đang lừa mình hay không?Tất nhiên, với những gì hắn nói, Tô Viễn vẫn rất tò mò, nên cũngmuốn nghe giải thích của hắn."Con người tôn tại nhờ ký ức, và trong trí nhớ của ta, bản thân tathực sự đã chết từ rất lâu.Điều này ta rất rõ.Còn về thôn trang này..."