Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 614: Chắp Vá Thân Thể
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Chương Tiểu Huệ chỉ là người bình thường, đối mặt với tìnhhuống này, sợ hãi đến mức giọng nói cũng run rẩy.Quỷ ngay bên cạnh nàng.Không phải quỷ ẩn tàng trong thôn, mà là một Quỷ Tiểu Hài đángsợ đến cực điểm.Vừa rồi nàng ở trong một căn phòng quỷ dị bị đứa bé đó dọa chophát sợ, không ngờ khó khăn lắm mới nhìn thấy Tô Viễn, cứ nghĩcó thể thoát khỏi ác mộng, nhưng chỉ trong nháy mắt, quỷ lại mộtlần nữa xuất hiện.Dù hiện tại nàng đã biết Quỷ Tiểu Hài kia là lệ quỷ do Tô Viễnđiêu khiển, nhưng nỗi sợ hãi của con người đối với điều khôngbiết vẫn bao trùm trong lòng nàng.Quá gân, nàng và Quỷ Tiểu Hài kia quá gần.Gần đến mức nàng có thể cảm nhận được từng cơn ớn lạnh từ cơthể đối phương, cùng mùi thi thể nhàn nhạt.Dưới tình huống này, việc nàng không bị ép đến phát điên đã làtỉnh thân cực kỳ kiên cường, huống chi còn phải đi làm môi nhửđể hấp dẫn một con quỷ khác.Chương Tiểu Huệ nhìn cây Nến Quỷ trong tay mà muốn khóc,ánh nến quỷ dị màu đen bao phủ mọi thứ xung quanh khiến nàngkhông thể nhìn thấy gì."Tô Viễn tiên sinh, ta... ta không nhìn thấy gì, ta có thể nắm tayngươi được không?”Trong hắc ám, quỷ dị có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, ChươngTiểu Huệ cảm thấy hoảng sợ, nàng vươn tay định bắt lấy Tô Viễn,nhưng lại chụp vào khoảng không.Ta và ngươi đều đang ở đây, còn phải đi tìm tứ chỉ của quỷ thếnào đây.Tô Viễn lạnh lùng nói:"Ngươi đứng ở đây, không nên động, xác suất lớn là sẽ không cóchuyện gì. Đừng chạy lung tung là được, cho dù ta có ở bên cạnhngươi, cũng chưa chắc đã an toàn.Nếu có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, có nhìn hay không thấy, ởđâu cũng như nhau.Kia... vậy ngài nhanh lên một chút, ta sợ.'Chương Tiểu Huệ nghe thấy lời Tô Viễn, vừa khóc vừa nói.Mặc dù lời hắn có lý, nhưng trong hoàn cảnh bỗng dưng biến đổinhư vậy, không nhìn thấy người khác, không sợ mới là lạ.Nàng cảm giác như mình là một con thuyên đơn độc trong hắcám, bất cứ lúc nào cũng có thể chìm vào hư vô. Chuẩn bị xongmọi thứ, Tô Viễn đang định rời khỏi Chương Tiểu Huệ để tìm tứchi còn lại của quỷ.Nhưng đột nhiên, hắn khẽ động thân sắc, ngẩng đầu nhìn về phíaxa.Hiệu quả của Nến Quỷ màu trắng trong việc hấp dẫn quỷ vô cùngrõ ràng, và rất nhanh chóng.Một người mặc trang phục thôn dân cũ kỹ, khuôn mặt vô cảm, từnhững căn nhà đổ nát đi ra."Là thôn dân trong làng? Nến Quỷ cũng có thể hấp dẫn bọn họsao?Ánh mắt Tô Viễn ngưng lại.Ngay từ đầu hắn đã nghi ngờ thân phận của những thôn dân này,bây giờ xem ra quả nhiên có vấn đề.Không chỉ có ngôi nhà này, trong các căn phòng khác cũng cóbóng người lắc lư, cũng đang tiến gần về phía này.Thậm chí còn có những thôn dân thi thể đã mục rữa từ trong nhàđi ra, lung lay bò đến đây, vì cơ thể đã biến dạng, không thểđứng thẳng.Người bị Nến Quỷ hấp dẫn trước tiên không phải là lệ quỷ thựcsự, mà là những cư dân trong thôn này, họ do lệ quỷ tạo ra, theomột nghĩa nào đó, cũng là một phần của quỷ."Có... có gì đó đang tới phải không?Chương Tiểu Huệ nghe được động tĩnh này, lập tức sắc mặt cứngđờ, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên trắng bệch.Nếu không phải biết Tô Viễn còn ở đây, có lẽ nàng đã chạy trốn.Thôn trang vốn vắng vẻ giờ đây truyền đến âm thanh của rấtnhiều bước chân, các căn phòng gần đó cũng phát ra những tiếngđộng quỷ di.Qua âm thanh, có thể đại khái đoán rằng rất nhiều thứ đáng sợđã bị Nến Quỷ hấp dẫn đến.Giờ phút này.Tại một căn phòng khá hoàn chỉnh trong thôn, bên ngoài mộtmảnh tối tăm, trong phòng lại càng quỷ dị, đen nhánh, phảngphất như bị hắc ám thôn phệ. Ngoài phòng vang lên tiếng đậpcửa nặng nề, không có hồi âm, vô cùng quỷ dị, từng tiếng nhưđánh vào trái tim con người, khiến người nghe cảm thấy nghẹtthở. Trong bóng đêm, người gõ cửa chính là một thôn dân tronglàng. Nếu như Tô Viễn ở đây, có lẽ sẽ nhận ra người này chính làLý Viễn mà hắn đã gặp trước đó. Giờ đây, Lý Viễn trông như đãchết từ lâu, da thịt gây còm, mang một sắc thái quỷ dị, trênngười đầy vết thối rữa, đôi mắt trống rỗng, không chút cảm xúc.Điêu quỷ dị nhất là, hắn chỉ có nửa gương mặt thuộc về Lý Viễn,nửa còn lại là khuôn mặt xa lạ kia chính là khuôn mặt của ngườiđàn ông đã từng đối thoại với Tô Viễn trước đó.Không sai, lúc này Lý Viễn đã bị quỷ trong thôn chi phối, thân thểcủa hắn cũng bị lệ quỷ kiểm soát.'Đông... đông... đông...Lý Viễn liên tục đập mạnh vào cánh cửa phòng, hành vi rất kỳquái.Theo lý mà nói, toàn bộ thôn trang này đều thuộc về quỷ, nếu lệquỷ muốn vào phòng thì không cân phiên phức như vậy. Nhưnghành động của quỷ lúc này dường như đang chống lại một loạilinh dị vô hình, thật khó để lý giải.Trong phòng không phải không có ai, giữa đại sảnh, có một namnhân đang ngôi trên ghế, khuôn mặt vô cảm.Theo tiếng đập cửa vang lên, thân hình của hắn dân trở nên mờnhạt, như thể lúc nào cũng có thể biến mất.Nghe tiếng đập cửa bên ngoài, nam nhân tự nhủ:"Xem ra hắn đã thất bại... cũng được, cứ như vậy đi, từ lâu lắmrồi ta đã nên chất."'Đông... đông... đông... Tiếng đập cửa tiếp tục vang lên, linh dịđối kháng dường như đã đạt tới một giới hạn nào đó.Tại một thời điểm nhất định, cửa phòng đột nhiên mở ra.Trong phòng không còn một ai, người trong phòng vừa rồi đãhoàn toàn biến mất, như thể chưa từng xuất hiện.Lý Viễn bước vào phòng, mọi thứ bên trong không hề khiến hắnchú ý, hắn bước thẳng đến quan tài.Ngay sau đó, toàn bộ nắp quan tài bị xốc lên trong nháy mắt, đôitay của hắn đưa vào trong quan tài để tìm kiếm.Rất nhanh, một bàn tay gây đen liên bị hắn lấy ra từ trong quantài.Không nghi ngờ gì nữa, đây chính là một bàn tay của lệ quỷ.Sau đó, một cảnh tượng đáng sợ diễn ra.Khi câm lấy bàn tay kia, cánh tay của Lý Viễn đột nhiên đứt gấy,rồi giống như con rối bị lắp ghép, hắn nối bàn tay gây đen đó vàotay mình.Sau khi nối xong, Lý Viễn còn hoạt động một chút, tỏ vẻ rất hàilòng, rôi hắn buông thống cánh tay xuống, quay người bước đi,hướng đến căn phòng khác.Hiển nhiên, giờ phút này cơ thể ghép lại vẫn chưa hoàn chỉnh,còn có những tứ chi của quỷ chưa tìm được. Lý Viễn bước đichậm chạp, từng bước một, cứng đờ và chậm rãi, không ngừng dichuyển trong thôn trang.Mặc dù động tác chậm, nhưng hắn nhanh chóng tìm đến mụctiêu khác, đi đến trước một căn phòng khác.Khi hắn đưa tay chạm vào cửa, đột nhiên hắn dừng lại ngay tạichỗ, đình chỉ mọi hành động.
Chương Tiểu Huệ chỉ là người bình thường, đối mặt với tình
huống này, sợ hãi đến mức giọng nói cũng run rẩy.
Quỷ ngay bên cạnh nàng.
Không phải quỷ ẩn tàng trong thôn, mà là một Quỷ Tiểu Hài đáng
sợ đến cực điểm.
Vừa rồi nàng ở trong một căn phòng quỷ dị bị đứa bé đó dọa cho
phát sợ, không ngờ khó khăn lắm mới nhìn thấy Tô Viễn, cứ nghĩ
có thể thoát khỏi ác mộng, nhưng chỉ trong nháy mắt, quỷ lại một
lần nữa xuất hiện.
Dù hiện tại nàng đã biết Quỷ Tiểu Hài kia là lệ quỷ do Tô Viễn
điêu khiển, nhưng nỗi sợ hãi của con người đối với điều không
biết vẫn bao trùm trong lòng nàng.
Quá gân, nàng và Quỷ Tiểu Hài kia quá gần.
Gần đến mức nàng có thể cảm nhận được từng cơn ớn lạnh từ cơ
thể đối phương, cùng mùi thi thể nhàn nhạt.
Dưới tình huống này, việc nàng không bị ép đến phát điên đã là
tỉnh thân cực kỳ kiên cường, huống chi còn phải đi làm môi nhử
để hấp dẫn một con quỷ khác.
Chương Tiểu Huệ nhìn cây Nến Quỷ trong tay mà muốn khóc,
ánh nến quỷ dị màu đen bao phủ mọi thứ xung quanh khiến nàng
không thể nhìn thấy gì.
"Tô Viễn tiên sinh, ta... ta không nhìn thấy gì, ta có thể nắm tay
ngươi được không?”
Trong hắc ám, quỷ dị có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, Chương
Tiểu Huệ cảm thấy hoảng sợ, nàng vươn tay định bắt lấy Tô Viễn,
nhưng lại chụp vào khoảng không.
Ta và ngươi đều đang ở đây, còn phải đi tìm tứ chỉ của quỷ thế
nào đây.
Tô Viễn lạnh lùng nói:
"Ngươi đứng ở đây, không nên động, xác suất lớn là sẽ không có
chuyện gì. Đừng chạy lung tung là được, cho dù ta có ở bên cạnh
ngươi, cũng chưa chắc đã an toàn.
Nếu có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, có nhìn hay không thấy, ở
đâu cũng như nhau.
Kia... vậy ngài nhanh lên một chút, ta sợ.'
Chương Tiểu Huệ nghe thấy lời Tô Viễn, vừa khóc vừa nói.
Mặc dù lời hắn có lý, nhưng trong hoàn cảnh bỗng dưng biến đổi
như vậy, không nhìn thấy người khác, không sợ mới là lạ.
Nàng cảm giác như mình là một con thuyên đơn độc trong hắc
ám, bất cứ lúc nào cũng có thể chìm vào hư vô. Chuẩn bị xong
mọi thứ, Tô Viễn đang định rời khỏi Chương Tiểu Huệ để tìm tứ
chi còn lại của quỷ.
Nhưng đột nhiên, hắn khẽ động thân sắc, ngẩng đầu nhìn về phía
xa.
Hiệu quả của Nến Quỷ màu trắng trong việc hấp dẫn quỷ vô cùng
rõ ràng, và rất nhanh chóng.
Một người mặc trang phục thôn dân cũ kỹ, khuôn mặt vô cảm, từ
những căn nhà đổ nát đi ra.
"Là thôn dân trong làng? Nến Quỷ cũng có thể hấp dẫn bọn họ
sao?
Ánh mắt Tô Viễn ngưng lại.
Ngay từ đầu hắn đã nghi ngờ thân phận của những thôn dân này,
bây giờ xem ra quả nhiên có vấn đề.
Không chỉ có ngôi nhà này, trong các căn phòng khác cũng có
bóng người lắc lư, cũng đang tiến gần về phía này.
Thậm chí còn có những thôn dân thi thể đã mục rữa từ trong nhà
đi ra, lung lay bò đến đây, vì cơ thể đã biến dạng, không thể
đứng thẳng.
Người bị Nến Quỷ hấp dẫn trước tiên không phải là lệ quỷ thực
sự, mà là những cư dân trong thôn này, họ do lệ quỷ tạo ra, theo
một nghĩa nào đó, cũng là một phần của quỷ.
"Có... có gì đó đang tới phải không?
Chương Tiểu Huệ nghe được động tĩnh này, lập tức sắc mặt cứng
đờ, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên trắng bệch.
Nếu không phải biết Tô Viễn còn ở đây, có lẽ nàng đã chạy trốn.
Thôn trang vốn vắng vẻ giờ đây truyền đến âm thanh của rất
nhiều bước chân, các căn phòng gần đó cũng phát ra những tiếng
động quỷ di.
Qua âm thanh, có thể đại khái đoán rằng rất nhiều thứ đáng sợ
đã bị Nến Quỷ hấp dẫn đến.
Giờ phút này.
Tại một căn phòng khá hoàn chỉnh trong thôn, bên ngoài một
mảnh tối tăm, trong phòng lại càng quỷ dị, đen nhánh, phảng
phất như bị hắc ám thôn phệ. Ngoài phòng vang lên tiếng đập
cửa nặng nề, không có hồi âm, vô cùng quỷ dị, từng tiếng như
đánh vào trái tim con người, khiến người nghe cảm thấy nghẹt
thở. Trong bóng đêm, người gõ cửa chính là một thôn dân trong
làng. Nếu như Tô Viễn ở đây, có lẽ sẽ nhận ra người này chính là
Lý Viễn mà hắn đã gặp trước đó. Giờ đây, Lý Viễn trông như đã
chết từ lâu, da thịt gây còm, mang một sắc thái quỷ dị, trên
người đầy vết thối rữa, đôi mắt trống rỗng, không chút cảm xúc.
Điêu quỷ dị nhất là, hắn chỉ có nửa gương mặt thuộc về Lý Viễn,
nửa còn lại là khuôn mặt xa lạ kia chính là khuôn mặt của người
đàn ông đã từng đối thoại với Tô Viễn trước đó.
Không sai, lúc này Lý Viễn đã bị quỷ trong thôn chi phối, thân thể
của hắn cũng bị lệ quỷ kiểm soát.
'Đông... đông... đông...
Lý Viễn liên tục đập mạnh vào cánh cửa phòng, hành vi rất kỳ
quái.
Theo lý mà nói, toàn bộ thôn trang này đều thuộc về quỷ, nếu lệ
quỷ muốn vào phòng thì không cân phiên phức như vậy. Nhưng
hành động của quỷ lúc này dường như đang chống lại một loại
linh dị vô hình, thật khó để lý giải.
Trong phòng không phải không có ai, giữa đại sảnh, có một nam
nhân đang ngôi trên ghế, khuôn mặt vô cảm.
Theo tiếng đập cửa vang lên, thân hình của hắn dân trở nên mờ
nhạt, như thể lúc nào cũng có thể biến mất.
Nghe tiếng đập cửa bên ngoài, nam nhân tự nhủ:
"Xem ra hắn đã thất bại... cũng được, cứ như vậy đi, từ lâu lắm
rồi ta đã nên chất."
'Đông... đông... đông... Tiếng đập cửa tiếp tục vang lên, linh dị
đối kháng dường như đã đạt tới một giới hạn nào đó.
Tại một thời điểm nhất định, cửa phòng đột nhiên mở ra.
Trong phòng không còn một ai, người trong phòng vừa rồi đã
hoàn toàn biến mất, như thể chưa từng xuất hiện.
Lý Viễn bước vào phòng, mọi thứ bên trong không hề khiến hắn
chú ý, hắn bước thẳng đến quan tài.
Ngay sau đó, toàn bộ nắp quan tài bị xốc lên trong nháy mắt, đôi
tay của hắn đưa vào trong quan tài để tìm kiếm.
Rất nhanh, một bàn tay gây đen liên bị hắn lấy ra từ trong quan
tài.
Không nghi ngờ gì nữa, đây chính là một bàn tay của lệ quỷ.
Sau đó, một cảnh tượng đáng sợ diễn ra.
Khi câm lấy bàn tay kia, cánh tay của Lý Viễn đột nhiên đứt gấy,
rồi giống như con rối bị lắp ghép, hắn nối bàn tay gây đen đó vào
tay mình.
Sau khi nối xong, Lý Viễn còn hoạt động một chút, tỏ vẻ rất hài
lòng, rôi hắn buông thống cánh tay xuống, quay người bước đi,
hướng đến căn phòng khác.
Hiển nhiên, giờ phút này cơ thể ghép lại vẫn chưa hoàn chỉnh,
còn có những tứ chi của quỷ chưa tìm được. Lý Viễn bước đi
chậm chạp, từng bước một, cứng đờ và chậm rãi, không ngừng di
chuyển trong thôn trang.
Mặc dù động tác chậm, nhưng hắn nhanh chóng tìm đến mục
tiêu khác, đi đến trước một căn phòng khác.
Khi hắn đưa tay chạm vào cửa, đột nhiên hắn dừng lại ngay tại
chỗ, đình chỉ mọi hành động.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Chương Tiểu Huệ chỉ là người bình thường, đối mặt với tìnhhuống này, sợ hãi đến mức giọng nói cũng run rẩy.Quỷ ngay bên cạnh nàng.Không phải quỷ ẩn tàng trong thôn, mà là một Quỷ Tiểu Hài đángsợ đến cực điểm.Vừa rồi nàng ở trong một căn phòng quỷ dị bị đứa bé đó dọa chophát sợ, không ngờ khó khăn lắm mới nhìn thấy Tô Viễn, cứ nghĩcó thể thoát khỏi ác mộng, nhưng chỉ trong nháy mắt, quỷ lại mộtlần nữa xuất hiện.Dù hiện tại nàng đã biết Quỷ Tiểu Hài kia là lệ quỷ do Tô Viễnđiêu khiển, nhưng nỗi sợ hãi của con người đối với điều khôngbiết vẫn bao trùm trong lòng nàng.Quá gân, nàng và Quỷ Tiểu Hài kia quá gần.Gần đến mức nàng có thể cảm nhận được từng cơn ớn lạnh từ cơthể đối phương, cùng mùi thi thể nhàn nhạt.Dưới tình huống này, việc nàng không bị ép đến phát điên đã làtỉnh thân cực kỳ kiên cường, huống chi còn phải đi làm môi nhửđể hấp dẫn một con quỷ khác.Chương Tiểu Huệ nhìn cây Nến Quỷ trong tay mà muốn khóc,ánh nến quỷ dị màu đen bao phủ mọi thứ xung quanh khiến nàngkhông thể nhìn thấy gì."Tô Viễn tiên sinh, ta... ta không nhìn thấy gì, ta có thể nắm tayngươi được không?”Trong hắc ám, quỷ dị có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, ChươngTiểu Huệ cảm thấy hoảng sợ, nàng vươn tay định bắt lấy Tô Viễn,nhưng lại chụp vào khoảng không.Ta và ngươi đều đang ở đây, còn phải đi tìm tứ chỉ của quỷ thếnào đây.Tô Viễn lạnh lùng nói:"Ngươi đứng ở đây, không nên động, xác suất lớn là sẽ không cóchuyện gì. Đừng chạy lung tung là được, cho dù ta có ở bên cạnhngươi, cũng chưa chắc đã an toàn.Nếu có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, có nhìn hay không thấy, ởđâu cũng như nhau.Kia... vậy ngài nhanh lên một chút, ta sợ.'Chương Tiểu Huệ nghe thấy lời Tô Viễn, vừa khóc vừa nói.Mặc dù lời hắn có lý, nhưng trong hoàn cảnh bỗng dưng biến đổinhư vậy, không nhìn thấy người khác, không sợ mới là lạ.Nàng cảm giác như mình là một con thuyên đơn độc trong hắcám, bất cứ lúc nào cũng có thể chìm vào hư vô. Chuẩn bị xongmọi thứ, Tô Viễn đang định rời khỏi Chương Tiểu Huệ để tìm tứchi còn lại của quỷ.Nhưng đột nhiên, hắn khẽ động thân sắc, ngẩng đầu nhìn về phíaxa.Hiệu quả của Nến Quỷ màu trắng trong việc hấp dẫn quỷ vô cùngrõ ràng, và rất nhanh chóng.Một người mặc trang phục thôn dân cũ kỹ, khuôn mặt vô cảm, từnhững căn nhà đổ nát đi ra."Là thôn dân trong làng? Nến Quỷ cũng có thể hấp dẫn bọn họsao?Ánh mắt Tô Viễn ngưng lại.Ngay từ đầu hắn đã nghi ngờ thân phận của những thôn dân này,bây giờ xem ra quả nhiên có vấn đề.Không chỉ có ngôi nhà này, trong các căn phòng khác cũng cóbóng người lắc lư, cũng đang tiến gần về phía này.Thậm chí còn có những thôn dân thi thể đã mục rữa từ trong nhàđi ra, lung lay bò đến đây, vì cơ thể đã biến dạng, không thểđứng thẳng.Người bị Nến Quỷ hấp dẫn trước tiên không phải là lệ quỷ thựcsự, mà là những cư dân trong thôn này, họ do lệ quỷ tạo ra, theomột nghĩa nào đó, cũng là một phần của quỷ."Có... có gì đó đang tới phải không?Chương Tiểu Huệ nghe được động tĩnh này, lập tức sắc mặt cứngđờ, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên trắng bệch.Nếu không phải biết Tô Viễn còn ở đây, có lẽ nàng đã chạy trốn.Thôn trang vốn vắng vẻ giờ đây truyền đến âm thanh của rấtnhiều bước chân, các căn phòng gần đó cũng phát ra những tiếngđộng quỷ di.Qua âm thanh, có thể đại khái đoán rằng rất nhiều thứ đáng sợđã bị Nến Quỷ hấp dẫn đến.Giờ phút này.Tại một căn phòng khá hoàn chỉnh trong thôn, bên ngoài mộtmảnh tối tăm, trong phòng lại càng quỷ dị, đen nhánh, phảngphất như bị hắc ám thôn phệ. Ngoài phòng vang lên tiếng đậpcửa nặng nề, không có hồi âm, vô cùng quỷ dị, từng tiếng nhưđánh vào trái tim con người, khiến người nghe cảm thấy nghẹtthở. Trong bóng đêm, người gõ cửa chính là một thôn dân tronglàng. Nếu như Tô Viễn ở đây, có lẽ sẽ nhận ra người này chính làLý Viễn mà hắn đã gặp trước đó. Giờ đây, Lý Viễn trông như đãchết từ lâu, da thịt gây còm, mang một sắc thái quỷ dị, trênngười đầy vết thối rữa, đôi mắt trống rỗng, không chút cảm xúc.Điêu quỷ dị nhất là, hắn chỉ có nửa gương mặt thuộc về Lý Viễn,nửa còn lại là khuôn mặt xa lạ kia chính là khuôn mặt của ngườiđàn ông đã từng đối thoại với Tô Viễn trước đó.Không sai, lúc này Lý Viễn đã bị quỷ trong thôn chi phối, thân thểcủa hắn cũng bị lệ quỷ kiểm soát.'Đông... đông... đông...Lý Viễn liên tục đập mạnh vào cánh cửa phòng, hành vi rất kỳquái.Theo lý mà nói, toàn bộ thôn trang này đều thuộc về quỷ, nếu lệquỷ muốn vào phòng thì không cân phiên phức như vậy. Nhưnghành động của quỷ lúc này dường như đang chống lại một loạilinh dị vô hình, thật khó để lý giải.Trong phòng không phải không có ai, giữa đại sảnh, có một namnhân đang ngôi trên ghế, khuôn mặt vô cảm.Theo tiếng đập cửa vang lên, thân hình của hắn dân trở nên mờnhạt, như thể lúc nào cũng có thể biến mất.Nghe tiếng đập cửa bên ngoài, nam nhân tự nhủ:"Xem ra hắn đã thất bại... cũng được, cứ như vậy đi, từ lâu lắmrồi ta đã nên chất."'Đông... đông... đông... Tiếng đập cửa tiếp tục vang lên, linh dịđối kháng dường như đã đạt tới một giới hạn nào đó.Tại một thời điểm nhất định, cửa phòng đột nhiên mở ra.Trong phòng không còn một ai, người trong phòng vừa rồi đãhoàn toàn biến mất, như thể chưa từng xuất hiện.Lý Viễn bước vào phòng, mọi thứ bên trong không hề khiến hắnchú ý, hắn bước thẳng đến quan tài.Ngay sau đó, toàn bộ nắp quan tài bị xốc lên trong nháy mắt, đôitay của hắn đưa vào trong quan tài để tìm kiếm.Rất nhanh, một bàn tay gây đen liên bị hắn lấy ra từ trong quantài.Không nghi ngờ gì nữa, đây chính là một bàn tay của lệ quỷ.Sau đó, một cảnh tượng đáng sợ diễn ra.Khi câm lấy bàn tay kia, cánh tay của Lý Viễn đột nhiên đứt gấy,rồi giống như con rối bị lắp ghép, hắn nối bàn tay gây đen đó vàotay mình.Sau khi nối xong, Lý Viễn còn hoạt động một chút, tỏ vẻ rất hàilòng, rôi hắn buông thống cánh tay xuống, quay người bước đi,hướng đến căn phòng khác.Hiển nhiên, giờ phút này cơ thể ghép lại vẫn chưa hoàn chỉnh,còn có những tứ chi của quỷ chưa tìm được. Lý Viễn bước đichậm chạp, từng bước một, cứng đờ và chậm rãi, không ngừng dichuyển trong thôn trang.Mặc dù động tác chậm, nhưng hắn nhanh chóng tìm đến mụctiêu khác, đi đến trước một căn phòng khác.Khi hắn đưa tay chạm vào cửa, đột nhiên hắn dừng lại ngay tạichỗ, đình chỉ mọi hành động.