Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 641: Chắp vá Sadako

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Mấy ngày kế tiếp, Tô Viễn vẫn luôn trạch trong nhà.Hắn không ra ngoài, cũng không hề lộ diện.Trong lúc đó, Tổng bộ nhiều lần liên hệ, tựa hồ vì ở địa phươngkhác phát sinh sự kiện linh dị, do thiếu nhân lực xử lý mà cần đếnhắn, nhưng đều bị hắn trực tiếp từ chối.Hắn cần thời gian tu chỉnh, cũng cân sớm quen thuộc với tìnhtrạng bản thân.Trước tiên là làm dịu sự mệt nhọc và căng thẳng tinh thần, thứhai là để kiểm tra tình trạng của bản thân.Khi hắn đánh dấu và thu thập ngày càng nhiều lệ quỷ, thân thểnhư đã xảy ra một loại biến hóa không tưởng, hắn có thể cảmgiác chính mình giờ đã hoàn toàn khác trước.Trước kia cũng có cảm giác tương tự, nhưng không bằng hiện tại.Nhưng cụ thể khác biệt thế nào, Tô Viễn cũng khó phân biệt rõràng.Nếu nhất định phải nói, thì đó là một loại tân sinh, giống như đãthoát khỏi những ràng buộc trước kia.Thứ hai, các cơ năng trong cơ thể đã triệt để biến thành phi nhânloại.Tô Viễn đã kiểm tra, thân thể hiện giờ của hắn, nói theo một ýnghĩa nào đó, có thể là chết, nhưng cũng có thể là còn sống.Nhịp tim, huyết dịch, thậm chí là khí quan, đều có thể dừng bấtkỳ lúc nào.Dường như vào lúc này, những gì vốn có của cơ thể con người đãtrở thành bài trí."Thật kỳ lạ, mặc dù khí quan như đã mất đi tác dụng, nhưng liệucó phải hoàn toàn vô dụng? Nếu thực sự như thế, vậy đầu óc củata còn tồn tại không? Nếu đầu óc không còn, tư duy ở đâu?”"Người tư duy rốt cuộc là cái gì? Ý thức từ đâu mà đến? Khi ngườichưa trưởng thành, ý thức ở đâu?""Nhân loại thật sự có linh hồn không?”"Chưa sinh ta trước ta là ai? Ta sinh ra rồi, ai là ta?"Sau một lúc tính tọa suy nghĩ, Tô Viễn quyết định từ bỏ nhữngvấn đề có phân triết học này.Hiện tại hắn nên quan tâm chính là hiện tại bản thân so với trướcđây có gì khác biệt, hắn là tiếp cận với con người, hay đã trởthành quỷ?Trước đó việc tìm hiểu còn rất ngắn, nhất là khi tại Sở Nhân Mỹđiêu khiển mà chỉ có thể phục khắc lệ quỷ khác, cảm giác nàycàng trở nên rõ ràng hơn. Có lẽ đây là do cưỡng ép điêu khiển,chứ không phải do quá trình dung hợp tự nhiên.Tô Viễn có thể cảm nhận rõ ràng, lực lượng quỷ dị bên trong thânthể mình gia tăng không ít.Cụ thể bao nhiêu, hắn chưa thử, nhưng tuyệt đối không phảingười bình thường có thể so sánh.Hắn giống như một chiếc xe hơi nhỏ, có thể dễ dàng nâng lênbằng một tay.Hơn nữa còn không cảm giác thấy khó chịu, lực lượng linh dịmang tới sự biến hóa này thực sự không thể tưởng tượng nổi.Nếu bộc phát toàn lực, có lẽ có thể khiến người ta phải ngoácmồm kinh ngạc.Nhưng điều này cũng không có tác dụng gì, lực lớn cũng chỉ ứch**p được người bình thường, đối mặt với lệ quỷ thì sức lực chẳngcó ích gì.Nếu sức lực hữu dụng, vậy đạn đạo cũng phải có tác dụng.Chỉ có thể coi đây là một loại linh dị diễn sinh.Tiếp đến là vê trọng lượng cơ thể, Tô Viễn phát hiện trọng lượngcủa mình, chỉ cân hắn muốn, hoàn toàn có thể vượt qua lực hút.Hắn từng thử từ tâng 30 của một cao ốc nhảy xuống, nhưng quỷdị thay, cả người lại nhẹ nhàng như tờ giấy, có thể chậm rãi rơixuống.Một lúc lâu sau mới đáp xuống đất, không có chuyện gì xảy ra,hắn phủi mông rồi đứng dậy.Hơn nữa, hắn cũng gân như miễn nhiễm với tổn thương, dù dùngdao găm đâm vào thân thể, cũng không có máu chảy ra, nhắmsúng vào đầu, cũng không chất.Đồng thời, chỉ có đạn hoàng kim đặc chế mới có thể bắn vào thânthể, đạn bình thường thì không.Nhưng chỉ là bắn vào thôi, Tô Viễn không cảm thấy đau đớn,thậm chí ngay sau đó đạn bị lực lượng quỷ trong cơ thể tự độnggạt ra, chỉ còn lại vết thương. Vết thương tự động khép lại, và tốcđộ khép lại rất nhanh.Nói theo một ý nghĩa nào đó, Tô Viễn đã có được nhiều đặc tínhcủa quỷ.Việc biến hóa này là tốt hay xấu, hắn cũng chưa thể biết được."Không phải do ta lựa chọn, trong thời đại này, nếu không thểmạnh lên, thì bất cứ lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm.Người bình thường không được chọn, kỳ thật ta cũng chẳng khácgì.Tô Viễn im lặng một lúc, sau đó ánh sáng đen lóe lên rồi biếnmất, hắn trực tiếp xuất hiện tại Hoàng Sơn thôn, trong Quỷ Vực.Hắn không đi vào nhà ma, mà đi vào dinh thự của Kayako, nơimiệng Quỷ Giếng kh*ng b* lộ ra.Đây là một trong những đạo cụ hắn dùng để thu nhận lệ quỷ, tấtnhiên trong nhà ma cũng có, được Kayako trông coi, nhưngtương đối mà nói, lệ quỷ trong giếng nhiều hơn.Bởi vì nước giếng trong miệng Quỷ Giếng này có một loại tínhchất linh dị đáng sợ, có thể áp chế lệ quỷ, giống như Quỷ Hồ.Vì thế Tô Viễn đem những lệ quỷ thu được trước đó nhét xuốnggiếng, chờ khi cần sẽ sử dụng.Và bây giờ, chính là lúc cân sử dụng. Theo sự kiện linh dị liên tiếpxảy ra, lệ quỷ xuất hiện sau này chỉ có càng ngày càng nhiều,càng ngày càng khủng khiếp.Lệ quỷ cần thời gian để khôi phục, giống như người trưởngthành, khi sự kiện linh dị vừa mới xảy ra, lệ quỷ khi đó dễ dàng bịgiải quyết, vì độ khủng khiếp chưa cao.Đây cũng là lý do lúc đầu người ngự quỷ thậm chí có thể mộtmình giải quyết hai, ba mươi sự kiện linh dị.Nếu là hiện tại, chỉ sợ ngay cả một sự kiện linh dị cấp A cũngkhông thể giải quyết, phải cần nhiêu người ngự quỷ hợp tácthành đoàn đội. Vì thời đại thay đổi, lệ quỷ cũng thay đổi.Người ngự quỷ nếu không tiến bộ, sớm muộn cũng sẽ gặp kếtcục tử vong.Và theo thời gian, có thể đoán được rằng sự kiện linh dị sau nàychỉ ngày càng khủng khiếp, cho đến khi đạt tới một cực hạn nàođó.Vì vậy, hắn cần có thêm sức mạnh để đối phó với những chuyệnsắp xảy ra."Đã đến lúc chắp vá con quỷ thứ tư, ta nhớ hệ thống năng lực cóthể thông qua việc ghép hình quỷ để chuyển đổi trực tiếp.Nếu có đủ số lượng, ta có thể chuyển đổi những linh dị này thànhlệ quỷ ta cần."Nghĩ như vậy, Tô Viễn quay người rời Quỷ Vực, đi về hướng trungtâm từ đường của Hoàng Sơn thôn.Từ đường vẫn giữ nguyên dáng vẻ cũ kỹ không thay đổi, và lúcnày Sở Nhân Mỹ đang lặng yên hiện diện bên trong.Miệng quỷ dị quan tài bày ở chính giữa, bên trong là từng loạtlinh vị mơ hồ không rõ.Không ai biết linh vị tôn tại ở đây bao lâu, chữ trên đó đã mờ,không thể thấy rõ, không biết viết tên của ai, như một đống đồvật vô nghĩa.Duy nhất còn hơi thấy rõ, chỉ có linh vị của Sở Nhân Mỹ.

Mấy ngày kế tiếp, Tô Viễn vẫn luôn trạch trong nhà.

Hắn không ra ngoài, cũng không hề lộ diện.

Trong lúc đó, Tổng bộ nhiều lần liên hệ, tựa hồ vì ở địa phương

khác phát sinh sự kiện linh dị, do thiếu nhân lực xử lý mà cần đến

hắn, nhưng đều bị hắn trực tiếp từ chối.

Hắn cần thời gian tu chỉnh, cũng cân sớm quen thuộc với tình

trạng bản thân.

Trước tiên là làm dịu sự mệt nhọc và căng thẳng tinh thần, thứ

hai là để kiểm tra tình trạng của bản thân.

Khi hắn đánh dấu và thu thập ngày càng nhiều lệ quỷ, thân thể

như đã xảy ra một loại biến hóa không tưởng, hắn có thể cảm

giác chính mình giờ đã hoàn toàn khác trước.

Trước kia cũng có cảm giác tương tự, nhưng không bằng hiện tại.

Nhưng cụ thể khác biệt thế nào, Tô Viễn cũng khó phân biệt rõ

ràng.

Nếu nhất định phải nói, thì đó là một loại tân sinh, giống như đã

thoát khỏi những ràng buộc trước kia.

Thứ hai, các cơ năng trong cơ thể đã triệt để biến thành phi nhân

loại.

Tô Viễn đã kiểm tra, thân thể hiện giờ của hắn, nói theo một ý

nghĩa nào đó, có thể là chết, nhưng cũng có thể là còn sống.

Nhịp tim, huyết dịch, thậm chí là khí quan, đều có thể dừng bất

kỳ lúc nào.

Dường như vào lúc này, những gì vốn có của cơ thể con người đã

trở thành bài trí.

"Thật kỳ lạ, mặc dù khí quan như đã mất đi tác dụng, nhưng liệu

có phải hoàn toàn vô dụng? Nếu thực sự như thế, vậy đầu óc của

ta còn tồn tại không? Nếu đầu óc không còn, tư duy ở đâu?”

"Người tư duy rốt cuộc là cái gì? Ý thức từ đâu mà đến? Khi người

chưa trưởng thành, ý thức ở đâu?"

"Nhân loại thật sự có linh hồn không?”

"Chưa sinh ta trước ta là ai? Ta sinh ra rồi, ai là ta?"

Sau một lúc tính tọa suy nghĩ, Tô Viễn quyết định từ bỏ những

vấn đề có phân triết học này.

Hiện tại hắn nên quan tâm chính là hiện tại bản thân so với trước

đây có gì khác biệt, hắn là tiếp cận với con người, hay đã trở

thành quỷ?

Trước đó việc tìm hiểu còn rất ngắn, nhất là khi tại Sở Nhân Mỹ

điêu khiển mà chỉ có thể phục khắc lệ quỷ khác, cảm giác này

càng trở nên rõ ràng hơn. Có lẽ đây là do cưỡng ép điêu khiển,

chứ không phải do quá trình dung hợp tự nhiên.

Tô Viễn có thể cảm nhận rõ ràng, lực lượng quỷ dị bên trong thân

thể mình gia tăng không ít.

Cụ thể bao nhiêu, hắn chưa thử, nhưng tuyệt đối không phải

người bình thường có thể so sánh.

Hắn giống như một chiếc xe hơi nhỏ, có thể dễ dàng nâng lên

bằng một tay.

Hơn nữa còn không cảm giác thấy khó chịu, lực lượng linh dị

mang tới sự biến hóa này thực sự không thể tưởng tượng nổi.

Nếu bộc phát toàn lực, có lẽ có thể khiến người ta phải ngoác

mồm kinh ngạc.

Nhưng điều này cũng không có tác dụng gì, lực lớn cũng chỉ ức

h**p được người bình thường, đối mặt với lệ quỷ thì sức lực chẳng

có ích gì.

Nếu sức lực hữu dụng, vậy đạn đạo cũng phải có tác dụng.

Chỉ có thể coi đây là một loại linh dị diễn sinh.

Tiếp đến là vê trọng lượng cơ thể, Tô Viễn phát hiện trọng lượng

của mình, chỉ cân hắn muốn, hoàn toàn có thể vượt qua lực hút.

Hắn từng thử từ tâng 30 của một cao ốc nhảy xuống, nhưng quỷ

dị thay, cả người lại nhẹ nhàng như tờ giấy, có thể chậm rãi rơi

xuống.

Một lúc lâu sau mới đáp xuống đất, không có chuyện gì xảy ra,

hắn phủi mông rồi đứng dậy.

Hơn nữa, hắn cũng gân như miễn nhiễm với tổn thương, dù dùng

dao găm đâm vào thân thể, cũng không có máu chảy ra, nhắm

súng vào đầu, cũng không chất.

Đồng thời, chỉ có đạn hoàng kim đặc chế mới có thể bắn vào thân

thể, đạn bình thường thì không.

Nhưng chỉ là bắn vào thôi, Tô Viễn không cảm thấy đau đớn,

thậm chí ngay sau đó đạn bị lực lượng quỷ trong cơ thể tự động

gạt ra, chỉ còn lại vết thương. Vết thương tự động khép lại, và tốc

độ khép lại rất nhanh.

Nói theo một ý nghĩa nào đó, Tô Viễn đã có được nhiều đặc tính

của quỷ.

Việc biến hóa này là tốt hay xấu, hắn cũng chưa thể biết được.

"Không phải do ta lựa chọn, trong thời đại này, nếu không thể

mạnh lên, thì bất cứ lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm.

Người bình thường không được chọn, kỳ thật ta cũng chẳng khác

gì.

Tô Viễn im lặng một lúc, sau đó ánh sáng đen lóe lên rồi biến

mất, hắn trực tiếp xuất hiện tại Hoàng Sơn thôn, trong Quỷ Vực.

Hắn không đi vào nhà ma, mà đi vào dinh thự của Kayako, nơi

miệng Quỷ Giếng kh*ng b* lộ ra.

Đây là một trong những đạo cụ hắn dùng để thu nhận lệ quỷ, tất

nhiên trong nhà ma cũng có, được Kayako trông coi, nhưng

tương đối mà nói, lệ quỷ trong giếng nhiều hơn.

Bởi vì nước giếng trong miệng Quỷ Giếng này có một loại tính

chất linh dị đáng sợ, có thể áp chế lệ quỷ, giống như Quỷ Hồ.

Vì thế Tô Viễn đem những lệ quỷ thu được trước đó nhét xuống

giếng, chờ khi cần sẽ sử dụng.

Và bây giờ, chính là lúc cân sử dụng. Theo sự kiện linh dị liên tiếp

xảy ra, lệ quỷ xuất hiện sau này chỉ có càng ngày càng nhiều,

càng ngày càng khủng khiếp.

Lệ quỷ cần thời gian để khôi phục, giống như người trưởng

thành, khi sự kiện linh dị vừa mới xảy ra, lệ quỷ khi đó dễ dàng bị

giải quyết, vì độ khủng khiếp chưa cao.

Đây cũng là lý do lúc đầu người ngự quỷ thậm chí có thể một

mình giải quyết hai, ba mươi sự kiện linh dị.

Nếu là hiện tại, chỉ sợ ngay cả một sự kiện linh dị cấp A cũng

không thể giải quyết, phải cần nhiêu người ngự quỷ hợp tác

thành đoàn đội. Vì thời đại thay đổi, lệ quỷ cũng thay đổi.

Người ngự quỷ nếu không tiến bộ, sớm muộn cũng sẽ gặp kết

cục tử vong.

Và theo thời gian, có thể đoán được rằng sự kiện linh dị sau này

chỉ ngày càng khủng khiếp, cho đến khi đạt tới một cực hạn nào

đó.

Vì vậy, hắn cần có thêm sức mạnh để đối phó với những chuyện

sắp xảy ra.

"Đã đến lúc chắp vá con quỷ thứ tư, ta nhớ hệ thống năng lực có

thể thông qua việc ghép hình quỷ để chuyển đổi trực tiếp.

Nếu có đủ số lượng, ta có thể chuyển đổi những linh dị này thành

lệ quỷ ta cần."

Nghĩ như vậy, Tô Viễn quay người rời Quỷ Vực, đi về hướng trung

tâm từ đường của Hoàng Sơn thôn.

Từ đường vẫn giữ nguyên dáng vẻ cũ kỹ không thay đổi, và lúc

này Sở Nhân Mỹ đang lặng yên hiện diện bên trong.

Miệng quỷ dị quan tài bày ở chính giữa, bên trong là từng loạt

linh vị mơ hồ không rõ.

Không ai biết linh vị tôn tại ở đây bao lâu, chữ trên đó đã mờ,

không thể thấy rõ, không biết viết tên của ai, như một đống đồ

vật vô nghĩa.

Duy nhất còn hơi thấy rõ, chỉ có linh vị của Sở Nhân Mỹ.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Mấy ngày kế tiếp, Tô Viễn vẫn luôn trạch trong nhà.Hắn không ra ngoài, cũng không hề lộ diện.Trong lúc đó, Tổng bộ nhiều lần liên hệ, tựa hồ vì ở địa phươngkhác phát sinh sự kiện linh dị, do thiếu nhân lực xử lý mà cần đếnhắn, nhưng đều bị hắn trực tiếp từ chối.Hắn cần thời gian tu chỉnh, cũng cân sớm quen thuộc với tìnhtrạng bản thân.Trước tiên là làm dịu sự mệt nhọc và căng thẳng tinh thần, thứhai là để kiểm tra tình trạng của bản thân.Khi hắn đánh dấu và thu thập ngày càng nhiều lệ quỷ, thân thểnhư đã xảy ra một loại biến hóa không tưởng, hắn có thể cảmgiác chính mình giờ đã hoàn toàn khác trước.Trước kia cũng có cảm giác tương tự, nhưng không bằng hiện tại.Nhưng cụ thể khác biệt thế nào, Tô Viễn cũng khó phân biệt rõràng.Nếu nhất định phải nói, thì đó là một loại tân sinh, giống như đãthoát khỏi những ràng buộc trước kia.Thứ hai, các cơ năng trong cơ thể đã triệt để biến thành phi nhânloại.Tô Viễn đã kiểm tra, thân thể hiện giờ của hắn, nói theo một ýnghĩa nào đó, có thể là chết, nhưng cũng có thể là còn sống.Nhịp tim, huyết dịch, thậm chí là khí quan, đều có thể dừng bấtkỳ lúc nào.Dường như vào lúc này, những gì vốn có của cơ thể con người đãtrở thành bài trí."Thật kỳ lạ, mặc dù khí quan như đã mất đi tác dụng, nhưng liệucó phải hoàn toàn vô dụng? Nếu thực sự như thế, vậy đầu óc củata còn tồn tại không? Nếu đầu óc không còn, tư duy ở đâu?”"Người tư duy rốt cuộc là cái gì? Ý thức từ đâu mà đến? Khi ngườichưa trưởng thành, ý thức ở đâu?""Nhân loại thật sự có linh hồn không?”"Chưa sinh ta trước ta là ai? Ta sinh ra rồi, ai là ta?"Sau một lúc tính tọa suy nghĩ, Tô Viễn quyết định từ bỏ nhữngvấn đề có phân triết học này.Hiện tại hắn nên quan tâm chính là hiện tại bản thân so với trướcđây có gì khác biệt, hắn là tiếp cận với con người, hay đã trởthành quỷ?Trước đó việc tìm hiểu còn rất ngắn, nhất là khi tại Sở Nhân Mỹđiêu khiển mà chỉ có thể phục khắc lệ quỷ khác, cảm giác nàycàng trở nên rõ ràng hơn. Có lẽ đây là do cưỡng ép điêu khiển,chứ không phải do quá trình dung hợp tự nhiên.Tô Viễn có thể cảm nhận rõ ràng, lực lượng quỷ dị bên trong thânthể mình gia tăng không ít.Cụ thể bao nhiêu, hắn chưa thử, nhưng tuyệt đối không phảingười bình thường có thể so sánh.Hắn giống như một chiếc xe hơi nhỏ, có thể dễ dàng nâng lênbằng một tay.Hơn nữa còn không cảm giác thấy khó chịu, lực lượng linh dịmang tới sự biến hóa này thực sự không thể tưởng tượng nổi.Nếu bộc phát toàn lực, có lẽ có thể khiến người ta phải ngoácmồm kinh ngạc.Nhưng điều này cũng không có tác dụng gì, lực lớn cũng chỉ ứch**p được người bình thường, đối mặt với lệ quỷ thì sức lực chẳngcó ích gì.Nếu sức lực hữu dụng, vậy đạn đạo cũng phải có tác dụng.Chỉ có thể coi đây là một loại linh dị diễn sinh.Tiếp đến là vê trọng lượng cơ thể, Tô Viễn phát hiện trọng lượngcủa mình, chỉ cân hắn muốn, hoàn toàn có thể vượt qua lực hút.Hắn từng thử từ tâng 30 của một cao ốc nhảy xuống, nhưng quỷdị thay, cả người lại nhẹ nhàng như tờ giấy, có thể chậm rãi rơixuống.Một lúc lâu sau mới đáp xuống đất, không có chuyện gì xảy ra,hắn phủi mông rồi đứng dậy.Hơn nữa, hắn cũng gân như miễn nhiễm với tổn thương, dù dùngdao găm đâm vào thân thể, cũng không có máu chảy ra, nhắmsúng vào đầu, cũng không chất.Đồng thời, chỉ có đạn hoàng kim đặc chế mới có thể bắn vào thânthể, đạn bình thường thì không.Nhưng chỉ là bắn vào thôi, Tô Viễn không cảm thấy đau đớn,thậm chí ngay sau đó đạn bị lực lượng quỷ trong cơ thể tự độnggạt ra, chỉ còn lại vết thương. Vết thương tự động khép lại, và tốcđộ khép lại rất nhanh.Nói theo một ý nghĩa nào đó, Tô Viễn đã có được nhiều đặc tínhcủa quỷ.Việc biến hóa này là tốt hay xấu, hắn cũng chưa thể biết được."Không phải do ta lựa chọn, trong thời đại này, nếu không thểmạnh lên, thì bất cứ lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm.Người bình thường không được chọn, kỳ thật ta cũng chẳng khácgì.Tô Viễn im lặng một lúc, sau đó ánh sáng đen lóe lên rồi biếnmất, hắn trực tiếp xuất hiện tại Hoàng Sơn thôn, trong Quỷ Vực.Hắn không đi vào nhà ma, mà đi vào dinh thự của Kayako, nơimiệng Quỷ Giếng kh*ng b* lộ ra.Đây là một trong những đạo cụ hắn dùng để thu nhận lệ quỷ, tấtnhiên trong nhà ma cũng có, được Kayako trông coi, nhưngtương đối mà nói, lệ quỷ trong giếng nhiều hơn.Bởi vì nước giếng trong miệng Quỷ Giếng này có một loại tínhchất linh dị đáng sợ, có thể áp chế lệ quỷ, giống như Quỷ Hồ.Vì thế Tô Viễn đem những lệ quỷ thu được trước đó nhét xuốnggiếng, chờ khi cần sẽ sử dụng.Và bây giờ, chính là lúc cân sử dụng. Theo sự kiện linh dị liên tiếpxảy ra, lệ quỷ xuất hiện sau này chỉ có càng ngày càng nhiều,càng ngày càng khủng khiếp.Lệ quỷ cần thời gian để khôi phục, giống như người trưởngthành, khi sự kiện linh dị vừa mới xảy ra, lệ quỷ khi đó dễ dàng bịgiải quyết, vì độ khủng khiếp chưa cao.Đây cũng là lý do lúc đầu người ngự quỷ thậm chí có thể mộtmình giải quyết hai, ba mươi sự kiện linh dị.Nếu là hiện tại, chỉ sợ ngay cả một sự kiện linh dị cấp A cũngkhông thể giải quyết, phải cần nhiêu người ngự quỷ hợp tácthành đoàn đội. Vì thời đại thay đổi, lệ quỷ cũng thay đổi.Người ngự quỷ nếu không tiến bộ, sớm muộn cũng sẽ gặp kếtcục tử vong.Và theo thời gian, có thể đoán được rằng sự kiện linh dị sau nàychỉ ngày càng khủng khiếp, cho đến khi đạt tới một cực hạn nàođó.Vì vậy, hắn cần có thêm sức mạnh để đối phó với những chuyệnsắp xảy ra."Đã đến lúc chắp vá con quỷ thứ tư, ta nhớ hệ thống năng lực cóthể thông qua việc ghép hình quỷ để chuyển đổi trực tiếp.Nếu có đủ số lượng, ta có thể chuyển đổi những linh dị này thànhlệ quỷ ta cần."Nghĩ như vậy, Tô Viễn quay người rời Quỷ Vực, đi về hướng trungtâm từ đường của Hoàng Sơn thôn.Từ đường vẫn giữ nguyên dáng vẻ cũ kỹ không thay đổi, và lúcnày Sở Nhân Mỹ đang lặng yên hiện diện bên trong.Miệng quỷ dị quan tài bày ở chính giữa, bên trong là từng loạtlinh vị mơ hồ không rõ.Không ai biết linh vị tôn tại ở đây bao lâu, chữ trên đó đã mờ,không thể thấy rõ, không biết viết tên của ai, như một đống đồvật vô nghĩa.Duy nhất còn hơi thấy rõ, chỉ có linh vị của Sở Nhân Mỹ.

Chương 641: Chắp vá Sadako