Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 709: Dự báo

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Đầu nguồn năm trong ác mộng sao?Nghe có vẻ khó tin.Nhưng Dương Gian lại không tìm được lời giải thích nào tốt hơn.Vì dù là Quỷ Nhãn của hắn, hay thậm chí là sử dụng Quỷ Vực tìmkhắp làng, cũng như tìm kiếm ở hai thi thể bị chặt đầu, cùng bốnkẻ gọi là người đưa tin kia, hắn đều không thu hoạch được gì.Thậm chí không tìm thấy một chút dấu vết để lại nào, dù nhìn cóvẻ dị thường, nhưng không tìm thấy đầu nguồn của sự dị thường.Như việc trong căn phòng trống này phát ra tiếng bước chân, cóthể nghi ngờ có quỷ bồi hồi ở đây.Nhưng bên trong căn phòng, mọi thứ vẫn như trước, không cóbất kỳ sự thay đổi hay biến hóa nào.Điều này dường như đã chứng minh cho suy đoán của Tô Viễn.Dương Gian chìm vào trong suy tư.Tô Viễn nói không sai.Có lẽ đầu nguồn của sự kỳ lạ thực sự không phải ở hiện thực, màlà trong cơn ác mộng đó."Nói như vậy, là quỷ trong mộng, bắt đầu ảnh hưởng đến hiệnthực?”Trâm ngâm một hồi lâu, hắn đưa ra kết luận.Nếu thực sự là như vậy, con quỷ này không thể bị xử lý.Vì trong mộng không thể giam giữ lệ quỷ, cho dù có đối đầu vớilệ quỷ trong mộng và thắng lợi, tối đa cũng chỉ là kết thúc cơn ácmộng, nhưng quỷ chắc chắn sẽ không chất.Đến ngày hôm sau, vòng tuần hoàn lại bắt đầu.Cơn ác mộng sẽ xuất hiện một lân nữa, tạo ra một cuộc đối đầumới.Lệ quỷ có thể thất bại vô số lần, nhưng người bình thường hayngười ngự quỷ chỉ cần thất bại một lần, có thể sẽ phải chết.Vì nếu người ngự quỷ chết, thì lệ quỷ do họ điêu khiển sẽ khôiphục, gây ra hiệu ứng quả câu tuyết.Vô phương giải quyết.Dương Gian thầm nghĩ, đây là một sự kiện linh dị không có lốithoát.Quỷ trong mộng không thể giam giữ, không thể xử lý, nhưng lạibắt đầu ảnh hưởng đến hiện thực, kéo người sống vào trongmộng.Người ngự quỷ cũng không thể tránh, mà một khi người ngự quỷvào giấc mơ, mộng cảnh sẽ trở nên đáng sợ hơn. Đây thực sự làmột vòng lặp vô hạn, không thể tìm ra bất kỳ điểm yếu nào đểđột phá.Ít nhất là với các biện pháp hiện tại, hắn hoàn toàn không tìm raphương thức hiệu quả để đối phó.Trừ khi tìm đến sự trợ giúp từ Giấy Da Người, hoặc Quỷ Tủ.Nhưng dù là cách nào, đều chứa đựng nguy hiểm to lớn.Giấy Da Người không cân phải bàn, nó chỉ đưa ra phương án đểngười bước vào cạm bẫy.Còn nhiệm vụ từ Quỷ Tủ cũng có thể phức tạp đến mức khó màtưởng tượng.Ít nhất bản thân hắn và Quỷ Tủ vẫn chưa hoàn thành giao dịch...Hiện tại, chỉ còn cách trông chờ vào Tô Viễn xem có biện phápnào không.Nếu ngay cả hắn cũng không có cách, không tìm được phươngpháp xử lý, thì Dương Gian chỉ có thể dự định rời khỏi đây vàosáng mai, trở về thành phố Đại Xương.Đây là biện pháp duy nhất có vẻ ổn thỏa.Vì sự kiện linh dị chỉ xảy ra ở khu vực này, trong khi ở thành phốĐại Xương thì không có hiện tượng như vậy, điều này cho thấyđây là sự việc có tính khu vực, có thể tránh né."Không loại trừ khả năng đó." Tô Viễn nói, rôi hắn nghe DươngGian hỏi."Ngươi có ý kiến gì không? Có cách đối phó với con quỷ đókhông? Con quỷ đó có lẽ không thể bị hạn chế bằng phương thứcthông thường.Nếu không có cách, thì bỏ qua sự kiện linh dị này đi, không cânthiết phải mạo hiểm vì một sự kiện không rõ ràng.Ủy uy uy!Không phải chứ?Dương Gian, ngươi không thể từ bỏ dễ dàng như vậy.Nếu ngươi không xử lý, ta làm sao đánh dấu đây? Con chó kialàm sao thoát ra? Không thể để ta tự mình làm mọi thứ một lầnnữa được chứ!Mà lại ngươi rời đi, chắc chắn sẽ mang cỗ lệ quỷ theo thân thể đi,rất khó để mà thực hiện được.Ta còn muốn đánh dấu ra một chút linh dị vật phẩm nữa, tốt nhấtlà có thể đối kháng với mộng cảnh liên quan.Muốn đi cũng phải mang theo thi thể quay trở lại rôi mới đi!Nghĩ tới đây, Tô Viễn thở dài trong lòng.Sự tồn tại của hắn đã thay đổi thực tế quá nhiều, hiệu ứng bươmbướm xảy ra khiến kịch bản bị lệch khỏi phân lớn ban đầu. Cứnhư vậy, hắn cũng khó mà tiếp tục khống chế tình thế, và thuhoạch lợi ích tương xứng.Suy nghĩ một lát, Tô Viễn nói:"Vậy thì thử dự đoán một lần, xem xem có thể xuất hiện cơ hộinào không.Dự đoán?Nghe lời nói của Tô Viễn, trên khuôn mặt Dương Gian hiện rõ vẻngạc nhiên.Tô Viễn khi nào có năng lực dự đoán tương lai rồi?Giống như Hùng Văn Văn sao?Thuộc loại năng lực linh dị dự báo?Hùng Văn Văn được gọi là linh đồng cảnh sát hình sự, nghe nóihắn có thể thông qua quỷ trong cơ thể mà dự đoán mọi việc sẽxảy ra trong vòng một giờ tới.Đương nhiên, năng lực này đối với người bình thường không cótác dụng lớn, nhưng nếu đặt vào sự kiện linh dị thì có thể dựđoán được hành động của lệ quỷ trong vòng một giờ, hoàn toànhóa giải mọi nguy cơ, cực kỳ tăng cao tỷ lệ sống sót.Vì thế, tại tổng bộ, đứa trẻ này đã sắp được xem như quốc bảo,được bảo vệ, cung cấp mọi loại tài nguyên.Nhưng hiện tại Tô Viễn nói rằng hắn cũng có thể dự đoán, vậyhắn có thể dự đoán trong bao lâu?Hay là hắn có thể dự đoán được kết cục của một sự việc?Tuy nhiên, giờ phút này Dương Gian không thể từ miệng Tô Viễncó được câu trả lời.Bởi vì lúc này, sắc mặt của Tô Viễn đã nhanh chóng biến thànhmàu tro tàn.Trước đó còn là một người rất bình thường, bây giờ lại u ám đầytử khí, toàn thân toát ra khí tức âm lãnh quỷ dị, giống như có mộtcon quỷ đang từ từ thức tỉnh.'XUY XuyÁnh đèn trong phòng vào lúc này bị một lực lượng vô danh nàođó quấy nhiễu, trở nên mờ tối trong nháy mắt.Một loại cảm giác kỳ dị xuất hiện trong lòng Dương Gian.Như thể có thứ gì đó không nhìn thấy đang dòm ngó mình.Nhưng hắn không biết, điều này thuần túy chỉ là một dạng giảtượng.Tô Viễn chỉ đơn giản là vận dụng năng lực linh dị của mình, ảnhhưởng một chút đến môi trường xung quanh.Còn loại cảm giác nhìn không thấy thăm dò, đó là do lệ quỷ trongthân thể hắn tạo thành.Hắn đương nhiên không có năng lực dự báo, cũng không có ghéphình hay gặp phải lệ quỷ có cùng loại năng lực.Về phân tại sao làm như vậy, tất nhiên là để giữ chân Dương Gianlại, đừng vội rời đi.Nếu hắn nói rằng mình cũng không có cách, Dương Gian sẽ lậptức mở Quỷ Vực rời khỏi, chẳng phải sẽ là một lỗ hổng lớn sao?Đừng nghi ngờ sự thận trọng của hắn, Dương Gian người nàyluôn dựa vào sự đa nghi và tính cách điên cuồng, cộng thêm ánhsáng của nhân vật chính để sống sót.Ngay cả chính Tô Viễn cũng phải thay đổi dân dần qua thời giandài, khiến đối phương hiểu rằng mình không có ác ý, lúc này mớicó thể đến gần.Vì vậy, nếu muốn kéo dài sự kiện quan trọng, chỉ có cách là tạo racơ hội.Do đó, Tô Viễn mới làm ra hành động này để lập lại trật tự, sửachữa sai lâm do sự tôn tại của hắn gây ra.Rất nhanh.Hiện tượng dị thường kết thúc.Tô Viễn mở mắt, trong giọng nói mang theo vẻ nhẹ nhõm.Dương Gian thấy vậy, không khỏi có chút động lòng:"Thế nào, dự đoán được gì không?"Không có gì đặc biệt, chỉ dự đoán rằng tình hình sẽ phát triểntheo chiều hướng tốt, đêm nay sẽ xuất hiện cơ hội." 'Đêm nay?”Nghe vậy, Dương Gian ngẩn người, sau đó như nghĩ ra điều gì:"Chẳng lẽ là trong giấc mơ?"

Đầu nguồn năm trong ác mộng sao?

Nghe có vẻ khó tin.

Nhưng Dương Gian lại không tìm được lời giải thích nào tốt hơn.

Vì dù là Quỷ Nhãn của hắn, hay thậm chí là sử dụng Quỷ Vực tìm

khắp làng, cũng như tìm kiếm ở hai thi thể bị chặt đầu, cùng bốn

kẻ gọi là người đưa tin kia, hắn đều không thu hoạch được gì.

Thậm chí không tìm thấy một chút dấu vết để lại nào, dù nhìn có

vẻ dị thường, nhưng không tìm thấy đầu nguồn của sự dị thường.

Như việc trong căn phòng trống này phát ra tiếng bước chân, có

thể nghi ngờ có quỷ bồi hồi ở đây.

Nhưng bên trong căn phòng, mọi thứ vẫn như trước, không có

bất kỳ sự thay đổi hay biến hóa nào.

Điều này dường như đã chứng minh cho suy đoán của Tô Viễn.

Dương Gian chìm vào trong suy tư.

Tô Viễn nói không sai.

Có lẽ đầu nguồn của sự kỳ lạ thực sự không phải ở hiện thực, mà

là trong cơn ác mộng đó.

"Nói như vậy, là quỷ trong mộng, bắt đầu ảnh hưởng đến hiện

thực?”

Trâm ngâm một hồi lâu, hắn đưa ra kết luận.

Nếu thực sự là như vậy, con quỷ này không thể bị xử lý.

Vì trong mộng không thể giam giữ lệ quỷ, cho dù có đối đầu với

lệ quỷ trong mộng và thắng lợi, tối đa cũng chỉ là kết thúc cơn ác

mộng, nhưng quỷ chắc chắn sẽ không chất.

Đến ngày hôm sau, vòng tuần hoàn lại bắt đầu.

Cơn ác mộng sẽ xuất hiện một lân nữa, tạo ra một cuộc đối đầu

mới.

Lệ quỷ có thể thất bại vô số lần, nhưng người bình thường hay

người ngự quỷ chỉ cần thất bại một lần, có thể sẽ phải chết.

Vì nếu người ngự quỷ chết, thì lệ quỷ do họ điêu khiển sẽ khôi

phục, gây ra hiệu ứng quả câu tuyết.

Vô phương giải quyết.

Dương Gian thầm nghĩ, đây là một sự kiện linh dị không có lối

thoát.

Quỷ trong mộng không thể giam giữ, không thể xử lý, nhưng lại

bắt đầu ảnh hưởng đến hiện thực, kéo người sống vào trong

mộng.

Người ngự quỷ cũng không thể tránh, mà một khi người ngự quỷ

vào giấc mơ, mộng cảnh sẽ trở nên đáng sợ hơn. Đây thực sự là

một vòng lặp vô hạn, không thể tìm ra bất kỳ điểm yếu nào để

đột phá.

Ít nhất là với các biện pháp hiện tại, hắn hoàn toàn không tìm ra

phương thức hiệu quả để đối phó.

Trừ khi tìm đến sự trợ giúp từ Giấy Da Người, hoặc Quỷ Tủ.

Nhưng dù là cách nào, đều chứa đựng nguy hiểm to lớn.

Giấy Da Người không cân phải bàn, nó chỉ đưa ra phương án để

người bước vào cạm bẫy.

Còn nhiệm vụ từ Quỷ Tủ cũng có thể phức tạp đến mức khó mà

tưởng tượng.

Ít nhất bản thân hắn và Quỷ Tủ vẫn chưa hoàn thành giao dịch...

Hiện tại, chỉ còn cách trông chờ vào Tô Viễn xem có biện pháp

nào không.

Nếu ngay cả hắn cũng không có cách, không tìm được phương

pháp xử lý, thì Dương Gian chỉ có thể dự định rời khỏi đây vào

sáng mai, trở về thành phố Đại Xương.

Đây là biện pháp duy nhất có vẻ ổn thỏa.

Vì sự kiện linh dị chỉ xảy ra ở khu vực này, trong khi ở thành phố

Đại Xương thì không có hiện tượng như vậy, điều này cho thấy

đây là sự việc có tính khu vực, có thể tránh né.

"Không loại trừ khả năng đó." Tô Viễn nói, rôi hắn nghe Dương

Gian hỏi.

"Ngươi có ý kiến gì không? Có cách đối phó với con quỷ đó

không? Con quỷ đó có lẽ không thể bị hạn chế bằng phương thức

thông thường.

Nếu không có cách, thì bỏ qua sự kiện linh dị này đi, không cân

thiết phải mạo hiểm vì một sự kiện không rõ ràng.

Ủy uy uy!

Không phải chứ?

Dương Gian, ngươi không thể từ bỏ dễ dàng như vậy.

Nếu ngươi không xử lý, ta làm sao đánh dấu đây? Con chó kia

làm sao thoát ra? Không thể để ta tự mình làm mọi thứ một lần

nữa được chứ!

Mà lại ngươi rời đi, chắc chắn sẽ mang cỗ lệ quỷ theo thân thể đi,

rất khó để mà thực hiện được.

Ta còn muốn đánh dấu ra một chút linh dị vật phẩm nữa, tốt nhất

là có thể đối kháng với mộng cảnh liên quan.

Muốn đi cũng phải mang theo thi thể quay trở lại rôi mới đi!

Nghĩ tới đây, Tô Viễn thở dài trong lòng.

Sự tồn tại của hắn đã thay đổi thực tế quá nhiều, hiệu ứng bươm

bướm xảy ra khiến kịch bản bị lệch khỏi phân lớn ban đầu. Cứ

như vậy, hắn cũng khó mà tiếp tục khống chế tình thế, và thu

hoạch lợi ích tương xứng.

Suy nghĩ một lát, Tô Viễn nói:

"Vậy thì thử dự đoán một lần, xem xem có thể xuất hiện cơ hội

nào không.

Dự đoán?

Nghe lời nói của Tô Viễn, trên khuôn mặt Dương Gian hiện rõ vẻ

ngạc nhiên.

Tô Viễn khi nào có năng lực dự đoán tương lai rồi?

Giống như Hùng Văn Văn sao?

Thuộc loại năng lực linh dị dự báo?

Hùng Văn Văn được gọi là linh đồng cảnh sát hình sự, nghe nói

hắn có thể thông qua quỷ trong cơ thể mà dự đoán mọi việc sẽ

xảy ra trong vòng một giờ tới.

Đương nhiên, năng lực này đối với người bình thường không có

tác dụng lớn, nhưng nếu đặt vào sự kiện linh dị thì có thể dự

đoán được hành động của lệ quỷ trong vòng một giờ, hoàn toàn

hóa giải mọi nguy cơ, cực kỳ tăng cao tỷ lệ sống sót.

Vì thế, tại tổng bộ, đứa trẻ này đã sắp được xem như quốc bảo,

được bảo vệ, cung cấp mọi loại tài nguyên.

Nhưng hiện tại Tô Viễn nói rằng hắn cũng có thể dự đoán, vậy

hắn có thể dự đoán trong bao lâu?

Hay là hắn có thể dự đoán được kết cục của một sự việc?

Tuy nhiên, giờ phút này Dương Gian không thể từ miệng Tô Viễn

có được câu trả lời.

Bởi vì lúc này, sắc mặt của Tô Viễn đã nhanh chóng biến thành

màu tro tàn.

Trước đó còn là một người rất bình thường, bây giờ lại u ám đầy

tử khí, toàn thân toát ra khí tức âm lãnh quỷ dị, giống như có một

con quỷ đang từ từ thức tỉnh.

'XUY Xuy

Ánh đèn trong phòng vào lúc này bị một lực lượng vô danh nào

đó quấy nhiễu, trở nên mờ tối trong nháy mắt.

Một loại cảm giác kỳ dị xuất hiện trong lòng Dương Gian.

Như thể có thứ gì đó không nhìn thấy đang dòm ngó mình.

Nhưng hắn không biết, điều này thuần túy chỉ là một dạng giả

tượng.

Tô Viễn chỉ đơn giản là vận dụng năng lực linh dị của mình, ảnh

hưởng một chút đến môi trường xung quanh.

Còn loại cảm giác nhìn không thấy thăm dò, đó là do lệ quỷ trong

thân thể hắn tạo thành.

Hắn đương nhiên không có năng lực dự báo, cũng không có ghép

hình hay gặp phải lệ quỷ có cùng loại năng lực.

Về phân tại sao làm như vậy, tất nhiên là để giữ chân Dương Gian

lại, đừng vội rời đi.

Nếu hắn nói rằng mình cũng không có cách, Dương Gian sẽ lập

tức mở Quỷ Vực rời khỏi, chẳng phải sẽ là một lỗ hổng lớn sao?

Đừng nghi ngờ sự thận trọng của hắn, Dương Gian người này

luôn dựa vào sự đa nghi và tính cách điên cuồng, cộng thêm ánh

sáng của nhân vật chính để sống sót.

Ngay cả chính Tô Viễn cũng phải thay đổi dân dần qua thời gian

dài, khiến đối phương hiểu rằng mình không có ác ý, lúc này mới

có thể đến gần.

Vì vậy, nếu muốn kéo dài sự kiện quan trọng, chỉ có cách là tạo ra

cơ hội.

Do đó, Tô Viễn mới làm ra hành động này để lập lại trật tự, sửa

chữa sai lâm do sự tôn tại của hắn gây ra.

Rất nhanh.

Hiện tượng dị thường kết thúc.

Tô Viễn mở mắt, trong giọng nói mang theo vẻ nhẹ nhõm.

Dương Gian thấy vậy, không khỏi có chút động lòng:

"Thế nào, dự đoán được gì không?

"Không có gì đặc biệt, chỉ dự đoán rằng tình hình sẽ phát triển

theo chiều hướng tốt, đêm nay sẽ xuất hiện cơ hội." 'Đêm nay?”

Nghe vậy, Dương Gian ngẩn người, sau đó như nghĩ ra điều gì:

"Chẳng lẽ là trong giấc mơ?"

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Đầu nguồn năm trong ác mộng sao?Nghe có vẻ khó tin.Nhưng Dương Gian lại không tìm được lời giải thích nào tốt hơn.Vì dù là Quỷ Nhãn của hắn, hay thậm chí là sử dụng Quỷ Vực tìmkhắp làng, cũng như tìm kiếm ở hai thi thể bị chặt đầu, cùng bốnkẻ gọi là người đưa tin kia, hắn đều không thu hoạch được gì.Thậm chí không tìm thấy một chút dấu vết để lại nào, dù nhìn cóvẻ dị thường, nhưng không tìm thấy đầu nguồn của sự dị thường.Như việc trong căn phòng trống này phát ra tiếng bước chân, cóthể nghi ngờ có quỷ bồi hồi ở đây.Nhưng bên trong căn phòng, mọi thứ vẫn như trước, không cóbất kỳ sự thay đổi hay biến hóa nào.Điều này dường như đã chứng minh cho suy đoán của Tô Viễn.Dương Gian chìm vào trong suy tư.Tô Viễn nói không sai.Có lẽ đầu nguồn của sự kỳ lạ thực sự không phải ở hiện thực, màlà trong cơn ác mộng đó."Nói như vậy, là quỷ trong mộng, bắt đầu ảnh hưởng đến hiệnthực?”Trâm ngâm một hồi lâu, hắn đưa ra kết luận.Nếu thực sự là như vậy, con quỷ này không thể bị xử lý.Vì trong mộng không thể giam giữ lệ quỷ, cho dù có đối đầu vớilệ quỷ trong mộng và thắng lợi, tối đa cũng chỉ là kết thúc cơn ácmộng, nhưng quỷ chắc chắn sẽ không chất.Đến ngày hôm sau, vòng tuần hoàn lại bắt đầu.Cơn ác mộng sẽ xuất hiện một lân nữa, tạo ra một cuộc đối đầumới.Lệ quỷ có thể thất bại vô số lần, nhưng người bình thường hayngười ngự quỷ chỉ cần thất bại một lần, có thể sẽ phải chết.Vì nếu người ngự quỷ chết, thì lệ quỷ do họ điêu khiển sẽ khôiphục, gây ra hiệu ứng quả câu tuyết.Vô phương giải quyết.Dương Gian thầm nghĩ, đây là một sự kiện linh dị không có lốithoát.Quỷ trong mộng không thể giam giữ, không thể xử lý, nhưng lạibắt đầu ảnh hưởng đến hiện thực, kéo người sống vào trongmộng.Người ngự quỷ cũng không thể tránh, mà một khi người ngự quỷvào giấc mơ, mộng cảnh sẽ trở nên đáng sợ hơn. Đây thực sự làmột vòng lặp vô hạn, không thể tìm ra bất kỳ điểm yếu nào đểđột phá.Ít nhất là với các biện pháp hiện tại, hắn hoàn toàn không tìm raphương thức hiệu quả để đối phó.Trừ khi tìm đến sự trợ giúp từ Giấy Da Người, hoặc Quỷ Tủ.Nhưng dù là cách nào, đều chứa đựng nguy hiểm to lớn.Giấy Da Người không cân phải bàn, nó chỉ đưa ra phương án đểngười bước vào cạm bẫy.Còn nhiệm vụ từ Quỷ Tủ cũng có thể phức tạp đến mức khó màtưởng tượng.Ít nhất bản thân hắn và Quỷ Tủ vẫn chưa hoàn thành giao dịch...Hiện tại, chỉ còn cách trông chờ vào Tô Viễn xem có biện phápnào không.Nếu ngay cả hắn cũng không có cách, không tìm được phươngpháp xử lý, thì Dương Gian chỉ có thể dự định rời khỏi đây vàosáng mai, trở về thành phố Đại Xương.Đây là biện pháp duy nhất có vẻ ổn thỏa.Vì sự kiện linh dị chỉ xảy ra ở khu vực này, trong khi ở thành phốĐại Xương thì không có hiện tượng như vậy, điều này cho thấyđây là sự việc có tính khu vực, có thể tránh né."Không loại trừ khả năng đó." Tô Viễn nói, rôi hắn nghe DươngGian hỏi."Ngươi có ý kiến gì không? Có cách đối phó với con quỷ đókhông? Con quỷ đó có lẽ không thể bị hạn chế bằng phương thứcthông thường.Nếu không có cách, thì bỏ qua sự kiện linh dị này đi, không cânthiết phải mạo hiểm vì một sự kiện không rõ ràng.Ủy uy uy!Không phải chứ?Dương Gian, ngươi không thể từ bỏ dễ dàng như vậy.Nếu ngươi không xử lý, ta làm sao đánh dấu đây? Con chó kialàm sao thoát ra? Không thể để ta tự mình làm mọi thứ một lầnnữa được chứ!Mà lại ngươi rời đi, chắc chắn sẽ mang cỗ lệ quỷ theo thân thể đi,rất khó để mà thực hiện được.Ta còn muốn đánh dấu ra một chút linh dị vật phẩm nữa, tốt nhấtlà có thể đối kháng với mộng cảnh liên quan.Muốn đi cũng phải mang theo thi thể quay trở lại rôi mới đi!Nghĩ tới đây, Tô Viễn thở dài trong lòng.Sự tồn tại của hắn đã thay đổi thực tế quá nhiều, hiệu ứng bươmbướm xảy ra khiến kịch bản bị lệch khỏi phân lớn ban đầu. Cứnhư vậy, hắn cũng khó mà tiếp tục khống chế tình thế, và thuhoạch lợi ích tương xứng.Suy nghĩ một lát, Tô Viễn nói:"Vậy thì thử dự đoán một lần, xem xem có thể xuất hiện cơ hộinào không.Dự đoán?Nghe lời nói của Tô Viễn, trên khuôn mặt Dương Gian hiện rõ vẻngạc nhiên.Tô Viễn khi nào có năng lực dự đoán tương lai rồi?Giống như Hùng Văn Văn sao?Thuộc loại năng lực linh dị dự báo?Hùng Văn Văn được gọi là linh đồng cảnh sát hình sự, nghe nóihắn có thể thông qua quỷ trong cơ thể mà dự đoán mọi việc sẽxảy ra trong vòng một giờ tới.Đương nhiên, năng lực này đối với người bình thường không cótác dụng lớn, nhưng nếu đặt vào sự kiện linh dị thì có thể dựđoán được hành động của lệ quỷ trong vòng một giờ, hoàn toànhóa giải mọi nguy cơ, cực kỳ tăng cao tỷ lệ sống sót.Vì thế, tại tổng bộ, đứa trẻ này đã sắp được xem như quốc bảo,được bảo vệ, cung cấp mọi loại tài nguyên.Nhưng hiện tại Tô Viễn nói rằng hắn cũng có thể dự đoán, vậyhắn có thể dự đoán trong bao lâu?Hay là hắn có thể dự đoán được kết cục của một sự việc?Tuy nhiên, giờ phút này Dương Gian không thể từ miệng Tô Viễncó được câu trả lời.Bởi vì lúc này, sắc mặt của Tô Viễn đã nhanh chóng biến thànhmàu tro tàn.Trước đó còn là một người rất bình thường, bây giờ lại u ám đầytử khí, toàn thân toát ra khí tức âm lãnh quỷ dị, giống như có mộtcon quỷ đang từ từ thức tỉnh.'XUY XuyÁnh đèn trong phòng vào lúc này bị một lực lượng vô danh nàođó quấy nhiễu, trở nên mờ tối trong nháy mắt.Một loại cảm giác kỳ dị xuất hiện trong lòng Dương Gian.Như thể có thứ gì đó không nhìn thấy đang dòm ngó mình.Nhưng hắn không biết, điều này thuần túy chỉ là một dạng giảtượng.Tô Viễn chỉ đơn giản là vận dụng năng lực linh dị của mình, ảnhhưởng một chút đến môi trường xung quanh.Còn loại cảm giác nhìn không thấy thăm dò, đó là do lệ quỷ trongthân thể hắn tạo thành.Hắn đương nhiên không có năng lực dự báo, cũng không có ghéphình hay gặp phải lệ quỷ có cùng loại năng lực.Về phân tại sao làm như vậy, tất nhiên là để giữ chân Dương Gianlại, đừng vội rời đi.Nếu hắn nói rằng mình cũng không có cách, Dương Gian sẽ lậptức mở Quỷ Vực rời khỏi, chẳng phải sẽ là một lỗ hổng lớn sao?Đừng nghi ngờ sự thận trọng của hắn, Dương Gian người nàyluôn dựa vào sự đa nghi và tính cách điên cuồng, cộng thêm ánhsáng của nhân vật chính để sống sót.Ngay cả chính Tô Viễn cũng phải thay đổi dân dần qua thời giandài, khiến đối phương hiểu rằng mình không có ác ý, lúc này mớicó thể đến gần.Vì vậy, nếu muốn kéo dài sự kiện quan trọng, chỉ có cách là tạo racơ hội.Do đó, Tô Viễn mới làm ra hành động này để lập lại trật tự, sửachữa sai lâm do sự tôn tại của hắn gây ra.Rất nhanh.Hiện tượng dị thường kết thúc.Tô Viễn mở mắt, trong giọng nói mang theo vẻ nhẹ nhõm.Dương Gian thấy vậy, không khỏi có chút động lòng:"Thế nào, dự đoán được gì không?"Không có gì đặc biệt, chỉ dự đoán rằng tình hình sẽ phát triểntheo chiều hướng tốt, đêm nay sẽ xuất hiện cơ hội." 'Đêm nay?”Nghe vậy, Dương Gian ngẩn người, sau đó như nghĩ ra điều gì:"Chẳng lẽ là trong giấc mơ?"

Chương 709: Dự báo