Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 711: Mộng bắt đầu

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Muốn chấm dứt ác mộng trước mắt, nhất định phải giải quyếtđược lệ quỷ trong giấc mơ.Thế nhưng dưới tình huống như thế này, nhiều người như vậy bịkéo vào trong mộng, không thể nghi ngờ là làm gia tăng cực lớnđộ khó tìm ra lệ quỷ trong mộng.Như thế này, ác mộng sẽ kéo dài bao lâu, e rằng sẽ là một ẩn số.Có lẽ phải đợi đến khi tất cả mọi người chết đi, hoặc có thể làmay mắn, có thể tìm ra lệ quỷ chân chính trong mộng ở đâu."Với nhiều người tiến vào như vậy, muốn tìm được quỷ chânchính cũng không dễ dàng."Nhìn đám thôn dân không rõ ràng kia, Tô Viễn nhíu mày, trongthế giới ác mộng, bất kể là hắn hay Dương Gian đều không có bấtkỳ ưu thế nào.Bởi vì không thể vận dụng linh dị lực, bọn hắn liên giống nhưngười bình thường, không có gì khác biệt lớn.Chính mình còn tốt hơn một chút, ít nhất tay chân vẫn còn đầyđủ.Còn như Dương Gian chỉ có một cánh tay, đoán chừng đi nhà vệsinh mà muốn cởi quân cũng là chuyện phiên phức."Bất kể thế nào, trước hết phải tìm vũ khí đã. Dương Gian hiểnnhiên cũng có chút bất đắc dĩ, nhưng dầu gì cũng có kinhnghiệm, hắn suy nghĩ rồi nói:"Phải cẩn thận một chút, cố gắng đừng để bị tách ra.Một khi tách ra, nếu gặp lại, hai chúng ta cũng không nên đếngần nhau, nhớ kỹ giữ một khoảng cách."Bởi vì trong tình huống này ta không thể phân biệt quỷ có giảmạo ngươi hay không, cho nên nếu đến gần, ta sẽ không hạ thủlưu tình.Ngươi phải nhớ kỹ điều này.""Cuối cùng là không được tin tưởng bất kỳ ai trong giấc mơ, kể cảsau khi chia tách dù là ta cũng vậy.Đối với điều này, Tô Viễn dĩ nhiên cũng sẽ không chủ quan."Yên tâm, ta biết."Xuống lâu xong, Tô Viễn thấy hắn lại đi sang một phòng khác đểnhìn một chút.Cửa phòng khóa chặt, không có dấu hiệu mở ra.Đó là phòng của mẫu thân Dương Gian, trong cảnh ác mộngkhung cảnh rất gần với hiện thực trong thôn.Hai người cùng nhau đi qua nhìn.Chỉ thấy bố trí trong phòng biến thành dáng vẻ của mười mấynăm trước, một chiếc giường gỗ đời cũ, bàn trang điểm, vài cáigiá lớn bằng gỗ.Bên trong sạch sẽ gọn gàng, nhưng lại không có người ở.Tình trạng này khiến Dương Gian tựa hô đang nghi ngờ mẫu thânmình cũng rơi vào giấc mộng ác này.Thấy vậy, Tô Viễn nói:"Yên tâm đi, dì không nhất định sẽ xuất hiện trong giấc mơ."Bởi vì phụ thân ngươi còn có ý thức lưu lại mà.Câu này Tô Viễn không nói ra miệng, sau đó hai người vào bếptìm một vòng.Ý định tìm kiếm chút vũ khí.Không ngoài dự đoán, không có phát hiện bất kỳ vũ khí nào.Những thứ như dao phay, kéo cũng không có.Trong giấc mộng ác này, vũ khí rất khan hiếm, lệ quỷ trong mộngsẽ không cho người khác quá nhiều cơ hội phản kích.Nếu có cơ hội lấy được vũ khí, thì rất có thể đó là một cái bấy,một cạm bẫy do lệ quỷ bày ra nhằm vào ngươi.Nhưng may mắn là Tô Viễn cũng không phải người không chuẩnbị, trước đó hắn đã có sắp xếp tương quan.Nếu thực sự gặp nguy hiểm, Sở Nhân Mỹ hoặc Toshio sẽ thức tỉnhhắn. Hơn nữa, một số vật phẩm linh dị hắn cũng đã dùng đến.Chẳng hạn như... Quỷ Bút cầu nguyện.Rời khỏi lão trạch, Tô Viễn ngẩng đầu nhìn bầu trời chìm tronghôn mê, quét mắt nhìn xung quanh một vòng.Có thể khẳng định rằng giấc mộng này không phải là mộng củamình.Bởi vì tất cả đều rất xa lạ, không có chút cảm giác quen thuộcnào.Không biết đây là chuyện tốt hay chuyện xấu.Là Dương Gian sao?Có thể nhìn dáng vẻ của hắn, dường như cũng không giống.Nếu như nhớ không lầm, lệ quỷ sẽ đem người khác gặp trongmộng phục khắc lại.Điều này có chút giống với trước đây khi nó chỉ tôn tại trong trínhớ lệ quỷ.Nhưng cũng may trong mơ tất cả mọi người đều là người bìnhthường, ngay cả quỷ cũng có thể bị g**t ch*t.Nếu không phải như vậy, thì mới thật sự đáng sợ.Hai người ngự quỷ đã từng trải qua những sự kiện linh dị sẽkhông xuất hiện trong giấc mộng, để giấc mộng vốn dĩ đã nguyhiểm này trở nên càng thêm quỷ dị. "Cũng không biết giấc mộngcủa ta sẽ là cái dạng gì."Tô Viễn nghĩ như vậy, nhưng bước chân lại không ngừng, cùngDương Gian đi đến một khoảng đất trống trong thôn.Nơi này tập trung không ít người.Đều là thôn dân trong làng.Bọn họ có người hoang mang lo lắng, có người nhíu mày suy tưkhông hiểu chuyện gì, cũng có người lớn tiếng kêu gào, chắcchắn là nháo quỷ, nhất định là nháo quỷ.Vừa đi, Dương Gian vừa nói:"Hiện tại có một chuyện rất phiên phức, lần này bị cuốn vào trongmộng có quá nhiêu thôn dân, quỷ giấu trong đám người này rấtkhó tìm ra, hơn nữa ta cũng không nhận ra mấy người, cho nênmỗi người trong số họ đều có thể là quỷ.Ngươi có biện pháp gì tốt để tìm ra con quỷ kia không?”"Gó.'Tô Viễn mặt không biến sắc nói:"Giết hết bọn họ, quỷ tự nhiên không thể giấu được."Giết hết tất cả...Sát ý thật nặng...Dương Gian có chút im lặng, những thôn dân này vê cơ bản đềucó quan hệ thân thích với hắn, mặc dù quan hệ không tốt lắm,nhưng cũng không thể nói giết là giết, loại biện pháp này khôngthể áp dụng được.Đang lúc hắn chuẩn bị mở miệng nói điều gì đó, đột nhiên trôngthấy trong một con hẻm nhỏ bên cạnh, có một bóng dáng giấumình trong bóng tối.Người kia mặc áo mưa, tay câm một con dao gọt trái cây sắc bén,mơ hồ phản xạ ánh sáng lạnh, là Tiểu Viên.Nhìn thấy đây, Dương Gian ngơ ngác một chút.Sau đó, Tiểu Viên liền từ con ngõ nhỏ vọt ra, chuẩn bị xử lý ngườithôn dân gần nhất.Người thôn dân kia hoàn toàn không biết gì, còn đang ngôi xổmtrên đất trống cùng những người khác nói chuyện phiếm, thảoluận về nguyên nhân của sự việc quỷ dị hôm nay.Quỷ còn chưa bắt đầu giết người, bọn họ chưa ý thức được sựđáng sợ của cơn ác mộng này, cho nên hiện tại cũng không cóhoảng sợ.Nhìn thấy đây, sắc mặt Dương Gian biến đổi, lập tức lao tới, kịpkéo Tiểu Viên lại trước khi nàng ra tay giết thôn dân kia."Biểu ca, ngươi làm gì cản ta?"Tiểu Viên nghiêng đầu nhìn hắn, hơi nghi hoặc hỏi."Ngươi muốn làm gì?" "Đương nhiên là giết hắn, nhiều người nhưvậy, quỷ hẳn là ở đây.""Tất cả người trong thôn đều có mặt, quỷ chỉ có một con.Ngươi cứ giết như vậy, quỷ chưa giết tới, người đã chết hết rồi.Trong tình huống ít người, cách làm này không có vấn đề, nhưngvới nhiều người như vậy, ngươi không thể làm như thế."Cách làm của Tiểu Viên giống với đê nghị của Tô Viễn, không thểnói là sai, nhưng cái giá lại quá lớn.Thật sự giết hết như vậy, cả thôn ngày mai sẽ chết sạch.Nhưng vấn đề vẫn như cũ không có cách giải quyết, bởi vì giếtđược quỷ hôm nay cũng chỉ kết thúc ác mộng hôm nay, ngày maisẽ tiếp tục."Nhưng nếu chúng ta không giết, quỷ cũng sẽ giết bọn họ, hơnnữa bọn họ sẽ kéo dài thời gian của chúng ta, quỷ sẽ xuất hiệnmuộn hơn..Dương Gian lập tức nghẹn lời, Tiểu Viên nói không sai, bởi vìtrong giấc mộng, mỗi người đều sẽ gặp quỷ tấn công, và càngmuộn thì tính nguy hiểm càng lớn.Cho nên, nghiêm ngặt mà nói, số người trong giấc mộng càng ít,quỷ xuất hiện càng sớm, xác suất kết thúc ác mộng càng lớn. Vấnđề dường như lại quay về điểm xuất phát, Tô Viễn thở dài nói:"Nếu lúc này có thể sử dụng vật phẩm linh dị thì tốt rồi, chẳnghạn như Nến Quỷ, dẫn lệ quỷ tới, sau đó giơ tay chém xuống làxong."

Muốn chấm dứt ác mộng trước mắt, nhất định phải giải quyết

được lệ quỷ trong giấc mơ.

Thế nhưng dưới tình huống như thế này, nhiều người như vậy bị

kéo vào trong mộng, không thể nghi ngờ là làm gia tăng cực lớn

độ khó tìm ra lệ quỷ trong mộng.

Như thế này, ác mộng sẽ kéo dài bao lâu, e rằng sẽ là một ẩn số.

Có lẽ phải đợi đến khi tất cả mọi người chết đi, hoặc có thể là

may mắn, có thể tìm ra lệ quỷ chân chính trong mộng ở đâu.

"Với nhiều người tiến vào như vậy, muốn tìm được quỷ chân

chính cũng không dễ dàng."

Nhìn đám thôn dân không rõ ràng kia, Tô Viễn nhíu mày, trong

thế giới ác mộng, bất kể là hắn hay Dương Gian đều không có bất

kỳ ưu thế nào.

Bởi vì không thể vận dụng linh dị lực, bọn hắn liên giống như

người bình thường, không có gì khác biệt lớn.

Chính mình còn tốt hơn một chút, ít nhất tay chân vẫn còn đầy

đủ.

Còn như Dương Gian chỉ có một cánh tay, đoán chừng đi nhà vệ

sinh mà muốn cởi quân cũng là chuyện phiên phức.

"Bất kể thế nào, trước hết phải tìm vũ khí đã. Dương Gian hiển

nhiên cũng có chút bất đắc dĩ, nhưng dầu gì cũng có kinh

nghiệm, hắn suy nghĩ rồi nói:

"Phải cẩn thận một chút, cố gắng đừng để bị tách ra.

Một khi tách ra, nếu gặp lại, hai chúng ta cũng không nên đến

gần nhau, nhớ kỹ giữ một khoảng cách.

"Bởi vì trong tình huống này ta không thể phân biệt quỷ có giả

mạo ngươi hay không, cho nên nếu đến gần, ta sẽ không hạ thủ

lưu tình.

Ngươi phải nhớ kỹ điều này."

"Cuối cùng là không được tin tưởng bất kỳ ai trong giấc mơ, kể cả

sau khi chia tách dù là ta cũng vậy.

Đối với điều này, Tô Viễn dĩ nhiên cũng sẽ không chủ quan.

"Yên tâm, ta biết."

Xuống lâu xong, Tô Viễn thấy hắn lại đi sang một phòng khác để

nhìn một chút.

Cửa phòng khóa chặt, không có dấu hiệu mở ra.

Đó là phòng của mẫu thân Dương Gian, trong cảnh ác mộng

khung cảnh rất gần với hiện thực trong thôn.

Hai người cùng nhau đi qua nhìn.

Chỉ thấy bố trí trong phòng biến thành dáng vẻ của mười mấy

năm trước, một chiếc giường gỗ đời cũ, bàn trang điểm, vài cái

giá lớn bằng gỗ.

Bên trong sạch sẽ gọn gàng, nhưng lại không có người ở.

Tình trạng này khiến Dương Gian tựa hô đang nghi ngờ mẫu thân

mình cũng rơi vào giấc mộng ác này.

Thấy vậy, Tô Viễn nói:

"Yên tâm đi, dì không nhất định sẽ xuất hiện trong giấc mơ."

Bởi vì phụ thân ngươi còn có ý thức lưu lại mà.

Câu này Tô Viễn không nói ra miệng, sau đó hai người vào bếp

tìm một vòng.

Ý định tìm kiếm chút vũ khí.

Không ngoài dự đoán, không có phát hiện bất kỳ vũ khí nào.

Những thứ như dao phay, kéo cũng không có.

Trong giấc mộng ác này, vũ khí rất khan hiếm, lệ quỷ trong mộng

sẽ không cho người khác quá nhiều cơ hội phản kích.

Nếu có cơ hội lấy được vũ khí, thì rất có thể đó là một cái bấy,

một cạm bẫy do lệ quỷ bày ra nhằm vào ngươi.

Nhưng may mắn là Tô Viễn cũng không phải người không chuẩn

bị, trước đó hắn đã có sắp xếp tương quan.

Nếu thực sự gặp nguy hiểm, Sở Nhân Mỹ hoặc Toshio sẽ thức tỉnh

hắn. Hơn nữa, một số vật phẩm linh dị hắn cũng đã dùng đến.

Chẳng hạn như... Quỷ Bút cầu nguyện.

Rời khỏi lão trạch, Tô Viễn ngẩng đầu nhìn bầu trời chìm trong

hôn mê, quét mắt nhìn xung quanh một vòng.

Có thể khẳng định rằng giấc mộng này không phải là mộng của

mình.

Bởi vì tất cả đều rất xa lạ, không có chút cảm giác quen thuộc

nào.

Không biết đây là chuyện tốt hay chuyện xấu.

Là Dương Gian sao?

Có thể nhìn dáng vẻ của hắn, dường như cũng không giống.

Nếu như nhớ không lầm, lệ quỷ sẽ đem người khác gặp trong

mộng phục khắc lại.

Điều này có chút giống với trước đây khi nó chỉ tôn tại trong trí

nhớ lệ quỷ.

Nhưng cũng may trong mơ tất cả mọi người đều là người bình

thường, ngay cả quỷ cũng có thể bị g**t ch*t.

Nếu không phải như vậy, thì mới thật sự đáng sợ.

Hai người ngự quỷ đã từng trải qua những sự kiện linh dị sẽ

không xuất hiện trong giấc mộng, để giấc mộng vốn dĩ đã nguy

hiểm này trở nên càng thêm quỷ dị. "Cũng không biết giấc mộng

của ta sẽ là cái dạng gì."

Tô Viễn nghĩ như vậy, nhưng bước chân lại không ngừng, cùng

Dương Gian đi đến một khoảng đất trống trong thôn.

Nơi này tập trung không ít người.

Đều là thôn dân trong làng.

Bọn họ có người hoang mang lo lắng, có người nhíu mày suy tư

không hiểu chuyện gì, cũng có người lớn tiếng kêu gào, chắc

chắn là nháo quỷ, nhất định là nháo quỷ.

Vừa đi, Dương Gian vừa nói:

"Hiện tại có một chuyện rất phiên phức, lần này bị cuốn vào trong

mộng có quá nhiêu thôn dân, quỷ giấu trong đám người này rất

khó tìm ra, hơn nữa ta cũng không nhận ra mấy người, cho nên

mỗi người trong số họ đều có thể là quỷ.

Ngươi có biện pháp gì tốt để tìm ra con quỷ kia không?”

"Gó.'

Tô Viễn mặt không biến sắc nói:

"Giết hết bọn họ, quỷ tự nhiên không thể giấu được."

Giết hết tất cả...

Sát ý thật nặng...

Dương Gian có chút im lặng, những thôn dân này vê cơ bản đều

có quan hệ thân thích với hắn, mặc dù quan hệ không tốt lắm,

nhưng cũng không thể nói giết là giết, loại biện pháp này không

thể áp dụng được.

Đang lúc hắn chuẩn bị mở miệng nói điều gì đó, đột nhiên trông

thấy trong một con hẻm nhỏ bên cạnh, có một bóng dáng giấu

mình trong bóng tối.

Người kia mặc áo mưa, tay câm một con dao gọt trái cây sắc bén,

mơ hồ phản xạ ánh sáng lạnh, là Tiểu Viên.

Nhìn thấy đây, Dương Gian ngơ ngác một chút.

Sau đó, Tiểu Viên liền từ con ngõ nhỏ vọt ra, chuẩn bị xử lý người

thôn dân gần nhất.

Người thôn dân kia hoàn toàn không biết gì, còn đang ngôi xổm

trên đất trống cùng những người khác nói chuyện phiếm, thảo

luận về nguyên nhân của sự việc quỷ dị hôm nay.

Quỷ còn chưa bắt đầu giết người, bọn họ chưa ý thức được sự

đáng sợ của cơn ác mộng này, cho nên hiện tại cũng không có

hoảng sợ.

Nhìn thấy đây, sắc mặt Dương Gian biến đổi, lập tức lao tới, kịp

kéo Tiểu Viên lại trước khi nàng ra tay giết thôn dân kia.

"Biểu ca, ngươi làm gì cản ta?"

Tiểu Viên nghiêng đầu nhìn hắn, hơi nghi hoặc hỏi.

"Ngươi muốn làm gì?" "Đương nhiên là giết hắn, nhiều người như

vậy, quỷ hẳn là ở đây."

"Tất cả người trong thôn đều có mặt, quỷ chỉ có một con.

Ngươi cứ giết như vậy, quỷ chưa giết tới, người đã chết hết rồi.

Trong tình huống ít người, cách làm này không có vấn đề, nhưng

với nhiều người như vậy, ngươi không thể làm như thế."

Cách làm của Tiểu Viên giống với đê nghị của Tô Viễn, không thể

nói là sai, nhưng cái giá lại quá lớn.

Thật sự giết hết như vậy, cả thôn ngày mai sẽ chết sạch.

Nhưng vấn đề vẫn như cũ không có cách giải quyết, bởi vì giết

được quỷ hôm nay cũng chỉ kết thúc ác mộng hôm nay, ngày mai

sẽ tiếp tục.

"Nhưng nếu chúng ta không giết, quỷ cũng sẽ giết bọn họ, hơn

nữa bọn họ sẽ kéo dài thời gian của chúng ta, quỷ sẽ xuất hiện

muộn hơn..

Dương Gian lập tức nghẹn lời, Tiểu Viên nói không sai, bởi vì

trong giấc mộng, mỗi người đều sẽ gặp quỷ tấn công, và càng

muộn thì tính nguy hiểm càng lớn.

Cho nên, nghiêm ngặt mà nói, số người trong giấc mộng càng ít,

quỷ xuất hiện càng sớm, xác suất kết thúc ác mộng càng lớn. Vấn

đề dường như lại quay về điểm xuất phát, Tô Viễn thở dài nói:

"Nếu lúc này có thể sử dụng vật phẩm linh dị thì tốt rồi, chẳng

hạn như Nến Quỷ, dẫn lệ quỷ tới, sau đó giơ tay chém xuống là

xong."

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Muốn chấm dứt ác mộng trước mắt, nhất định phải giải quyếtđược lệ quỷ trong giấc mơ.Thế nhưng dưới tình huống như thế này, nhiều người như vậy bịkéo vào trong mộng, không thể nghi ngờ là làm gia tăng cực lớnđộ khó tìm ra lệ quỷ trong mộng.Như thế này, ác mộng sẽ kéo dài bao lâu, e rằng sẽ là một ẩn số.Có lẽ phải đợi đến khi tất cả mọi người chết đi, hoặc có thể làmay mắn, có thể tìm ra lệ quỷ chân chính trong mộng ở đâu."Với nhiều người tiến vào như vậy, muốn tìm được quỷ chânchính cũng không dễ dàng."Nhìn đám thôn dân không rõ ràng kia, Tô Viễn nhíu mày, trongthế giới ác mộng, bất kể là hắn hay Dương Gian đều không có bấtkỳ ưu thế nào.Bởi vì không thể vận dụng linh dị lực, bọn hắn liên giống nhưngười bình thường, không có gì khác biệt lớn.Chính mình còn tốt hơn một chút, ít nhất tay chân vẫn còn đầyđủ.Còn như Dương Gian chỉ có một cánh tay, đoán chừng đi nhà vệsinh mà muốn cởi quân cũng là chuyện phiên phức."Bất kể thế nào, trước hết phải tìm vũ khí đã. Dương Gian hiểnnhiên cũng có chút bất đắc dĩ, nhưng dầu gì cũng có kinhnghiệm, hắn suy nghĩ rồi nói:"Phải cẩn thận một chút, cố gắng đừng để bị tách ra.Một khi tách ra, nếu gặp lại, hai chúng ta cũng không nên đếngần nhau, nhớ kỹ giữ một khoảng cách."Bởi vì trong tình huống này ta không thể phân biệt quỷ có giảmạo ngươi hay không, cho nên nếu đến gần, ta sẽ không hạ thủlưu tình.Ngươi phải nhớ kỹ điều này.""Cuối cùng là không được tin tưởng bất kỳ ai trong giấc mơ, kể cảsau khi chia tách dù là ta cũng vậy.Đối với điều này, Tô Viễn dĩ nhiên cũng sẽ không chủ quan."Yên tâm, ta biết."Xuống lâu xong, Tô Viễn thấy hắn lại đi sang một phòng khác đểnhìn một chút.Cửa phòng khóa chặt, không có dấu hiệu mở ra.Đó là phòng của mẫu thân Dương Gian, trong cảnh ác mộngkhung cảnh rất gần với hiện thực trong thôn.Hai người cùng nhau đi qua nhìn.Chỉ thấy bố trí trong phòng biến thành dáng vẻ của mười mấynăm trước, một chiếc giường gỗ đời cũ, bàn trang điểm, vài cáigiá lớn bằng gỗ.Bên trong sạch sẽ gọn gàng, nhưng lại không có người ở.Tình trạng này khiến Dương Gian tựa hô đang nghi ngờ mẫu thânmình cũng rơi vào giấc mộng ác này.Thấy vậy, Tô Viễn nói:"Yên tâm đi, dì không nhất định sẽ xuất hiện trong giấc mơ."Bởi vì phụ thân ngươi còn có ý thức lưu lại mà.Câu này Tô Viễn không nói ra miệng, sau đó hai người vào bếptìm một vòng.Ý định tìm kiếm chút vũ khí.Không ngoài dự đoán, không có phát hiện bất kỳ vũ khí nào.Những thứ như dao phay, kéo cũng không có.Trong giấc mộng ác này, vũ khí rất khan hiếm, lệ quỷ trong mộngsẽ không cho người khác quá nhiều cơ hội phản kích.Nếu có cơ hội lấy được vũ khí, thì rất có thể đó là một cái bấy,một cạm bẫy do lệ quỷ bày ra nhằm vào ngươi.Nhưng may mắn là Tô Viễn cũng không phải người không chuẩnbị, trước đó hắn đã có sắp xếp tương quan.Nếu thực sự gặp nguy hiểm, Sở Nhân Mỹ hoặc Toshio sẽ thức tỉnhhắn. Hơn nữa, một số vật phẩm linh dị hắn cũng đã dùng đến.Chẳng hạn như... Quỷ Bút cầu nguyện.Rời khỏi lão trạch, Tô Viễn ngẩng đầu nhìn bầu trời chìm tronghôn mê, quét mắt nhìn xung quanh một vòng.Có thể khẳng định rằng giấc mộng này không phải là mộng củamình.Bởi vì tất cả đều rất xa lạ, không có chút cảm giác quen thuộcnào.Không biết đây là chuyện tốt hay chuyện xấu.Là Dương Gian sao?Có thể nhìn dáng vẻ của hắn, dường như cũng không giống.Nếu như nhớ không lầm, lệ quỷ sẽ đem người khác gặp trongmộng phục khắc lại.Điều này có chút giống với trước đây khi nó chỉ tôn tại trong trínhớ lệ quỷ.Nhưng cũng may trong mơ tất cả mọi người đều là người bìnhthường, ngay cả quỷ cũng có thể bị g**t ch*t.Nếu không phải như vậy, thì mới thật sự đáng sợ.Hai người ngự quỷ đã từng trải qua những sự kiện linh dị sẽkhông xuất hiện trong giấc mộng, để giấc mộng vốn dĩ đã nguyhiểm này trở nên càng thêm quỷ dị. "Cũng không biết giấc mộngcủa ta sẽ là cái dạng gì."Tô Viễn nghĩ như vậy, nhưng bước chân lại không ngừng, cùngDương Gian đi đến một khoảng đất trống trong thôn.Nơi này tập trung không ít người.Đều là thôn dân trong làng.Bọn họ có người hoang mang lo lắng, có người nhíu mày suy tưkhông hiểu chuyện gì, cũng có người lớn tiếng kêu gào, chắcchắn là nháo quỷ, nhất định là nháo quỷ.Vừa đi, Dương Gian vừa nói:"Hiện tại có một chuyện rất phiên phức, lần này bị cuốn vào trongmộng có quá nhiêu thôn dân, quỷ giấu trong đám người này rấtkhó tìm ra, hơn nữa ta cũng không nhận ra mấy người, cho nênmỗi người trong số họ đều có thể là quỷ.Ngươi có biện pháp gì tốt để tìm ra con quỷ kia không?”"Gó.'Tô Viễn mặt không biến sắc nói:"Giết hết bọn họ, quỷ tự nhiên không thể giấu được."Giết hết tất cả...Sát ý thật nặng...Dương Gian có chút im lặng, những thôn dân này vê cơ bản đềucó quan hệ thân thích với hắn, mặc dù quan hệ không tốt lắm,nhưng cũng không thể nói giết là giết, loại biện pháp này khôngthể áp dụng được.Đang lúc hắn chuẩn bị mở miệng nói điều gì đó, đột nhiên trôngthấy trong một con hẻm nhỏ bên cạnh, có một bóng dáng giấumình trong bóng tối.Người kia mặc áo mưa, tay câm một con dao gọt trái cây sắc bén,mơ hồ phản xạ ánh sáng lạnh, là Tiểu Viên.Nhìn thấy đây, Dương Gian ngơ ngác một chút.Sau đó, Tiểu Viên liền từ con ngõ nhỏ vọt ra, chuẩn bị xử lý ngườithôn dân gần nhất.Người thôn dân kia hoàn toàn không biết gì, còn đang ngôi xổmtrên đất trống cùng những người khác nói chuyện phiếm, thảoluận về nguyên nhân của sự việc quỷ dị hôm nay.Quỷ còn chưa bắt đầu giết người, bọn họ chưa ý thức được sựđáng sợ của cơn ác mộng này, cho nên hiện tại cũng không cóhoảng sợ.Nhìn thấy đây, sắc mặt Dương Gian biến đổi, lập tức lao tới, kịpkéo Tiểu Viên lại trước khi nàng ra tay giết thôn dân kia."Biểu ca, ngươi làm gì cản ta?"Tiểu Viên nghiêng đầu nhìn hắn, hơi nghi hoặc hỏi."Ngươi muốn làm gì?" "Đương nhiên là giết hắn, nhiều người nhưvậy, quỷ hẳn là ở đây.""Tất cả người trong thôn đều có mặt, quỷ chỉ có một con.Ngươi cứ giết như vậy, quỷ chưa giết tới, người đã chết hết rồi.Trong tình huống ít người, cách làm này không có vấn đề, nhưngvới nhiều người như vậy, ngươi không thể làm như thế."Cách làm của Tiểu Viên giống với đê nghị của Tô Viễn, không thểnói là sai, nhưng cái giá lại quá lớn.Thật sự giết hết như vậy, cả thôn ngày mai sẽ chết sạch.Nhưng vấn đề vẫn như cũ không có cách giải quyết, bởi vì giếtđược quỷ hôm nay cũng chỉ kết thúc ác mộng hôm nay, ngày maisẽ tiếp tục."Nhưng nếu chúng ta không giết, quỷ cũng sẽ giết bọn họ, hơnnữa bọn họ sẽ kéo dài thời gian của chúng ta, quỷ sẽ xuất hiệnmuộn hơn..Dương Gian lập tức nghẹn lời, Tiểu Viên nói không sai, bởi vìtrong giấc mộng, mỗi người đều sẽ gặp quỷ tấn công, và càngmuộn thì tính nguy hiểm càng lớn.Cho nên, nghiêm ngặt mà nói, số người trong giấc mộng càng ít,quỷ xuất hiện càng sớm, xác suất kết thúc ác mộng càng lớn. Vấnđề dường như lại quay về điểm xuất phát, Tô Viễn thở dài nói:"Nếu lúc này có thể sử dụng vật phẩm linh dị thì tốt rồi, chẳnghạn như Nến Quỷ, dẫn lệ quỷ tới, sau đó giơ tay chém xuống làxong."

Chương 711: Mộng bắt đầu