Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 722: Ngẫu nhiên gặp

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Thành phố Tân Hải chỉ nhìn từ bên ngoài vẫn bình tính như trước.Tựa như xưa nay chưa từng có sự kiện linh dị nào.Nơi này mặc dù là thành phố cấp địa, nhưng thực tế vẫn còn kémrất xa những thành phố lớn phồn hoa, dân cư tự nhiên cũng íthơn rất nhiều so với những nơi khác.Tất nhiên, muốn nói hoàn toàn không có sự kiện linh dị tôn tại làkhông thể.Chỉ là so với các thành phố khác, tốc độ giải quyết sự kiện linh dịở đây nhanh hơn nhiều.Cũng không ở lại thôn Mai Sơn quá lâu, sau khi chờ Dương Giantìm đến những người kia, Tô Viễn liên rời đi.Khi rời đi, hắn giao cho Dương Gian việc điều tra tọa độ kia.Mặc dù biết tọa độ đó: liên quan đến vị trí của Bưu Cục Quỷ,nhưng Tô Viễn cũng không có ý định tự mình xử lý chuyện này.Bản thân hắn cũng rất bận, bình thường còn có những việc khácphải làm, mà vấn đề với Bưu Cục Quỷ thì ở chỗ phải không ngừngđưa tin.Sau đó tiến hành dựa trên chất lượng, dần dân thăng cấp trởthành người mang tin. Nếu chỉ một mình hành động, Tô Viễnthực tế không có kiên nhẫn để làm.Cho nên hắn dứt khoát giao cho Dương Gian, dù gì theo như kịchbản gốc thì cũng là Dương Gian tự mình đi xử lý.Hy vọng Dương Gian không làm gì ngoài kịch bản, hiểu chuyệnmột chút, tự mình đi trước Bưu Cục Quỷ mà khai phá, như vậycũng có thể tiết lộ một chút những nghỉ ngờ trong lòng hắn, đàora được vài bí mật.Còn bản thân mình cũng không cần hao tâm tổn trí.Với ý nghĩ đó, Tô Viễn trở lại thành phố Tân Hải.Trong lúc đó, không thể không nhắc đến một việc, khi sử dụngQuỷ Vực để trở vê, đi qua khu rừng nhỏ mà phụ thân của DươngGian để lại.Tô Viễn phát hiện có một người đứng ngay lối vào rừng, trời rõràng không mưa, nhưng lại mặc áo mưa, giống như một con bùnhìn, không nhúc nhích.Đó chính là Tiểu Viên.Nhưng vào giờ phút này, nàng dường như cảm nhận được điều gìđó, xoay người lại, nhìn vê phía Tô Viễn đang ở trong Quỷ Vực.Sau đó trên mặt nở một nụ cười, hướng về phía Tô Viễn vẫy taynhư muốn gọi gì đó, nhưng lại không phát ra một âm thanh nào.Nàng có thể phát hiện ra ta qua Quỷ Vực sao?Tô Viễn trong lòng giật mình, cô bé tên Tiểu Viên này quả nhiênkhông đơn giản.Sau đó tâm niệm vừa động, muốn để Quỷ Vực lan tràn qua đó,nhưng khi nhìn lại thì Tiểu Viên đã không còn ở đó.Giống như biến mất trong rừng cây, hoặc như thể trước đó chỉ làmột ảo giác, nàng chưa bao giờ xuất hiện, chỉ là chính mình nhìnlâm mà thôi."Không thấy nữa sao?"Phát hiện ra điểm này, Tô Viễn nhíu mày.Đây là một bí mật rất lớn, căn bản không có cách nào giải thích.Ngay cả những thông tin hắn nắm được cũng ít đến mức đángthương.Tô Viễn dân dân thu hồi ánh mắt, trâm ngâm.Cho đến lúc này, hắn chỉ biết rằng đó là một người do sự cố ngoàiý muốn tạo nên, hư hư thực thực sống qua ba kiếp, còn ngoài ýmuốn cụ thể là gì, thân phận ra sao, hắn hoàn toàn không biết.Suy nghĩ một lúc, Tô Viễn không tiếp tục bận tâm về chuyện nàynữa.Hắn đã trải qua quá nhiều sự kiện kỳ lạ, có một số việc có đápán, có một số việc không có đáp án.Quá mức để tâm hay chấp nhất sẽ chỉ khiến bản thân rơi vàonguy hiểm.Có một số việc, khi thời cơ đến, tự nhiên sẽ có manh mối xuấthiện.Đang chuẩn bị rời đi, Tô Viễn bỗng nhíu mày, ngước nhìn bầu trờiu ám."Kỳ lạ, ta có phải đã quên điều gì không? Luôn cảm thấy cóchuyện gì đó không thể nhớ ra... Thôi, trời sắp mưa rồi, trở vềthôi."Theo ánh sáng Quỷ Vực chớp động, khu rừng nhỏ không mấy chúý kia dân dần đi xa.Với tốc độ của Quỷ Vực, trở về thành phố Tân Hải cũng khôngmất quá nhiều thời gian, nhưng có thể như Tô Viễn xa xỉ, trựctiếp sử dụng linh dị lực để đi lại như vậy, chỉ sợ toàn câu cũngkhông tìm được mấy người.Khoảng một phút sau, Tô Viễn đã xuất hiện tại Tân Hải.Trên đường phố thành thị vẫn như trước, náo nhiệt và ồn ào, nhìnkhông thấy có vấn đề gì.Tô Viễn cũng không vội trở vê hoặc tới chỗ làm việc, mà cứ nhưvậy bước đi trên phố, tựa hồ như đang thưởng thức sự ôn ào náonhiệt của thế gian, mặc cho dòng người mang theo mình tiến lên.Không cân phương hướng, không cần mục đích.Nhưng dù trà trộn trong đám người, hắn vẫn không hòa nhậpđược với người bình thường, có một loại cảm giác ngăn cáchkhông thể nói rõ, giống như hắn chỉ là người đứng ngoài mà quansát.Đối với tất cả mọi thứ, hắn lạnh lùng và vô tình.Sự phồn hoa và náo nhiệt này, cuối cùng cũng chỉ là nhất thời màthôi.Sẽ có một ngày, sự kiện linh dị sẽ lan rộng đến mọi người.Bởi vì theo xu thế linh dị trên toàn cầu ngày càng nghiêm trọng,dù có che giấu đến thế nào đi chăng nữa, cũng khó mà triệt đểgiấu kín.Ví dụ đơn giản nhất là tình hình ở nước ngoài. Ở nước ngoài, sựkiện linh dị cơ bản không còn là bí mật, những người có chút ýthức chỉ cân lên mạng là có thể dễ dàng tìm thấy vô số tin tứcliên quan đến sự kiện linh dị.Còn ở trong nước, thì do công tác bảo mật đã làm khá tốt."Chỉ cân thêm chút thời gian, sự kiện linh dị cũng sẽ không còngiấu được nữa, hoàn toàn bùng nổ chỉ là chuyện của vài thánghoặc nửa năm, đến lúc đó chắc chắn sẽ dẫn tới một phen hỗnloạn, nhưng đối với người ngự quỷ thì lại là một điều tốt.Đến lúc đó, bọn họ sẽ hiểu rõ một thành phố có một người ngựquỷ cấp đội trưởng quan trọng thế nào, không cần phải tuyêntruyền, rất nhiêu người sẽ đổ về thành phố có nhân vật cấp độitrưởng."Tô Viễn thâm nghĩ.Đây là xu thế trong bối cảnh lớn, chỉ cân không phải kẻ đần thìđều biết phải phán đoán thế nào."Tô... Tô Viễn?"Đột nhiên, một tiếng gọi ngạc nhiên phá vỡ dòng suy tư của hắn,Tô Viễn nhìn lại, phát hiện người gọi là một cô gái nhỏ nhắn, tócbuộc hai bên, ăn mặc gợi cảm, khuôn mặt có chút bầu bĩnh đángyêu.Ngũ quan tinh xảo, ánh mắt sáng ngời... Lúc này cô gái đangnhìn hắn đầy kinh ngạc. Nàng là ai?Ngay lập tức, Tô Viễn không nhớ ra cô gái này là ai, chỉ cảm thấycó chút quen mắt, như đã gặp ở đâu đó.Lúc này, cô gái mặc váy liên áo, đôi mắt sáng ngời đảo qua ngườiTô Viễn, vẻ mặt đây kinh hỉ, bên cạnh nàng còn có bốn, nămngười bạn, có cả nam lẫn nữ, nhìn qua là bạn bè.Từ dáng vẻ mang theo túi lớn túi nhỏ, có vẻ như vừa đi mua sắmxong."Ngươi là ai?"Tô Viễn nhíu mày, cũng không vì người trước mắt là nữ mà đốiđãi đặc biệt. Là ta đây, Lưu Tư Tư, ngươi quên rồi sao? Lần trướcchúng ta còn có quan hệ hữu nghị nữa mài"Lưu Tư Tư nhìn thấy Tô Viễn, tựa hồ rất vui mừng, ánh mắt đầyniềm vui không thể nói thành lời.Nghe nàng nhắc nhở, Tô Viễn mới nhớ ra một người như vậy.Không sai, đúng là có chuyện như vậy.Mặc dù chuyện này chỉ mới xảy ra vài tháng trước, nhưng với hắnmà nói, lại giống như đã qua rất lâu rồi, dường như đã là mấy đờitrước."Sao ngươi lại ở đây?"Tô Viễn nhìn Lưu Tư Tư mà không có cảm xúc gì đặc biệt. Hắnchỉ có chút kinh ngạc mà thôi. Không ngờ đi lang thang trênđường mà cũng có thể gặp, quả thật rất tình cờ.

Thành phố Tân Hải chỉ nhìn từ bên ngoài vẫn bình tính như trước.

Tựa như xưa nay chưa từng có sự kiện linh dị nào.

Nơi này mặc dù là thành phố cấp địa, nhưng thực tế vẫn còn kém

rất xa những thành phố lớn phồn hoa, dân cư tự nhiên cũng ít

hơn rất nhiều so với những nơi khác.

Tất nhiên, muốn nói hoàn toàn không có sự kiện linh dị tôn tại là

không thể.

Chỉ là so với các thành phố khác, tốc độ giải quyết sự kiện linh dị

ở đây nhanh hơn nhiều.

Cũng không ở lại thôn Mai Sơn quá lâu, sau khi chờ Dương Gian

tìm đến những người kia, Tô Viễn liên rời đi.

Khi rời đi, hắn giao cho Dương Gian việc điều tra tọa độ kia.

Mặc dù biết tọa độ đó: liên quan đến vị trí của Bưu Cục Quỷ,

nhưng Tô Viễn cũng không có ý định tự mình xử lý chuyện này.

Bản thân hắn cũng rất bận, bình thường còn có những việc khác

phải làm, mà vấn đề với Bưu Cục Quỷ thì ở chỗ phải không ngừng

đưa tin.

Sau đó tiến hành dựa trên chất lượng, dần dân thăng cấp trở

thành người mang tin. Nếu chỉ một mình hành động, Tô Viễn

thực tế không có kiên nhẫn để làm.

Cho nên hắn dứt khoát giao cho Dương Gian, dù gì theo như kịch

bản gốc thì cũng là Dương Gian tự mình đi xử lý.

Hy vọng Dương Gian không làm gì ngoài kịch bản, hiểu chuyện

một chút, tự mình đi trước Bưu Cục Quỷ mà khai phá, như vậy

cũng có thể tiết lộ một chút những nghỉ ngờ trong lòng hắn, đào

ra được vài bí mật.

Còn bản thân mình cũng không cần hao tâm tổn trí.

Với ý nghĩ đó, Tô Viễn trở lại thành phố Tân Hải.

Trong lúc đó, không thể không nhắc đến một việc, khi sử dụng

Quỷ Vực để trở vê, đi qua khu rừng nhỏ mà phụ thân của Dương

Gian để lại.

Tô Viễn phát hiện có một người đứng ngay lối vào rừng, trời rõ

ràng không mưa, nhưng lại mặc áo mưa, giống như một con bù

nhìn, không nhúc nhích.

Đó chính là Tiểu Viên.

Nhưng vào giờ phút này, nàng dường như cảm nhận được điều gì

đó, xoay người lại, nhìn vê phía Tô Viễn đang ở trong Quỷ Vực.

Sau đó trên mặt nở một nụ cười, hướng về phía Tô Viễn vẫy tay

như muốn gọi gì đó, nhưng lại không phát ra một âm thanh nào.

Nàng có thể phát hiện ra ta qua Quỷ Vực sao?

Tô Viễn trong lòng giật mình, cô bé tên Tiểu Viên này quả nhiên

không đơn giản.

Sau đó tâm niệm vừa động, muốn để Quỷ Vực lan tràn qua đó,

nhưng khi nhìn lại thì Tiểu Viên đã không còn ở đó.

Giống như biến mất trong rừng cây, hoặc như thể trước đó chỉ là

một ảo giác, nàng chưa bao giờ xuất hiện, chỉ là chính mình nhìn

lâm mà thôi.

"Không thấy nữa sao?"

Phát hiện ra điểm này, Tô Viễn nhíu mày.

Đây là một bí mật rất lớn, căn bản không có cách nào giải thích.

Ngay cả những thông tin hắn nắm được cũng ít đến mức đáng

thương.

Tô Viễn dân dân thu hồi ánh mắt, trâm ngâm.

Cho đến lúc này, hắn chỉ biết rằng đó là một người do sự cố ngoài

ý muốn tạo nên, hư hư thực thực sống qua ba kiếp, còn ngoài ý

muốn cụ thể là gì, thân phận ra sao, hắn hoàn toàn không biết.

Suy nghĩ một lúc, Tô Viễn không tiếp tục bận tâm về chuyện này

nữa.

Hắn đã trải qua quá nhiều sự kiện kỳ lạ, có một số việc có đáp

án, có một số việc không có đáp án.

Quá mức để tâm hay chấp nhất sẽ chỉ khiến bản thân rơi vào

nguy hiểm.

Có một số việc, khi thời cơ đến, tự nhiên sẽ có manh mối xuất

hiện.

Đang chuẩn bị rời đi, Tô Viễn bỗng nhíu mày, ngước nhìn bầu trời

u ám.

"Kỳ lạ, ta có phải đã quên điều gì không? Luôn cảm thấy có

chuyện gì đó không thể nhớ ra... Thôi, trời sắp mưa rồi, trở về

thôi."

Theo ánh sáng Quỷ Vực chớp động, khu rừng nhỏ không mấy chú

ý kia dân dần đi xa.

Với tốc độ của Quỷ Vực, trở về thành phố Tân Hải cũng không

mất quá nhiều thời gian, nhưng có thể như Tô Viễn xa xỉ, trực

tiếp sử dụng linh dị lực để đi lại như vậy, chỉ sợ toàn câu cũng

không tìm được mấy người.

Khoảng một phút sau, Tô Viễn đã xuất hiện tại Tân Hải.

Trên đường phố thành thị vẫn như trước, náo nhiệt và ồn ào, nhìn

không thấy có vấn đề gì.

Tô Viễn cũng không vội trở vê hoặc tới chỗ làm việc, mà cứ như

vậy bước đi trên phố, tựa hồ như đang thưởng thức sự ôn ào náo

nhiệt của thế gian, mặc cho dòng người mang theo mình tiến lên.

Không cân phương hướng, không cần mục đích.

Nhưng dù trà trộn trong đám người, hắn vẫn không hòa nhập

được với người bình thường, có một loại cảm giác ngăn cách

không thể nói rõ, giống như hắn chỉ là người đứng ngoài mà quan

sát.

Đối với tất cả mọi thứ, hắn lạnh lùng và vô tình.

Sự phồn hoa và náo nhiệt này, cuối cùng cũng chỉ là nhất thời mà

thôi.

Sẽ có một ngày, sự kiện linh dị sẽ lan rộng đến mọi người.

Bởi vì theo xu thế linh dị trên toàn cầu ngày càng nghiêm trọng,

dù có che giấu đến thế nào đi chăng nữa, cũng khó mà triệt để

giấu kín.

Ví dụ đơn giản nhất là tình hình ở nước ngoài. Ở nước ngoài, sự

kiện linh dị cơ bản không còn là bí mật, những người có chút ý

thức chỉ cân lên mạng là có thể dễ dàng tìm thấy vô số tin tức

liên quan đến sự kiện linh dị.

Còn ở trong nước, thì do công tác bảo mật đã làm khá tốt.

"Chỉ cân thêm chút thời gian, sự kiện linh dị cũng sẽ không còn

giấu được nữa, hoàn toàn bùng nổ chỉ là chuyện của vài tháng

hoặc nửa năm, đến lúc đó chắc chắn sẽ dẫn tới một phen hỗn

loạn, nhưng đối với người ngự quỷ thì lại là một điều tốt.

Đến lúc đó, bọn họ sẽ hiểu rõ một thành phố có một người ngự

quỷ cấp đội trưởng quan trọng thế nào, không cần phải tuyên

truyền, rất nhiêu người sẽ đổ về thành phố có nhân vật cấp đội

trưởng."

Tô Viễn thâm nghĩ.

Đây là xu thế trong bối cảnh lớn, chỉ cân không phải kẻ đần thì

đều biết phải phán đoán thế nào.

"Tô... Tô Viễn?"

Đột nhiên, một tiếng gọi ngạc nhiên phá vỡ dòng suy tư của hắn,

Tô Viễn nhìn lại, phát hiện người gọi là một cô gái nhỏ nhắn, tóc

buộc hai bên, ăn mặc gợi cảm, khuôn mặt có chút bầu bĩnh đáng

yêu.

Ngũ quan tinh xảo, ánh mắt sáng ngời... Lúc này cô gái đang

nhìn hắn đầy kinh ngạc. Nàng là ai?

Ngay lập tức, Tô Viễn không nhớ ra cô gái này là ai, chỉ cảm thấy

có chút quen mắt, như đã gặp ở đâu đó.

Lúc này, cô gái mặc váy liên áo, đôi mắt sáng ngời đảo qua người

Tô Viễn, vẻ mặt đây kinh hỉ, bên cạnh nàng còn có bốn, năm

người bạn, có cả nam lẫn nữ, nhìn qua là bạn bè.

Từ dáng vẻ mang theo túi lớn túi nhỏ, có vẻ như vừa đi mua sắm

xong.

"Ngươi là ai?"

Tô Viễn nhíu mày, cũng không vì người trước mắt là nữ mà đối

đãi đặc biệt. Là ta đây, Lưu Tư Tư, ngươi quên rồi sao? Lần trước

chúng ta còn có quan hệ hữu nghị nữa mài"

Lưu Tư Tư nhìn thấy Tô Viễn, tựa hồ rất vui mừng, ánh mắt đầy

niềm vui không thể nói thành lời.

Nghe nàng nhắc nhở, Tô Viễn mới nhớ ra một người như vậy.

Không sai, đúng là có chuyện như vậy.

Mặc dù chuyện này chỉ mới xảy ra vài tháng trước, nhưng với hắn

mà nói, lại giống như đã qua rất lâu rồi, dường như đã là mấy đời

trước.

"Sao ngươi lại ở đây?"

Tô Viễn nhìn Lưu Tư Tư mà không có cảm xúc gì đặc biệt. Hắn

chỉ có chút kinh ngạc mà thôi. Không ngờ đi lang thang trên

đường mà cũng có thể gặp, quả thật rất tình cờ.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Thành phố Tân Hải chỉ nhìn từ bên ngoài vẫn bình tính như trước.Tựa như xưa nay chưa từng có sự kiện linh dị nào.Nơi này mặc dù là thành phố cấp địa, nhưng thực tế vẫn còn kémrất xa những thành phố lớn phồn hoa, dân cư tự nhiên cũng íthơn rất nhiều so với những nơi khác.Tất nhiên, muốn nói hoàn toàn không có sự kiện linh dị tôn tại làkhông thể.Chỉ là so với các thành phố khác, tốc độ giải quyết sự kiện linh dịở đây nhanh hơn nhiều.Cũng không ở lại thôn Mai Sơn quá lâu, sau khi chờ Dương Giantìm đến những người kia, Tô Viễn liên rời đi.Khi rời đi, hắn giao cho Dương Gian việc điều tra tọa độ kia.Mặc dù biết tọa độ đó: liên quan đến vị trí của Bưu Cục Quỷ,nhưng Tô Viễn cũng không có ý định tự mình xử lý chuyện này.Bản thân hắn cũng rất bận, bình thường còn có những việc khácphải làm, mà vấn đề với Bưu Cục Quỷ thì ở chỗ phải không ngừngđưa tin.Sau đó tiến hành dựa trên chất lượng, dần dân thăng cấp trởthành người mang tin. Nếu chỉ một mình hành động, Tô Viễnthực tế không có kiên nhẫn để làm.Cho nên hắn dứt khoát giao cho Dương Gian, dù gì theo như kịchbản gốc thì cũng là Dương Gian tự mình đi xử lý.Hy vọng Dương Gian không làm gì ngoài kịch bản, hiểu chuyệnmột chút, tự mình đi trước Bưu Cục Quỷ mà khai phá, như vậycũng có thể tiết lộ một chút những nghỉ ngờ trong lòng hắn, đàora được vài bí mật.Còn bản thân mình cũng không cần hao tâm tổn trí.Với ý nghĩ đó, Tô Viễn trở lại thành phố Tân Hải.Trong lúc đó, không thể không nhắc đến một việc, khi sử dụngQuỷ Vực để trở vê, đi qua khu rừng nhỏ mà phụ thân của DươngGian để lại.Tô Viễn phát hiện có một người đứng ngay lối vào rừng, trời rõràng không mưa, nhưng lại mặc áo mưa, giống như một con bùnhìn, không nhúc nhích.Đó chính là Tiểu Viên.Nhưng vào giờ phút này, nàng dường như cảm nhận được điều gìđó, xoay người lại, nhìn vê phía Tô Viễn đang ở trong Quỷ Vực.Sau đó trên mặt nở một nụ cười, hướng về phía Tô Viễn vẫy taynhư muốn gọi gì đó, nhưng lại không phát ra một âm thanh nào.Nàng có thể phát hiện ra ta qua Quỷ Vực sao?Tô Viễn trong lòng giật mình, cô bé tên Tiểu Viên này quả nhiênkhông đơn giản.Sau đó tâm niệm vừa động, muốn để Quỷ Vực lan tràn qua đó,nhưng khi nhìn lại thì Tiểu Viên đã không còn ở đó.Giống như biến mất trong rừng cây, hoặc như thể trước đó chỉ làmột ảo giác, nàng chưa bao giờ xuất hiện, chỉ là chính mình nhìnlâm mà thôi."Không thấy nữa sao?"Phát hiện ra điểm này, Tô Viễn nhíu mày.Đây là một bí mật rất lớn, căn bản không có cách nào giải thích.Ngay cả những thông tin hắn nắm được cũng ít đến mức đángthương.Tô Viễn dân dân thu hồi ánh mắt, trâm ngâm.Cho đến lúc này, hắn chỉ biết rằng đó là một người do sự cố ngoàiý muốn tạo nên, hư hư thực thực sống qua ba kiếp, còn ngoài ýmuốn cụ thể là gì, thân phận ra sao, hắn hoàn toàn không biết.Suy nghĩ một lúc, Tô Viễn không tiếp tục bận tâm về chuyện nàynữa.Hắn đã trải qua quá nhiều sự kiện kỳ lạ, có một số việc có đápán, có một số việc không có đáp án.Quá mức để tâm hay chấp nhất sẽ chỉ khiến bản thân rơi vàonguy hiểm.Có một số việc, khi thời cơ đến, tự nhiên sẽ có manh mối xuấthiện.Đang chuẩn bị rời đi, Tô Viễn bỗng nhíu mày, ngước nhìn bầu trờiu ám."Kỳ lạ, ta có phải đã quên điều gì không? Luôn cảm thấy cóchuyện gì đó không thể nhớ ra... Thôi, trời sắp mưa rồi, trở vềthôi."Theo ánh sáng Quỷ Vực chớp động, khu rừng nhỏ không mấy chúý kia dân dần đi xa.Với tốc độ của Quỷ Vực, trở về thành phố Tân Hải cũng khôngmất quá nhiều thời gian, nhưng có thể như Tô Viễn xa xỉ, trựctiếp sử dụng linh dị lực để đi lại như vậy, chỉ sợ toàn câu cũngkhông tìm được mấy người.Khoảng một phút sau, Tô Viễn đã xuất hiện tại Tân Hải.Trên đường phố thành thị vẫn như trước, náo nhiệt và ồn ào, nhìnkhông thấy có vấn đề gì.Tô Viễn cũng không vội trở vê hoặc tới chỗ làm việc, mà cứ nhưvậy bước đi trên phố, tựa hồ như đang thưởng thức sự ôn ào náonhiệt của thế gian, mặc cho dòng người mang theo mình tiến lên.Không cân phương hướng, không cần mục đích.Nhưng dù trà trộn trong đám người, hắn vẫn không hòa nhậpđược với người bình thường, có một loại cảm giác ngăn cáchkhông thể nói rõ, giống như hắn chỉ là người đứng ngoài mà quansát.Đối với tất cả mọi thứ, hắn lạnh lùng và vô tình.Sự phồn hoa và náo nhiệt này, cuối cùng cũng chỉ là nhất thời màthôi.Sẽ có một ngày, sự kiện linh dị sẽ lan rộng đến mọi người.Bởi vì theo xu thế linh dị trên toàn cầu ngày càng nghiêm trọng,dù có che giấu đến thế nào đi chăng nữa, cũng khó mà triệt đểgiấu kín.Ví dụ đơn giản nhất là tình hình ở nước ngoài. Ở nước ngoài, sựkiện linh dị cơ bản không còn là bí mật, những người có chút ýthức chỉ cân lên mạng là có thể dễ dàng tìm thấy vô số tin tứcliên quan đến sự kiện linh dị.Còn ở trong nước, thì do công tác bảo mật đã làm khá tốt."Chỉ cân thêm chút thời gian, sự kiện linh dị cũng sẽ không còngiấu được nữa, hoàn toàn bùng nổ chỉ là chuyện của vài thánghoặc nửa năm, đến lúc đó chắc chắn sẽ dẫn tới một phen hỗnloạn, nhưng đối với người ngự quỷ thì lại là một điều tốt.Đến lúc đó, bọn họ sẽ hiểu rõ một thành phố có một người ngựquỷ cấp đội trưởng quan trọng thế nào, không cần phải tuyêntruyền, rất nhiêu người sẽ đổ về thành phố có nhân vật cấp độitrưởng."Tô Viễn thâm nghĩ.Đây là xu thế trong bối cảnh lớn, chỉ cân không phải kẻ đần thìđều biết phải phán đoán thế nào."Tô... Tô Viễn?"Đột nhiên, một tiếng gọi ngạc nhiên phá vỡ dòng suy tư của hắn,Tô Viễn nhìn lại, phát hiện người gọi là một cô gái nhỏ nhắn, tócbuộc hai bên, ăn mặc gợi cảm, khuôn mặt có chút bầu bĩnh đángyêu.Ngũ quan tinh xảo, ánh mắt sáng ngời... Lúc này cô gái đangnhìn hắn đầy kinh ngạc. Nàng là ai?Ngay lập tức, Tô Viễn không nhớ ra cô gái này là ai, chỉ cảm thấycó chút quen mắt, như đã gặp ở đâu đó.Lúc này, cô gái mặc váy liên áo, đôi mắt sáng ngời đảo qua ngườiTô Viễn, vẻ mặt đây kinh hỉ, bên cạnh nàng còn có bốn, nămngười bạn, có cả nam lẫn nữ, nhìn qua là bạn bè.Từ dáng vẻ mang theo túi lớn túi nhỏ, có vẻ như vừa đi mua sắmxong."Ngươi là ai?"Tô Viễn nhíu mày, cũng không vì người trước mắt là nữ mà đốiđãi đặc biệt. Là ta đây, Lưu Tư Tư, ngươi quên rồi sao? Lần trướcchúng ta còn có quan hệ hữu nghị nữa mài"Lưu Tư Tư nhìn thấy Tô Viễn, tựa hồ rất vui mừng, ánh mắt đầyniềm vui không thể nói thành lời.Nghe nàng nhắc nhở, Tô Viễn mới nhớ ra một người như vậy.Không sai, đúng là có chuyện như vậy.Mặc dù chuyện này chỉ mới xảy ra vài tháng trước, nhưng với hắnmà nói, lại giống như đã qua rất lâu rồi, dường như đã là mấy đờitrước."Sao ngươi lại ở đây?"Tô Viễn nhìn Lưu Tư Tư mà không có cảm xúc gì đặc biệt. Hắnchỉ có chút kinh ngạc mà thôi. Không ngờ đi lang thang trênđường mà cũng có thể gặp, quả thật rất tình cờ.

Chương 722: Ngẫu nhiên gặp