Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 724: Khách tới ngoài ý muốn

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Cuộc gặp gỡ vừa rồi đối với Tô Viễn mà nói, chỉ là một chút khúcnhạc dạo ngắn, rất nhanh hắn liền không để tâm.Sau khi dạo quanh thành phố một lúc, Tô Viễn bước vào tầngdưới của một tòa cao ốc.Đây là nơi đặt trụ sở công ty mà hắn sáng lập, nhưng khi vừabước vào đại sảnh, đã có rất nhiều người lạ chào hỏi hắn."Tô tổng tốt.""Tô tiên sinh ngài tốt."Có người là bảo vệ, có người là nhân viên khác. Rất kỳ lạ, công tycủa Tô Viễn nói trắng ra cũng chỉ chiếm một tầng trong tòa caoốc, không phải toàn bộ tòa nhà, nhưng dù vậy, người biết đếnhắn lại vượt quá tưởng tượng.Rõ ràng hắn rất ít khi lộ diện, cũng không tham gia vào việc điềuhành công ty, nhưng vẫn có nhiêu người biết đến hắn như vậy,điều này thật sâu xa.Cảm nhận được những ánh mắt trong bóng tối, Tô Viễn hoàntoàn thờ ơ, hắn biết những người đó chỉ là tai mắt do các tổ chứckhác phái đến.Giống như chỗ của hắn, chắc chắn sẽ có người của các thế lựckhác trà trộn vào, không cần nói gì nhiêu, chí ít tổ chức Trừ LinhXã của đảo quốc chắc chắn có người ở đây, rồi đến Linh Dị DiễnĐàn, hay một số thế lực khác, hơn phân nửa cũng có văn phòngđặt trong tòa cao ốc này.Mục đích của bọn họ đơn giản là để biết được động tĩnh của hắn.Về việc này, Tô Viễn cũng không quan tâm.Việc hắn đi một vòng quanh công ty, chủ yếu là để lộ diện, nhưngkhông phải để khoe khoang, càng không phải vì ra vẻ.Mà là để chấn nhiếp và ổn định lòng người.Chỉ cân hắn còn sống, mọi việc đều không có vấn đề gì, không aicó thể có những suy nghĩ không nên có.Đây là uy lực thuộc vê nhóm người ngự quỷ đứng đầu.Không ởi lung tung trong cao ốc, Tô Viễn trực tiếp trở lại công tycủa mình, văn phòng ở tâng cao nhất của tòa nhà, từ đây có thểquan sát toàn bộ thành phố, hơn nữa lại ở trung tâm, có thểquan sát được rất nhiều nơi.Không ngoài dự đoán, Thẩm Thiến vẫn như thường lệ ở trongphòng làm việc, nàng mặc trang phục công sở, thành thục màxinh đẹp.Nhìn thấy Tô Viễn, trên mặt nàng lộ ra niêm vui, trong mắt dườngnhư chỉ còn lại hình bóng của hắn.Người đàn ông này chính là tâm cốt của thành phố Tân Hải, cũnglà Định Hải thân châm của thành phố, chỉ cần có hắn ở đây, mọivấn đề đều có thể giải quyết."Tô tổng, ngài đã về."Tô Viễn gật đầu,/Sắp Tết rồi, ngươi không định về sao?”Thẩm Thiến vuốt tóc bên tai, cười nói:"Tô tổng, ta đã đưa cả gia đình qua đây, Tết này chắc chắn ởđây, còn có thể đi đâu được nữa? Hơn nữa công ty cũng không cóai, dù sao ta cũng rảnh, nên vẫn đến làm việc.'Nàng thích ở lại đây. Bởi vì như vậy nàng có thể có nhiều cơ hộitiếp xúc với Tô Viễn.Tô Viễn nhẹ gật đầu, nếu đó là ý kiến cá nhân của nàng, hắncũng không ép buộc.Hắn trực tiếp đi tới ghế sô pha bên cạnh, năm xuống với thân sắcthoải mái, không để ý chút nào đến hình tượng của mình."Nói đi, mấy ngày nay có chuyện gì xảy ra, cân phải xử lý."Dường như không nhìn thấy bộ dạng lười biếng của Tô Viễn,Thẩm Thiến đứng dậy, rót một chén nước đặt trước mặt hắn, sắpxếp lại ngôn ngữ, rồi nói:"Ngoài sự kiện linh dị mới xuất hiện tại Tân Hải, không có gì khác.Khách sạn kia sau khi bị phong tỏa theo lệnh của ngài, cũngkhông có tình huống dị thường gì xảy ra."Tô Viễn nghe rồi gật đầu:"Chuyện đó ta sẽ đi xử lý."Sau khi do dự một chút, Thẩm Thiến nói thêm."Còn một việc nữa, đó là theo yêu cầu ngài đưa ra lần trước, saukhi thông cáo được phát ra, phân lớn người ngự quỷ trong vùngđều đồng ý yêu cầu của ngài, nhưng họ hy vọng có thể gặp ngàimột lần.Còn có một số thương nhân lớn cũng mong muốn gặp ngài, nênhọ đã tổ chức một buổi tụ hội và muốn mời ngài tham gia." TôViễn trâm ngâm, nếu nhìn từ góc độ lâu dài, tham gia tụ hội đểlàm quen thêm vài người cũng không phải chuyện xấu.Biết đâu đến lúc nào đó lại cân đến sự giúp đỡ của đối phương,hơn nữa đối với những người ngự quỷ, gặp mặt một lân cũngkhông phải không thể."Tốt, ta sẽ cân nhắc.""Ừm, đúng rồi, sáng nay có người tới tìm ngài, ta nói ngài khôngcó ở đây, hắn liền nói sẽ đi dạo một vòng và chờ ngài trở về TânHải."Tìm ta? Là ai?""Hắn nói hắn tên là Liễu Tam."Liễu Tam? Tô Viễn không khỏi sững sờ, tên này còn dám xuấthiện trước mặt mình sao?Chẳng lẽ lần trước mất một người giấy vẫn chưa đủ?Nghĩ đến đây, Tô Viễn nhìn vê phía Thẩm Thiến:"Ngươi không nhận ra hắn là ai sao?"Thẩm Thiến lập tức ngẩn người, chẳng lẽ nàng nên biết ngườinày sao?Nhìn thấy dáng vẻ bối rối của nàng, Tô Viễn khoát tay áo, có lẽlân này Liễu Tam thay đổi cách tiếp cận, đổi cả khuôn mặt cũngkhông phải là không thể.Dù sao tên này rất giảo hoạt, bản thể ở đâu cũng không ai biếtchắc, lân này dám công khai bước vào địa bàn của mình, hơnphân nửa cũng chỉ là một người giấy.Thú vị thật, vì cái gọi là không có việc gì không lên điện Tam Bảo,' ta muốn xem thử lân này hắn lại có mưu đồ gì."Tô Viễn cười lạnh, sau đó đứng dậy đi đến trước cửa sổ kính.Trong nháy mắt, Quỷ Vực mở rộng ra, toàn bộ những gì xảy ratrong thành phố đều nằm trong cảm giác của hắn.Rất nhanh, Tô Viễn phát hiện ra mục tiêu.Trong cảm giác của Quỷ Vực, xuất hiện một khuôn mặt khó coi,sắc mặt vàng như nến tro, với những nếp nhăn kỳ quái, không cómột tia khí tức của người sống.Dù giữa ban ngày, hắn vẫn tỏa ra khí lạnh âm u, như một cái xácdi động.Nếu không phải còn có thể nói chuyện, chắc không ai dám lại gânloại tôn tại này.Người này không phải ai khác, chính là Liễu Tam, người đã đếntrước đó.Hắn cứ như vậy thản nhiên bước đi trên đường dành riêng chongười đi bộ, quan sát người đi đường, dường như rất hài lòng.Đột nhiên. Liễu Tam, đang đi bộ, bỗng dừng lại, ánh mắt chămchú nhìn vào một người đứng trước mặt trên đường.Chính xác hơn thì đây không phải là người, mà là một đứa trẻ.Đứa trẻ này quá mức quỷ dị, đi chân trân, da toàn thân có màuxanh đen, giống như một xác chết, mặc một chiếc áo cũ viết chữ"Thọ, đôi mắt đen tuyền không có con ngươi, ánh mắt đầy hungác."Thứ này...Liễu Tam khẽ hít một hơi.Đây là Quỷ Chết Đói mà Tô Viễn đang giam giữ?Hắn chưa từng gặp Toshio, cũng không có mặt trong sự kiện ởthành phố Đại Xương.Nhưng điêu đó không ảnh hưởng đến việc hắn tìm hiểu hồ sơ sựkiện Quỷ Chết Đói, dù sao đây cũng là sự kiện linh dị cấp S duynhất chính thức bộc phát trong nước, bất cứ người ngự quỷ nàocó điêu kiện đều sẽ nghiên cứu kỹ lưỡng hồ sơ đó.Bởi vì trong đó có rất nhiều điều đáng học hỏi.Nhưng đồng thời, hắn cũng biết Quỷ Chết Đói cuối cùng rơi vàotay ai.Mặc dù đứa trẻ trước mặt có hình dạng của một đứa bé, nhưngdáng vẻ hoàn toàn giống hệt Quỷ Chết Đói.

Cuộc gặp gỡ vừa rồi đối với Tô Viễn mà nói, chỉ là một chút khúc

nhạc dạo ngắn, rất nhanh hắn liền không để tâm.

Sau khi dạo quanh thành phố một lúc, Tô Viễn bước vào tầng

dưới của một tòa cao ốc.

Đây là nơi đặt trụ sở công ty mà hắn sáng lập, nhưng khi vừa

bước vào đại sảnh, đã có rất nhiều người lạ chào hỏi hắn.

"Tô tổng tốt."

"Tô tiên sinh ngài tốt."

Có người là bảo vệ, có người là nhân viên khác. Rất kỳ lạ, công ty

của Tô Viễn nói trắng ra cũng chỉ chiếm một tầng trong tòa cao

ốc, không phải toàn bộ tòa nhà, nhưng dù vậy, người biết đến

hắn lại vượt quá tưởng tượng.

Rõ ràng hắn rất ít khi lộ diện, cũng không tham gia vào việc điều

hành công ty, nhưng vẫn có nhiêu người biết đến hắn như vậy,

điều này thật sâu xa.

Cảm nhận được những ánh mắt trong bóng tối, Tô Viễn hoàn

toàn thờ ơ, hắn biết những người đó chỉ là tai mắt do các tổ chức

khác phái đến.

Giống như chỗ của hắn, chắc chắn sẽ có người của các thế lực

khác trà trộn vào, không cần nói gì nhiêu, chí ít tổ chức Trừ Linh

Xã của đảo quốc chắc chắn có người ở đây, rồi đến Linh Dị Diễn

Đàn, hay một số thế lực khác, hơn phân nửa cũng có văn phòng

đặt trong tòa cao ốc này.

Mục đích của bọn họ đơn giản là để biết được động tĩnh của hắn.

Về việc này, Tô Viễn cũng không quan tâm.

Việc hắn đi một vòng quanh công ty, chủ yếu là để lộ diện, nhưng

không phải để khoe khoang, càng không phải vì ra vẻ.

Mà là để chấn nhiếp và ổn định lòng người.

Chỉ cân hắn còn sống, mọi việc đều không có vấn đề gì, không ai

có thể có những suy nghĩ không nên có.

Đây là uy lực thuộc vê nhóm người ngự quỷ đứng đầu.

Không ởi lung tung trong cao ốc, Tô Viễn trực tiếp trở lại công ty

của mình, văn phòng ở tâng cao nhất của tòa nhà, từ đây có thể

quan sát toàn bộ thành phố, hơn nữa lại ở trung tâm, có thể

quan sát được rất nhiều nơi.

Không ngoài dự đoán, Thẩm Thiến vẫn như thường lệ ở trong

phòng làm việc, nàng mặc trang phục công sở, thành thục mà

xinh đẹp.

Nhìn thấy Tô Viễn, trên mặt nàng lộ ra niêm vui, trong mắt dường

như chỉ còn lại hình bóng của hắn.

Người đàn ông này chính là tâm cốt của thành phố Tân Hải, cũng

là Định Hải thân châm của thành phố, chỉ cần có hắn ở đây, mọi

vấn đề đều có thể giải quyết.

"Tô tổng, ngài đã về."

Tô Viễn gật đầu,/Sắp Tết rồi, ngươi không định về sao?”

Thẩm Thiến vuốt tóc bên tai, cười nói:

"Tô tổng, ta đã đưa cả gia đình qua đây, Tết này chắc chắn ở

đây, còn có thể đi đâu được nữa? Hơn nữa công ty cũng không có

ai, dù sao ta cũng rảnh, nên vẫn đến làm việc.'

Nàng thích ở lại đây. Bởi vì như vậy nàng có thể có nhiều cơ hội

tiếp xúc với Tô Viễn.

Tô Viễn nhẹ gật đầu, nếu đó là ý kiến cá nhân của nàng, hắn

cũng không ép buộc.

Hắn trực tiếp đi tới ghế sô pha bên cạnh, năm xuống với thân sắc

thoải mái, không để ý chút nào đến hình tượng của mình.

"Nói đi, mấy ngày nay có chuyện gì xảy ra, cân phải xử lý."

Dường như không nhìn thấy bộ dạng lười biếng của Tô Viễn,

Thẩm Thiến đứng dậy, rót một chén nước đặt trước mặt hắn, sắp

xếp lại ngôn ngữ, rồi nói:

"Ngoài sự kiện linh dị mới xuất hiện tại Tân Hải, không có gì khác.

Khách sạn kia sau khi bị phong tỏa theo lệnh của ngài, cũng

không có tình huống dị thường gì xảy ra."

Tô Viễn nghe rồi gật đầu:

"Chuyện đó ta sẽ đi xử lý."

Sau khi do dự một chút, Thẩm Thiến nói thêm.

"Còn một việc nữa, đó là theo yêu cầu ngài đưa ra lần trước, sau

khi thông cáo được phát ra, phân lớn người ngự quỷ trong vùng

đều đồng ý yêu cầu của ngài, nhưng họ hy vọng có thể gặp ngài

một lần.

Còn có một số thương nhân lớn cũng mong muốn gặp ngài, nên

họ đã tổ chức một buổi tụ hội và muốn mời ngài tham gia." Tô

Viễn trâm ngâm, nếu nhìn từ góc độ lâu dài, tham gia tụ hội để

làm quen thêm vài người cũng không phải chuyện xấu.

Biết đâu đến lúc nào đó lại cân đến sự giúp đỡ của đối phương,

hơn nữa đối với những người ngự quỷ, gặp mặt một lân cũng

không phải không thể.

"Tốt, ta sẽ cân nhắc."

"Ừm, đúng rồi, sáng nay có người tới tìm ngài, ta nói ngài không

có ở đây, hắn liền nói sẽ đi dạo một vòng và chờ ngài trở về Tân

Hải."

Tìm ta? Là ai?"

"Hắn nói hắn tên là Liễu Tam."

Liễu Tam? Tô Viễn không khỏi sững sờ, tên này còn dám xuất

hiện trước mặt mình sao?

Chẳng lẽ lần trước mất một người giấy vẫn chưa đủ?

Nghĩ đến đây, Tô Viễn nhìn vê phía Thẩm Thiến:

"Ngươi không nhận ra hắn là ai sao?"

Thẩm Thiến lập tức ngẩn người, chẳng lẽ nàng nên biết người

này sao?

Nhìn thấy dáng vẻ bối rối của nàng, Tô Viễn khoát tay áo, có lẽ

lân này Liễu Tam thay đổi cách tiếp cận, đổi cả khuôn mặt cũng

không phải là không thể.

Dù sao tên này rất giảo hoạt, bản thể ở đâu cũng không ai biết

chắc, lân này dám công khai bước vào địa bàn của mình, hơn

phân nửa cũng chỉ là một người giấy.

Thú vị thật, vì cái gọi là không có việc gì không lên điện Tam Bảo,

' ta muốn xem thử lân này hắn lại có mưu đồ gì."

Tô Viễn cười lạnh, sau đó đứng dậy đi đến trước cửa sổ kính.

Trong nháy mắt, Quỷ Vực mở rộng ra, toàn bộ những gì xảy ra

trong thành phố đều nằm trong cảm giác của hắn.

Rất nhanh, Tô Viễn phát hiện ra mục tiêu.

Trong cảm giác của Quỷ Vực, xuất hiện một khuôn mặt khó coi,

sắc mặt vàng như nến tro, với những nếp nhăn kỳ quái, không có

một tia khí tức của người sống.

Dù giữa ban ngày, hắn vẫn tỏa ra khí lạnh âm u, như một cái xác

di động.

Nếu không phải còn có thể nói chuyện, chắc không ai dám lại gân

loại tôn tại này.

Người này không phải ai khác, chính là Liễu Tam, người đã đến

trước đó.

Hắn cứ như vậy thản nhiên bước đi trên đường dành riêng cho

người đi bộ, quan sát người đi đường, dường như rất hài lòng.

Đột nhiên. Liễu Tam, đang đi bộ, bỗng dừng lại, ánh mắt chăm

chú nhìn vào một người đứng trước mặt trên đường.

Chính xác hơn thì đây không phải là người, mà là một đứa trẻ.

Đứa trẻ này quá mức quỷ dị, đi chân trân, da toàn thân có màu

xanh đen, giống như một xác chết, mặc một chiếc áo cũ viết chữ

"Thọ, đôi mắt đen tuyền không có con ngươi, ánh mắt đầy hung

ác.

"Thứ này...

Liễu Tam khẽ hít một hơi.

Đây là Quỷ Chết Đói mà Tô Viễn đang giam giữ?

Hắn chưa từng gặp Toshio, cũng không có mặt trong sự kiện ở

thành phố Đại Xương.

Nhưng điêu đó không ảnh hưởng đến việc hắn tìm hiểu hồ sơ sự

kiện Quỷ Chết Đói, dù sao đây cũng là sự kiện linh dị cấp S duy

nhất chính thức bộc phát trong nước, bất cứ người ngự quỷ nào

có điêu kiện đều sẽ nghiên cứu kỹ lưỡng hồ sơ đó.

Bởi vì trong đó có rất nhiều điều đáng học hỏi.

Nhưng đồng thời, hắn cũng biết Quỷ Chết Đói cuối cùng rơi vào

tay ai.

Mặc dù đứa trẻ trước mặt có hình dạng của một đứa bé, nhưng

dáng vẻ hoàn toàn giống hệt Quỷ Chết Đói.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Cuộc gặp gỡ vừa rồi đối với Tô Viễn mà nói, chỉ là một chút khúcnhạc dạo ngắn, rất nhanh hắn liền không để tâm.Sau khi dạo quanh thành phố một lúc, Tô Viễn bước vào tầngdưới của một tòa cao ốc.Đây là nơi đặt trụ sở công ty mà hắn sáng lập, nhưng khi vừabước vào đại sảnh, đã có rất nhiều người lạ chào hỏi hắn."Tô tổng tốt.""Tô tiên sinh ngài tốt."Có người là bảo vệ, có người là nhân viên khác. Rất kỳ lạ, công tycủa Tô Viễn nói trắng ra cũng chỉ chiếm một tầng trong tòa caoốc, không phải toàn bộ tòa nhà, nhưng dù vậy, người biết đếnhắn lại vượt quá tưởng tượng.Rõ ràng hắn rất ít khi lộ diện, cũng không tham gia vào việc điềuhành công ty, nhưng vẫn có nhiêu người biết đến hắn như vậy,điều này thật sâu xa.Cảm nhận được những ánh mắt trong bóng tối, Tô Viễn hoàntoàn thờ ơ, hắn biết những người đó chỉ là tai mắt do các tổ chứckhác phái đến.Giống như chỗ của hắn, chắc chắn sẽ có người của các thế lựckhác trà trộn vào, không cần nói gì nhiêu, chí ít tổ chức Trừ LinhXã của đảo quốc chắc chắn có người ở đây, rồi đến Linh Dị DiễnĐàn, hay một số thế lực khác, hơn phân nửa cũng có văn phòngđặt trong tòa cao ốc này.Mục đích của bọn họ đơn giản là để biết được động tĩnh của hắn.Về việc này, Tô Viễn cũng không quan tâm.Việc hắn đi một vòng quanh công ty, chủ yếu là để lộ diện, nhưngkhông phải để khoe khoang, càng không phải vì ra vẻ.Mà là để chấn nhiếp và ổn định lòng người.Chỉ cân hắn còn sống, mọi việc đều không có vấn đề gì, không aicó thể có những suy nghĩ không nên có.Đây là uy lực thuộc vê nhóm người ngự quỷ đứng đầu.Không ởi lung tung trong cao ốc, Tô Viễn trực tiếp trở lại công tycủa mình, văn phòng ở tâng cao nhất của tòa nhà, từ đây có thểquan sát toàn bộ thành phố, hơn nữa lại ở trung tâm, có thểquan sát được rất nhiều nơi.Không ngoài dự đoán, Thẩm Thiến vẫn như thường lệ ở trongphòng làm việc, nàng mặc trang phục công sở, thành thục màxinh đẹp.Nhìn thấy Tô Viễn, trên mặt nàng lộ ra niêm vui, trong mắt dườngnhư chỉ còn lại hình bóng của hắn.Người đàn ông này chính là tâm cốt của thành phố Tân Hải, cũnglà Định Hải thân châm của thành phố, chỉ cần có hắn ở đây, mọivấn đề đều có thể giải quyết."Tô tổng, ngài đã về."Tô Viễn gật đầu,/Sắp Tết rồi, ngươi không định về sao?”Thẩm Thiến vuốt tóc bên tai, cười nói:"Tô tổng, ta đã đưa cả gia đình qua đây, Tết này chắc chắn ởđây, còn có thể đi đâu được nữa? Hơn nữa công ty cũng không cóai, dù sao ta cũng rảnh, nên vẫn đến làm việc.'Nàng thích ở lại đây. Bởi vì như vậy nàng có thể có nhiều cơ hộitiếp xúc với Tô Viễn.Tô Viễn nhẹ gật đầu, nếu đó là ý kiến cá nhân của nàng, hắncũng không ép buộc.Hắn trực tiếp đi tới ghế sô pha bên cạnh, năm xuống với thân sắcthoải mái, không để ý chút nào đến hình tượng của mình."Nói đi, mấy ngày nay có chuyện gì xảy ra, cân phải xử lý."Dường như không nhìn thấy bộ dạng lười biếng của Tô Viễn,Thẩm Thiến đứng dậy, rót một chén nước đặt trước mặt hắn, sắpxếp lại ngôn ngữ, rồi nói:"Ngoài sự kiện linh dị mới xuất hiện tại Tân Hải, không có gì khác.Khách sạn kia sau khi bị phong tỏa theo lệnh của ngài, cũngkhông có tình huống dị thường gì xảy ra."Tô Viễn nghe rồi gật đầu:"Chuyện đó ta sẽ đi xử lý."Sau khi do dự một chút, Thẩm Thiến nói thêm."Còn một việc nữa, đó là theo yêu cầu ngài đưa ra lần trước, saukhi thông cáo được phát ra, phân lớn người ngự quỷ trong vùngđều đồng ý yêu cầu của ngài, nhưng họ hy vọng có thể gặp ngàimột lần.Còn có một số thương nhân lớn cũng mong muốn gặp ngài, nênhọ đã tổ chức một buổi tụ hội và muốn mời ngài tham gia." TôViễn trâm ngâm, nếu nhìn từ góc độ lâu dài, tham gia tụ hội đểlàm quen thêm vài người cũng không phải chuyện xấu.Biết đâu đến lúc nào đó lại cân đến sự giúp đỡ của đối phương,hơn nữa đối với những người ngự quỷ, gặp mặt một lân cũngkhông phải không thể."Tốt, ta sẽ cân nhắc.""Ừm, đúng rồi, sáng nay có người tới tìm ngài, ta nói ngài khôngcó ở đây, hắn liền nói sẽ đi dạo một vòng và chờ ngài trở về TânHải."Tìm ta? Là ai?""Hắn nói hắn tên là Liễu Tam."Liễu Tam? Tô Viễn không khỏi sững sờ, tên này còn dám xuấthiện trước mặt mình sao?Chẳng lẽ lần trước mất một người giấy vẫn chưa đủ?Nghĩ đến đây, Tô Viễn nhìn vê phía Thẩm Thiến:"Ngươi không nhận ra hắn là ai sao?"Thẩm Thiến lập tức ngẩn người, chẳng lẽ nàng nên biết ngườinày sao?Nhìn thấy dáng vẻ bối rối của nàng, Tô Viễn khoát tay áo, có lẽlân này Liễu Tam thay đổi cách tiếp cận, đổi cả khuôn mặt cũngkhông phải là không thể.Dù sao tên này rất giảo hoạt, bản thể ở đâu cũng không ai biếtchắc, lân này dám công khai bước vào địa bàn của mình, hơnphân nửa cũng chỉ là một người giấy.Thú vị thật, vì cái gọi là không có việc gì không lên điện Tam Bảo,' ta muốn xem thử lân này hắn lại có mưu đồ gì."Tô Viễn cười lạnh, sau đó đứng dậy đi đến trước cửa sổ kính.Trong nháy mắt, Quỷ Vực mở rộng ra, toàn bộ những gì xảy ratrong thành phố đều nằm trong cảm giác của hắn.Rất nhanh, Tô Viễn phát hiện ra mục tiêu.Trong cảm giác của Quỷ Vực, xuất hiện một khuôn mặt khó coi,sắc mặt vàng như nến tro, với những nếp nhăn kỳ quái, không cómột tia khí tức của người sống.Dù giữa ban ngày, hắn vẫn tỏa ra khí lạnh âm u, như một cái xácdi động.Nếu không phải còn có thể nói chuyện, chắc không ai dám lại gânloại tôn tại này.Người này không phải ai khác, chính là Liễu Tam, người đã đếntrước đó.Hắn cứ như vậy thản nhiên bước đi trên đường dành riêng chongười đi bộ, quan sát người đi đường, dường như rất hài lòng.Đột nhiên. Liễu Tam, đang đi bộ, bỗng dừng lại, ánh mắt chămchú nhìn vào một người đứng trước mặt trên đường.Chính xác hơn thì đây không phải là người, mà là một đứa trẻ.Đứa trẻ này quá mức quỷ dị, đi chân trân, da toàn thân có màuxanh đen, giống như một xác chết, mặc một chiếc áo cũ viết chữ"Thọ, đôi mắt đen tuyền không có con ngươi, ánh mắt đầy hungác."Thứ này...Liễu Tam khẽ hít một hơi.Đây là Quỷ Chết Đói mà Tô Viễn đang giam giữ?Hắn chưa từng gặp Toshio, cũng không có mặt trong sự kiện ởthành phố Đại Xương.Nhưng điêu đó không ảnh hưởng đến việc hắn tìm hiểu hồ sơ sựkiện Quỷ Chết Đói, dù sao đây cũng là sự kiện linh dị cấp S duynhất chính thức bộc phát trong nước, bất cứ người ngự quỷ nàocó điêu kiện đều sẽ nghiên cứu kỹ lưỡng hồ sơ đó.Bởi vì trong đó có rất nhiều điều đáng học hỏi.Nhưng đồng thời, hắn cũng biết Quỷ Chết Đói cuối cùng rơi vàotay ai.Mặc dù đứa trẻ trước mặt có hình dạng của một đứa bé, nhưngdáng vẻ hoàn toàn giống hệt Quỷ Chết Đói.

Chương 724: Khách tới ngoài ý muốn