Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 728: Khách sạn Cá Heo
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Tô Viễn đứng trước cửa sổ sát đất một hồi lâu, quan sát phongcảnh bên ngoài.Thế nhưng từ đầu đến cuối, hắn khó có thể đè nén được cảmgiác bực bội trong lòng, thế là tâm trạng phiên loạn khiến hắnngồi lại xuống ghế.Đứng ở vị trí cao, mới có thể nhìn xa, hắn quan sát thành phốTân Hải, có một cảm giác nắm giữ vận mệnh của cả một thànhphố.Thế nhưng, cảm giác kiểm soát từ trên cao như vậy lại không thểmang đến cho hắn niềm vui nào, chỉ có một cảm giác bất ankhông rõ cùng với nguy cơ luôn Xoay quanh trong lòng.Mà nguyên nhân của tất cả những điều này, thành cũng vì linh dị,mà bại cũng vì linh dị.Linh dị tạo nên tất cả, nhưng trong cuộc sống sau này, cũng rấtcó thể hủy diệt tất cả."Thật khiến người ta bất đắc dĩ"Tô Viễn thở dài.Lúc này, Thẩm Thiến cũng từ bên ngoài bước vào.Vừa nấy, khi Liễu Tam tới, Tô Viễn đã bảo nàng tránh đi trước."Tô tổng, rất ít khi thấy ngài như thế này, đã xảy ra chuyện gìsao?" Thẩm Thiến bước đến gần, nhìn thấy vẻ mặt của Tô Viễncó chút mệt mỏi, liền đi tới, nhẹ nhàng xoa bóp vai cho hắn:"Có phải ngài quá mệt mi không? Nếu vậy, hay là nghỉ ngơi mộtchút đi."Nghỉ không được đâu."Tô Viễn thở dài:"Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng.Có lúc, đạt đến một trình độ nhất định, không phải cứ muốn nghỉlà có thể nghỉ, trừ phi có thể dứt khoát không quan tâm đếnchuyện bên ngoài.Tô Viễn chậm rãi nhắm mắt lại:"Ngươi cũng từng trải qua sự kiện linh dị, nên hiểu rõ sự đáng Sợcủa nó.Nhưng sự kiện linh dị có khả năng xảy ra sắp tới còn khủng khiếphơn nhiều so với những gì ngươi đã từng trải qua."'À... Vậy... Vậy nếu không thì tránh đi, không xử lý có đượckhông?Nghe vậy, Thẩm Thiến trong lòng lập tức có chút bất an, nhưngmay mắn rằng Tô Viễn vẫn ở đây.Trong mắt nàng, chỉ cần có hắn ở đây, thì thành phố Tân Hải sẽkhông gặp phải vấn đề gì.Đây cũng là lý do nàng thích ở bên cạnh Tô Viễn, chỉ khi ở bêncạnh hắn, nàng mới có cảm giác an toàn, đó là sự ÿ lại về tinhthần và tâm lý."Vấn đề là không thể tránh được."Tô Viễn thở dài, không giải thích thêm chỉ tiết với nàng, vì nói racũng vô ích, không giúp được gì trong việc giải quyết phiên phức.Những tin tức mà Liễu Tam mang đến, Tô Viễn không nghi ngờ làgiả, vì hắn không cần phải lừa mình.Huống chị, lừa hắn cũng không mang lại lợi ích gì cho Liễu Tam,chỉ làm tăng thêm sự căm hận mà thôi.Nhưng lời nói của hắn có một sự hướng dẫn ngầm, khiến người tacảm thấy rất kỳ quái.Bề ngoài có vẻ như đang tiết lộ tin tức cho Tô Viễn, nhưng thựcchất lại muốn thăm dò ý tứ của hắn, thậm chí là cố ý thúc đẩyhắn tham gia.Điều này là có ý gì?Thăm dò sao?Thông thường mà nói, với thân phận đội trưởng như Liễu Tam,không cần phải làm thế mới đúng.Tổng bộ dù thiếu nhân lực đến đâu, nhưng khi đối diện với sựkiện Quỷ Họa, điều động một hoặc hai đội trưởng để dẫn đầucũng không phải vấn đề.Vậy... Hắn đang truyền đạt ý của ai?Vương Tiểu Minh?Rất không có khả năng, vì tên đó hiện giờ hẳn biết thân thể mìnhcó vấn đề, dù sao cũng là bệnh nhân ung thư, thời gian có hạn,sẽ không lãng phí vào chuyện như thế này.Hơn nữa, hắn là người có tâm nhìn đại cục, thích nói thẳng, trựctiếp dùng kế sách công khai, để đối phương không có lựa chọnnào khác, ngoan ngoãn làm theo cách của hắn, chứ không dùngloại thủ đoạn nhỏ nhặt này.Nếu thật sự là ý của hắn, thì hắn đã trực tiếp gọi điện cho mìnhrồi.Vậy nên, khả năng cao là Tào Diên Hoa.Tên này không có đầu óc lớn, mặc dù là phó bộ trưởng, nhưng từđầu đến cuối vẫn thiếu tâm nhìn, không đủ phóng khoáng."Tổng bộ phái Lý Quân đi xử lý, với sự khủng khiếp của Quỷ Họa,hắn chưa chắc có thể xử lý tốt.Hơn nữa, theo lời của Liễu Tam, còn liên quan đến một sự kiệnlinh dị cấp A khác, hai sự kiện linh dị quấn lấy nhau, e rằng sẽcực kỳ khó giải quyết.""Tính đi, không cân nghĩ nhiều như vậy, sự kiện Quỷ Họa nếu cóthể không liên quan thì tốt hơn, thứ đó quá nguy hiểm, cứ đểtổng bộ tự lo.Nếu không được, để lão Tần động tay chút cũng được.'"Nhưng cũng phải đề phòng một chút, tránh việc có kẻ nhân cơhội gây rối, nếu như Quỷ Họa thực sự đi ngang qua Tân Hải."Tô Viễn nghĩ đến đây, dù sao trên thế giới này luôn có nhữngngười nghĩ rằng người ngự quỷ cũng chỉ là những kẻ bình thườngđạt được năng lực của lệ quỷ, không có đầu óc, rôi tự cho mình làthông minh mà tính kế người khác.Vòng tròn bên trong nước rất đục, nguy hiểm không chỉ đến từsự kiện linh dị.Khi trở thành một người ngự quỷ có đủ ảnh hưởng, sẽ đồng thờithu hút không ít phiền toái và nguy hiểm.Đây là chuyện không thể tránh khỏi.Bởi vì người ngự quỷ trỗi dậy quá nhanh, nhanh đến nỗi nhiêungười chưa kịp phản ứng thì thế giới này đã thay đổi.Rồi sau đó, các loại xung đột xuất hiện.Sau khi suy nghĩ hồi lâu, Tô Viễn quyết định không suy nghĩ thêmnữa.Nếu có kẻ gây sự, trực tiếp g**t ch*t là xong, ai đến cũng khôngtha.Sau đó, hắn nhìn về phía Thẩm Thiến và hỏi:"Ngươi lân trước nói vê sự kiện khách sạn, có vấn đề gì sao? Đãthu thập đủ tài liệu chưa?”"Tô tổng, ngài chờ một chút, ta xem lại."Thẩm Thiến vội vàng thả tay xuống, từ trên bàn làm việc câm lấymột xấp tài liệu.Nhìn qua một lúc, nàng nói:"Sự kiện linh dị này xảy ra trong một khách sạn bốn sao ở trongthành phố, tên là khách sạn Cá Heo, cụ thể xảy ra tại phòng số1408.Đã có hơn năm mươi khách ở đó biến mất, không tìm thấy người,cũng không thấy xác.""Hơn năm mươi người mất tích?" Nghe vậy, thân sắc Tô Viễn hơithay đổi:"Quản lý khách sạn đó làm gì vậy? Nhiều người mất tích như vậymà không có phản ứng gì sao?”Thẩm Thiến liếc nhìn Tô Viễn, sau đó nâng tài liệu lên và nói vớivẻ bất đắc dĩ:"Vấn đề chính là ở đây, khách sạn đó căn bản không có phòng1408.Không có phòng đó à?Thú vị thật!Nghe vậy, Tô Viễn cảm thấy hứng thú:"2 Nếu không có phòng đó, vậy làm sao biết vê phòng 1408này?""Bởi vì có một số người sống sót.Thẩm Thiến liếc nhìn hồ sơ trong tay và nói:"Họ đều vì một lý do nào đó mà đã vào phòng đó, thời gian ởkhông dài, sau đó rời khỏi phòng, nhưng khi quay lại, thì khôngthể tìm thấy phòng đó nữa.""Căn cứ vào hồ sơ ghi lại, có năm người sống sót, có trẻ em, cóthanh niên, có người già.Khi cảnh sát hỏi họ, họ nói chỉ dừng lại trong phòng đó trong mộtthời gian ngắn, dài nhất cũng không quá một tiếng.""Thú vị, một gian phòng hung hiểm vô hình sao? Hay chỉ xuấthiện trong một số điều kiện đặc biệt?”"Rất khó phán đoán liên quan đến điều này.Căn cứ vào thời gian mà những người mất tích vào phòng, cóbuổi sáng, cũng có buổi tối, có trời quang, có trời mây, thậm chílúc trời mưa, thời gian xuất hiện của phòng đó dường như khôngcó quy luật, căn bản không thể nào phán đoán."Quy luật chắc chắn là có, chỉ là chưa quan sát kỹ để phát hiệnmà thôi,' Tô Viễn nói.
Tô Viễn đứng trước cửa sổ sát đất một hồi lâu, quan sát phong
cảnh bên ngoài.
Thế nhưng từ đầu đến cuối, hắn khó có thể đè nén được cảm
giác bực bội trong lòng, thế là tâm trạng phiên loạn khiến hắn
ngồi lại xuống ghế.
Đứng ở vị trí cao, mới có thể nhìn xa, hắn quan sát thành phố
Tân Hải, có một cảm giác nắm giữ vận mệnh của cả một thành
phố.
Thế nhưng, cảm giác kiểm soát từ trên cao như vậy lại không thể
mang đến cho hắn niềm vui nào, chỉ có một cảm giác bất an
không rõ cùng với nguy cơ luôn Xoay quanh trong lòng.
Mà nguyên nhân của tất cả những điều này, thành cũng vì linh dị,
mà bại cũng vì linh dị.
Linh dị tạo nên tất cả, nhưng trong cuộc sống sau này, cũng rất
có thể hủy diệt tất cả.
"Thật khiến người ta bất đắc dĩ"
Tô Viễn thở dài.
Lúc này, Thẩm Thiến cũng từ bên ngoài bước vào.
Vừa nấy, khi Liễu Tam tới, Tô Viễn đã bảo nàng tránh đi trước.
"Tô tổng, rất ít khi thấy ngài như thế này, đã xảy ra chuyện gì
sao?" Thẩm Thiến bước đến gần, nhìn thấy vẻ mặt của Tô Viễn
có chút mệt mỏi, liền đi tới, nhẹ nhàng xoa bóp vai cho hắn:
"Có phải ngài quá mệt mi không? Nếu vậy, hay là nghỉ ngơi một
chút đi.
"Nghỉ không được đâu."
Tô Viễn thở dài:
"Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng.
Có lúc, đạt đến một trình độ nhất định, không phải cứ muốn nghỉ
là có thể nghỉ, trừ phi có thể dứt khoát không quan tâm đến
chuyện bên ngoài.
Tô Viễn chậm rãi nhắm mắt lại:
"Ngươi cũng từng trải qua sự kiện linh dị, nên hiểu rõ sự đáng Sợ
của nó.
Nhưng sự kiện linh dị có khả năng xảy ra sắp tới còn khủng khiếp
hơn nhiều so với những gì ngươi đã từng trải qua."
'À... Vậy... Vậy nếu không thì tránh đi, không xử lý có được
không?
Nghe vậy, Thẩm Thiến trong lòng lập tức có chút bất an, nhưng
may mắn rằng Tô Viễn vẫn ở đây.
Trong mắt nàng, chỉ cần có hắn ở đây, thì thành phố Tân Hải sẽ
không gặp phải vấn đề gì.
Đây cũng là lý do nàng thích ở bên cạnh Tô Viễn, chỉ khi ở bên
cạnh hắn, nàng mới có cảm giác an toàn, đó là sự ÿ lại về tinh
thần và tâm lý.
"Vấn đề là không thể tránh được."
Tô Viễn thở dài, không giải thích thêm chỉ tiết với nàng, vì nói ra
cũng vô ích, không giúp được gì trong việc giải quyết phiên phức.
Những tin tức mà Liễu Tam mang đến, Tô Viễn không nghi ngờ là
giả, vì hắn không cần phải lừa mình.
Huống chị, lừa hắn cũng không mang lại lợi ích gì cho Liễu Tam,
chỉ làm tăng thêm sự căm hận mà thôi.
Nhưng lời nói của hắn có một sự hướng dẫn ngầm, khiến người ta
cảm thấy rất kỳ quái.
Bề ngoài có vẻ như đang tiết lộ tin tức cho Tô Viễn, nhưng thực
chất lại muốn thăm dò ý tứ của hắn, thậm chí là cố ý thúc đẩy
hắn tham gia.
Điều này là có ý gì?
Thăm dò sao?
Thông thường mà nói, với thân phận đội trưởng như Liễu Tam,
không cần phải làm thế mới đúng.
Tổng bộ dù thiếu nhân lực đến đâu, nhưng khi đối diện với sự
kiện Quỷ Họa, điều động một hoặc hai đội trưởng để dẫn đầu
cũng không phải vấn đề.
Vậy... Hắn đang truyền đạt ý của ai?
Vương Tiểu Minh?
Rất không có khả năng, vì tên đó hiện giờ hẳn biết thân thể mình
có vấn đề, dù sao cũng là bệnh nhân ung thư, thời gian có hạn,
sẽ không lãng phí vào chuyện như thế này.
Hơn nữa, hắn là người có tâm nhìn đại cục, thích nói thẳng, trực
tiếp dùng kế sách công khai, để đối phương không có lựa chọn
nào khác, ngoan ngoãn làm theo cách của hắn, chứ không dùng
loại thủ đoạn nhỏ nhặt này.
Nếu thật sự là ý của hắn, thì hắn đã trực tiếp gọi điện cho mình
rồi.
Vậy nên, khả năng cao là Tào Diên Hoa.
Tên này không có đầu óc lớn, mặc dù là phó bộ trưởng, nhưng từ
đầu đến cuối vẫn thiếu tâm nhìn, không đủ phóng khoáng.
"Tổng bộ phái Lý Quân đi xử lý, với sự khủng khiếp của Quỷ Họa,
hắn chưa chắc có thể xử lý tốt.
Hơn nữa, theo lời của Liễu Tam, còn liên quan đến một sự kiện
linh dị cấp A khác, hai sự kiện linh dị quấn lấy nhau, e rằng sẽ
cực kỳ khó giải quyết."
"Tính đi, không cân nghĩ nhiều như vậy, sự kiện Quỷ Họa nếu có
thể không liên quan thì tốt hơn, thứ đó quá nguy hiểm, cứ để
tổng bộ tự lo.
Nếu không được, để lão Tần động tay chút cũng được.'
"Nhưng cũng phải đề phòng một chút, tránh việc có kẻ nhân cơ
hội gây rối, nếu như Quỷ Họa thực sự đi ngang qua Tân Hải."
Tô Viễn nghĩ đến đây, dù sao trên thế giới này luôn có những
người nghĩ rằng người ngự quỷ cũng chỉ là những kẻ bình thường
đạt được năng lực của lệ quỷ, không có đầu óc, rôi tự cho mình là
thông minh mà tính kế người khác.
Vòng tròn bên trong nước rất đục, nguy hiểm không chỉ đến từ
sự kiện linh dị.
Khi trở thành một người ngự quỷ có đủ ảnh hưởng, sẽ đồng thời
thu hút không ít phiền toái và nguy hiểm.
Đây là chuyện không thể tránh khỏi.
Bởi vì người ngự quỷ trỗi dậy quá nhanh, nhanh đến nỗi nhiêu
người chưa kịp phản ứng thì thế giới này đã thay đổi.
Rồi sau đó, các loại xung đột xuất hiện.
Sau khi suy nghĩ hồi lâu, Tô Viễn quyết định không suy nghĩ thêm
nữa.
Nếu có kẻ gây sự, trực tiếp g**t ch*t là xong, ai đến cũng không
tha.
Sau đó, hắn nhìn về phía Thẩm Thiến và hỏi:
"Ngươi lân trước nói vê sự kiện khách sạn, có vấn đề gì sao? Đã
thu thập đủ tài liệu chưa?”
"Tô tổng, ngài chờ một chút, ta xem lại."
Thẩm Thiến vội vàng thả tay xuống, từ trên bàn làm việc câm lấy
một xấp tài liệu.
Nhìn qua một lúc, nàng nói:
"Sự kiện linh dị này xảy ra trong một khách sạn bốn sao ở trong
thành phố, tên là khách sạn Cá Heo, cụ thể xảy ra tại phòng số
1408.
Đã có hơn năm mươi khách ở đó biến mất, không tìm thấy người,
cũng không thấy xác."
"Hơn năm mươi người mất tích?" Nghe vậy, thân sắc Tô Viễn hơi
thay đổi:
"Quản lý khách sạn đó làm gì vậy? Nhiều người mất tích như vậy
mà không có phản ứng gì sao?”
Thẩm Thiến liếc nhìn Tô Viễn, sau đó nâng tài liệu lên và nói với
vẻ bất đắc dĩ:
"Vấn đề chính là ở đây, khách sạn đó căn bản không có phòng
1408.
Không có phòng đó à?
Thú vị thật!
Nghe vậy, Tô Viễn cảm thấy hứng thú:
"2 Nếu không có phòng đó, vậy làm sao biết vê phòng 1408
này?"
"Bởi vì có một số người sống sót.
Thẩm Thiến liếc nhìn hồ sơ trong tay và nói:
"Họ đều vì một lý do nào đó mà đã vào phòng đó, thời gian ở
không dài, sau đó rời khỏi phòng, nhưng khi quay lại, thì không
thể tìm thấy phòng đó nữa."
"Căn cứ vào hồ sơ ghi lại, có năm người sống sót, có trẻ em, có
thanh niên, có người già.
Khi cảnh sát hỏi họ, họ nói chỉ dừng lại trong phòng đó trong một
thời gian ngắn, dài nhất cũng không quá một tiếng."
"Thú vị, một gian phòng hung hiểm vô hình sao? Hay chỉ xuất
hiện trong một số điều kiện đặc biệt?”
"Rất khó phán đoán liên quan đến điều này.
Căn cứ vào thời gian mà những người mất tích vào phòng, có
buổi sáng, cũng có buổi tối, có trời quang, có trời mây, thậm chí
lúc trời mưa, thời gian xuất hiện của phòng đó dường như không
có quy luật, căn bản không thể nào phán đoán.
"Quy luật chắc chắn là có, chỉ là chưa quan sát kỹ để phát hiện
mà thôi,' Tô Viễn nói.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Tô Viễn đứng trước cửa sổ sát đất một hồi lâu, quan sát phongcảnh bên ngoài.Thế nhưng từ đầu đến cuối, hắn khó có thể đè nén được cảmgiác bực bội trong lòng, thế là tâm trạng phiên loạn khiến hắnngồi lại xuống ghế.Đứng ở vị trí cao, mới có thể nhìn xa, hắn quan sát thành phốTân Hải, có một cảm giác nắm giữ vận mệnh của cả một thànhphố.Thế nhưng, cảm giác kiểm soát từ trên cao như vậy lại không thểmang đến cho hắn niềm vui nào, chỉ có một cảm giác bất ankhông rõ cùng với nguy cơ luôn Xoay quanh trong lòng.Mà nguyên nhân của tất cả những điều này, thành cũng vì linh dị,mà bại cũng vì linh dị.Linh dị tạo nên tất cả, nhưng trong cuộc sống sau này, cũng rấtcó thể hủy diệt tất cả."Thật khiến người ta bất đắc dĩ"Tô Viễn thở dài.Lúc này, Thẩm Thiến cũng từ bên ngoài bước vào.Vừa nấy, khi Liễu Tam tới, Tô Viễn đã bảo nàng tránh đi trước."Tô tổng, rất ít khi thấy ngài như thế này, đã xảy ra chuyện gìsao?" Thẩm Thiến bước đến gần, nhìn thấy vẻ mặt của Tô Viễncó chút mệt mỏi, liền đi tới, nhẹ nhàng xoa bóp vai cho hắn:"Có phải ngài quá mệt mi không? Nếu vậy, hay là nghỉ ngơi mộtchút đi."Nghỉ không được đâu."Tô Viễn thở dài:"Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng.Có lúc, đạt đến một trình độ nhất định, không phải cứ muốn nghỉlà có thể nghỉ, trừ phi có thể dứt khoát không quan tâm đếnchuyện bên ngoài.Tô Viễn chậm rãi nhắm mắt lại:"Ngươi cũng từng trải qua sự kiện linh dị, nên hiểu rõ sự đáng Sợcủa nó.Nhưng sự kiện linh dị có khả năng xảy ra sắp tới còn khủng khiếphơn nhiều so với những gì ngươi đã từng trải qua."'À... Vậy... Vậy nếu không thì tránh đi, không xử lý có đượckhông?Nghe vậy, Thẩm Thiến trong lòng lập tức có chút bất an, nhưngmay mắn rằng Tô Viễn vẫn ở đây.Trong mắt nàng, chỉ cần có hắn ở đây, thì thành phố Tân Hải sẽkhông gặp phải vấn đề gì.Đây cũng là lý do nàng thích ở bên cạnh Tô Viễn, chỉ khi ở bêncạnh hắn, nàng mới có cảm giác an toàn, đó là sự ÿ lại về tinhthần và tâm lý."Vấn đề là không thể tránh được."Tô Viễn thở dài, không giải thích thêm chỉ tiết với nàng, vì nói racũng vô ích, không giúp được gì trong việc giải quyết phiên phức.Những tin tức mà Liễu Tam mang đến, Tô Viễn không nghi ngờ làgiả, vì hắn không cần phải lừa mình.Huống chị, lừa hắn cũng không mang lại lợi ích gì cho Liễu Tam,chỉ làm tăng thêm sự căm hận mà thôi.Nhưng lời nói của hắn có một sự hướng dẫn ngầm, khiến người tacảm thấy rất kỳ quái.Bề ngoài có vẻ như đang tiết lộ tin tức cho Tô Viễn, nhưng thựcchất lại muốn thăm dò ý tứ của hắn, thậm chí là cố ý thúc đẩyhắn tham gia.Điều này là có ý gì?Thăm dò sao?Thông thường mà nói, với thân phận đội trưởng như Liễu Tam,không cần phải làm thế mới đúng.Tổng bộ dù thiếu nhân lực đến đâu, nhưng khi đối diện với sựkiện Quỷ Họa, điều động một hoặc hai đội trưởng để dẫn đầucũng không phải vấn đề.Vậy... Hắn đang truyền đạt ý của ai?Vương Tiểu Minh?Rất không có khả năng, vì tên đó hiện giờ hẳn biết thân thể mìnhcó vấn đề, dù sao cũng là bệnh nhân ung thư, thời gian có hạn,sẽ không lãng phí vào chuyện như thế này.Hơn nữa, hắn là người có tâm nhìn đại cục, thích nói thẳng, trựctiếp dùng kế sách công khai, để đối phương không có lựa chọnnào khác, ngoan ngoãn làm theo cách của hắn, chứ không dùngloại thủ đoạn nhỏ nhặt này.Nếu thật sự là ý của hắn, thì hắn đã trực tiếp gọi điện cho mìnhrồi.Vậy nên, khả năng cao là Tào Diên Hoa.Tên này không có đầu óc lớn, mặc dù là phó bộ trưởng, nhưng từđầu đến cuối vẫn thiếu tâm nhìn, không đủ phóng khoáng."Tổng bộ phái Lý Quân đi xử lý, với sự khủng khiếp của Quỷ Họa,hắn chưa chắc có thể xử lý tốt.Hơn nữa, theo lời của Liễu Tam, còn liên quan đến một sự kiệnlinh dị cấp A khác, hai sự kiện linh dị quấn lấy nhau, e rằng sẽcực kỳ khó giải quyết.""Tính đi, không cân nghĩ nhiều như vậy, sự kiện Quỷ Họa nếu cóthể không liên quan thì tốt hơn, thứ đó quá nguy hiểm, cứ đểtổng bộ tự lo.Nếu không được, để lão Tần động tay chút cũng được.'"Nhưng cũng phải đề phòng một chút, tránh việc có kẻ nhân cơhội gây rối, nếu như Quỷ Họa thực sự đi ngang qua Tân Hải."Tô Viễn nghĩ đến đây, dù sao trên thế giới này luôn có nhữngngười nghĩ rằng người ngự quỷ cũng chỉ là những kẻ bình thườngđạt được năng lực của lệ quỷ, không có đầu óc, rôi tự cho mình làthông minh mà tính kế người khác.Vòng tròn bên trong nước rất đục, nguy hiểm không chỉ đến từsự kiện linh dị.Khi trở thành một người ngự quỷ có đủ ảnh hưởng, sẽ đồng thờithu hút không ít phiền toái và nguy hiểm.Đây là chuyện không thể tránh khỏi.Bởi vì người ngự quỷ trỗi dậy quá nhanh, nhanh đến nỗi nhiêungười chưa kịp phản ứng thì thế giới này đã thay đổi.Rồi sau đó, các loại xung đột xuất hiện.Sau khi suy nghĩ hồi lâu, Tô Viễn quyết định không suy nghĩ thêmnữa.Nếu có kẻ gây sự, trực tiếp g**t ch*t là xong, ai đến cũng khôngtha.Sau đó, hắn nhìn về phía Thẩm Thiến và hỏi:"Ngươi lân trước nói vê sự kiện khách sạn, có vấn đề gì sao? Đãthu thập đủ tài liệu chưa?”"Tô tổng, ngài chờ một chút, ta xem lại."Thẩm Thiến vội vàng thả tay xuống, từ trên bàn làm việc câm lấymột xấp tài liệu.Nhìn qua một lúc, nàng nói:"Sự kiện linh dị này xảy ra trong một khách sạn bốn sao ở trongthành phố, tên là khách sạn Cá Heo, cụ thể xảy ra tại phòng số1408.Đã có hơn năm mươi khách ở đó biến mất, không tìm thấy người,cũng không thấy xác.""Hơn năm mươi người mất tích?" Nghe vậy, thân sắc Tô Viễn hơithay đổi:"Quản lý khách sạn đó làm gì vậy? Nhiều người mất tích như vậymà không có phản ứng gì sao?”Thẩm Thiến liếc nhìn Tô Viễn, sau đó nâng tài liệu lên và nói vớivẻ bất đắc dĩ:"Vấn đề chính là ở đây, khách sạn đó căn bản không có phòng1408.Không có phòng đó à?Thú vị thật!Nghe vậy, Tô Viễn cảm thấy hứng thú:"2 Nếu không có phòng đó, vậy làm sao biết vê phòng 1408này?""Bởi vì có một số người sống sót.Thẩm Thiến liếc nhìn hồ sơ trong tay và nói:"Họ đều vì một lý do nào đó mà đã vào phòng đó, thời gian ởkhông dài, sau đó rời khỏi phòng, nhưng khi quay lại, thì khôngthể tìm thấy phòng đó nữa.""Căn cứ vào hồ sơ ghi lại, có năm người sống sót, có trẻ em, cóthanh niên, có người già.Khi cảnh sát hỏi họ, họ nói chỉ dừng lại trong phòng đó trong mộtthời gian ngắn, dài nhất cũng không quá một tiếng.""Thú vị, một gian phòng hung hiểm vô hình sao? Hay chỉ xuấthiện trong một số điều kiện đặc biệt?”"Rất khó phán đoán liên quan đến điều này.Căn cứ vào thời gian mà những người mất tích vào phòng, cóbuổi sáng, cũng có buổi tối, có trời quang, có trời mây, thậm chílúc trời mưa, thời gian xuất hiện của phòng đó dường như khôngcó quy luật, căn bản không thể nào phán đoán."Quy luật chắc chắn là có, chỉ là chưa quan sát kỹ để phát hiệnmà thôi,' Tô Viễn nói.