Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 730: Miểu sát

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Thứ tổ chức gì thế?Quốc Vương tổ chức?Tô Viễn mặt không biểu cảm nhìn người đàn ông trước mặt -người mang vẻ lạnh lùng và trầm mặc, dường như có mục đíchnào đó.Vừa đến, hắn ta đã nói thẳng muốn mời Tô Viễn gia nhập một tổchức tên là Quốc Vương.Thú vị, tên này bị làm sao à?"Xin lỗi, hoàn toàn chưa nghe qua.Rõ ràng, trên mặt người đàn ông lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng nhanhchóng trở lại bình thường. Chưa nghe qua cũng không sao, tađến đây là muốn xem ngươi có thật lợi hại như trong lời đồnkhông, và có xứng đáng gia nhập tổ chức của chúng ta haykhông."Thái độ kiêu ngạo này, là mời gia nhập hay ra lệnh vậy?Nói thật, nhìn tên này bộ dạng chững chạc đàng hoàng, như kiểumời người ta gia nhập là ban ơn, khiến Tô Viễn không nhịn đượcmà muốn cười.Cái gì mà Quốc Vương tổ chức?Chẳng phải là một thế lực người ngự quỷ nước ngoài sao, cũngdám đến trước mặt mình phách lối? "Ngươi mời ta làm thủ lĩnh tổchức các ngươi? Xin lỗi, các ngươi thực sự quá cùi bắp, ta khôngcó hứng thú.Nghe giọng điệu không mấy quan tâm của Tô Viễn, người kiakhông khỏi ngây ra, như thể nghi ngờ mình có nghe nhâm haykhông."Ngươi muốn làm thủ lĩnh tổ chức của chúng ta? Suy nghĩ nhiềurồi đấy, chỉ bằng tiêu chuẩn của ngươi, ta cảm thấy cũng chỉngang hàng với ta, ngươi chưa tỉnh ngủ à?""Mời ngươi gia nhập là đã coi trọng ngươi rôi, đừng không biếtđiều, cũng đừng bỏ lỡ cơ hội gia nhập một thế lực hàng đầu thếgiới."Hắn nói ra những lời này một cách rất tự nhiên, như thể đangbàn vê một chuyện nhỏ bé, rất nể mặt Tô Viễn.Nhưng thái độ và giọng điệu kiêu ngạo này lại làm người kháccảm thấy lạnh lẽo, như thể nếu không đồng ý, sẽ gặp phải sự đảkích lớn.Rõ ràng có thể cảm nhận được, hắn tuy vẫn còn ý thức của ngườisống, nhưng đã không còn tình cảm của người sống.Hoặc có thể nói, quan niệm của hắn đã thay đổi, đã tách khỏiphạm vi của con người."Hôm nay ta tâm trạng tốt, không muốn chấp nhặt với đồ đần,cũng không muốn giết người, nếu biết điều thì hãy thu liễm lạimột chút, đừng làm chuyện ngu ngốc, nơi này không chào đónngươi.Khó có lúc Tô Viễn có thể bình tĩnh nói ra những lời này, nhưngngười đàn ông lại không hiểu, ngược lại có vẻ không cam lòng."Ngươi muốn từ chối ta? Tô Viễn, ngươi phải suy nghĩ kỹ, đừngnghĩ rằng có chút danh tiếng là ngon.Ta nói cho ngươi biết, chút bản lĩnh của ngươi chẳng là gì trong tổchức của chúng ta, thật đáng tiếc khi ngươi bỏ lỡ một cơ hội tốt,đúng là khiến người ta tiếc nuối." Người đàn ông lắc đầu, như thểđang thay Tô Viễn tiếc nuối."Nói như có lý đấy, ta cứ nghĩ ta là người phách lối nhất, khôngngờ ngươi còn phách lối hơn ta.Đúng là người tài ngoài người tài, trời cao còn có trời cao hơn.'"Nhưng ngươi phách lối thì phách lối, tại sao phải đến trước mặtta diễu võ giương oai? Ta ghét nhất người khác phách lối ngaytrên địa bàn của ta, nhất là trước mặt ta, như vậy khiến ta cảmthấy mất mặt."Tô Viễn nói rồi chỉ xuống chân mình:"Cho nên ta đổi ý, quỳ xuống dập đầu, hôm nay ta sẽ tha chongươi. Ta không quan tâm ngươi là ai, đến từ đâu, sau lưng có tổchức gì, hoặc có mục đích gì khi tìm ta."Tóm lại, quỳ xuống dập đầu nhận lỗi, ta có thể rộng lượng thathứ, coi như chưa có gì xảy ra.Nếu không, hôm nay ngươi đừng mong còn sống rời khỏi TânHải.""Cái gì? Ngươi muốn ta quỳ xuống dập đầu? Ngươi có phải đầu óccó vấn đề không?”Uông Triệu Luân trên mặt thoáng hiện một nụ cười quái dị, nhưmuốn chế giễu Tô Viễn."Ta có lòng tốt đến đây chỉ để mời ngươi gia nhập tổ chức củachúng ta, không mang ác ý. Ngươi không cảm kích thì thôi, lạicòn cho rằng hành động của ta là khiêu khích sao?”"Tô Viễn, ngươi khiến ta quá thất vọng.Ban đầu ta còn tưởng rằng ngươi là một trong số ít kẻ có thểkhiến tâng lớp cao trong tổ chức coi trọng, nhưng hóa ra cũng chỉđến mức này.""Thật là khiến người ta thất vọng.Thôi, coi như hôm nay ta chưa từng tới đây, ngươi tiếp tục cocụm ở địa bàn nhỏ của ngươi đi."Nói xong, Uông Triệu Luân quay người định rời đi.Đứng lại, ta đã nói khi nào ngươi có thể rời đi? Ngươi dường nhưkhông coi lời ta ra gì?”Nhìn thấy kẻ này tự ý tỏ vẻ rồi muốn rời đi, Tô Viễn sao có thểnhịn được? Một cỗ khí tức âm lãnh lan tỏa, khiến không gianxung quanh lập tức tối lại, dường như bị ảnh hưởng bởi một loạilinh dị nào đó."XI! XIGiờ phút này, ánh đèn trong đại sảnh như bị quấy nhiễu, bắt đầunhấp nháy, phát ra âm thanh của dòng điện.Ánh sáng xung quanh chợt tắt chợt sáng, như thể sắp chìm vàobóng tối hoàn toàn.Không ít người vô thức ngẩng đầu nhìn lên. Sắp mất điện sao?Phần lớn người có chung suy nghĩ như vậy."Ngươi muốn động thủ với ta?"Uông Triệu Luân lập tức quay lại, nhìn chằm chằm Tô Viễn, sắcmặt có chút âm trâm.Hắn nghĩ mãi không hiểu, tại sao Tô Viễn lại mạnh mẽ như vậy,ngang ngược, không coi ai ra gì.Hắn lấy đâu ra dũng khí này?Chẳng lẽ hắn thực sự nghĩ mình vô địch thiên hạ sao?Hắn nhìn chăm chằm Tô Viễn nói:"Ngươi phải hiểu rõ, đừng nghĩ rằng mình điều khiển được lệ quỷthì là vô địch thiên hạ. Thật sự đánh nhau, ai thắng ai thua vẫnchưa rõ.Hơn nữa, nếu chúng ta động thủ, dù chỉ trong nháy mắt, tất cảmọi người ở đây cũng sẽ chết hết.Ngươi không để ý đến điều đó sao?”"Nói nhảm nhiều quá.Ta đếm đến ba, nếu ngươi không quỳ xuống xin lỗi, ta sẽ độngthủ."Thú vị đấy, nếu ngươi không để ý đến mạng của bọn họ, thì cứthử đi."Uông Triệu Luân lạnh lùng cười quái dl.Tô Viễn mặt không biến sắc nói:"Bal"Hả?Một và hai đâu?Uông Triệu Luân hơi ngẩn người, nhất thời lúng túng.Ngay sau đó, hắn đột nhiên cảm thấy trước mắt tối sâm, như bịthứ gì đó che khuất, hoàn toàn mù lòa, không thể nhìn thấy gì.Ngay sau đó, một cảm giác lạnh lẽo xâm nhập vào cơ thể, với tốcđộ mắt thường có thể thấy, thân thể hắn nhanh chóng trở nên trotàn, cứng đờ, như đang dần chết đi.Chết tiệt!Tên này động thủ nhanh như vậy! Trong lòng Uông Triệu Luângiật mình, lập tức muốn sử dụng linh dị mà hắn điều khiển đểphản kích, đồng thời trong lòng quyết định phải chơi chết TôViễn, kéo tất cả mọi người ở đây cùng nhau chất.Dù không đánh chết, cũng phải cho hắn biết rằng mình không dễbắt nạt, để hắn hiểu thế nào là trời cao đất rộng, thế nào là ngườitài còn có người tài hơn.Nhưng tình huống đáng sợ lại xuất hiện.Một bàn tay lạnh lẽo đặt trên trán hắn, chỉ trong nháy mắt, lệ quỷtrong cơ thể liên trở nên im lặng, như thể chưa từng tôn tại.Hắn cố gắng giấy giụa, nhưng toàn thân không thể động đậy, hơnnữa bàn tay lạnh lẽo đặt trên trán bắt đầu dùng sức, một cơn đauđớn dữ dội lan truyền vào đầu, như thể đầu muốn bị bóp nát."Không! Không thể nào, sao có thể như vậy!"

Thứ tổ chức gì thế?

Quốc Vương tổ chức?

Tô Viễn mặt không biểu cảm nhìn người đàn ông trước mặt -

người mang vẻ lạnh lùng và trầm mặc, dường như có mục đích

nào đó.

Vừa đến, hắn ta đã nói thẳng muốn mời Tô Viễn gia nhập một tổ

chức tên là Quốc Vương.

Thú vị, tên này bị làm sao à?

"Xin lỗi, hoàn toàn chưa nghe qua.

Rõ ràng, trên mặt người đàn ông lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng nhanh

chóng trở lại bình thường. Chưa nghe qua cũng không sao, ta

đến đây là muốn xem ngươi có thật lợi hại như trong lời đồn

không, và có xứng đáng gia nhập tổ chức của chúng ta hay

không."

Thái độ kiêu ngạo này, là mời gia nhập hay ra lệnh vậy?

Nói thật, nhìn tên này bộ dạng chững chạc đàng hoàng, như kiểu

mời người ta gia nhập là ban ơn, khiến Tô Viễn không nhịn được

mà muốn cười.

Cái gì mà Quốc Vương tổ chức?

Chẳng phải là một thế lực người ngự quỷ nước ngoài sao, cũng

dám đến trước mặt mình phách lối? "Ngươi mời ta làm thủ lĩnh tổ

chức các ngươi? Xin lỗi, các ngươi thực sự quá cùi bắp, ta không

có hứng thú.

Nghe giọng điệu không mấy quan tâm của Tô Viễn, người kia

không khỏi ngây ra, như thể nghi ngờ mình có nghe nhâm hay

không.

"Ngươi muốn làm thủ lĩnh tổ chức của chúng ta? Suy nghĩ nhiều

rồi đấy, chỉ bằng tiêu chuẩn của ngươi, ta cảm thấy cũng chỉ

ngang hàng với ta, ngươi chưa tỉnh ngủ à?"

"Mời ngươi gia nhập là đã coi trọng ngươi rôi, đừng không biết

điều, cũng đừng bỏ lỡ cơ hội gia nhập một thế lực hàng đầu thế

giới."

Hắn nói ra những lời này một cách rất tự nhiên, như thể đang

bàn vê một chuyện nhỏ bé, rất nể mặt Tô Viễn.

Nhưng thái độ và giọng điệu kiêu ngạo này lại làm người khác

cảm thấy lạnh lẽo, như thể nếu không đồng ý, sẽ gặp phải sự đả

kích lớn.

Rõ ràng có thể cảm nhận được, hắn tuy vẫn còn ý thức của người

sống, nhưng đã không còn tình cảm của người sống.

Hoặc có thể nói, quan niệm của hắn đã thay đổi, đã tách khỏi

phạm vi của con người.

"Hôm nay ta tâm trạng tốt, không muốn chấp nhặt với đồ đần,

cũng không muốn giết người, nếu biết điều thì hãy thu liễm lại

một chút, đừng làm chuyện ngu ngốc, nơi này không chào đón

ngươi.

Khó có lúc Tô Viễn có thể bình tĩnh nói ra những lời này, nhưng

người đàn ông lại không hiểu, ngược lại có vẻ không cam lòng.

"Ngươi muốn từ chối ta? Tô Viễn, ngươi phải suy nghĩ kỹ, đừng

nghĩ rằng có chút danh tiếng là ngon.

Ta nói cho ngươi biết, chút bản lĩnh của ngươi chẳng là gì trong tổ

chức của chúng ta, thật đáng tiếc khi ngươi bỏ lỡ một cơ hội tốt,

đúng là khiến người ta tiếc nuối." Người đàn ông lắc đầu, như thể

đang thay Tô Viễn tiếc nuối.

"Nói như có lý đấy, ta cứ nghĩ ta là người phách lối nhất, không

ngờ ngươi còn phách lối hơn ta.

Đúng là người tài ngoài người tài, trời cao còn có trời cao hơn.'

"Nhưng ngươi phách lối thì phách lối, tại sao phải đến trước mặt

ta diễu võ giương oai? Ta ghét nhất người khác phách lối ngay

trên địa bàn của ta, nhất là trước mặt ta, như vậy khiến ta cảm

thấy mất mặt."

Tô Viễn nói rồi chỉ xuống chân mình:

"Cho nên ta đổi ý, quỳ xuống dập đầu, hôm nay ta sẽ tha cho

ngươi. Ta không quan tâm ngươi là ai, đến từ đâu, sau lưng có tổ

chức gì, hoặc có mục đích gì khi tìm ta.

"Tóm lại, quỳ xuống dập đầu nhận lỗi, ta có thể rộng lượng tha

thứ, coi như chưa có gì xảy ra.

Nếu không, hôm nay ngươi đừng mong còn sống rời khỏi Tân

Hải."

"Cái gì? Ngươi muốn ta quỳ xuống dập đầu? Ngươi có phải đầu óc

có vấn đề không?”

Uông Triệu Luân trên mặt thoáng hiện một nụ cười quái dị, như

muốn chế giễu Tô Viễn.

"Ta có lòng tốt đến đây chỉ để mời ngươi gia nhập tổ chức của

chúng ta, không mang ác ý. Ngươi không cảm kích thì thôi, lại

còn cho rằng hành động của ta là khiêu khích sao?”

"Tô Viễn, ngươi khiến ta quá thất vọng.

Ban đầu ta còn tưởng rằng ngươi là một trong số ít kẻ có thể

khiến tâng lớp cao trong tổ chức coi trọng, nhưng hóa ra cũng chỉ

đến mức này."

"Thật là khiến người ta thất vọng.

Thôi, coi như hôm nay ta chưa từng tới đây, ngươi tiếp tục co

cụm ở địa bàn nhỏ của ngươi đi."

Nói xong, Uông Triệu Luân quay người định rời đi.

Đứng lại, ta đã nói khi nào ngươi có thể rời đi? Ngươi dường như

không coi lời ta ra gì?”

Nhìn thấy kẻ này tự ý tỏ vẻ rồi muốn rời đi, Tô Viễn sao có thể

nhịn được? Một cỗ khí tức âm lãnh lan tỏa, khiến không gian

xung quanh lập tức tối lại, dường như bị ảnh hưởng bởi một loại

linh dị nào đó.

"XI! XI

Giờ phút này, ánh đèn trong đại sảnh như bị quấy nhiễu, bắt đầu

nhấp nháy, phát ra âm thanh của dòng điện.

Ánh sáng xung quanh chợt tắt chợt sáng, như thể sắp chìm vào

bóng tối hoàn toàn.

Không ít người vô thức ngẩng đầu nhìn lên. Sắp mất điện sao?

Phần lớn người có chung suy nghĩ như vậy.

"Ngươi muốn động thủ với ta?"

Uông Triệu Luân lập tức quay lại, nhìn chằm chằm Tô Viễn, sắc

mặt có chút âm trâm.

Hắn nghĩ mãi không hiểu, tại sao Tô Viễn lại mạnh mẽ như vậy,

ngang ngược, không coi ai ra gì.

Hắn lấy đâu ra dũng khí này?

Chẳng lẽ hắn thực sự nghĩ mình vô địch thiên hạ sao?

Hắn nhìn chăm chằm Tô Viễn nói:

"Ngươi phải hiểu rõ, đừng nghĩ rằng mình điều khiển được lệ quỷ

thì là vô địch thiên hạ. Thật sự đánh nhau, ai thắng ai thua vẫn

chưa rõ.

Hơn nữa, nếu chúng ta động thủ, dù chỉ trong nháy mắt, tất cả

mọi người ở đây cũng sẽ chết hết.

Ngươi không để ý đến điều đó sao?”

"Nói nhảm nhiều quá.

Ta đếm đến ba, nếu ngươi không quỳ xuống xin lỗi, ta sẽ động

thủ.

"Thú vị đấy, nếu ngươi không để ý đến mạng của bọn họ, thì cứ

thử đi."

Uông Triệu Luân lạnh lùng cười quái dl.

Tô Viễn mặt không biến sắc nói:

"Bal"

Hả?

Một và hai đâu?

Uông Triệu Luân hơi ngẩn người, nhất thời lúng túng.

Ngay sau đó, hắn đột nhiên cảm thấy trước mắt tối sâm, như bị

thứ gì đó che khuất, hoàn toàn mù lòa, không thể nhìn thấy gì.

Ngay sau đó, một cảm giác lạnh lẽo xâm nhập vào cơ thể, với tốc

độ mắt thường có thể thấy, thân thể hắn nhanh chóng trở nên tro

tàn, cứng đờ, như đang dần chết đi.

Chết tiệt!

Tên này động thủ nhanh như vậy! Trong lòng Uông Triệu Luân

giật mình, lập tức muốn sử dụng linh dị mà hắn điều khiển để

phản kích, đồng thời trong lòng quyết định phải chơi chết Tô

Viễn, kéo tất cả mọi người ở đây cùng nhau chất.

Dù không đánh chết, cũng phải cho hắn biết rằng mình không dễ

bắt nạt, để hắn hiểu thế nào là trời cao đất rộng, thế nào là người

tài còn có người tài hơn.

Nhưng tình huống đáng sợ lại xuất hiện.

Một bàn tay lạnh lẽo đặt trên trán hắn, chỉ trong nháy mắt, lệ quỷ

trong cơ thể liên trở nên im lặng, như thể chưa từng tôn tại.

Hắn cố gắng giấy giụa, nhưng toàn thân không thể động đậy, hơn

nữa bàn tay lạnh lẽo đặt trên trán bắt đầu dùng sức, một cơn đau

đớn dữ dội lan truyền vào đầu, như thể đầu muốn bị bóp nát.

"Không! Không thể nào, sao có thể như vậy!"

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Thứ tổ chức gì thế?Quốc Vương tổ chức?Tô Viễn mặt không biểu cảm nhìn người đàn ông trước mặt -người mang vẻ lạnh lùng và trầm mặc, dường như có mục đíchnào đó.Vừa đến, hắn ta đã nói thẳng muốn mời Tô Viễn gia nhập một tổchức tên là Quốc Vương.Thú vị, tên này bị làm sao à?"Xin lỗi, hoàn toàn chưa nghe qua.Rõ ràng, trên mặt người đàn ông lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng nhanhchóng trở lại bình thường. Chưa nghe qua cũng không sao, tađến đây là muốn xem ngươi có thật lợi hại như trong lời đồnkhông, và có xứng đáng gia nhập tổ chức của chúng ta haykhông."Thái độ kiêu ngạo này, là mời gia nhập hay ra lệnh vậy?Nói thật, nhìn tên này bộ dạng chững chạc đàng hoàng, như kiểumời người ta gia nhập là ban ơn, khiến Tô Viễn không nhịn đượcmà muốn cười.Cái gì mà Quốc Vương tổ chức?Chẳng phải là một thế lực người ngự quỷ nước ngoài sao, cũngdám đến trước mặt mình phách lối? "Ngươi mời ta làm thủ lĩnh tổchức các ngươi? Xin lỗi, các ngươi thực sự quá cùi bắp, ta khôngcó hứng thú.Nghe giọng điệu không mấy quan tâm của Tô Viễn, người kiakhông khỏi ngây ra, như thể nghi ngờ mình có nghe nhâm haykhông."Ngươi muốn làm thủ lĩnh tổ chức của chúng ta? Suy nghĩ nhiềurồi đấy, chỉ bằng tiêu chuẩn của ngươi, ta cảm thấy cũng chỉngang hàng với ta, ngươi chưa tỉnh ngủ à?""Mời ngươi gia nhập là đã coi trọng ngươi rôi, đừng không biếtđiều, cũng đừng bỏ lỡ cơ hội gia nhập một thế lực hàng đầu thếgiới."Hắn nói ra những lời này một cách rất tự nhiên, như thể đangbàn vê một chuyện nhỏ bé, rất nể mặt Tô Viễn.Nhưng thái độ và giọng điệu kiêu ngạo này lại làm người kháccảm thấy lạnh lẽo, như thể nếu không đồng ý, sẽ gặp phải sự đảkích lớn.Rõ ràng có thể cảm nhận được, hắn tuy vẫn còn ý thức của ngườisống, nhưng đã không còn tình cảm của người sống.Hoặc có thể nói, quan niệm của hắn đã thay đổi, đã tách khỏiphạm vi của con người."Hôm nay ta tâm trạng tốt, không muốn chấp nhặt với đồ đần,cũng không muốn giết người, nếu biết điều thì hãy thu liễm lạimột chút, đừng làm chuyện ngu ngốc, nơi này không chào đónngươi.Khó có lúc Tô Viễn có thể bình tĩnh nói ra những lời này, nhưngngười đàn ông lại không hiểu, ngược lại có vẻ không cam lòng."Ngươi muốn từ chối ta? Tô Viễn, ngươi phải suy nghĩ kỹ, đừngnghĩ rằng có chút danh tiếng là ngon.Ta nói cho ngươi biết, chút bản lĩnh của ngươi chẳng là gì trong tổchức của chúng ta, thật đáng tiếc khi ngươi bỏ lỡ một cơ hội tốt,đúng là khiến người ta tiếc nuối." Người đàn ông lắc đầu, như thểđang thay Tô Viễn tiếc nuối."Nói như có lý đấy, ta cứ nghĩ ta là người phách lối nhất, khôngngờ ngươi còn phách lối hơn ta.Đúng là người tài ngoài người tài, trời cao còn có trời cao hơn.'"Nhưng ngươi phách lối thì phách lối, tại sao phải đến trước mặtta diễu võ giương oai? Ta ghét nhất người khác phách lối ngaytrên địa bàn của ta, nhất là trước mặt ta, như vậy khiến ta cảmthấy mất mặt."Tô Viễn nói rồi chỉ xuống chân mình:"Cho nên ta đổi ý, quỳ xuống dập đầu, hôm nay ta sẽ tha chongươi. Ta không quan tâm ngươi là ai, đến từ đâu, sau lưng có tổchức gì, hoặc có mục đích gì khi tìm ta."Tóm lại, quỳ xuống dập đầu nhận lỗi, ta có thể rộng lượng thathứ, coi như chưa có gì xảy ra.Nếu không, hôm nay ngươi đừng mong còn sống rời khỏi TânHải.""Cái gì? Ngươi muốn ta quỳ xuống dập đầu? Ngươi có phải đầu óccó vấn đề không?”Uông Triệu Luân trên mặt thoáng hiện một nụ cười quái dị, nhưmuốn chế giễu Tô Viễn."Ta có lòng tốt đến đây chỉ để mời ngươi gia nhập tổ chức củachúng ta, không mang ác ý. Ngươi không cảm kích thì thôi, lạicòn cho rằng hành động của ta là khiêu khích sao?”"Tô Viễn, ngươi khiến ta quá thất vọng.Ban đầu ta còn tưởng rằng ngươi là một trong số ít kẻ có thểkhiến tâng lớp cao trong tổ chức coi trọng, nhưng hóa ra cũng chỉđến mức này.""Thật là khiến người ta thất vọng.Thôi, coi như hôm nay ta chưa từng tới đây, ngươi tiếp tục cocụm ở địa bàn nhỏ của ngươi đi."Nói xong, Uông Triệu Luân quay người định rời đi.Đứng lại, ta đã nói khi nào ngươi có thể rời đi? Ngươi dường nhưkhông coi lời ta ra gì?”Nhìn thấy kẻ này tự ý tỏ vẻ rồi muốn rời đi, Tô Viễn sao có thểnhịn được? Một cỗ khí tức âm lãnh lan tỏa, khiến không gianxung quanh lập tức tối lại, dường như bị ảnh hưởng bởi một loạilinh dị nào đó."XI! XIGiờ phút này, ánh đèn trong đại sảnh như bị quấy nhiễu, bắt đầunhấp nháy, phát ra âm thanh của dòng điện.Ánh sáng xung quanh chợt tắt chợt sáng, như thể sắp chìm vàobóng tối hoàn toàn.Không ít người vô thức ngẩng đầu nhìn lên. Sắp mất điện sao?Phần lớn người có chung suy nghĩ như vậy."Ngươi muốn động thủ với ta?"Uông Triệu Luân lập tức quay lại, nhìn chằm chằm Tô Viễn, sắcmặt có chút âm trâm.Hắn nghĩ mãi không hiểu, tại sao Tô Viễn lại mạnh mẽ như vậy,ngang ngược, không coi ai ra gì.Hắn lấy đâu ra dũng khí này?Chẳng lẽ hắn thực sự nghĩ mình vô địch thiên hạ sao?Hắn nhìn chăm chằm Tô Viễn nói:"Ngươi phải hiểu rõ, đừng nghĩ rằng mình điều khiển được lệ quỷthì là vô địch thiên hạ. Thật sự đánh nhau, ai thắng ai thua vẫnchưa rõ.Hơn nữa, nếu chúng ta động thủ, dù chỉ trong nháy mắt, tất cảmọi người ở đây cũng sẽ chết hết.Ngươi không để ý đến điều đó sao?”"Nói nhảm nhiều quá.Ta đếm đến ba, nếu ngươi không quỳ xuống xin lỗi, ta sẽ độngthủ."Thú vị đấy, nếu ngươi không để ý đến mạng của bọn họ, thì cứthử đi."Uông Triệu Luân lạnh lùng cười quái dl.Tô Viễn mặt không biến sắc nói:"Bal"Hả?Một và hai đâu?Uông Triệu Luân hơi ngẩn người, nhất thời lúng túng.Ngay sau đó, hắn đột nhiên cảm thấy trước mắt tối sâm, như bịthứ gì đó che khuất, hoàn toàn mù lòa, không thể nhìn thấy gì.Ngay sau đó, một cảm giác lạnh lẽo xâm nhập vào cơ thể, với tốcđộ mắt thường có thể thấy, thân thể hắn nhanh chóng trở nên trotàn, cứng đờ, như đang dần chết đi.Chết tiệt!Tên này động thủ nhanh như vậy! Trong lòng Uông Triệu Luângiật mình, lập tức muốn sử dụng linh dị mà hắn điều khiển đểphản kích, đồng thời trong lòng quyết định phải chơi chết TôViễn, kéo tất cả mọi người ở đây cùng nhau chất.Dù không đánh chết, cũng phải cho hắn biết rằng mình không dễbắt nạt, để hắn hiểu thế nào là trời cao đất rộng, thế nào là ngườitài còn có người tài hơn.Nhưng tình huống đáng sợ lại xuất hiện.Một bàn tay lạnh lẽo đặt trên trán hắn, chỉ trong nháy mắt, lệ quỷtrong cơ thể liên trở nên im lặng, như thể chưa từng tôn tại.Hắn cố gắng giấy giụa, nhưng toàn thân không thể động đậy, hơnnữa bàn tay lạnh lẽo đặt trên trán bắt đầu dùng sức, một cơn đauđớn dữ dội lan truyền vào đầu, như thể đầu muốn bị bóp nát."Không! Không thể nào, sao có thể như vậy!"

Chương 730: Miểu sát