Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 733: Thuận ta thì sống, nghịch ta thì chê
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Giọng điệu bá đạo của Tô Viễn khiến những người có mặt khôngkhỏi toát mồ hôi lạnh.Bởi vì hành vi của hắn chẳng khác gì việc chiếm đất làm vua từthời cổ đại, thậm chí còn mạnh mẽ hơn nhiều.Một người tự mình xác lập quyền kiểm soát cả một thành phố,liệu hắn không sợ làm tổng bộ tức giận sao?Trong giây phút ấy, xung quanh chìm vào im lặng, không một ailên tiếng.Vì không ai biết nên nói gì vào lúc này. Quả thực, tất cả đều làngười ngự quỷ, dù việc trở thành người ngự quỷ không phải do ýmuốn, nhưng đã ván đóng thuyền, không còn cách nào trở lại.Trở thành người ngự quỷ, trên cơ bản đều sống khá thoải mái,trừ khi phải đối diện với các sự kiện linh dị, còn lại không phải aicũng phải nể mặt họ mà làm việc sao?Nói trắng ra, dù có làm việc liên quan đến màu xám, những ngườiphía trên cũng nhắm mắt làm ngơ, chỉ cân không có vấn đề lớnxảy ra, coi như không thấy gì.Trong khoảng thời gian ngắn, có thể tích lũy lượng tài phú lớn,không phải quá tiêu sái sao? Chỉ tiếc, vấn đề không hoàn hảochính là người ngự quỷ vẫn phải đối mặt với tình trạng ác quỷ hôisinh, chỉ là một đám "ma chết sớm' mà thôi.Nếu không, trở thành người ngự quỷ quả thực như là thượngthiên ban ân.Nhưng bây giờ, bỗng nhiên có một người nhảy ra, muốn đứngtrên đầu tất cả mọi người, không chỉ muốn bọn họ tuân lệnh hắnmà làm việc, hơn nữa còn muốn họ mạo hiểm xử lý các sự kiệnlinh dị có thể xảy ra ở thành phố Tân Hải.Điều đó khác nào muốn lấy mạng của họ?Nói thật, nếu không phải biết người nam nhân này đáng sợ, vàtận mắt chứng kiến kẻ chim đầu đàn chết ngay trước mặt mọingười, lúc này chắc chắn sẽ có người nhảy ra phản bác.Nhưng với vết xe đổ ấy, sau khi Tô Viễn nói xong, tất cả nhữngngười ngự quỷ đều giữ im lặng, không ai dám mở miệng trước.Nhìn quanh bốn phía, Tô Viễn nhíu mày, làm sao bọn này đều imlặng như vậy, không có ai muốn phát biểu ý kiến sao?Làm sao? Không có ai đưa ra ý kiến à? Vậy ta coi như các ngươiđều ngầm thừa nhận."Lúc này, có người mở miệng nói:"Thế giới này vì sự xuất hiện của các sự kiện linh dị mà dẫn đếnlòng người hoang mang.Chúng ta là những người duy nhất có thể đối mặt và giải quyếtnhững sự kiện đó, hơn nữa chúng ta cũng không thể bị cácphương pháp thông thường tiêu diệt, cho nên kết quả cuối cùngcủa chúng ta chỉ có một, đó là được nâng lên thần đàn.Tương lai chắc chắn chúng ta sẽ là người chủ đạo.Ta đồng ý với ý kiến của ngài, trong phạm vi khả năng của mình,thực sự có thể làm như vậy.Nói ra lời này là một thanh niên chừng hai mươi tuổi, sắc mặt táinhợt, hốc mắt hõm sâu, với hai quầng thâm lớn, thân sắc tiềutụy, giống như đã rất lâu không ngủ."Nhưng ngài cũng biết, với chúng ta, vấn đề ác quỷ hồi sinh luônlà mối họa lớn trong lòng.Nếu không thể giải quyết được, tham gia các sự kiện linh dị chỉkhiến chúng ta chết nhanh hơn.Vậy vấn đề này nên giải quyết như thế nào?"Ý ngầm, chính là muốn lợi ích từ Tô Viễn.Mọi người đều biết, Tô Viễn có thể trưởng thành nhanh chóngnhư vậy chắc chắn là có bí mật riêng.Nếu có thể biết được manh mối từ hắn, thì không còn gì tốt hơn.Lời này rõ ràng đánh đúng vào điểm quan trọng, đối với nhữngngười ngự quỷ ở đây mà nói, đây mới là điều thiết yếu nhất.Tài phú với họ không khó để tích lũy, quyên lực và sắc đẹp chỉcần sống sót thì tất cả đều có thể có.Việc cấp bách chính là tìm cách để sống sót, sống lâu mới là điêuquan trọng nhất.Nếu Tô Viễn thực sự có biện pháp giúp họ giải quyết vấn đề, chodù phải bán mạng cho hắn, cũng không phải là không thể.Tô Viễn nhìn chằm chằm vào người vừa nói, trong lòng có chútkhông để ý. Vấn đề ác quỷ hồi sinh không phải dễ giải quyết nhưvậy.Con đường của thế giới này vốn đã vặn vẹo, ngay cả trước đâynhững người ngự quỷ hành tẩu cũng không có con đường chínhxác, huống hồ là bây giờ.Dù đã trở thành dị loại, hiểm họa vẫn chưa từng biến mất, khácbiệt chỉ ở chỗ có thể sống thêm một thời gian dài hơn, mà làmvậy thì rủi ro lớn vô cùng, phần lớn không thể lặp lại, thậm chí chỉcó một cơ hội thành công, lân thứ hai đêu sẽ thất bại.Do đó, muốn giải quyết triệt để vấn đề ác quỷ hồi sinh, trong tìnhthế và tình huống hiện tại, hoàn toàn chỉ là lời nói suông. Chỉ làmuốn sống lâu hơn một chút, thì vẫn có cách.Đồng thời còn không ít.Cách đơn giản nhất là tìm một lệ quỷ có cấp bậc đủ cao để hỗ trợáp chế lệ quỷ trong thân thể của người ngự quỷ.Một thời gian sau, lệ quỷ trong thân thể sẽ lại yên lặng trong mộtkhoảng thời gian, trở lại trạng thái khi mới ngự quỷ.Nguyên lý của cách này cũng giống với việc ngồi Quỷ Xe Buýt.Nhưng mà nói thì dễ, thực hiện lại không hề đơn giản.Đi đâu để tìm một lệ quỷ ngoan ngoãn, không giết người, còn cóthể giúp người áp chế lệ quỷ, cấp bậc lại cao?Đối với những người ngự quỷ bình thường mà nói, nói thì đơngiản, làm lại như chuyện viển vông.Nhưng Tô Viễn lại vừa vặn có năng lực thỏa mãn điều kiện này.Hắn có đủ nhiều lệ quỷ, bất luận là Sadako, Sở Nhân Mỹ, hay làToshio và Kayako, tùy tiện lấy ra một con đều có thể trấn áp lệquỷ mà những người ngự quỷ bình thường này điều khiển.Biện pháp tốt nhất vẫn là để bọn họ đến nhà ma chờ đủ thờigian.Dù như vậy chắc chắn sẽ dẫn đến việc những người này bị chúoán bám thân, nhưng đối với Tô Viễn, lại là đôi bên cùng có lợi.Khi còn sống có thể đóng góp cho nhân loại, sau khi chết còn cóthể tránh sự kiện linh dị xuất hiện, há không phải là điều tuyệt vờisao?Ngươi tên gì?Tô Viễn nhìn chằm chằm vào người kia, hỏi."Vương Tam.Ngươi không tệ.Nhưng vấn đề ác quỷ hồi sinh, cho đến bây giờ muốn giải quyếttriệt để, không dễ dàng như vậy.Tuy nhiên, muốn sống lâu hơn một chút, ta vẫn có cách.""Như vậy đi, nếu các ngươi nguyện ý gia nhập đội của ta, ta cóthể cam đoan, khi các ngươi cảm thấy không chịu nổi, ta sẽ giúpcác ngươi trì hoãn vấn đề ác quỷ hồi sinh.Thậm chí nếu các ngươi muốn điều khiển con quỷ thứ hai, tacũng có thể ra mặt xin với tổng bộ.Các ngươi thấy thế nào?"Vương Tam ngạc nhiên, không ngờ Tô Viễn lại tự tin như vậy,thậm chí còn nói ra những lời này, nghe có vẻ như tổng bộ cũngphải nể mặt hắn.Hắn thần sắc khẽ giật, sau đó nói:"Nếu là như vậy, vậy ta không có ý kiến, ta gia nhập đoàn đội củangươi!" "Rất tốt, lựa chọn sáng suốt."Tô Viễn hài lòng gật đầu, sau đó nhìn vê phía những người khác:Những người khác thì sao? Các ngươi có ý kiến gì không?”Nhan Chân trâm mặc một lúc, rồi mở miệng nói:"Vậy tổng bộ thì sao? Ngươi không quan tâm đến ý kiến của tổngbộ à? Trực tiếp đem thành phố Tân Hải cầm trong tay mình,ngươi không sợ người của tổng bộ có ý kiến sao?""Bọn họ chỉ biết câu còn không được.Tô Viễn lạnh lùng nói:"Có một nhóm người ngự quỷ hỗ trợ giữ gìn an ninh cho mộtthành phố, bọn họ còn có ý kiến gì? Ta chỉ muốn ổn định mộtmẫu ba phần đất của mình, không gây nhiễu loạn, cũng khôngphải tạo phản đoạt quyền phân liệt."Đã như vậy, vậy ta cũng không có ý kiến."Nhan Chân nói, nếu Tô Viễn có thể giải quyết được nỗi lo củangười ngự quỷ, thì đóng góp sức lực vì sự an toàn của thành phốcũng không phải là điêu gì khó khăn.Nhìn thấy ngay cả Nhan Chân cũng đồng ý, lập tức không còn aiphản đối."Rất tốt, như vậy từ hôm nay trở đi, tiểu đội người ngự quỷ thànhphố Tân Hải chính thức thành lập.Nơi làm việc chính là công ty ta lập nên.Nói trước, nếu đã gia nhập đoàn đội của ta, vậy thì phải nghetheo ta.Ta không cho phép có ai chống lại quyết định của ta.Thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết!"
Giọng điệu bá đạo của Tô Viễn khiến những người có mặt không
khỏi toát mồ hôi lạnh.
Bởi vì hành vi của hắn chẳng khác gì việc chiếm đất làm vua từ
thời cổ đại, thậm chí còn mạnh mẽ hơn nhiều.
Một người tự mình xác lập quyền kiểm soát cả một thành phố,
liệu hắn không sợ làm tổng bộ tức giận sao?
Trong giây phút ấy, xung quanh chìm vào im lặng, không một ai
lên tiếng.
Vì không ai biết nên nói gì vào lúc này. Quả thực, tất cả đều là
người ngự quỷ, dù việc trở thành người ngự quỷ không phải do ý
muốn, nhưng đã ván đóng thuyền, không còn cách nào trở lại.
Trở thành người ngự quỷ, trên cơ bản đều sống khá thoải mái,
trừ khi phải đối diện với các sự kiện linh dị, còn lại không phải ai
cũng phải nể mặt họ mà làm việc sao?
Nói trắng ra, dù có làm việc liên quan đến màu xám, những người
phía trên cũng nhắm mắt làm ngơ, chỉ cân không có vấn đề lớn
xảy ra, coi như không thấy gì.
Trong khoảng thời gian ngắn, có thể tích lũy lượng tài phú lớn,
không phải quá tiêu sái sao? Chỉ tiếc, vấn đề không hoàn hảo
chính là người ngự quỷ vẫn phải đối mặt với tình trạng ác quỷ hôi
sinh, chỉ là một đám "ma chết sớm' mà thôi.
Nếu không, trở thành người ngự quỷ quả thực như là thượng
thiên ban ân.
Nhưng bây giờ, bỗng nhiên có một người nhảy ra, muốn đứng
trên đầu tất cả mọi người, không chỉ muốn bọn họ tuân lệnh hắn
mà làm việc, hơn nữa còn muốn họ mạo hiểm xử lý các sự kiện
linh dị có thể xảy ra ở thành phố Tân Hải.
Điều đó khác nào muốn lấy mạng của họ?
Nói thật, nếu không phải biết người nam nhân này đáng sợ, và
tận mắt chứng kiến kẻ chim đầu đàn chết ngay trước mặt mọi
người, lúc này chắc chắn sẽ có người nhảy ra phản bác.
Nhưng với vết xe đổ ấy, sau khi Tô Viễn nói xong, tất cả những
người ngự quỷ đều giữ im lặng, không ai dám mở miệng trước.
Nhìn quanh bốn phía, Tô Viễn nhíu mày, làm sao bọn này đều im
lặng như vậy, không có ai muốn phát biểu ý kiến sao?
Làm sao? Không có ai đưa ra ý kiến à? Vậy ta coi như các ngươi
đều ngầm thừa nhận."
Lúc này, có người mở miệng nói:
"Thế giới này vì sự xuất hiện của các sự kiện linh dị mà dẫn đến
lòng người hoang mang.
Chúng ta là những người duy nhất có thể đối mặt và giải quyết
những sự kiện đó, hơn nữa chúng ta cũng không thể bị các
phương pháp thông thường tiêu diệt, cho nên kết quả cuối cùng
của chúng ta chỉ có một, đó là được nâng lên thần đàn.
Tương lai chắc chắn chúng ta sẽ là người chủ đạo.
Ta đồng ý với ý kiến của ngài, trong phạm vi khả năng của mình,
thực sự có thể làm như vậy.
Nói ra lời này là một thanh niên chừng hai mươi tuổi, sắc mặt tái
nhợt, hốc mắt hõm sâu, với hai quầng thâm lớn, thân sắc tiều
tụy, giống như đã rất lâu không ngủ.
"Nhưng ngài cũng biết, với chúng ta, vấn đề ác quỷ hồi sinh luôn
là mối họa lớn trong lòng.
Nếu không thể giải quyết được, tham gia các sự kiện linh dị chỉ
khiến chúng ta chết nhanh hơn.
Vậy vấn đề này nên giải quyết như thế nào?"
Ý ngầm, chính là muốn lợi ích từ Tô Viễn.
Mọi người đều biết, Tô Viễn có thể trưởng thành nhanh chóng
như vậy chắc chắn là có bí mật riêng.
Nếu có thể biết được manh mối từ hắn, thì không còn gì tốt hơn.
Lời này rõ ràng đánh đúng vào điểm quan trọng, đối với những
người ngự quỷ ở đây mà nói, đây mới là điều thiết yếu nhất.
Tài phú với họ không khó để tích lũy, quyên lực và sắc đẹp chỉ
cần sống sót thì tất cả đều có thể có.
Việc cấp bách chính là tìm cách để sống sót, sống lâu mới là điêu
quan trọng nhất.
Nếu Tô Viễn thực sự có biện pháp giúp họ giải quyết vấn đề, cho
dù phải bán mạng cho hắn, cũng không phải là không thể.
Tô Viễn nhìn chằm chằm vào người vừa nói, trong lòng có chút
không để ý. Vấn đề ác quỷ hồi sinh không phải dễ giải quyết như
vậy.
Con đường của thế giới này vốn đã vặn vẹo, ngay cả trước đây
những người ngự quỷ hành tẩu cũng không có con đường chính
xác, huống hồ là bây giờ.
Dù đã trở thành dị loại, hiểm họa vẫn chưa từng biến mất, khác
biệt chỉ ở chỗ có thể sống thêm một thời gian dài hơn, mà làm
vậy thì rủi ro lớn vô cùng, phần lớn không thể lặp lại, thậm chí chỉ
có một cơ hội thành công, lân thứ hai đêu sẽ thất bại.
Do đó, muốn giải quyết triệt để vấn đề ác quỷ hồi sinh, trong tình
thế và tình huống hiện tại, hoàn toàn chỉ là lời nói suông. Chỉ là
muốn sống lâu hơn một chút, thì vẫn có cách.
Đồng thời còn không ít.
Cách đơn giản nhất là tìm một lệ quỷ có cấp bậc đủ cao để hỗ trợ
áp chế lệ quỷ trong thân thể của người ngự quỷ.
Một thời gian sau, lệ quỷ trong thân thể sẽ lại yên lặng trong một
khoảng thời gian, trở lại trạng thái khi mới ngự quỷ.
Nguyên lý của cách này cũng giống với việc ngồi Quỷ Xe Buýt.
Nhưng mà nói thì dễ, thực hiện lại không hề đơn giản.
Đi đâu để tìm một lệ quỷ ngoan ngoãn, không giết người, còn có
thể giúp người áp chế lệ quỷ, cấp bậc lại cao?
Đối với những người ngự quỷ bình thường mà nói, nói thì đơn
giản, làm lại như chuyện viển vông.
Nhưng Tô Viễn lại vừa vặn có năng lực thỏa mãn điều kiện này.
Hắn có đủ nhiều lệ quỷ, bất luận là Sadako, Sở Nhân Mỹ, hay là
Toshio và Kayako, tùy tiện lấy ra một con đều có thể trấn áp lệ
quỷ mà những người ngự quỷ bình thường này điều khiển.
Biện pháp tốt nhất vẫn là để bọn họ đến nhà ma chờ đủ thời
gian.
Dù như vậy chắc chắn sẽ dẫn đến việc những người này bị chú
oán bám thân, nhưng đối với Tô Viễn, lại là đôi bên cùng có lợi.
Khi còn sống có thể đóng góp cho nhân loại, sau khi chết còn có
thể tránh sự kiện linh dị xuất hiện, há không phải là điều tuyệt vời
sao?
Ngươi tên gì?
Tô Viễn nhìn chằm chằm vào người kia, hỏi.
"Vương Tam.
Ngươi không tệ.
Nhưng vấn đề ác quỷ hồi sinh, cho đến bây giờ muốn giải quyết
triệt để, không dễ dàng như vậy.
Tuy nhiên, muốn sống lâu hơn một chút, ta vẫn có cách."
"Như vậy đi, nếu các ngươi nguyện ý gia nhập đội của ta, ta có
thể cam đoan, khi các ngươi cảm thấy không chịu nổi, ta sẽ giúp
các ngươi trì hoãn vấn đề ác quỷ hồi sinh.
Thậm chí nếu các ngươi muốn điều khiển con quỷ thứ hai, ta
cũng có thể ra mặt xin với tổng bộ.
Các ngươi thấy thế nào?"
Vương Tam ngạc nhiên, không ngờ Tô Viễn lại tự tin như vậy,
thậm chí còn nói ra những lời này, nghe có vẻ như tổng bộ cũng
phải nể mặt hắn.
Hắn thần sắc khẽ giật, sau đó nói:
"Nếu là như vậy, vậy ta không có ý kiến, ta gia nhập đoàn đội của
ngươi!" "Rất tốt, lựa chọn sáng suốt."
Tô Viễn hài lòng gật đầu, sau đó nhìn vê phía những người khác:
Những người khác thì sao? Các ngươi có ý kiến gì không?”
Nhan Chân trâm mặc một lúc, rồi mở miệng nói:
"Vậy tổng bộ thì sao? Ngươi không quan tâm đến ý kiến của tổng
bộ à? Trực tiếp đem thành phố Tân Hải cầm trong tay mình,
ngươi không sợ người của tổng bộ có ý kiến sao?"
"Bọn họ chỉ biết câu còn không được.
Tô Viễn lạnh lùng nói:
"Có một nhóm người ngự quỷ hỗ trợ giữ gìn an ninh cho một
thành phố, bọn họ còn có ý kiến gì? Ta chỉ muốn ổn định một
mẫu ba phần đất của mình, không gây nhiễu loạn, cũng không
phải tạo phản đoạt quyền phân liệt."
Đã như vậy, vậy ta cũng không có ý kiến."
Nhan Chân nói, nếu Tô Viễn có thể giải quyết được nỗi lo của
người ngự quỷ, thì đóng góp sức lực vì sự an toàn của thành phố
cũng không phải là điêu gì khó khăn.
Nhìn thấy ngay cả Nhan Chân cũng đồng ý, lập tức không còn ai
phản đối.
"Rất tốt, như vậy từ hôm nay trở đi, tiểu đội người ngự quỷ thành
phố Tân Hải chính thức thành lập.
Nơi làm việc chính là công ty ta lập nên.
Nói trước, nếu đã gia nhập đoàn đội của ta, vậy thì phải nghe
theo ta.
Ta không cho phép có ai chống lại quyết định của ta.
Thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết!"
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Giọng điệu bá đạo của Tô Viễn khiến những người có mặt khôngkhỏi toát mồ hôi lạnh.Bởi vì hành vi của hắn chẳng khác gì việc chiếm đất làm vua từthời cổ đại, thậm chí còn mạnh mẽ hơn nhiều.Một người tự mình xác lập quyền kiểm soát cả một thành phố,liệu hắn không sợ làm tổng bộ tức giận sao?Trong giây phút ấy, xung quanh chìm vào im lặng, không một ailên tiếng.Vì không ai biết nên nói gì vào lúc này. Quả thực, tất cả đều làngười ngự quỷ, dù việc trở thành người ngự quỷ không phải do ýmuốn, nhưng đã ván đóng thuyền, không còn cách nào trở lại.Trở thành người ngự quỷ, trên cơ bản đều sống khá thoải mái,trừ khi phải đối diện với các sự kiện linh dị, còn lại không phải aicũng phải nể mặt họ mà làm việc sao?Nói trắng ra, dù có làm việc liên quan đến màu xám, những ngườiphía trên cũng nhắm mắt làm ngơ, chỉ cân không có vấn đề lớnxảy ra, coi như không thấy gì.Trong khoảng thời gian ngắn, có thể tích lũy lượng tài phú lớn,không phải quá tiêu sái sao? Chỉ tiếc, vấn đề không hoàn hảochính là người ngự quỷ vẫn phải đối mặt với tình trạng ác quỷ hôisinh, chỉ là một đám "ma chết sớm' mà thôi.Nếu không, trở thành người ngự quỷ quả thực như là thượngthiên ban ân.Nhưng bây giờ, bỗng nhiên có một người nhảy ra, muốn đứngtrên đầu tất cả mọi người, không chỉ muốn bọn họ tuân lệnh hắnmà làm việc, hơn nữa còn muốn họ mạo hiểm xử lý các sự kiệnlinh dị có thể xảy ra ở thành phố Tân Hải.Điều đó khác nào muốn lấy mạng của họ?Nói thật, nếu không phải biết người nam nhân này đáng sợ, vàtận mắt chứng kiến kẻ chim đầu đàn chết ngay trước mặt mọingười, lúc này chắc chắn sẽ có người nhảy ra phản bác.Nhưng với vết xe đổ ấy, sau khi Tô Viễn nói xong, tất cả nhữngngười ngự quỷ đều giữ im lặng, không ai dám mở miệng trước.Nhìn quanh bốn phía, Tô Viễn nhíu mày, làm sao bọn này đều imlặng như vậy, không có ai muốn phát biểu ý kiến sao?Làm sao? Không có ai đưa ra ý kiến à? Vậy ta coi như các ngươiđều ngầm thừa nhận."Lúc này, có người mở miệng nói:"Thế giới này vì sự xuất hiện của các sự kiện linh dị mà dẫn đếnlòng người hoang mang.Chúng ta là những người duy nhất có thể đối mặt và giải quyếtnhững sự kiện đó, hơn nữa chúng ta cũng không thể bị cácphương pháp thông thường tiêu diệt, cho nên kết quả cuối cùngcủa chúng ta chỉ có một, đó là được nâng lên thần đàn.Tương lai chắc chắn chúng ta sẽ là người chủ đạo.Ta đồng ý với ý kiến của ngài, trong phạm vi khả năng của mình,thực sự có thể làm như vậy.Nói ra lời này là một thanh niên chừng hai mươi tuổi, sắc mặt táinhợt, hốc mắt hõm sâu, với hai quầng thâm lớn, thân sắc tiềutụy, giống như đã rất lâu không ngủ."Nhưng ngài cũng biết, với chúng ta, vấn đề ác quỷ hồi sinh luônlà mối họa lớn trong lòng.Nếu không thể giải quyết được, tham gia các sự kiện linh dị chỉkhiến chúng ta chết nhanh hơn.Vậy vấn đề này nên giải quyết như thế nào?"Ý ngầm, chính là muốn lợi ích từ Tô Viễn.Mọi người đều biết, Tô Viễn có thể trưởng thành nhanh chóngnhư vậy chắc chắn là có bí mật riêng.Nếu có thể biết được manh mối từ hắn, thì không còn gì tốt hơn.Lời này rõ ràng đánh đúng vào điểm quan trọng, đối với nhữngngười ngự quỷ ở đây mà nói, đây mới là điều thiết yếu nhất.Tài phú với họ không khó để tích lũy, quyên lực và sắc đẹp chỉcần sống sót thì tất cả đều có thể có.Việc cấp bách chính là tìm cách để sống sót, sống lâu mới là điêuquan trọng nhất.Nếu Tô Viễn thực sự có biện pháp giúp họ giải quyết vấn đề, chodù phải bán mạng cho hắn, cũng không phải là không thể.Tô Viễn nhìn chằm chằm vào người vừa nói, trong lòng có chútkhông để ý. Vấn đề ác quỷ hồi sinh không phải dễ giải quyết nhưvậy.Con đường của thế giới này vốn đã vặn vẹo, ngay cả trước đâynhững người ngự quỷ hành tẩu cũng không có con đường chínhxác, huống hồ là bây giờ.Dù đã trở thành dị loại, hiểm họa vẫn chưa từng biến mất, khácbiệt chỉ ở chỗ có thể sống thêm một thời gian dài hơn, mà làmvậy thì rủi ro lớn vô cùng, phần lớn không thể lặp lại, thậm chí chỉcó một cơ hội thành công, lân thứ hai đêu sẽ thất bại.Do đó, muốn giải quyết triệt để vấn đề ác quỷ hồi sinh, trong tìnhthế và tình huống hiện tại, hoàn toàn chỉ là lời nói suông. Chỉ làmuốn sống lâu hơn một chút, thì vẫn có cách.Đồng thời còn không ít.Cách đơn giản nhất là tìm một lệ quỷ có cấp bậc đủ cao để hỗ trợáp chế lệ quỷ trong thân thể của người ngự quỷ.Một thời gian sau, lệ quỷ trong thân thể sẽ lại yên lặng trong mộtkhoảng thời gian, trở lại trạng thái khi mới ngự quỷ.Nguyên lý của cách này cũng giống với việc ngồi Quỷ Xe Buýt.Nhưng mà nói thì dễ, thực hiện lại không hề đơn giản.Đi đâu để tìm một lệ quỷ ngoan ngoãn, không giết người, còn cóthể giúp người áp chế lệ quỷ, cấp bậc lại cao?Đối với những người ngự quỷ bình thường mà nói, nói thì đơngiản, làm lại như chuyện viển vông.Nhưng Tô Viễn lại vừa vặn có năng lực thỏa mãn điều kiện này.Hắn có đủ nhiều lệ quỷ, bất luận là Sadako, Sở Nhân Mỹ, hay làToshio và Kayako, tùy tiện lấy ra một con đều có thể trấn áp lệquỷ mà những người ngự quỷ bình thường này điều khiển.Biện pháp tốt nhất vẫn là để bọn họ đến nhà ma chờ đủ thờigian.Dù như vậy chắc chắn sẽ dẫn đến việc những người này bị chúoán bám thân, nhưng đối với Tô Viễn, lại là đôi bên cùng có lợi.Khi còn sống có thể đóng góp cho nhân loại, sau khi chết còn cóthể tránh sự kiện linh dị xuất hiện, há không phải là điều tuyệt vờisao?Ngươi tên gì?Tô Viễn nhìn chằm chằm vào người kia, hỏi."Vương Tam.Ngươi không tệ.Nhưng vấn đề ác quỷ hồi sinh, cho đến bây giờ muốn giải quyếttriệt để, không dễ dàng như vậy.Tuy nhiên, muốn sống lâu hơn một chút, ta vẫn có cách.""Như vậy đi, nếu các ngươi nguyện ý gia nhập đội của ta, ta cóthể cam đoan, khi các ngươi cảm thấy không chịu nổi, ta sẽ giúpcác ngươi trì hoãn vấn đề ác quỷ hồi sinh.Thậm chí nếu các ngươi muốn điều khiển con quỷ thứ hai, tacũng có thể ra mặt xin với tổng bộ.Các ngươi thấy thế nào?"Vương Tam ngạc nhiên, không ngờ Tô Viễn lại tự tin như vậy,thậm chí còn nói ra những lời này, nghe có vẻ như tổng bộ cũngphải nể mặt hắn.Hắn thần sắc khẽ giật, sau đó nói:"Nếu là như vậy, vậy ta không có ý kiến, ta gia nhập đoàn đội củangươi!" "Rất tốt, lựa chọn sáng suốt."Tô Viễn hài lòng gật đầu, sau đó nhìn vê phía những người khác:Những người khác thì sao? Các ngươi có ý kiến gì không?”Nhan Chân trâm mặc một lúc, rồi mở miệng nói:"Vậy tổng bộ thì sao? Ngươi không quan tâm đến ý kiến của tổngbộ à? Trực tiếp đem thành phố Tân Hải cầm trong tay mình,ngươi không sợ người của tổng bộ có ý kiến sao?""Bọn họ chỉ biết câu còn không được.Tô Viễn lạnh lùng nói:"Có một nhóm người ngự quỷ hỗ trợ giữ gìn an ninh cho mộtthành phố, bọn họ còn có ý kiến gì? Ta chỉ muốn ổn định mộtmẫu ba phần đất của mình, không gây nhiễu loạn, cũng khôngphải tạo phản đoạt quyền phân liệt."Đã như vậy, vậy ta cũng không có ý kiến."Nhan Chân nói, nếu Tô Viễn có thể giải quyết được nỗi lo củangười ngự quỷ, thì đóng góp sức lực vì sự an toàn của thành phốcũng không phải là điêu gì khó khăn.Nhìn thấy ngay cả Nhan Chân cũng đồng ý, lập tức không còn aiphản đối."Rất tốt, như vậy từ hôm nay trở đi, tiểu đội người ngự quỷ thànhphố Tân Hải chính thức thành lập.Nơi làm việc chính là công ty ta lập nên.Nói trước, nếu đã gia nhập đoàn đội của ta, vậy thì phải nghetheo ta.Ta không cho phép có ai chống lại quyết định của ta.Thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết!"