Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 737: Người trong quá khứ
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… "Quả nhiên không phải thật sự."Nhìn thoáng qua toilet đã trở lại nguyên trạng, Tô Viễn không hềbiểu hiện kinh ngạc, trên mặt vẫn không có chút cảm xúc nào.Điêu khiến hắn cảm thấy kỳ quái chính là, rõ ràng chiếc đinhquan tài đã đâm xuyên qua Tô Thiển vừa xuất hiện, nhưng tạisao lại không có hiệu quả nào.Nếu đó là một lệ quỷ chân thực, thì chỉ một nhát vừa rồi cũng đủđể triệt để áp chế lệ quỷ.Chiếc đinh quan tài mạnh mẽ đến gân như không có đối thủ, trừkhi đối mặt với một số ít lệ quỷ không có thực thể, hầu như rấthiếm khi thất bại.Nhưng cái cảm giác khi đâm xuyên thân thể vừa rồi không hề làgiả, khiến người ta khó lý giải được.Những gì Tô Viễn không biết là, khi hắn dùng đỉnh quan tài đâmxuyên qua "Tô Thiển" trong căn phòng linh dị này, thì ở xa thànhphố Đại Kinh, Tô Thiển đột ngột giật mình tỉnh dậy.Vừa rồi, cô đã có một cơn ác mộng.Trong mơ, cô thấy mình đang học thì Tô Viễn không biết từ đâuxông vào, không nói lời nào mà đẩy cô vào tình cảnh nguy hiểm.Hình ảnh Tô Viễn với gương mặt lạnh lùng hung ác đó rõ ràngkhông xem cô như người thân."Không! Tô Viễn, dừng lại!"Trong tiếng thét kinh hoàng, Tô Thiển đột ngột tỉnh giấc trêngiường.Lấy lại bình tĩnh, cô nhìn xung quanh căn phòng với trái tim đậpthình thịch.Gian phòng vẫn là gian phòng đó, phòng ngủ cũng vẫn như cũ,nhưng không có bóng dáng của Tô Viễn.Hoá ra chỉ là một giấc mơiCũng may, chỉ là một giấc mơ."Thiển Thiển, ngươi làm cái gì thế? Sao tự dưng lại hét lớn vậy,hù chết ta!" Khi Tô Thiển còn chưa kịp định thân, bạn cùngphòng trên giường bên cạnh cũng bị đánh thức.Thấy sắc mặt Tô Thiển tái nhợt không chút huyết sắc, rõ ràngcòn chưa hoàn hồn, bạn cùng phòng vội vàng từ giường bước tới,ân cần hỏi:Ngươi không sao chứ? Sao sắc mặt lại nhợt nhạt như thế này? Cóphải bị bệnh không? Muốn ta đưa đi bệnh viện không?”Không, không có việc gìTô Thiển dần lấy lại tinh thần, ánh mắt trở nên có tiêu cự hơn.Nhìn thấy vẻ mặt quan tâm của bạn mình, cô khẽ kéo ra một nụcười gượng:"Không có gì đâu, chỉ là gặp ác mộng, bị dọa sợ thôi.'"Ác mộng? Cái dạng ác mộng gì mà có thể khiến ngươi sợ đếnmức này? Nhìn sắc mặt của ngươi kìa, trắng như người chết vậy.Nghe bạn cùng phòng nói, Tô Thiển vội vàng lấy gương ra xem,quả nhiên như bạn nói, khuôn mặt trắng nhợt đến không giốngngười, mà như là một xác chết Vậy."Có lẽ do nghỉ ngơi không tốt thôi, ngươi không cần lo lắng, ta chỉcân nghỉ ngơi một chút sẽ ổn”"Thật chứ? Vậy ngươi đừng cố quá, thật sự có gì không thoải máithì nói ngay nhé..Bạn cùng phòng thấy cô kiên trì như vậy cũng không tiện nói gìthêm, chỉ quan tâm nhắc nhở."Ừm, yên tâm đi, thật sự có gì không thoải mái, ta sẽ đi bệnhviện.Dù nói như vậy, nhưng sau khi gặp giấc mộng kỳ quái đó, tâmtrạng Tô Thiển vẫn chưa hoàn toàn ổn định.Đặc biệt khi cô biết rằng Tô Viễn không phải người bình thường,cô rất nghi ngờ liệu có phải đã xảy ra vấn đề gì với Tô Viễn, mớikhiến mình gặp ác mộng như vậy."Có lẽ đây là một loại báo hiệu." Nghĩ tới đây, Tô Thiển vội vànglấy điện thoại ra, định gọi cho Tô Viễn.Đáng tiếc, cô không thể liên lạc được."Lại nữa rồi!"Nhìn trước mặt là một người đàn ông như điên loạn, Tô Viễn nhíuchặt mày.Căn phòng này thực sự rất quỷ dị, khó mà nhận biết được điều gìlà bất thường.Dù đã vận dụng Quỷ Vực, thậm chí để Sở Nhân Mỹ và Sadakotiến hành dò xét, nhưng vẫn không phát hiện được vấn đề.Tuy nhiên, thỉnh thoảng trong phòng lại xuất hiện một số 'ảo giác.Những vật này có lúc là những âm thanh khó hiểu, có khi là mộtsố người lạ đột ngột xuất hiện.Những người này đôi khi là người quen, có lúc lại là người xa lạ,có người nhận biết, cũng có người không biết.Nhưng tựu trung lại, tất cả đều không thực sự tôn tại.Sự xuất hiện của họ đôi khi có thể giao tiếp, đôi khi chỉ là run lẩybẩy, thậm chí có người trực tiếp nhảy xuống từ cửa sổ trước mặtTô Viễn để thể hiện cho hắn xem "nhảy lầu" là gì.Có người thì thắt cổ tự sát trong phòng, hoặc như người trướcmặt hiện tại hoàn toàn rơi vào trạng thái điên cuồng.Không thể giao tiếp, không phân biệt bạn hay thù, chỉ tiến hànhcông kích.Nhưng tất cả bọn họ đều có một đặc điểm chung: sau khi chết đi,họ sẽ triệt để biến mất khỏi căn phòng, không để lại dấu vết nào."Chết, chết, chết! Chết hết cho ta! Giả, tất cả đều là giải"Nhìn người trước mặt, giống như một con chó dại, dù liên tục bịTô Viễn đá văng ra nhưng vẫn lao lên lần nữa, trong mắt Tô Viễnlóe lên một ánh lãnh sắc.Ngay sau đó, hắn bẻ gấy tay chân của người đàn ông này, đểmặc hắn r*n r* trong căn phòng. "Thật sự phiền phức.Thông tin quá ít, không thể tìm ra căn phòng này rốt cuộc làchuyện gì.Tô Viễn nhíu mày, rơi vào trâm tư.Hắn vốn không phải loại người tỉ mỉ, đầu óc không nhạy bén nhưVương Tiểu Minh, cũng không có cá tính mạnh mẽ như DươngGian.Căn phòng quỷ dị này đúng là có linh dị lực lượng ảnh hưởng,nhưng căn bản lại không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của lệ quỷ.Nếu tiếp tục thế này, hắn chỉ có thể tạm thời gác lại việc điều tracăn phòng, triệt để phong tỏa nơi này và không để bất kỳ ai vào.Ước chừng 10 phút sau, tiếng k** r*n của người đàn ông dần tắt,và chẳng bao lâu sau, thân hình của hắn cũng mờ dần, tựa nhưchưa từng xuất hiện.Căn phòng cũng đồng thời trở lại nguyên trạng, những đồ đạc bịngười đàn ông làm loạn, sàn nhà bị xáo trộn, tất cả đều trở về vịtrí ban đầu.Tô Viễn nhìn vào chiếc radio với bộ đếm ngược, lúc này chỉ cònvài phút nữa là hết 1 giờ.Hắn quyết định nhẫn nại chờ đợi, để xem sẽ có điều gì xảy ra khithời gian kết thúc.Mấy phút nhanh chóng trôi qua, đếm ngược đã kết thúc.Nhưng không như Tô Viễn mong đợi, không có bất kỳ dấu hiệunào cho thấy lệ quỷ xuất hiện.Thay vào đó, sau khi đếm ngược kết thúc, bộ đếm trên radio trởnên hỗn loạn, rồi lại bắt đầu một vòng đếm ngược núới."Chỉ có vậy sao?”Tô Viễn ngạc nhiên.Hắn chờ đợi lâu như vậy, nhưng không có gì xảy ra.Nơi này thực sự chỉ là một căn phòng có linh dị lực lượng, có thểvây khốn người bình thường và người ngự quỷ, mà không có lệquỷ thật sự sao?Khi ý nghĩ này lóe lên trong đầu, đột nhiên cửa phòng bị mở ra.Ngay sau đó, một người lạ xuất hiện ở ngưỡng cửa.Đó là một người đàn ông trung niên khoảng ba, bốn mươi tuổi,mang một đôi kính khung tròn màu đen, tóc chải ngược bóngloáng.Trên người ông mặc một bộ trường bào màu xám, kiểu dángquần áo không phải hiện đại mà giống phong cách thời dân quốc.Người đàn ông có khuôn mặt nho nhã, tay câm một chiếc vali,mang lại cảm giác như một người từng đọc nhiều sách vở.
"Quả nhiên không phải thật sự."
Nhìn thoáng qua toilet đã trở lại nguyên trạng, Tô Viễn không hề
biểu hiện kinh ngạc, trên mặt vẫn không có chút cảm xúc nào.
Điêu khiến hắn cảm thấy kỳ quái chính là, rõ ràng chiếc đinh
quan tài đã đâm xuyên qua Tô Thiển vừa xuất hiện, nhưng tại
sao lại không có hiệu quả nào.
Nếu đó là một lệ quỷ chân thực, thì chỉ một nhát vừa rồi cũng đủ
để triệt để áp chế lệ quỷ.
Chiếc đinh quan tài mạnh mẽ đến gân như không có đối thủ, trừ
khi đối mặt với một số ít lệ quỷ không có thực thể, hầu như rất
hiếm khi thất bại.
Nhưng cái cảm giác khi đâm xuyên thân thể vừa rồi không hề là
giả, khiến người ta khó lý giải được.
Những gì Tô Viễn không biết là, khi hắn dùng đỉnh quan tài đâm
xuyên qua "Tô Thiển" trong căn phòng linh dị này, thì ở xa thành
phố Đại Kinh, Tô Thiển đột ngột giật mình tỉnh dậy.
Vừa rồi, cô đã có một cơn ác mộng.
Trong mơ, cô thấy mình đang học thì Tô Viễn không biết từ đâu
xông vào, không nói lời nào mà đẩy cô vào tình cảnh nguy hiểm.
Hình ảnh Tô Viễn với gương mặt lạnh lùng hung ác đó rõ ràng
không xem cô như người thân.
"Không! Tô Viễn, dừng lại!"
Trong tiếng thét kinh hoàng, Tô Thiển đột ngột tỉnh giấc trên
giường.
Lấy lại bình tĩnh, cô nhìn xung quanh căn phòng với trái tim đập
thình thịch.
Gian phòng vẫn là gian phòng đó, phòng ngủ cũng vẫn như cũ,
nhưng không có bóng dáng của Tô Viễn.
Hoá ra chỉ là một giấc mơi
Cũng may, chỉ là một giấc mơ.
"Thiển Thiển, ngươi làm cái gì thế? Sao tự dưng lại hét lớn vậy,
hù chết ta!" Khi Tô Thiển còn chưa kịp định thân, bạn cùng
phòng trên giường bên cạnh cũng bị đánh thức.
Thấy sắc mặt Tô Thiển tái nhợt không chút huyết sắc, rõ ràng
còn chưa hoàn hồn, bạn cùng phòng vội vàng từ giường bước tới,
ân cần hỏi:
Ngươi không sao chứ? Sao sắc mặt lại nhợt nhạt như thế này? Có
phải bị bệnh không? Muốn ta đưa đi bệnh viện không?”
Không, không có việc gì
Tô Thiển dần lấy lại tinh thần, ánh mắt trở nên có tiêu cự hơn.
Nhìn thấy vẻ mặt quan tâm của bạn mình, cô khẽ kéo ra một nụ
cười gượng:
"Không có gì đâu, chỉ là gặp ác mộng, bị dọa sợ thôi.'
"Ác mộng? Cái dạng ác mộng gì mà có thể khiến ngươi sợ đến
mức này? Nhìn sắc mặt của ngươi kìa, trắng như người chết vậy.
Nghe bạn cùng phòng nói, Tô Thiển vội vàng lấy gương ra xem,
quả nhiên như bạn nói, khuôn mặt trắng nhợt đến không giống
người, mà như là một xác chết Vậy.
"Có lẽ do nghỉ ngơi không tốt thôi, ngươi không cần lo lắng, ta chỉ
cân nghỉ ngơi một chút sẽ ổn”
"Thật chứ? Vậy ngươi đừng cố quá, thật sự có gì không thoải mái
thì nói ngay nhé..
Bạn cùng phòng thấy cô kiên trì như vậy cũng không tiện nói gì
thêm, chỉ quan tâm nhắc nhở.
"Ừm, yên tâm đi, thật sự có gì không thoải mái, ta sẽ đi bệnh
viện.
Dù nói như vậy, nhưng sau khi gặp giấc mộng kỳ quái đó, tâm
trạng Tô Thiển vẫn chưa hoàn toàn ổn định.
Đặc biệt khi cô biết rằng Tô Viễn không phải người bình thường,
cô rất nghi ngờ liệu có phải đã xảy ra vấn đề gì với Tô Viễn, mới
khiến mình gặp ác mộng như vậy.
"Có lẽ đây là một loại báo hiệu." Nghĩ tới đây, Tô Thiển vội vàng
lấy điện thoại ra, định gọi cho Tô Viễn.
Đáng tiếc, cô không thể liên lạc được.
"Lại nữa rồi!"
Nhìn trước mặt là một người đàn ông như điên loạn, Tô Viễn nhíu
chặt mày.
Căn phòng này thực sự rất quỷ dị, khó mà nhận biết được điều gì
là bất thường.
Dù đã vận dụng Quỷ Vực, thậm chí để Sở Nhân Mỹ và Sadako
tiến hành dò xét, nhưng vẫn không phát hiện được vấn đề.
Tuy nhiên, thỉnh thoảng trong phòng lại xuất hiện một số 'ảo giác
.
Những vật này có lúc là những âm thanh khó hiểu, có khi là một
số người lạ đột ngột xuất hiện.
Những người này đôi khi là người quen, có lúc lại là người xa lạ,
có người nhận biết, cũng có người không biết.
Nhưng tựu trung lại, tất cả đều không thực sự tôn tại.
Sự xuất hiện của họ đôi khi có thể giao tiếp, đôi khi chỉ là run lẩy
bẩy, thậm chí có người trực tiếp nhảy xuống từ cửa sổ trước mặt
Tô Viễn để thể hiện cho hắn xem "nhảy lầu" là gì.
Có người thì thắt cổ tự sát trong phòng, hoặc như người trước
mặt hiện tại hoàn toàn rơi vào trạng thái điên cuồng.
Không thể giao tiếp, không phân biệt bạn hay thù, chỉ tiến hành
công kích.
Nhưng tất cả bọn họ đều có một đặc điểm chung: sau khi chết đi,
họ sẽ triệt để biến mất khỏi căn phòng, không để lại dấu vết nào.
"Chết, chết, chết! Chết hết cho ta! Giả, tất cả đều là giải"
Nhìn người trước mặt, giống như một con chó dại, dù liên tục bị
Tô Viễn đá văng ra nhưng vẫn lao lên lần nữa, trong mắt Tô Viễn
lóe lên một ánh lãnh sắc.
Ngay sau đó, hắn bẻ gấy tay chân của người đàn ông này, để
mặc hắn r*n r* trong căn phòng. "Thật sự phiền phức.
Thông tin quá ít, không thể tìm ra căn phòng này rốt cuộc là
chuyện gì.
Tô Viễn nhíu mày, rơi vào trâm tư.
Hắn vốn không phải loại người tỉ mỉ, đầu óc không nhạy bén như
Vương Tiểu Minh, cũng không có cá tính mạnh mẽ như Dương
Gian.
Căn phòng quỷ dị này đúng là có linh dị lực lượng ảnh hưởng,
nhưng căn bản lại không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của lệ quỷ.
Nếu tiếp tục thế này, hắn chỉ có thể tạm thời gác lại việc điều tra
căn phòng, triệt để phong tỏa nơi này và không để bất kỳ ai vào.
Ước chừng 10 phút sau, tiếng k** r*n của người đàn ông dần tắt,
và chẳng bao lâu sau, thân hình của hắn cũng mờ dần, tựa như
chưa từng xuất hiện.
Căn phòng cũng đồng thời trở lại nguyên trạng, những đồ đạc bị
người đàn ông làm loạn, sàn nhà bị xáo trộn, tất cả đều trở về vị
trí ban đầu.
Tô Viễn nhìn vào chiếc radio với bộ đếm ngược, lúc này chỉ còn
vài phút nữa là hết 1 giờ.
Hắn quyết định nhẫn nại chờ đợi, để xem sẽ có điều gì xảy ra khi
thời gian kết thúc.
Mấy phút nhanh chóng trôi qua, đếm ngược đã kết thúc.
Nhưng không như Tô Viễn mong đợi, không có bất kỳ dấu hiệu
nào cho thấy lệ quỷ xuất hiện.
Thay vào đó, sau khi đếm ngược kết thúc, bộ đếm trên radio trở
nên hỗn loạn, rồi lại bắt đầu một vòng đếm ngược núới.
"Chỉ có vậy sao?”
Tô Viễn ngạc nhiên.
Hắn chờ đợi lâu như vậy, nhưng không có gì xảy ra.
Nơi này thực sự chỉ là một căn phòng có linh dị lực lượng, có thể
vây khốn người bình thường và người ngự quỷ, mà không có lệ
quỷ thật sự sao?
Khi ý nghĩ này lóe lên trong đầu, đột nhiên cửa phòng bị mở ra.
Ngay sau đó, một người lạ xuất hiện ở ngưỡng cửa.
Đó là một người đàn ông trung niên khoảng ba, bốn mươi tuổi,
mang một đôi kính khung tròn màu đen, tóc chải ngược bóng
loáng.
Trên người ông mặc một bộ trường bào màu xám, kiểu dáng
quần áo không phải hiện đại mà giống phong cách thời dân quốc.
Người đàn ông có khuôn mặt nho nhã, tay câm một chiếc vali,
mang lại cảm giác như một người từng đọc nhiều sách vở.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… "Quả nhiên không phải thật sự."Nhìn thoáng qua toilet đã trở lại nguyên trạng, Tô Viễn không hềbiểu hiện kinh ngạc, trên mặt vẫn không có chút cảm xúc nào.Điêu khiến hắn cảm thấy kỳ quái chính là, rõ ràng chiếc đinhquan tài đã đâm xuyên qua Tô Thiển vừa xuất hiện, nhưng tạisao lại không có hiệu quả nào.Nếu đó là một lệ quỷ chân thực, thì chỉ một nhát vừa rồi cũng đủđể triệt để áp chế lệ quỷ.Chiếc đinh quan tài mạnh mẽ đến gân như không có đối thủ, trừkhi đối mặt với một số ít lệ quỷ không có thực thể, hầu như rấthiếm khi thất bại.Nhưng cái cảm giác khi đâm xuyên thân thể vừa rồi không hề làgiả, khiến người ta khó lý giải được.Những gì Tô Viễn không biết là, khi hắn dùng đỉnh quan tài đâmxuyên qua "Tô Thiển" trong căn phòng linh dị này, thì ở xa thànhphố Đại Kinh, Tô Thiển đột ngột giật mình tỉnh dậy.Vừa rồi, cô đã có một cơn ác mộng.Trong mơ, cô thấy mình đang học thì Tô Viễn không biết từ đâuxông vào, không nói lời nào mà đẩy cô vào tình cảnh nguy hiểm.Hình ảnh Tô Viễn với gương mặt lạnh lùng hung ác đó rõ ràngkhông xem cô như người thân."Không! Tô Viễn, dừng lại!"Trong tiếng thét kinh hoàng, Tô Thiển đột ngột tỉnh giấc trêngiường.Lấy lại bình tĩnh, cô nhìn xung quanh căn phòng với trái tim đậpthình thịch.Gian phòng vẫn là gian phòng đó, phòng ngủ cũng vẫn như cũ,nhưng không có bóng dáng của Tô Viễn.Hoá ra chỉ là một giấc mơiCũng may, chỉ là một giấc mơ."Thiển Thiển, ngươi làm cái gì thế? Sao tự dưng lại hét lớn vậy,hù chết ta!" Khi Tô Thiển còn chưa kịp định thân, bạn cùngphòng trên giường bên cạnh cũng bị đánh thức.Thấy sắc mặt Tô Thiển tái nhợt không chút huyết sắc, rõ ràngcòn chưa hoàn hồn, bạn cùng phòng vội vàng từ giường bước tới,ân cần hỏi:Ngươi không sao chứ? Sao sắc mặt lại nhợt nhạt như thế này? Cóphải bị bệnh không? Muốn ta đưa đi bệnh viện không?”Không, không có việc gìTô Thiển dần lấy lại tinh thần, ánh mắt trở nên có tiêu cự hơn.Nhìn thấy vẻ mặt quan tâm của bạn mình, cô khẽ kéo ra một nụcười gượng:"Không có gì đâu, chỉ là gặp ác mộng, bị dọa sợ thôi.'"Ác mộng? Cái dạng ác mộng gì mà có thể khiến ngươi sợ đếnmức này? Nhìn sắc mặt của ngươi kìa, trắng như người chết vậy.Nghe bạn cùng phòng nói, Tô Thiển vội vàng lấy gương ra xem,quả nhiên như bạn nói, khuôn mặt trắng nhợt đến không giốngngười, mà như là một xác chết Vậy."Có lẽ do nghỉ ngơi không tốt thôi, ngươi không cần lo lắng, ta chỉcân nghỉ ngơi một chút sẽ ổn”"Thật chứ? Vậy ngươi đừng cố quá, thật sự có gì không thoải máithì nói ngay nhé..Bạn cùng phòng thấy cô kiên trì như vậy cũng không tiện nói gìthêm, chỉ quan tâm nhắc nhở."Ừm, yên tâm đi, thật sự có gì không thoải mái, ta sẽ đi bệnhviện.Dù nói như vậy, nhưng sau khi gặp giấc mộng kỳ quái đó, tâmtrạng Tô Thiển vẫn chưa hoàn toàn ổn định.Đặc biệt khi cô biết rằng Tô Viễn không phải người bình thường,cô rất nghi ngờ liệu có phải đã xảy ra vấn đề gì với Tô Viễn, mớikhiến mình gặp ác mộng như vậy."Có lẽ đây là một loại báo hiệu." Nghĩ tới đây, Tô Thiển vội vànglấy điện thoại ra, định gọi cho Tô Viễn.Đáng tiếc, cô không thể liên lạc được."Lại nữa rồi!"Nhìn trước mặt là một người đàn ông như điên loạn, Tô Viễn nhíuchặt mày.Căn phòng này thực sự rất quỷ dị, khó mà nhận biết được điều gìlà bất thường.Dù đã vận dụng Quỷ Vực, thậm chí để Sở Nhân Mỹ và Sadakotiến hành dò xét, nhưng vẫn không phát hiện được vấn đề.Tuy nhiên, thỉnh thoảng trong phòng lại xuất hiện một số 'ảo giác.Những vật này có lúc là những âm thanh khó hiểu, có khi là mộtsố người lạ đột ngột xuất hiện.Những người này đôi khi là người quen, có lúc lại là người xa lạ,có người nhận biết, cũng có người không biết.Nhưng tựu trung lại, tất cả đều không thực sự tôn tại.Sự xuất hiện của họ đôi khi có thể giao tiếp, đôi khi chỉ là run lẩybẩy, thậm chí có người trực tiếp nhảy xuống từ cửa sổ trước mặtTô Viễn để thể hiện cho hắn xem "nhảy lầu" là gì.Có người thì thắt cổ tự sát trong phòng, hoặc như người trướcmặt hiện tại hoàn toàn rơi vào trạng thái điên cuồng.Không thể giao tiếp, không phân biệt bạn hay thù, chỉ tiến hànhcông kích.Nhưng tất cả bọn họ đều có một đặc điểm chung: sau khi chết đi,họ sẽ triệt để biến mất khỏi căn phòng, không để lại dấu vết nào."Chết, chết, chết! Chết hết cho ta! Giả, tất cả đều là giải"Nhìn người trước mặt, giống như một con chó dại, dù liên tục bịTô Viễn đá văng ra nhưng vẫn lao lên lần nữa, trong mắt Tô Viễnlóe lên một ánh lãnh sắc.Ngay sau đó, hắn bẻ gấy tay chân của người đàn ông này, đểmặc hắn r*n r* trong căn phòng. "Thật sự phiền phức.Thông tin quá ít, không thể tìm ra căn phòng này rốt cuộc làchuyện gì.Tô Viễn nhíu mày, rơi vào trâm tư.Hắn vốn không phải loại người tỉ mỉ, đầu óc không nhạy bén nhưVương Tiểu Minh, cũng không có cá tính mạnh mẽ như DươngGian.Căn phòng quỷ dị này đúng là có linh dị lực lượng ảnh hưởng,nhưng căn bản lại không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của lệ quỷ.Nếu tiếp tục thế này, hắn chỉ có thể tạm thời gác lại việc điều tracăn phòng, triệt để phong tỏa nơi này và không để bất kỳ ai vào.Ước chừng 10 phút sau, tiếng k** r*n của người đàn ông dần tắt,và chẳng bao lâu sau, thân hình của hắn cũng mờ dần, tựa nhưchưa từng xuất hiện.Căn phòng cũng đồng thời trở lại nguyên trạng, những đồ đạc bịngười đàn ông làm loạn, sàn nhà bị xáo trộn, tất cả đều trở về vịtrí ban đầu.Tô Viễn nhìn vào chiếc radio với bộ đếm ngược, lúc này chỉ cònvài phút nữa là hết 1 giờ.Hắn quyết định nhẫn nại chờ đợi, để xem sẽ có điều gì xảy ra khithời gian kết thúc.Mấy phút nhanh chóng trôi qua, đếm ngược đã kết thúc.Nhưng không như Tô Viễn mong đợi, không có bất kỳ dấu hiệunào cho thấy lệ quỷ xuất hiện.Thay vào đó, sau khi đếm ngược kết thúc, bộ đếm trên radio trởnên hỗn loạn, rồi lại bắt đầu một vòng đếm ngược núới."Chỉ có vậy sao?”Tô Viễn ngạc nhiên.Hắn chờ đợi lâu như vậy, nhưng không có gì xảy ra.Nơi này thực sự chỉ là một căn phòng có linh dị lực lượng, có thểvây khốn người bình thường và người ngự quỷ, mà không có lệquỷ thật sự sao?Khi ý nghĩ này lóe lên trong đầu, đột nhiên cửa phòng bị mở ra.Ngay sau đó, một người lạ xuất hiện ở ngưỡng cửa.Đó là một người đàn ông trung niên khoảng ba, bốn mươi tuổi,mang một đôi kính khung tròn màu đen, tóc chải ngược bóngloáng.Trên người ông mặc một bộ trường bào màu xám, kiểu dángquần áo không phải hiện đại mà giống phong cách thời dân quốc.Người đàn ông có khuôn mặt nho nhã, tay câm một chiếc vali,mang lại cảm giác như một người từng đọc nhiều sách vở.